Thiên Sứ

CẢ LÀng BỊ TuyỆt DiỆt VÌ ĐỘng ĐẾn Long MẠch NÚi Ba VÌ

8 bài viết trong chủ đề này

Nếu câu chuyện này có thật thì cụ Tả Ao chơi "ác" quá!

------------------------------------

CẢ LÀNG BỊ TUYỆT DIỆT VÌ ĐỘNG ĐẾN LONG MẠCH NÚI BA VÌ

Nguyễn Xuân Diện

08-06-2010

.

Posted Image

Từ thưở bé, ông nội tôi thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ của địa phương. Ông cũng thường đọc cho tôi nghe những câu ca dao, tục ngữ, những câu sấm, câu vè được lưu truyền ở xứ Đoài. Một trong những câu chuyện mà tôi rất ấn tượng đó là chuyện về ông thầy địa lý Tả Ao.

Chuyện rằng: Ngày xửa ngày xưa, làng La ở xứ Đoài (cách làng tôi 4 km) có đón được thầy địa lý Tả Ao về để xem đất. Thầy ở trong làng hàng năm trời. Dân làng thay nhau cung phụng ông. Hàng ngày dâng lên ông toàn những món ăn ngon. Sáng sớm, khi ông thức dậy là có một chiếc chậu đồng sẵn nước nóng để ông rửa mặt. Đêm thì đệ lên một chậu để ông ngâm chân. Rồi ông tìm được cho làng một cuộc đất tốt để làm đình, phát 18 quận công. Khi ông dời chân đi, dân làng nói chuyện tạ ơn ông. Ông nói: Dân làng với tôi đã rất thịnh tình, tôi không nhận gì nữa, chỉ xin một khóm tre non để tôi trồng ở góc ao đình. Sau này, làng phát văn võ quận công, tôi quay lại, xin ngả bụi tre đó, chẻ lạt để xâu tiền. Xâu được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Thế rồi ông xách tay nải lên đường.Đình làng để ở nơi đất đẹp, trước đình có ao làm minh đường. Làng vượng lắm, có đến 18 quận công, nổi danh trong triều ngoài trấn.

Sau, bụi tre lên xanh um. Dân làng mới họp bàn rằng, nếu cứ để bụi tre thế này, sau ông thầy Tả Ao về thì biết bao nhiêu tiền cho đủ để ông xâu tiền, mới lại bàn triệt búi tre đi.

Bẵng đi một thời gian, ông Tả Ao lại thăm làng. Chuyện trò hồi lâu ông mới hỏi đến bụi tre thì dân làng nói nó đã chết lụi rồi. Ông buồn lòng nhưng cũng làm như không có chuyện gì xảy ra.

Ông mới bảo làng có muốn phát nữa không, thì dân làng còn muốn phát nữa, cả văn lẫn võ, cả đinh lẫn tài. Ông bảo vậy thì hãy xẻ núi Tản Viên, dẫn nước về ao đình để thủy tụ nữa. Dân làng tưởng thật, xẻ núi dẫn nước về ao. Núi Tản Viên bị xẻ, động vào chân voi chân ngựa, toàn long mạch cả, khiến cho đất đào lên cứ đỏ như thịt trâu thịt ngựa, nước thì đỏ như máu.

Chỉ trong một thời gian ngắn, làng La lụn bại. Làng mắc dịch và chết gần hết, số còn sống sót thì phiêu bạt khắp nơi. Riêng Hội đồng lý dịch, kỳ mục có máu mặt trong làng đều hộc máu mà đột tử cả, không anh nào thoát. Đám con cháu họ đi du học hoặc buôn bán ngoài tỉnh không lụn bại thì cũng hư hỏng, tiêm la, lở loét, bệnh tật cả. Làng La thành ra một làng không còn một bóng người.

Ngày nay, địa phận làng La chính là làng Nhân Lý, xã Yên Mỹ, ngoại thị Sơn Tây. Dân làng Nhân Lý chính là người dân trong vùng, sau một thời gian kéo đến ở, ăn thừa tự trên đất làng La xưa.

Ca dao cổ Xứ Đoài có câu rằng:

Bây giờ có “Thủy nhập điền”

Gặt mùa vừa đoạn thì liền cấy chiêm

Đằng trong có một làng La

Bởi một nhời nói ấy mà tiệt tông

Tả Ao đóng hướng bảo lại lấy công

Rằng làng mới cãi rằng không kia mà

Tả Ao mới bảo bạc bội kia mà

Tả Ao mới bảo làng là đào sông

Tả Ao mới bảo đào sông

Nó đứt mạch đất tiệt tông kia mà.

Việc xẻ núi Tản Viên (Ba Vì) xin chớ lấy làm chơi. Cách đây khoảng hơn 10 năm, người ta đào bới, xẻ núi ở địa phận xã Minh Quang, huyện Ba Vì. Nước chảy ra trâu bò uống đều bị trụy thai cả. Dân cư dùng nước đó đều ốm yếu, mắc bệnh. Khi ấy, anh em báo chí lên điều tra và viết bài lên tiếng thì người ta mới dừng chuyện đào bới.

5 people like this

Share this post


Link to post
Share on other sites

câu chuyện này có lẽ ko có thật .1 bậc thầy về phong thủy như cụ tả ao ko thể làm chuyện diệt tông ,diệt họ như trên được

người viết bài này ko rõ có dụng ý gì (đạp lên danh tiếng của tiền nhân do cố ý ,hay hiểu lầm?)

Share this post


Link to post
Share on other sites

câu chuyện này có lẽ ko có thật .1 bậc thầy về phong thủy như cụ tả ao ko thể làm chuyện diệt tông ,diệt họ như trên được

người viết bài này ko rõ có dụng ý gì (đạp lên danh tiếng của tiền nhân do cố ý ,hay hiểu lầm?)

Đây là truyện cổ, tác giả chỉ tường thuật lại. Nếu có dụng ý thì là tiền nhân chứ không phải tác giả.
1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Những chuyện mang tính giai thoại thế này thật khó phân định được ai đúng ai sai! :D Nhưng cụ Tả Ao mà làm như vậy thì khó tin quá!

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nếu câu chuyện này có thật thì cụ Tả Ao chơi "ác" quá!

------------------------------------

CẢ LÀNG BỊ TUYỆT DIỆT VÌ ĐỘNG ĐẾN LONG MẠCH NÚI BA VÌ

Chỉ trong một thời gian ngắn, làng La lụn bại. Làng mắc dịch và chết gần hết, số còn sống sót thì phiêu bạt khắp nơi. Riêng Hội đồng lý dịch, kỳ mục có máu mặt trong làng đều hộc máu mà đột tử cả, không anh nào thoát. Đám con cháu họ đi du học hoặc buôn bán ngoài tỉnh không lụn bại thì cũng hư hỏng, tiêm la, lở loét, bệnh tật cả. Làng La thành ra một làng không còn một bóng người.

Đề cao núi Tản viên thì cũng tốt thôi, nhưng dùng hình tượng trừng phạt của núi Tản viên với con người, thì tôi nhận thấy tác giả có đầu óc phong kiến của người xưa rồi (thậm chí là ác :D )

Share this post


Link to post
Share on other sites

Đề cao núi Tản viên thì cũng tốt thôi, nhưng dùng hình tượng trừng phạt của núi Tản viên với con người, thì tôi nhận thấy tác giả có đầu óc phong kiến của người xưa rồi (thậm chí là ác :D )

Tác giả là người ngày xưa, ông Diện chỉ sưu tầm giới thiệu thôi.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Là bậc thầy về "tầm long" chắc cụ Tả Ao hiểu rõ ý nghĩa của câu "Tiên tích đức, hậu tầm long". Có thể suy ra "vì tiền mà tuyệt diệt cả 1 làng" khó có thể là hành động của cụ.

2 people like this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Là bậc thầy về "tầm long" chắc cụ Tả Ao hiểu rõ ý nghĩa của câu "Tiên tích đức, hậu tầm long". Có thể suy ra "vì tiền mà tuyệt diệt cả 1 làng" khó có thể là hành động của cụ.

Theo tôi: Chính xác là như vậy. Có thể đây là câu chuyện cảnh tỉnh lòng tham và sự bạc nghĩa của con người, lấy cụ Tả Ao làm nguyên nhân.

Tôi có xem chuyện "Bát tiên quá hải". Tiên ông Lã Đồng Tân giúp cho một bà nghèo sống bằng nghề bán nước giếng, bằng cách lấy mấy hạt gạo bỏ vào giếng nước của bà ta. Từ đó giếng chảy ra toàn rượu. Bà ta trở nên giàu có. Hơn 10 năm sau, tiên ông quay lại ghé thăm. Lúc ấy bà ta nhà cao cửa rộng, con cái đầy đàn. Tiên ông hỏi: Nhà bà còn thiếu thống gì nữa không? Con rể trả lời: Thưa tiên ông, nhà tuy đầy đủ, nhưng có rượu mà không có bã rượu cho lợn ăn. Tiên ông than rằng: Lòng tham của con người không có chỗ để dừng. Nói xong, Lã Đồng Tân lấy cây gậy khoắng xuống giếng. Mấy hạt gạo dính vào đầu gậy. Khi ông bay đi, giếng rượu lại trở thành nước lã.

6 people like this

Share this post


Link to post
Share on other sites