Chuyển tới nội dung

Hình ảnh

Tiếp Chuyện ông Lang Mường Chữa Bệnh Gan


  • Xin vui lòng đăng nhập để trả lời
1 reply to this topic

#1 wildlavender

wildlavender

    Hội viên ưu tú

  • Hội Viên Ưu Tú
  • PipPipPipPip
  • 6.185 Bài viết:

Chủ nhật, 25/10/2009 | 23:04

Tiếp chuyện ông lang Mường chữa bệnh gan

25/10/2009 11:40 (GMT +7)
Trên chuyến xe công tác xuôi miền trung, tôi tình cờ ngồi gần người đàn ông trung niên có khuôn mặt khắc khổ với vẻ mặt đượm buồn. Qua câu chuyện, tôi biết ông tên Trinh, quê Kim Động (tỉnh Hưng Yên) đang đi cắt thuốc cho cậu con trai bị bệnh hiểm nghèo.


Rồi ông chậm rãi kể: Mấy năm trước, ở làng ông có ông Thức bị bệnh xơ gan cổ chướng tưởng không thể qua khỏi, người thân đã đào huyệt. Ai ngờ, nhờ uống thuốc của ông lang Mường đã thoát nạn, nay vẫn sống khỏe...

Tôi đã xin bác Trịnh địa chỉ để tìm hiểu thực hư câu chuyện.

... Lần theo thông tin của bác Trịnh, tôi tìm về xóm Bông Thượng, xã Đức Hợp, huyện Kim Động (Hưng Yên). Đến đầu thôn tôi hỏi mấy chị đang thồ những thúng nhãn trĩu quả ra chợ. Hỏi đường đến nhà ông Phan Văn Thức, người bị bệnh gan. Một chị vui vẻ trả lời: "Hỏi bác Thức bị bệnh gan thì cả xã này ai cũng biết, vì bây giờ bác đã trở thành người nổi tiếng!". Nói rồi, chị vui vẻ chỉ nhà cho tôi.

Tiếp tôi là bác nông dân có nụ cười ấm áp và giọng nói chắc nịch. Ông nói, vừa đi chăn bò về. Khi biết tôi muốn tìm hiểu về căn bệnh của mình, ông kể: "Thời còn trẻ, tôi là người khỏe vào loại nhất làng. Có dạo, tôi tình nguyện lên Tây Bắc khai hoang vài năm. Những người không có sức khỏe ốm đau luôn và thường phải bỏ cuộc. Riêng tôi sau mấy năm sống trong rừng vẫn không sao.

...Đang khỏe mạnh, năm 1994 tự nhiên tôi đổ bệnh. Chỉ sau hơn một tuần người tôi gầy rộc, nhiều người gặp không nhận ra. Tôi chán ăn tất cả mọi thứ, ngửi thấy mùi gì cũng buồn nôn. Gần một tháng sau trông tôi già sọm đi, mắt vàng ủng, bụng ngày càng phình to. Các con tôi sợ quá liền đưa tôi lên Hà Nội để khám.

Đến bệnh viện Xanh Pôn, tôi được các bác sỹ cho chụp phim, làm xét nghiệm và kết luận tôi bị xơ gan cổ chướng. Họ kê cho tôi một cái đơn thuốc dài, nghe nói nếu mua hết phải mất tiền triệu. Ngày đó, tôi có hỏi một bác sĩ, bệnh của tôi liệu có chữa được không. Bác sỹ trả lời, nếu kiêng khem tốt, chịu khó uống thuốc lâu dài cũng có trường hợp khỏi nhưng cũng hiếm và rất dễ bị tái phát.

Hoàn cảnh gia đình không thể có tiền chữa trị lâu dài, tôi quyết định không mua thuốc mà về nhà tìm cách khác. Đang loay hoay không biết làm gì để có tiền chữa bệnh thì có ông bạn biết tôi bị bệnh gan đã cho tôi địa chỉ ông lang Sâm ở Kim Đồng, ngay ở xã bên, gần nhà tôi chuyên chữa những bệnh nan y.

Hôm sau, tôi đạp xe tìm nhà thầy thuốc. Sau khi thăm khám, ông Sâm cắt cho tôi hơn chục thang. Tôi về uống theo chỉ dẫn của ông thấy đỡ hẳn. Sức khỏe dần hồi phục và tôi lại tiếp tục những công việc đồng áng bình thường.

"Sau đợt đó bác có đi khám lại?" "Không. Nhà nông lấy tiền đâu ra đi khám nhiều lần như thế. Cứ thấy ăn ngon ngủ yên là tốt rồi. Có điều, tôi là người ham vui nên cũng không kiêng khem được lâu. Cứ có điều kiện là tôi lại "chén chú chén anh", say bí tỉ. Có lần đi đám giỗ làng bên, thấy tôi uống hết chén này đến chén khác, ông lang Sâm đã buồn rầu nói với tôi: "Bác uống thế này thì không có cách nào chữa được bệnh đâu!". Và kết cục phải đến: Đầu năm 2002 tôi bị bệnh tái phát.

Lần này bệnh tôi tiến triển rất nhanh. Hầu như tôi không ăn uống được gì, người mệt mỏi, bụng cứ to ra từng ngày. Chỉ trong vòng hơn một tuần, bụng tôi đã to ngang bụng bà chửa 7 tháng! Vừa trông thấy tôi, ông lang Sâm lắc đầu, bảo ngay: "Đã đến nước này, tôi cũng đành bó tay...".

Khi bụng tôi to vượt mặt không thể chịu lâu hơn, các con tôi lại đưa đi Hà Nội. Lần này, chúng đưa tôi đến bệnh viện Bạch Mai. Tại đây, sau khi làm các xét nghiệm và siêu âm, các bác sỹ kết luận: "Xơ gan cổ chướng giai đoạn cuối".

Nói thật với anh, lúc đó đầu óc tôi mộng mị, chẳng còn biết gì. Sau này các con kể lại, khi đó chúng có hỏi bác sỹ xem hướng giải quyết thế nào thì được trả lời: Đã hết hy vọng. Có người cùng nằm viện biết được bệnh của tôi đã chân thành khuyên các con tôi, "nhanh đưa cụ về nhà, kẻo thành ma trên đường...".

Trong lúc tôi vẫn còn ở Hà Nội, ở quê cô dì, chú bác, bà con hàng xóm láng giềng đã tề tựu đông đủ ở nhà tôi. Mỗi người một việc. Người bắc rạp, người lo công việc "hậu sự", người chuẩn bị các nghi thức cho một đám ma! Lợn, gà cũng đã chuẩn bị đủ cả... Cả đến việc xem hướng mộ cũng đã được con cả làm xong.

Khi tôi về đến nhà, chỉ duy có chú em sát tôi là không tin điều đó. Tối hôm đó, không hiểu nghe ai mách bảo, chú ấy bảo cậu con rể tức tốc cùng với mấy thanh niên khỏe mạnh phóng xe lên Hòa Bình tìm đến nhà ông lang Phượng. Quá nửa đêm đoàn người mới tìm được ân nhân. Sau khi xem phim và kết quả thăm khám của các bác sĩ bệnh viện, ông lang Phượng đã cắt cho tôi mười thang với lời dặn: "Sắc ngay cho bệnh nhân uống". Ông còn nói thêm: "Trường hợp bệnh nhân yếu quá, không uống được phải lấy thìa đổ dần vào miệng".

Tôi uống hết mười thang thì bệnh tình giảm phân nửa. Bụng nhỏ dần và tôi đã đi lại được. Miệng đã thèm ăn. Sau đợt đó tôi có lên nhà ông lang Phượng vài lần nữa để lấy thuốc và uống cho đến khi khỏe hẳn.

"Sức khỏe của bác bây giờ thế nào?" "Tốt. Bây giờ tôi vẫn làm một số công việc đồng áng, chăn bò, cắt cỏ... Hai vợ chồng đều đã 70 tuổi, nhưng mình còn sức còn làm. Tính tôi thế, không muốn dựa dẫm vào con cháu".

"Bây giờ bác còn uống rượu không?" - Tôi thực thà hỏi.

"Không. Sợ rồi. Sau hai lần suýt chết, chắc không còn lần may mắn thứ ba" - Lão nông mộc mạc đồng bằng sông Hồng hồn nhiên kết thúc câu chuyện.

Theo Phạm Minh Hiếu
Posted Image

Bạn đọc muốn biết thêm thông tin về bài thuốc của ông lang Phượng có thể tìm hiểu qua website: www.buiphuong.vn

Thần Chú Giải Thoát Thông Qua Sự Thấy


Posted Image


"Chỉ cần nhìn thấy câu chú này một lần có thể thanh tịnh nghiệp chướng của ba trăm triệu kiếp trong quá khứ"


#2 Thiên Sứ

Thiên Sứ

    Hội viên ưu tú

  • Quản trị Diễn Đàn
  • PipPipPipPip
  • 27.584 Bài viết:

Chủ nhật, 25/10/2009 | 23:39

Ngày xưa ở Việt Nam có Viện Nghiên cứu Đông Y. Ở đâu có bài thuốc hay là đem về nghiên cứu tập hợp lại. Nhưng nay viện ấy đã giải tán. Những tài năng như vậy mai một dần. Thật đáng tiếc.

Ta về giữa cõi vô thường
Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa

Thiên Sứ