Thiên Sứ

NGHIỆP CHƯỚNG

478 bài viết trong chủ đề này

Nhưng cũng theo " quy luật " trời lấy đi thứ gì ắt sẽ trả lại thứ khác".

sai rồi, sao lại đổ cho Trời lấy??? Trời ko lấy của ai thứ gì, do "nghiệp" họ phải trả thôi.

Share this post


Link to post
Share on other sites

sai rồi, sao lại đổ cho Trời lấy??? Trời ko lấy của ai thứ gì, do "nghiệp" họ phải trả thôi.

trời cũng là nghiệp, nghiệp cũng là trời đấy.

Share this post


Link to post
Share on other sites

trời cũng là nghiệp, nghiệp cũng là trời đấy.

Vâng ạ. Ý em là NDHT ko nên nói rằng: trời lấy đi thứ gì sẽ trả lại thứ đó, do nghiệp con người gây nên cả.

Phải hiểu thế này sẽ đúng hơn: vì kiếp trước, hoặc quá khứ đã làm gì đó sai gọi là NHÂN (cho vay nặng lãi chẳng hạn, ăn trộm tiền,...) nên đến ngày hôm nay mất tiền gọi là QUẢ.

Chứ ko thể nói: do trời lấy đi rồi trời sẽ trả lại được. (đây là quan hệ QUẢ- QUẢ ah?)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Đây cũng là một thứ nghiệp chướng.

=================================

Lạnh người 2 tin nhắn cuối của sản phụ tử vong tại BV Phụ sản TƯ

Thứ ba 02/10/2012 06:48

(GDVN) - “Cô bảo mổ đi, người ta chẳng tiêm kích thích đẻ gì cả”; “Đau quá, chảy nhiều nước ối, chẳng thấy ai ở đây”… Sau 2 tin nhắn, sản phụ Nguyễn Thị Hằng đã tắt thở ngay trên bàn đẻ.

Đập Hộp " Bom Tấn " iPhone 5 Đầu Tiên Tại Việt Nam

Làm thế nào để hệ tiêu hóa của Bà bầu - Trẻ nhỏ được khỏe mạnh ???

TiếngAnh123.Com giúp bạn giỏi tiếng Anh – chỉ 250,000 đ/1 năm.

Phương pháp mới giúp bạn từ bỏ thuốc lá hiệu quả nhất ???

Bí quyết giảm từ 4-10 kg/ 1 tháng của sao Việt???

Cái chết đột ngột, chưa rõ ràng của sản phụ Nguyễn Thị Hằng (SN 1992), trú tại tổ 5 Văn Nội, phường Phú Lương, quận Hà Đông, Hà Nội đã khiến gia đình sản phụ và rất nhiều người dân vô cùng bức xúc. Nhiều người cho rằng nguyên nhân dẫn đến cái chết là do sự tắc trách và vô trách nhiệm của các y bác sĩ trong kíp trực của bệnh viện.

Sáng 1/10, PV Báo Giáo dục Việt Nam đã có mặt tại nhà của sản phụ Nguyễn Thị Hằng. Ngay từ đầu phố, từng nhóm người tụ tập bàn tán và tiếc thương cho người mẹ trẻ xấu số. Không khí tang thương, phẫn nộ bao trọn ngôi nhà của vợ chồng chị Hằng. Hàng trăm người dân Tổ 5 đã có mặt từ rất sớm tại đây để chia buồn cùng gia đình và cùng lên tiếng yêu cầu các cơ quan chức năng, Bệnh viện Phụ sản Trung ương vào cuộc điều tra, sớm làm sáng tỏ nguyên nhân cái chết của sản phụ Hằng.

Posted Image

Cơ quan điều tiến hành khám nghiệm pháp y để phục vụ công tác điều tra.

Cảnh tang thương của gia đình sản phụ tử vong bất thường ở viện C

“Con tôi bị giết chết oan uổng và tức tưởi…”

Ông Nguyễn Công Quý, bố đẻ của sản phụ Nguyễn Thị Hằng bức xúc: “Con tôi nằm trên bàn đẻ nhưng không có bất cứ y bác sỹ nào chăm sóc, theo dõi. Con tôi đau quá đã phải gọi điện cho mẹ đẻ và nhắn tin cho cô em chồng cầu cứu. Chính vì không có người chăm sóc, theo dõi tình hình nên con tôi mới chết oan uổng và tức tưởi như thế. Chính những y bác sỹ trực ngày hôm đó đã giết chết con tôi. Nếu như họ có trách nhiệm thì con tôi không thể chết được…”

Posted Image

Ông Nguyễn Công Quý, bố đẻ của sản phụ Nguyễn Thị Hằng phẫn nộ (Ảnh Thu Hòe)

Cảnh tang thương của gia đình sản phụ tử vong bất thường ở viện C

“Con tôi từ khi mang thai đã được gia đình chăm sóc rất cẩn thận. Vợ chồng nó cũng đưa nhau đi khám thai định kì ở Bệnh viện Phụ sản Trung ương. Đến giờ, gia đình chúng tôi vẫn giữ những hóa đơn, phim chụp thai, sổ khám bệnh ghi rõ chẩn đoán và cảnh báo của bác sỹ.

Chính bác sỹ Trần Danh Cường của Bệnh viện Phụ sản Trung ương, người khám thai định kì cho con gái tôi đã kết luận, cháu bị “nhau tiền đạo” và cảnh báo bắt buộc phải sinh bằng phương pháp mổ đẻ. Đến ngày con gái tôi chuyển dạ đi đẻ thì các bác sỹ ở đây lại kiên quyết không mổ đẻ mà bắt đẻ thường và đưa con tôi vào phòng đẻ số 1 và để mặc một mình con tôi ở đó… Con tôi tắt thở rồi mới vội vàng mổ để cứu thai nhi,” ông Quý nói thêm.

Posted Image

Bàn thờ của sản phụ Nguyễn Thị Hằng tại nhà

Cảnh tang thương của gia đình sản phụ tử vong bất thường ở viện C

Cũng theo thân nhân của sản phụ Hằng, khi được đưa vào phòng đẻ số 1, chị Hằng được cách li hoàn toàn với những người thân trong gia đình. Tại đây, các bác sĩ yêu cầu gia đình mua thuốc kích thích đẻ để tiêm. Em chồng của sản phụ đã đi mua thuốc kích thích đẻ về. Trong lúc vào phòng chờ đẻ, chị Hằng thỉnh thoảng lại lên những cơn đau quằn quại, ra máu và nước ối rất nhiều. Chị Hằng đã gọi điện ra cho mẹ đẻ và nhắn tin cho em chồng là chị Bùi Thị Hương để thông báo tình hình và nhắc người nhà giục bác sỹ tiến hành mổ đẻ cho mình.

Nhận được điện thoại và tin nhắn, người nhà chị Hằng đã rất nhiều lần đề nghị các y bác sỹ cho chị Hằng được sinh nở bằng phương pháp mổ đẻ, nhưng các y bác sỹ không chấp nhận yêu cầu này của gia đình sản phụ. Đợi qua trưa vẫn chưa thấy thông tin gì, gia đình nóng ruột đề nghị được vào phòng xem tình hình sức khỏe chị Hằng ra sao nhưng bảo vệ và các y bác sĩ yêu cầu đợi ở ngoài.

Lạnh người 2 tin nhắn cuối cùng

13h04 chiều 29/9, chị Bùi Thị Hương nhận được tin nhắn cầu cứu của chị dâu với nội dung: “Cô bảo mổ đi, người ta chẳng tiêm kích thích đẻ gì cả”. Quá sốt ruột, gia đình sản phụ lại một lần nữa yêu cầu các bác sỹ mổ đẻ cho chị Hằng nhưng vẫn không được chấp nhận.

Posted Image

Tin nhắn thứ nhất của sản phụ Nguyễn Thị Hằng nhắn cho em chồng (Ảnh Thu Hòe)

Posted Image

Tin nhắn thứ hai sản phụ Hằng nhắn cầu cứu người nhà (Ảnh Thu Hòe)

Cảnh tang thương của gia đình sản phụ tử vong bất thường ở viện C

Đến 13h54 cùng ngày, chị Hương lại tiếp tục nhận được một tin nhắn cầu cứu của chị Hằng: “Đau quá, chảy nhiều nước ối, chẳng thấy ai ở đây”.

Quá lo lắng và bức xúc, gia đình sản phụ định xông vào phòng đẻ nhưng bị lực lượng bảo vệ ngăn cản và nói bệnh viện sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm nếu xảy ra chuyện gì.

Bà Nguyễn Thị Hòa, mẹ đẻ của sản phụ Nguyễn Thị Hằng nức nở nói trong nước mắt: “Đến tin nhắn thứ 2, chúng tôi sốt ruột quá gọi điện vào cho con thì không thấy con nghe máy nữa. Khoảng 15 phút sau thì gia đình được y tá gọi đến trước cửa phòng đẻ và thông báo rất rõ rằng: “Hiện tại, mẹ đã tắc thở rồi, tim ngừng đập rồi, phải mổ gấp để cứu con…” Các bác sỹ mang máy móc mổ con tôi ngay trên bàn đẻ. Thương xót đến mức, vết mổ ngang dọc trên bụng con tôi dài hơn gang tay. Cháu thì vẫn nằm trong lồng kính, không được khỏe mạnh, chưa biết sống chết như thế nào…".

“Tôi cam đoan không có chuyện y bác sỹ bỏ vị trí…”

Trao đổi với PV Báo Giáo dục Việt Nam, TS. Nguyễn Viết Tiến – GĐ Bệnh viện Phụ sản Trung ương cho biết: “Hiện tại, Bệnh viện Phụ sản Trung ương đang phối hợp với cơ quan điều tra tiến hành khám nghiệm pháp y để tìm hiểu nguyên nhân cái chết của sản phụ Nguyễn Thị Hằng. Chưa có kết quả của cơ quan điều tra, bệnh viện chưa thể có một câu trả lời cụ thể và chính xác nào về sự việc này…”

Trả lời về việc có hay không chuyện sản phụ Nguyễn Thị Hằng bị các y bác sỹ của kíp trực bỏ bê, không chăm sóc, không theo dõi dẫn đến tử vong trên bàn đẻ, TS. Nguyễn Viết Tiến khẳng định: “Mỗi ngày Bệnh viện Phụ sản Trung ương tiếp nhận hàng trăm lượt bệnh nhân đến sinh đẻ, có đẻ thường, có mổ đẻ. Các ca cũng khó, dễ khác nhau. Tôi cam đoan không có chuyện y bác sỹ của bệnh viện bỏ bê vị trí, không quan tâm, theo dõi diễn biến tình trạng của bệnh nhân. Sự việc của sản phụ Nguyễn Thị Hằng hiện vẫn chưa có kết luận cuối cùng thì cũng chưa có căn cứ và cơ sở để kết luận được…”.

* Trích dẫn, đăng tải lại toàn bộ hoặc một phần thông tin từ bài viết này phải chịu trách nhiệm và ghi rõ "theo báo Giáo dục Việt Nam" hoặc "theo Giaoduc.net.vn". Box thảo luận ở phía dưới là diễn đàn để độc giả gửi comment, đánh giá, nhìn nhận và chia sẻ ý kiến. Báo Giáo Dục Việt Nam luôn đón nhận các ý kiến khách quan, có tính chất xây dựng, tôn trọng pháp luật, thuần phong mỹ tục... của tất cả bạn đọc gửi về. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu để quá trình biên tập và đăng tải được thuận tiện. Chân thành cảm ơn độc giả!

Bấm vào đây để viết bình luận - Bấm xem tất cả bình luận hay

Thu Hòe

============================

Sự tắc trách, vô cảm dẫn đến chết người là nghiệp chướng. Nhưng ngay cả bài báo này cũng rất vô cảm khi đăng một bài báo có nội dung đau thương như vậy bên cạnh những tít quảng cáo. Phải chăng sự đau khổ của con người cũng là một thứ phương tiện quảng cáo. Bởi vậy, nên có chỗ cho quảng cáo, chứ không nên bạ chỗ nào quảng cáo chỗ đó.

Buồn nhỉ?

Share this post


Link to post
Share on other sites

Trong cuộc sống có muôn ngàn, muôn vạn hoàn cảnh khác nhau. Tuỳ theo hoàn cảnh mà ứng sử cho hợp tình hợp lý. Như câu chuyện ở trên, chỉ vì mông muội mà người ta lao vào làm giàu một cách không chính đáng, dẫn đến bản thân phải nợ lần. Đó là cái nghiệp người ta gieo và cái quả của người ta phải nhận. Nhưng nếu mình cứ khăng khăng đòi người ta bằng được, dẫu biết rằng người ta không có điều kiện để trả thì cũng không hợp tình cho lắm. Nếu người ta đã hứa là " sẽ trả sau một khoản thời gian" thì hãy động viên họ làm ăn cho khấm khá, đó là giúp người trong lúc tũng quẫn không nối đi. Sau này người ta có chút rồi lúc đó há chẳng nghĩ đến ơn xưa hay sao. Còn khi người ta vẫn ngựa quen đường cũ mà nhất quyết không trả thì hỡi ôi " Số tại trời, vì tin người quá mà mất đi số tiền". Nhưng cũng theo " quy luật " trời lấy đi thứ gì ắt sẽ trả lại thứ khác". Bạn hãy yên tâm mà vui vẻ, lạc quan để tiến tiếp.

Chúc bình an!

Cảm ơn anh NDHT đã chia sẻ,

Em cũng nghĩ tất cả là số rùi nên đã cho người ta cơ hội, bây giờ thì em cũng kệ người ta có khi nào thì trả em khi ấy thôi chứ cũng không thúc ép hay nói năng gì, còn về động viên họ làm ăn khấm khá thì nói thật với anh là em không làm được nữa. Bởi trước đó em cũng đã nhắn tin động viên cho chị ta quay lại và nhận lỗi với cty nhưng cũng chỉ nhận được sự nói dối vòng vo và nhiều khi là cả sự bịa chuyện rồi đặt điều đến đáng sợ thôi. Vì vậy bây giờ với chị ta chỉ còn ở vấn đề tiền nong còn tình cảm có lẽ không còn, bởi quan điểm sống của em là rất sòng phẳng " có qua, có lại", một khi mình đã không còn tình cảm với ai đó mà vẫn ép mình nói điều mình không muốn để đổi lại " cái chướng và cái nghiệp " cho tốt lành thì em nghĩ nó không đúng. Thế mới có câu, tất cả tùy tâm anh ạ,

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cảm ơn anh NDHT đã chia sẻ,

Em cũng nghĩ tất cả là số rùi nên đã cho người ta cơ hội, bây giờ thì em cũng kệ người ta có khi nào thì trả em khi ấy thôi chứ cũng không thúc ép hay nói năng gì, còn về động viên họ làm ăn khấm khá thì nói thật với anh là em không làm được nữa. Bởi trước đó em cũng đã nhắn tin động viên cho chị ta quay lại và nhận lỗi với cty nhưng cũng chỉ nhận được sự nói dối vòng vo và nhiều khi là cả sự bịa chuyện rồi đặt điều đến đáng sợ thôi. Vì vậy bây giờ với chị ta chỉ còn ở vấn đề tiền nong còn tình cảm có lẽ không còn, bởi quan điểm sống của em là rất sòng phẳng " có qua, có lại", một khi mình đã không còn tình cảm với ai đó mà vẫn ép mình nói điều mình không muốn để đổi lại " cái chướng và cái nghiệp " cho tốt lành thì em nghĩ nó không đúng. Thế mới có câu, tất cả tùy tâm anh ạ,

Đồng ý với tueminh. Khi tôi đã thấy không thể chơi với ai nữa thì cho ra khỏi bộ nhớ. Tôi nhớ có lần nhạc sĩ Phú Quang nói với tôi: "Thời gian bận rộn, mình còn không có cả thời gian để nói chuyện với những người tử tế, thì thời gian đâu mà nói chuyện với những người mà mình không ưa". Đại ý vậy!

Nếu ai mình cũng muốn tỏ ra tử tế thì không có thời gian. Cái này không thuộc quyền năng của cá nhân. Vì chúng ta không có điều kiện để tỏ ra tử tế với tất cả thế gian này. Cho nên về khả năng cá nhân, chỉ ứng sử tốt với người tử tế chung quanh mình cũng là tốt lắm rồi.

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thực hư tin đồn 'oan hồn báo án' ở Quảng Nam

Cập nhật lúc :3:17 PM, 07/10/2012

Dư luận ở Quảng Nam bàn tán xôn xao về vụ án giết người cướp của xảy ra tại xã Bình Định Bắc, huyện Thăng Bình. Nhất là chuyện sau khi nạn nhân bị sát hại đã hiện oan hồn tìm đến nhà một chủ quán nước để báo án.

Thời gian qua, dư luận ở Quảng Nam vẫn bàn tán xôn xao về vụ án giết người cướp của xảy ra tại xã Bình Định Bắc, Thăng Bình mà nạn nhân là anh Huỳnh Đình Thôi (1992, trú thôn Cầu Hà, Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam) bị hung thủ giết, chôn giấu xác, sau hơn 10 ngày mới được người dân và lực lượng CA phát hiện.

Trong vụ án này, nhiều thông tin đồn thổi về câu chuyện ly kỳ rằng, nạn nhân sau khi bị sát hại đã hiện oan hồn, tìm đến nhà một phụ nữ là chủ quán nước để báo án. Vậy, thực hư việc “hiện hồn báo án” thế nào? Chúng tôi tiếp tục làm việc với CQĐT và xác minh thông tin để chuyển đến bạn đọc.

Posted Image

Hiện trường nơi anh Huỳnh Đình Thôi bị sát hại.

Truy tìm dấu vết

Ngày 14-7, gia đình ông Huỳnh Đình Hường (trú thôn Cầu Hà, Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam) báo cáo CAH Thăng Bình về việc, con trai út của ông là Huỳnh Đình Thôi (1992), đi cùng một người bạn tên là Trung (quê Bình Trị, Thăng Bình) từ sáng 13-7 vẫn chưa về.

Gia đình gọi điện thoại nhưng không liên lạc được, đã tìm nhà Trung cũng không thấy Thôi và Trung... Gia đình ông Hường cho biết, trước đây Trung là SV Trường CĐ Việt-Hàn và do trường ở gần khu vực thôn Cầu Hà nên có quen biết và chơi với Thôi, đang học nghề làm bảng hiệu quảng cáo ở Q. Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng. Sáng 13-7, trước khi đi, Thôi cho biết theo Trung về xã Bình Định Bắc đào cây cảnh để bán. Khi đi, Thôi mang theo xe máy hiệu Exciter màu đỏ, BKS 92S2-9628...

Vụ việc được CA huyện Thăng Bình báo lên Phòng CSĐTTPVTTXH CA tỉnh Quảng Nam. Xác định đây rất có thể là một vụ án nghiêm trọng, lãnh đạo phòng nhanh chóng triển khai phân công TS, ĐTV khẩn trương xác minh vụ việc.

Qua xác minh ban đầu, các trinh sát đã xác định được người thanh niên tên là Trung, họ tên đầy đủ là Lê Bảo Trung (1991, trú thôn Việt Sơn, Bình Trị, Thăng Bình) - đối tượng lang thang, đang sống chung phòng trọ tại P. Hòa Minh, Liên Chiểu, TP Đà Nẵng với người yêu là Nguyễn Thị Th. H. (1991, quê Thăng Bình). Làm việc với H., các TS đã dựng lại được hành trình phạm tội của Trung.

Sáng 13-7, Trung gọi điện nói Thôi đến đón Trung ở Hòa Khánh để đi Thăng Bình đào cây cảnh. Thôi chở Trung đến cổng Trường CĐ Việt-Hàn ngồi uống cà-phê, sau đó về Thăng Bình. Đến 15 giờ cùng ngày, Trung gọi điện cho H., nói đi xe buýt vào Hà Lam, Thăng Bình đón Trung. Khi H. vào đến Hà Lam thì Trung điều khiển xe máy Exciter màu đỏ, BKS 92S2-9628 tới. H. hỏi Thôi ở đâu thì Trung bảo Thôi có việc riêng.

Trung lại nói có việc bận, gọi điện cho bạn là Nguyễn Văn Nhật (1991, trú thôn Đồng Dương, Bình Định Bắc, Thăng Bình - SV Trường CĐ Y tế Quảng Nam) nhờ tới chở H. về Đà Nẵng. Nhật đi xe buýt tới, điều khiển xe máy Exciter BKS 92S2-9628 chở Trung đến xã Bình Quý, sau đó quay lại chở H. về Đà Nẵng. 23 giờ, Trung gọi điện cho H. bảo ra Ngã ba Huế đón mình. Sau đó, Trung lấy xe máy Exciter BKS 92S2-9628 nói là đi trả. Đến đây, các TS, ĐTV nhận định sự mất tích của Thôi có liên quan đến Trung và chiếc xe máy BKS 92S2-9628.

Posted Image

Lê Bảo Trung.

Tiếp tục làm việc với H., các TS được chị cho biết: thời gian trước đó, do kẹt tiền, Trung và H. đưa xe máy Wave S của H. đi cầm 9 triệu đồng, Trung cầm thêm xe máy Sirius của mình 12,5 triệu đồng tại tiệm cầm đồ Tân Thọ (số 84-Tôn Đức Thắng, Hòa Khánh Nam).

Tiến hành xác minh, chủ tiệm cầm đồ này cho biết, sáng 14-7, Trung cùng một thanh niên khác đến cầm xe máy Exciter BKS 92S2-9628 có giấy tờ mang tên Huỳnh Đình Thôi, lấy 28 triệu đồng. Cũng trong buổi sáng cùng ngày, Trung về chở H. đến chuộc lại xe máy của H. và Trung ra, sau đó Trung bỏ đi đâu thì chị H. không rõ. Vậy là “nút thắt” của vụ án đã được tìm ra.

Nhân chứng quan trọng

Khi lực lượng CA đang khẩn trương tiến hành xác minh truy tìm anh Thôi thì nhận được tin báo của gia đình chị Lê Thị Thanh (1980, trú thôn Đồng Dương, Bình Định Bắc) về những thông tin nghi vấn liên quan đến sự mất tích của anh Thôi. Chị Thanh cho biết, buổi tối 27-7, chị tổ chức sinh nhật cho chồng là anh Trần Văn Liễu (1982), có mời anh Cúc - bảo vệ trường mầm non (đối diện nhà) cùng dự.

Trong cuộc vui, mọi người bàn tán về câu chuyện CA đang truy tìm một thanh niên mất tích. Khoảng 22 giờ, bất chợt chị Thanh nhìn thấy bóng một thanh niên lảng vảng trước cổng Trường PTCS Trần cao Vân (cũng ở đối diện nhà). Lần thứ nhất... rồi lần thứ hai và sau đó bóng người đi vào sân trường rồi mất hút. Nghi có kẻ trộm vào trường, chị Thanh cùng anh Liễu, anh Cúc tỏa ra hai bên sân trường định chặn bắt, nhưng không thấy người thanh niên đâu cả.

Đến khuya, cả nhà đi ngủ, nhưng không hiểu sao chị Thanh thấy trằn trọc, cứ nhắm mắt vào là hình bóng người thanh niên lại hiện ra. Chị tự nhủ, hay là hồi tối bàn chuyện người thanh niên mất tích nhiều nên mình bị ám ảnh?

Bất chợt, chị sực nhớ lại chuyện cách đó hơn 10 ngày. Khoảng 8 giờ ngày 13-7, có hai thanh niên đi xe máy vào quán chị hỏi đường ra suối cầu Ông Triệu, rồi kêu nước mía uống.

Thấy hai thanh niên lạ, chị Thanh hơi nghi ngờ, nhưng cũng chỉ đường cho họ vòng ra đằng sau trường Trần Cao Vân để đi ra phía bờ suối. 20 phút sau, họ quay lại hỏi mượn một chiếc cuốc chim và một cây rựa, nói là đi đào cây cảnh. Hai người nói trưa sẽ quay lại và gửi xe máy tại sân nhà chị.

Đến 14 giờ, hai thanh niên quay lại kêu một chai Pepsi, nhưng không uống mà bỏ sang quán bên cạnh ăn mỳ Quảng. Lúc sau, hai thanh niên trở lại nói chị Thanh đùm chai nước vào bao ni-lông rồi tiếp tục đi vào rừng.

16 giờ, chỉ có thanh niên mặc áo khoác da, đội mũ lưỡi trai đi ra trả cuốc và rựa, rồi lấy xe máy về...

Linh cảm sự việc có liên quan đến người thanh niên mất tích mà CQĐT đang tìm, chị Thanh kể lại toàn bộ câu chuyện cho anh Liễu, sau đó gọi điện báo CA xã. Nhận điện thoại, anh Lê Văn Ngợi - Trưởng CA xã Bình Định Bắc khẩn trương đến nhà chị Thanh để trao đổi thông tin và nhận định câu chuyện có liên quan đến sự mất tích của anh Thôi. Thông tin này lập tức được báo lên CAH và CA tỉnh.

Sáng 28-7, sau khi nắm bắt tình hình, đưa ra những giả thuyết về sự bí ẩn của 2 thanh niên đi đào cây cảnh, lực lượng CA cùng gia đình chị Thanh tiến hành tìm kiếm khu vực sau trường Trần Cao Vân.

Khi vào sâu trong khu rừng khoảng 800m, mọi người phát hiện một mô đất mới, trên có đậy 2 ngọn cây keo lá tràm nên dừng lại. Lúc này, chị Thanh phát hiện bọc ni-lông mà chị đã đùm chai nước pepsi cho 2 thanh niên hôm trước vứt bên cạnh.

Ngay sau đó, lực lượng CA tiến hành khai quật mô đất mới thì phát hiện xác một thanh niên - đó chính là Huỳnh Đình Thôi. Qua công tác khám nghiệm, phát hiện trên người anh Thôi bị nhiều vết đâm dẫn tới tử vong. Từ lời khai của các nhân chứng, trong đó chị Thanh là nhân chứng quan trọng, CQĐT đã có đủ chứng cứ xác định Lê Bảo Trung là kẻ đã giết anh Thôi để cướp xe máy BKS 92S2-9628.

Vụ án đã được CQĐT CA tỉnh Quảng Nam khởi tố, và ra lệnh truy nã đặc biệt trên toàn quốc về tội “GiếT người cướp của” đối với Lê Bảo Trung. Như vậy, có thể khẳng định, cùng với sự vào cuộc tích cực của CQĐT, thì việc chị Thanh qua nắm bắt thông tin và xâu chuỗi tình tiết về sự việc có nhiều nghi ngờ, báo cáo kịp thời với cơ quan CA đã giúp lực lượng điều tra nhanh chóng làm rõ vụ việc.

Theo Công an Đà Nẵng

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thực hư tin đồn 'oan hồn báo án' ở Quảng Nam

Cập nhật lúc :3:17 PM, 07/10/2012

Dư luận ở Quảng Nam bàn tán xôn xao về vụ án giết người cướp của xảy ra tại xã Bình Định Bắc, huyện Thăng Bình. Nhất là chuyện sau khi nạn nhân bị sát hại đã hiện oan hồn tìm đến nhà một chủ quán nước để báo án.

Thời gian qua, dư luận ở Quảng Nam vẫn bàn tán xôn xao về vụ án giết người cướp của xảy ra tại xã Bình Định Bắc, Thăng Bình mà nạn nhân là anh Huỳnh Đình Thôi (1992, trú thôn Cầu Hà, Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam) bị hung thủ giết, chôn giấu xác, sau hơn 10 ngày mới được người dân và lực lượng CA phát hiện.

Trong vụ án này, nhiều thông tin đồn thổi về câu chuyện ly kỳ rằng, nạn nhân sau khi bị sát hại đã hiện oan hồn, tìm đến nhà một phụ nữ là chủ quán nước để báo án. Vậy, thực hư việc “hiện hồn báo án” thế nào? Chúng tôi tiếp tục làm việc với CQĐT và xác minh thông tin để chuyển đến bạn đọc.

Posted Image

Hiện trường nơi anh Huỳnh Đình Thôi bị sát hại.

Truy tìm dấu vết

Ngày 14-7, gia đình ông Huỳnh Đình Hường (trú thôn Cầu Hà, Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam) báo cáo CAH Thăng Bình về việc, con trai út của ông là Huỳnh Đình Thôi (1992), đi cùng một người bạn tên là Trung (quê Bình Trị, Thăng Bình) từ sáng 13-7 vẫn chưa về.

Gia đình gọi điện thoại nhưng không liên lạc được, đã tìm nhà Trung cũng không thấy Thôi và Trung... Gia đình ông Hường cho biết, trước đây Trung là SV Trường CĐ Việt-Hàn và do trường ở gần khu vực thôn Cầu Hà nên có quen biết và chơi với Thôi, đang học nghề làm bảng hiệu quảng cáo ở Q. Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng. Sáng 13-7, trước khi đi, Thôi cho biết theo Trung về xã Bình Định Bắc đào cây cảnh để bán. Khi đi, Thôi mang theo xe máy hiệu Exciter màu đỏ, BKS 92S2-9628...

Vụ việc được CA huyện Thăng Bình báo lên Phòng CSĐTTPVTTXH CA tỉnh Quảng Nam. Xác định đây rất có thể là một vụ án nghiêm trọng, lãnh đạo phòng nhanh chóng triển khai phân công TS, ĐTV khẩn trương xác minh vụ việc.

Qua xác minh ban đầu, các trinh sát đã xác định được người thanh niên tên là Trung, họ tên đầy đủ là Lê Bảo Trung (1991, trú thôn Việt Sơn, Bình Trị, Thăng Bình) - đối tượng lang thang, đang sống chung phòng trọ tại P. Hòa Minh, Liên Chiểu, TP Đà Nẵng với người yêu là Nguyễn Thị Th. H. (1991, quê Thăng Bình). Làm việc với H., các TS đã dựng lại được hành trình phạm tội của Trung.

Sáng 13-7, Trung gọi điện nói Thôi đến đón Trung ở Hòa Khánh để đi Thăng Bình đào cây cảnh. Thôi chở Trung đến cổng Trường CĐ Việt-Hàn ngồi uống cà-phê, sau đó về Thăng Bình. Đến 15 giờ cùng ngày, Trung gọi điện cho H., nói đi xe buýt vào Hà Lam, Thăng Bình đón Trung. Khi H. vào đến Hà Lam thì Trung điều khiển xe máy Exciter màu đỏ, BKS 92S2-9628 tới. H. hỏi Thôi ở đâu thì Trung bảo Thôi có việc riêng.

Trung lại nói có việc bận, gọi điện cho bạn là Nguyễn Văn Nhật (1991, trú thôn Đồng Dương, Bình Định Bắc, Thăng Bình - SV Trường CĐ Y tế Quảng Nam) nhờ tới chở H. về Đà Nẵng. Nhật đi xe buýt tới, điều khiển xe máy Exciter BKS 92S2-9628 chở Trung đến xã Bình Quý, sau đó quay lại chở H. về Đà Nẵng. 23 giờ, Trung gọi điện cho H. bảo ra Ngã ba Huế đón mình. Sau đó, Trung lấy xe máy Exciter BKS 92S2-9628 nói là đi trả. Đến đây, các TS, ĐTV nhận định sự mất tích của Thôi có liên quan đến Trung và chiếc xe máy BKS 92S2-9628.

Posted Image

Lê Bảo Trung.

Tiếp tục làm việc với H., các TS được chị cho biết: thời gian trước đó, do kẹt tiền, Trung và H. đưa xe máy Wave S của H. đi cầm 9 triệu đồng, Trung cầm thêm xe máy Sirius của mình 12,5 triệu đồng tại tiệm cầm đồ Tân Thọ (số 84-Tôn Đức Thắng, Hòa Khánh Nam).

Tiến hành xác minh, chủ tiệm cầm đồ này cho biết, sáng 14-7, Trung cùng một thanh niên khác đến cầm xe máy Exciter BKS 92S2-9628 có giấy tờ mang tên Huỳnh Đình Thôi, lấy 28 triệu đồng. Cũng trong buổi sáng cùng ngày, Trung về chở H. đến chuộc lại xe máy của H. và Trung ra, sau đó Trung bỏ đi đâu thì chị H. không rõ. Vậy là “nút thắt” của vụ án đã được tìm ra.

Nhân chứng quan trọng

Khi lực lượng CA đang khẩn trương tiến hành xác minh truy tìm anh Thôi thì nhận được tin báo của gia đình chị Lê Thị Thanh (1980, trú thôn Đồng Dương, Bình Định Bắc) về những thông tin nghi vấn liên quan đến sự mất tích của anh Thôi. Chị Thanh cho biết, buổi tối 27-7, chị tổ chức sinh nhật cho chồng là anh Trần Văn Liễu (1982), có mời anh Cúc - bảo vệ trường mầm non (đối diện nhà) cùng dự.

Trong cuộc vui, mọi người bàn tán về câu chuyện CA đang truy tìm một thanh niên mất tích. Khoảng 22 giờ, bất chợt chị Thanh nhìn thấy bóng một thanh niên lảng vảng trước cổng Trường PTCS Trần cao Vân (cũng ở đối diện nhà). Lần thứ nhất... rồi lần thứ hai và sau đó bóng người đi vào sân trường rồi mất hút. Nghi có kẻ trộm vào trường, chị Thanh cùng anh Liễu, anh Cúc tỏa ra hai bên sân trường định chặn bắt, nhưng không thấy người thanh niên đâu cả.

Đến khuya, cả nhà đi ngủ, nhưng không hiểu sao chị Thanh thấy trằn trọc, cứ nhắm mắt vào là hình bóng người thanh niên lại hiện ra. Chị tự nhủ, hay là hồi tối bàn chuyện người thanh niên mất tích nhiều nên mình bị ám ảnh?

Bất chợt, chị sực nhớ lại chuyện cách đó hơn 10 ngày. Khoảng 8 giờ ngày 13-7, có hai thanh niên đi xe máy vào quán chị hỏi đường ra suối cầu Ông Triệu, rồi kêu nước mía uống.

Thấy hai thanh niên lạ, chị Thanh hơi nghi ngờ, nhưng cũng chỉ đường cho họ vòng ra đằng sau trường Trần Cao Vân để đi ra phía bờ suối. 20 phút sau, họ quay lại hỏi mượn một chiếc cuốc chim và một cây rựa, nói là đi đào cây cảnh. Hai người nói trưa sẽ quay lại và gửi xe máy tại sân nhà chị.

Đến 14 giờ, hai thanh niên quay lại kêu một chai Pepsi, nhưng không uống mà bỏ sang quán bên cạnh ăn mỳ Quảng. Lúc sau, hai thanh niên trở lại nói chị Thanh đùm chai nước vào bao ni-lông rồi tiếp tục đi vào rừng.

16 giờ, chỉ có thanh niên mặc áo khoác da, đội mũ lưỡi trai đi ra trả cuốc và rựa, rồi lấy xe máy về...

Linh cảm sự việc có liên quan đến người thanh niên mất tích mà CQĐT đang tìm, chị Thanh kể lại toàn bộ câu chuyện cho anh Liễu, sau đó gọi điện báo CA xã. Nhận điện thoại, anh Lê Văn Ngợi - Trưởng CA xã Bình Định Bắc khẩn trương đến nhà chị Thanh để trao đổi thông tin và nhận định câu chuyện có liên quan đến sự mất tích của anh Thôi. Thông tin này lập tức được báo lên CAH và CA tỉnh.

Sáng 28-7, sau khi nắm bắt tình hình, đưa ra những giả thuyết về sự bí ẩn của 2 thanh niên đi đào cây cảnh, lực lượng CA cùng gia đình chị Thanh tiến hành tìm kiếm khu vực sau trường Trần Cao Vân.

Khi vào sâu trong khu rừng khoảng 800m, mọi người phát hiện một mô đất mới, trên có đậy 2 ngọn cây keo lá tràm nên dừng lại. Lúc này, chị Thanh phát hiện bọc ni-lông mà chị đã đùm chai nước pepsi cho 2 thanh niên hôm trước vứt bên cạnh.

Ngay sau đó, lực lượng CA tiến hành khai quật mô đất mới thì phát hiện xác một thanh niên - đó chính là Huỳnh Đình Thôi. Qua công tác khám nghiệm, phát hiện trên người anh Thôi bị nhiều vết đâm dẫn tới tử vong. Từ lời khai của các nhân chứng, trong đó chị Thanh là nhân chứng quan trọng, CQĐT đã có đủ chứng cứ xác định Lê Bảo Trung là kẻ đã giết anh Thôi để cướp xe máy BKS 92S2-9628.

Vụ án đã được CQĐT CA tỉnh Quảng Nam khởi tố, và ra lệnh truy nã đặc biệt trên toàn quốc về tội “GiếT người cướp của” đối với Lê Bảo Trung. Như vậy, có thể khẳng định, cùng với sự vào cuộc tích cực của CQĐT, thì việc chị Thanh qua nắm bắt thông tin và xâu chuỗi tình tiết về sự việc có nhiều nghi ngờ, báo cáo kịp thời với cơ quan CA đã giúp lực lượng điều tra nhanh chóng làm rõ vụ việc.

Theo Công an Đà Nẵng

Đọc câu chuyện này của chú, cháu lại nhớ lại một câu chuyện của của một anh là em chồng của chị họ cháu ở quê Nam Định. Anh này đi ăn đám cưới về bị một xe tải đâm chết sau đó người lái xe tải đó bỏ chạy và hất cả xe và người anh này xuống dưới một con mương sâu. Mọi người khi vớt xác anh lên đều nghĩ rằng anh uống rượu say nên không điều khiển được tốc độ và đã lao xuống mương chết. Nhưng anh này chết rất thiêng, và khi cả nhà đi gọi hồn ở Thanh Hóa, thì anh ta hiện về nói với mẹ và anh trai anh ý là cứ yên tâm. Đúng vào 49 ngày anh ý sẽ có người đến nhận tội. Y như rằng đúng ngày làm 49 ngày cho anh, thì người lái xe tải tìm đến tận nhà và thú thật về hành vi của anh ta, và anh ta cũng nói là từ ngày gây ra tai nạn với anh đó đêm nào anh ta cũng nghe thấy tiếng kêu của anh đó và hình ảnh anh đó trôi lều bều trên mương. Và như một cách thôi miên anh anh ta được dẫn đến đây một cách dễ dàng để nhận tội. Sau đó anh này đền bù cho gia đình anh này hơn 40tr va lạy vái anh này cả ngày. Về sau không biết anh lái xe này ra sao nhưng câu chuyện này từ những ngày cháu còn đang học phổ thông đã làm cho cháu rất tin về vấn đề tâm linh và nhân quả ạ

Share this post


Link to post
Share on other sites

Những cách thể hiện cảm xúc rất “con người” của động vật

Cập nhật lúc :4:53 PM, 17/11/2012

Vào thế kỷ 16, nhà triết học và toán học Rene Descartes từng lên tiếng khẳng định rằng các loài động vật đơn thuần chỉ giống như những cỗ máy có máu đỏ trong cơ thể mà không hề mang chút tư duy hay cảm xúc gì.

Quan điểm này về sau đã gây nên một làn sóng phản đối trong giới nghiên cứu về hành vi động vật. Họ cho biết trên thực tế, khá nhiều loài có cuộc sống giàu tình cảm và thậm chí phân biệt được cả đúng – sai, dù rằng chỉ ở mức sơ đẳng. Từ những nghi thức tang lễ trong quần thể loài voi cho tới sự phẫn nộ của chim sơn ca khi bị cắm sừng, tất cả đều là bằng chứng đáng kinh ngạc chứng minh động vật cũng biết thể hiện cảm xúc rất “con người”.

1. Voi để tang đồng loại

Voi là một trong số ít loài thuộc thế giới động vật có hệ thống các nghi lễ nhóm được liệt vào hạng phức tạp bậc nhất. Khi một thành viên trong đàn chết đi, những con còn lại thể hiện sự thương tiếc bằng cách “mai táng” chúng với rất nhiều lá cây và cỏ đồng thời canh giữ cái xác đó trong vòng một tuần. Và giống như con người thường xuyên đến thăm ngôi mộ của người thân đã mất, voi cũng đều đặn tới nơi chôn cất đồng loại của chúng nhiều năm sau.

2. Chim cũng biết “ngoại tình” và “ghen tuông”

Posted Image

Con người không phải là loài duy nhất có lòng ghen tuông. Khi những con chim sơn ca đực ra ngoài tìm kiếm thức ăn, chim cái có thể đi “ngoại tình” với con đực khác. Những con đực bị cắm sừng khi trở về sẽ có những hành vi “bạo lực” với bạn tình của chúng bằng cách mổ vào lông và mỏ, theo một nghiên cứu năm 1975 trên tạp chí Science.

3. Cá heo và nguyên tắc “có đi có lại”

Cá heo thường xuyên bày tỏ tình cảm với các đối tượng không phải đồng loại của chúng bằng các hành động ngẫu nhiên thể hiện lòng tốt như giải cứu nạn nhân khỏi hàm răng sắc nhọn của cá mập đầu búa, thậm chí còn “hào phóng” hướng dẫn cho những con cá voi bị mắc kẹt tìm đường quay trở lại biển.

Tốt với “người ngoài” là vậy nhưng loài động vật biển có vú này lại khá “keo kiệt” với chính các thành viên trong đàn. Nguyên tắc của chúng là “có đi có lại mới toại lòng nhau” – một đặc điểm rất giống với con người.

4. Chuột và sự thương cảm với đồng loại

Thật bất ngờ, những sinh vật bẩn thỉu thường xuất hiện ở các đống rác - chuột - có sự đồng cảm với nhau. Một thí nghiệm nổi tiếng năm 1958 phát hiện ra rằng loài động vật gặm nhấm này có lòng thương cảm đối với đồng loại của chúng chẳng khác nào con người. Ngoài ra, nghiên cứu khác năm 2006 trên tạp chí Khoa học cũng nhận thấy chuột sẽ nhăn nhó nếu chứng kiến những con khác đang phải chịu đựng nỗi đau đớn nhưng chỉ với điều kiện chúng có “quen biết” nhau từ trước.

5. Chó cũng cảm thấy hối hận?

Posted Image

Trong khi lòng tốt và sự cảm thông có thể phổ biến ở thế giới động vật thì cảm giác tội lỗi được cho là thứ cảm xúc chỉ tìm thấy duy nhất ở con người. Đó là kết quả từ một nghiên cứu trên tạp chí Behavioural Processes năm 2009 sau khi phát hiện ra rằng “chó không biết hối hận” như nhiều người vẫn nghĩ.

Trong nghiên cứu này, chủ nhân những con chó được thông báo rằng vật nuôi của họ đã ăn vụng lúc họ rời khỏi phòng. Đọc được sự giận dữ từ chủ, những con chó đã thể hiện dấu hiệu cho thấy sự ăn năn với tội lỗi đã gây ra. Tuy nhiên, theo các nhà nghiên cứu, thực tế thì chúng chỉ có một chút cảm giác hối hận thật sự còn phần lớn là do phản ứng đơn thuần.

Thiên Hà (Theo Livescience)

Share this post


Link to post
Share on other sites

theo:http://zeroenergyvn.blogspot.com/2012/06/thong-iep-huyen-dieu-tu-nuoc.html

Thông điệp huyền diệu từ nước

Posted Image

Chúng ta biết rằng: Sự sống liên quan trực tiếp đến nước, bên trong lẫn bên ngoài sinh vật. Tự ngắm mình qua tấm gương của nước, chúng ta sẽ kinh ngạc trước những thông điệp của nó và từ đó có cái nhìn sâu sắc hơn về chính mình.

Posted Image

Masaru Emoto, một nhà nghiên cứu người Nhật Bản giàu óc sáng tạo và có trí tưởng tượng phong phú, đã xuất bản một cuốn sách khá đặc biệt mang tựa đề "Thông Ðiệp Từ Nước". Quyển sách này ghi lại những điều ông đã khám phá trong suốt quá trình nghiên cứu nước trên khắp thế giới.

Nếu như bạn vẫn còn nghi ngờ và cho rằng tư tưởng và tình cảm của bạn không hề ảnh hưởng đến mọi thứ bên trong con người bạn và mọi vật xung quanh bạn thì các hình ảnh và tài liệu trong cuốn sách này sẽ khiến bạn phải thay đổi cách nghĩ suy và niềm tin của bạn trước đó.

Nước là một thứ vật chất rất dễ thay hình đổi dạng. Hình dạng vật lý của nó có thể thích ứng hết sức dễ dàng trong bất kỳ môi trường nào. Nhưng nước không chỉ thay đổi về hình dạng vật lý bên ngoài như chúng ta vẫn thường nhìn thấy mà hình dạng phân tử của nó cũng thay đổi muôn hình vạn trạng.Năng lượng hoặc những rung động của môi trường xung quanh sẽ gây ảnh hưởng và làm thay đổi hình dạng phân tử của nước. --> Nước không chỉ có khả năng phản ảnh lại môi trường dưới dạng có thể nhìn thấy bằng mắt thường mà nó còn phản ảnh một cách sâu sắc hơn thế ở mức độ phân tử.

Ông Emoto đã làm cho những sự thay đổi tinh tế ở mức độ phân tử đó của nước trở thành hữu hình trước con mắt người thường, bằng những kỹ thuật chụp ảnh của ông. Ông đã đông đá những giọt nước và sau đó quan sát chúng dưới một chiếc kính hiển vi trên nền tối có gắn thiết bị chụp ảnh.

Tuyết đã rơi trên trái đất này có lẽ đến vài triệu năm rồi. Mỗi bông hoa tuyết, như chúng ta biết, có hình dạng và cấu trúc rất riêng rẽ và độc đáo. Với phương pháp làm đông nước và chụp lại cấu trúc phân tử của nó ở trạng thái này, ông Emoto đã đem lại cho chúng ta những thông tin hết sức kinh ngạc và khó tin về nước.

Ông Emoto đã khám phá ra hàng loạt sự khác biệt rất kỳ thú trong cấu trúc tinh thể của các nguồn nước khác nhau thu thập từ nhiều nguồn đa dạng và ở điều kiện môi trường khác nhau trên trái đất:

- Nước từ những con sông, dòng suối tươi nguyên bắt nguồn từ các khe núi sẽ cho chúng ta thấy những cấu trúc tinh thể hết sức cân đối và tuyệt đẹp.

- Nước đã bị ô nhiễm hoặc bị nhiễm độc ở những khu vực công nghiệp, ở môi trường bị ô nhiễm và nước tù đọng trong các ống dẫn hay đập ngăn nước thì chỉ tìm thấy các cấu trúc phân tử có dạng méo mó, vẹo vọ và hiếm khi tạo thành cấu trúc tinh thể.

Hình minh hoạ: theo thứ tự từ trên xuống dưới:

Posted Image

Nước nguồn ở Saijo, Nhật Bản.

Posted Image

Nước nguồn ở Sanbuichi Yusui, Nhật Bản.

Posted Image

Băng ở Nam cực

Posted Image

Nước ở vùng núi Lourdes, Pháp

Posted Image

Nước ở hồ Biwako, hồ lớn nhất ở miền trung Nhật Bản và là bể chứa nước của toàn bộ vùng Kinki. Sự ô nhiễm của hồ này đang ngày càng trở nên tồi tệ.

Posted Image

Sông Yodo, Nhật Bản, chảy về vịnh Osaka. Dòng sông này chảy qua hầu hết các thành phố chính của Nhật Bản trước khi đổ ra vịnh.

Posted Image

Nước từ đập Fujiwara, Nhật Bản. Đây là một trong những nơi độc hại và ô nhiễm rất nặng nề.

Posted Image

Vẫn là nước từ đập Fujiwara, nhưng sau khi một đoàn Phật tử tiến hành một buổi cầu nguyện trên đó. Những lời tụng kinh dường như có năng lực khôi phục lại cấu trúc hình học cân đối tự nhiên của phân tử nước.

Vì gần đây các phương pháp trị liệu âm nhạc mỗi ngày một phát triển rộng rãi, ông Emoto đã quyết định khám phá hiệu quả của âm nhạc đối với quá trình hình thành cấu trúc phân tử nước. Ông đã đặt các mẫu nước cất trước hệ thống loa phát các dòng âm nhạc khác nhau trong vài giờ rồi đem ra chụp lại ảnh cấu trúc tinh thể được tạo thành sau khi từng mẫu nước đó vừa mới đóng băng:

Posted Image

Khúc nhạc đồng quê của Beethoven

Posted Image

Bản nhạc "Air for the G string" của Bach

Posted Image

Một khúc kinh Phật

Posted Image

Vũ khúc dân gian của Kawachi

Posted Image

Nhạc rock Metal loại nặng

Sau khi đã quan sát sự phản ứng của nước đối với những điều kiện môi trường khác nhau như âm nhạc và độ ô nhiễm, Emoto và cộng sự viên đã quyết định tiếp tục đi sâu nghiên cứu sự ảnh hưởng của những suy nghĩ và lời nói của con người lên cấu trúc tinh thể của nước cất và nước chưa tinh chế. Để tiến hành, họ đánh máy các câu, chữ khác nhau lên các mảnh giấy và dán lên thành chai thủy tinh đựng các mẫu nước thí nghiệm và để qua đêm. Không những thế, họ còn thử thí nghiệm với các tên người đã khuất...

Nước cất nguyên chất chưa qua xử lý bằng các mảnh giấy có chữ.

Posted Image

Với thông điệp: "Tình yêu và sự cảm kích"

Posted Image

Thông điệp "Cảm ơn"

Posted Image

Thông điệp: "Mày làm tao phát ốm. Tao sẽ giết mày"

Posted Image

Adolph Hitler

Posted Image

Đức Mẹ Teresa

Những sự tương phản của nước thật khó tin cực kỳ sống động và rất nhậy trước những tâm tư, tình cảm của con người !!! Nước lưu lại được những sự rung động và năng lượng từ môi trường mà nó đang tồn tại, bất kể đó là môi trường độc hại, ô nhiễm hay môi trường tự nhiên và tinh nguyên. Công trình phi thường của Masaru Emotos là màn trình diễn ngoạn mục và là công cụ đầy quyền năng giúp chúng ta thay đổi vĩnh viễn cách nhận thức của chúng ta về bản thân và về thế giới nơi chúng ta đang sống. Giờ đây, chúng ta đã có những dẫn cứ hết sức thâm thuý cho phép chúng ta tin tưởng rằng con người có thể biến đổi và hàn gắn một cách tích cực bản thân chúng ta cũng như hành tinh của chúng ta bằng chính những suy nghĩ do chúng ta chọn lựa và bằng những cách thức trong việc biến những suy nghĩ đó thành hành động cụ thể.

Thế Giới Khác Trong 1 Giọt Nước

Vào tháng 5 năm 2002, một phóng viên của Zhengjian.net (Chánh Kiến Net) đã phỏng vấn tiến sĩ Masaru Emoto, chủ tịch Học viện Hội Hado Quốc tế (IHM) và là tác giả cuốn sách “Thông điệp của nước”. Con trai của tiến sĩ Emoto là người đã hiệp trợ phiên dịch. PV: Phóng viên Chánh Kiến TS: Tiến sĩ Masaru Emoto PV: Tiến sĩ Emoto, tôi đã đọc cuốn sách “Thông điệp của nước”. Tôi cảm thấy nó thật độc đáo. Ông đã nêu ra một số chủ đề thật ý nghĩa. Cuối cuối sách, ông viết: “Nếu sự tồn tại nguyên thủy của nước không ở tại Trái đất mà đến từ không gian bên ngoài, nó có nghĩa rằng sự tồn tại của chúng ta cũng bắt nguồn từ không gian vũ trụ.” Ông có thể giải thích rõ hơn được không ạ? TS: 5 năm trước, một tiểu hành tinh mang theo băng đã rơi xuống Trái đất. Các nhà nghiên cứu từ Trường Đại học Hawaii đã đo đạc và khám phá ra rằng nó nặng 100 tons (101,6 tấn). Mỗi năm có hàng chục triệu mảnh băng lớn rơi xuống Trái đất từ ngoài không gian. Nếu chúng ta tính toán khối lượng nước mà chúng mang theo, người ta sẽ thấy rằng rất có thể nước nguyên thủy trên Trái đất có nguồn gốc từ không gian. Các nhà nghiên cứu tại Trường Đại Học Hawaii cho rằng có thể ban đầu không có nước trên Trái đất và nước ở Trái đất đến từ ngoài không gian. Nhiều nhà khoa học và nhà nghiên cứu không đồng ý với lý thuyết này, nhưng tôi tin rằng nó là đúng. PV: Vì nước đến từ ngoài không gian, nên sinh mệnh cũng đến từ ngoài không gian. Đây là điều ông nghĩ tới phải không ạ? TS: Vâng, tất nhiên rồi. PV: Cuối cuốn sách, ông viết: “Đích đến cuối cùng của thế giới hỗn loạn này là nơi đâu? Con người đã xuất sinh như thế nào? Lịch sử nhân loại là gì? Tương lai rồi sẽ ra sao?” TS: Tôi nghĩ rằng con người cũng chính là nước. Cơ thể người là chiếc áo mà chúng ta khoác lên khi ở tại hành tinh này, và ở hành tinh khác, chiếc áo có thể là hoàn toàn khác. Nước rải rác khắp mọi nơi trong toàn vũ trụ. Tôi tin rằng Trái đất giống như quả thận của vũ trụ. Rất nhiều nước của vũ trụ đã đến hành tinh này. Nó phải được tịnh hóa và trở lại những hành tinh khác để tịnh hóa những nơi đó. Những hành tinh này cần nước đã được tịnh hóa. Nước chính là chúng ta. Chúng ta, con người cần phải tự mình tịnh hóa. Lý do chúng ta tới đây từ không gian vũ trụ là để được tịnh hóa. Rồi chúng ta phải trở về với vũ trụ. Những hành tinh khác đang chờ đợi chúng ta. Họ đang nói: “Hãy trở về! Hãy trở về! Nhanh lên và hãy trở về! Nhanh lên!” Nhưng chúng ta vẫn còn ở trên Trái đất này và bị luân hồi. Chúng ta không thể tiếp tục bị luân hồi như thế này được. Chúng ta phải tốt nghiệp và phải trở về. Chúng ta, con người cũng giống như nước. Chúng ta cần trở về những hành tinh khác. PV: Nhưng thực tế là thế giới này đang ngày càng dơ bẩn hơn. TS: Nếu chúng ta tiếp tục sống như thế này, hành tinh Trái đất có thể phải đối mặt với những thảm họa và có thể đi đến kết thúc. Nếu chúng ta không thay đối cách sống của chúng ta, chúng ta có thể sẽ bị nạn hồng thủy, như những gì đã xảy ra với con thuyền Noah. PV: Vậy chúng ta có thể tránh những thảm họa như vậy bằng cách nào ạ? TS: Nó rất dễ. Sự yêu thương và lòng biết ơn, với mọi người và với mọi vật. Nếu 10% những người trong chúng ta có thể làm được điều đó thì thảm họa sẽ không thể xảy ra. PV: Tại sao lại là 10% ạ? TS: Các thí nghiệm đã cho thấy nếu 10% ổ vi khuẩn chứa các vi khuẩn tốt, 10% chứa các vi khuẩn xấu, 80% là trung tính thì cả ổ vi khuẩn sẽ trở thành tốt, và vi khuẩn tốt sẽ chiến thắng. Con trai của tiến sĩ Emoto nói thêm: “Tiến sĩ Emoto đã làm thí nghiệm với nước bằng cách đặt hai mẩu giấy lên một chai nước. Một ghi: “Cám ơn!” còn cái kia ghi: “Ngớ ngẩn!” Nước đã hình thành nên các tinh thể tuyệt đẹp, cho thấy rằng “Cám ơn” đã chiến thắng “Ngớ ngẩn”. Đó là tại sao tiến sĩ Emoto đang cố gắng tìm ra 10% số người trên Trái đất còn chính niệm (ý niệm chân chính). Sẽ có hòa bình trên Trái đất chừng nào còn có 10% những người đó.” TS: Người Trung Quốc là rất quan trọng. Có rất nhiều người Trung Quốc. Tôi không hiểu tại sao chính phủ Trung Quốc lại cải biến ký tự Trung văn [thành giản thể] (Ông nhìn vào tờ báo Hoa ngữ mà phóng viên Chánh Kiến đang cầm trong tay). Chữ này còn được. Nó là ký tự phồn thể. PV: Tại sao ông nghĩ có sự khác biệt giữa chữ giản thể và chữ phồn thể ạ? TS: Dựa trên cách mà nước kết tinh, chữ phồn thể là tốt. Tôi đã sử dụng chữ phồn thể để làm thí nghiệm của mình. Các tinh thể được hình thành trông rất đẹp. PV: Tại sao ông lại so sánh chữ phồn thể và chữ giản thể trong thí nghiệm của mình ạ? TS: Chưa đâu. Tôi chỉ mới thử chút thôi. Văn tự cũng là sinh mệnh, và một sinh mệnh có nghĩa là nó đang sống. Đây chính là đặc tính tối quan trọng của nhân loại. Tôi là người Nhật, và tôi thực sự yêu thích văn tự Nhật Bản. Nếu ai đó buộc tôi thôi sử dụng văn tự Nhật Bản, tôi sẽ không thể sống được. Tôi thực sự không hiểu nổi chính phủ Trung Quốc. PV: Sau khi thực hiện các thí nghiệm với nước, ông đã có suy nghĩ gì khác về nhân loại ạ? TS: Chúng ta đến từ đâu, tại sao chúng ta lại ở đây, và chúng ta đang đi tới đâu là bí ẩn quan trọng, bí ẩn nên được hé lộ. Các thí nghiệm với nước có thể cho phép chúng ta vén lên bức màn bí mật này.

Mối quan hệ giữa nước, sự sống và đặc tính vũ trụ là gì? Nước, Nguồn gốc sự sống.

<a href="http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_001.jpg" style="text-decoration: initial; color: rgb(75, 159, 59); outline: none;">Posted Image

A3Posted Image

A2Posted Image

A1 Tôi tên là Zhao Yihong ở Tokyo, Nhật bản. Tôi sẽ chia sẻ với tất cả mọi người ở đây một số hình ảnh cho thấy vẻ đẹp và sự bí ẩn của các tinh thể nước. Những hình ảnh và giải thích được trích dẫn từ các quyển sách [The Messages from Water 1, 2- Những thông điệp từ nước 1, 2] và [Water Knows the Answer- Nước biết câu trả lời] với sự giúp đỡ của Tác giả/Biên tập viên Tiến sĩ Masaru Emoto, Chủ tịch của Hội Hado Quốc tế – International Hado Membership gọi tắt là IHM.

Posted Image

A5, A6

Posted Image

A4

Liên quan đến tinh thể nước, IHM đã làm một vài thí nghiệm thú vị. Tiến trình thí nghiệm (Ảnh A-3 và A-4) như sau. Nước dùng để thí nghiệm được nhỏ vào 100 chiếc đĩa và để vào một máy ướp lạnh (Ảnh A-1) trong 2 giờ đồng hồ. Sau đó các tinh thể nước đóng băng được đặt dưới một kính hiển vi để chụp ảnh chóp của nước đá với độ phóng đại từ 200 đến 500 lần (Ảnh A-5 và A-6). Từ đây về sau tinh thể nước đóng băng được gọi tắt là tinh thể. Trong báo cáo bên cạnh hình ảnh này Tiến sĩ Emoto giải thích rằng trong khi chụp ảnh tinh thể nước bất kỳ cục nước đá nào tan thành nước cũng phải trải qua trạng thái như trong hình này. Khi nước đóng băng nó trở thành tinh thể. Vào lúc ngay trước khi nó tan trở lại thành nước (do tăng nhiệt độ giữa -5°C và 0°C) nó tạo thành một hình y hệt như chữ “Nước” trong tiếng Hán. Có thể là con người thời cổ đại đã biết điều này và tạo ra chữ “Nước” trong tiếng Hán dựa trên thông tin này? Điều này rất đáng để cho chúng ta nghiên cứu lại nguyên từ học của chữ Hán.

Posted Image

A-8: Thí nghiệm cho nước nghe nhạc

Posted Image

A-7: Từ “thuỷ” trong tiếng Hán

Tinh thể đóng băng sau khi được nghe bản Pastorale – khúc nhạc đồng quê, một trong những bản nhạc giao hưởng nổi tiếng nhất của Beethoven (hình A-9). Trông nó sáng chói, mới mẻ và vui tươi. Tinh thể tuyệt đẹp này chứng tỏ rằng bản nhạc hay có ảnh hưởng tích cực đến nước. Tinh thể đóng băng sau khi nghe bản “Farewell Song” – “Bài hát chia tay” của Chopin (hình A-10). Tiến sĩ Emoto bình luận trong bản báo cáo của ông: “Tôi chưa bao giờ cảm thấy kinh ngạc như vậy khi tôi nhìn thấy tinh thể này”. Chẳng nhẽ nó có hình như vậy bởi vì nó bị ảnh hưởng của “Farewell Song” – “Bài hát chia tay”? Hình dạng tinh thể cơ bản của nó gần như được chia đều thành các phần nhỏ tách rời nhau ra. Độ phóng đại của kính hiển vi trong các ảnh là như nhau.

Posted Image

A-10

Posted Image

A-9

Có rất nhiều hình ảnh tinh thể nước đa dạng sau khi nước được nghe nhạc nhưng chúng ta hãy dừng lại ở những thí dụ này. Tôi chắc rằng bất kỳ ai lần đầu tiên nhìn thấy những hình ảnh này đều kinh sợ trước những hiển thị kỳ lạ của nước. Làm sao chúng ta có thể hiểu được việc các bản nhạc khác nhau tạo nên tinh thể có hình dạng khác nhau? Những hình ảnh tinh thể ở trên đã gợi cho chúng ta ý nghĩ rằng vật chất và tinh thần là một.

Posted Image

B-1: Một người nghiệp dư thực hiện một thí nghiệm thú vị là nói “Cảm ơn” và “Đồ ngu” với cơm hàng ngày.

Trong thí nghiệm này cơm được để trong hai lọ thủy tinh giống hệt nhau. Hai học sinh cấp một nói với cơm trong lọ hàng ngày trong một tháng liền ngay sau khi trở về nhà từ trường học. Kết quả là cơm trong lọ được trẻ em nói “Cảm ơn” gần như được lên men và có mùi thơm của lúa mạch nha chín. Còn lọ cơm bị trẻ em bảo là “Đồ ngu” chuyển sang màu đen và bị thiu thối. Họ nói rằng mùi thối của nó rất ghê tởm không thể tả được. Báo cáo nói, “Đây không phải là thí nghiệm của viện nghiên cứu làm, nên kết quả có thể chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Tuy nhiên nhiều người đã cùng làm thí nghiệm đó và thấy kết quả giống hệt nhau. Thí nghiệm này không chỉ liên quan đến nước mà còn các vi khuẩn. Vi khuẩn cũng như chúng ta làm việc chăm chỉ khi được khen và trở nên lười nhác khi bị lợi dụng. Dường như là bằng việc nói “Cảm ơn” và “Đồ ngu” vi khuẩn đã kết hợp nhau lại để trở thành có ích hoặc có hại. Tiếp theo đây chúng ta sẽ xem một số hình ảnh chụp được sau khi cho nước xem chữ.

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_011.jpg

B-2: Thí nghiệm cho nước xem chữ

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_012.jpg

B-2: Thí nghiệm cho nước xem chữ

Ảnh này được chụp sau khi cho nước xem chữ “Tình yêu/Biết ơn”. Tác giả nói trong bản báo cáo của mình rằng “chúng tôi chụp ảnh của rất nhiều tinh thể từ mẫu nước này nhưng đây là tinh thể tuyệt đẹp đầu tiên mà chúng tôi nhìn thấy. Thực sự là không có gì quan trọng hơn tình yêu và lòng biết ơn trên thế giới này. Bằng cách biểu lộ tình yêu và lòng biết ơn nước ở quanh chúng ta và trong cơ thể chúng ta thay đổi rất đẹp. Chúng ta muốn áp dụng điều này trong cuộc sống hàng ngày, có phải vậy không?” Những chữ được dùng để cho nước xem là: “Mày làm tao phát ốm. Tao sẽ giết mày.” Báo cáo có đoạn “đây là những từ mà thanh niên ngày nay hay dùng. Kết quả là hình dạng của [tinh thể] nước trở nên xấu như chúng tôi đã dự đoán sau khi chúng tôi cho mẫu nước xem những từ này. Tinh thể bị méo mó và phân tán. Nó thực sự là hình ảnh của những chữ “Mày làm tao phát ốm” và “Tao sẽ giết mày.” Thật là đáng sợ khi chúng ta sống trong một thế giới mà những từ như thế này được sử dụng tràn lan. Đã đến lúc chúng ta phải làm một cái gì đó”

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_013.jpg

B-5: Nước nhận sóng điện từ

của TV (trong vòng 4 giờ)

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_014.jpg

B-4

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_015.jpg

B-3

Nước cất được cho xem phim “Cuộc sống” của NHK (như trên ảnh B-9). Tác giả nói trong báo cáo, “Chúng tôi đã thử làm một thí nghiệm dựa trên một ý tưởng là thậm chí với cùng một chiếc TV, các chương trình khác nhau sẽ cho kết quả khác nhau. Khi làm như vậy thậm chí nước cất không dán chữ “Tình yêu/Sự biết ơn” cũng cho ra tinh thể đẹp như thế này. Sau khi xem những bức ảnh này, chúng ta dễ có một ấn tượng là: dù được cho xem chữ, nghe nhạc hay xem TV, nước cho chúng ta thấy một khả năng kỳ lạ là có thể nắm bắt được thông điệp chung ẩn dấu dưới hình dạng bên ngoài và thậm chí có thể phân biệt được mức độ đạo đức của nó.” Làm sao chúng ta có thể hiểu được nhiệm vụ tinh thần bí ẩn mà nước thực hiện ở đây? Chẳng phải kết quả của các thí nghiệm ở đây cho chúng ta thấy rõ ràng rằng nước có sinh mệnh và có thể phân biệt tốt xấu? Sự duy linh này không chỉ giới hạn ở nước mà còn có thể được tìm thấy ở các vật chất khác nữa.

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_016.jpg

B-8

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_017.jpg

B-7: Nước cất không dán chữ dưới tác dụng của sóng điện từ.

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_018.jpg

B-6: Nước cất được dán chữ “Tình yêu/ Sự biết ơn” dưới tác dụng của sóng điện từ

Các thí nghiệm trên đã chứng tỏ cho chúng ta một cách sống động rằng tất cả các vật chất bao gồm cả tinh thể nước đều có thể phân biệt tốt xấu và đều là các thực thể sống. IHM cũng đã tiến hành một loạt các thí nghiệm cho thấy rằng nước có khả năng phản ánh ý thức của con người và có thể bị thay đổi bởi ý thức của con người.

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_019.jpg

B-9

Tiến sĩ Emoto viết trong báo cáo thí nghiệm của mình rằng, “Cho đến nay, chúng ta đã có những kinh nghiệm rất thú vị về việc cho nước nghe nhạc, xem chữ và tên. Và việc chúng tôi thử cho nước xem chữ cho kết quả hơn cả chúng tôi mong đợi. Với kết quả của những thí nghiệm này, chúng tôi có thể đi đến một giả thuyết rằng các thông điệp có thể được truyền qua “hình dạng” như chữ viết và hình ảnh. Tuy nhiên chúng tôi đã không dám mong đợi rằng tinh thể sẽ cho thấy những thay đổi rõ ràng sâu sắc như vậy. Chúng tôi đã nhận ra rằng nước lưu giữ và truyền thông điệp. Vì vậy chúng tôi đã không thể cưỡng lại việc bước vào lĩnh vực ý thức của con người. Chúng tôi muốn tìm ra những thay đổi mà suy nghĩ có thể gây ra.” Bây giờ hãy để tôi giới thiệu kết quả của những thí nghiệm về ý thức của nước.

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_020.jpg

C-2: Đây là nước được lấy cùng một chỗ ba tháng sau

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_021.jpg

C-1: Đây là nước máy được láy từ Kobe ngay sau khi trận đại động đất Hanshin-Awaji xảy ra

Trong báo cáo của mình Tiến sĩ Emoto mô tả: “Vào ngày 17/01/1995, 3 ngày sau khi trận đại động đất Hanshin-Awaji xảy ra ở khu vực Kobe, chúng tôi chụp ảnh của tinh thể nước máy lấy ở Kobe (Hình C1). Nước dường như biểu lộ cảm giác hoang mang, đau buồn và sợ hãi mà người dân địa phương đã phải trải qua trong trận động đất. Tất cả mọi người đều bị sốc sau khi xem bức ảnh thể hiện cảm xúc của nước. Nhưng sau đó người dân Kobe đã nhận được sự quan tâm và viện trợ từ nhân dân khắp thế giới. 3 tháng sau trận động đất, nhóm nghiên cứu đã chụp một bức ảnh khác với cùng chai nước đó (hình bên tay trái, Hình C2), trong đó biểu lộ vẻ đẹp của sự quan tâm và chúc nguyện mà nhân dân thế giới dành người dân Kobe, Nhật Bản. Một thí nghiệm về ý thức khác được thực hiện với nước máy lấy từ Shinagawa, Tokyo.

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_022.jpg

C-4: Cùng mẫu nước sau khi nhận được ý thức “Khí, Tâm hồn và Tinh thần của Tình yêu” từ 500 người.

http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/9/files/2010/03/The-gioi-khac-trong-mot-giot-nuoc-Phan-2-Nuoc-_Tin180.com_023.jpg

C-3: Nước máy nguyên mẫu lấy trước ngày thí nghiệm “Khí, Tâm hồn và Tinh thần của Tình yêu”

Share this post


Link to post
Share on other sites

Trong thí nghiệm này, người làm thí nghiệm gửi thư đến 500 giảng viên HADO trên toàn nước Nhật (những người tốt nghiệp nghiên cứu HADO) để đề nghị họ hợp tác. Anh ta yêu cầu những người này “Vào 2:00 ngày 2 tháng Hai năm 1997, tôi sẽ để một cốc chứa nước máy lấy từ Shinagawa-ku trên bàn làm việc của tôi. Hãy truyền cảm giác của mình đến mẫu nước đó cùng một lúc từ khắp nước Nhật. Tất nhiên, để nước này trở thành nước sạch, hãy gửi “Khí, Tâm hồn và Tinh thần của Tình yêu” và điều mong ước rằng nước sẽ trở nên sạch. Xin cảm ơn rất nhiều.”

Họ đã hưởng ứng lời kêu gọi của tiến sĩ Emoto và phát thiện niệm vào một chai đựng nước máy được đặt trên bàn làm việc của tiến sĩ . Mỗi người được yêu cầu nghĩ như sau: “Nước hãy biến thành kiền tịnh. Cám ơn.”

Tiến sĩ Emoto báo cáo, “Tất nhiên, không có sự thay đổi vật lý nào. Chúng tôi đã không chờ đợi nhưng đã có thể đạt được một sự thay đổi rõ ràng về điều kiện của nước. Tất cả nhân viên đều xúc động đến nỗi họ gần như trực khóc. Chúng tôi cảm ơn sâu sắc tất cả những người đã hợp tác với chúng tôi trên toàn bộ nước Nhật. Chúng tôi đã bắt đầu cảm thấy rằng ý nghĩ của mọi người có thể được tập hợp lại bất kể họ ở bao xa.” Bằng cách này, tinh thể nước đã chứng tỏ với chúng tôi rõ ràng là ý thức của con người thực sự là một vật chất có tồn tại, và vật chất này thậm chí có thể làm thay đổi môi trường của chúng ta.

<br style="color: rgb(34, 34, 34); font-family: Arial, Tahoma, Helvetica, FreeSans, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;">

Posted Image

D-3: Tinh thể sau khi đọc “Thông thái” bằng tiếng Đức

Posted Image

D-2: Tinh thể sau khi đọc “Thông thái” bằng tiếng Anh

Posted Image

D-1: Tinh thể sau khi đọc “Thông thái” bằng tiếng Nhật

(tiếp theo)Mặc dù thí nghiệm ý thức này rất mới và mang tính cách mạng, tuy nhiên kết luận thu được thì tuyệt đối không phải như vậy.

<br style="color: rgb(34, 34, 34); font-family: Arial, Tahoma, Helvetica, FreeSans, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;">

Posted Image

D-5: Tinh thể sau khi đọc “Vũ trụ” bằng tiếng Anh

Posted Image

D-4: Tinh thể sau khi đọc “Vũ trụ” bằng tiếng Nhật

Posted Image

D-6: Tinh thể sau khi đọc “Vũ trụ” bằng tiếng Hy lạp

Trong vài phút còn lại, hãy để chúng ta đi vào thế giới kỳ diệu mà tinh thể có thể đưa chúng ta đến bằng cách nhìn qua những thí nghiệm này. Trong những thí nghiệm này, nước được cho xem những từ “Thông thái”, “Vũ trụ” và “Tình yêu/Cảm ơn” bằng các thứ tiếng: Nhật, Anh và Đức. Nước ban đầu được sử dụng là nước lọc cùng tiêu chuẩn. Kết quả là các tinh thể được hình thành có hình dạng tương tụ bất chấp sự khác biệt về ngôn ngữ.

<br style="color: rgb(34, 34, 34); font-family: Arial, Tahoma, Helvetica, FreeSans, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;">

Posted Image

D-9: Tinh thể sau khi đọc “Tình yêu/Cảm ơn” bằng tiếng Đức

Posted Image

D-8: Tinh thể sau khi đọc “Tình yêu/Cảm ơn” bằng tiếng Nhật

Posted Image

D-7: Tinh thể sau khi đọc “Tình yêu/Cảm ơn” bằng tiếng Anh

Tinh thể nước cho chúng ta thấy rõ ràng là mặc dù 1 từ có cùng nghĩa được viết một cách khác nhau bằng các ngôn ngữ khác nhau, cái mà nước nhìn thấy chính xác là bản chất của từ đó mà cũng là một thực thể sống và do đó có thể phản ánh một cách tự nhiên từ đó trong các hình dạng tương tự.

Tiến sĩ Emoto viết trong đoạn kết luận của báo cáo của mình, “Đánh giá nước bằng cách chụp ảnh tinh thể nước là một cách tiếp cận mới xuất phát từ một quan điểm hoàn toàn khác so với các phương pháp đánh giá và phân tích khoa học truyền thống bình thường. Cái mà chúng tôi học được từ những thí nghiệm này là chúng ta không biết gì về nước cả. Các câu hỏi và vấn đề mới chồng chất lên nhau.”

Do đó, ông đặt câu hỏi một cách sắc sảo, “Có phải nước đến từ vũ trụ?” Sau đó ông tự trả lời mình một cách quả quyết, “Hãy bắt đầu với những câu hỏi về nước tồn tại trên mặt đất. Tại sao nước lại tồn tại? Nguồn gốc của nước trước kia được bao bọc trong sự bí ẩn. Khi các cuộc thăm dò vũ trụ tiến bộ, nó đã được xác nhận rằng nước cũng tồn tại trên Sao Hỏa. Chúng ta bắt đầu hiểu rằng nước không chỉ có trên trái đất mà trong tất cả các nơi trong vũ trụ.” “Tất cả chúng ta đều biết rằng không có nước thì sự sống không thể được sinh ra. Nếu như nguồn gốc của sự sống, có nghĩa là nước bắt nguồn từ vũ trụ, thì chúng ta có thể giả sử là loài người có thể có nguồn gốc ngoài trái đất.”

“ Nếu thực tế này được công nhận, thì nguồn gốc của loài người, thuyết tiến hóa của Darwin, và các giả thuyết khác về lịch sử của trái đất và sự sống sẽ bị thay đổi hoàn toàn.”

“Vũ trụ quá rộng lớn đối với con người và nó là một thực thể không thể tưởng tượng được. Sự thực của vấn đề là bằng cách nghiên cứu nước sâu hơn nữa, chúng ta có thể hiểu biết hơn về vũ trụ. Chỉ ý nghĩ đó thôi đã quá là hứng thú.”

Nước, sự sống, vũ trụ và đặc tính vũ trụ: quan hệ thực sự giữa chúng là gì? Để tìm một câu trả lời tốt hơn cho chính mình, tôi chân thành mời quý vị đọc bộ sưu tập các bài viết về tinh thể nước.

(Xin lưu ý: Những bức ảnh sau đây được lấy từ các cuốn sách của tiến sĩ Masuru Emotos, Thông điệp của nướcCòn hơn thông điệp của nước, được xuất bản bởi nhà xuất bản Hado.)

Lời Bình Của Nhà Vật Lý về Khám Phá Nước phản ánh tư tưởng

Thí nghiệm về sự kết tinh của nước được tiến hành bởi tiến sĩ Masaru Emoto tại Nhật Bản đã nhận được những phản ứng nhiệt tình từ độc giả. Sau đó, chúng tôi đã tiếp tục phỏng vấn một vài người trong giới khoa học và mời họ nói về ý nghĩa của các thí nghiệm. Dưới đây là cuộc phỏng vấn với bác sĩ Lý Xuân Băng. Chúng tôi hoan nghênh tất cả mọi người tham gia cùng chúng tôi để khám phá thí nghiệm thú vị này.

PV: Phóng viên Chánh Kiến

BS: Bác sĩ Lý Xuân Băng

PV: Thưa Bác sĩ Lý, điều gì mà ông nghĩ là thông điệp quan trọng nhất từ thí nghiệm “thông điệp của nước”?

<br style="color: rgb(34, 34, 34); font-family: Arial, Tahoma, Helvetica, FreeSans, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;">

Posted Image

Hình 1: Trái: Tinh thể nước khi được cho xem chữ “thiên thần”; Phải: Tinh thể nước khi được cho xem chữ “ác quỷ”

BS: Phần ngoạn mục nhất là một tinh thể nước có thể phản ánh “tư tưởng” qua hình thù của nó. Đó là, một cụm từ, một hình ảnh hay một đoạn âm nhạc có thể dẫn tới việc hình thành những hình thù đặc định của tinh thể nước. Nói cách khác, nước đáp lại những từ ngữ, hình ảnh hay âm thanh bằng các hình dạng khác nhau của tinh thể nước. Từ những hình ảnh về sự kết tinh của nước, chúng ta có thể dễ dàng thấy được vật chất và tinh thần là có tương thông với nhau. Mỗi một chủng tư tưởng đối ứng với một chủng vật chất. Lấy thí dụ, một từ ngữ mang theo một tư tưởng, và tự biểu hiện trong hình dạng tinh thể nước trong thí nghiệm về kết tinh nước. Điều này chứng minh rằng mỗi vật chất đều có sinh mệnh và tư tưởng riêng, và mỗi tư tưởng đều có hình thái vật chất tương ứng. Vật chất và tinh thần là nhất thể, với hai loại biểu hiện của cùng một sự vật.

Trong mỗi thí nghiệm, nước đều bày tỏ những loại thông điệp khác nhau. Mặc dù mỗi tinh thể nước vẫn có cùng kết cấu hóa học, chúng thực sự khác nhau về tư tưởng và linh hồn. Những thí nghiệm này đã chứng minh rằng nước là một loại hình sự sống, và nó cũng áp dụng với mọi từ ngữ, mọi hình thù của vật thể và mọi thanh âm, đồng thời mỗi thứ trong số chúng đều có tư tưởng. Có lẽ một ngày nào đó thậm chí chúng ta sẽ có thể “chào” chúng khi chúng ta có khả năng quan sát tiến bộ hơn.

PV: Rất nhiều bức ảnh chụp hình tinh thể nước đã được công bố. Ông thích bức nào nhất ạ?

<br style="color: rgb(34, 34, 34); font-family: Arial, Tahoma, Helvetica, FreeSans, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;">

Posted Image

Hình 2a: Tinh thể nước khi được nghe bản nhạc “Đêm bình yên”

Posted Image

Hình 2b: Tinh thể nước khi được nghe nhạc Rock Heavy Metal

BS: Những bức hình chụp hoa thật là lý thú. Bạn có thể thấy rằng sau khi được xem hình hoa cam cúc (Chamomile) và hoa cây thì là (Fennel), hình dạng tinh thể nước hoàn toàn tương đồng với hình dạng của hai loại hoa. Đó là tinh thể nước mô phỏng theo hình dạng mà nó được xem. Điều này là một bằng chứng vững chắc rằng mỗi vi lạp đều mang theo một chỉnh thể hình tượng và tín tức.

Hình ảnh ba chiều này có thể được trông thấy ở mức vi quan. Chúng ta không thể nhìn thấy “tư tưởng” bằng cặp mắt thịt của chúng ta, bởi vì “tư tưởng” hiển hiện ở các không gian vi quan mà mắt thường không nhìn thấy được. Nếu chúng ta có cách nhìn thấy các thứ ở vi quan thì chúng ta sẽ có thể thấy được “tư tưởng”.

PV: Thí nghiệm này khác với các thí nghiệm khoa học phức tạp khác ở chỗ rất ít chuyên gia tham dự nhưng lại được đại đa số công chúng chú ý tới. Ông nghĩ rằng kết quả thí nghiệm sẽ mang lại những ảnh hưởng gì trong công chúng ạ?

<br style="color: rgb(34, 34, 34); font-family: Arial, Tahoma, Helvetica, FreeSans, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;">

Posted Image

Hình 3a: Bức hình chụp hoa cam cúc (Chamomile)

Posted Image

Hình 3b: Tinh thể nước sau khi được xem hình hoa cam cúc

BS: Chúng ta có thể thấy rõ ràng từ thí nghiệm về tinh thể nước rằng thiện niệm làm mọi thứ đẹp lên và ác niệm làm mọi thứ xấu đi. Hầu hết cơ thể người và mọi thứ khác trên thế giới này đều được cấu thành từ nước. Chính vì vậy thiện niệm của chúng ta sẽ cải biến ngoại cảnh và chính bản thân chúng ta. Nếu chúng ta bảo trì được thiện niệm, chúng ta sẽ tịnh hóa cơ thể chính mình, trở nên Mỹ lệ và kiện khang. Nếu chúng ta bảo trì được thiện niệm, chúng ta sẽ tịnh hóa môi trường và những người xung quanh chúng ta. Thiện niệm của chúng ta có thể cải biến cả thế giới này.

Thật sửng sốt khi triết lý ấy thể hiện rất rõ ràng trong thí nghiệm về tinh thể nước này.Cách trực tiếp nhất để tịnh hóa thế giới này là bảo trì thiện niệm của chính chúng ta. Nếu công chúng có thể nhận thức được điểm này thì nó sẽ tạo ra một tác động rất lớn.

Posted Image

Hình 4a: Bức hình chụp hoa cây thì là (Fennel)

Posted Image

Hình 4b: Tinh thể nước sau khi được xem hình hoa cây thì là

PV: Tiến sĩ Masaru Emoto đã thực hiện một thí nghiệm, trong đó một nhóm người phát ra thiện niệm, chẳng hạn như “Cám ơn” và “Tình thương” vào một cái chai đựng đầy thứ nước bị ô nhiễm nghiêm trọng. Nước này đã được tịnh hóa nhanh chóng. Ngoài ra, tiến sĩ Emoto mới đây cũng đã thỉnh nguyện cả thế giới thường xuyên đồng phát thiện niệm cho nước trên trái đất vào các thời điểm xác định. Ông có cảm tưởng gì về những thí nghiệm này ạ?

BS: Thực ra, tiến sĩ Emoto cũng đã từng tiến hành nhiều hoạt động phát thiện niệm tập thể. Tiến sĩ Emota thường kể một câu chuyện về một nhóm người phát thiện niệm cùng nhau. Khi con tàu Apollo 13 đáp xuống mặt trăng, phi hành đoàn đã gặp phải một số sự cố kỹ thuật gây ra sự phá hủy bình dưỡng khí. Họ không còn hy vọng sống sót và trở về trái đất dưới tình trạng như vậy. Tuy nhiên, toàn thế giới đã theo dõi cuộc thám hiểm và cầu nguyện cho họ. Cuối cùng, phi hành đoàn đã trở về trái đất an toàn. Tiến sĩ Emoto tin rằng đây là [hiệu quả của] sự đồng phát thiện niệm. Tiến sĩ Emoto coi đây là một hoạt động toàn cầu mà cả thế giới, không phân biệt chủng tộc, tín ngưỡng và quốc tịch, phát thiện niệm tập thể cùng nhau.

Nó cho thấy rằng sức mạnh thiện niệm của tập thể là rất vĩ đại. Nếu chúng ta sử dụng thiện niệm tập thể để chống chọi với một tai nạn, thì tai nạn đó sẽ bị hóa giải. Đặc biệt, khi sự hủy diệt, bạo lực và tàn sát lan tràn trên thế giới này, chúng ta có thể ngăn chặn chúng nếu chúng ta đồng phát thiện niệm để tiêu hủy chúng.

PV: Ông thấy còn phương diện tiềm năng nào chưa được khai thác không ạ?

BS: Mặc dù không có cái nhìn của một người trong cuộc trong những thí nghiệm này, tôi nghĩ rằng các hoạt động tinh thần của nhóm nghiên cứu có thể ảnh hưởng đến kết quả của mỗi thí nghiệm. Vì nước được khám phá là nhạy cảm với các tư tưởng, nó đương nhiên cũng nhạy cảm với tư tưởng của các nhà nghiên cứu. Tôi tin rằng các nhà nghiên cứu cần giữ một tư tưởng tĩnh lặng để tránh ảnh hưởng đến kết quả thí nghiệm theo mong muốn của họ.

Mặt khác, nếu chúng ta giữ được tâm trí tĩnh lặng, tôi tin rằng nước xung quanh chúng ta sẽ trở nên rất thuần tịnh. Tôi nghĩ rằng sự thuần tịnh của nước phản ánh sự thuần tịnh của tâm linh chúng ta. Nếu chúng ta thiền định và đạt đến được trạng thái “nhập tĩnh”, chúng ta sẽ có sức mạnh tịnh hóa nước mạnh mẽ hơn nữa. Ở đây tôi muốn giải thích qua về sự khác biệt trong các cảnh giới của “tĩnh”. Quá trình loại trừ tạp niệm và đạt một cảnh giới “tĩnh” cao về cơ bản chính là quá trình tu luyện. Tôi dám đánh cược rằng kết quả thí nghiệm sẽ thật đáng kinh ngạc nếu một người tu luyện chân chính ngồi đả tọa bên cạnh một dòng suối.

Tôi cũng muốn nói thêm một chút về hoạt động phát thiện niệm tập thể. Những hoạt động như vậy có tính chất ngắn hạn và chỉ mang lại kết quả tạm thời. Điều quan trọng hơn là chúng ta phải bảo trì thiện niệm vào mọi lúc bởi vì mỗi niệm đều ảnh hưởng đến cơ thể và mọi thứ xung quanh chúng ta. Chỉ khi chúng ta không ngừng loại trừ những tư tưởng bất lương, nghiêm khắc yêu cầu chính mình, sống thiện lương thì chúng ta mới có thể tịnh hóa cơ thể và môi trường, cũng như bảo trì một thế giới hòa bình. Đây chính là đạo làm người được giáo hóa bởi các bậc thánh nhân.

Có một câu ngạn ngữ Trung Quốc rằng: “Thủy vi tâm chi kính” (Nước chính là tấm kính phản chiếu tâm chúng ta). Từ các thí nghiệm của tiến sĩ Emoto, giờ chúng ta đã có một hiểu biết rõ ràng rằng nước thuần tịnh là một sản phẩm của tâm thuần tịnh. Nếu như nhân tâm không cải biến thì không có cách nào cải biến nước được. Cũng như vậy, hoạt độngphát thiện niệm tập thể chỉ có thể cải biến môi trường trên diện hẹp – một cách tạm thời. Muốn cải biến toàn bộ cục diện hoàn cảnh thì chỉ có cách làm cho nhân tâm hướng thiện, đạo đức thăng hoa. Giờ chúng ta đã thấy một thiện niệm có khả năng tịnh hóa nước như thế nào. Chủ đề thảo luận tiếp theo của chúng ta sẽ là cách thức tịnh hóa tâm trí.

“ Hado (sóng) sáng tạo ra ngôn ngữ chữ viết

Ngôn ngữ chữ viết là sự rung động của tự nhiên

Ngôn ngữ đẹp sáng tạo ra tự nhiên đẹp

Ngôn ngữ xấu sáng tạo ra tự nhiên xấu

Đây chính là pháp tắc của vũ trụ”Được đăng bởi ZeroEnergy vào lúc 23:03 ---------------------------------------------------------------------------

Mọi âm thanh hình ảnh ... đều tác dụng tới sự sắp xếp củanước (70% cơ thể mình là nước) và sự sắp xếp của nước chắc cũng ảnh hưởng ngượclại.Vì vậy điều mình làm hôm nay sẽ ảnh hưởng tới mai sau mà hiện tại mìnhkhông nhận biết trực quan được.

<br style="color: rgb(34, 34, 34); font-family: Arial, Tahoma, Helvetica, FreeSans, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;">

Share this post


Link to post
Share on other sites

CHỮA TRỊ UNG THƯ

Thật ra ung thư có nhiều loại, ung thư máu, ung thư các tạng phủ, ung thư xương, ung thư mô… Các loại ung thư có thể di chuyển qua lại, biến thể lẫn lộn, loại này biến thành loại kia, làm phát sinh loại kia. Ung thư phổi có thể thành ung thư gan, ung thư máu có thể thành ung thư xương vân vân…

Ung thư là một trong tứ chứng nan y đời xưa, Phong Lao Cổ Lại, và tiếp tục là bệnh nan y của đời nay mặc dù y học rất tiến bộ. Ngày nay tốc độc phát bệnh ung thư lên đến chóng mặt. Bệnh viện ung bướu tiếp nhận bệnh tràn ngập. Bệnh nhân nằm khắp nơi la liệt vật vã.

Một người vợ bị ung thư, người chồng bán sạch các thứ để chữa trị. Đứa con gái thương mẹ lén lấy giấy chủ quyền nhà chồng cầm cố, đến khi nhà bị phát mãi chồng mới biết và lập tức li dị. Cả nhà nằm vật vờ đói khổ trong bệnh viện, vừa mong được chữa trị, vừa ăn xin.

Một bác sĩ có kinh nghiệm chữa trị ung thư suốt 25 năm đã nói rằng, nếu vướng bệnh ung thư, ông sẽ về nhà nằm chờ chết chứ không uống thuốc của bệnh viện, mặc dù ông là người kê đơn thuốc cho bệnh nhân ung thư hằng ngày.

Lý do ông đưa ra là hầu hết bệnh viện chỉ cấp thuốc giảm đau, mà thuốc giảm đau thì khiến cho bệnh phát triển mạnh hơn. Còn thuốc trị ung thư thì làm hư xương khiến cho ung thư lập tức tràn vào xương thành ung thư xương liền. Ông cũng bảo rất nhiều người xin ra nước ngoài chữa bệnh, nhưng chẳng nơi nào giỏi hơn nơi nào trong việc chữa bệnh ung thư. Thuốc nào bên Mỹ có thì VN cũng có cả. Bệnh nhân sang Quảng đông TQ, hoặc sang Singapore rồi cũng chết y hệt như bệnh nhân ở VN.

Ông cũng nói bệnh ung thư là bệnh cực kỳ khó hiểu. Có khi người bệnh đang đi đứng bình thường, bỗng lăn đùng ra chết. Có khi bệnh bỗng nhiên khỏi. Có khi nằm bao nhiêu năm vẫn chưa chết.

Thường thì một người bệnh sẽ kéo theo cả nhà rơi vào nguy khốn đói khổ vì bao nhiêu tiền đổ vào chữa bệnh cũng chẳng ăn thua. Người bệnh càng ham sống thì càng giết chết cả nhà.

Thời đại hôm nay được cho là môi trường bị nhiễm độc nặng nên bệnh ung thư phát sinh rất mạnh. Những thức ăn uống đầy hóa chất (được cho phép trong định mức) đều là thủ phạm gây ung thư. Nguồn không khí bẩn thỉu cũng là nguyên nhân ung thư. Dòng sông nhiễm đầy thuốc bảo vệ thực vật cũng gây ung thư. Thực phẩm có nguồn gốc động vật nhiễm đầy độc tố cũng gây ung thư. Thực phẩm lấy từ thực vật cũng thấm đầy độc tố, và cũng gây ung thư. Phóng xạ cường độ cao cũng gây ung thư…

Bây giờ ta nhìn bệnh ung thư qua nhãn quan tâm linh một chút để thấy thêm một khía cạnh thú vị của loại bệnh hiểm ác này. Không riêng gì bệnh ung thư, rất nhiều bệnh có nguồn gốc tâm linh, mà tâm linh thì bị gán cho là phản khoa học, là mê tín, không được quan tâm xử lý.

Ví dụ bệnh tự kỷ (Autism) của trẻ em. Trẻ bị bệnh tự kỷ không nói, hoặc nói rất ít. Trẻ khép mình trong thế giới riêng của mình, không để ý mọi người bên ngoài. Đôi khi trẻ được gán cho là thiên tài vì có thể làm những bài toán khó hoặc biết nhiều chuyện lạ lùng.

Nguyên nhân bệnh tự kỷ là do khi trẻ còn nằm nôi, chưa biết nói, vùng não ngôn ngữ chưa kịp phát triển do chưa đủ thời gian tiếp xúc với con người, trẻ đã bị vài vong tiếp cận trước.

Các vong này xâm nhập rất sâu vào nội tâm của trẻ, chơi đùa với trẻ, tiếp xúc với trẻ bằng ngôn ngữ tâm linh trực tiếp, không qua ngôn từ. Trẻ bị dẫn dụ bởi sự tiếp xúc này, tiếp nhận loại ngôn ngữ này, não chỉ đón nhận loại ngôn ngữ tâm linh này, rồi bộ não của trẻ không còn phát triển vùng ngôn ngữ của con người được nữa. Đến khi tuổi lớn lên một chút, não hết thời gian để phát triển, và vĩnh viễn vùng ngôn ngữ bị tê liệt luôn. Trẻ sẽ tiếp tục sống mà không nói gì vì không hiểu người chung quanh nói gì, vì có muốn nói cũng không biết nói. Trẻ có thể tiếp tục bị các vong bao vây chơi đùa, nên trẻ nhìn vào ta thấy trẻ cứ như chơi đùa một mình, nhưng thật ra là đang chơi với vong.

Nếu đó là các vong giỏi, vong sẽ cho trẻ biết nhiều chuyện mà trẻ không thể biết, người chung quanh khó thể biết. Trẻ đưa ra kết quả do vong mách, mọi người hết sức khâm phục và gán cho trẻ là thiên tài. Nếu vong rời bỏ ra đi, đứa trẻ ở lại sẽ ngớ ngẩn cả đời vì không còn ai để tiếp xúc, và cũng không hiểu những người đang sống bên cạnh mình.

Nếu vong bỏ đi sớm, trẻ còn thời gian để phát triển vùng não ngôn ngữ thì trẻ sẽ nói được bập bẹ sau một thời gian bắt đầu quay sang tiếp xúc với người sống. Nếu vong bám theo riết thì trẻ hoàn toàn im lặng cách biệt với thế giới loài người.

Vì vậy, khi trẻ vừa chào đời, cha mẹ phải hết sức bảo vệ không cho các vong đến gần trẻ, xâm nhập vào nội tâm của trẻ. Cha mẹ mà buông lỏng, ít kề cận bảo vệ, không cầu nguyện thần thánh gia hộ, trẻ sẽ dễ bị vong quấy phá hoặc xâm nhập nội tâm gây bệnh tự kỷ. Khi con trẻ vừa sinh ra, cha mẹ phải đem đến chùa xin cầu phúc cho trẻ, nhờ Bồ Tát thủ hộ giữ gìn cho trẻ để các vong đừng gây tác hại cho trẻ. Lâu lâu lại phải mang trẻ đến cầu nguyện trở lại. Nếu tại nhà có bàn thờ Phật thì mỗi ngày phải lễ Phật tụng kinh cầu nguyện bình an cho trẻ.

Bệnh tự kỷ Autism có yếu tố tâm linh khó hiểu là thế.

Bệnh ung thư cũng vậy, cũng có yêu tố tâm linh.

Chung quanh ta có rất nhiều vong của chúng sinh, có vong của loài người, có vong của loài thú, thậm chí có vong của các loài động vật nhỏ bé. Các vong đó luôn khát khao tìm sự sống, tìm miếng ăn, tìm sự tồn tại.

Để có được sự sống, các vong đó hay tìm cách sống ký sinh vào chủ thể còn sống như con người và một số cầm thú khác. Không phải lúc nào các vong đó cũng ký sinh được, gắn vong của mình vào người sống được. Chỉ một số người bị Nghiệp phải trả, xuất hiện một vùng yếu ớt thiếu sức bảo vệ, lập tức các vong bám vào sống ký sinh.

Kể từ khi bám vào sống ký sinh được rồi, các vong bây giờ giống như có một phần thân thể của người bệnh, lấy một phần thân thể của người bệnh làm thân thể của mình. Nếu các vong đó yếu ớt thì bám vật vờ rồi bị thân thể của con người gạt ra. Nếu các vong đó là loại mạnh thì chúng cạnh tranh sự sống với chủ thể, chúng khiến mô tế bào phát sinh hỗn loạn.

Thông thường thì không phải một u bướu ung thư chỉ có một vong, mà thật sự là nhiều vong bám theo nhung nhúc như đám giòi bọ vậy, trông rất khiếp.

Ta dùng hóa trị hoặc xạ tri để diệt tế bào ung thư nhưng không đuổi được các vong đó ra khỏi cơ thể, chúng lập tức chuyển qua mô khác để chiếm lấy sự sống của con người tiếp tục, và ta gọi là Di Căn. Một số nhà ngoại cảm có khả năng nhìn thấy hình thù các vong của các loài chúng sinh đó bám vào khối u, dính trong khối u, nhầy nhụa lúc nhúc ghê gớm.

Trong truyện tích đạo Phật có ghi chép một sự kiện u bướu kỳ lạ. Ngài Ngộ Đạt bị u hình mặt người, đút thịt vào biết ăn luôn. Sau này mới vỡ ra rằng đó là vong của một người thù oán ngày xưa nhập vào đầu gối sống ký sinh để trả thù, tạo thành khối u kỳ quái khủng khiếp. Đó là trường hợp ung thư do vong một con người bám vào. Những trường hợp khác là do vong của nhiều chúng sinh bé bé bám vào xâu xé giành giật.

Vì ung thư là bệnh có tính tâm linh rất cao nên thuốc thang không hết, mà phải do sám hối tu hành làm thiện mới hóa giải được. Ai ỷ giàu đổ tiền ra chữa bệnh khắp thế giới cũng chết. Chỉ có sám hối thiết tha những nghiệp chướng ngày xưa, cộng với đem tiền cúng chùa, bố thí người nghèo, làm các việc nghĩa, thì mới hóa giải được nghiệp mà hết bệnh ung thư. Khi người bệnh đã sám hối đủ, cơ thể toát ra một kháng lực xua đuổi các vong ký sinh ra khỏi cơ thể khiến cho khối u ngưng phát triển, trở lại ổn định theo gene của con người sắp xếp.

Đã đó rất nhiều người đau khổ vì ung thư, nhưng khi nghe lời khuyên của Tăng Ni, về nhà chuyên cần lạy Phật sám hối, vậy mà bệnh tình thuyên giảm rõ rệt, sống vui khỏe trở lại.

Ta nên đặt tay vào khối u mà tụng kinh hoặc trì chú của Phật, nói chuyện với khối u, khuyên khối u quy y Phật Pháp Tăng, rải lòng từ bi với khối u, cầu cho khối u siêu thoát. Vậy mà khối u sẽ dần dần biến mất. Nếu là ung thu máu, ung thư xương, ung thư phổi, ung thư gan… thì ta cứ lạy Phật sám hối mãi, cũng sẽ hết. Ta chỉ nên hỗ trợ bằng thuốc thảo mộc mà thôi, đừng dùng hóa dược phản ứng phụ nguy hiểm hơn.

Người bệnh ung thư nên ăn chay để không chiêu oán thù với chúng sinh thêm nữa. Người này cũng nên đem cả cuộc đời còn lại của mình mà phụng sự cho mọi người, cho đất nước, cho thế giới, vì xem như mình đã chết rồi, bây giờ cuộc sống thêm này là của trời đất, không phải của mình nữa.

Xin cầu nguyện cho pháp giới chúng sinh tiêu tai kiết tường và giác ngộ.

Việt Quang.

Có thể ko ít ng đọc xong bài dưới đây sẽ quy là mê tín tâm linh, nhưng theo tôi thì bám víu vào đâu nữa khi nghiệp quả thời nay hiện tiền và Phật pháp thì vi diệu.....

Tôi chỉ có chút hy vọng mọi ng hãy tĩnh tâm mà nhìn lại......đừng quay cuồng trong bể mơ ảo giác ....

Share this post


Link to post
Share on other sites

Ví dụ bệnh tự kỷ (Autism) của trẻ em. Trẻ bị bệnh tự kỷ không nói, hoặc nói rất ít. Trẻ khép mình trong thế giới riêng của mình, không để ý mọi người bên ngoài. Đôi khi trẻ được gán cho là thiên tài vì có thể làm những bài toán khó hoặc biết nhiều chuyện lạ lùng.

Nguyên nhân bệnh tự kỷ là do khi trẻ còn nằm nôi, chưa biết nói, vùng não ngôn ngữ chưa kịp phát triển do chưa đủ thời gian tiếp xúc với con người, trẻ đã bị vài vong tiếp cận trước.

Các vong này xâm nhập rất sâu vào nội tâm của trẻ, chơi đùa với trẻ, tiếp xúc với trẻ bằng ngôn ngữ tâm linh trực tiếp, không qua ngôn từ. Trẻ bị dẫn dụ bởi sự tiếp xúc này, tiếp nhận loại ngôn ngữ này, não chỉ đón nhận loại ngôn ngữ tâm linh này, rồi bộ não của trẻ không còn phát triển vùng ngôn ngữ của con người được nữa. Đến khi tuổi lớn lên một chút, não hết thời gian để phát triển, và vĩnh viễn vùng ngôn ngữ bị tê liệt luôn. Trẻ sẽ tiếp tục sống mà không nói gì vì không hiểu người chung quanh nói gì, vì có muốn nói cũng không biết nói. Trẻ có thể tiếp tục bị các vong bao vây chơi đùa, nên trẻ nhìn vào ta thấy trẻ cứ như chơi đùa một mình, nhưng thật ra là đang chơi với vong.

Nếu đó là các vong giỏi, vong sẽ cho trẻ biết nhiều chuyện mà trẻ không thể biết, người chung quanh khó thể biết. Trẻ đưa ra kết quả do vong mách, mọi người hết sức khâm phục và gán cho trẻ là thiên tài. Nếu vong rời bỏ ra đi, đứa trẻ ở lại sẽ ngớ ngẩn cả đời vì không còn ai để tiếp xúc, và cũng không hiểu những người đang sống bên cạnh mình.

Nếu vong bỏ đi sớm, trẻ còn thời gian để phát triển vùng não ngôn ngữ thì trẻ sẽ nói được bập bẹ sau một thời gian bắt đầu quay sang tiếp xúc với người sống. Nếu vong bám theo riết thì trẻ hoàn toàn im lặng cách biệt với thế giới loài người.

Vì vậy, khi trẻ vừa chào đời, cha mẹ phải hết sức bảo vệ không cho các vong đến gần trẻ, xâm nhập vào nội tâm của trẻ. Cha mẹ mà buông lỏng, ít kề cận bảo vệ, không cầu nguyện thần thánh gia hộ, trẻ sẽ dễ bị vong quấy phá hoặc xâm nhập nội tâm gây bệnh tự kỷ. Khi con trẻ vừa sinh ra, cha mẹ phải đem đến chùa xin cầu phúc cho trẻ, nhờ Bồ Tát thủ hộ giữ gìn cho trẻ để các vong đừng gây tác hại cho trẻ. Lâu lâu lại phải mang trẻ đến cầu nguyện trở lại. Nếu tại nhà có bàn thờ Phật thì mỗi ngày phải lễ Phật tụng kinh cầu nguyện bình an cho trẻ.

Bệnh tự kỷ Autism có yếu tố tâm linh khó hiểu là thế.

Người viết bài này nói ko sai, nhg chưa đủ. Ko thể cái gì cũng đổ cho "vong" đc.

Ko hiểu với nhiều bệnh tự kỷ khác thì tác giả sẽ giải thích như thế nào? Tự kỷ đâu chỉ là ít nói. Thậm chí tự kỷ theo kiểu ít nói còn hiếm gặp hơn tự kỷ theo kiểu "năng động quá mức" và "nói và hỏi quá nhiều".

Share this post


Link to post
Share on other sites

Những món ăn kinh dị nhất Việt Nam

Posted ImageMoi óc khỉ sống, nuốt chửng quả tim rắn còn đang nóng hôi hổi, xẻ thịt rắn còn đang sống để lấy bào thai rồi thưởng thức... là những món ăn không chỉ khiến cho nhiều người kinh hãi mà còn khiến dư luận “ném đá” dữ dội.

Nuốt chửng tim rắn Tim rắn là món ăn không còn xa lạ ở Việt Nam bởi nó đã được rất nhiều người đề cập đến. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể “thưởng thức” được món ăn này.

Posted Image

Nhiều người cho rằng, nuốt chửng quả tim vừa lấy ra từ còn rắn, vẫn còn đang đập và nóng hôi hổi sẽ có tác dụng bồi bổ đặc biệt cho các quý ông.

Quả tim vừa lấy ra từ con rắn, vẫn còn đập và nóng hôi hổi được đặt giữa một chiếc đĩa nhỏ đựng tiết, sau đó, nó được thả vào chiếc chốc chứa rượu. Người thưởng thức sẽ uống liền một hơi cả rượu và tim rắn. Nhưng có những người lại có sở thích thưởng thức món tim rắn bằng cách nuốt trọn quả tim ngay khi nó vẫn còn đang đập mà không cần nhúng vào cốc rượu...

Bào thai rắn

Vì muốn trở thành dũng sĩ chốn phòng the, nhiều quý ông đã lao vào thú ăn chơi “tàn bạo”. Họ lùng mua những con rắn lúc đang bụng mang dạ chửa, mổ bụng lấy bào thai sau đó... nhúng qua nồi nước đang sôi rồi thưởng thức.

Posted Image

Nhiều người lại có sở thích xẻ thịt con rắn còn sống và đang bụng mang dạ chửa để lấy bào thai... và thưởng thức

Có một vị khách đã miêu tả: “Những con rắn nhỏ li ti đang nằm trong bào thai nhưng vẫn cố ngúc ngoắc cái đầu, uốn éo như giun, để mong khỏi chiếc bao nhầy nhụa chất nhờn và gân máu, nhưng chỉ sau vài giây thì bỗng co giật dữ dội rồi nằm thẳng đơ, nổi lềnh bềnh trong nồi lẩu bên tiếng reo hò của đám thực khách.

Những người đàn ông lạnh lùng thì gắp từng con cho vào nồi nước sả đang sôi ùng ục rồi cuốn với bánh tráng. Lại có ông chỉ nhúng sơ rồi cho thẳng vào miệng...”.

Món ăn này ngay khi xuất hiện đã vấp phải sự phản ứng của rất nhiều người, bởi nó đi ngược với truyền thống nhân văn của dân tộc. Ngoài ta, nhiều người còn cho rằng, thú ẩm thực tàn nhẫn này còn góp phần đẩy loài mãng xà trên tiến đến bến bờ tuyệt diệt.

Cá ngáp trên bàn tiệc

Xuất hiện trên bàn tiệc là một món cá được trình bày bắt mắt, phần thân được rán vàng nhưng phần đầu còn sống với mang còn thở và miệng liên tục ngáp.

Món ăn này ngay lập tức đã nhận được những phản ứng dữ dội từ phía cộng đồng mạng. Trong đó có nick name còn tỏ ra gay gắt:“Giết chết một sinh mạng để nuôi sống bản thân đã là có tội rồi, đằng này còn dùng cách làm cho con vật sống dở chết dở mà vẫn có thể vừa ăn vừa cười giỡn được thì thật quá dã tâm. Giá như con cá biết nói tiếng người, biết chảy nước mắt van xin thì thử có dám ăn không… Chỉ có thể dùng từ “dã man” đối với những “thượng đế” này”.

Posted Image

Món cá được chế biến rất cầu kỳ, đã gặp phải sự phản ứng gay gắt của dư luận

Bên cạnh đó, nhiều người cũng không tiếc lời mà cho rằng đây là món ăn “mọi rợ” nhất ở Việt Nam và người thưởng thức món ăn này là những người không có lương tâm

Toàn thân con khỉ được nhét vào trong một chiếc hộp bên dưới bàn ăn, chỉ mỗi cái đầu được nhô lên trên bàn ăn. Người ta cầm con dao sắc ngọt phạt một nhát ngang chỏm đầu con khỉ. Khách dùng thìa múc óc còn tươi máu ăn với rau gia vị trong khi con khỉ vẫn còn kêu la, nước mắt chảy ròng ròng ở dưới bàn.

Cách làm vô nhân tính này đã khiến cho nhiều người bức xúc, cư dân mạng “ném đá” dữ dội đồng thời kêu gọi tẩy chay.

Posted Image

Món ăn tàn bạo đã khiến dư luận dậy sóng.

Được biết, từ xa xưa, óc khỉ sống đã được lưu truyền ở Á Đông như một món đại bổ giúp tăng cường sinh lực cho các quý ông. Tuy nhiên, sau đó, các các nhà khoa học đã chứng minh rằng việc ăn óc khỉ sống là nguy cơ mang đến nhiều loại bệnh tật nguy hiểm.

Nhưng do thiếu hiểu biết, không ít người ở Việt Nam vẫn sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền lớn để thưởng thức món ăn ghê rợn này.

Minh Minh (tổng hợp)

=========

Qua bài viết trên đây, Wild thấy thích hợp với Topic Nghiệp Chướng có lẽ ko có ngôn ngữ nào để mô tả thêm tính chất dã man của 1 số người có quan điểm hưởng thụ những con vật sống tươi và chết tươi chỉ để thỏa mãn "tính chất bổ dưỡng 1 cách vô minh sát sinh" như trên.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Rùng rợn chuyện heo 'thành tinh' báo oán chủ lò mổ

Vietnamnet_043104.jpg

Thứ sáu, ngày 11 tháng một năm 2013

Ít ai biết rằng đằng sau ngôi chùa Dơi còn có một khu nghĩa địa kỳ lạ chôn những chú heo được cho là đã … 'thành tinh'. Những câu chuyện heo “thành tinh” báo oán chủ lò mổ khiến nhiều người sởn da gà.

Cũng như những du khách khác, khi vào chùa Mã Tộc, còn gọi là chùa Dơi, ngôi chùa nổi tiếng bậc nhất miền Tây, tôi hòa mình vào dòng người đi thẳng ra vườn cây cổ thụ trong khuôn viên chùa để xem đàn dơi. Phải công nhận, khu vườn dơi vô cùng kỳ thú, với hàng nghìn con dơi khổng lồ treo lủng lẳng kín ngọn cây. Mặc gió thổi khiến cây cối nghiêng ngả, mặc tiếng cười nói rổn rảng bên dưới, đàn dơi vẫn ngủ ngon lành, lấy sức sau một đêm miệt mài kiếm ăn. Ngôi chùa này là ngôi nhà an toàn nhất của chúng.

Khói hương tạ tội vì cả gan giết heo “thành tinh”

Sau khi thăm thú đàn dơi, tôi ngồi nghỉ ở chái chính điện ngôi chùa. Trên bậc thềm, một người đàn bà ăn mặc thời trang và một người đàn ông đang xì xụp chuẩn bị mâm lễ rất lớn, gồm đủ tiền vàng, gà luộc ngậm hoa, đặc biệt là một con heo vàng mã to như thật. Xưa nay, tôi chỉ thấy người đời làm vàng mã hình nhân, ngựa, rồng, xe cộ, máy bay, tên lửa… chứ tôi chưa từng thấy làm vàng mã bằng heo.

Tò mò, tôi theo người đàn ông và người đàn bà đi vòng ra phía sau chính điện chùa Mã Tộc. Họ đặt mâm lễ trước một ngôi mộ. Tôi thực sự bất ngờ, khi sau ngôi chùa không phải là bảo tháp cất xá lị của các sư trụ trì như thường lệ, mà là những ngôi mộ được xây cất theo hàng lối, có cả bia. Nhưng kỳ cục hơn, trên mỗi bia mộ vẽ hình một chú heo rất béo tốt, đẹp mắt, da trắng hồng. Có ngôi mộ ghi “Bà Hợi”, “Ông Hợi”, “Năm Hợi”…

130111-heo-01-jpg_091408.jpg

Các bia mộ hình “Bà Hợi”, “Ông Hợi”, “Năm Hợi”… phía dưới tên là tuổi tác và thời gian sinh tử.

Các bia mộ hình “Bà Hợi”, “Ông Hợi”, “Năm Hợi”… phía dưới tên là tuổi tác và thời gian sinh tử.

Khi người phụ nữ khấn vái xì xụp một hồi, thì sai người đàn ông hóa vàng. Tôi rảo bước đi theo để bắt chuyện tìm hiểu. Anh này cởi mở cho biết: Anh là em chồng của người đàn bà kia. Vợ chồng anh trai của anh vốn là chủ một lò mổ lớn nhất nhì thành phố Sóc Trăng. Mỗi ngày, lò mổ của vợ chồng anh trai hóa kiếp hàng vài chục chú heo.

Vợ chồng anh ta là người Kinh, từ Bắc di cư vào, lại vốn vô thần vô thánh, nên chẳng quan tâm đến chuyện heo năm móng hay ba giò như đồng bào Khmer ở đây thường kể. Lò mổ của anh này có 7 thợ, mổ heo từ ba giờ sáng, đến năm giờ thì thịt đã ra thịt, xương ra xương để các lái buôn đến chở đi. Thông thường, anh ta cắt đặt công việc từ chiều hôm trước cho trưởng nhóm mổ, nhóm thợ cứ tự động làm. 5 giờ sáng, vợ chồng anh ta mới phóng xe đến để kiểm soát đầu ra, phân phối cho các đại lý đến lấy hàng.

Thế nhưng, hôm đó, vợ chồng anh này đến mà chưa con heo nào được mổ. Đám công nhân ngồi hút thuốc lào, uống nước chè chờ vợ chồng ông chủ tới. Anh này hỏi lí do, thì hai thợ mổ là người Khmer bảo rằng, có hai con heo đã… “thành tinh”, là do con người… hóa kiếp thành heo, nên không dám mổ. Hóa ra, trong đàn heo chuẩn bị mổ có hai con heo mà đồng bào ở đây gọi là heo năm móng và ba giò. Mấy thợ mổ người Kinh thì không hiểu gì, nhưng riêng hai thợ mổ người Khmer quê ở huyện Vĩnh Châu thì rất sợ hãi. Hai anh này còn đốt nhang cắm ngay cửa chuồng heo rồi khấn lấy khấn để. Nhìn cảnh ấy, đám thợ còn lại cũng hãi, không dám mổ heo, thống nhất chờ ông bà chủ đến giải quyết.

Quá tức giân, anh này đã sai thợ mổ mang chày cho mình. Rồi anh kêu nhóm thợ kéo lần lượt hai con heo mà thợ mổ của anh sợ hãi lên bàn mổ. Anh này vốn là thợ mổ lâu năm, nên mổ heo rất thuần thục. Mặc cho người vợ can ngăn, anh vung chày đập bốp một cái, chú heo há miệng quay đơ. Tay trái nắm tai, tay phải chích nhẹ, con dao bầu thấu cổ chú heo, máu xối ồ ạt ra chậu.

Chú heo “thành tinh” còn lại cũng chịu chung số phận. Để đám thợ không sợ hãi, anh trực tiếp cạo lông, rồi chỉ nhoáng nhoàng, thịt đã ra thịt, xương ra xương. Mổ xong, anh bảo: “Đây nhé, là heo chứ không phải là người nhé!”. Đám thợ còn lại thấy vía ông chủ thì chẳng sợ gì nữa, riêng hai anh thợ người Khmer thì mặt mũi tái nhợt, chân tay run lẩy bẩy.

Vụ mổ heo sẽ chỉ bình thường như vô vàn những lần mổ heo khác, nếu như không có sự kiện khủng khiếp diễn ra với ông chủ này. Ngay sáng đó, sau khi chọc tiết hai con heo năm móng và ba giò, trên đường chở vợ về nhà chiếc xe tải chạy ngược chiều đâm thẳng vào chiếc xe máy của vợ chồng anh ta, hất văng hai vợ chồng lên vỉa hè. Điều kỳ lạ là người vợ không hề xây xát, nhưng anh chồng thì bất tỉnh, máu me vương vãi khắp nơi. Cũng ngày hôm dó, đám thợ bỏ việc hết, không dám làm việc ở lò mổ này nữa.

Lò mổ đóng cửa từ đó, ông chủ nằm viện suốt hai năm trời, tiêu tốn bạc tỷ mới đi cà nhắc được. Chuyện xảy ra đã bảy năm nhưng vợ chồng chủ lò mổ vẫn còn hãi hùng. Từ đó đến nay, cứ vào ngày rằm, chị vợ lại chuẩn bị lễ lạt, hương khói ở nghĩa địa heo trong chùa Mã Tộc. Chị đã nhờ nhà chùa rước “linh hồn” hai chú heo “thành tinh” mà chồng chị sát hại về ngồi chùa này để thờ cúng, khói hương, mong “linh hồn” hai chú heo tha thứ.

Những câu chuyện rùng rợn về "heo thiêng trả thù"

Nghe xong câu chuyện kinh hãi về ông chủ lò mổ bị heo “thành tinh” báo oán, tôi vào chánh điện tìm gặp sư trụ trì. Tuy nhiên, bữa đó, Thượng tọa Kim Rêne, trụ trì chùa Mã Tộc đi vắng, chỉ có sư phó Tú Linh ở chùa tiếp khách. Sư phó Tú Linh bảo rằng, những chuyện đồn đại sợ hãi về những chú heo năm móng, ba giò có rất nhiều.

Chuyện này bắt đầu bởi một quan niệm mang tính chất tâm linh của người Khmer về những con heo quái thai. Người Khmer tin rằng những con heo có năm móng (năm móng chân, thay vì bốn móng như thông thường – PV) hoặc ba giò (một chân móng đen, một chân móng trắng gọi là heo ba giò – PV) chính là cố tinh của người. Người ta còn đồn rằng, nếu gia đình nào nuôi phải thì sẽ gặp chuyện lục đục chẳng lành, còn nếu giết heo thì người giết heo, thậm chí cả nhà đó sẽ phải đền mạng. Nhà nào có heo này, muốn bán cũng không có ai mua, cho không ai dám lấy, cứ phải nuôi đến khi nó chết, đem mai táng cẩn thận, thì may ra mới thoát nạn.

130111-heo-02-jpg_091408.jpg

Sư phó Tú Linh kể, ngay tại ngôi làng Mahatup, cạnh chùa Mã Tộc, cách đây 10 năm, có một người đàn ông đang ngồi câu, thấy một con heo vừa to vừa béo thủng thẳng tiến lại gần. Chân con heo này đeo một chiếc vòng bạc. Nhìn qua ông này biết con heo là loài quái thai năm móng, được gia chủ đóng cho chiếc vòng bạc, rồi thả rông. Nó cứ lang thang “xin ăn” khắp nơi.

Vốn vô thần vô thánh, lại đang lúc túng đói, ông ta liền dắt heo về chọc tiết. Ăn không hết, ông ta đem ra bán ngoài chợ. Không ai biết đấy là thịt heo năm móng, nhưng chẳng hiểu sao cả buổi chợ hôm đó, không ai tiến lại chỗ ông ta hỏi mua thịt heo. Ngay đêm hôm đó, ông tự dưng bần thần, đôi mắt từ đờ đẫn chuyển sang dại, rồi điên khùng luôn. Vợ chồng, con cái sinh ra lục đục, đánh nhau chí chóe. Ông này điên khùng một thời gian thì lăn ra chết. Sau vụ ấy, người dân trong làng nhìn thấy heo năm móng hoặc ba giò đi dọc đường là kính cẩn chắp tay hành lễ.

Bà cụ là phật tử quét dọn trong chùa Mã Tộc cũng kể lại một chuyện không kém phần kinh hoàng. Cách đây 7 năm, một ông chủ lò mổ chở đến chùa xác một con heo vừa bị chọc tiết, máu vẫn còn chảy ròng ròng. Ông chủ lò mổ này cùng gia đình vừa khóc vừa lạy, mong nhà chùa hóa giải kiếp nạn vì lỡ mua và giết một con heo 5 móng.

Số là đám thợ mổ của ông không để ý, đến khi chọc tiết, làm lông mới nhìn đến móng chân nó, và đếm thấy có năm móng chứ không phải là bốn móng như thông thường. Nhà chùa lúc đó cũng làm lễ hóa giải. Ông này cũng xây mồ chôn heo tử tế, nhưng rồi ông ta cũng không thoát được sự báo oán của con heo “thành tinh” này. Hiện ông ta bị tâm thần, suốt ngày lang thang ở thành phố Sóc Trăng.

Còn vô vàn chuyện liên quan đến heo năm móng, ba giò báo oán hại người. Có thể những câu chuyện họ kể là thêu dệt, suy diễn, nhưng có một thực tế mà ai cũng lấy làm lạ, đó là người Khmer vùng Sóc Trăng coi loài vật này như ma quỷ hiện hình.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Lòng Từ bi của những người giết và ăn thịt Cún để đâu?

Và sáng 17/9 trên mặt Báo Người Lao Động có một bài báo cũng làm bao trái tim người phải đau đớn và nước mắt bao người phải rơi “ … Đêm ở lò hóa kiếp” .

Đã có không biết bao nhiêu những vụ hiếp dâm, giết người ngày càng dã man, tàn bạo mất hết nhân tính trong xã hội hiện nay. Tại sao đạo đức suy đồi ??? ai cũng kinh hoàng thảng thốt đặt ra những câu hỏi như thế mỗi khi có những vụ án làm kinh hoàng bao trái tim con người.

Và sáng 17/9 trên mặt Báo Người Lao Động có một bài báo cũng làm bao trái tim người phải đau đớn và nước mắt bao người phải rơi “ … Đêm ở lò hóa kiếp” .

Tại vì sao ư?

Đã có biết bao những nhà chuyên môn, những nhà tâm lý học, giáo dục học, những chuyên gia phân tích về nguyên nhân của sự gia tăng của tội phạm đều đúng nhưng chưa đủ vì còn thiếu một nguyên nhân đặc biệt quan trọng đó là lòng Từ bi .

Nguyên nhân gia tăng những tôi ác ngày càng man rợ là ở đây, xuất phát từ đây. Một khi lòng từ bi của những con người giết và ăn thịt những người bạn như thế này: “ Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể có một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay ra chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình thương yêu hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn. Những người gần gũi, thân thiết ta nhất, những người gởi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động dại một giờ. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta lỡ vận. Duy có một người bạn không bao giờ rời bỏ ta, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay trắc trở, đó là con chó của ta.”

Thì thử hỏi còn gì mà họ không dám làm và không dám ăn.

Một đêm chỉ ở một lò giết mổ thôi có tới 400 chú cún bị làm thịt. Vậy trên khắp các lò mổ có bao nhiêu ngàn chú cún bị giết trong một đêm?

Những người giết và ăn thịt cún hãy thử hình dung khi một chú cún bị chủ la mắng, chú cúi đầu với ánh mắt rất buồn đi vào một chỗ ngồi. Cún cũng biết buồn khi bị chủ mắng nói chi đến việc bị đánh đập, giết chết.

Không ai ăn thịt Cún vì đói quá. Không ai làm đồ tể Cún vì không có việc gì khác để làm. Không ai buôn bán Cún vì không còn gì để buôn bán cả. Vì vậy đừng đổ lỗi cho vì đói, vì nghèo. Tất cả chỉ vì khoái khẩu cái miệng và vì hám lợi nhuận ( vì tòan mua của bọn kẻ cướp thì phải rẻ rồi mà khi bán thì lại bán với giá là món đặc sản).

Chúng ta hãy thử quan sát khi một đàn kiến đang di chuyển, nếu chúng ta lầy cái gì đó chặn đường chúng lại thế là đàn kiến tán loạn, nháo nhác hoảng sợ tìm ngay đường khác để đi. Loài vật nào cũng muốn sống, loài nào cũng sợ chết huống chi là những chú Cún hàng ngày sống cạnh con người , là thành viên trong một gia đình. “Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù gió đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết vùi miễn sao được kề cận bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là ông hoàng, dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân tàn danh liệt vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được là kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù”

Vậy mà con người lại quay ra ăn thịt những người bạn trung thành này. Một khi lòng từ bi đã bị thui chột, bàn tay đã ngập ngụa trong biển máu của loài cún này thì việc đi đến chỗ giết người đâu có bao xa.

Thịt chú Cún cũng được liệt vào hàng số một là loại có nhiều chất đạm nhất, ăn vào cộng với rượu sẽ kích thích ham muốn thì làm gì mà không có những vụ án hiếp dâm làm rúng động cả đất nước.

Cả làng là đồ tể chỉ vì muốn giầu hơn mà làm những điều khủng khiếp, không một chút tiếc thương người bạn mình. Có làng xã lại còn mang thịt Cún đặt lên bàn thờ cúng tổ tiên ngày giỗ, lại còn làm tiệc đám cưới cũng có thịt Cún. Thật kinh khủng! tội nghịệp cho ông bà tổ tiên có ăn được đâu mà ngược lại không được siêu thoát vì con cháu mang thêm nghiệp sát. Còn đám cưới khi làm cô dâu, chú rể ai cũng muốn được mọi người chúc phúc cho hạnh phúc đến răng long, đầu bạc, vậy mà lại đi để thịt người bạn mình trên bàn tiệc. Có khi tiệc mừng đầy tháng cho con cũng giết Cún mà làm tiệc chưa biết chừng. Ôi trời đất nào chứng cho đây. Lòng từ bi đề đâu hết rồi?

Đã bao người xúc động đến rơi nước mắt khi có biết bao chú cún đã dũng cảm cứu người. Biết bao chú cún đợi chủ về ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Có những chú cún tuyệt thực, không ăn, không uống khi chủ mất để rồi chết theo chủ. Có những chú cún khóc đến xưng mắt khi bị chủ bỏ rơi. Có những chú cún đã nằm bên mộ chủ canh cho chủ ngủ ngay cả khi chủ đã chết: “Và một khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy, khi tất cả thân bằng quyết thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ, thì khi ấy vẫn còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và trung thực ngay cả khi ta đã chết rồi.”.

Vậy là hỉ, nộ, ái ố gì người ta cũng muốn có thịt cún để cho cái lưỡi thêm đậm đà. Thế là ngay lúc có mặt trên đời đến khi nhắm mắt, người ta cũng sẵn sàng thịt cún để dâng tặng. Vậy thì làm gì mà trong máu ta còn chút lòng từ bi, thì làm sao đạo đức không suy đồi. làm sao mà hàng ngày trên các báo không có những vụ án chồng giết vợ, vợ giết chồng, con cái giết cha mẹ, cha mẹ giết con cái, anh em, bạn bè, hàng xóm … giết nhau. Những vụ hiếp dâm Ống, cha, anh, chú ,bác, cậu hiếp con, em, cháu… những vụ án hiếp dâm. giết người, những vụ án cướp của giết người làm kinh hoàng bao trái tim con người.

Nếu con người không biết yêu thương loài vật thì cũng không thể yêu thương đồng loại. Nếu ngay từ khi ở trong bụng mẹ mà cha mẹ đã không gieo được hạt giống từ bi cho thai nhi thì khi lớn lên chúng sẽ bị vô cảm ngay cả với những người thân của chúng. Vì vậy chỉ có dậy con người lòng Từ bi và thế nào là gieo Nhân và gặt Quả thì mọi người mới sống tốt. Chỉ có như vậy thì đất nước này mới giảm bớt tội phạm mà thôi.

phattuvietnam.net

2 people like this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Hãi hùng 3 năm bắn chim bị "báo oán" 18 năm đau đớn

Khi còn đi học, tôi hoàn toàn không tin Phật, Bồ Tát, Tội, Phước-Đức hay nhân-quả báo ứng gì cả. Tôi cho rằng đây là chuyện của những người mê tín, thiếu học vấn, chứ còn người có học thức thì không tin những việc nầy.

Khi còn nhỏ, tôi sống ở tỉnh Quảng Đông. Thời gian đó và ở nơi đó, tôi đã gặp chuyện nhân quả báo ứng mà chính bản thân tôi bị. Trải qua hơn 20 năm vở kịch kinh hoàng nầy mới được diễn xong, máu và nước mắt đã làm tôi tỉnh ngộ, nhận thức của tôi thay đổi 360 đô.

Vì không muốn ai dẫm lên vết xe đổ của tôi, tôi xin viết câu chuyện có thật của bản thân mình, để mọi người đừng làm cái việc như tôi đã từng làm, và đây cũng là cũng cách sám hối mà tôi đã thực hành bao năm nay.

Năm 1960 vì hoàn cảnh khó khăn, tôi buộc phải nghỉ học khi đang học trung học phổ thông. Từ Quảng Xuyên, tôi trở về quê hương để phụ gia đình làm rẫy. Do còn quá trẻ, nhận thức kém, tôi suốt ngày sống buông lung không có mục đích. Lúc bấy giờ đang là thời kỳ ‘Cách Mạng Văn Hoá’, ở thôn quê gần 10 năm thì mọi tín ngưởng tôn giáo đã bị dẹp sạch hoàn toàn. Thanh thiếu niên lớn lên chỉ tin khoa học, tuyệt đối không được tin Phật, tin Nhân-Quả. Đương nhiên tôi cũng không là trường hợp ngoại lệ.

Do cuộc sống quá vô vị, tẻ nhạt, tôi nghĩ phải tìm cách giải trí gì đó để kích thích cuộc sống. Vả lại lúc đó vật chất, thực phẩm vô cùng thiếu thốn, thèm thịt còn hơn thèm á phiện nữa, do đó tôi tích cóp tiền trong nhiều năm mua được cây súng hơi. Từ khi có súng, tôi lấy việc bắn chim làm thú vui, bắn được chim tôi liền đem về làm thịt, ăn cho có thêm chất dinh dưỡng.

Hai ba năm sau, nhờ bắn chim nhiều nên kinh nghiệm càng dày dạn, tôi trở thành xạ thủ bắn chim có tiếng, Tôi thường nấp vào những đám ruộng hoang, bên rừng cây, hoặc vào trong núi để tìm chim bắn. Chỉ cần nghe thấy chim hót trên cây, tôi liền mò đến và giương súng bắn; trong nháy mắt viên đạn trong nòng súng của tôi đã ghim vào con chim. Máu nó tuôn chảy, nhỏ thấm vào lá cây, một lúc sau mới rớt xuống, nhưng mắt của nó vẫn giương to không chịu nhắm lại. Hình như nó còn luyến tiếc bầu trời trong xanh, cánh rừng tươi mát, đàn con dại trong tổ đang chờ mẹ, cha đi kiếm mồi về, hay là nó không nhắm mắt vì thù hận tôi?

Có nhiều khi con chim bị bắn trúng, rơi xuống đất, vẫy cánh yếu ớt vài cái rồi mới chết, lông mao bay tứ tung, máu chảy nhầy nhụa. Có những con chim chỉ bị thương, nó cố dùng chút hơi tàn để chạy trốn; thì tôi đuổi theo ngay, quyết không để nó trốn thoát. Có khi đuổi mệt quá, tôi liền cho nó ăn thêm một viên đạn nữa. Cũng có khi tôi lần mò theo vết máu để tìm, rất nhiều con chim khôn lắm, biết trốn vào cỏ, khi tôi phát hiện ra thì thấy nó đang giẫy giụa, miệng há hốc, máu trong miệng túa ra... Thế mà tôi nào biết thương nỗi thống khổ của nó? Lúc ấy tôi chẳng mảy may động lòng hành động tàn nhẫn của mình, cũng không hề có cảm giác tội lỗi, mà còn cho đó là thú vui nhất trên đời, nên càng ra sức bắn giết. Tôi có thể bỏ cả ngày đi săn lùng chúng mà không thấy mệt mỏi.

Vì đã giết quá nhiều chim, cho nên bất luận tôi đi đến đâu, trên tay có cầm súng hay không, tất cả chim muông vừa thấy tôi là tự dưng chúng đều bay mất dạng. Thậm chí, có những đàn chim rất lớn, chúng đang tìm mồi, vừa thấy bóng dáng tôi từ xa là chúng lập tức bay ngay; động tác của chúng vô cùng vội vàng, chẳng những vậy mà chúng còn hốt hoảng kêu la nữa.

Do vô minh, tôi không biết rằng do sát khí của mình quá nặng khiến chim muông vừa thấy bóng tôi liền chạy trốn vì quá sợ hãi. Thời gian tôi bắn chim không lâu, chỉ trong khoảng ba năm, từ năm 18 tuổi cho đến năm 20 tuổi, nhưng vì là tay thiện xạ, lại rất say mê, nên số lượng chim trời bị tôi bắn rất nhiều, có ngày bắn được mấy chục con. Không có người thân bên cạnh, người trong làng cũng không ai khuyên bảo, tôi lại càng dấn thân sâu vào tội lỗi. Mãi sau, tôi dần nhận thấy hành động của mình quá tàn nhẫn, tôi mới bỏ việc bắn chim.

Một lần nọ, tôi tình cờ gặp được một người bị dân trong làng cho là "gàn dở mê tín" và "côn đồ". Tôi và ông ta cùng đi chung một đoạn đường. ông kể cho nghe một chuyện có liên quan đến báo ứng. Thú thật, lúc ấy những tư tưởng được nhồi sọ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã ăn sâu trong trí nên tôi không một chút tin tưởng vào lời ông. Nhưng, sâu trong tâm khảm tôi, vẫn còn lắng đọng âm hưởng những gì ông nói, tôi thường thấy bất an vì những hành động trước kia của mình. Tôi bắt đầu đi tìm người để thỉnh giáo. Nhưng những người trong làng họ đâu có tin tội phước, đâu có tin Nhân-Quả Báo-Ứng, biết hỏi ai bây giờ?

May sao, giữa cánh đồng có một ngôi miếu bị bỏ hoang, trong ngôi miếu ấy có một ông lão ngày ngày lo việc hương khói, tôi liền đến thỉnh giáo.

Sau khi nghe tôi kể về những hành động tội ác trước kia của mình, ông suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Theo chỗ tôi được biết, vấn đề của anh thì nếu đã biết sợ tội ác, thì phải mau chóng quyết tâm sửa lổi lầm, lúc nào anh cũng phải có tâm nguyện: thà chết chớ không làm việc ác nữa, thì mới mong cứu vản bớt việc ác báo sau nầy.

Đó chỉ là lý thuyết, nhưng thực tế chẳng hề dể dàng, đơn giản như vậy.

Hai năm sau, tôi phát hiện ở hậu môn của mình có năm sáu cục trĩ, nó thường làm cho tôi đau đớn thống khổ vô cùng, nhất là những lúc đi vệ sinh. Trước giờ bệnh trĩ là căn bệnh mà mọi người thường gặp, chỉ cần tìm một vị bác sĩ chuyên khoa thì sẽ chữa bớt ngay. Tôi liền đi mời một vị bác sĩ giỏi về bệnh trĩ đến chữa bệnh.

Cách trị liệu của ông ta là dùng một loại thuốc nước có mùi rất thối xoa vào những cục trĩ đó, mục đích để cho thuốc nầy ăn mòn dần dần những cục trĩ. Hàm lượng thạch tín trong thuốc nước của ông rất cao (thạch tín là hợp chất Arsenium, ký hiệu As, màu vàng, vị đắng, rất độc). Mỗi ngày ông đến nhà để thoa thuốc, sau đó mỗi cục trĩ ông châm một cây kim. Nhiều năm lão luyện, tay nghề ông rất giỏi, cộng thêm ông dùng thuốc tê, vì vậy khi châm kim vào tôi không có một chút cảm giác đau đớn. Nhưng khoảng năm giây sau khi châm, tôi thấy trong tim hồi hộp khó chịu, hô hấp bắt đầu khó khăn, thấy trời tối sầm, tình hình không mấy khả quan.

- Không được rồi! Bác sĩ!...

Tôi dùng hết sức mới nói được mấy tiếng đó, nói xong tôi không còn sức để thở nữa. Lúc ấy trước mắt chỉ là màn đen tối mịt, dù tôi cố mở to mắt cũng không thấy được gì hết, tay chân run rẩy, rung lắc giống như thây ma treo cổ bị gió lùa; tiếp theo là co giật giống như người mắc bệnh kinh phong, cảm giác như bay lơ lửng trong không trung; tâm tôi tuy vẫn tỉnh táo sáng suốt, nhớ rõ từng hành động cử chỉ của mình, nhưng vô cùng khó chịu. Tôi nghe rất rõ tiếng hô hoán của bạn tôi đang đứng bên cạnh để chăm sóc:

- Bác sĩ! Không ổn rồi! Anh ta sẽ chết mất! Không cần thoa thuốc nữa! Hãy mau rút kim ra đi!

Anh ta la tiếp:

- Máu chảy ra nhiều quá kìa, Bác sĩ! Chất độc trong thuốc nước của ông đã xâm nhập vào máu của bạn tôi rồi...

Rồi anh ta làm náo động cả lên, cảm giác của tôi lúc đó rất lạ kỳ, tôi thấy hình như có người rót nước vào miệng cho tôi uống... Khoảng nửa giờ sau, tôi dần dần tỉnh lại. Kiểm tra lại, thì đâu có ai cho tôi uống nước lúc đó , và nguyên nhân là do vì muốn bệnh mau lành nên ông bác sĩ đã bỏ hàm lượng thạch tín vào trong nước thuốc khá cao, chất thạch tín theo cục trĩ xâm nhập vào mạch máu, mà mạch máu thì thông với tim, vì vậy mới khó thở khi thoa thuốc . Nhờ phước duyên, tôi đã trở lại từ cõi chết, đây là lần thứ nhất tôi nếm sơ mùi vị của cái chết.

Những lỗ kim châm lần này lại là nguyên nhân chính khiến cho sau nầy càng khó chữa trị. Trải qua 18 năm, những lỗ kim vẫn không lành, do trĩ ngoại liền với mạch máu nên những lỗ kim nầy giống như cái ống dẫn máu ra ngoài, do đó máu cứ liên tục chảy ra nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây.

Do lần chữa trị đầu tiên đã mắc sai lầm, nên máu càng ngày càng ra nhiều, lúc bình thường thấy ít ra máu, lâu lâu mới chảy ra vài giọt. Nhưng khi đi đại tiện thì thật kinh hồn. Vừa ngồi xuống, thấy máu chảy ra như nước từ trong người chảy ra qua đường tiểu tiện, máu chảy mạnh giống như lúc bác sĩ châm kim vào. Máu chảy xong , tiếp theo là huyết tương chảy ra thành vòi (huyết tương là chất nước màu vàng của máu sau khi loại bỏ hết huyết cầu). Mỗi ngày tôi phải đi đại tiện một lần, mỗi lần như vậy đồng nghĩa là tôi mất cả một bô huyết tương.

Chỉ vài tháng sau, da tôi trắng bạch, tay chân run rẫy, mắt bắt đầu mờ dần. Nhiều người thấy tình cảnh như vậy họ thương quá, ai cũng bảo tôi đi mời bác sĩ về chữa, bằng không hậu quả khó lường được.

Tôi lại đi mời một vị bác sĩ giỏi về bệnh trĩ, ông ta là bác sĩ chuyên khoa rất nổi tiếng ở một bệnh viện lớn. ông bảo tôi hãy yên tâm, ông chữa mau và đặc biệt không đau, vì không tiêm chích chỉ thoa thôi. Ông dùng thuốc giã nhuyễn, mỗi ngày thoa lên cục trĩ, cục trĩ sẽ khô và tự rụng. Ông còn bảo đảm chỉ sau một tuần toàn bộ những cục trĩ của tôi đều rụng hết, mà vĩnh viễn không còn chảy máu nữa. Đương nhiên khi nghe vị bác sĩ nổi tiếng hứa như thế, tôi vô cùng vui mừng, đặt hết hy vọng vào ông.

Ngờ đâu, ngay đêm hôm đó, tôi rất muốn đi đại tiện. Nó thúc giục giống như bị tiêu chảy vậy. Tôi nhờ người bạn dìu đến nhà vệ sinh, mà hơn nữa tiếng không ra được một chút phân. Trải qua mấy tiếng, càng ngồi lại càng mắc. Tôi cố nhẫn nại ngồi, cho đến khi hai chân không còn cảm giác, đến nỗi ngủ gục trong nhà vệ sinh. Anh bạn chờ lâu quá đã vào phòng ngủ một giấc, giật mình dậy mới dìu tôi vào phòng ngủ. Nhưng chưa kịp leo lên giường, tôi lại trở ra đi cầu tiếp... Cứ như thế , suốt đêm tôi cứ chạy đi chạy lại liên tục. Thống khổ đến mức chảy nước mắt, toàn thân run lên. Vậy mà sự thống khổ nầy kéo dài liên tục suốt 7 ngày đêm, mà thống khổ của đêm sau lại hơn đêm trước.

Trong lúc thống khổ cực độ, tôi ngước mặt lên hỏi ông trời:

- Ông trời ơi! Tôi đã phạm tội gì mà phải chịu thống khổ như thế nầy?

Dẫu bị như vậy, tôi vẫn chưa tỉnh ngộ đấy là lúc quả báo đến, sự trừng phạt giống như ở địa ngục.

Nhưng qua bảy ngày, tôi bỗng dưng dần dần khỏe trở lại, những búi trĩ cũng khô và rụng từ từ, máu không còn chảy nữa, tôi hết sức vui mừng.

Nhưng, chỉ 6 tháng sau, bệnh trĩ lại tái phát trở lại, chẳng những thế mà còn phát rất mau, máu cũng bắt đầu chảy ra như trước. Bi kịch tiếp tục tái diễn, tôi lại phải tiếp tục tốn kém tiền bạc để chữa trị

Ngày nào cũng chảy máu, thân thể tôi suy nhược đi hẳn, dẫn đến chứng mất máu kinh niên. Các búi trĩ làm tôi vô cùng khó chịu giống như bị lửa thiêu, dao cắt, tôi đau đớn trong từng giây từng phút không lúc nào yên. Biết bao nhiêu vị bác sĩ giỏi, nổi tiếng đều bó tay đành giương mắt nhìn tôi quằn quại trên giường mà không còn biết làm gì cả. Riết tôi cũng bị hội chứng sợ hãi bác sĩ, vì bao nhiêu người chữa thì bệnh cũng không bớt mà còn đau đớn đủ kiểu nên tôi quyết định không chữa trị theo y học nữa.

Cũng chính vì quyết định đó nên tôi lại bị điều tiếng thị phi trong làng là trốn tránh lao động (kỳ thực lúc này tôi cũng chẳng còn chút hơi sức để làm việc chi nữa). Thời đó là còn thời kỳ bao cấp, ai nấy cũng phải lao động sản xuất làm ruộng, rẫy nên việc tôi không chịu chữa chạy bác sĩ dấy lên mối nghi hoặc của người dân trong làng. Người thì nói: “Có bác sĩ mà không chịu chữa, vậy rốt cuộc nó bị bệnh thật hay giả?”, người khác thì bồi thêm: “Bệnh trĩ của nó là giả, trốn tránh lao động mới là thật!”

Sau đó, trưởng thôn, phó thôn, gọi bác sĩ lấy cớ cùng đến thăm tôi nhưng thật ra để dò la, điều tra. Biết mục đích của họ, tôi vào nhà vệ sinh đại tiện, giống như thường ngày, máu chảy ra cả một đống lớn rồi tôi gọi mọi người vào xem. Trưởng thôn vốn không tin tôi bị bệnh thật, nên vào xem ngay. Vừa nhìn thấy, ông vô cùng kinh hãi thốt lên: “Ôi máu ra nhiều thế này à!”

Sau đó, nể lời mọi người khuyên bảo tôi quyết định để ông bác sĩ, được cho là ‘thần tiên giáng thế’, chữa trị thêm một lần nữa. Than ôi, lại thêm một lần nữa, máu vẫn chảy, đau đớn vẫn còn nguyên, ông bác sĩ ‘thân tiên’ cũng đành bó tay rồi lặng lẽ bỏ đi.

Có lúc tôi chịu đựng đau đớn hết nổi, tôi khóc than rên la thảm thiết. Trên gò má, nước mắt trộn lẫn mồ hôi chảy ròng ròng, tóc tai bù xù. Tôi bấu chặt quần áo, mền mùng có lúc xé rách, hai chân đạp tấm nệm đến mức rách bươm, chẳng khác chi người điên là mấy. Ai thấy cũng đều lắc đầu thở dài, có nhiều người đã rơi nước mắt khi thấy cảnh thống khổ của tôi.

Trong lúc quằn quại trên giường chịu đựng đau khổ, tôi chợt phát hiện ra nếu để mông cao hơn đầu thì sự đau đớn sẽ giảm đi một ít, tức là nằm theo tư thế treo ngược. Tôi nhờ bạn tôi lấy mền gối chồng lên nhau, để lài lài giống như mái nhà,rồi tôi leo lên đó, đầu thấp xuống và nâng cao mông, như thế trồng cây chuối. Tôi không nhớ rõ mình trải qua bao nhiêu ngày đêm như vậy, tôi chỉ nhớ trừ lúc ăn cơm. đi vệ sinh ra, còn suốt ngày luôn sống với tư thế treo ngược kể cả lúc ngủ nghỉ.

Rồi đến một ngày, khi đang ở tư thế ‘treo ngược’ như thế, khi máu chảy ra đọng thành vũng rồi thấm vào mền chiếu, nằm trên vũng máu đỏ tươi, tôi thảng thốt nhận ra cảnh tượng đó rất giống những con chim trước kia bị tôi bắn giết, máu của chúng nó cũng chảy rớt xuống những cành, lá cây. Trời ơi! tư thế "treo ngược" của mình với tư thế những con chim bị tôi bắn trước đây không hai không khác. Đây không phải là quả báo nhãn tiền đó sao? Đúng là "Nợ máu phải trả bằng máu, Nhân-Quả công bằng, một sợi tơ cũng không sót ". Cái cảnh tôi đang chịu đựng trong đau đớn đó không phải là hình phạt trong địa ngục đó sao?

Tôi bắt đầu tỉnh ngộ ra rằng Tất cả những nỗi đau khổ của con người chẳng phải do ông trời làm ra mà chính là những tư tưởng xấu, hành động ác mà con người đã tạo trong đời này hoặc trong đời trước mới là nguyên nhân con người phải chịu mọi thống khổ trong hiện kiếp. Muốn cải đổi vận mệnh chỉ có một con đường duy nhất là năng làm việc lành, tích chứa âm đức mà thôi.

Khi được thấu suốt, tôi đã không còn oán hận những vị bác sĩ đã ‘hại’ mình nữa, ngược lại, tôi lại vô cùng biết ơn họ, vì họ đã giúp tôi sớm trả xong món nợ máu. Nếu họ không chữa sai, có lẽ tôi còn mang bệnh tới già hoặc tiếp đến đời sau tiếp tục trả.

Sau khi có nhận thức đứng đắn về cuộc đời, tôi luôn luôn sám hối trong tâm, có lúc sám hối cho đến khi chịu không nổi khóc rống lên mới thôi. Tôi quyết tâm "lấy công chuộc tội". tự nhủ tranh thủ lúc còn trẻ, gấp rút lo tu hành để cải thiện vận mệnh đời mình. Sau đó tôi thường nhờ bạn bè đi mua động vật để phóng sinh, hằng ngày gặp những cơ hội phóng sinh cứu sinh vật là tôi đều không bỏ qua, đồng thời tôi cũng dùng hết khả năng của mình để giúp đỡ người bệnh tật, nghèo đói. Tôi cũng thường ráng hết sức lực để bí mật đến ngôi đền giữa cánh đồng, lễ bái và cúng thí cho các oan hồn uổng tử ở mười phương, giúp họ được ấm no...

Nói ra cũng thật kỳ lạ, từ sau khi tôi bố thí phóng sinh, cơn thống khổ của bệnh trĩ của tôi dần dần giảm thiểu một cách rõ ràng, máu cũng chảy ít hơn, dần dần cách hai ba ngày, rồi đến một tuần mới phát một lần mà không cần tới thuốc men chi cả.

Nửa năm sau, bệnh bắt đầu bình phục, người tôi có da thịt trở lại, có thể đi lại mà không cần người dìu như suốt mười mấy năm qua. Tôi càng vui mừng nên ra sức làm việc thiện quanh năm suốt tháng như vậy. Bệnh trĩ từ tám, rồi mười ngày, một tháng, hai tháng mới phát một lần. Đến mùa xuân năm trước nó hết còn chảy máu và cơn đau hết hẳn. Tính ra từ khi phát bệnh cho đến khi lành hẳn hết cả thảy là 18 năm.

Bảy năm trước, tôi may mắn được đến Hồng Kông, nhưng còn may mắn hơn nữa là gặp được Phật Pháp. Từ đó niềm tin của tôi đối với Nhân-Quả báo ứng càng thêm kiên cố.

Tôi giác ngộ sâu sắc rằng: "Mục đích đời người, chẳng phải là tiền rừng bạc biển, nhà cao cửa rộng, hoặc danh cao chức trọng mới làm rạng rỡ tông phong. Chỉ cần siêng năng làm thiện pháp, tích chứa âm đức, không sát sinh, làm lợi vật lợi người, cửu huyền thất tổ nhờ đó mà được siêu thăng thì ta sẽ không thấy hổ thẹn một đời"

Lưu Tâm Bình

5 people like this

Share this post


Link to post
Share on other sites

nghiệp chướng và báo ứng đúng là có thật. Ít ra là những việc tưởng chừng nhỏ nhỏ nhưng con thấy và cảm nhận rõ ràng được trước mắt ngay trong cuộc đời con và những người thân gần gũi. nó tựa như câu " cười người hôm trước hôm sau người cười" vậy đấy.

Tướng tùy tâm diệt, tướng tùy tâm sinh, sống có đức mặc sức mà ăn. Con vẫn đang tâm niệm và tu tâm mình lại, hy vọng gột rửa được phần nào tội lỗi ( cả kiếp trước và nay ) tích đức cho con cháu được nương nhờ.

Con xin cám ơn các bác các cô chú đã xây dựng topic này.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Phát hiện động vật biết nói chuyện như người

(Kienthuc.net.vn) - Sau 25 năm nghiên cứu, tiến sỹ Con Slobodchikoff, Mỹ, đã giải mật được ngôn ngữ của loài cầy thảo nguyên Gunnison (Praisie dog) tại Mỹ.

Thực hư chuyện chó lĩnh án chung thân vì... giết mèo

Những chú chó có đôi mắt ma cà rồng

Cầy thảo nguyên và con người có khá nhiều điểm tương đồng: một cấu trúc xã hội khá phức tạp, có thói quen đứng thẳng trên 2 chân và giao tiếp bằng âm thanh khá tinh tế.

Sau hơn 20 năm nghiên cứu về những tiếng kêu của loài cầy thảo nguyên Gunnison, sống tại vùng Arizona và New Mexico, tiến sỹ Con Slobodchikoff đã giải mật được ngôn ngữ của loài động vật này. Kết quả thật bất ngờ là chúng không chỉ dùng ngôn ngữ để giao tiếp một cách hiệu quả, mà còn dùng ngôn ngữ để miêu tả tỉ mỉ đến cả chi tiết sự vật, sự việc.

Posted Image

Cầy thảo nguyên "để ý" tới cả hình dáng, kích thước và màu sắc của con người.

Theo phân tích âm học của loài cầy này, những tiếng kêu mà loài này sử dụng như một hình thức đánh động thực chất là một đoạn thông tin được gửi đến cho đồng loại. Không chỉ có vậy, những tiếng kêu này không chỉ thông báo về những mối hiểm họa đang đến gần mà còn đưa ra những miêu tả chi tiết về hình dạng của mối hiểm họa này.

“Chẳng hạn, khi cảnh báo có sự xuất hiện của con người, những âm thanh này không chỉ bao gồm thông tin về kẻ lạ mặt mà còn chứa thông tin về hình dáng (béo, gầy), kích thước và màu sắc quần áo mà người đó đang mặc”-giáo sư Slobodchikoff cho biết.

“Chúng tôi tiến hành thử nghiệm với cùng một người nhưng mặc những chiếc áo có màu sắc khác nhau, tiến vào lãnh địa của cầy thảo nguyên. Và tiếng kêu của loài này khi giải mã sẽ có chung những miêu tả về kích thước và hình dáng, nhưng khác nhau khi miêu tả về màu sắc”.

Thành tựu mới này của giáo sư Slobodchikoff cho thấy, chúng ra không phải là động vật duy nhất biết dùng “ngôn ngữ” để giao tiếp.

TIN LIÊN QUAN:

Chú chó "nhảy sành điệu"

Lạ lùng cảnh chó sói khóc như người

Vì sao chó thích gặm xương hơn ăn thịt?

ĐANG ĐỌC NHIỀU:

Posted Image

Bí ẩn "hồ máu" bị nguyền rủa

Hiền Thảo (theo TH)

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

http://nguyensinhhun...-phat-giao.html

Sự thật về các “thần đồng” Phật giáo

Thứ năm, 30/05/2013, 16:28 (GMT+7)

Những “thần đồng” này học thuộc kinh phật rất nhanh, am hiểu tường tận về Phật giáo với những bài thuyết giảng đạo nổi danh khắp nơi, không chỉ trong nước mà cả những đạo sĩ ở trời Tây cũng phải vượt ngàn dặm đến để diện kiến.

Chú tiểu Thích Chân Tâm “thần đồng” Phật pháp

Chú tiểu Thích Chân Tâm sinh ngày 13/6/2006, là con trai một của gia đình Phật tử Chân Thắng & Chân Hương sống tại thành phố Hồ Chí Minh. Các thông tin cho thấy, từ khi còn nằm trong bụng mẹ đến khi mở mắt chào đời, Chân Tâm đã có những biểu hiện kỳ lạ khác thường so với những trẻ khác. Nhiều người truyền tai nhau, khi chị Chân Hương – mẹ của chú tiểu mang thai thì người mẹ này chỉ thích ăn chay, đi chùa và tụng kinh niệm Phật… Ngày Chân Tâm chào đời, mắt chú mở thay cho nhắm nghiền như những đứa trẻ khác. Hơn thế nữa, lúc chú sinh ra, 2 tay của chú lại để ở tư thế “ấn tam muội” – 2 tay bắt vào nhau – một trong những tư thế của các chư tăng, Phật tử hay thực hiện.

Posted ImageChú tiểu Thích Châm Tâm nói chuyện về Phật pháp

Thân thế của chú tiểu càng kỳ bí hơn khi được cho rằng, chú khóc ré lên mỗi khi có người nữ giới ngoài mẹ chú chạm vào. Đặc biệt, chú không thích bú sữa mẹ mà chỉ uống sữa bột bên ngoài. Lớn hơn chút nữa, chú chỉ thích ăn các món chay. Vì thế, mỗi khi có người cho đồ ăn thì chú chỉ thích nhận các món chay. Và càng ngày, chú bé càng có biểu hiện của một nhà tu hành thực sự khi chú thích cạo đầu chứ không để tóc như các bạn; đồng thời thích nghe nhạc niệm Phật, nghe mõ, nghe kinh…

Tới đầu năm 2011, sư thầy Thích Chân Giác vô tình đến chùa Giác Viên và gặp được chú bé kỳ lạ nói trên. Sự nghiệp tu hành chính thức của chú bé Giác Lâm bắt đầu từ đây. Như một cơ duyên, Giác Lâm đã sớm theo thầy tu học trong thời gian 3 tháng. Một điều kỳ kiệu là chú bé này chỉ sau 2-3 lần nghe các bài kinh, kệ là thuộc ngay. Thầy Thích Chân Giác rất yêu thương và hết lòng chăm sóc dìu dắt chú Chân Tâm trên con đường tu học, thầy cho rằng đây là chủng tử của Phật giáo sẽ phát triển tốt sau này do đó cần phải cố gắng hết sức chăm sóc và vun bồi. Ngày 10/3/2011 (Tân Mão), Thầy đã làm lễ thế phát xuất gia cho chú Chân Tâm với pháp hiệu là Thích Chân Tâm.

“Thần đồng” Phật giáo lạ thường ở miền Tây

Khi tròn 3 tuổi, bé Thùy Trang đã nổi tiếng khắp vùng vì thông hiểu Phật giáo. Gần 4 tuổi, cô bé lại tiếp tục cho ra đời hàng trăm bài thơ nói về chủ đề nhà Phật, nội dung răn dạy và hướng đạo để con người sống lành mạnh với nhau.

Nhiều người mộ đạo cho rằng, Thùy Trang là hiện thân của ai đó đã tu từ kiếp trước. Tuy nhiên, theo những người nghiên cứu thơ cho rằng, tất cả khả năng của thần đồng bắt nguồn từ trí thông minh trời ban.

Posted ImageBé Thùy Trang đã nổi tiếng khắp vùng vì thông hiểu Phật giáo

Ngay từ lúc chào đời, bé Nguyễn Thị Thùy Trang (hiện 13 tuổi, ấp An Ninh, xã Hội An, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang) đã có những dấu hiệu rất khác thường. Không lâu sau khi chào đời, bé bị bệnh xương thủy tinh khiến cơ thể phát triển bất thường, chân tay teo tóp. Tuy ốm đau bệnh tật quanh năm, còi cọc so với chúng bạn nhưng đổi lại, cô bé sớm bộc lộ trí thông minh và sự am tường Phật pháp đến kỳ lạ.

Danh tiếng của Thùy Trang vang xa đến nỗi, Phật tử khắp miền Tây tìm đến diện kiến và thử tài, nhiều tịnh thất, chùa chiền ở các tỉnh đã mời cô bé thần đồng này đi thuyết giảng về Phật đạo.

Không những được coi là “thần đồng” Phật giáo, Thùy Trang còn nổi tiếng như một hiện tượng thơ ca kỳ lạ. Khả năng thơ ca của bé cũng bí ẩn không kém khả năng am hiểu Phật giáo “từ trời rơi xuống” của mình.

Đề tài thơ của Thùy Trang rất bình dị, đó là những gì trực quan mà bé nghe thấy, nhìn thấy thường ngày khi đi dạo trong thôn ấp cùng bà ngoại nuôi. Thơ của bé chỉ dành cho người thân trong gia đình, họ hàng và phật tử ở các chùa mà em đã tiếp xúc, nội dung rất trong sáng, ngộ nghĩnh.

Nói về khả năng thơ của mình, Thùy Trang cho biết, việc bản thân biết làm thơ khi mới hơn 3 tuổi là hoàn toàn tự nhiên, không hề học hỏi ai. Bà Hai Xuân cũng chia sẻ hầu hết những bài thơ của Thùy Trang ra đời trong những hoàn cảnh “tức cảnh sinh tình”. Có nghĩa gặp sự vật, hiện tượng gì, thì bé làm thơ chứ không phải ngồi một mình trong nhà để sáng tạo ra.

Một nét chung của tiếng thơ “thần đồng” Thùy Trang là cách dùng ngôn từ Phật giáo với những khái niệm rất uyên thâm, có những từ khi nói đến thì giới tu hành mới hiểu. Có những bài bé làm chỉ 2 câu, có bài làm đến hàng chục câu liền mạch, tất cả đều khởi phát từ cảm nhận tự nhiên. Ở bất cứ đâu, thấy cái gì, Thùy Trang cũng có thể “xuất khẩu thành thơ”, không những làm nhiều mà làm rất hay, khiến người lớn phải thán phục.

Từ chuyện thông hiểu Phật pháp đến khả năng thơ phú kỳ lạ, Thùy Trang được xem như một “thần đồng” và hiện tượng lạ ở miền Tây, người người mến mộ. Cô bé bảo: “Có lẽ một ngày nào đó, em sẽ làm thơ trở lại. Hy vọng là như thế”.

“Thần đồng” Phật giáo 5 tuổi đã khiến giáo sĩ Tây quỳ gối

Từ bé đã nổi danh khắp nơi nhờ những bài thuyết pháp giảng đạo, “thần đồng” Phật giáo Như Ý còn khiến cho các đạo sĩ ở trời Tây phải vượt ngàn dặm đến để diện kiến.

Nhờ sự am tường tư tưởng nhà Phật và khả năng thuyết giảng trước đám đông đáng kinh ngạc khi mới 5 tuổi, tiếng tăm Như Ý còn vang xa tận hải ngoại, thậm chí được giới đạo sỹ Tây phương biết đến. Có lần, một ông đạo sĩ Việt kiều tên là Kelvin Trần, vì ngưỡng mộ danh tiếng của Như Ý mà bỏ công, gác việc lặn lội bay sang Việt Nam. Mục đích duy nhất của chuyến đi qua nửa vòng trái đất này, không gì khác ngoài hy vọng được thấy “thần đồng” bằng xương, bằng thịt.

Posted Image“Thần đồng” Phật giáo Như Ý đang thuyết giảng đạo

Một giảng sư chuyên nghiên cứu Phật pháp đã phải thốt lên rằng: “Gần 50 năm tu niệm, giảng thuyết không biết bao nhiêu bài ở khắp mọi nơi, nhưng kiến thức tôi học hỏi được về Phật pháp so với bé Như Ý thì vẫn còn cách biệt quá xa. Ngẫm lại, tôi thấy quả đúng là “Trường Giang sóng sau đè sóng trước…”.Posted Image

Nói về khả năng phi phàm của “thần đồng” nhỏ tuổi này, không chỉ có vị đạo sĩ cách nửa vòng trái đất kia ngưỡng mộ, mà là bất kỳ ai cũng sẽ phải thán phục nếu được dự một buổi “đăng đàn” thuyết pháp của bé.

Ngay lúc đó, bé đã có khả năng thực hiện những bài giảng Phật pháp, tu hành liền một mạch hàng giờ trôi chảy. Những bài giảng của Như Ý không đứt đoạn, không vấp váp, đầy ý tưởng, hình ảnh, tràn ngập tri thức, thơ ca, ẩn dụ, phúng dụ, hoán dụ, so sánh, tượng trưng, ước lệ… khơi gợi mạnh mẽ tâm trí người nghe. Bên cạnh đó, bé còn thể hiện sự am hiểu kiến thức Phật giáo Đông- Tây kim cổ vô cùng kinh ngạc”.

Không chỉ nổi danh với những bài thuyết pháp hàng giờ đồng hồ trước các đồng đạo, tài năng thiên bẩm của Như Ý còn có nhiều điểm kỳ lạ mà đến giờ chưa có ai giải thích được. Từ lúc 3 tuổi, cô bé đã học thuộc lòng tất cả các hình minh họa trong cuốn sách tiếng Việt lớp 1 để “đuổi hình bắt chữ” mà không cần một ai chỉ dẫn. Lạ kỳ thay, cứ chỉ vào hình nào là bé phát âm chữ ấy đúng 100% từ đầu đến cuối, dù tiếng nói còn bập bẹ chưa tròn.

Thầy Trần Văn Ơi, giáo viên phụ trách bộ môn tiếng Anh kể: Hiện tại, bé Như Ý đang học lớp 6A2 của trường. Môn Anh văn do thầy phụ trách và Như Ý học rất giỏi, dẫn đầu lớp về kết quả học tập. Khả năng đặc biệt của bé Như Ý là tự tin, khi nói có sức truyền cảm cao, làm người nói với người nghe có sự đồng cảm đến lạ. Các thầy cô bộ môn khác cũng cho biết điểm của bé cũng suýt soát 10 phẩy. Trong giờ học, chừng nào các em khác không trả lời được, chúng tôi mới kêu Như Ý, mà hầu hết câu nào em cũng trả lời rất tốt”.

Giảng sư Trần Văn Luốc, pháp danh Trần Như – thành viên tiểu ban nghiên cứu của Ban Phổ truyền Giáo lý Trung ương Phật giáo Hòa Hảo tại TP.HCM thừa nhận, Như Ý có một trí nhớ rất tuyệt vời. “Như Ý thuộc làu 48 lời đại nguyện của Đức Phật A Di Đà, các bài kinh giảng chính trong Phật giáo Hòa Hảo. Đặc biệt, bé nhớ không sai một từ nào. Có những cái phải học dữ lắm, tôi mới thuộc còn Như Ý chỉ cần học sơ sơ cũng đã nhớ như in rồi. Bé rất ham học, không chỉ kiến thức mà còn học cả hạnh nết, công phu của mình. Gần 50 năm tu niệm, giảng thuyết không biết bao nhiêu bài ở khắp mọi nơi, nhưng kiến thức tôi học hỏi được về Phật pháp so với bé Như Ý thì vẫn còn cách biệt quá xa. Cũng bởi lẽ, cái phong thái khi thuyết giảng của bé chiếm lĩnh lòng người cao hơn những lời nói hay, nói đẹp. Đúng là “Trường Giang sóng sau đè sóng trước mà…”.

Theo nhận định của rất nhiều giảng sư và các chư tăng đồng đạo: Nền tảng chân tu mà Như Ý có được là một bí ẩn. Họ cho rằng cô bé này có duyên với tu hành từ kiếp trước nên mới thấm đạo phật nhanh nhạy như vậy. Điều đáng nói ở bé Như Ý không phải là nói về cái tài năng đặc biệt của bé mà nói về cái phong cách, một đứa nhỏ mà có phong cách rất người lớn, không có tính cách khoe hoang. Bởi phong cách ấy, nhiều người đã ví bé như một vị thiền sư đắc đạo.

(BTM)

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tận thấy “bảo tàng giết chóc thú” khủng khiếp ở Sơn La

(VTC News) - Căn phòng rộng thênh thang bày la liệt các loại thú. Khắp sàn nhà là hươu, nai, hoẵng, chó, cầy, khỉ, vượn… thậm chí nhiều loài tôi chưa từng biết đến.

Trong chuyến công tác ở huyện Quỳnh Nhai, vùng đất cuối trời Sơn La, đi vòng quanh dãy Huổi Luông hùng vĩ, tôi được nghe người dân kể nhiều về một thợ săn thú nổi tiếng. Ông ta là sát thủ của tất cả các loại thú trong đại ngàn Huổi Luông. Từ hổ, gấu, sói, báo, đến trâu rừng, bò rừng, nai, hoẵng, thậm chí con sóc nhỏ xíu cũng gục dưới nòng súng của ông ta. Số lượng thú ông giết hại rồi nhồi bông làm kỷ niệm đủ để lập một “bảo tàng giết chóc”.

Xin khẳng định rằng, tác giả bài viết này không có ý ca ngợi kẻ sát hại thú rừng, mà chỉ muốn nêu lên một thảm trạng diệt thú kinh hoàng, để cảnh tỉnh đến các cơ quan chức năng, nhằm ra sức bảo vệ những con thú cuối cùng trong đại ngàn Huổi Luông.

Posted Image

Đầu hổ treo trên tường.

Thợ săn thú kinh hoàng ấy là Điêu Chính H. Việc săn thú là bất hợp pháp, nên khi biết tôi là nhà báo, muốn tìm hiểu về chuyện sát hại thú, ông H. nhất nhất từ chối, không muốn tiếp. Tuy nhiên, khi tôi hứa sẽ không chụp ảnh ông, không đưa tên thật, địa chỉ cụ thể của ông lên báo, chỉ đăng tải những “chiến tích diệt thú dữ cứu dân bản” của ông, thì ông mới đồng ý tiếp chuyện.

Posted Image

Sông Đà đoạn chảy qua huyện Quỳnh Nhai. Phía xa là dãy Huổi Luông.

Ông bảo, những loài thú cực kỳ quý hiếm như hổ, báo, gấu, trâu, bò rừng ông cũng săn được rất nhiều, nhưng những vụ sát hại thú quý ấy đã diễn ra từ hơn chục năm trở về trước. Thời gian gần đây, ông chỉ bắn một số loài như sói, nai, hoẵng, lợn rừng, cáo, cầy… Đấy là ông nói vậy, còn thực hư thế nào, chỉ có ông và đại ngàn Huổi Luông mới biết.

Ông H. là người Thái, quê chính gốc ở huyện Quỳnh Nhai (Sơn La), năm nay 50 tuổi. Ông vốn là cán bộ huyện, nhưng lương ba cọc ba đồng, lại gò bó thời gian, nên ông bỏ việc để kinh doanh riêng. Cuộc sống ở vùng đất này yên bình, dân chúng nghèo khó, nên có được tư gia như ông là khá lắm rồi.

Posted Image

Nhóm thợ săn gấu chuẩn bị vào rừng. Ảnh: Phạm Ngọc Dương

Ông không có ước vọng làm quan, không ham mê kiếm tiền, ông chỉ cần đủ sống, rồi được thỏa chí đi hết cánh rừng này đến cánh rừng khác để săn bắn. Ông bảo, cuộc đời mỗi người có một cái thú riêng. Ông có thú săn bắn. Cái thú ấy có trong máu tổ tiên loài người, từ khi còn đóng khố sống trong hang đá.

Ai đã từng vác súng vào rừng, ôm súng ngồi trên giàn bắn cả đêm, vừa ngắm trăng treo trên đỉnh núi, vừa phục con hổ, tiêu diệt ác mộng cho đồng bào, thì sẽ bị cái thú săn bắn hớp hết tâm trí.

Posted Image

Những chiếc đầu bò rừng, trâu rừng treo trên tường.

Cha ông H. là một thợ săn giỏi. Trong con mắt người dân Quỳnh Nhai, ông chả kém gì “Võ Tòng đả hổ”. Nhưng Võ Tòng chỉ giết được một con hổ, còn cha ông đã diệt cả chục hổ dữ.

Những năm 50 của thế kỷ trước, không chỉ Quỳnh Nhai, mà khắp vùng Sơn La rừng rậm hoang vu, thú nhiều vô kể, đi lại nghênh ngang trong rừng. Cha ông H. là bộ đội chống Pháp. Vốn săn thú giỏi, nên bắn Pháp cũng giỏi.

Người dân vùng Quỳnh Nhai còn kể rằng, trong các cuộc đấu súng, lính Pháp, lính da đen chết khá nhiều ở vùng đất này. Bộ đội và dân thường cũng chết không ít. Để tránh bị thú ăn xác, người ta phải đào sâu tới 3m, rồi vùi xác, lấp bằng đá.

Posted Image

Con hổ nhồi bông trông dữ tợn như thật.

Tuy nhiên, hầu như xác chết đều bị lợn lòi, hổ dữ ăn thịt trước khi quân hai bên rút đi. Sau mỗi trận càn, xác chết đầy ra đó, nhưng hôm sau, người dân tìm vào rừng gom xác, chỉ còn thấy quần áo rách rưới, súng ống, máu me và xương người.

Hổ báo nhiều, nên thời kỳ đó, người dân trong vùng liên tục mất trâu, bò. Hổ mò tận về bản bắt trâu, bắt người. Hễ ở đâu xuất hiện hổ, người dân cầu cứu, cha ông H. lại vác súng vào rừng tiêu diệt giúp dân.

Posted Image

Thời bình, khi đã ngoài 70 tuổi, cha ông H. vẫn vác súng vào rừng Huổi Luông, tiêu diệt bọn chó sói về bắt trâu bò, phá hoại cuộc sống của đồng bào. Ngay từ nhỏ, ông H. thường xuyên được cha mình dẫn vào rừng săn thú. Vậy nên, máu săn thú ngấm vào ông từ nhỏ. Sau này, khi cha ông H. già cả, mắt mờ, chân yếu, không thể vào rừng được nữa, thì ông H. là chỗ dựa cho bản làng.

Posted Image

La liệt khắp phòng là thú rừng nhồi bông.

Xưa kia, đồng bào ở quanh đại ngàn Huổi Luông, rộng hàng trăm ngàn héc-ta, chu vi cả trăm km, hễ cầu cứu ông giết hổ, giết sói trả thù cho đàn trâu bò, cho tính mạng của người dân, ông đều có mặt. Thậm chí, ở đâu xuất hiện thú dữ, không cần ai bảo, ông sẽ tìm đến.

Ông H. sẵn sàng bỏ ra cả tháng trời để truy tìm vết hổ, hoặc kiên trì nằm cả tháng trời trong rừng chờ đợi chúa tể rừng già lỡ bước sa chân qua họng súng của ông.

Ông H. dẫn tôi vào căn phòng phía trong của ngôi nhà. Ông bảo, khách đến nhà ông thì nhiều, nhưng không phải ai cũng được ông dẫn vào căn phòng này. Riêng phụ nữ thì ông không cho vào, vì ông sợ họ bị ám ảnh.

Posted Image

Ông H. mở cửa phòng, dù đã chuẩn bị tinh thần, song tôi cũng phải choáng. Căn phòng rộng thênh thang bày la liệt các loại thú. Khắp sàn nhà là hươu, nai, hoẵng, chó, cầy, khỉ, vượn… thậm chí nhiều loài tôi chưa từng biết đến.

Khắp 4 bức tường là cả trăm cái đầu, nào là hổ, báo, trâu rừng, bò rừng, với đủ các loại màu sắc, kích cỡ, hình dáng. Những cái đầu với cặp sừng trâu, sừng bò cong lên, quặp vào trông rất kỳ dị. Con nào con nấy như đang sống, nhe nanh, há miệng, mắt thao láo nhìn đối phương như chực ăn tươi nuốt sống.

Posted Image

Trang trọng giữa phòng là một “ông hổ” khổng lồ nhe nanh dữ tợn. Nhìn mà lạnh cả người. Góc phòng là mấy con gấu, con to, con nhỏ, đứng nằm chỏng chơ. Gia chủ lấy vải bạt đậy lên cho đỡ bụi bặm.

Tôi trộm nghĩ, căn phòng này xứng đáng được bầu là “bảo tàng giết chóc các loài thú” khủng khiếp nhất Việt Nam.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cháu chào các cô chú, anh chị trong diến đàn!

Cháu mới gia nhập diễn đàn nhưng đã theo dõi bài viết trong chuyên mục này từ lâu!

Đọc các bài viết của bác Thiên Sứ cháu cứ lặng cả người, chợt nghĩ đến nghĩ đến gia đình mình cũng mắc lắm chuyện không may, không biết có phải do nghiệp chướng không nữa

Cháu xin kể 1 chuyện là gia đình Bác gái chị mẹ cháu: nhà bác làm nghề mổ lợn, mấy năm đầu cũng làm ăn khấm khá, có của ăn của để, nhưng 10 năm trở lại đây hoàn cảnh càng ngày càng sa sút, bác đã không làm nghề mổ lợn mấy năm nay rồi, nhưng gia đình thì có nhiều chuyện lắm

1: chị con cả đến ngày có giấy gọi đi học cao đẳng thì lại báo tin có bầu với 1 anh gần nhà-->làm đám cưới trong khi cả nhà cháu phản đối, bác cháu không đồng ý một tý nào vì lúc đó 2 anh chị đều còn quá trẻ , cả 2 đều không nghề nghiệp,sau này vợ chồng anh chị có 1 con trai nhưng bây giờ gửi bà ngoại nuôi, 2 vợ chồng cũng đi xuất khẩu lao động

2: chị thứ 2 học xong thì vào Nam học tiếp, năm nay gần 30 tuổi nhưng cuộc sống lẫn công việc đều chưa ổn định, cũng chưa có gia đình

3: anh con út đang học đại học, nhưng có vẻ là niềm hy vọng nhất nhà --> cái này không biết có phải do nhà bác đã sớm bỏ nghề nên đỡ một phần nghiệp chướng

4: tội nhất là bây giờ bác trai bị tật nặng ở chân, phần gót chân cứ bị thối thịt ra, đã đi rất nhiều viện, mổ nhiều lần nhưng không thể khỏi được, bác từ 1 người to khỏe bây giờ chân không đi được nữa, một năm có khi vào viện ở đến mấy tháng rồi ---> nhà dồn hết tiền chữa chạy, cả bên ngoại cũng phải giúp rất nhiều nữa

==> Qua chuyện này cháu thấy sát sinh đúng là 1 nghiệp chướng nặng

Còn chuyện gia đình cháu thì cháu thấy khó lý giải hơn: cụ thể là ông bà nội cháu là người hiền lành, cả 2 ông bà đều là giáo viên nghèo nhưng có 5 người con đều học rất giỏi, bây giờ các cô chú đều có sự nghiệp, chủ yếu cũng giảng dạy , chỉ bố cháu là con cả thì vất vả, học Đại học xong thì về làm công chức ở quê, nhưng cứ lận đận mãi không khá được

-Bà nội cháu mất khi còn trẻ , lúc đó bà mới hơn 50 tuổi nhưng bị ung thư xương, bà đau mấy năm mới đi, rất thương bà vì hiền lành tốt bụng mà cuối đời chịu đau đớn, lúc đó các con bà cũng chưa phương trưởng hẳn

-Ông nội sau này lấy thêm 2 bà vợ khác, bà thứ 2 thì bị bà ta lừa lấy tiền rồi đuổi ông đi, bà cuối này lại rất trẻ chỉ bằng tuổi chú thứ 2 nhà cháu thôi, nhưng ở với nhau được vài năm thì năm vừa rồi 2012 ông bị đột quỵ, mất mà không ai biết, đến lúc ông đi rồi họ mới gọi nhà cháu đến. Khi còn sống vì lấy thêm 2 bà vợ sau này nên ông có nhiều điều tiếng thị phi, các con ông dù rất thương bố nhưng không ngăn cản ông được, ông ở cùng bà vợ chứ không ở với bố mẹ cháu

Cháu thực sự không hiểu sao cuộc đời ông bà lại khổ thế nữa, dù ông bà rất hiền lành

-Còn chú thứ 3 nhà cháu đang dạy học nhưng có 2 đứa con bị tự kỷ nặng, thím cũng bị trầm cảm thỉnh thoảng lại chửi mọi người vô cớ...

-Gia đình cháu thì không phải là khá giả, cũng chỉ có cuộc sống bình bình ở quê thôi, nhưng dù bố cháu rất giỏi cũng không tiến thêm trong công việc được ( cháu có 1 em trai nữa), trước đây bố mẹ cháu rất vất vả nên cháu đã ở nhà ông bà ngoại từ nhỏ đến lớn luôn. Bố cháu sinh năm 67, mẹ cháu 63, còn em cháu lại năm 2000,

-Cháu thì từ khi lập gia đình cuộc sống cũng gặp rất nhiều khó khăn (2 vợ chồng cùng Đinh Mão), cứ khi nào cháu đi làm thì chồng cháu lại nghỉ việc và ngược lại, không biết vì lý do gì mà điều đó xảy ra thật trùng hợp bác ạ! Cháu học ngành nào xong cũng đều gặp thời điểm không ổn định, nên mất nhiều thời gian và tiền bạc nhưng cuối cùng lại không giúp gì được.Cả 2 vợ chồng dù quen biết nhiều nhưng chả hiểu sao không thể có 1 chỗ làm ổn định

Bác Thiên sứ ơi bác gieo giúp cháu 1 quẻ xem định hướng của chúng cháu liệu có tốt hơn được không?

Cháu thấy nản và tuyệt vọng quá, không biết gia đình cháu gặp nghiệp chướng gì nữa!

Cháu viết đôi dòng tâm sự trong lúc tâm trang đang rối bời ( chồng cháu mới mất việc), cuộc sống thật bế tắc, cháu không nghĩ được điều gì cho tốt nữa..

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cháu chào các cô chú, anh chị trong diến đàn!

Cháu mới gia nhập diễn đàn nhưng đã theo dõi bài viết trong chuyên mục này từ lâu!

Đọc các bài viết của bác Thiên Sứ cháu cứ lặng cả người, chợt nghĩ đến nghĩ đến gia đình mình cũng mắc lắm chuyện không may, không biết có phải do nghiệp chướng không nữa

..........

Bác Thiên sứ ơi bác gieo giúp cháu 1 quẻ xem định hướng của chúng cháu liệu có tốt hơn được không?

Cháu thấy nản và tuyệt vọng quá, không biết gia đình cháu gặp nghiệp chướng gì nữa!

Cháu viết đôi dòng tâm sự trong lúc tâm trang đang rối bời ( chồng cháu mới mất việc), cuộc sống thật bế tắc, cháu không nghĩ được điều gì cho tốt nữa..

Hiện tượng là khách quan - như những gì cô đã viết - Nhưng cách giải thích hiện tượng thì nhiều. Nghiệp chướng là một cách giải thích; định mệnh là một cách giải thích . Nhưng đó là những cách giải thích mang tính lý thuyết, còn lý thuyết đó có đúng hay không thì lại xét theo một tiêu chí khác. Còn với nhận thức trực quan "thấy sao nói vậy người ơi" cũng là một cách giải thích. Thí dụ như việc chống cô mất việc, người ta cũng có thể giải thích là do Cty thu hẹp sản xuất thì phải giảm nhân viên.Cách giải thích trực quan thường được coi là "pha học". Bởi vì ai cũng thấy như thế. Còn cách giải thích "nghiệp chướng" và "định mệnh" thường bị hoài nghi là "mê tín dị đoan".

Nhưng nếu con người không có khả năng tổng hợp một lý thuyết - dù đúng hay sai chưa bàn vội - để giải thích những hiện tượng thì nền văn minh nhân loại này không phát triển được, cô ạ.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cháu cũng tin là có nghiệp chướng vì chính bản thân cháu là người gặp phải, mình làm sai điều gì thì ngay tức khắc sẽ có hậu quả lớn hơn dính vào mình. Điển hình nhất là việc đầu năm 2012 cháu có thai nhưng vì lúc đó ích kỷ, chỉ muốn điều tốt cho bản thân mình nên phá lúc 6 tuần. Tháng 6 âm lịch cháu có thai lại, giữ hết sức nhưng lại bị lưu. Vì điều kiện kinh tế chưa cho phép nên mỗi đếm cháu vẫn đọc chú đại bi tại nhà, cầu nguyện cho con và hứa với con là đầu năm 2013 sẽ đi cầu siêu cho nó. Cháu cô gắng giữ lời hứa với con và giờ cháu lại có thai lại.

Mẹ cháu , lúc cách ngày cưới của cháu mấy tiếng đồng hồ, tự nhiên bị mê sảng ban đêm, toàn nói máu me, xong rồi " nó đánh tôi khổ sở lắm". Lúc đó cháu nghĩ lại, có lần cháu đi chùa , sư thầy có nói về kinh cứu khổ và niệm nam mô dược sư lưu ly Quang Vương Phật, cháu liền lấy cốc nước sạch, tắm gội, rồi thắp hương niệm và chỉ nghĩ đến mẹ, cháu niệm khoảng 1 tiếng, lúc đó mẹ cháu mê sảng lắm rồi, cả nhà còn nói là ngày mai không thể đãi khách được, phải hủy vì mẹ tự nhiên trở bệnh nặng. Niệm xong cháu đưa cốc nước có niệm chú cho mẹ uống, vừa cho mẹ uống vừa niệm phật, khoảng 5 phút sau thì mẹ ngủ ở trong tay cháu từ đó đến sáng, không mê sảng nữa. Sáng ngày lại tỉnh táo và bảo bố là " sao giờ này mà chưa thấy họ hàng sang giúp làm tiệc cưới". Bà trước đó có bị tai biến huyết áp khi đi chợ chuẩn bị đồ cưới cho cháu, may mà phát hiện kịp nhưng được bệnh viện cho về trước ngày cưới của cháu 2 tuần, ngày càng khỏe lại rồi , thế mà không hiểu tại sao đêm đó lại mê sảng nói toàn chuyện máu me, rồi cầu xin đừng đánh, rồi bảo bị đánh thịt rơi ra hết rồi, từng mảng từng mảng làm ai cũng sợ, hồn vía lên mây. Sau vụ đó cháu nghĩ mẹ cháu, hoặc 1 cá nhân hoặc nhà cháu đã làm việc gì đó sai nên mẹ cháu phải gánh. Cháu hỏi bố về ông nội và được biết" ngày xưa, lúc ông làm trưởng công an, có ra lệnh phá chùa". Cháu liền bảo bố mẹ cháu đi làm lễ sám hối cho ông tại chùa ( cháu sống xa quê) mà ông đã bảo phá, từ lúc đó đến giờ mẹ cháu không bị kiểu mê sảng đáng sợ nữa, ngủ ngon và không còn la hét vào nửa đêm, sức khỏe đã tốt lên nhiều, trông cháu ngoại được rồi

Chú nói thả chim phóng sinh thì có thể giảm bớt được nghiệp chướng, vậy có cần phải làm nghi lễ gì không hả chú? Nếu không có chim phóng sinh mà là chim cảnh thì có được không ạ vì chỗ cháu ở, cháu đi ngoài đường để ý nhưng không thấy. Chú chỉ cháu biết với ạ, cháu Cảm ơn chú nhiều

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay