PhươngHồng

:d

7 bài viết trong chủ đề này

A message for you .

I want to write something, I want to express myself, not all but at least the thing that has been going round and round in my mind these days.

Sometimes I really want to tell you what I feel, what I think about you, about our relationship. But I'm still afraid. So what am I afraid of ? I'm afraid that my mind will change, afraid that it will makes me suffer, afraid that things will go out of my control, afraid that I will be rejected, ect.

I used to suffer by this kind of feeling, in fact I used to act like a fool, a purpet in the hand of emotion. So am I ready to really open my mind, to accept the fact that somethings are growing emotionally inside my heart, to follow my mood ? Well, I am not sure. The best thing I can do is try to have a right attitude toward all things happening inside my mind, and live mindfully with them. I don't want my mind will be burning by the flame of emotions, but I don't want to reject or try to get rid of it either. That's strange.

Not much thing I can do in this situation although my mind always want to do this or that. Well, let the emotion burns itself. Sometimes I feel tired from following my mood and my emotion too. Thanks the mindful mind for helping me not to overwhelm by them. That's strange too.

Whatever happens, I think we will still have a good relationship. I don't want to catologize it, let it happens naturally. Can we have a close, meaningful relationship without dependence from each other, a good relationship which is close enough for sharing and caring, and freedom enough for us to grow spirtually. Well, may be, if it is rooted in the right attitude, I think, and if we ourselves are mature enough.

I hope our relationship, whatever it is, will help us becoming more freedom, more mature, more understand about ourselves and about life. Is that too much? I think it can happen if we are continuously watching our mind and sharpening our understanding. Finally, it is our lesson now, and I hope we can learn something from it.

I want to quote some paragraphs from "Snow in the summer", which I think is the attitude we should have in this situation.

"I would like to beg you, as well as I can, to have patience with everything unresolved in your heart and to try to love the questions themselves as if they were locked rooms or books written in a very foreign language. Don’t search for the answers, which could not be given to you now, because you would not be able to live them. And the point is, to live everything. Live the questions now. Perhaps then, some day far in the future, you will gradually, without even noticing it, live your way into the answers." (Rainer Maria Rilke)

And another one

Do not disturb yourself by thinking of the whole of your life. Do not let your thoughts at once embrace all the various troubles which you may expect to befall you; but on every occasion ask yourself ‘What is there in this which is intolerable and past bearing?’ for you will be ashamed to confess. (Marcus Aurelius).

Best wishes for you, my dear friend!

Share this post


Link to post
Share on other sites

Dịch ra lun đi bé, lười đọc tiếng A lắm!

Share this post


Link to post
Share on other sites

Dịch ra lun đi bé, lười đọc tiếng A lắm!

vâng ạ , để bé dịch :rolleyes:

Share this post


Link to post
Share on other sites

:rolleyes: A message for you .

Lời nhắn cho em .

I want to write something, I want to express myself, not all but at least the thing that has been going round and round in my mind these days.

Anh muốn viết cái gì đó , anh muốn bộc lộ một chút về anh , không phải là tất cả nhưng là những điều mà luôn quanh quẩn trong tâm trí anh mấy ngày nay .

Sometimes I really want to tell you what I feel, what I think about you, about our relationship. But I'm still afraid. So what am I afraid of ? I'm afraid that my mind will change, afraid that it will makes me suffer, afraid that things will go out of my control, afraid that I will be rejected, ect.

Đôi khi anh thực muốn chỉ cho em biết những cảm nhận của anh , những cảm nhận về em , về mối quan hệ của chúng ta . Nhưng anh vẫn sợ . Anh sợ cái gì nhỉ ? Anh sợ cảm giác của anh thay đổi , sợ nó sẽ tạo cho anh sự đau khổ , sợ những cảm giác này sẽ nằm ngoài vòng kiểm soát của chính anh , sợ rằng anh sẽ từ bỏ ,…

I used to suffer by this kind of feeling, in fact I used to act like a fool, a purpet in the hand of emotion. So am I ready to really open my mind, to accept the fact that somethings are growing emotionally inside my heart, to follow my mood ? Well, I am not sure. The best thing I can do is try to have a right attitude toward all things happening inside my mind, and live mindfully with them. I don't want my mind will be burning by the flame of emotions, but I don't want to reject or try to get rid of it either. That's strange.

Anh đã từng đau khổ vì nhiều loại cảm xúc , sự thật là đã hành động như 1 kẻ ngốc , một con rối được điều khiển bởi bàn tay của cảm xúc . Bởi vậy anh đã sẵn sàng để mở rộng tâm hồn mình , chấp nhận sự thật rằng có cảm xúc nào đó đang lớn lên trong trái tim anh ., cùng với tâm trạng của chính anh . Đúng nhưng anh không chắc nữa . Điều tốt nhất anh có thể làm được là có thái độ đúng đắn với những gì đang xảy ra trong tâm trí anh , và sống chánh niệm với chúng . Anh không muốn tâm hồn anh bị đốt cháy bởi ngọn lửa của cảm xúc , nhưng anh cũng không muốn từ chối hoặc cố thoát khỏi nó . Thật là lạ phải không em ?

Not much thing I can do in this situation although my mind always want to do this or that. Well, let the emotion burns itself. Sometimes I feel tired from following my mood and my emotion too. Thanks the mindful mind for helping me not to overwhelm by them. That's strange too.

Anh không thể làm được nhiều điều trong những tâm trang như thế này mặc dù tâm anh luôn muốn làm điều gì đó . ừ , hãy để cho cảm xúc cháy bỏng . Đôi khi anh cảm thấy mệt mỏi vì những cảm xúc và tâm trí quá mạnh , Cảm ơn chánh niệm đã giúp anh không bị chúng lấn át . Thật kì diệu phải không em .

Whatever happens, I think we will still have a good relationship. I don't want to catologize it, let it happens naturally. Can we have a close, meaningful relationship without dependence from each other, a good relationship which is close enough for sharing and caring, and freedom enough for us to grow spirtually. Well, may be, if it is rooted in the right attitude, I think, and if we ourselves are mature enough.

Dù cho bất cứ điều gì xảy ra , anh nghĩ chúng ta vẫn luôn có sự ràng buộc tốt đẹp . Anh không muốn gượng ép nó , hãy để nó xảy ra tự nhiên em ạ . Chúng ta có thể giữ chặt , mối quan hệ sẽ ý nghĩa không có sự ràng buộc lần nhau , một mối quan hệ tốt là đủ đển chia sẻ và quan tâm và tự do cũng đủ để chúng ta Phát triển tâm linh . Ừ , có thể chứ nếu bắt nguồn từ thái độ đúng đắn , anh nghĩ nếu chúng ta đủ trưởng thành .

I hope our relationship, whatever it is, will help us becoming more freedom, more mature, more understand about ourselves and about life. Is that too much? I think it can happen if we are continuously watching our mind and sharpening our understanding. Finally, it is our lesson now, and I hope we can learn something from it.

Anh hi vọng mối quan hệ chúng ta , bất cứ điều gì mà chúng mang lại , sẽ giúp cho chúng ta tự do , trưởng thành hơn và hiểu hơn về chính chúng ta và cuộc sống này. Như vậy có là quá nhiều ? anh nghĩ điều đó có thể xảy ra nếu chúng ta cùng nhau quan sát tâm của chúng ta và chia sẽ sự hiểu biết đó . Cuối cùng nó là bài học cho chúng ta bây giờ , và anh hi vọng anh và em sẽ học được điều gì đó .

I want to quote some paragraphs from "Snow in the summer", which I think is the attitude we should have in this situation.

Anh muốn trích dẫn 1 đoạn từ cuốn ‘’ Snow in the summer ‘’ anh nghĩ nó chưa đựng vấn đề của anh và em :

"I would like to beg you, as well as I can, to have patience with everything unresolved in your heart and to try to love the questions themselves as if they were locked rooms or books written in a very foreign language. Don’t search for the answers, which could not be given to you now, because you would not be able to live them. And the point is, to live everything. Live the questions now. Perhaps then, some day far in the future, you will gradually, without even noticing it, live your way into the answers." (Rainer Maria Rilke)

And another one

Và một đoạn khác :

Do not disturb yourself by thinking of the whole of your life. Do not let your thoughts at once embrace all the various troubles which you may expect to befall you; but on every occasion ask yourself ‘What is there in this which is intolerable and past bearing?’ for you will be ashamed to confess. (Marcus Aurelius).

Best wishes for you, my dear friend!

Những điều tốt đẹp sẽ đến với em , gửi người bạn thân yêu !

Share this post


Link to post
Share on other sites

I would like to beg you, as well as I can, to have patience with everything unresolved in your heart and to try to love the questions themselves as if they were locked rooms or books written in a very foreign language. Don’t search for the answers, which could not be given to you now, because you would not be able to live them. And the point is, to live everything. Live the questions now. Perhaps then, some day far in the future, you will gradually, without even noticing it, live your way into the answers

Anh xin em hãy nhẫn nại với những điều chưa được khơi mở của con tim và hãy thử yêu những câu hỏi như thể chúng là căn phòng khóa kín hay cuốn sách được viết bằng thứ ngôn từ xa lạ. Đừng tìm kiếm câu trả lời khi mà chúng chưa dành cho em, bởi em chưa thể hòa nhập được với chúng. Và điều anh muốn nói là, hãy tận hưởng mọi thứ. Đắm mình trong những câu hỏi đi nào. Có lẽ rằng mai kia, thậm chí chẳng nhận ra, em sẽ dần trả lời được chúng theo cách của em.

Do not disturb yourself by thinking of the whole of your life. Do not let your thoughts at once embrace all the various troubles which you may expect to befall you; but on every occasion ask yourself ‘What is there in this which is intolerable and past bearing?’ for you will be ashamed to confess. (Marcus Aurelius).

Đừng phiền lòng nghĩ xem cuộc đời mình sẽ thế nào. Đừng bao giờ để ý nghĩ của bản thân kìm hãm những trắc trở sẽ xảy đến trong cuộc sống; nhưng trong mọi tình huống hãy tự hỏi: "Điều gì là không thể chịu đựng nổi và điều gì là có thể?" có thể bạn sẽ không dám thú thực đâu.

Mình dịch hơi "phiêu"! :rolleyes:

Share this post


Link to post
Share on other sites

Haiz.... no need to think much about feelings. Go and express yourself. You don't have an eternal life to live, so why hesitate?

(Dịch thô luôn: sao phải xoắn?)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay