Diễn đàn Lý học Đông phương: Ngẫm Nghĩ - Diễn đàn Lý học Đông phương

Chuyển tới nội dung

Giỗ tổ Hùng Vương mùng 10 tháng 3
  • (4 Trang)
  • +
  • 1
  • 2
  • 3
  • Cuối cùng »
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

Ngẫm Nghĩ

#1 User is offline   yeuphunu 

  • Hội viên chính thức
  • PipPipPip
    • Nhóm: Hội viên chính thức
    • Bài viết: 682
    • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
    • Giới tính:Nam
    • Đến từ:Ho Chi Minh

    Cập nhật lúc 05 Tháng mười hai 2011 - 02:49 PM

    “Vặt lông” ai?

    (TT&VH) - 1. Ngày bé mẹ nghe ầu ơ: Cái cò cái vạc cái nông/ Ba cái cùng béo vặt lông cái nào/ Vặt lông con cốc cho tao/ Ta nấu ta nướng ta xào ta ăn. Nghe mãi, nghe mãi thành thuộc từ thuở nằm nôi, lớn lên nhớ nằm lòng.

    Sau đó mấy câu ca dao đến lượt ru em tôi. Thời gian trôi, tôi lớn lên có gia đình. Đến lượt “cái cò cái vạc cái nông” lại lần nữa đem tặng vào giấc ngủ các con tôi… Tôi đọc và thuộc như cháo, đọc như một thói quen chơi chạy vòng tròn, như ăn bát cháo hoa thấy mát mẻ trong lòng mà không bao giờ tìm cảm nhận về khí vị của cháo. Nào có bao giờ nghĩ đến chuyện đi tìm cái lý trong câu ca dao đâu.

    Posted Image

    2. Một hôm nằm ngẫm lại từng câu bỗng phát hiện ra cái vô lý: Ba con cò, vạc, nông đều béo, được người ta tính đến sẽ chọn một con vặt lông đánh chén. Ba đối tượng này thì đối tượng nào sẽ bị đưa lên thớt? Bất ngờ, và bất ngờ lớn nhất ở câu cuối: Vặt lông con “cốc” cho tao! Ôi trời, cốc không hề xuất hiện trong dự án làm thịt nhưng cuối cùng lại là kẻ hiến tế. Tôi giật mình, giữ trong lòng nỗi băn khoăn. Một lần về quê hỏi thì nghe mẹ bảo: Là ca dao nó nói thế, ai biết là cái gì. Mẹ cũng nghe từ bé thế thì nhớ thế thôi… Ờ, đều là loài kiếm ăn mặt nước nhưng câu ca dao lại phân loại khác nhau: cò, vạc, nông được gọi là “cái”. “Cái” là mẹ, là bề thế. Trong nhà là người cai quản, ra đường là bậc phụ huynh. Còn nông là “con”, là nhỏ bé và phụ thuộc. Ba “cái” bỗng nhiên thoát cảnh vặt lông, còn “con” không được nhắc tới trong sự lựa chọn bỗng được lôi tuột ra để xử. Chuyện đời thật rắc rối. Vẫn chưa tìm ra ý nghĩa của cái cảnh tréo ngoe này. Tôi đã thấy con cốc trên trống đồng Ngọc Lũ, còn ngoài thiên nhiên thì chưa thấy bao giờ. Tuy vậy một hôm xem trên YouTube thấy ở nước ngoài, thuyền chài cốc để bắt cá. Chủ thuyền buộc dây lồng cái thòng lọng vào cổ cốc rồi thả cho cốc lặn xuống sông mò cá. Đớp được cá nhưng cốc không thể nuốt vì bị cái thòng chặn ngang cổ. Cốc ngoi lên thì chủ thuyền thu con cá rồi cho cốc lặn tiếp. Chỉ hết buổi, chủ tháo thòng lọng thì cốc mới nuốt được. Thân phận con cốc là như vậy. 3. Nào, bây giờ chúng ta cùng nhau nghĩ xem tại sao lại có chuyện này. Ca dao xưa đọc thấy như vu vơ nhưng bao giờ cũng ẩn dưới nó một câu chuyện khác. Chúng ta cùng ngẫm để lý giải xem tại sao cốc lại bị vặt lông. Phải chăng cốc nằm trong vị thế thấp cổ bé họng nhất nên thường là kẻ bị bắt nạt?

    ===============================================
    Mấy chuyện này thì xưa như trái đất, nhưng mà ngẫm thì thời nào cũng đúng
    Thấp cổ bé họng không phải là cái tội, nhưng mà ai bảo thấp cổ bé họng làm gì Posted Image

    " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
    Nguyễn Bá Học
    1

    #2 User is offline   Thiên Đồng 

    • Hội viên ưu tú
    • PipPipPipPip
      • Nhóm: Hội viên ưu tú
      • Bài viết: 4.455
      • Gia nhập: 08-Tháng tư 08
      • Giới tính:Nam

      Cập nhật lúc 05 Tháng mười hai 2011 - 04:03 PM

      Không hợp lý! Câu ca dao nói là
      "Vặt long con mụ cốc cho tao!
      Tao nấu tao nướng tao xào tao ăn."

      Vậy mục đích là "nấu nướng xào ăn" chứ đâu phải là tròng vòng vô cổ để bắt cá!
      Từ câu ca dao, rồi liên tưởng đến hiện tượng, như câu ca dao nói vặt long làm thịt còn hiện thực là tròng vòng vô cổ để bắt cá. Chẳng ăn nhập gì cả.
      Thiên Đồng
      Cảm Tri Học Thuật Chuyên Tinh
      Ứng Biến Huyền Cơ Ảo
      Diệu
      Um Many Padme Hum, Um Many Padme Hum, Um Many Padme Hum.
      0

      #3 User is offline   Lãn Miên 

      • Hội viên mới
      • PipPip
        • Nhóm: Hội viên ưu tú
        • Bài viết: 196
        • Gia nhập: 04-Tháng sáu 10
        • Giới tính:Nam

        Cập nhật lúc 05 Tháng mười hai 2011 - 04:48 PM

        Xem bài viếtThiên Đồng, on 05 Tháng mười hai 2011 - 04:03 PM, said:

        Không hợp lý! Câu ca dao nói là
        "Vặt long con mụ cốc cho tao!
        Tao nấu tao nướng tao xào tao ăn."

        Vậy mục đích là "nấu nướng xào ăn" chứ đâu phải là tròng vòng vô cổ để bắt cá!
        Từ câu ca dao, rồi liên tưởng đến hiện tượng, như câu ca dao nói vặt long làm thịt còn hiện thực là tròng vòng vô cổ để bắt cá. Chẳng ăn nhập gì cả.
        Thiên Đồng



        Cùng với câu ca dao trên còn có thành ngữ “công cốc” để chỉ cái công làm ra mà không được hưởng xứng đáng. Mấy con đó dù có gọi là gì thì vẫn đều là Kẻ=Con=Cái=Cá (thể) , tức đều bình đẳng như nhau. Nhưng Cò, Vạc, Nông (bồ nông) thì ý thức được giá trị của tự do, tự chủ, chúng tự kiếm ăn, dù chỉ là “tự túc tự cấp” vẫn đủ cho béo tốt . Con Cốc nếu được tự do thì nó kiếm ăn còn giỏi hơn mấy con kia vì nó có tài bắt cá hơn. Nhưng nó lại không ý thức được giá trị của tự do, tự chủ, nên nó cam tâm làm nô lệ theo sự sai khiến của kẻ khác, chịu cái vòng kim cô ở cổ, dù bản thân nó cũng được no đủ béo ú, nhưng nó đáng bị xử vì cái kém nhận thức của nó.
        2

        #4 User is offline   Thiên Đồng 

        • Hội viên ưu tú
        • PipPipPipPip
          • Nhóm: Hội viên ưu tú
          • Bài viết: 4.455
          • Gia nhập: 08-Tháng tư 08
          • Giới tính:Nam

          Cập nhật lúc 05 Tháng mười hai 2011 - 05:11 PM

          Như chú Lãn Miên nói nghe hợp lý. Vậy vặt long hay tròng cổ thì cũng bị ăn hiếp như nhau! Khổ thân con Cốc!
          Cảm Tri Học Thuật Chuyên Tinh
          Ứng Biến Huyền Cơ Ảo
          Diệu
          Um Many Padme Hum, Um Many Padme Hum, Um Many Padme Hum.
          0

          #5 User is offline   Thiên Bồng 

          • Hội viên mới
          • PipPip
            • Nhóm: Hội viên chính thức
            • Bài viết: 487
            • Gia nhập: 25-Tháng mười hai 09
            • Giới tính:Nam
            • Đến từ:Lạc Việt Quốc

            Cập nhật lúc 05 Tháng mười hai 2011 - 10:16 PM

            Xem bài viếtThiên Đồng, on 05 Tháng mười hai 2011 - 05:11 PM, said:

            Như chú Lãn Miên nói nghe hợp lý. Vậy vặt long hay tròng cổ thì cũng bị ăn hiếp như nhau! Khổ thân con Cốc!

            Còn có câu: "Cốc mò, Cò xơi" nữa...
            Đồn rằng con cốc rất có tài bắt cá, lặn giỏi...nhưng khi bắt được nó không ăn liền mà bơi lên bờ...để đó...
            Xong...lặn xuống bắt tiếp...tới khi mệt và cá nhiều rồi...thì mới lên từ từ từ...ăn (cũng biết thưởng thức lắm)....
            Nhưng rủi cho cốc...nhiều khi trong khi mãi mê lặn...bắt cá...và để dành...chú cò nhà ta bay ngang...thấy thế và...hớt tay trên...
            Óh ho...yèah...yeah....!
            Con rắn cắn phụ nữ...
            Con rắn chết...
            1

            #6 User is offline   yeuphunu 

            • Hội viên chính thức
            • PipPipPip
              • Nhóm: Hội viên chính thức
              • Bài viết: 682
              • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
              • Giới tính:Nam
              • Đến từ:Ho Chi Minh

              Cập nhật lúc 07 Tháng mười hai 2011 - 10:34 AM

              Đừng bỏ qua ranh giới giữa con người và con vật
              (TT&VH) - 1. Ai xem phim King Kong đều ấn tượng về tình cảm giữa con khỉ đột khổng lồ với cô gái bé nhỏ. Đó là một thứ tình cảm hết sức chênh vênh, khó diễn tả thành lời giữa hai nhân vật đối lập nhau một trời một vực về ngoại hình, mà khoảng cách lớn nhất chính là giữa con người với một con vật.

              Nhưng trong tâm hồn hai cá thể đó lại có những điểm chung. Đó là sự căm ghét cái ác, cái xấu, căm ghét sự thống trị, và thái độ ứng xử thô bạo với thiên nhiên. Cả hai, trong khi đối chọi với cái ác, đều bộc lộ thiên tính hướng thiện, và chính vì vậy họ đã đồng cảm với nhau.

              Thiện cảm nảy sinh giữa con King Kong với cô gái là điều rất khó lý giải, và tôi cho rằng các nhà làm phim đã đặt mình trước một ranh giới rất mong manh, bởi chỉ cần đẩy quá thêm chút nữa tình cảm giữa hai nhân vật này là sẽ đi đến chỗ phản cảm. Bởi chắc chắn không người xem nào cảm thấy bình thường nếu như con King Kong lại có tình yêu nam - nữ với cô gái, bởi nếu xoá nhoà ranh giới giữa con vật và con người sẽ phạm vào tội ác chống lại loài người - mà con người chính là hình ảnh của Đấng Tối cao.

              Nhiều tôn giáo có những điều khoản ghê rợn để xử trí tội ác này như ném đá đến chết cả người lẫn con vật.

              2. Với suy nghĩ đó tôi cảm thấy khiếp sợ khi có một bài viết về một cô người mẫu ngoại quốc với tựa đề như sau: Nổi tiếng vì bị khỉ “sàm sỡ”. Bản chất câu chuyện (kèm cả bộ ảnh minh hoạ khá sốc) rất đỗi bình thường, đó chỉ là chuyện con khỉ kéo áo cô gái để tìm hạt ngô bị rơi, vô tình khiến áo cô tụt xuống, lộ ngực.

              Posted Image

              Ở đây, những con khỉ vô tâm, vô tư và vô tội, chỉ có người chụp ảnh và người đưa tin, nhất là người dùng từ “sàm sỡ” là có vấn đề trầm trọng trong cách nhìn, trong cách bất chấp tất cả để câu view, để nổi tiếng.

              Sàm sỡ rõ ràng là một hành động mang sắc thái tính dục. Không thể chụp ảnh hay mô tả các thông tin đi quá giới hạn như thế. Cô sinh viên kiêm người mẫu ngoại quốc không hiểu sẽ nghĩ gì khi nhìn lại chuyện này, và không biết tại sao lại có những người muốn “phỏng vấn” cô về chuyện đó được?

              Cần biết dừng đúng chỗ, nếu không câu chuyện hy hữu xảy ra trong cuộc sống này, sẽ trở thành một tội ác khi xúc phạm đến hình ảnh thiêng liêng của con người.

              =================================================

              Sự việc xảy ra là bình thường, chỉ có người vận dụng sự việc theo mục đích riêng của mình
              Mấy ông phóng viên dùng từ con khỉ sàm sỡ là để câu khách theo mờ
              " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
              Nguyễn Bá Học
              0

              #7 User is offline   yeuphunu 

              • Hội viên chính thức
              • PipPipPip
                • Nhóm: Hội viên chính thức
                • Bài viết: 682
                • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
                • Giới tính:Nam
                • Đến từ:Ho Chi Minh

                Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2011 - 11:07 AM

                Bài viết này trên mạng yahoo, của em gái nào đó
                Mời các huynh đê là đàn ông cho ý kiến nhé
                =======================================================

                Nội dung bức thư gây sốc

                Gửi các anh đàn ông!

                Lâu lâu lại đọc được đề nghị nên có ngày tôn vinh đấng mày râu trên trang báo mạng, tôi thấy thú vị quá. Thú vị hơn nữa là lại thấy một số đàn ông so sánh rằng, đàn ông Tây còn có ngày của bố, còn đàn ông Ta thì chẳng có ngày gì để được tôn vinh. Uh, cũng đúng thôi, vì đàn ông Tây họ đàn ông ra đàn ông, còn đàn ông ta thì ông chả ra ông, mà bà chẳng ra bà thì tôn vinh cái gì? Giá như các anh đề nghị chúng tôi tôn vinh cái cỡ “xăng pha nhớt” thì Ok ngay, còn tôn vinh đàn ông thì hơi khó, vì các anh có phải đàn ông đâu mà tôn vinh. Các anh cũng làm sao mà so bì với đàn ông Tây được?

                Hồi làm sinh viên, tôi nhớ có lần một cô giáo của tôi có kể, ở bên Đức, đàn ông phải xếp sau cả con chó khi đến những nơi công cộng như lên tàu xe. Có nghĩa là, khi đi đến nơi công cộng ví dụ như lên tàu xe, phụ nữ là người được ưu tiên nhiều nhất, kế đến là người già trẻ em, rồi đến con chó, sau cùng mới đến người đàn ông. Ở bên đó, phụ nữ cũng rất được yêu thương và chiều chuộng, ví dụ, gặp bất cứ một người phụ nữ nào xách đồ đạc nặng trên phố là cánh đàn ông thể hiện ngay sự quan tâm của mình bằng việc xách giúp đồ đạc. Trên xe buýt, đàn ông cũng luôn nhường chỗ ngồi cho phụ nữ một cách tự nguyện. Còn ở nhà, đàn ông Đức không ngại ngần việc rửa chén bát và làm việc nhà, thậm chí cả giặt đồ lót cho vợ.

                Còn đàn ông Việt Nam thì sao, thu nhập thì cũng chẳng khá khẩm hơn vợ là bao nhiêu, nhưng lại tự cho mình nhiều “quyền” quá. Nên đi làm về là có quyền đi bia rượu bù khú với bạn bè, về đến nhà là có quyền ngồi vắt chân chữ ngũ xem tivi, đọc báo và đợi vợ bê cơm đến ăn. Lên xe buýt thì tranh nhau chỗ ngồi với trẻ em, người già và phụ nữ có thai. Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều nam thanh niên to khỏe lực lưỡng nhưng lại bị “mù”. Tại sao tôi nói vậy, bởi vì trên xe buýt bao giờ cũng có ghi là nhường ghế cho người già, trẻ em, phụ nữ có thai, nhưng các anh không hiểu sao vẫn không thực hiện, nên tôi bảo chắc chỉ có bị mù mới không nhìn thấy những dòng chữ như thế. Thậm chí, đến khi anh phụ xe buýt ra nhắc nhở thì còn chửi lại, vậy thử hỏi các anh văn minh ở đâu, mà dám đòi hỏi được tôn vinh và yêu cầu có ngày tôn vinh cho người đàn ông Việt Nam?

                Chẳng nói ra chả sao. Nói ra đâm thêm coi thường đàn ông Việt Nam, chưa làm được gì đã muốn được tôn vinh. Mà tôn vinh cái gì, tôi rất thích comment của một độc giả nào đó nói, chẳng lẽ tôn vinh cái sự: Hôm nay 8.3, tôi giặt cho bà cái áo của tôi à? Không nên có ngày tôn vinh cho đàn ông Việt Nam vì các anh không xứng đáng được tôn vinh.

                Cũng xin nói thật với các anh, là một cô gái sinh ra và lớn lên tại Việt Nam nhưng tôi rất có ác cảm với đàn ông Việt Nam. Vì các anh không chỉ kém thông minh, không lãng mạn mà còn rất gia trưởng và tinh vi. Tôi cũng tuyên bố luôn, sau này thà ế chồng chứ nhất định tôi không bao giờ lấy đàn ông Việt Nam làm chồng. Mà chả riêng gì tôi, rất nhiều cô gái Việt Nam thành đạt cũng lấy chồng Tây đó thôi, và xu thế này sẽ còn tiếp tục, tôi tin là như thế.

                " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
                Nguyễn Bá Học
                0

                #8 User is offline   quan160 

                • Mới gia nhập
                  • Nhóm: Hội viên mới
                  • Bài viết: 10
                  • Gia nhập: 10-Tháng mười một 11

                  Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2011 - 11:46 AM

                  Xem bài viếtyeuphunu, on 10 Tháng mười hai 2011 - 11:07 AM, said:

                  Bài viết này trên mạng yahoo, của em gái nào đó
                  Mời các huynh đê là đàn ông cho ý kiến nhé
                  =======================================================

                  Nội dung bức thư gây sốc

                  Gửi các anh đàn ông!

                  Lâu lâu lại đọc được đề nghị nên có ngày tôn vinh đấng mày râu trên trang báo mạng, tôi thấy thú vị quá. Thú vị hơn nữa là lại thấy một số đàn ông so sánh rằng, đàn ông Tây còn có ngày của bố, còn đàn ông Ta thì chẳng có ngày gì để được tôn vinh. Uh, cũng đúng thôi, vì đàn ông Tây họ đàn ông ra đàn ông, còn đàn ông ta thì ông chả ra ông, mà bà chẳng ra bà thì tôn vinh cái gì? Giá như các anh đề nghị chúng tôi tôn vinh cái cỡ “xăng pha nhớt” thì Ok ngay, còn tôn vinh đàn ông thì hơi khó, vì các anh có phải đàn ông đâu mà tôn vinh. Các anh cũng làm sao mà so bì với đàn ông Tây được?

                  Hồi làm sinh viên, tôi nhớ có lần một cô giáo của tôi có kể, ở bên Đức, đàn ông phải xếp sau cả con chó khi đến những nơi công cộng như lên tàu xe. Có nghĩa là, khi đi đến nơi công cộng ví dụ như lên tàu xe, phụ nữ là người được ưu tiên nhiều nhất, kế đến là người già trẻ em, rồi đến con chó, sau cùng mới đến người đàn ông. Ở bên đó, phụ nữ cũng rất được yêu thương và chiều chuộng, ví dụ, gặp bất cứ một người phụ nữ nào xách đồ đạc nặng trên phố là cánh đàn ông thể hiện ngay sự quan tâm của mình bằng việc xách giúp đồ đạc. Trên xe buýt, đàn ông cũng luôn nhường chỗ ngồi cho phụ nữ một cách tự nguyện. Còn ở nhà, đàn ông Đức không ngại ngần việc rửa chén bát và làm việc nhà, thậm chí cả giặt đồ lót cho vợ.

                  Còn đàn ông Việt Nam thì sao, thu nhập thì cũng chẳng khá khẩm hơn vợ là bao nhiêu, nhưng lại tự cho mình nhiều “quyền” quá. Nên đi làm về là có quyền đi bia rượu bù khú với bạn bè, về đến nhà là có quyền ngồi vắt chân chữ ngũ xem tivi, đọc báo và đợi vợ bê cơm đến ăn. Lên xe buýt thì tranh nhau chỗ ngồi với trẻ em, người già và phụ nữ có thai. Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều nam thanh niên to khỏe lực lưỡng nhưng lại bị “mù”. Tại sao tôi nói vậy, bởi vì trên xe buýt bao giờ cũng có ghi là nhường ghế cho người già, trẻ em, phụ nữ có thai, nhưng các anh không hiểu sao vẫn không thực hiện, nên tôi bảo chắc chỉ có bị mù mới không nhìn thấy những dòng chữ như thế. Thậm chí, đến khi anh phụ xe buýt ra nhắc nhở thì còn chửi lại, vậy thử hỏi các anh văn minh ở đâu, mà dám đòi hỏi được tôn vinh và yêu cầu có ngày tôn vinh cho người đàn ông Việt Nam?

                  Chẳng nói ra chả sao. Nói ra đâm thêm coi thường đàn ông Việt Nam, chưa làm được gì đã muốn được tôn vinh. Mà tôn vinh cái gì, tôi rất thích comment của một độc giả nào đó nói, chẳng lẽ tôn vinh cái sự: Hôm nay 8.3, tôi giặt cho bà cái áo của tôi à? Không nên có ngày tôn vinh cho đàn ông Việt Nam vì các anh không xứng đáng được tôn vinh.

                  Cũng xin nói thật với các anh, là một cô gái sinh ra và lớn lên tại Việt Nam nhưng tôi rất có ác cảm với đàn ông Việt Nam. Vì các anh không chỉ kém thông minh, không lãng mạn mà còn rất gia trưởng và tinh vi. Tôi cũng tuyên bố luôn, sau này thà ế chồng chứ nhất định tôi không bao giờ lấy đàn ông Việt Nam làm chồng. Mà chả riêng gì tôi, rất nhiều cô gái Việt Nam thành đạt cũng lấy chồng Tây đó thôi, và xu thế này sẽ còn tiếp tục, tôi tin là như thế.



                  Em nghĩ cái gì cũng chỉ là tương đối( em hay liên tưởng lung tung thuyết tương đối Enstein luôn đúng mà dù là thế giới vật chất).
                  Chuyện này hay và đúng cho những người không đáng "đàn ông" như bạn gái ở trên nói hihi nhưng bạn cũng không nên chỉ trách đàn ông mà không "trách kỷ" nếu bạn thích thì cứ lấy chồng nước ngoài("chúc mừng" bạn nè! hy vọng bạn mang bố mẹ achi em sang đáy sống cùng mới hạnh phúc viên mãn được). Tóm lại em nghĩ không bao giờ trên đời này lại không có bất công, không đúng quan trọng mình cứ nhìn nó thế nào thôi.
                  Còn những ai không có tính xấu trên(có em hì) thì vẫn sống và yêu đời thôi và cố gắng ko phạm phải thế!
                  Em đi học thầy giáo hay bảo: Chồng mà đánh vợ là bạo hành gia đình còn Vợ mà đánh chồng(cái này xem hài nói nhiều) là chống bạo hành gia đình! haha


                  0

                  #9 User is offline   Thích Đủ Thứ 

                  • Hội viên mới
                  • PipPip
                    • Nhóm: Hội viên chính thức
                    • Bài viết: 270
                    • Gia nhập: 04-Tháng tám 09
                    • Giới tính:Nam

                    Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2011 - 07:32 PM

                    Xem bài viếtyeuphunu, on 10 Tháng mười hai 2011 - 11:07 AM, said:

                    Bài viết này trên mạng yahoo, của em gái nào đó
                    Mời các huynh đê là đàn ông cho ý kiến nhé
                    =======================================================

                    Nội dung bức thư gây sốc

                    Gửi các anh đàn ông!

                    Lâu lâu lại đọc được đề nghị nên có ngày tôn vinh đấng mày râu trên trang báo mạng, tôi thấy thú vị quá. Thú vị hơn nữa là lại thấy một số đàn ông so sánh rằng, đàn ông Tây còn có ngày của bố, còn đàn ông Ta thì chẳng có ngày gì để được tôn vinh. Uh, cũng đúng thôi, vì đàn ông Tây họ đàn ông ra đàn ông, còn đàn ông ta thì ông chả ra ông, mà bà chẳng ra bà thì tôn vinh cái gì? Giá như các anh đề nghị chúng tôi tôn vinh cái cỡ “xăng pha nhớt” thì Ok ngay, còn tôn vinh đàn ông thì hơi khó, vì các anh có phải đàn ông đâu mà tôn vinh. Các anh cũng làm sao mà so bì với đàn ông Tây được?

                    Hồi làm sinh viên, tôi nhớ có lần một cô giáo của tôi có kể, ở bên Đức, đàn ông phải xếp sau cả con chó khi đến những nơi công cộng như lên tàu xe. Có nghĩa là, khi đi đến nơi công cộng ví dụ như lên tàu xe, phụ nữ là người được ưu tiên nhiều nhất, kế đến là người già trẻ em, rồi đến con chó, sau cùng mới đến người đàn ông. Ở bên đó, phụ nữ cũng rất được yêu thương và chiều chuộng, ví dụ, gặp bất cứ một người phụ nữ nào xách đồ đạc nặng trên phố là cánh đàn ông thể hiện ngay sự quan tâm của mình bằng việc xách giúp đồ đạc. Trên xe buýt, đàn ông cũng luôn nhường chỗ ngồi cho phụ nữ một cách tự nguyện. Còn ở nhà, đàn ông Đức không ngại ngần việc rửa chén bát và làm việc nhà, thậm chí cả giặt đồ lót cho vợ.

                    Còn đàn ông Việt Nam thì sao, thu nhập thì cũng chẳng khá khẩm hơn vợ là bao nhiêu, nhưng lại tự cho mình nhiều “quyền” quá. Nên đi làm về là có quyền đi bia rượu bù khú với bạn bè, về đến nhà là có quyền ngồi vắt chân chữ ngũ xem tivi, đọc báo và đợi vợ bê cơm đến ăn. Lên xe buýt thì tranh nhau chỗ ngồi với trẻ em, người già và phụ nữ có thai. Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều nam thanh niên to khỏe lực lưỡng nhưng lại bị “mù”. Tại sao tôi nói vậy, bởi vì trên xe buýt bao giờ cũng có ghi là nhường ghế cho người già, trẻ em, phụ nữ có thai, nhưng các anh không hiểu sao vẫn không thực hiện, nên tôi bảo chắc chỉ có bị mù mới không nhìn thấy những dòng chữ như thế. Thậm chí, đến khi anh phụ xe buýt ra nhắc nhở thì còn chửi lại, vậy thử hỏi các anh văn minh ở đâu, mà dám đòi hỏi được tôn vinh và yêu cầu có ngày tôn vinh cho người đàn ông Việt Nam?

                    Chẳng nói ra chả sao. Nói ra đâm thêm coi thường đàn ông Việt Nam, chưa làm được gì đã muốn được tôn vinh. Mà tôn vinh cái gì, tôi rất thích comment của một độc giả nào đó nói, chẳng lẽ tôn vinh cái sự: Hôm nay 8.3, tôi giặt cho bà cái áo của tôi à? Không nên có ngày tôn vinh cho đàn ông Việt Nam vì các anh không xứng đáng được tôn vinh.

                    Cũng xin nói thật với các anh, là một cô gái sinh ra và lớn lên tại Việt Nam nhưng tôi rất có ác cảm với đàn ông Việt Nam. Vì các anh không chỉ kém thông minh, không lãng mạn mà còn rất gia trưởng và tinh vi. Tôi cũng tuyên bố luôn, sau này thà ế chồng chứ nhất định tôi không bao giờ lấy đàn ông Việt Nam làm chồng. Mà chả riêng gì tôi, rất nhiều cô gái Việt Nam thành đạt cũng lấy chồng Tây đó thôi, và xu thế này sẽ còn tiếp tục, tôi tin là như thế.



                    Đây là ý kiến về bài báo này trên 1 Diễn đàn khá nổi tiếng. Sự thật về tác giả tên Trang đó thì tôi cũng nghe bạn bè xác nhận là đúng. Ai muốn tham khảo thêm các comment thì vào link ở dưới!

                    Bài này khởi nguôn từ web trẻ thơ của một chị có thể nói cũng hơi dở, về sau qua những người quen chị ta mọi người biết nó là ả thường ở quán tây chỗ góc Phan Bội Châu - Hai Bà Trưng một dạng kiểu cave tây, ở đó có mấy ả tối nào cũng ở đó cặp thằng nọ thằng kia kiếm tiền - đặc biệt chỉ cặp với Tây dù đắt hay rẻ hơn đi với VN.

                    Ngay trên webtretho các phụ nữ cũng công nhận không thể lấy chính kiến một chị Cave để coi là ý kiến của phụ nữ Việt Nam. Nói cách khác là một chị dở tự dưng đứng hô cái gì đó, một thằng nhà báo vào đọc rồi nặn lại thành ra sự hiểu lầm của dư luận cốt để có view

                    Người viết ra bài báo này thứ nhất là làm báo mà chỉ đi đọc mạng về nặn bóp lại, lại còn bóp nặn làm sai đi sự thực vấn đề, sai nguyên tắc báo chí là đi lấy ký kiến của một ngừoi không có tư duy bình thường thổi phồng lên lệch lạc để làm gât hót dư luận (nói kiểu cách là lấy Điểm để đánh giá Diện)

                    Theo em tư cách nhà báo thua con Cave, cave nó dạng bất cần đời, tri thức có hạn có thể nói lăng nhăng, làm báo như thế thì đúng là nhục nhã. Em nghĩ đừng chửi chị nhân vật vì chị ta có sự hạn chế, mình hiểu biết hơn k nên chấp, nhưng thằng nhà báo viết ra thật là đồ chỉ biết tiền

                    @ em cũng không rõ thằng cóp nhặt xào nấu cái bài này có phải nhà báo không, nhưng ít ra nó biết viết chữ là cũng tri thức hơn loại cave, thế mà nó hành xử không ra sao

                    http://www.otofun.ne...ai-dan-ong-viet

                    http://vn.nang.yahoo...-170000988.html

                    http://www.webtretho...oi-tap-1015502/
                    ___________________________
                    Thứ nhất là tu tại gia
                    Thứ nhì tại chợ, thứ ba tại chùa
                    0

                    #10 User is offline   Chim Chích Bông 

                    • Hội viên chính thức
                    • PipPipPip
                      • Nhóm: Hội viên chính thức
                      • Bài viết: 721
                      • Gia nhập: 17-Tháng bảy 11
                      • Giới tính:Không xác định

                      Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2011 - 09:31 PM

                      chuyện này chả đáng để ngẫm ngĩ. Quan điểm cá nhân, ai viết người đó đọc, ai chửi người đó nge. Xã hội bao chuyện còn bức xúc gấp trăm lần.
                      sao ít ai bức xúc khi gặp người thương kẻ khó. Em để ý mục "chia sẻ tấm lòng" trên các báo thì ít người đọc, nhưng xì căng đan thì nhà nhà bức xúc, người người quan tâm.
                      trách ngta làm j cho mệt.
                      0

                      #11 User is offline   Vi Tiểu Bảo 

                      • Hội viên chính thức
                      • PipPipPip
                        • Nhóm: Hội viên chính thức
                        • Bài viết: 567
                        • Gia nhập: 11-Tháng chín 10
                        • Giới tính:Nam

                        Cập nhật lúc 10 Tháng mười hai 2011 - 11:16 PM

                        Hehe quan điểm của em là chỉ chiều chuộng và galang với các em xinh thôi, vì các em xinh là luôn luôn đúng mừ, hehe

                        Cái em này chắc xấu quá, hem ai để ý nên nói linh tinh đó mà

                        Nói chung tính xấu của con trai mà em ấy nêu ra, mình chả thấy xấu tí nào, mà thấy rất là tốt, còn mấy thằng tây mới là cà giốt, đi sau cả chó "èo hóa ra không bằng con chó à"

                        Bài viết chỉnh sửa bởi Vi Tiểu Bảo: 10 Tháng mười hai 2011 - 11:29 PM

                        Giúp người cái chính là mở đường cho người ta đi
                        Đường lối cứu đời là làm tỏ lẽ đời cho người ta hiểu
                        0

                        #12 User is offline   haithienha 

                        • Hội viên tích cực
                        • PipPipPipPip
                          • Nhóm: Hội viên ưu tú
                          • Bài viết: 5.850
                          • Gia nhập: 13-Tháng ba 09
                          • Giới tính:Nam

                          Cập nhật lúc 11 Tháng mười hai 2011 - 05:54 AM

                          Xem bài viếtVi Tiểu Bảo, on 10 Tháng mười hai 2011 - 11:16 AM, said:

                          Hehe quan điểm của em là chỉ chiều chuộng và galang với các em xinh thôi, vì các em xinh là luôn luôn đúng mừ, hehe

                          Cái em này chắc xấu quá, hem ai để ý nên nói linh tinh đó mà

                          Nói chung tính xấu của con trai mà em ấy nêu ra, mình chả thấy xấu tí nào, mà thấy rất là tốt, còn mấy thằng tây mới là cà giốt, đi sau cả chó "èo hóa ra không bằng con chó à"

                          không có đâu chắc cô đó chưa hân hạnh đọc mấy cái tin nước ngoài đó thôi .
                          hôm trước tôi đọc mấy cái tin ,người ta bị bắt vì đánh đàn bà ,ít hôm sau thì thấy chính cái thằng cảnh sát thường hay đi bắt những người bạo hành trong gia đình đó ,rồi cũng chính hắn xuất hiện trên mặt báo tới lượt hắn cũng ra tòa vì tội đánh vợ ,người ta phỏng vấn hắn , thì hắn nói hắn chịu hết nổi con vợ , ghiền rượu và ma túy và cờ bạc ,không biết làm ra tiền mà chỉ biết xài tiền .


                          0

                          #13 User is offline   yeuphunu 

                          • Hội viên chính thức
                          • PipPipPip
                            • Nhóm: Hội viên chính thức
                            • Bài viết: 682
                            • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
                            • Giới tính:Nam
                            • Đến từ:Ho Chi Minh

                            Cập nhật lúc 13 Tháng mười hai 2011 - 10:32 AM

                            Tạm tính nước VietNam rộng 300.000km2 và có 80tr dân, thì bình quân là 266 người/km2, cũng đông nhỉ
                            Vụ sinh đẻ có kế hoạch dạo này thấy ít tuyên truyền.
                            ============================================================================

                            7 tỉ người nhiều đến mức nào?


                            Theo dự đoán của Liên Hợp Quốc (LHQ), dân số thế giới sẽ đạt mốc 7 tỷ người vào hôm nay, tức là ngày 31/10/2011. Nếu chỉ nói về mặt số học thôi thì có lẽ bạn không tưởng tượng nổi nó nhiều đến mức nào. Nhưng nếu ta lấy 7 tỷ người đó xếp chồng đứng lên nhau thì tổng chiều cao đạt được sẽ dài gấp 30 lần khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trăng (Mặt Trăng cách Trái Đất khoảng 384.000 km). Và bạn có biết rằng châu Úc có diện tích tương đương với châu Âu nhưng chỉ chiếm chưa tới 0,5% dân số thế giới, trong khi châu Âu thì chiếm đến 11% không?

                            Cũng theo dự đoán của LHQ thì công dân thứ 7 tỷ sẽ được sinh ra trong một ngôi làng gần Lucknow, thủ phủ bang Uttar Pradesh ở phía Bắc Ấn Độ. Mặc dù Quỹ dân số LHQ không xác định được chính xác nơi em bé sẽ sinh ra nhưng các chuyên gia thuộc tổ chức phi chính phủ Plan India của Anh tại Ấn Độ cho rằng ngôi làng Mal, cách Lucknow 23 km sẽ là nơi vinh dự chào đón sự kiện này. Hiện Plan India đang tập trung theo dõi 7 thai phụ dự kiến sẽ sinh con vào khoảng tối ngày 30/10 và trưa 31/10 tại làng Mal, nơi một buổi lễ đặc biệt được tổ chức để chào đón công dân thứ 7 tỷ của thế giới.

                            Posted Image
                            " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
                            Nguyễn Bá Học
                            2

                            #14 User is offline   yeuphunu 

                            • Hội viên chính thức
                            • PipPipPip
                              • Nhóm: Hội viên chính thức
                              • Bài viết: 682
                              • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
                              • Giới tính:Nam
                              • Đến từ:Ho Chi Minh

                              Cập nhật lúc 14 Tháng mười hai 2011 - 12:06 PM


                              Trên đời này cái gì quý nhất?



                              Ngày xưa, trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con Nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, Nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, Nhện đã linh.

                              Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nhện trên xà.

                              Phật dừng lại, hỏi Nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

                              Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

                              Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

                              Lại một nghìn năm nữa trôi qua, Nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của Nhện đã mạnh hơn.

                              Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi Nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

                              Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

                              Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

                              Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới Nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, Nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương Nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

                              Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

                              Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

                              Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

                              Và thế, Nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

                              Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

                              Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

                              Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con Nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

                              Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

                              Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

                              Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

                              Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

                              Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

                              Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

                              Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

                              Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

                              Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

                              "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

                              Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

                              Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.

                              Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

                              Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

                              Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

                              Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

                              Mất một người không biết trân trọng quý bạn, có gì phải buồn rầu?

                              Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

                              Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không? Ngày xưa, trước miếu Quan Âm...................

                              St internet



                              " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
                              Nguyễn Bá Học
                              2

                              #15 User is offline   yeuphunu 

                              • Hội viên chính thức
                              • PipPipPip
                                • Nhóm: Hội viên chính thức
                                • Bài viết: 682
                                • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
                                • Giới tính:Nam
                                • Đến từ:Ho Chi Minh

                                Cập nhật lúc 15 Tháng mười hai 2011 - 12:42 PM


                                3 triệu thanh niên Việt Nam sẽ... ế vợ
                                Sáng 14-12, VP Chính phủ tổ chức hội nghị giao ban trực tuyến để triển khai “Chiến lược dân số - sức khỏe sinh sản giai đoạn 2011-2020" Ông Nguyễn Thiện Nhân, Phó Thủ tướng Chính phủ, cho rằng 15 năm sau, mất cân bằng giới tính khi sinh sẽ dẫn đến thực trạng khoảng 3 triệu thanh niên Việt Nam không lấy được vợ.
                                Ngoài ra, Việt Nam còn đối diện nguy cơ chất lượng dân số hạn chế khi tình trạng trẻ dị tật bẩm sinh, suy dinh dưỡng vẫn còn. Do đó, Phó Thủ tướng chỉ đạo các địa phương nhanh chóng triển khai chiến lược dân số, sức khỏe sinh sản để kịp thời hình thành nguồn nhân lực lợi thế, cạnh tranh với các nước.

                                nguon phap luat HCM
                                =================================================

                                hì hì, may quá mình đã có vợ, nếu độc thân đến năm 2017 thì không có vợ quá


                                " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
                                Nguyễn Bá Học
                                0

                                #16 User is offline   Vi Tiểu Bảo 

                                • Hội viên chính thức
                                • PipPipPip
                                  • Nhóm: Hội viên chính thức
                                  • Bài viết: 567
                                  • Gia nhập: 11-Tháng chín 10
                                  • Giới tính:Nam

                                  Cập nhật lúc 16 Tháng mười hai 2011 - 12:12 AM

                                  vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "duyên số" thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc sao?

                                  Bài viết chỉnh sửa bởi Vi Tiểu Bảo: 16 Tháng mười hai 2011 - 12:14 AM

                                  Giúp người cái chính là mở đường cho người ta đi
                                  Đường lối cứu đời là làm tỏ lẽ đời cho người ta hiểu
                                  0

                                  #17 User is offline   yeuphunu 

                                  • Hội viên chính thức
                                  • PipPipPip
                                    • Nhóm: Hội viên chính thức
                                    • Bài viết: 682
                                    • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
                                    • Giới tính:Nam
                                    • Đến từ:Ho Chi Minh

                                    Cập nhật lúc 17 Tháng mười hai 2011 - 08:08 PM

                                    Khổ thân con rùa


                                    (TT&VH) - 1. Hôm qua ngẫu nhiên được đọc bài thơ trên mạng, vịnh con rùa . Một “nhà thơ” viết: “Có chi là sang trọng/Áo khoác vá dọc ngang/Hùng dũng bò trước cáy /Rụt cổ trước đại bàng”

                                    Đọc xong vừa bật cười vừa tức giận vì cách nhìn của tác giả dù tác giả chỉ mượn con rùa để ám chỉ một chuyện khác.

                                    Không phải vô cớ tiền nhân đặt rùa vào trong tứ linh Long- Ly- Quy- Phượng (bốn con vật thiêng). Còn tôi nghĩ tới rùa là nghĩ đến một tư cách sống hiền hậu, ngại va chạm mà người đời khó mà theo. Trong chuyện cổ tích của người Thái đen, hình ảnh con rùa với cái mai ở trên đã gợi ý cho con người biết làm cái nhà để sống. Đẹp làm sao!

                                    Posted ImageRùa không làm phiền ai, không hại ai. Rùa không bao giờ tranh chấp với đời, có động tĩnh là rùa rút lui về trong căn nhà riêng của mình, co đầu rụt chân vào trong mai tự bảo vệ mình. Sao lại nỡ coi đó là sự hèn. Sao lại giễu cợt rùa: “Hùng dũng bò trước cáy/ Rụt cổ trước đại bàng”?

                                    Còn đại bàng là gì vậy? Đó là loài chim hung dữ, loài ăn thịt sống, không nhường nhịn ai. Nó tồn tại trên cái chết của kẻ khác, là loài khát máu,hung bạo, sao lại ca ngơi loài khát máu như người anh hùng?

                                    Tấm áo mộc mạc của rùa cũng bị “nhà thơ” mang ra chế giễu: “Có gì là sang trọng/ Tấm áo vá dọc ngang”... Ồ, sao lại chê tấm áo vá của kẻ nghèo, sao lại đem tấm áo vá của kẻ nghèo ra chế giễu, vả lại rùa có dấu hiệu gì huênh hoang cho mình là sang trọng đâu mà lại chụp lên đầu rùa ý nghĩ đó. Nhà thơ đã cố ý vẽ ra cái tư cách xấu xa không bao giờ có ở rùa. Dấn thêm bước nữa, nhà thơ tưởng tượng ra tư cách rùa: “Hùng dũng bò trước cáy/Rụt cổ trước đại bàng”. Thật oan cho rùa quá.

                                    2. Nếu coi đại bàng là chúa tể bầu trời bằng sự độc ác của loài khát máu thì rùa bình dị hiền lành sống bền lâu trên mặt nước, có tuổi thọ cao hàng ngàn năm tuổi. Cái tuổi thọ này đại bàng có sánh được không. Sống tử tế nhu mì không hại ai không phiền lụy ai, đại bàng có bằng không. Hai tư cách ấy, tư cách nào là của người quân tử, tư cách nào là của kẻ tiểu nhân đã rõ cả, cần gì phải bàn

                                    Thế giới của rùa là thế giới yên bình của lòng nhân ái.

                                    Thế giới của đại bàng là thế giới chết chóc của kẻ bạo hành đối nghịch với cuộc sống yên bình

                                    Khổ thân rùa khi bị nhìn nhận như trong bài thơ kia

                                    Bài và tranh minh hoạ: Đỗ Đức
                                    ============================================
                                    yeuphunu người xưa có câu thơ về rùa

                                    Thương thay thân phận con rùa
                                    Ở đình đội hạc, lên chùa đội bia


                                    ==> thân phận con rùa khổ thật
                                    " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
                                    Nguyễn Bá Học
                                    1

                                    #18 User is offline   Vi Tiểu Bảo 

                                    • Hội viên chính thức
                                    • PipPipPip
                                      • Nhóm: Hội viên chính thức
                                      • Bài viết: 567
                                      • Gia nhập: 11-Tháng chín 10
                                      • Giới tính:Nam

                                      Cập nhật lúc 17 Tháng mười hai 2011 - 08:59 PM

                                      hihi VTB lại hay nghe từ "Rùa" trong giới teen teen có nghĩa là ăn may, hehe, như kiểu đi đánh Bi-a vậy, chả may đánh vào lỗ là anh em lại ồ lên bảo Rùa

                                      Có thể rùa mang đến sự ăn may, hay may mắn

                                      Bài viết chỉnh sửa bởi Vi Tiểu Bảo: 17 Tháng mười hai 2011 - 09:03 PM

                                      Giúp người cái chính là mở đường cho người ta đi
                                      Đường lối cứu đời là làm tỏ lẽ đời cho người ta hiểu
                                      0

                                      #19 User is offline   yeuphunu 

                                      • Hội viên chính thức
                                      • PipPipPip
                                        • Nhóm: Hội viên chính thức
                                        • Bài viết: 682
                                        • Gia nhập: 29-Tháng tư 10
                                        • Giới tính:Nam
                                        • Đến từ:Ho Chi Minh

                                        Cập nhật lúc 22 Tháng mười hai 2011 - 09:47 AM

                                        Giải pháp đòi lại Hoàng Sa

                                        TT - Làm cách nào để Việt Nam giải quyết và đòi hỏi chủ quyền quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình (như khẳng định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi trả lời chất vấn trước Quốc hội)?


                                        Tàu SAR-412 thuộc Trung tâm Tìm kiếm cứu hộ cứu nạn hàng hải khu vực 2 từng tham gia cứu nạn ngư dân miền Trung tại ngư trường Hoàng Sa - Ảnh: Đăng Nam Các thành viên của Quỹ Nghiên cứu biển Đông đưa ra một số cơ sở và bước đi để hiện thực hóa công việc này của Việt Nam.

                                        Xác lập chủ quyền



                                        Không thể chinh phục lãnh thổ bằng vũ lực

                                        Theo luật quốc tế, từ đầu thế kỷ 20 việc dùng vũ lực để chinh phục một lãnh thổ đã bị lên án và không được chấp nhận. Nghị quyết của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ngày 24-10-1970 ghi rõ: “Lãnh thổ của một quốc gia không thể là đối tượng của một sự chiếm đóng quân sự, kết quả của việc sử dụng vũ lực trái với các điều khoản của Hiến chương Liên Hiệp Quốc.

                                        Lãnh thổ của một quốc gia không thể là một đối tượng thụ đắc bởi một quốc gia khác do đe dọa sử dụng vũ lực hoặc sử dụng vũ lực. Bất kỳ sự thụ đắc lãnh thổ nào bằng sự đe dọa sử dụng vũ lực hoặc sử dụng vũ lực đều là bất hợp pháp”.

                                        Do đó, các hành động dùng vũ lực trái ngược với luật pháp quốc tế của Trung Quốc không thể mang lại danh nghĩa pháp lý cho nước này đối với quần đảo Hoàng Sa.

                                        Nhà nước phong kiến Việt Nam đã biết đến các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa khi đó được gọi dưới tên chung là Đại Trường Sa, Hoàng Sa hay Vạn Lý Trường Sa và coi chúng là một phần lãnh thổ của mình. Trong suốt ba thế kỷ từ 17-19, chính quyền phong kiến Việt Nam đã thực thi liên tục chủ quyền của mình trên quần đảo Hoàng Sa bằng cách thường xuyên cử các đội thuyền Hoàng Sa và Bắc Hải đến các đảo này hằng năm để khảo sát, đo đạc, khai thác tài nguyên một cách có hệ thống, thu lượm các tài sản chìm đắm, xây miếu dựng đền và trồng cây như các biểu tượng khẳng định chủ quyền, tổ chức thu thuế, cứu trợ các tàu thuyền nước ngoài gặp nạn.

                                        Việc thực thi chủ quyền này diễn ra hoàn toàn không gặp bất cứ sự phản đối hay tranh chấp nào từ phía các quốc gia khác, kể cả Trung Quốc.

                                        Theo luật quốc tế, bản thân quyền phát hiện đầu tiên một lãnh thổ vô chủ không đủ để tạo ra danh nghĩa pháp lý cho quốc gia phát hiện. Muốn thụ đắc chủ quyền, quốc gia này phải tiếp tục chiếm cứ hiệu quả lãnh thổ đó. Hai nguyên tắc cơ bản trong việc thụ đắc chủ quyền là nguyên tắc thật sự - tức là chiếm hữu thật sự lãnh thổ vô chủ, coi nó như một bộ phận lãnh thổ của mình và thực thi quyền hạn nhà nước, quản lý hành chính trong một thời gian hợp lý; và nguyên tắc công khai - việc chiếm hữu phải được các quốc gia khác công nhận. Một cá nhân hay một công ty không thể thụ đắc chủ quyền lãnh thổ.

                                        Ngoài yếu tố vật chất (corpus), việc chiếm hữu thật sự đồng thời còn đòi hỏi yếu tố tinh thần (animus), nghĩa là ý chí của quốc gia muốn chiếm hữu lãnh thổ vô chủ.

                                        Việc thực thi chủ quyền của nhà nước phong kiến Việt Nam có đầy đủ các yếu tố vật chất và tinh thần, được thực hiện trong một thời gian dài hoàn toàn không gặp bất cứ sự phản đối hay tranh chấp nào từ phía các nước khác, đảm bảo được cả nguyên tắc thật sự và nguyên tắc công khai, do đó việc xác lập chủ quyền quần đảo Hoàng Sa bởi Việt Nam trong thời kỳ nhà nước phong kiến là không thể tranh cãi và ít nhất từ thế kỷ 17, Hoàng Sa đã không còn là lãnh thổ vô chủ (terra nullius).

                                        Sau khi thiết lập chế độ bảo hộ tại Việt Nam, Pháp đã đại diện cho Việt Nam trong việc thực thi và bảo vệ chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa. Đến ngày 14-10-1950, Chính phủ Pháp chính thức trao lại cho chính quyền Bảo Đại việc quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ngày 22-8-1956, sau khi quân Pháp rút đi, chính quyền Việt Nam cộng hòa đã thiết lập ngay lập tức sự kiểm soát của họ tại Hoàng Sa và Trường Sa và đối phó với Trung Quốc trong tranh chấp này.

                                        Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ra đời ngày 2-7-1976 là bên kế thừa hợp pháp của hai nhà nước trước đó, tiếp tục sở hữu danh nghĩa pháp lý đối với quần đảo Hoàng Sa cho đến nay.

                                        Tuy đã mất yếu tố vật chất do bị Trung Quốc cưỡng chiếm bằng vũ lực, nhưng Việt Nam vẫn luôn thực thi chủ quyền của mình bằng yếu tố tinh thần. Tháng 12-1982, Việt Nam đã thành lập huyện Hoàng Sa trực thuộc tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng.



                                        Được hoàn thành năm 2009, tượng đài Đội Hoàng Sa kiêm quản Bắc Hải (đặt tại huyện Lý Sơn, Quảng Ngãi) mang tính biểu tượng tâm linh tri ân những người từng hi sinh trên biển Đông bảo vệ chủ quyền biển đảo trên hai quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa - Ảnh: Kim Em Đấu tranh ngoại giao

                                        Chúng ta cần tận dụng tất cả các diễn đàn quốc tế và khu vực như Liên Hiệp Quốc, APEC, ASEAN, Thượng đỉnh Đông Á... nhằm tranh thủ công luận quốc tế cho một cuộc đấu tranh ngoại giao với Trung Quốc. Thiếu sự hỗ trợ tinh thần và pháp lý của cộng đồng quốc tế sẽ khiến khả năng chấp nhận của Trung Quốc trên bàn đàm phán song phương vốn đang khó khăn sẽ càng khó khăn hơn.

                                        Đương nhiên, không thể không vận dụng sức mạnh của dư luận và trí tuệ nhân dân, học giả và chuyên gia các giới Việt Nam trong và ngoài nước để tác động đến nhân dân thế giới và những nhà đàm phán Trung Quốc.

                                        Những tác động này phải đủ mạnh và kiên trì, nhưng đồng thời cũng khẳng định thiện chí đàm phán và hợp tác hòa bình với Trung Quốc.

                                        Chúng ta cần đưa vấn đề Hoàng Sa ra đàm phán song phương với phía Trung Quốc cùng lúc phân tích cái lợi của việc đàm phán này đối với các lợi ích khác của Trung Quốc như sức mạnh mềm, bình an ở vùng biển phía nam để phát triển kinh tế của họ.

                                        Và cần đưa việc tranh chấp Hoàng Sa vào phạm vi điều chỉnh của COC (Quy tắc ứng xử trên biển Đông) cũng như các văn bản khác trong tương lai. Tất nhiên chúng ta vận dụng khéo léo vị thế mà mình đang có để đàm phán với Trung Quốc để họ hiểu rằng đàm phán song phương và hòa bình là cách mà Trung Quốc sẽ được nhiều hơn về uy tín trên trường quốc tế.

                                        Lập cơ quan chuyên trách

                                        Trước hết, Nhà nước cần lập cơ quan chuyên trách làm đầu mối và quy tụ các trí thức am hiểu về ngoại giao, sử học, công pháp quốc tế, Trung Quốc học để liên tục đưa ra yêu cầu giải quyết và khẳng định chủ quyền Hoàng Sa một cách thiện chí và hòa bình. Cơ quan này có trách nhiệm chuẩn bị cho chứng cứ pháp lý và lịch sử, sẵn sàng cho việc đưa tranh chấp Hoàng Sa ra Tòa án công lý quốc tế (IJC).

                                        Chúng ta cần nghiên cứu, rút kinh nghiệm từ những vụ án xét xử tranh chấp lãnh thổ giữa các nước Malaysia, Singapore, Indonesia, Campuchia, Thái Lan.

                                        Theo luật quốc tế, tòa chỉ có thẩm quyền giải quyết một tranh chấp một khi tất cả các bên trong tranh chấp công nhận thẩm quyền của tòa cho vụ tranh chấp đó.

                                        Hiện tại, Trung Quốc chưa hề công nhận thẩm quyền xét xử của tòa cho tranh chấp biển Đông. Vì vậy, Việt Nam không thể khởi kiện Trung Quốc trước tòa để giải quyết tranh chấp về Hoàng Sa.

                                        Chúng ta cần đàm phán, gây áp lực với Trung Quốc để đạt được một sự đồng ý của Trung Quốc nhằm đưa tranh chấp Hoàng Sa ra trước IJC.

                                        Công việc này đòi hỏi sự bền bỉ. Vì vậy các kinh nghiệm về đấu tranh, kiến thức về đàm phán, pháp luật, lịch sử cũng cần được học tập và ứng dụng một cách lâu dài.

                                        Nhà nước cần phổ biến thông tin một cách sâu rộng trong toàn dân và kiều bào để có sự hậu thuẫn cao nhất cho sự nghiệp lớn này. Nhân dân ta thông hiểu đầy đủ thì mới gia tăng sức mạnh của ngoại giao nhân dân và tác động mạnh mẽ đến nhân dân Trung Quốc và Hoa kiều trên toàn thế giới. Chúng ta cần kêu gọi tập trung chứng cứ về Hoàng Sa, đồng thời đề nghị các học giả Việt Nam trong và ngoài nước cung cấp, phân tích và hệ thống hóa các chứng cứ này.

                                        Và điều rất quan trọng là chúng ta chủ động chọn thời điểm để nêu vấn đề khôi phục và thu hồi Hoàng Sa tại các diễn đàn thế giới và khu vực để chuẩn bị dư luận ngoài nước.

                                        NGUYỄN THÁI LINH - LÊ MINH PHIẾU - LÊ VĨNH TRƯƠNG (Quỹ Nghiên cứu biển Đông)









                                        Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng:

                                        Chúng ta làm chủ Hoàng Sa từ lâu

                                        Chúng ta phải giải quyết và khẳng định chủ quyền quần đảo Hoàng Sa. Có đầy đủ căn cứ pháp lý và lịch sử khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta đã làm chủ thật sự ít nhất là từ thế kỷ 17. Chúng ta làm chủ khi hai quần đảo này chưa thuộc bất kỳ một quốc gia nào và chúng ta đã làm chủ trên thực tế.

                                        Năm 1956 Trung Quốc đưa quân chiếm đóng các đảo phía đông của quần đảo Hoàng Sa. Đến năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý hiện tại của chính quyền Sài Gòn, tức chính quyền Việt Nam cộng hòa. Chính quyền Sài Gòn đã lên tiếng phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hiệp Quốc can thiệp. Chính phủ cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam lúc đó cũng đã ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này.

                                        Lập trường nhất quán của chúng ta là Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta chủ trương đàm phán giải quyết đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình. Chủ trương này phù hợp với Hiến chương Liên Hiệp Quốc, phù hợp với Công ước về Luật biển, phù hợp với tuyên bố DOC.

                                        (Trích nội dung trả lời chất vấn của Thủ tướng NGUYỄN TẤN DŨNG ngày 25-11-2011)
                                        • =============================================================
                                        • Mời các anh em góp thêm ý kiến, để Viet Nam thu hồi Hòang sa

                                        " Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông "
                                        Nguyễn Bá Học
                                        0

                                        #20 User is offline   Vi Tiểu Bảo 

                                        • Hội viên chính thức
                                        • PipPipPip
                                          • Nhóm: Hội viên chính thức
                                          • Bài viết: 567
                                          • Gia nhập: 11-Tháng chín 10
                                          • Giới tính:Nam

                                          Cập nhật lúc 22 Tháng mười hai 2011 - 12:09 PM

                                          Theo em, muốn đòi lại Hoàng Sa, thì mang bùa ngải của các tộc người Việt Nam ra đó yểm, cho bọn nó bị ngơ ngơ hết, thì làm gì giám ra đó nữa, hehe

                                          Bài viết chỉnh sửa bởi Vi Tiểu Bảo: 22 Tháng mười hai 2011 - 12:09 PM

                                          Giúp người cái chính là mở đường cho người ta đi
                                          Đường lối cứu đời là làm tỏ lẽ đời cho người ta hiểu
                                          0

                                          Chia sẻ chủ đề này:


                                          • (4 Trang)
                                          • +
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 3
                                          • Cuối cùng »
                                          • Bạn không thể tạo chủ đề mới
                                          • Bạn không thể trả lời chủ đề này

                                          1 thành viên đang xem chủ đề này
                                          0 thành viên, 1 khách, 0 thành viên ẩn danh