Diễn đàn Lý học Đông phương: Cội nguồn Văn Lang và lịch sử Nhật Bản - Diễn đàn Lý học Đông phương

Chuyển tới nội dung

Giỗ tổ Hùng Vương mùng 10 tháng 3
  • (4 Trang)
  • +
  • « Đầu tiên
  • 2
  • 3
  • 4
  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này

Cội nguồn Văn Lang và lịch sử Nhật Bản

#61 User is offline   Mộc Công 

  • Mới gia nhập
    • Nhóm: Hội viên chính thức
    • Bài viết: 38
    • Gia nhập: 08-Tháng mười hai 08

    Cập nhật lúc 16 Tháng năm 2010 - 04:20 PM

    Xem bài viếtThiên Sứ, on May 16 2010, 12:02 AM, said:

    Mộc Công thân mến.
    Nói rõ hơn - Hình trên Bát Chỉ kính - có phải chính là hình này không?


    Bát Chí Kính là một tấm gương đồng có hình tròn trên đó có hình y như hình này chỉ có điều là không sơn xanh đỏ thôi. Theo Nhật Bản sử ký, thì Nữ Thần Mặt Trời do quá tức giận người em trai đã trốn vào trong động và không đi ra ngoài nữa, các thần bèn tổ chức một buổi lễ vui chơi lớn và dùng Bát Chỉ Kính để đánh lừa Nữ Thần Mặt Trời phải rời hang.
    Mơ màng cảnh vật xa cõi tục
    Ngẩn ngơ hồn bướm lượn nghe kinh
    0

    #62 User is offline   Thiên Sứ 

    • Hội viên ưu tú
    • PipPipPipPip
      • Nhóm: Hội viên ưu tú
      • Bài viết: 18.335
      • Gia nhập: 06-Tháng tư 08
      • Giới tính:Nam

      Cập nhật lúc 16 Tháng năm 2010 - 04:28 PM

      Xem bài viếtMộc Công, on May 16 2010, 04:20 PM, said:

      Bát Chí Kính là một tấm gương đồng có hình tròn trên đó có hình y như hình này chỉ có điều là không sơn xanh đỏ thôi. Theo Nhật Bản sử ký, thì Nữ Thần Mặt Trời do quá tức giận người em trai đã trốn vào trong động và không đi ra ngoài nữa, các thần bèn tổ chức một buổi lễ vui chơi lớn và dùng Bát Chỉ Kính để đánh lừa Nữ Thần Mặt Trời phải rời hang.

      Cảm ơn Mộc Công.
      Tôi có được xem một bộ phim hoạt hình Nhật Bản , trong đó nói về một cuộc truy tìm bí mật vũ trụ của nhiều siêu cường. Nội dung bộ phim này tôi có đề cập đến trong cuốn "Tìm về cội nguồn Kinh Dịch" xuất bản lần thứ I. Tôi hy vọng rằng tôi sẽ giới thiệu với những người Nhật Bản quan tâm hình ảnh và nội dung chính của đồ hình Thái Cực Việt - tức là sự bí ẩn mà người Nhật đã gìn giữ như một báu vật quốc gia.
      Cảm ơn Mộc Công.
      Ta về giữa cõi vô thường
      Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa

      Thiên Sứ
      0

      #63 User is offline   PhucTuan 

      • Mới gia nhập
      • Pip
        • Nhóm: Hội viên chính thức
        • Bài viết: 78
        • Gia nhập: 19-Tháng bảy 09
        • Giới tính:Nam
        • Đến từ:Thăng Long, Đại Việt

        Cập nhật lúc 16 Tháng năm 2010 - 09:30 PM

        Tò he Nhật Bản

        Hôm qua, trên đường về nhà, Ichi bỗng trông thấy một gánh hàng tò he với biết bao là hình các con thú ngộ nghĩnh. Thế là Ichi mua một con về nhà ngắm, trông rất đáng yêu đấy nhé! Vậy là Ichi tớ tò mò không biết trên thế giới, ngoài Việt Nam thì còn ở đâu có tò he nữa không?

        Tò he là một loại đồ chơi dân gian của trẻ em Việt Nam, có thể ăn được. Ngày nay, nặn tò he là một nét văn hóa dân gian ở các vùng quê Việt Nam, đặc biệt là Bắc Bộ*

        Posted Image
        Tò he ở Việt Nam

        Và thật ngạc nhiên là ở Nhật Bản cũng có tò he và họ coi đây là một nét văn hóa đặc sắc của mình. Vậy là tớ quyết định làm một chuyến du ký sang Nhật tìm hiểu Amezaiku tên tiếng Nhật của nghệ thuật tò he mà tớ sắp giới thiệu cho các bạn đó.

        Posted Image
        Và Tò He ở Nhật
        Ở Nhật, Amezaiku được coi là một nghề thủ công truyền thống về làm kẹo, mang tính nghệ thuật bởi chỉ với những khối bột vô tri vô giác mà người nghệ nhân đã thổi hồn cho chúng và sáng tạo ra biết bao hình các con thú, các nhân vật.

        Posted Image
        Các bạn có biết là để làm một con thú tò he bằng kẹo gồm những công đoạn gì không? Đừng nóng vội. Ichi sẽ bật mí ngay bây giờ nè :P

        Posted Image
        Trước hết là cần đun bột đã hòa nước đường cho sôi đến khi nó chuyển sang dạng keo và trong suốt giống như kẹo kéo ấy (ôi thèm quá đi thôi :P . Sau đó vớt ra ngòai và chia thành các mẩu nhỏ để nhào nặn cho mềm, khi để lâu ngoài không khí, bột sẽ có màu trắng tinh.

        Posted Image
        Một phần công đoạn nặn Tò He của nghệ nhân Nhật Bản
        Tiếp đến là công đoạn nặn các khối bột nhỏ này thành hình ưa thích. Khi đó các nghệ nhân thường sử dụng một chiếc kéo nhỏ đễ hỗ trợ trong công đoạn uốn lượn hay làm cánh cho các con thú trong khi ấy thì các bác nghệ nhân nhà mình sẽ sử dụng lược nè, que tre nè…Và cuối cùng thì tèn ten, bạn đã hoàn thành một em tò he xinh xinh rồi nè, có đẹp không nào?

        Posted Image
        Chúng tớ là gấu Pooh, mèo Kitty và Pikachu nè :P
        Ngoài ra, trong kỹ thuật nặn tò he của người Nhật còn có một tiểu xảo nhỏ đó! Họ sẽ thổi một lỗ nhỏ ở con tò he sao cho nó phồng to hơn, giống như người ta thổi thủy tinh ấy. Một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn và tỉ mỉ đó bạn, bởi nếu không khéo, bạn sẽ làm hỏng hình dạng của con tò he vừa làm đó.

        Posted Image
        Amezaiku cùng những nghệ nhân tại các lễ hội


        Nhìn những chú tò he Amezaiku thật là thích mắt nhưng để làm ra thì thật là khó khăn với chúng ta :) . Còn với những nghệ nhân thì họ có thể biểu diễn làm tò he chỉ trong 3-5 phút là đã “xuất xưởng” một chú tò he thật xinh xắn rồi đó.

        Posted Image

        Mẫu con thú luôn được ưa chuộng

        Nhưng chính vì sự mai một dần của nghề truyền thống này, Amezaiku thường chỉ xuất hiện ở các lễ hội và thấp thoáng đâu đó trên những con đường đang tràn ngập nhịp sống hiện đại ở Nhật. Ở các lễ hội đó, những nghệ nhân sẽ biểu diễn làm những con tò he với kỹ thuật điêu luyện của mình.

        Posted Image

        Những mẫu rất nữ tính nè :rolleyes:

        Có thể nói đây là một nghề đã có lịch sử rất lâu ở Nhật cách đây hơn trăm năm, với tục lệ cha truyền con nối để duy trì và bảo tồn Amezaiku. Tuy vậy, Amezaiku đang bị mai một dần ở Nhật Bản, bởi ngày nay có rất ít người theo đuổi nó cũng như số lượng nghệ nhân về Amezaiku ngày càng ít đi. Tình trạng này cũng giống với nghệ thuật tò he ở Việt Nam quá bạn nhỉ >_<





        Posted Image
        Nghệ nhân tò he ở Nhật Bản

        Posted Image
        Nghệ nhân tò he ở Việt Nam


        Nếu có lúc nào đó khi rảo bước trên đường dù cho ở Việt Nam hay Nhật Bản, bạn hãy nhớ dừng lại một lúc nhé. Hãy ngắm nhìn những bé tò he đáng yêu và cảm nhận không gian mùa thu đang khẽ về trên những con phố nhỏ. Và Ichi thực sự mong rằng, không chỉ Amezaiku mà những bộ môn nghệ thuật truyền thống độc đáo khác cũng như mùa thu, sẽ không bao giờ biến mất mà luôn được gìn giữ trong lòng các thế hệ trẻ chúng ta.

        Posted Image
        Huyền Trang tổng hợp
        Nguồn: ichinews.acc.vn

        <http://ichinews.acc.vn/bai-viet/857/to-he-nhat-ban/xem.htmx>

        _______________________________________________

        Ở Nhật cũng có Tò He khá giống với Việt Nam, nhưng khác mỗi chất liệu và cách làm.
        0

        #64 User is offline   Thiên Sứ 

        • Hội viên ưu tú
        • PipPipPipPip
          • Nhóm: Hội viên ưu tú
          • Bài viết: 18.335
          • Gia nhập: 06-Tháng tư 08
          • Giới tính:Nam

          Cập nhật lúc 16 Tháng năm 2010 - 11:18 PM

          Quote

          Ở Nhật cũng có Tò He khá giống với Việt Nam, nhưng khác mỗi chất liệu và cách làm.

          Giống gần như hệt đấy. Hồi nhỏ, tôi thường mua những con tò he Việt làm bằng đướng ...như miêu tả ở bài viết trên. Nhưng tò he Việt làm bằng đường này có thể thổi ...toe ...toe được. Các bác bán hàng rong tò he Việt có hai lon đựng đường nấu thành keo, đặt trên một cái hộp than âm ỉ. Một lon mầu nâu đỏ, một mầu nâu đen và một bịch toàn những ống trúc ngắn bằng đốt ngón tay, nhỏ như ngón tay trẻ con, vát nhọn. Đầu gắn lá cọ khô. Ống này có thể thổi...toe toe. Khi có trẻ con như tôi hồi ấy mu, ông bán tò he Việt cầm đầu ống trúc không có lá nhúng vào lon đường do chúng tôi chọn màu và một cục đường dính vào đấy. Ông đưa lên miệng thổi làm cục đường phình ra. Hai tay ông khéo léo nặn cục đường dẻo thành ra một số con vật mà chúng tôi yêu cầu. Thường chỉ có hình gà và chuột. Khi gần xong, ông lấy một cái đũa chọc vào bụng con vật đang còn thổi ở miệng ông. Đường dính vào đũa và ông kéo ra. Nó thành cái bong bóng, nổ cái bụp. Có chỗ thoát hơi, chúng có thể thổi toe toe...Chơi chán thì ăn luôn con tò he ấy.
          Cũng giống tò he Nhật quá đi ấy chứ.
          Ta về giữa cõi vô thường
          Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa

          Thiên Sứ
          0

          #65 User is offline   PhucTuan 

          • Mới gia nhập
          • Pip
            • Nhóm: Hội viên chính thức
            • Bài viết: 78
            • Gia nhập: 19-Tháng bảy 09
            • Giới tính:Nam
            • Đến từ:Thăng Long, Đại Việt

            Cập nhật lúc 16 Tháng năm 2010 - 11:29 PM

            Tại cháu là thế hệ trẻ, sinh ra sau này nên cháu cứ nghĩ là tò he làm bằng bột gạo. Theo bài báo cháu đọc trên mạng thì tò he làm bằng bột gạo lại có xuất xứ từ Trung Quốc. Tò he bây giờ cũng sắp biến mất rồi, còn tò hè bằng đường mà ngày xưa bác Thiên Sứ chơi chắc thất truyền lâu rồi. :rolleyes:
            0

            #66 User is offline   Thiên Sứ 

            • Hội viên ưu tú
            • PipPipPipPip
              • Nhóm: Hội viên ưu tú
              • Bài viết: 18.335
              • Gia nhập: 06-Tháng tư 08
              • Giới tính:Nam

              Cập nhật lúc 17 Tháng năm 2010 - 05:54 AM

              Xem bài viếtPhucTuan, on May 16 2010, 11:29 PM, said:

              Tại cháu là thế hệ trẻ, sinh ra sau này nên cháu cứ nghĩ là tò he làm bằng bột gạo. Theo bài báo cháu đọc trên mạng thì tò he làm bằng bột gạo lại có xuất xứ từ Trung Quốc. Tò he bây giờ cũng sắp biến mất rồi, còn tò hè bằng đường mà ngày xưa bác Thiên Sứ chơi chắc thất truyền lâu rồi. :rolleyes:

              Hầu như xu hướng chứng minh xuất xứ Trung Quốc trong văn hóa truyền thống ngày càng nở rộ, vì được bảo chứng bằng các giáo sư đẳng cấp như Trần Quốc Vương, ....Với ông ta thì "Bánh Chưng" còn có dấu ấn từ Trung Quốc nữa. Tóm lại, với "hầu hết những nhà khoa học trong nước" thì dân tộc Việt này xuất xứ từ "Liên minh 15 bộ lạc", cùng lắm là "một nhà nướcc sơ khai" với những người dân "ở trần đóng khố". Địa bàn sinh hoạt chỉ vỏn vẹn ở "Đồng bằng sông Hông".
              Quan điểm của họ xa lạ với luận điểm mà tôi đã chứng minh: Dân tộc Việt có lịch sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương Tử và là cội nguồn của những giá trị văn hóa Đông phương. Tôi hy vọng chân lý sẽ ngày càng sáng tỏ.
              .
              Ta về giữa cõi vô thường
              Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa

              Thiên Sứ
              0

              #67 User is offline   Thiên Sứ 

              • Hội viên ưu tú
              • PipPipPipPip
                • Nhóm: Hội viên ưu tú
                • Bài viết: 18.335
                • Gia nhập: 06-Tháng tư 08
                • Giới tính:Nam

                Cập nhật lúc 11 Tháng chín 2010 - 04:58 AM

                TƯ LIỆU THAM KHẢO
                Lời đồn tai ác bộ tộc ăn thịt người ở Tây Bắc

                Cập nhật lúc 12:16, Thứ Sáu, 10/09/2010 (GMT+7)


                Cách cả trăm năm rồi, ở dải đất chỉ có điệp trùng rừng núi giữa miền Tây Bắc ấy bỗng rộ lên một tin đồn khủng khiếp: Người Mông Xanh ăn thịt người. Tin dữ ấy khiến ai cũng kinh sợ, hãi hùng.

                Người Mông Xanh ở huyện Văn Bàn (Lào Cai) cho rằng, dân tộc mình đến từ đất nước mặt trời mọc xa xôi. Đến giờ, chưa có bằng chứng khoa học nào để khẳng định chính xác chuyện này, thế nhưng, nhìn hình dạng bề ngoài thì tộc người thiểu số này cũng có nhiều nét giống với người Nhật Bản.

                Khổ vì… được quan tâm
                Khi biết chúng tôi muốn tìm hiểu đời sống của người Mông Xanh đang sinh sống trên địa bàn, vẻ tâm đắc, ông Triệu Trung Phấu - Chủ tịch UBND xã Nậm Xé, huyện Văn Bàn bảo, đã có rất nhiều đoàn nghiên cứu cả trong và ngoài nước lặn lội lên đây để tìm hiểu về tộc người có nhiều nét kỳ bí này.
                Có lẽ, họ đến bởi thời gian gần đây, trong cộng đồng người Mông Xanh dấy lên thông tin lạ lùng rằng dân tộc họ có nguồn gốc xuất xứ từ Nhật Bản, xứ sở của loài hoa anh đào tuyệt mỹ.
                Cũng theo ông Phấu, khi những thông tin ấy rộ lên, người trong xã mới giật mình để ý và lại giật mình khi nhận ra rằng, những thông tin trên ít nhiều có cơ sở.
                Posted Image

                Ông Vàng A Sáng Ông Phấu cho biết, trên địa bàn xã, người Mông Xanh có gần 600 khẩu, sống ở hai bản Tu Thượng và Tu Hạ. Ông Phấu giới thiệu chúng tôi đến gặp ông Vàng A Sáng, nhân vật có uy tín bậc nhất của dân tộc gắn với nhiều lời đồn thổi, thêu dệt này.
                Đúng như lời ông Phấu nói, khi gặp ông Sáng chúng tôi đã không khỏi bất ngờ. Ông Sáng có nhiều nét giống người dân ở xứ sở Phù Tang: Người thấp bé, mắt sáng, mũi thẳng và cao, tác phong thì hoạt bát, lanh lẹ.
                Khi chúng tôi bày tỏ sự bất ngờ này, ông Sáng cười bảo: “Ai cũng bảo mình giống người Nhật. Mình xem ti vi, xem ảnh trên sách báo cũng thấy… đúng là như vậy! Người dòng tộc mình trên này thì ai cũng thế mà!”.
                Ông Sáng sinh năm 1952, trong cộng đồng, so với những người cùng thế hệ thì ông là người đi nhiều, biết rộng. Năm 22 tuổi, ông rời bản làng lên đường nhập ngũ. Tham gia giải phóng miền Nam rồi ông lại ngược ra Bắc chống quân bành trướng Trung Quốc.
                Ông bảo, những ngày bôn ba ấy, gặp bất cứ ai ông cũng đều nhận câu hỏi, ông là người dân tộc nào mà trông… khác người đến vậy. Ông bảo ông là người Mông, thế nhưng chẳng ai tin. Họ bảo, người Mông ai cũng “mũi tẹt, mắt híp”, sao ông không giống thế?

                Truyền thuyết về một cuộc di cư
                Mấy lần về Thủ đô tham gia các cuộc hội nghị với những già làng, trưởng bản người thiểu số, ông Sáng đã dò hỏi các đại biểu ở khắp mọi miền đất nước và đi đến kết luận, ở Việt Nam chỉ duy nhất xã Nậm Xé là có người Mông Xanh cư trú. Ông Sáng ao ước được một lần đặt chân đến Nhật Bản để tìm hiểu xem có đích xác người tộc ông có xuất xứ từ đó.
                Ông Sáng bảo, bố ông sinh ra ở nơi đây, thế nhưng ông nội ông thì không phải là người ở đất này. Ông nội ông từ đâu đến, đến giờ ông cũng không biết rõ. Các cụ thì cứ khăng khăng khẳng định rằng, người Mông Xanh có xuất xứ từ Nhật Bản. Nói vậy thì biết vậy chứ ông cũng chẳng thấy có bằng chứng xác đáng để chứng minh. Có chăng chỉ là cái vóc dáng bề ngoài “giông giống”.

                Posted Image

                Vóc dáng, trang phục của người Mông Xanh khác hoàn toàn các tộc người Mông khác. Khi giải ngũ, về công tác tại địa phương, ông Sáng mới thực sự đi sâu tìm hiểu gốc gác của dân tộc mình. Tuy nhiên, việc tìm kiếm đó cũng chẳng cho kết quả như là mong muốn. Người Mông Xanh có ngôn ngữ riêng nhưng không có chữ viết riêng.
                Do vậy, chuyện vật đổi sao dời cũng chẳng thể nào ghi chép được. Tuy nhiên, chuyện của những cao niên trong dòng tộc mà ông sưu tầm được thì nhiều lắm. Trong số những câu chuyện ấy có cả chuyện kể về hành trình đi tìm đất định cư của người Mông Xanh.
                Người già trong cộng đồng đều kể lại rằng, thuở trước, người Mông Xanh sống hoà thuận với các dân tộc khác tại một hòn đảo ở giữa biển khơi. Thế rồi, chiến tranh, bệnh tật, thiên tai đã khiến người Mông Xanh chết dần, chết mòn. Trước hoạ diệt vong này những người già trong tộc đã quyết định di cư, tìm vùng đất mới, nơi có cây cối tốt tươi, khí thiêng hội tụ. Họ đã vượt biển, qua đất Trung Hoa rộng lớn rồi tìm đến đất này.
                Ông Sáng nhận định, người Mông Xanh đến đất này chỉ hơn 100 năm về trước. Cách đây mấy chục năm, khi người Mông Xanh sống tập trung tại bản Tu Thượng thì cả bản cũng chỉ có vài nóc nhà. Và, khi ấy, người Mông Xanh có 4 dòng họ là Thàng, Vàng, Giàng, Lý.
                Mỗi dòng họ là một hộ gia đình (sau này dòng họ Thàng mắc bệnh tật nên chết quá nhiều, không còn người nối dõi nữa). Ngày ấy, hễ trong bản có công to việc lớn như cưới xin, ma chay… huy động tất cả cũng chỉ xếp đủ hai mâm cỗ.
                Về đời sống văn hoá, tâm linh, ông Sáng cho biết, qua sách báo, phim ảnh, ông đã cố tìm ra nét tương đồng giữa đời sống văn hoá của người Nhật với người trong tộc mình. Thế nhưng, qua so sánh, ông Sáng chỉ thấy người Mông Xanh giống… người Kinh.
                Người Mông Xanh ăn Tết Nguyên đán và cũng cúng tổ tiên vào ngày mùng một và ngày rằm hàng tháng. “Có thể khi về Việt Nam, quá trình giao thoa văn hoá khiến người Mông Xanh bị đồng hoá” - ông Sáng nhận định.

                (Theo VTCnews)

                Ta về giữa cõi vô thường
                Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa

                Thiên Sứ
                0

                #68 User is offline   Rin86 

                • Hội viên tích cực
                • PipPipPipPip
                  • Nhóm: Hội viên ưu tú
                  • Bài viết: 1.039
                  • Gia nhập: 07-Tháng năm 08
                  • Giới tính:Nữ

                  Cập nhật lúc 18 Tháng chín 2010 - 08:03 PM

                  Hồi nhỏ Rin86 có xem một bộ phim tài liệu về tò he Trung Quốc, tò he Trung Quốc cũng có nhiều loại khá giống Nhật Bản và Việt Nam, có loại chuyên làm bằng đường màu nâu nâu, thổi rỗng giống thổi thủy tinh, có loại đặc bằng bột nhiều màu sắc. Trong bộ phim đó thì ngay từ những năm 80 của thế kỷ XX, Trung Quóc đã đem nghệ thuật này quảng cáo ra thế giới và được thế giới công nhận :(( Và còn một bộ phim TQ có đoạn đúa trẻ đem đồng hồ của mẹ đi đổi lấy tò he -_-
                  0

                  #69 User is offline   Thiên Sứ 

                  • Hội viên ưu tú
                  • PipPipPipPip
                    • Nhóm: Hội viên ưu tú
                    • Bài viết: 18.335
                    • Gia nhập: 06-Tháng tư 08
                    • Giới tính:Nam

                    Cập nhật lúc 18 Tháng chín 2010 - 09:11 PM

                    Xem bài viếtRin86, on Sep 18 2010, 08:03 PM, said:

                    Hồi nhỏ Rin86 có xem một bộ phim tài liệu về tò he Trung Quốc, tò he Trung Quốc cũng có nhiều loại khá giống Nhật Bản và Việt Nam, có loại chuyên làm bằng đường màu nâu nâu, thổi rỗng giống thổi thủy tinh, có loại đặc bằng bột nhiều màu sắc. Trong bộ phim đó thì ngay từ những năm 80 của thế kỷ XX, Trung Quóc đã đem nghệ thuật này quảng cáo ra thế giới và được thế giới công nhận -_- Và còn một bộ phim TQ có đoạn đúa trẻ đem đồng hồ của mẹ đi đổi lấy tò he -_-

                    Chú cũng thích chơi tò he hồi cn nhỏ. Tò he làm bằng đường, thổi chán thì ăn luôn, rồi lấy cái tò he bằng ông trúc, tre thổi tiếp. Khi chú ngậm ống trúc, tre đó chú chỉ thấy hồn Việt trong chú. Không thấy văn hóa Hán ở đấy. Đường mía làm tò he là sản phâm ở miến Nam Dương tử. Dân miền nam Dương tử ăn gạo, chứ không dùng bột mỳ :(( .
                    Ta về giữa cõi vô thường
                    Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa

                    Thiên Sứ
                    2

                    #70 User is offline   Văn Lang 

                    • Hội viên mới
                    • PipPip
                      • Nhóm: Hội viên chính thức
                      • Bài viết: 423
                      • Gia nhập: 02-Tháng sáu 09
                      • Giới tính:Nam

                      Cập nhật lúc 04 Tháng năm 2011 - 09:49 PM

                      Hồi nhỏ VL được dẫn đi những phiên chợ quê cũng thỉng thoảng gặp bác thợ lặn tò he. Có điều tò he bằng bột, xanh đỏ tím vàng. Chơi chán mà đang đói ăn luôn.
                      Vật sumo và vật cổ truyền ở Việt nam có nhiều nét giống nhau. Tại sao trong các nước ĐNA và ĐBA ít thấy nước nào như Việt nam có môn võ vật cổ truyền, cởi trần quấn khố (nếu đọc tùy bút Thương nhớ mười hai của nhà văn Vũ Bằng thì môn vật tại các làng quê miền Bắc trước 1954 không khác gì mấy môn sumo. Đó là những lễ hội lớn, là niềm tự hào, là tinh thần thượng võ của một cộn đồng). Tại các kỳ Sea Games, vật cổ truyền luôn là một trong những môn đem lại nhiều huy chương nhất cho đoàn thể thao Việt nam.
                      Có thể nước khác có môn vật nhưng nó chưa đến mức phổ biến hoặc trở thành một nét văn hóa như vật cổ truyền Việt nam hay vật sumo Nhật bản. Hàn quốc cạnh Nật Bản cũng không hề phổ biến môn võ này trong khi các môn võ các các nước đều có chỉ khác nhau ở những thế võ hay tên gọi như Taekondo, Karate, Vovinam, Pencak Siclat, Muong Thai.
                      0

                      #71 User is offline   Thiên Sứ 

                      • Hội viên ưu tú
                      • PipPipPipPip
                        • Nhóm: Hội viên ưu tú
                        • Bài viết: 18.335
                        • Gia nhập: 06-Tháng tư 08
                        • Giới tính:Nam

                        Cập nhật lúc 07 Tháng hai 2012 - 06:11 PM

                        Anh Lãn Miên đã thống kê hàng loạt cách phát âm của người Nhật với nội dung ngôn từ và so sánh với cách phát âm của người Việt cùng nội dung ngôn từ, cho thấy sự gần gũi rất đáng kinh ngạc của hai ngôn ngữ này. Điều này là một trong những yếu tố nữa cho thấy nguồn gốc của người Nhật và Việt tộc có quan hệ rất gần gũi.
                        Cho đến tận ngày hôm nay, người Nhật mới phát hiện ra rằng: Họ có gen giống người Việt đến 90% (Thông tin từ giáo sư Trần Quang Vũ) và cội nguồn lịch sử Nhật rất mơ hồ. Tôi nghĩ họ nên tìm hiểu từ văn hóa cổ Việt.
                        ===================

                        Lóng Việt - Lời Nhật
                        Lãn Miên

                        Anh:ANI(anh)An tim:ANXIN(yên tâm)An toàn:ANDÊN(an toàn)Đóai kia:ĐARÊKA(ai)
                        Đó nào thằng:ĐÔNATA(ai)Bon bon:ĐÔNĐÔN(ào ạt)Tay bê giữ:TABÊRƯ(ăn)Mời xơi ăn gà rán:MỄXIAGARƯ(ẩm thực)Ừ rác tai:ƯRƯXAI(ồn ào)Trọ mà rứa:TÔMARƯ(ở trọ)Ấy muội tôi:YMÔÔTÔ(em gái)Do oải:DÔ OAI(yếu) Xíu có xí:XƯCÔXI( ít)Ý mà:Y MƯ(ý )Ái:AY(yêu)Ý kiến:Y KÊN(ý kiến)Hãy dí mũi:HADIMÊ(bắt đầu)Ý cần răng?:Y CƯRA ( bao nhiêu)Y sĩ:Y sha(y sĩ)Y chừng mô:YCHƯMỐ(bao giờ cũng)Ymặt:YMA
                        (bây giờ)Ưng rao:YRƯ(bán)Vẽ:Ê(bức tranh)Diễn xuất:ÊNXÔ(biểu diễn)Ông to bạn :ÔTÔXAN(bố bạn)Có dọn gì được:GÔDÔNDIĐÊS(biết)Giữ bền nào:GIÔBƯNA(bền)
                        Xó to:XÔTÔ(bên ngoài)Xó rộng:XÔRA(bầu trời)Chỗ xe đỗ:CHÔSAGIÔ(bến xe)Tôi nằm rìa:TÔNARI(bên cạnh)Tót bật:TÔBƯ(bay)Nêu ra bày rồi:NARABÊ RƯ(bày ra)Nê mắt:NÊMƯI(buồn ngủ)Bệnh viện:BIÔIN(bệnh viện)Bệnh nhân:BIÔNIN(bệnh nhân)Phủi hắt:FƯHÊY(bất bình)Phiền não:FƯBÊNNA(bất tiện)Phi mãn:FƯMAN(bất mãn)Phì rò:FƯRÔ(bồn tắm)Mau mà giữ:MAMÔRƯ(bảo vệ)Dơ gớm ra rứa:DÔGÔRÊRƯ(bẩn)
                        Dự hóng:DÔHÔÔ(báo trước)Uốn tắt xéo:OATAXƯ(băng qua)Oang ra ồn:OATAƯ(cười)
                        Dắtt tột:YATTÔ(cuối cùng)Tột tót:TỐTÔÔ(cuối cùng)Mụ xứ mệ:MUXƯMÊ(con gái)
                        Mãnh xửng cồ:MƯXƯCÔ(con trai)Mí nước to:MINATÔ(cảng)Mảnhgió:MAĐÔ(cửa sổ)Phù rồi ý:FƯRƯI(cũ kỹ)Ham chọn dồ:HICHƯDÔ(cần thiết)Bữa cơm ăn:
                        BANGÔHAN(cơm tối)Nới gút:NÊGƯ(cởi)Chờ rớ:CHƯ RƯ(câu cá)Cảnh ngộ:CHƯGÔ Ô(cảnh ngộ)Đó ru:ĐARÔÔ(có lẽ)Dí mần:DIMƯ(công việc)Xem cá này:XACANA(con cá)Gặp dàn mặt:GÔDAIMAXƯ(có mặt)Cầm tíu ri:CÔTÔRI(con chim con)Công tác:CÔTÔ(công tác)Kèn cựa:KÊNKA(cãi cọ)Cữ tối:CƯRAI(cỡ tối)Cấm ngọn:KINÊN(cấm lửa)Coi chừng kẻo rụng:KIỐCHƯKÊRƯ(cẩn thận)Cắt rời:KIRƯ(cắt)
                        Cóc nghĩ:KIƯNÍ(không ngờ)Có mó chắc:KIMÔCHI(cảm giác)Cảm gì rõ:CANDIRƯ
                        (cảm thấy)Con tem:KITÊ(con tem)Cây:KI(cây)Gắng bằng rồi:GANBARƯ(cố gắng)
                        Cặp bán:CABAN(cái cặp sách)Cảm gió:CADÊ(cảm gió)Ô thằng cò nó có:ÔTÔCÔNÔCÔ(con trai)Ý rõ:YRÔ(cần)À rứa:ARƯ(có)Cơm ăn:GÔHAN(cơm)Nào nấy:NANNÍ(cái gì)Đâu có đằng kia:ĐÔCÔĐACA(chỗ nào đó)Ẩy xôbồ:AXÔBƯ(chơi)Ả này:ANÊ(chị)Ưa sao cần mẫn:YSÔKÊNMÊI(chăm chỉ)Úp chụp xuống:ƯCHƯXƯ(chụp)Càng nặng ra giữa:CANARADƯ(chắc chắn)Cứ để xài:CƯĐAXA(cho phép)Cốt xỏ:CÔXÔ(chính)Gả chia xớt:GÔCHIXÔÔ(chiêu đãi)Xin nằm:XINƯ(chết)Giao tế:SÔTAI(chiêu đãi)Chuẩn bị:GIƯNBI(chuẩn bị)Xẻ với:XÊWA(chăm sóc)Chuyên môn:XÊNMÔN(chuyên môn)Đáng có:ĐAKÊ(chỉ có)Chậm cò cưa:CHICÔCƯ(chậm)Cha chú:CHICHI(cha)Tôi có rồi:TÔCÔ RÔ(chỗ)Tẩm rưới:TÔRƯ(chụp)Hích cột xà:HÍTCÔXƯ(chuyển nhà)Dạ rồi:YARƯ(cho)Ọc ạch ri:ỨTCHCƯRƯ(chậm chạp)Ôm cái rẽ rời:OACARÊRƯ(chia tay)
                        Ra vẻ:RAXII(dường như)Dò tính:DÔTÊI(dự định)Dễ tẩy:DÔTÊI(dễ dàng)Nó dài:NAGAI(dài)Đỗ mãi rứa:TÔMARƯ(dừng)Chừng mô ri:CHƯMÔRI(dự định)Cho keo rồi:CHƯKÊRƯ(dính)Dần dần:ĐANĐAN(dần dần)Xong dẹp:XÔDI(dọn dẹp)Cứa rằn ri:KIƯƯRI(dưa leo)Cứt ta này:KITANAI(dơ bẩn)Ông xem rồi:ÔXIÊRƯ(dạy)Ừ xạo:Ư XÔ(dối)Ăn nói:ANNAI(dạy)Mải đang:MAĐA(đang)Anh rảo cuốc:ARƯCƯ(đi bộ)Anh cứ:ACƯ(đi)U tấy:Y TAI(đau)Ị bãi:YCHBAI(đầy)Ì Để rứa:YRÊRƯ(để)Út chị cực xinh:ƯCHƯCƯXII(đẹp)Ký rồi này:KIRÊINA(đẹp)Ối dân:ÔÔDÊI(đông đúc)

                        1
                        Khả ái:KAOAII(đáng yêu)Xi mạ rồi:XIMARƯ(đóng)Đến già:DINGIA(đền thờ)Dồi chứ:DƯCHƯ(đã từng)Đầy đủ:TARIRƯ(đầy đủ)Đại khái:ĐAITAI(đại khái)
                        Chính đúng:CHIÔÔĐÔ(Đúng)Đặt xuống:ĐAXƯ(đưa ra)Chiếc cầu:CHIKIƯƯ(địa cầu)Chỉ dõ:CHIDƯ(địa đồ)Chuyêncần:CHƯƯKIN(đi làm)Tên:TÊN(điểm)Điện với:ĐÊNWA(điện thoại)Tọt rồi:TÔÔRƯ(đi qua)Tốt cực nị:TÔCƯNÍ(đặc biệt)Đạo cụ:ĐÔGƯ(đạo cụ)Đáng bắt chứ:ĐÔÔBƯCHƯ(động vật)Đằng nào:ĐÔNNA(đằng nào)Ngái:NIGAI(đắng)Hai chiếc:HAXI(đôi đũa)Hẵng mới:HADIMÊ(đầu tiên)Phập mềm:PHƯMƯ(đạp)Mải chờ:MACHƯ(đợi)Mau đến:MAĐÊ(đến)Mòn chi:MICHI(đường đi)Dò miệng:DÔMƯ (đọc)Dò dằn cọc:DÔDACƯ(đặt trước)Lóc cóc:RIÔCÔÔ(đi du lịch)Rỗi xéo:RƯXƯ(đi vắng)Ừ tống ra:OATARƯ(đưa)Kẻng ghê ý:KIRÊI(đẹp)Hẹn cái xẽ rõ,Hội kiến:HAIKÊN XƯRƯ(gặp)Chắn tốt:CHIANTÔ(gọn gàng)Chỗ cận kề:CHICACƯ(gần)Tối cận:XAIKIN(gần nhất)Cơm:KÔMÊ(gạo)Cỡ này gần rồi:CÔNÔGÔRÔ(gần đây)Kẻ gặp mi:KAGAMI(gương)Gặp gỡ:AƯ(gặp gỡ)Căm rõ này:KIRAINA(ghét)U mê:ƯMÊ(giấc mơ)Ưu suất:ƯƯSÔÔ(giảinhất)
                        Hồigia:HÊGIA(gian nhà)Nhận đáng:NÊĐAN(giá bán)
                        Giặt giũ:XÊNTACƯ(giặt giũ)Giỏi giang nào:GIÔDƯNA(giỏi)Giản đơn:KANTAN(giản đơn)Kẻ nứt mỏ chì:KANÊMÔCHƯ(giàu có)Giải quyết:KAIKẾTCH(giải quyết)Cả giống cơ:CADÔCƯ(gia tộc)Ồ này giống:ÔNADI(giống nhau)Ông cáu rồi:ÔCÔRƯ(giận dữ)
                        Ổn cả rồi:OACARƯ(hiểu)Cữ gần tối:ƯƯGATA(hoàng hôn)Ước xong cứ:YACƯXÔCƯ
                        (hẹn hò)Mãn rồi đó:MARƯĐÊ(hoàn toàn)Biết cách:BÊNKIÔÔ(học)Hoa này:HANA(hoa)
                        Hộp:HACÔ(hộp)Xờ ri tỏ mô:XÔRÊTÔMÔ(hay là)Khe mọi:XÊMAI(hẹp)Dất tốt:DỨTCHTÔ(hơn hẳn)Sách rồi:SƯRƯI(hồ sơ)Cũ quá sét rỉ:CÔOARÊRƯ(hư hỏng)
                        Cận giềng:KINGIÔ(hàng xóm)Ừta ca:ƯTAƯ(hát)Em cứ gặp gỡ:ƯCAGAƯ(hỏi thăm)
                        Ấy tất xong:YTAXƯ(hoàn tất)Ôm ăn rồi:ÔOARƯ(kết thúc)Ôm cắn xí:ÔCAXI(kẹo bánh)
                        Cách chi:CATACHI(kiểu)Kiốt trà điếm:KICHXATÊN(tiệm trà)Kết cuộc:KẾTCHSÔCƯ
                        (kết cục)Kết hôn:KẾTCHCÔN(kết hôn)Kiểm tra:KÊNXA(kiểm tra)Đồ rờ bùn:ĐÔ RÔBÔÔ(kẻ trộm)Nạt cáu:NACƯ(kêu la)Mắt gắn:MÊGANÊ(kính đeo)Dò kỹ:DÔCƯ(kỹ càng)Hô bảo:YÔBƯ(kêu gọi)Mần gì khó xử:MƯDƯKAXI(khó khăn)Mau mau nữa cứ:
                        MAMÔNACƯ(không lâu nữa)Miệt chợ:MACHI(khu phố)Hơi độ:HÔĐÔ(khoảng)Nhọc cực:NICƯI(khó nhọc)Nức nở:NACƯ(khóc)Thường khi:TÔKI(khi)Được mô:ĐAMÊ(không được)Đại bộ:ĐAIBƯ(khá nhiều)Dở nì:DƯNI(không)
                        Dày bộn:DƯIBƯN (khá nhiều)Khác khi:XACHKI(khi nãy)Quyết xa té:KÊCHXITÊ
                        (không bao giờ)Kết quả:KẾTCHCA(kết quả)Cỡ rày:CƯRAI(khoảng)Không khí:KƯƯKI
                        (không khí)Khoác rồi:KIRƯ(mặc áo)Khách:KIYACƯ(khách)Có mô như thế này:CAMÔ XIRÊNAI(không chừng)Khá nặng ri:KANARI(khá nhiều)Tôi ngợi:ÔIOAI(khen)Ấy xong gấp:YXÔGƯ(khẩn cấp)Lát tôi để:ATÔĐÊ(lát nữa)Cố tỏ bày:CÔTÔBA(lời nói)Í ới:YƯ(nói)Hay nói xì:HANAXƯ(nói)Mỏ xía:MÔÔXƯ(nói)Khó mà xử:KÔMAXƯ(lúng túng)Còn đó:CÔNĐÔ(lần này)Se mướt:XAMƯI(lạnh)
                        Sẽ gặp ngay:XƯGƯNI(lập tức)Mau xát gút:MÔÔXƯGƯ(lập tức)Xử rồi:XƯRƯ(làm)Chế ra:CHƯCƯRƯ(làm)Cho dô kịp:CHƯDƯCƯ(lien tục)Đó răng tề:ĐÔÔYATTÊ(làm thế nào)Tóm rồi:TÔRƯ(lấy)Hai tay ra cuốc:HATARACƯ(lao động)Hiu hiu:HI(quẻ ly-lửa)Hơi xa xí buồn ri:HIXAXIBƯ RI(lâu lắm không gặp)Hèn nạ:HÊNNA(lạ lùng)Mất chì chài:MACHIGAI(lầm lẫn)Mải chơi ri:MACHƯRI(lễ hội)
                        Ừ rẽ rời:ƯRÊRƯ(lắc lư)Lịch kịch sách:RIRÊKISÔ(lý lịch)Liên lạc:RÊNRACƯ(liên lạc)

                        2
                        Đồ nhâm nhi:RIÔÔRI(món ăn)Mục đích:MÔCƯTÊKI(mục đích)Mắt:MÊ(mắt)Mọi người:MINNA(mọi người)Mỗi nhật:MAINICHI(mỗi ngày)Ham xơi:HÔXII(muốn)Phùn ướt:PHƯƯ(mùa đông)Phì to ri:PHƯTÔRI(mập)Bị ốm cơ:BIÔÔKI(mắc bệnh)
                        Hé ra cơ:HIRACƯ(mở)Hơi có cánh:HICÔÔKI(máy bay)Bán phần:HANBƯN(một nửa)Má:HAHA(mẹ)Hỉ nước:HANA(mũi)Nỏ nì:NÔNÍ(mặc dù)Nó ôi:NIÔI(mùi)Nắng chết:NACHƯ(mùa hè)Nữa cơ nữa cơ:NACƯNACƯ(mãi mãi)Chọi:CHƯDÔI(mạnh)Cho ướt:CHƯƯ(mùa mưa)Chừ càng run dữ:CHƯCARÊRƯ(mệt)Chút tí:CHỐTTÔ(một chút)
                        Xòe cởi:XACƯ(nở)Cứ mưa:CƯMÔ(mây)À mưa:AMÊ(mưa)Cày rẽ ru:CARIRƯ(mượn)U của bạn:ÔCAA XAN(mẹ bạn)Ưa mặn:ƯMI(mặn)Ăn xổi:ƯXƯI(mỏng)Nhứt độ:ICHIĐÔ(một lần)À kéo ra:AKÊRƯ(mở ra)À cứ rọi:ACA RÊI(minh bạch)Í ới:YƯ(nói)Mồ:MÔ(nào,cũng)Giới xinh:GIÔXÊI(nữ tính)Xôi đút cho:XÔĐACHƯ(nuôi nấng)Đàn xửng:ĐANXÊI(nam tính)Nội dung:NAIDÔÔ(nội dung)
                        Mưa dột:MIDƯ(nước)Mồồ:MÔÔ(nữa nào)Ước mình nổi:ƯƯMÊINA(nổi tiếng)Trọ quán:RIÔCAN(nhà trọ)Mau rước:MÔRAƯ(nhận)Ấy tao được:YTAĐACƯ(nhận)Hít cứt:HICƯ(nhiễm)Hay chạy:HADAI(nhanh)Nhật ký:NICHKI(nhật ký)Coi này nè:CÔNNANI(như thế này)Cứ tỏ:KICHTÔ(nhất định)Ông cắn ghé:ÔCAGHÊ(nhờ vả)Có ối:ÔÔI(nhiều)Í rầm í rộ:Y RÔYRÔ(nhiều thứ)Nhứt hạng:ICHIBAN(hạng nhất)Đi về:YÊ(nhà)Anh biết gay:ABƯNAI(nguy hiểm)Ô mai:AMAI(ngọt)Ồ xơi nhỉ:ÔIXII(ngon)Quen gợi ra:CANGAÊRƯ(nghĩ)Có chỉnh tề:KICHINTÔ(ngay ngắn)Có bị xích:KIBIXII(nghiêm khắc)Nghiên cứu:KÊNKIƯ(nghiên cứư)Cố ý bị tóm:CÔYBITÔ(người yêu)Nghê rỗi:NÊRƯ(ngủ nghê)Nghê mắt:NÊMATS(ngủ)Hay mắc cỡ:HADƯCAXII(ngượng)Hoa nào mê:HANAMI(ngắm hoa)Bức kinh ri:BICHKƯRIXƯ RƯ(ngạc nhiên)Dạ xả mình:DAXƯMƯ(nghỉ ngơi)Dạ mệt rồi:DAMÊRƯ(ngừng lại)Oắt con mô nớ:OACAMÔNÔ(người trẻ tuổi)Mắt rờ:MIRƯ(xem)Mãi cổ xưa:MƯCAXI(xưa kia)Mang chắc:MÔCHƯ(xách)Ủ rũ ý:OARƯY(xấu xí)Cách thức:CATA(phương pháp)Xó chi:XÔCHCHI(phía đó)Hai ta xử:HATAXƯ(phân phối)Hãy dậy:HADƯ(phải làm)Hát ồn:HACHƯÔN(phát âm)Hơi ngờ nhé:HIGIÔNÍ(phi thường)Phong tờ:PHƯTÔ Ô(phong bì)Phức tạp nạ:PHƯCƯDACHNA(phức tạp)Hắt xung:HÔÔXÔÔ(phát sóng)
                        Uả xong rồi ru:OAXƯRÊRƯ(quên)Mắc đầu rồi:MÔĐÔRÔ(quay lại)Mini cam:MICAN(quýt)Thông giặc:HÔNGIACƯ(phiên dịch)Phủ quấn:PHƯCƯ(quần áo)Hết rét rồi:HARÊRƯ(quang đãng)Quá niên:KIÔNÊN(năm ngoái)Ký mạnh rồi:KIMA RƯ(quyết định)Quá cổ:KACÔ(quá khứ)Ở rạp bán:ƯRƯBA(quầy hàng)Xin xỏ:XAXÔ Ô(rủ rê)Xong xuôi tề:XÔXITÊ(xong rồi thì)Đi ra:ĐÊRƯ(ra)Hỏi kỹ ri:HACHKIRI(rõ ràng)Hơi rộng ý:HIRÔI(rộng)Lá dại:YAXAI(rau)Rằng dùng:RIDÔÔ(dùng)Mới giờ:MADƯ(sớm trước)Hồn:HÔN(sách)Phải câu:PHƯCAI(sâu)Nhọc:NÊCHƯ(sốt)Cho xài:CHƯCAƯ(sử dụng)Sự cố:DICÔ(sự cố)Sợ hãi:CÔOAI(sợ hãi)Nguyên khí:GÊNKI(sức khỏe)Cữ sáng:KÊXA(sáng nay)Cử ra bì rõ:CƯRABÊRƯ(so sánh)Khỏi rác này:KIRÊINA(sạch sẽ)U mày đẻ ra:ƯMARÊRƯ(sinh ra)Y mắt ni mà:YMANIMÔ(sắp sửa)Ánh xáng:AXA(sáng)Suốt tuần:SƯƯCAN(tuần lễ)Kể rày:KA RA(từ đây)To cực ý:ÔÔKIY(to lớn)Ồ kim này:ÔKANÊ(tiền)Kề mi:KAMI(tóc)Chỉ nõn:KINƯ(tơ)Cấp cố:KIƯCÔÔ(tốc hành)Cạo xóa:KÊXƯ(tẩy xóa)Cổ é:CÔÊ(tiếng)Cữ rày cứ ra:CÔRÊCARA(từ bây giờ)Tuổi:XAI(tuổi)Tản bộ:XANBÔ(đi bộ)Tạp chí:DAT XI(tạp chí)Xem còn chi:XICAXI(tuy nhiên)Xất cả rồi:XƯCHCARI(tất cả)Supper:XƯBARAXII(tuyệt vời)Toàn bộ:DÊNBƯ(toàn bộ)Xốt nghiệp:XÔCHƯKIÔ(tốt nghiệp)Chực cập:CHƯCƯ(tới)Tay:TÊ(tay)

                        3
                        Tức là:TÔCA(tức là)Đó xao thế:ĐÔXITÊ(tại sao)Phát ế ra:PHƯÊRƯ(tăng)Bền ri nạ:BÊNRINA(tiện lợi)
                        Hơn gái ý:HÔÔGAIY(tốt hơn)Ngôi xao:HÔXI(tinh tú)Hồn đầy nặng:HÔNĐANA(tủ sách)Bữa năm cuối:BÔÔNÊNCAI(tiệc tất niên)Bố cả:BÔCƯ(tao)
                        Mua xỉ:MI XÊ(tiệm buôn)Màng nhĩ:MIMI(tai nghe)Nhọ rồi:DÔRƯ(tối)
                        Dô rồi xị:DÔRÔXII(tốt)Rèn sửa:RÊNSƯƯ(tập luyện)Oắt con ý:OACAIY(trẻ)Gĩa mưa:GIAMƯ(trời lạnh)Mắc xử:MÔXI(trong trường hợp)Hẹn giờ:HÊNDI(trả lời)Hãy trả đủ:HARAƯ(trả tiền)Triển lãm:TÊNRÊN(triển lãm)Xẹp mãi:XƯMƯ(trú)Thi tài:XIAII(trận đấu)Kẻ đỏ mỏ:KÔĐÔMÔ(trẻ con)Có đáp:CÔTAÊ(trả lời)
                        Ghế sử ngủ:GHÊSƯCU(trọ bình dân)Cố căng ra:CAKÊRƯ(treo)Ông cứ rề rà:ÔCƯRÊRƯ(chậm trễ)Ừ khi ni:ƯCHINI(trong khi)Ý giời:YGIÔÔ(trở lên)Anh có cháu:ACACHAN(trẻ sơ sinh)Ô kìa rậy:ÔKIRƯ(thức dậy)Ôm bài em ru:ÔBAÊRƯ(thuộc lòng)Ốm mới mời:ÔMIMAI(thăm viếng)Quen coi:CANCÔ(tham quan)Giờ còn:GICAN(thời gian)Thi kiểm:XIKÊN(thi)Thất bại:XICHBAI(thất bại)Thất lễ:XICHRÊI(thất lễ)Xin kết nạp:XƯKINA(thích)Xờ rờ xờ rờ:XÔRÔXÔRÔ(thong thả)Tản mạn nị:TAMANÍ(thỉnh thoảng)Có khi có khi:TÔKITÔKI(thỉnh thoảng)Chăng kỳ:CHƯKI(tháng)Nhục cục:NICƯ(thịt)
                        Thế là:ĐÊOA(thế là)Béo ních:BƯTANICƯ(thịt heo)Hồn tỏ:HÔNTÔ(thật là)Mất két rồi:MAKÊRƯ(thua)Một to:MÔCHTÔ(thêm nữa)Dô rồi có bữa:DÔRÔCÔBƯ(vui)
                        Dấu diếm:DÔÔDI(việc riêng)Dạ bệt ri:DACHBARI(vẫn thế)Dạ hay rứa:DAHARI(vẫn là)
                        Món bài:MÔNĐAI(vấn đề)Món đồ:MÔNÔ(vật dụng)Mù ri:MƯRI(vô lý)Mai đến mai đến:MAĐAMAĐA(vẫn chưa)Mải đợi:MAĐA(vẫn còn)Ven:HÊN(vùng)Bãi chỗ:BA SÔ(vị trí)Hãy còn bưng:HACÔBƯ(vận chuyển)Đó cứ ra:ĐACARA(vì thế)Ta nó xin mừng:TANÔXIMƯ(vui mừng)Xem ra để là:XÔRÊĐÊOA(vậy thì)Xem ra để:XÔ RÊĐÊ(vì thế)Vẻ:XÊ(vóc người)Xuất té rồi:XƯTÊRƯ(vứt đi)Dạ:DA(vậy thì)Giá nên:GIANNÊN(thật tiếc)Vận động:ƯNĐÔÔ(vận động)Vận chuyển:ƯNTÊN(vận chuyển)
                        Xả rỗi càng tốt:XƯRƯCÔTÔ(việc làm)Quay về rồi:CAIÊRƯ(về)Ăn tươi:AÔI(xanh)Ôi cách ngăn:ÔKINI(xa)Ồ có xảy:ÔCÔXƯ(xảy ra)Ông nhờ cậy:ÔNÊGAI(xin nhờ)Cắt đặt giữ kỹ rồi:CATAGIƯKÊ RƯ(xếp đặt)Cỗ rong mã:CƯRƯMA(xe)Khổ cực rồi ông xá mà:GÔCƯRÔÔXAMA(xin bỏ quá)Cố nhìn này:GÔRANNAXAI(xem)Xử mi mà xin:XƯMIMAXEN(xin lỗi)Tột cực:TÔÔCƯ(xa)Được dô:ĐÔÔDÔ(xin mời).

                        Lãn Miên
                        Ta về giữa cõi vô thường
                        Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa

                        Thiên Sứ
                        1

                        Chia sẻ chủ đề này:


                        • (4 Trang)
                        • +
                        • « Đầu tiên
                        • 2
                        • 3
                        • 4
                        • Bạn không thể tạo chủ đề mới
                        • Bạn không thể trả lời chủ đề này

                        1 thành viên đang xem chủ đề này
                        0 thành viên, 1 khách, 0 thành viên ẩn danh