nguoivosu

Chiếc Lá

6 bài viết trong chủ đề này

Posted Image

Một ngày mùa thu, khi đi dạo chơi trong một công viên, tôi bắt gặp một chiếc lá đỏ rất đẹp hình trái tim đang đong đưa trên cành. Tôi đứng nhìn và nói chuyện với chiếc là rất lâu. Tôi chợt khám phá ra rằng chiếc lá là mẹ của cây.

Bình thường ta nghĩ rằng cây là mẹ của lá, nhưng sau một hồi ngắm nhìn chiếc lá, tôi thấy rằng lá cũng là mẹ của cây. Rễ cây hút nhựa từ nước và khóang chất nhưng thứ nhựa nguyên nầy không đủ để nuôi sống cây nên cây phải phân phát nhựa nầy cho các lá, và với sự hợp tác của ánh sáng mặt trời và không khí, lá biến chế nhựa nguyên thành một thứ nhựa gọi là nhựa luyện có khả năng nuôi sống cây. Vì vậy mà tôi thấy lá cũng là mẹ của cây. Chiếc lá được gắn vào cây bởi một cái cuống, cho nên mình thấy được dễ dàng sự liên lạc của hai bên.

Còn ta thì đã có cái cuống nhau ở bụng mẹ khi ta còn là một bào thai. Chính nhờ cái cuống nhau đó mà thức ăn và dưỡng khí được đưa vào bào thai. Khi ta sinh ra, người ta cắt mất cái cuống đó, và điều này cho ta cái ảo tưởng là ta được độc lập tự do, không còn bị lệ thuộc vào mẹ nữa. Thật ra ta vẫn là con của mẹ, và không những ta chỉ có một người mẹ, mà ta có rất nhiều mẹ. Trái đất cũng là mẹ của ta. Ta được gắn liền vào trái đất bởi rất nhiều cái cuống. Ta cũng có một cái cuống gắn ta vào với mây. Bởi nếu không có mây, làm sao có nước cho ta uống. Ta được tạo thành bởi bảy mươi phần trăm nước, vì vậy ta và mây cũng được gắn vào nhau. Ta còn được gắn vào với rất nhiều thứ khác, với dòng sông, với rừng xanh, với bác tiều phu, với bác nông dân, đủ cả không thiếu gì hết. Cả vũ trụ dang tay nuôi nấng ta, bảo bọc ta. Bạn có thấy tôi là bạn và bạn là tôi không? Nếu bạn không có mặt thì tôi cũng không có mặt. Điều đó quá hiển nhiên. Nếu bạn chưa thấy được như vậy, bạn cứ nhìn sâu thêm, bạn sẽ thấy.

Tôi hỏi chiếc lá:” Em có sợ mùa thu không, vì tới mùa thu, em sẽ phải rời cây? ” Chiếc lá đáp:”Dạ không. Suốt mùa Xuân và mùa hạ em đã sống rất đầy đủ. Em đã giúp cây hết lòng để cây được sống. Em thấy mình trong cây. Em thấy mình là cây, em không phải chỉ lá một chiếc lá. Khi em trở về đất, em sẽ tiếp tục nuôi dưỡng cây. Em chẳng có gì phải lo sợ cả.

Khi em rời cành bay bổng trên không, em sẽ vẫy tay chào cây: Ta sẽ gặp lại nhau một ngày rất gần.”

Chiếc lá vừa nói xong thì một ngọn gió thoáng qua. Chiếc lá bay lượn nhẹ nhàng trước khi rơi xuống đất. Lá rất sung sướng khi thấy được lá là cây. Tôi cúi đầu chào lá, cảm ơn lá đã cho tôi một bài học quý giá.

(Thích Nhất Hạnh)

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Cũng câu chuyện vềchiếc lá, tôi đã từng nghe ai đó kể 1 lần từ lâu lắm roi nhưng không nhớ được nênviết lại theo lời của bản thân có phần thêm phần bớt nhưng cốt truyện thì khôngthay đổi. Nếu ai có nguyên văn câu chuyện này, mong được chia sẻ:

Ngày xưa có 2 cha con sống với nhau, người con không may bị bạiliệt từ nhỏ và phải nằm trên dường ngày qua ngày…Tháng ngày trôi qua, hai chacon họ rất vui vẻ và hạnh phúc khi sống có nhau dẫu biết rằng người con sẽ vĩnhviễn không đứng dậy được.

Người cha sẽ rất buồn nếu một ngày không còn con nữa, ông luôntìm thức ăn nuôi con mỗi ngày. Rồi ông cũng già, tóc cũng bạc xuân qua, thutới, đông đến…. Sau nhà gần nơi cửa sổ nơi người con nằm có một cây nhỏ đến naycũng đã cao lớn thành cây cổ thụ và người con vẫn thường ngày nằm liệt trêndường lạc quan nhìn sự lớn dần của gốc cây.

Một ngày, khi hai cha con ngồi bên nhau tâm sự, người con nhìnra cửa sổ và nói: “Cha ơi, hãy nhìn cây to lớn kia, con sẽ không bao giờ xacha, con nghĩ chừng nào triệu chiếc lá xanh trên cây kia rụng hết thì con mới xacha”

Nhưng sau 30 mùa đông trôi qua, người cha nay đã già lắmrồi, ông không còn đi được nữa, ông ngồi ngoài hiên luôn nhìn xa xăm lo chongười con mình khi mình già.

Một đêm trăng, khi người cha thiếp ngủ, người con nằm trêndường, anh vẫn nhìn ra cây cổ thụ, bao nhiêu mùa đông trôi qua mà chỉ thấy duynhất một chiếc lá không rụng, anh tự hỏi sao còn mỗi chiếc lá sao không rơi đểta phải làm khổ cha mình thế này. Anh suy nghĩ, nghĩ và anh cố gắng hết sứctrườn dậy, bò lê lết…và anh bắt đứng dậy được, bắt đầu đi được 1 bước chân, 2bước chân…cuối cùng rồi anh cũng chạm được vào gốc cây, anh ngạc nhiên khi câyđã chết khô sao vẫn còn một chiếc lá? Anh chạm tay vào chiếc lá…anh sửng sốtkhi sờ vào chiếc lá đó là chiếc lá giả, anh khóc thảm thiết và chạy thật nhanhra đầu nhà gọi “Cha, cha….”

Người cha bừng tỉnh, quơ quơ chiếc gậy rồi họ ôm nhau cùngnhau bước lên thềm nhà đúng lúc ánh trăng tròn luồn qua đám mây tỏa bóng sángđầy sân.

Edited by nguoivosu

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cũng câu chuyện vềchiếc lá, tôi đã từng nghe ai đó kể 1 lần từ lâu lắm roi nhưng không nhớ được nênviết lại theo lời của bản thân có phần thêm phần bớt nhưng cốt truyện thì khôngthay đổi. Nếu ai có nguyên văn câu chuyện này, mong được chia sẻ:

Ngày xưa có 2 cha con sống với nhau, người con không may bị bạiliệt từ nhỏ và phải nằm trên dường ngày qua ngày…Tháng ngày trôi qua, hai chacon họ rất vui vẻ và hạnh phúc khi sống có nhau dẫu biết rằng người con sẽ vĩnhviễn không đứng dậy được.

Người cha sẽ rất buồn nếu một ngày không còn con nữa, ông luôntìm thức ăn nuôi con mỗi ngày. Rồi ông cũng già, tóc cũng bạc xuân qua, thutới, đông đến…. Sau nhà gần nơi cửa sổ nơi người con nằm có một cây nhỏ đến naycũng đã cao lớn thành cây cổ thụ và người con vẫn thường ngày nằm liệt trêndường lạc quan nhìn sự lớn dần của gốc cây.

Một ngày, khi hai cha con ngồi bên nhau tâm sự, người con nhìnra cửa sổ và nói: “Cha ơi, hãy nhìn cây to lớn kia, con sẽ không bao giờ xacha, con nghĩ chừng nào triệu chiếc lá xanh trên cây kia rụng hết thì con mới xacha”

Nhưng sau 30 mùa đông trôi qua, người cha nay đã già lắmrồi, ông không còn đi được nữa, ông ngồi ngoài hiên luôn nhìn xa xăm lo chongười con mình khi mình già.

Một đêm trăng, khi người cha thiếp ngủ, người con nằm trêndường, anh vẫn nhìn ra cây cổ thụ, bao nhiêu mùa đông trôi qua mà chỉ thấy duynhất một chiếc lá không rụng, anh tự hỏi sao còn mỗi chiếc lá sao không rơi đểta phải làm khổ cha mình thế này. Anh suy nghĩ, nghĩ và anh cố gắng hết sứctrườn dậy, bò lê lết…và anh bắt đứng dậy được, bắt đầu đi được 1 bước chân, 2bước chân…cuối cùng rồi anh cũng chạm được vào gốc cây, anh ngạc nhiên khi câyđã chết khô sao vẫn còn một chiếc lá? Anh chạm tay vào chiếc lá…anh sửng sốtkhi sờ vào chiếc lá đó là chiếc lá giả, anh khóc thảm thiết và chạy thật nhanhra đầu nhà gọi “Cha, cha….”

Người cha bừng tỉnh, quơ quơ chiếc gậy rồi họ ôm nhau cùngnhau bước lên thềm nhà đúng lúc ánh trăng tròn luồn qua đám mây tỏa bóng sángđầy sân.

Câu chuyện này có lẽ là sự cải biên chuyện ngắn nổi tiếng của một nhà văn Hoa Kỳ (Tôi quên mất tên) - dịch ra tiếng Việt có tựa là "Chiếc lá cuối cùng".

Nội dung câu chuyện tóm tắt như sau:

Một ông lão nghèo làm nghề người mẫu thuê giá rẻ cho các sinh viên mỹ thuật. Ông ước mơ trở thành một họa sĩ nổi tiếng và có tác phẩm để đời. Vào một ngày mùa đông lạnh giá ở nước Mỹ, có một cô sinh viên thuê ông làm mẫu bị viêm phổi, một bệnh khó chữa ở đầu thế kỷ trước. Cô bé thất vọng và nằm chờ chết ở bệnh viện, cô ta nhìn qua cửa sổ phòng bệnh và đếm từng chiếc lá rơi ở một cây leo trên tường ngoài cửa sổ và nói với ông lão người mẫu khi ông đến thăm cô: "Số phận của con như những chiếc lá trên cành cây kia, khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống con sẽ chết.". Cô ấy tin như vậy. Ngày lại ngày trôi qua, cái cây rụng từng chiếc lá. Khi trên cành chỉ còn trơ trọi vài chiếc lá vàng heo hắt, cô bé nói: "Ngày mai khi mở cửa sổ ra thấy những chiếc lá cuối cùng đã rơi xuống thì đó là ngày con kết thúc cuộc đời mình!". Đêm hôm ấy, gió thổi ào ào với những cơn mưa tuyết.... Nhưng kỳ lạ thay! Khi cô bé mở cửa sổ phòng ngủ thì vẫn thấy chiếc lá cuối cùng ở trên cây như một dấu ấn của sự sống mãnh liệt trước những phong ba cuộc đời. Một khí lực trào lên trong người cô bé và cô bé tự tin ấy đã khỏi bệnh trở về mái trường xưa. Nhưng từ ngày ấy, không thấy ông lão người mẫu đâu cả.

Người ta kể lại rằng: Vào cái đêm mà gió và mưa tuyết ào ào tới vùng này thì họ thấy một ông lão co ro trong chiếc áo lạnh cũ sờn với cái đèn măng sông ngồi dưới chân tường bệnh viện. Ông lão đã chờ chiếc lá cuối cùng trên cành cây rơi xuống và nhặt chiếc lá ấy lên. Ông lão bắc thang, treo đèn măng sông và vẽ lại chiếc lá ấy y hệt như nó vẫn ở trên cây. Sau đêm hôm đó, ông lão bị viêm phổi và đã chết.

Hình như câu chuyện này là cảm hứng cho một bài hát của nhạc sĩ Tuấn Khanh, mà tôi rất thích nghe. Cũng có tựa là "Chiếc lá cuối cùng".

http-~~-//www.youtube.com/watch?v=E5jw8EDytZA

2 people like this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Câu chuyện này có lẽ là sự cải biên chuyện ngắn nổi tiếng của một nhà văn Hoa Kỳ (Tôi quên mất tên) - dịch ra tiếng Việt có tựa là "Chiếc lá cuối cùng".

Nội dung câu chuyện tóm tắt như sau:

Một ông lão nghèo làm nghề người mẫu thuê giá rẻ cho các sinh viên mỹ thuật. Ông ước mơ trở thành một họa sĩ nổi tiếng và có tác phẩm để đời. Vào một ngày mùa đông lạnh giá ở nước Mỹ, có một cô sinh viên thuê ông làm mẫu bị viêm phổi, một bệnh khó chữa ở đầu thế kỷ trước. Cô bé thất vọng và nằm chờ chết ở bệnh viện, cô ta nhìn qua cửa sổ phòng bệnh và đếm từng chiếc lá rơi ở một cây leo trên tường ngoài cửa sổ và nói với ông lão người mẫu khi ông đến thăm cô: "Số phận của con như những chiếc lá trên cành cây kia, khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống con sẽ chết.". Cô ấy tin như vậy. Ngày lại ngày trôi qua, cái cây rụng từng chiếc lá. Khi trên cành chỉ còn trơ trọi vài chiếc lá vàng heo hắt, cô bé nói: "Ngày mai khi mở cửa sổ ra thấy những chiếc lá cuối cùng đã rơi xuống thì đó là ngày con kết thúc cuộc đời mình!". Đêm hôm ấy, gió thổi ào ào với những cơn mưa tuyết.... Nhưng kỳ lạ thay! Khi cô bé mở cửa sổ phòng ngủ thì vẫn thấy chiếc lá cuối cùng ở trên cây như một dấu ấn của sự sống mãnh liệt trước những phong ba cuộc đời. Một khí lực trào lên trong người cô bé và cô bé tự tin ấy đã khỏi bệnh trở về mái trường xưa. Nhưng từ ngày ấy, không thấy ông lão người mẫu đâu cả.

Người ta kể lại rằng: Vào cái đêm mà gió và mưa tuyết ào ào tới vùng này thì họ thấy một ông lão co ro trong chiếc áo lạnh cũ sờn với cái đèn măng sông ngồi dưới chân tường bệnh viện. Ông lão đã chờ chiếc lá cuối cùng trên cành cây rơi xuống và nhặt chiếc lá ấy lên. Ông lão bắc thang, treo đèn măng sông và vẽ lại chiếc lá ấy y hệt như nó vẫn ở trên cây. Sau đêm hôm đó, ông lão bị viêm phổi và đã chết.

Hình như câu chuyện này là cảm hứng cho một bài hát của nhạc sĩ Tuấn Khanh, mà tôi rất thích nghe. Cũng có tựa là "Chiếc lá cuối cùng".

Cảm ơn sư phụ vì những thông tin về "Chiếc lá cuối cùng". Đây cũng là 1 bài hát con yêu thích, hôm nay lại được biết thêm câu chuyện về sự ra đời của bài hát nữa. http://lyhoc.vstatic.net/public/style_emoticons/default/1.gif

Con thích nhất là nghe Lệ Quyên hát bài này. Khi lần đầu tiên nghe Lệ Quyên hát, con hoàn toàn ngạc nhiên vì ko nghĩ rằng cô ấy lại có thể hát được thể loại nhạc này, và con đã hoàn toàn bị cô ấy chinh phục bởi bài hát này.

http-~~-//www.youtube.com/watch?v=SEH5fPIctY8

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Cảm ơn Bác Thiên Sứ và chị Lan Anh đã chia sẻ bài hát này.

Thanks

Chiếc Lá Cuối Cùng

Nhạc và lời : Tuấn Khanh

Phạm Ngọc Lân đàn và hát

Bài hát nổi tiếng nhất của nhạc sĩ Tuấn Khanh (sinh năm 1933), sáng tác trong thập niên 60. Bài này là một trong những ca khúc tiêu biểu cho dòng nhạc trữ tình trong thập niên đó.

Chiếc lá cuối cùng

Đêm qua chưa (1) mà trời sao vội sáng

Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang

Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá

Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa

Đêm chia ly nghẹn ngào (2) sao chẳng nói

Chỉ nghe tim nức nở (2) trở về thôi

Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối

Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi

Mộng về một đêm xuân sang

Em thì thầm ngày đó thương anh

Thuyền về một đêm trăng thanh

Xây mộng vàng đậu bến sông xanh

Mộng tràn ngập đêm trăng sao

Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh

Rồi một chiều xuân thơ trinh

Cho lòng mình về với dĩ vãng

Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng

Đường thênh thang gió lộng một mình ta

Rượu cạn ly uống say lòng còn giá

Lá trên cành một chiếc cuối bay xa

(1) Có ca sĩ hát "Đêm chưa qua...", nhưng chính tác giả đã lên tiếng về việc sửa lời không đúng với ý của ông.

(2) Có ca sĩ hát "buồn gì" thay vì "nghẹn ngào", "em nói nhỏ" thay vì "tim nức nở"

Edited by nguoivosu

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Rơi lệ với giọng hát và câu chuyện cuộc đời cậu bé 12 tuổi(Dân trí) - “Trong đất trời bao la rộng lớn, em mơ thấy mẹ đang cầu nguyện cho em”, đó là lời tâm sự mà cậu bé 12 tuổi người Mông Cổ gửi tới người mẹ quá cố của mình trong chương trình China’s Got Talent năm 2011. Giọng hát của em đã khiến nhiều người rơi lệ.Cậu bé 12 tuổi tên Uudam đã chinh phục khán giả, giám khảo và tất cả cư dân mạng đã có dịp xem qua đoạn clip ghi lại phần thi thử giọng của mình tại cuộc thi China’s Got Talent năm 2011.

Xuất hiện trên sân khấu, Uudam tỏ ra rất bản lĩnh, và chững chạc hơn tuổi khi trả lời rất trôi chảy và tự nhiên các câu hỏi của giám khảo. Cậu bé với đôi mắt sáng giới thiệu mình đến từ Mông Cổ và luôn mang trong mình giấc mơ tạo nên một loại mực đặc biệt có thể biến cả thế giới này thành đồng cỏ xanh tươi như tại quê nhà của em. Nhiều khán giả đã bày tỏ sự thích thú khi nghe em chia sẻ về giấc mơ rất đáng yêu của mình.

Posted Image

Cậu bé 12 tuổi Uudam khiến khán giả và giám khảo rơi lệ trong chương trình China’s Got Talent năm 2011

Uudam đến cuộc thi với một ca khúc mang tên Mother in the Dream (tạm dịch là Mẹ về trong giấc mơ). Em chia sẻ muốn thể hiện tài năng của mình như một món quà dành tặng cho người mẹ kính yêu.

Khi giám khảo hỏi em: “Thế mẹ cháu giờ đang ở đâu?”, Uudam trả lời: “Mẹ cháu đang ở trên thiên đường ạ”. Câu trả lời của cậu bé 12 tuổi khiến cho cả khán phòng lặng im. Mẹ cậu bé mất vì một tại nạn xe hơi khi Uudam lên 8 tuổi và 2 năm sau cha cũng em cũng rời xa em bởi một tại nạn giao thông. Đâu đó trong khán phòng những ánh mắt bày tỏ sự cảm thông và thương cảm bắt đầu xuất hiện. Khi Uudam cất giọng hát, nhiều người đã rơi lệ. Uudam hát với một chất giọng trong trẻo, và tình cảm. Bài hát mà em dành tặng cho người mẹ kính yêu của mình đã khiến cho nhiều người day dứt khôn nguôi: “Trong đất trời bao la, em mơ thấy mẹ đang cầu nguyện cho em, mẹ đưa cho em sữa, thứ quý giá của đất trời, mẹ của em đang ở một nơi rất xa. Khi những vì sao đang lấp lánh trên đồng cỏ xanh, em lại nghĩ về khuôn mặt ân cần của mẹ. Mẹ ở thiên đường và cầu nguyện cho em một cuộc sống bình an, hạnh phúc. Mẹ đang ở một nơi rất xa…”. Mother In The Dream được Uudam thể hiện bằng tiếng Mông Cổ, và không phải ai cũng hiểu được ý nghĩa ca từ trong bài hát nhưng giọng ca của cậu bé 12 tuổi đã làm rung động ban giám giám khảo và toàn thể khán giả có mặt ngày hôm đó. Cậu bé 12 tuổi chia sẻ: “Cháu hát bài hát này rất nhiều lần. Mỗi sáng thức dậy, cháu lại hát bởi vì cháu rất nhớ mẹ, mẹ cháu đang ở trên thiên đường”, “Thỉnh thoảng cháu lại nằm mơ thấy mẹ ở bên cạnh mình”.

Một vị giám khảo của chương trình đã nhận xét, Uudam giống nhân vật Hoàng Tử Nhỏ trong truyện của Antoine de Sant. “Bài hát này chính là loại mực đặc biệt biến nơi phiền muộn này thành cánh đồng cỏ xanh tươi, để mọi người lại được sống một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc”, vị giám khảo này nói.

Ngay sau khi đoạn clip ghi lại phần thử giọng của Uudam được đưa lên mạng, nhiều cư dân mạng đã bày tỏ sự cảm thông, và thậm chí là rơi nước mắt với câu chuyện cuộc đời cũng như giọng hát của cậu bé.

Mời các bạn thưởng thức giọng hát của cậu bé 12 tuổi Uudam trong cuộc thi China’s Got Talent năm 2011

Edited by nguoivosu

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay