- (23 Trang)
-

- 1
- 2
- 3
- →
- Cuối cùng »
NGHIỆP CHƯỚNG
#1
Cập nhật lúc 24 Tháng bảy 2008 - 08:15 PM
Hy vọng rằng các bạn sẽ chia sẻ.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#2
Cập nhật lúc 24 Tháng bảy 2008 - 08:39 PM
Nhưng tôi nhớ mãi một hiện tượng mà cho đến nay tôi không giải thích nổi. Đó là nhà tôi có mua được một con ngỗng. Nó nói được tiếng người. Tất nhiên nó không nói rảnh rọt như một con người mà chỉ một số câu. Mỗi khi tôi trêu chọc nó là nó sấn sổ lại tôi và nói" Muốn! Muốn!" "Mày trêu ông hà? Ông đánh chết mày bây giờ". Tiếng nói của nó không sõi. Đại khái tựa tựa như tiếng vịt nói tiếng người trong phim hoạt hình vịt Donal. Bình thường nó vẫn kêu như một con ngỗng.
Mẹ tôi sau thấy chỉ nuôi một con cũng tội , nên mua thêm một con nửa cho nó có bạn. Ký ức thời thơ ấu của tôi là hình ảnh hai con ngỗng quấn quýt và yêu thương nhau. Khi đến ngày mùng 5 tháng 5 một con phải ra tiệm thịt quay Tân Phúc Điền là tiệm thịt quay nổi tiếng Hanoi ngày xưa ở phố hàng Buồm. Tôi nhớ lại. lúc ấy con ngỗng còn lại kia cất tiếng bi thương thảm thiết. Vài tháng sau, con ngỗng biết nói kia lại bị cắt cổ làm đám giổ. Nó khỏe lắm, ông bếp, chị sen và cả mẹ tôi với bắt được nó phải chịu bó cánh và cẳng. Ngày ấy theo thông lệ, tôi lại bị đuổi đi chỗ khác. Tôi còn nghe được tiếng con ngỗng kêu: "Thôi chết tôi rồi! Ai cứu tối với" "Ai cứu tôi với!". Tôi lại nghe được câu nói quen thuộc: "Ngỗng à! Tao hóa kiếp cho mày làm kiếp khác! Đừng làm kiếp ngỗng cho tao ăn thịt". Sau đó tôi không còn nghe tiếng kêu thảm thiết của con ngỗng nữa. Chỉ một thời gian không lâu, gia cảnh gia đình tôi sa sút.
Có thể các bạn cho là trí tưởng tưởng trong ký ức tuổi thơ của tôi. Vâng! Cũng có thể như vậy! Nhưng tôi nhớ như vậy và đây là cảm nhận về nghiệp chướng đầu tiên của tôi trong cuộc đời mà tôi có thể nhớ được.
Còn tiếp
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#3
Cập nhật lúc 24 Tháng bảy 2008 - 10:28 PM
Đôi khi chúng ta thấy hiện tượng khác thường, không (hoặc chưa giải thích được) - biết đâu đó là sự giao thoa giữa các nền văn minh và các thế giới. Điều khiển sự tương tác giữa các giới đó là quy luật vũ trụ siêu nhiêu và bí hiểm mà bao nhiêu thế hệ loài người vẫn đang tìm kiếm, minh chứng. Mọi thứ hoàn toàn có thể xảy ra khi chúng ta biết rằng trí óc và khả năng con người là giới hạn. Khi chưa biết thì không thể khẳng định là tuyệt đối không có.
Trường hợp đôi ngỗng của chú Thiên Sứ cũng rất có thể như thường thấy trong các chuyện cổ tích là có những giới khác biến hóa mang hình hài của giới sinh vật thuộc hệ Trái Đất. Và không nằm ngoài luật điều khiển của siêu nhiên. Đã là luật thì tất nhiên phải sinh hậu quả khi áp dụng rồi. "Nghiệp chướng" thì cũng nằm trong quy luật nhân - quả đó thôi.
Thiển ý của Phoenix phiếm đàm, mong được tham khảo thêm các ý kiến
#4
Cập nhật lúc 26 Tháng bảy 2008 - 05:54 AM
-"Thằng ấy chính là chú tôi. Lúc không nhà không cửa tôi cho nó ở nhờ 800 m vuông đất. Nó ở từ năm 76 đến giờ (2000). Bây giờ đòi nó không trả. Tôi bán nhà bán cửa theo kiện, tốn kém cả chục năm trời. Nhưng nó vẫn trơ ra. Tôi còn cái nhà hơn 300 cây sẽ bán nốt. Tôi sẽ theo kiện đến cùng. Không xong tôi ra giữa chợ Bến Thành tẩm xăng tự tử. Tôi cũng ăn chay, làm công quả. Sao tôi khổ thế này!".
Nhìn người đàn bà đăng quằn quại trong tâm hồn, tôi không khỏi cám cảnh cho bà ta. Bà ấy chỉ có một mẹ một con. Bản thân bà cũng là con gái duy nhất của một bà mẹ mà bố bà ấy đã bỏ đi từ nhỏ.
Tôi ra được quẻ: Kinh Lưu Niên. Tôi giật mình: "Đây chính là quẻ của định mệnh, quẻ của nghiệp chướng phải trả". Tôi hỏi bà: "Bà đã bán đi nhiều nhà lắm hả?". "Dà! Mẹ tôi chết đi để lại cho tôi gần chục căn nhà, tôi đã bán hết theo kiện. Tôi nay chỉ còn một cái đang ở. Tôi sẽ bán nốt theo kiện đến cùng. Tôi tức lắm. Nó ăn không, ăn hỏng của tôi".
Kinh Lưu Niên, một sự lừa đảo, chèn ép, bất lương....
Tôi chợt hỏi bà:
-"Có phải mẹ của bà ngày xưa sống bằng nghề cho vay nặng lãi không?".
-"Sao thầy biết?".
-"Quẻ nói vậy! Đây chính là nghiệp chướng của bà! Ngày xưa mẹ bà sau khí ông chồng bỏ đi chỉ còn một cái nhà duy nhất. Còn ít vốn mẹ bà đã sống bằng nghề cho vay nặng lãi. Tài sản mà mẹ bà để lại cho bà chính là do xiết nợ người ta mà có. Cái nhà bà đang ở chính là cái tài sản mẹ bà có trước khi làm nghề này...".
-"Đâu! Thày nói sai rồi! Nhà mẹ tôi ngày xưa bán lâu rồi. Đây là cái nhà tôi mua sau này!".
-"Bà không hiểu ý tôi. Tôi muốn nói rằng: Nó tương đượng với cái nhà mà mẹ bà chỉ còn một cái trước khi làm nghề này. Nó là giá trị tài sản đích thực của mẹ bà".
Bà ta ngồi im lặng. Tôi nói tiếp:
-"Bà hãy bình tĩnh nghĩ lại! Những người ngày xưa cũng đã bao lần uất ức vì họ nghèo không trả được nợ khiến gia đình họ phải tan nát. Bây giờ nghiệp quả báo ứng thì bà phải mất đi dưới hình thức khác. Có thể chính do bà ăn chay và làm công quả, nên dun dủi bà đến đây và tôi coi thấy được điều này. Nên tôi khuyên bà đừng theo kiện nữa. Của trời, Trời lại lấy đi. Bà có cái nhà trị giá 300 cây , bà còn sướng hơn nhiều người. Nếu tối nói đúng thì bà hãy rũ bỏ và bình tâm sống với tài sản còn lại . Theo tôi nó mới đích thực của bà. ...".
Tôi không nhớ tôi còn nói gì nữa không. Nhưng người đàn bà ấy im lặng ra về. Nhìn người đàn bà thất thểu ra cửa vì tự thấy mình oan trái. Tôi ngậm ngùi nghĩ đến câu của các cụ truyền lại:
Ngày xưa quả báo thì lâu.
Bây giờ quả báo ở đâu đến liền.
Hình như bài ca này có nguyên ủy từ vũ trụ: Các thiên thể quay theo hình xoắn ốc rời khỏi tâm với tốc độ góc ngày càng nhanh. Có thể chính tốc độ vũ trụ ngày càng nhanh cho một thiên thể, nên sự tương tác cũng nhanh theo tốc độ chuyển động trong một chu kỳ của nó.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#5
Cập nhật lúc 29 Tháng bảy 2008 - 11:00 PM
#6
Cập nhật lúc 29 Tháng bảy 2008 - 11:16 PM
Đôi chim bay thiên đường nắng vàng
Bình yên chốn nào
Buồn vui có nhau
Đất trời ngả bóng trăng sao
Hai mái đầu !
#7
Cập nhật lúc 30 Tháng bảy 2008 - 12:35 AM
Với tôi nàng cũng có mối quan hệ dây mơ rễ má, nên nàng thường hỏi tôi:
-"Bao giờ em xuất ngoại?".
-"Năm nay chưa được!".
Chồng nàng đã định cư ở Hoa Kỳ đến lúc cưới nàng là đã 16/ 17 năm sống nới đất khách. Nhưng vẫn chưa thi nhập quốc tịch. Khi lấy vợ, người chồng cũng chí thú làm ăn và thi quốc tịch để bảo lãnh vợ. Câu trả lời của tôi vẫn đều đặn là:
-"Năm nay chưa đi được".
Ròng rã cũng 9 năm trời. Nàng thiếu điều muốn chửi tôi. Thật xui cho nàng, lúc thì chồng thi trượt, lúc thì "đánh piano" vân tay lại bị nước vôi ăn do làm nghề thợ nề. Năm thì say rượu đụng xe...Rồi thì hồ sơ bào lãnh cũng đến thì nàng lại bị cật vấn sao lấy chồng gần 10 năm chưa có con?
Cuối cùng tôi phải khuyên nàng thả chim phóng sinh. Nhưng ở tỉnh lẻ như nàng chẳng có chỗ nào bán chim phóng sinh cả? Lên Sài Gòn đi tìm cả ngày trời cũng chẳng có. Không hiểu tại sao lại như vậy? Nàng vẫn loay hoay bổ sung giấy tờ. Bên Hoa Kỳ thì nhờ luật sư. Tất cả anh em bên chồng ở Hoa Kỳ đứng ra bảo lãnh và cam kết, nàng vẫn chưa đi được. Cuối cùng, nàng phải lên tận núi Bà Đen ở Tây Ninh mới mua được chim phóng sinh để thả.
Nàng đến nói với tôi :
-"Em đã thả chim rồi. Em mua hết chim tốn cả gần 2.000.000đ, tính cả tàu xe đấy!".
Tôi hơi buồn và nói với nàng:
-"Em sẽ đi trong năm nay".
Khi nàng ra về với sự vui vẻ, tôi nói với vợ tôi:"Người này không nhân hậu và ích kỷ. Có ra nước ngoài cũng không khá được". "Sao thế anh? Cô ấy vất vả lên tân núi Bà cầu phước mà?". "Đây là một cuộc đổi chác chứ làm phước gì! Làm phước thật thì chẳng tốn đến thế".
Đến nay nàng vẫn chưa có con. Làm ở đâu cũng đành hanh nên chẳng bền. Thật tội nghiệp.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#8
Cập nhật lúc 06 Tháng tám 2008 - 02:13 PM
- Tại sao thế hả anh? Chính nhờ em khuyên nó mới không nướng những con cò đấy chứ?
- Việc giết cò vì vô ý thức, nên không thể coi cô ta là ác. Nhưng chính sự thức tỉnh - chợt ngộ - từ trong tâm khiến cô ấy không ăn cò nữa, chứng tỏ cô ấy có tâm hiền. Lời khuyên chỉ là tác động bên ngoài mà thôi.
Sự việc nghiệm, cô Liên sinh con trước Tết và khá giả. Câu chuyện cách đây cũng khoảng 15 năm rồi.
Vũ trụ huyền vĩ mênh mông, hư ảo. Nghiệp chướng trùng trùng, không dễ mấy ai ngộ được.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#9
Cập nhật lúc 07 Tháng tám 2008 - 01:11 PM
Ngày xưa con từng nghe câu nói: " Đời cha ăn mặn, đời con khát nước" Nếu đúng như vậy thì không công bằng chút nào phải không chú? Ai làm thì người đó chịu chứ chú nhỉ? Không thể cha làm sai rồi bắt con đi tù được phải không ạ?
À, chú ơi nếu một người "tâm thiện nhưng khẩu xà" thì có gặp quả báo hay bị mất phúc đức không ạ? Nghĩa là một người tâm thì tốt nhưng mỗi tội hay nói năng không suy nghĩ, nói bậy và đôi khi còn độc đoán và cay nghiệt nữa đó chú? Như vậy có bị giảm đi phúc đức và may mắn không ạ?
Cháu thấy những câu chuyện mà chú kể ra ở đây nghe huyền bí nhưng rất hữu ích chú ạ. Nó làm cho con người ta sống thiện hơn ạ, Cháu nghĩ thế!

#10
Cập nhật lúc 07 Tháng tám 2008 - 02:14 PM
phuong2t, on Aug 7 2008, 07:11 AM, said:
Ngày xưa con từng nghe câu nói: " Đời cha ăn mặn, đời con khát nước" Nếu đúng như vậy thì không công bằng chút nào phải không chú? Ai làm thì người đó chịu chứ chú nhỉ? Không thể cha làm sai rồi bắt con đi tù được phải không ạ?
À, chú ơi nếu một người "tâm thiện nhưng khẩu xà" thì có gặp quả báo hay bị mất phúc đức không ạ? Nghĩa là một người tâm thì tốt nhưng mỗi tội hay nói năng không suy nghĩ, nói bậy và đôi khi còn độc đoán và cay nghiệt nữa đó chú? Như vậy có bị giảm đi phúc đức và may mắn không ạ?
Cháu thấy những câu chuyện mà chú kể ra ở đây nghe huyền bí nhưng rất hữu ích chú ạ. Nó làm cho con người ta sống thiện hơn ạ, Cháu nghĩ thế!
Nghiệp chướng và quả báo là hai mặt của một vấn đề. "Nghiệp ai người đó chịu" - hoàn toàn chính xác. Nhưng cũng có câu: "Đời cha ăn mặn đời con khát nước" - Đúng luôn! Không có gì mâu thuẫn với vế trên. Tại sao lại như vậy - Lý học Đông phương giải thích rằng: "Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Khi đời cha ăn mặn thì nghiệp của người con sẽ ứng vào gia đình ăn mặn này và là con của gia đình này. Tất yếu đời con khát nước. Đại loại là như vậy. Có khi vài đời sau nghiệp mới thể hiện quả báo vì còn thời gian tích lũy nghiệp duyên.
Với người "Tâm thiện, khẩu xà" thì họ hay bị nói xấu, chỉ trích. Nếu cộng nghiệp thì bị vu cáo. Trong kinh Phật có giải thích nghiệp nào thì quả nấy.
Phuong2t có biết triều đại nào tồn tại lâu nhất trong lịch sử nhân loại không? Chính là thời Hùng Vương đấy - 2262 năm. Bởi vì tổ tiên ta trong trị quốc lấy chữ Nhân làm căn bản và là một quốc gia văn hiến của nhân loại.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#12
Cập nhật lúc 07 Tháng tám 2008 - 10:43 PM
kiensurveyor, on Aug 7 2008, 02:43 PM, said:
Chính xác là nghiệp chướng hay nghiệt chướng?
Cháu đọc một số bài báo thấy nói là "nghiệt chướng"???
"Nghiệp" là từ chính xác nhất. Còn "nghiệt" không sai nhưng trong một trường hợp cụ thể của "Nghiệp".
Người Việt ta dùng từ "nghề nghiệp" chứ không ai dùng từ "nghề nghiệt" cả.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#13
Cập nhật lúc 07 Tháng tám 2008 - 11:31 PM
Quote
(Dân trí) - Đang giăng lưới bắt cá trên đoạn sông Đa Mặn (thượng lưu sông Hàn, TP Đà Nẵng), vợ chồng anh Lê Văn Sân và chị Hồ Thị Hồng bất ngờ bị sét đánh ngã xuống sông.
Sự việc xảy ra vào khoảng 16h chiều ngày 5/8. Theo lời kể của các ngư dân chứng kiến vụ việc, cả hai vợ chồng anh Sân bị sét đánh trúng lật nhào xuống sông. Khoảng 2h sau, người dân ở đây mới lặn tìm vớt được xác anh Sân; còn chị Hồng thì may mắn được một ghe đánh cá gần đó cứu, giữ được mạng sống và cả đứa con đang mang.
Gia đình anh Sân rất khó khăn, anh chết đi bỏ lại chị Hồng sắp đến ngày sinh nở và một bé trai đang học lớp 2.
Sơn Phong
http://dantri.com.vn/Sukien/Hai-vo-chong-b...08/8/245187.vip
Không biết là nghiệp gì, chỉ thấy tội nghiệp quá...
#14
Cập nhật lúc 08 Tháng tám 2008 - 07:38 AM
#15
Cập nhật lúc 08 Tháng tám 2008 - 08:31 AM
Nghiệp chướng là một khái niệm minh triết cổ nhằm cố gắng lý giải những hiện tượng trong mối quan hệ giữa hành vi và hậu quả của con người. Sự lý giải này đưa con người đến những khái niệm đạo đức và nhân bản, nhưng nó không thuộc về phạm trù đạo đức, mà nó là một khái niệm thể hiện sự liên hệ hữu cơ giữa hành vi và hệ quả của hành vi như một quy luật tất yếu khách quan.
Trước sự bi thảm của đồng loại:nghèo, đói, chết oan ức...vv..... khái niệm "tội nghiệp" vửa thể hiện hệ quả của "nghiệp" vửa thể hiện sự chia sẻ vì đau lòng cho sự bi thảm của đồng loại mang tính nhân bản. Toàn bộ danh từ này có thể hiểu là "Tội" phải chịu do "nghiệp chướng" đem lại.
Nhưng chính vì quan niệm nghiệp chướng hướng con người tới những giá trị nhân bản và đạo đức, nên người ta dễ hiểu lầm quan niệm này mang tính duy tâm chủ quan và mang tính tín ngưỡng, khi tri thức khoa học hiện đại chưa tìm được mối liên hệ giữa hành vi và hệ quả vốn có nhiều tương tác phức tạp. Thực ra:
Khái niệm "nghiệp chướng" là một tư duy minh triết cổ giải thích sự liên hệ hữu cơ giữa hành vi và hệ quả của hành vi như một quy luật tất yếu khách quan.
Đây là một lý giải đúng phản ánh bản chất của hiện tương trong mối quan hệ nhân quả từ hành vi của con người, hay là cái nhìn sai của cổ nhân - tôi nghĩ cần có sự nghiên cứu nghiêm túc.
Nhưng nếu giả thuyết cho rằng: Nếu khái niệm nghiệp chướng thể hiện bản chất mối liên hệ nhân quả từ hành vi của con người thì nó phải là hệ quả của một tri thức rất vĩ đại trong việc nhân thức tính quy luật sự tương tác giữa hành vi con người và hệ quả của nó. Bởi vì từ hành vi đến hệ quả là một quá trình tương tác cực kỳ phức tạp trong mối liên hệ giữa con người - vũ trụ thông qua môi trường sống.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#16
Cập nhật lúc 09 Tháng tám 2008 - 03:59 AM
Một năm trôi qua. Anh ta quay lại mặt thiểu não nói với tôi: "Thày nói đúng quá! Khi em về thì vài ngày sau mẹ em bớt bệnh, khỏe lại! Ba tháng sau bà con bên Mỹ gửi về cho em một số tiền Dol, đổi ra tiền Việt được hơn 4,500. 000. Nhưng cái nhà em đang ở của ba anh em chúng em. Hai người anh khá giả ra ở riêng. Nay thấy em có tiền, họ về đánh giá trị cái nhà là 7.500. 000. Hai anh em hứa sẽ không sở hữu nhà nếu em đưa họ 5.000. 000. Thế là em phải chạy sất bất mới vay được 500. 000 để đưa họ. Nên chẳng còn tiền đâu để mời thày đi. Thày thông cảm, thày cũng nói trước rồi mà - Anh ta nói tiếp - hôm nay em đến để hỏi thày: Nếu bây giờ em sang nhà con nợ và nói cho họ luôn số nợ thì em còn được gấp 10 lần không?" . Tôi cười và nói với anh: "Nhân duyên lúc đó và bây giờ khác nhau. Bây giờ anh cho thì cũng muộn rồi. Tùy anh thôi. Nhưng nếu anh cho họ thì sau này anh sẽ khá giả". Anh ta buồn bã ra về. Sau đó tôi cũng không gặp lại anh ta nữa.
Ngày ấy nếu anh ta cho thì lòng hiếu thảo lo lắng cho người mẹ bệnh với lòng từ tha nợ cho một người nghèo (Trong trường hợp dự báo chưa chứng nghiệm), nghiệp duyên sẽ rất khác với việc vì cần tiền lớn hơn nên cho.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#17
Cập nhật lúc 09 Tháng tám 2008 - 04:46 AM
Quote
...và sau ba tháng anh sẽ có một số tiền gấp 10 lần số anh cho. Cụ thể là 15.000.000 đồng!".
Thì cứ như là cái giá của việc làm điều thiện ấy nhỉ
Thì tại lúc đó tôi có nói thế mà.Nhưng anh ta có tin đâu. Quẻ chưa chứng nghiệm mà.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
#18
Cập nhật lúc 09 Tháng tám 2008 - 07:41 AM
laviedt, on Aug 8 2008, 02:37 PM, said:
Tâm không thiện thì mọi cái chỉ là một cuộc mặc cả đổi chác mà thôi
Thì cứ như là cái giá của việc làm điều thiện ấy nhỉ
Anh làm em cứ mắc cười khi nghĩ đến những người thường nói :"Tôi chỉ muốn phát lớn và giàu có nhanh nhanh vì tôi rất thiện tâm ,muốn có nhiều tiền để làm từ thiện"
Laviedt
Chị laviedt đã sâu sắc khi trao đổi đièu này với Anh Thiên Sứ ! nhưng đôi lúc ta thấy rằng không dễ ai cũng nhận thức được phải thực Thiện Tâm trong hoàn cảnh khó mà hy sinh cho cái khó hơn để được nhận cái Lộc trời cho sắp tới. Vì điều này mà Anh Thiên Sứ đã phải lộ Thiên Cơ để mong người ta NGỘ mà nhận Duyên lành.
"Chỉ cần nhìn thấy câu chú này một lần có thể thanh tịnh nghiệp chướng của ba trăm triệu kiếp trong quá khứ"
#20
Cập nhật lúc 13 Tháng tám 2008 - 07:22 PM
Hơn 20 năm trôi qua - cuộc đời nàng là một chuỗi những lận đận. Từ hàng tỷ đồng của hơn 20 năm trước, đến nay vài trăm ngàn cũng ít có. Gặp lại nàng trong sự tiều tụy lo toan. Thật tôi cũng không ngờ đây là Hương Liên * của ngày xưa nữa. Điều này một thày bói đã nói với tôi từ hơn 20 năm về trước về nghiệp quả của nàng. Nhưng tôi phải công nhận người chồng sau tận tụy và thủy chung với nàng.
-------------------
* Tên đã thay đổi.
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa
Thiên Sứ
Chia sẻ chủ đề này:
- (23 Trang)
-

- 1
- 2
- 3
- →
- Cuối cùng »
Trợ giúp



Trích dẫn












