TheTrung

Tìm Kiếm Việt Nam (Unearthing Vietnam) - Một Luận Văn Thạc Sĩ Nus

39 bài viết trong chủ đề này

Trong khi tìm tài liệu trên Internet, chúng tôi tìm thấy tài liệu dưới đây, tài liệu là một luận văn thạc sĩ lịch sử tại đại học quốc gia Singapore của Haydon Leslie Cherry - một người New Zeland.

Sau khi đọc, chúng tôi thấy đây là một tài liệu có giá trị cung cấp nhiều thông tin về quá trình nghiên cứu lịch sử cổ đại Việt Nam, trong đó có nhiều vấn đề được xem xét khách quan.

Vì lẽ đó, chúng tôi quyết định tổ chức dịch nhanh để đưa lên đây nhằm cung cấp một góc nhìn cho những ai quan tâm.

Chúng tôi sẽ lần lượt đưa phần dịch lên chủ đề này. Những ai có thể đọc tiếng anh, xin xem link dưới đây để download các file gốc.

Để giữ mạch, khi quý vị có trao đổi xin đưa sang chủ đề Trao đổi

Đồng thời, chúng tôi cũng kêu gọi sự chung sức dịch ( bằng cách dịch qua google.com/translate rồi sửa nhanh) để sản phẩm chóng ra mắt. Nếu ai có thời gian làm việc này xin đăng ký và nhận một chương để bắt đầu, tôi sẽ tạo chủ đề cho từng chương để dễ đưa nội dung lên.

Trân trọng

http://scholarbank.n...dle/10635/14409

Unearthing Vietnam: Archaeology and the making of a nation

Show full item record

Title:Unearthing Vietnam: Archaeology and the making of a nation

Authors:HAYDON LESLIE CHERRY

Supervisor:LOCKHART, BRUCE MCFARLAND

Keywords:archaeology, Bronze Age, colonialism, nation, nationalism, Việt Nam

Issue Date:2005

Abstract:The Hùng Kings first appear in Vietnamese texts that date from the fourteenth century. During the colonial period, they and their kingdom of Văn Lang were considered legends. However, in the post-independence period, archaeological artefacts from the Bronze Age, first unearthed during the colonial period and studied further by archaeologists in the Democratic Republic of Việt Nam, were used to demonstrate their historical reality. The Hùng Kings came to be considered the origins of the Vietnamese nation. Spanning the pre-colonial, colonial and post-independence periods, this thesis is a study of the role that archaeology has played in the making of that nation.

Department:HISTORY

Degree Conferred:MASTER OF ARTS

Document Type:Thesis

Files in this item

01 FRONT MATTER.pdf-

02 INTRODUCTION.pdf-

03 CHAPTER ONE.pdf-

04 CHAPTER TWO.pdf-

05 CHAPTER THREE.pdf-

06 CHAPTER FOUR.pdf-

07 CONCLUSION.pdf-

08 BIBLIOGRAPHY.pdf-

09 APPENDIX A.pdf-

10 APPENDIX B.pdf-

This item appears in the following Collection(s)

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tìm Kiếm VIỆT NAM: Khảo cổ học và sự ra đời của 1 quốc gia.

Haydon LESLIE CHERRY

(B.A.(Hons), NUS)

LUẬN ÁN TRÌNH CHO BẰNG THẠC SĨ NGHỆ THUẬT

Khoa Lịch sử

ĐẠI HỌC QUỐC GIA CỦA SINGAPORE

2004

LỜI CẢM ƠN

Nghiên cứu cho luận án này được thực hiện thông qua sự hỗ trợ của Học bổng nghiên cứu sau đại học của đại học quốc gia Singapore (NUS) từ tháng 7 năm 2002 đến tháng bảy Năm 2004 và giải thưởng trợ cấp thêm cho nghiêncứu tại Hà Nội, Việt Nam trongTháng tám và tháng chín năm 2003.

Tôi muốn cảm ơn Giáo sư Phan Huy Lê, Giám đốc Trung tâm Việt Nam và Nghiên cứu liên văn hóa tại Đại học Quốc gia Hà Nội. Nghiên cứu của tôi tại Hà Nội sẽ không thể thực hiện được mà không có sự hỗ trợ của Trung tâm mà ông chỉ đạo. Tôi cũng muốn ghi lòng biết ơn của tôi với các giám đốc và nhân viên của một số tổ chức khác cho phép tô itruy cập vào thư viện của họ: đầu tiên, ông Phạm Thế Khang, Giám đốc Thư viện Quốc gia Việt Nam Hà Nội và ông Lê Thùy Dương của Bộ phận quan hệ quốc tế, thứ hai, Tiến sĩ Andrew Hardy, giám đốc của Française Écoled ’Extrême -Orient (EFEO) - Viện Viễn Đông Bác Cổ và sau đó các thư viện của EFEO, và cuối cùng, ông Kesavapany, giám đốc của Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS), và nhân viên của thư viện ISEAS

Số người mà tôi đã được hưởng lợi về mặt trí tuệ là quá lớn để liệt kê đầy đủ, và không có nghi ngờ có nhiều khoản nợ mà tôi không nhận thức đúng.

Tôi đã học được rất nhiều từ cuộc hội thoại hoặc thư từ với cô Claudine Ang, Tiến sĩ Susan Bayly, Tiến sĩ Gregory Clancey, Tiến sĩ Nola Cooke, ông Bradley Davis, Tiến sĩ Mark Frost, Tiến sĩ Andrew Hardy, ôngErik Holmberg, cô Wen Hu, phó Giáo sư Huang Jianli, Tiến sĩ Stephen Keck,ông Didi Kwartanada, Tiến sĩ Li Tana, Tiến sĩ Helmut Loofs-Wissowa, Giáo sư David Marr, Phó Giáo sưJohn Miksic,Giáo sư Anthony Milner, Tiến sĩ Michael Montesano, phó giáo sưMaurizio Peleggi, Phó Giáo sư Patricia Pelley, cô Qian Bo, Giáo sư Anthony Reid, Giáo sư Momoki Shiro, Giáo sư Huệ-Tâm Hồ Tài, Ông Trần Kỳ Phương, Giáo sư Trần Quốc Vượng, ông Kunakorn Vanichviroon và những người khác.

Khoa Lịch sử tại NUS đã đồng ý và cung cấp sự hỗ trợ về môi trường để nghiên cứu. Cả hai Phó Giáo sư BrianFarrell và bà Kelly Lau đã làm tất cả mọi thứ có thể để giúp tôi thông qua sự phức tạp và rắc rối quan liêu của NUS. Tôi đặc biệt biết ơn đối với lòng tốt và tình bạn mở rộng đối với tôi củaTiến sĩ Quek Ser Hwee và Tiến sĩ Timothy Barnard. Tôi muốn cảm ơn ông Erik Holmberg và cô Vernie Oliveiro đã đọc dự thảo nghiên cứu này và nhận xét ​​về các tư liệu trong nó.

Cuối cùng, lời cảm ơn sâu sắc nhất được dành riêng cho hai giám sát viên của tôi. Thông qua sự giảng dạy của mình và học bổng, Giáo sư Reynaldo Ileto đã cung cấp một ví dụ nổi bật của một người tri thức sáng tạo và phê phán. Thông qua khả năng ngôn ngữ của mình sâu sắc, uyên bác, và trên tất cả, lòng từ bi và sự hiểu biết dành cho Người Việt Nam và sinh viên của mình, Tiến sĩ Bruce Lockhart đã cung cấp một mô hình mà tôi chỉ có thể mong muốn theo đuổi. Ý kiến và phê bình của ông đã cứu thoát các luận án này khỏi vô số lỗi và hướng dẫn và chăm sóc của mình đã cứu tôi khỏi tuyệt vọng nhiều hơn một lần. Tôi nợ ông nhiều nhất trong nghiên cứu này.

Tuy nhiên, trách nhiệm cho những gì được khẳng định trong tài liệu này là của một mình tôi

Mục lục

Lời cảm ơn

Mục lục

Sơ lược

Lưu ý về phiên dịch

Các từ viết tắt

Giới thiệu

Chương Một

Thời của các vị vua Hùng trước thuộc địa....................................... .......... 22

Chương Hai

Văn bản và nghiên cứu củacổ sử dưới thời thuộc địa..................... 42

Chương Ba

Chính sách văn hoá Nhà nước, tổ chức nghiên cứu và khảo cổ học tại DRV (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) ............... 77

Chương Bốn

Thời đại đồ đồng Việt và các vị vua Hùng .................................................... 100

Phụ lục A

Bản dịch của Đại Toàn Thư Việt Sử Ký, Ký Ngoại, Quyền I, 1a-5b........................ 145

Phụ lục B tự truyện

TÓM TẮT

Luận án này là một nghiên cứu khảo cổ học và việc hình thành các dân tộc Việt Nam. Tiền đề cơ bản của nó là các quốc gia hiện đại thường được hình thành trên cơ sở tồn tại từ trước của cộng đồng và thường trong thời gian dài, sử dụng chất liệu văn hoá tìm thấy trong những cộng đồng trước đó. Các nước Văn lang, chính thể đầu tiên được ghi nhận ở Việt Nam và cácnhà lãnh đạo của mình, vua Hùng, phục vụ chức năng chính trị cụ thể, các văn bản thế kỷ 14 và15 trong đó họ lần đầu tiên xuất hiện. sau đó các văn bản lịchsử khẳng định tính hợp pháp chính trị cho cáctriều đại cầm quyền bằng cách truy tìm quy tắc của họ từ các vị vua Hùng. Những văn bản đó cũng thể hiện sự hoài nghi đáng chú ý về những yếu tố kỳ lạ liên quan đến thời gian của các vị vua Hùng trong truyện kể trước đó

Dưới sự cai trị thuộc địa, văn bản lịch sử Việt Nam trước thời thuộc địa đã trở thành đối tượng của câu hỏi cho các học giả Pháp tại EFEO, nơi họ đã được phân loại và được tổ chức và xác nhận của họ đôi khi mâu thuẫn. Tiếp tục truyền thống bản xứ hoài nghi đối với cả các vị vua Hùng và đất nước Văn Lang, các học giả Pháp đã đi đến phủ nhận sự tồn tại của nước này và các nhà lãnh đạo của nó. Quan điểm của Pháp về quá khứ ban đầu Việt Nam đã bị ảnh hưởngsâu sắc bởi quan điểm cuối thời tiền thuộc địa của quá khứ đó. Ngoài ra nghiên cứu của quá khứ thông qua văn bản, người Pháp cũng tiến hành đầu tiên khai quật khảo cổ học thời cổ sử ở Việt Nam.Tuy nhiên, Khảo cổ học thời cổ sử, không giống như khảo cổ học các tượng đài, là những lợi ích gần gũi với thuộc địa. Vì thế nhiều người nghiệp dư chịu trách nhiệm thực hiện một vài trong số khai quật thời tiền sử quan trọng nhất ở miền bắc Việt Nam trong thời kỳ thuộc địa, như thời kỳ đồ đồng tại Đồng Sơn. Do đó, họ đã tạo ra rất nhiều những kết luận không rõ ràng.

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

The DRV state succeeded the French colonial state in supporting the studyof archaeology. The cultural policyof the DRV state was explicitly nationalist, populist, scientific and Marxist. Thisinformed the study of archaeology in a number of institutional contexts. Owing tothe fact that prehistoric archaeology under colonial rule was of amateur provenance, there were no trained Vietnamesearchaeologists at the time of independence. Archaeology in the DRV came under the influence of Soviet archaeology. In the mid1950s, DRV scholars identified the country of Văn Lang, the earliest recorded Vietnamese polity, and the Hùng Kings as the“origins of the nation”. As DRVarchaeologists began the first excavations in the post-independence period, they mounted a wide-ranging critique of archaeologyconducted during the colonial period.

Nhà nước Cộng hòa dân chủ Việt nam (CHDCVN) đã tiếpnối nhà nước thực dân Pháp trong việc hỗ trợ nghiên cứu của khảo cổ học. Chính sáchvăn hoá của nhà nước CHDCVN rõ ràng mang chủnghĩa dân tộc, chủ nghĩa dân túy, khoa học và chủ nghĩa Mác. Điều nàycho thấy việc nghiên cứu khảocổ học trong mộtsố phạm vi tổ chức. Do thực tế khảo cổ họccổ sử dưới sự thốngtrị thuộc địa có nguồn gốc nghiệp dư, không có nhàkhảo cổ học được đào tạo tạiViệt Namtrong thời gian độc lập. Khảo cổ học thời nhà nướcCHDCVN chịu ảnhhưởng của khảo cổ học Liên Xô. Vào giữa những năm 1950, cáchọc giả CHDCVN xác định quốc giacủa Văn Lang, chính thể Việt đầu tiênđược ghi lại, và cácvua Hùng như là nguồn gốc "của quốc gia ". Khi các nhà khảo cổ CHDCVN bắt đầu các cuộc khai quật đầu tiên trong thời kỳ độc lập, họ đã viết một bài phê bình trên phạm vi rộng của khảo cổ họcđược tiến hành trong thời kỳ thuộc địa.

New excavations in northern Việt Nam from the late1950s led to a new understanding of the Bronze Age there overturning many of the conclusionsfrom the colonial period. Archaeologists inthe DRV contended that remains from the Bronze Age were evidence for the existence of the earliest Vietnamesenation. Chapter Four argues that archaeology contributed to the making of the earliestVietnamese nation, the country of Văn Lang, in a number of ways. First, the newly excavated Bronze Age remains were used to provide proof of its existence; it was therefore notlegendary, as colonial scholars had claimed. Second, those remains served to confirm that the territory ascribed to Văn Lang in pre-colonial texts had in fact beenoccupied in the first millennia BCE, as had its alleged capital. Third, the archaeological remains confirmed the very great antiquity ascribed to the Vietnamese people inthose texts.Finally, the artefacts unearthed provided evidence of some of theactivities of the inhabitants of Văn Lang.

Những khai quật mới ở miền bắc Việt Nam từ cuối những năm 1950 đã dẫnđến sự hiểu biết mới về thời kỳ đồ đồng, làm đảo lộn nhiều kết luận từ giai đoạn thuộc địa. Các nhà khảo cổ củaCHDCVN cho rằng các di vật từ thời đồ đồng là bằng chứngcho sự tồn tại của đất nước Việt Nam sơ khai. Chương Bốn phản biện rằng khảo cổ học góp phầnvào sựhình thành của đất nước Việt Nam sơ khai, nước Văn Lang, trongmột số cách. Đầu tiên,những di vật đồ đồng mới được khai quật đã được sử dụng để cung cấp bằng chứngvề sự tồn tại của nó, do đó nó không phải làhuyền thoại, như các học giả thuộc địa đã tuyên bố. Thứ hai,các di vật còn được phục vụ để xác nhận rằng lãnh thổ được cho là của Văn Langtrong các văn bảnthời tiền thuộc địa, thực tế bị chiếm đóng trong thiên niên kỷ đầu tiên trước Công nguyên, cũng như nơi được cho là thủ đô. Thứ ba,di vật khảo cổhọc xác nhận những di tích cổ rất lớn được cho là của người Việt Nam trong nhữngvăn bản. Cuối cùng, cácđồ tạo tác khai quật được cung cấp bằng chứng của một số các hoạt động của cư dân Văn Lang.

A NOTE ON TRANSCRIPTION AND TRANSLATION

For the sake of consistency, all Vietnamese words, including propernames, have been rendered in modern standard Vietnamese in this thesis. Therefore, Vietnam appears

as Việt Nam, Ho Chi Minh as Hồ Chí Minh, Hanoi as Hà Nội, and Dien BienPhu as Điện Biên Phủ, etc. Where theseforms were not employed in the original texts quoted, they have been changed, except in citing titles. All Chinese words have been rendered using the pinyin system oftransliteration. All titles, words and phrases in Vietnamese have been italicised, exceptfor proper names. They are translated thefirst time that they appear. Unless otherwise noted, all translations are my own.

Chú thích về phiên mã và dịch

Vì lợi ích của tính nhất quán, tất cả các từ Việt Nam, bao gồm cả tên riêng, đãđược thực hiện tại tiêu chuẩn hiện đại của Việt Nam trong luận án này. Vì vậy, Việt Nam xuất hiện

như Việt Nam, Hồ Chí Minh là Hồ Chí Minh, Hà Nội như Hà Nội, và Điện Biên Phủnhư Điện Biên Phủ, vv Trong trường hợp các hình thức này không được sử dụng trong các văn bản tríchdẫn ban đầu, chúng đã được thay đổi, ngoại trừ trích dẫn tiêu đề. Tất cả các từ Trung Quốc đã được đưa ra bằng cách sử dụng hệ thống của phiên âm Hán Việt.

Tất cả các danh hiệu, từ ngữ và cụm từ trong tiếng Việt đã được innghiêng, ngoại trừ tênriêng. Chúng được dịch khi lần đầu tiên xuất hiện. Trừ khi có ghi chú khác, tất cả các bản dịch của riêng tôi.

ABBREVIATIONS

The following abbreviations are used in the body text and the footnotesof this thesis:

CM Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục

BEFEO Bulletin de l’École Française d’Extrême-Orient

BSEI Bulletin de la Société des Études Indochinoises

DRV Democratic Republic of Việt Nam

ĐVSK Đại Việt Sử Ký

ĐVSKTB Đại Việt Sử Ký Tiền Biên

EFEO École Française d’Extrême-Orient

JSEAS Journal of Southeast Asian Studies

KCH Tạp chí Khảo cổ Học

LNCQ Lĩnh Nam Chích Quái

MAS Modern Asian Studies

MSGI Mémoires du Service Géologique de l’Indochine

NCLS Tập san Nghiên cứu Lịch sử(nos. 1-12), Nghiên cứu Lịch sử

(nos. 13-105; 130-present), or Tạp chí Nghiên cứu Lịch sử (nos.

106-129)

TT BK Ðại Việt Sử Ký Toàn Thư - BảnKỷ

TT NK Ðại Việt Sử Ký Toàn Thư -Ngoại Kỷ

VĐULT Việt Điện U Linh Tập

VSÐ Tập san Nghiên cứu Sử Ðịa Văn (nos. 1-2) or Tập san Nghiên

cứu Văn Sử Ðịa (nos. 3-48)

VSL Việt Sử Lược

Các chữ viết tắt

Các chữ viết tắt sau đây được sử dụng trong văn bản và chú thích của luận án này:

CM Khâm Định ViệtSử Thông Giám Cương mục

BEFEO Bulletin de l’École Française d’Extrême-Orient

BSEI Bulletin de laSociété des EtudesIndochinoises

DRV Cộng hòa dân chủ Việt Nam

ĐVSK Đại Việt SửKý

ĐVSKTB Đại Việt SửKý Tiền Biên

EFEO École Française d’Extrême-Orient

JSEAS Tạp chí Đông Nam Á học

KCH Tạp chí khảo cổ học

LNCQ Lĩnh Nam Chích Quái

MAS Nghiên cứu châu Á hiện đại

MSGI Mémoires du Service Géologique de l’Indochine

NCLS Tập san Nghiên cứu Lịch sử(nos. 1-12), Nghiên cứu Lịch sử

(nos. 13-105; 130-present), or Tạp chí Nghiên cứu Lịch sử (nos.

106-129)

TT BK Đại Việt Sử Ký ToànThư - Bản Kỷ

TT NK Đại Việt SửKý Toàn Thư - Ngoại Kỷ

VĐULT Việt Điện ULinh Tập

VSÐ Tập san Nghiên cứu Sử Ðịa Văn (nos. 1-2) or Tập san Nghiên

cứu Văn Sử Ðịa (nos. 3-48)

VSL Việt Sử Lược

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

INTRODUCTION

On 19 September 1954, following the defeat of the French atĐiện Biên Phủ, Hồ Chí Minh addressed the People’s Army who were preparing toliberate Hà Nội at the temple dedicated to the Hùng Kings on the ridge of MountNghĩa. He said, “The Hùng Kings had the merit of building the country, now youand I must protect the country together.”1

The Hùng Kings were the rulers of Văn Lang,the earliest Vietnamese polity to appear in pre-colonial Vietnamesehistorical texts. According to at least one of those texts, that polity came to an endafter the reign of eighteen Hùng Kings in the third century BCE. In 1964, at the height of the conflictbetween the Democratic Republic of Việt Nam (DRV) and the United States,children in Hà Nội were shown an animated film, which attempted to depict lifein the country of Văn Lang. The filmtold the story of the child Thánh Gióng who drove back a powerful invading army. In thecountry of Văn Lang even a child could defeat a powerful invader.2

GIỚI THIỆU

Ngày 19 tháng 9 năm 1954, sau thất bạicủa Pháp tạiĐiện Biên Phủ, HồChí Minh đã nói chuyệnvới Quânđội nhân dân,những người đang chuẩn bị để giải phóng Hà Nộitại đền thờ các vua Hùng trên dải đất núiNghĩa. Ông nói,"Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùngnhau giữ lấy nước "1

Các vua Hùng làngười cai trị của Văn Lang, chính thể Việt xuấthiện sớm nhất trong văn bản lịch sử ViệtNam tiền thuộc địa. Theo ítnhất một trong những văn bản, rằng chính thể đã kếtthúc sau triều đại 18 vua Hùng trong thế kỷ thứ ba trước Công nguyên. Năm 1964, ở đỉnh cao củacuộc xung đột giữa Cộng hòa Dânchủ Việt Nam(DRV) và Hoa Kỳ,trẻ em ở Hà Nội được chiếu một bộ phim hoạt hình, mô tả cuộc sống ởnước Văn Lang.Bộ phim kể câu chuyện của Thánh Gióng,người cưỡi ngựa chống lại đội quân xâmlược hùng mạnh. Trong nước Văn Lang, ngay cả một đứa trẻ có thểđánh bại kẻ xâm lược hùng mạnh.

Eight years earlier, in 1956, Trần Huy Liệu (1901-1969),director of the Institute of History of the DRV, wrote an article in which he declaredthat the Hùng Kings were the “origins of the nation” (nguồn gốc của dân tộc), andthat they “built the country” (xây dựng ra đất nước).3

He wrote that “ifthere had been no Hùng Kings, then there would be no Ðinh, Lê, Lý, Trần, Hồ, Lê or Nguyễn[dynasties], and also no Democratic Republic of Vietnam”. Trần Huy Liệu’sarticle began more than a decade of research in the DRV into the Hùng Kings andthe “origins of the nation” in which archaeology came to play a major role. In an assessment of the social sciences in Việt Nam, David Marr wrote that “More than any othersocial science, archaeology fires the imagination of millions of ordinary Vietnamese andprovides a critical link between the mythic past and socialist future”.5

This thesis seeks tounderstand the historical relationship between archaeology and the nationin the DRV.

Tám năm trước đó, vào năm 1956, TrầnHuy Liệu (1901-1969), giám đốc của Viện Lịch sử CHDCVN , đã viết mộtbài báo trong đó ông tuyên bố rằng các vị vua Hùng là "nguồn gốc của dân tộc" , và rằng họ "xây dựng nênđất nước"3 Ông đã viết rằng "nếu không có các vị vua Hùng, sau đó sẽ không có Đinh, Lê, Lý, Trần, Hồ, Lê, Nguyễn [cáctriều đại], và cũng không có Cộng hòa Dân chủ Việt Nam ".

Bài viết của Trần Huy Liệu đã bắt đầu hơn một thập kỷ của nghiêncứu ở CHDCVN về các vị vua Hùng và các "nguồn gốc của dân tộc", trongđó khảo cổ học đã đóng một vai trò quan trọng. Trong một đánh giá của các ngànhkhoa học xã hội ở Việt Nam, David Marr đã viết rằng: "Hơn bất kỳ khoa học xã hội khác,khảo cổ học khuyến khích trí tưởng tượng của hàng triệu con người Việt Nam và cung cấp một liên kết quantrọng giữa quá khứ huyền thoại và xã hội chủ nghĩa tương lai "5 Luận án này tìm hiểu mối quan hệlịch sử giữa khảo cổ học và dân tộc ở CHDCVN.

1 Ủy Ban Khoa Học XãHội Việt Nam, Lịch Sử Việt Nam, vol. 1 (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, 1971), p. 9.

2 Tổ Hoài, “ChuyệnÔng Gióng: Kịch Phím Hoạt Họa”, Văn Nghệ (October 30, 1964), p. 10.

3 Trần Huy Liệu,“Giỗ tổ Hùng Vương”, Tập san Nghiên cứu Văn Sử Địa (henceforth VSÐ) 17 (May1956), p. 1

4 Ibid., p. 3.

5 David Marr, "Nhà nước của cácmôn khoa học xã hội tại Việt Nam",Bản tin của các họcgiả châu Á liên quan 10,4 (1978), p.73.

Archaeology and the Making of the Vietnamese Nation: A Sketch

The formal study of archaeology in French Indochina began inDecember 1898, when the Governor-General, Paul Doumer (1857-1932), established the Mission Archéologique d’Indo-Chine in Sài Gòn, which later becamethe École Française d’Extrême-Orient (henceforth EFEO). Chief among the tasks of scholars at the EFEO was the collection, compilation and critical assessment ofindigenous Vietnamese historical texts. Scholars affiliated with the EFEO were also involved in the excavation of three major prehistoric sites in historicallyViệt-speaking territories:

Henri Mansuy (1867-1937) and Madeleine Colani (1866-1943)recovered stone remains at the site of Bắc Sơn in the 1920s; MadeleineColani unearthed stone remains in the province of Hòa Bình in the 1920s; and LouisPajot and others unearthed bronze remains at Đông Sơn, in the province of ThanhHóa. However, no relationship was ever drawn between the remains found duringthese excavations and the earliest recorded history of the Vietnamese people.

Khảo cổ học và sự hình thành của dân tộc Việt Nam: Một bức phác thảo

Các nghiên cứu chínhthức của khảo cổhọc ở Đông Dương thuộc Phápbắt đầu vào tháng 12 năm 1898, khi Tổng Thống đốc, Paul Doumer (1857-1932),thành lập Sứ mệnh

Archéologique d'Indo-Chine ởSài Gòn, sau này trở thành the École Française d’Extrême-Orient (EFEO). Đứng đầu trong số các nhiệm vụcủa các học giả tại EFEO là đánh giá thuthập, biên soạn và sự đánh giá quan trọng của các văn bản lịch sử của người Việt Nam bản địa. Các học giả liên kếtvới EFEO cũngtham gia vào việc khai quật của 3 địa điểm cổ sử chính trong lịch sử các vùng lãnhthổ nói tiếng Việt:

Henri Mansuy (1867-1937) và Madeleine Colani(1866-1943) thu hồi đá còn lại tại vị trí Bắc Sơn trong những năm 1920, Madeleine Colani khai quật đá còn lại trên địa bàn tỉnh Hòa Bình trong những năm 1920 và LouisPajot và nhữngngười khác khaiquật hài cốt đồng Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Tuy nhiên, không có một mối quan hệ nào được hình thành giữanhững di vật được tìm thấy trong nhữngcuộc khai quật và lịch sử sớm nhấtcủa người Việt Nam đã được ghi chép lại.

Share this post


Link to post
Share on other sites

In June 1954, Vietnamese scholars began to assess criticallythe findings of colonial scholars in the new journal Tập san Nghiên cứu Văn Sử Ðịa(The Journal of Literary, Historical and Geographical Research), hereafter VSĐ,published by the Committee for Research in History, Geography and Literature. The journal appeared every month or every other month until 1959, when the Committee wasreorganised to form the Institute of History, which published Tập san Nghiên cứuLịch sử (The Journal of Historical Research), hereafterNCLS, superseding the earlier title.6

Historical and archaeological research was published in these journals;from 1960, one of the principal concerns of DRV scholars was the study of the HùngKings and their country of Văn Lang, by now considered the “origins of thenation”.

Vào tháng 6 năm 1954, các học giả Việt Nam bắt đầu đánh giá phê bình nhữngphát hiện của các học giả thực dân trong tạp chí mới Tập san Nghiên VănSử Địa (Tạp chí củavăn học, Lịch sử và Nghiên cứu địa lý), sau đây gọi là VSĐ, xuất bản bởi Uỷ ban Nghiên cứu Địa lý, Lịch sử và Văn học. Các tạp chí xuất bản hàng tháng hoặc mỗi 2 tháng cho đến năm 1959, khi Uỷ ban được tổ chức lại để thành lập Viện Lịch sử, nơi xuất bản Tập san Nghiên cứu lịch sử (Tạp chí Lịch sử nghiên cứu), sau đây gọi là NCLS, thay thế các tiêu đề trước đó.6

Những nghiên cứu về lịch sử và khảo cổ học đã được xuất bản trong các tạpchí này từ năm 1960, một trong những mối quan tâm chủ yếu của các học giả CHDCVNlà nghiên cứu về các vua Hùng và đất nước của họ Văn Lang, bây giờ được coi là"nguồn gốc của dân tộc".

In December 1967, the editors of NCLS explicitly linked thebronze remains in Việt Nam, first unearthed by the French at Ðông Sơn, to accountsof the Hùng Kings and the country of Văn Lang in pre-colonial Vietnamese texts inan exhortation to historians to study the period of the Hùng Kings.7 In 1968, the Institute of Archaeology was formed. The first issues of the Institute’s journal, Tạp chí Khảo cổ học (The Journal of Archaeology), hereafter KCH, were givenover almost completely to discussions of the relationship between the Hùng Kings,Văn Lang and the bronze artefacts found in Việt Nam. From 1968 to 1970, the Institute of Archaeology, the Institute of History, the Museum of History, and theUniversity of Hà Nội organized four conferences on the Hùng Kings. The results of these conferences werepublished in the journal of the Institute of History and in the fourvolumes of Hùng Vương Dựng Nước (The Hùng Kings Built the Country).8

Vào tháng 12 năm 1967, các biên tập viên của NCLS đãliên kết mộtcách rõ ràng di vật bằng đồng ở Việt Nam, lần đầu tiên được khai quật bởingười Pháp ở Đông Sơn, với báo cáo về các vua Hùngvà đất nước Văn Langtrong các văn bản tiền thuộc địa của Việt Nam trong sựthúc đẩy đối với các nhà sử học để nghiên cứu thời kỳ các vua Hùng.7

Năm 1968, Viện Khảo cổ học đã được hình thành. Vấn đềđầu tiên của tạp chí của Viện, Tạp chí Khảo cổ học, sau đây gọi là KCH, đã gầnnhư hoàn toàn được đưa ra để

thảo luận về mối quan hệ giữa các vua Hùng, Văn Lang và đồ tạo tác đồng tìmthấy ở Việt Nam. Từ 1968 đến 1970, Viện Khảo cổ học, các ViệnLịch sử, Bảo tàng Lịch sử, Đại học Hà Nội tổ chức bốn hội nghị về các vị vuaHùng. Kết quả của các hội nghị này đã được công bố trên tạp chí của Viện Lịch sử và trong bốn tập của “Hùng Vương dựng nước”.8

6 Tạp chí Nghiên cứu Lịch sử, “Kỷ niệm năm thứ20 quyết định của Trung ương Ðảng thành lập Ban Nghiên cứu Lịchsử, Ðịa lý, Văn học”, NCLS 152 (October 1973), pp. 1-4.

7 Tạp chí Nghiên cứu Lịch sử, “Nênnghiên cứu vấn đề thời đại Hồng Bàng”, NCLS 97 (April 1967), pp. 5-6.

8 Ủy Ban Khoa Học Xã Hội Việt Nam ed., HùngVương Dựng Nước (henceforth HVDN), 4 vols. (HàNội: NhàXuất Bản Khoa Học Xã Hội, 1970-74).

That research had an important influence on the canonicalLịch Sử Việt Nam (The History of Việt Nam), which was published by the Instituteof History in 1971. According to Chapter One, the history of the Vietnamesenation began with “The Country of Văn Lang”; the text states that “with thedevelopment of the Bronze Age, we enter the period of the country of Văn-lang and theperiod of the Hùng Kings in the history of Vietnam”. It concludes, “So, the period of Văn Lang, the period of the Hùng Kings, is an absolutely essential stage in the historyof Vietnam. Precisely in this period, the foundation of the Vietnamese nation, thefoundation of Vietnamese culture and the spiritual tradition of Vietnam were built”. 9 For scholars in theDRV,the Vietnamese nation, first described in pre-colonial historical texts andsupported by archaeological evidence, was one of very great antiquity.

Nghiên cứu nàyđã có một ảnhhưởng quan trọng đến bộ sách kinh điển Lịchsử Việt Nam, đượcxuất bản bởi Viện Lịch sử năm 1971. Theo Chương Một, lịch sử của dân tộc Việt Nam đã bắt đầu với "Nước VănLang ", văn bản chỉ ra rằng" với sự phát triển của thời đại đồ đồng,chúngta bước vào thời kỳ nước Văn-lang và thời đại của các Vua Hùng trong lịch sửViệt Nam ". Sách kết luận, "Vì vậy, thời kỳ của Văn Lang, thời kỳ củacác vua Hùng, là một giai đoạn hoàn toàn cần thiết trong lịch sử của Việt Nam.Chính trong giai đoạn này, nền tảng của dân tộc Việt Nam, nền tảng của ngườiViệt Nam văn hóa và truyền thống tâm linh của Việt Nam được xây dựng ".9 Đối với các học giả ở CHDCVN, dân tộc Việt Nam, lần đầu tiên đượcmô tả trong văn bản lịch sử tiền thuộc địa và được hỗ trợ bởi bằng chứng khảocổ, là một trong những thời cổ đại rất lớn.

9 Ủy Ban Khoa Học XãHội Việt Nam ed., Lich Sử Việt Nam, pp. 45 (“with the development of the BronzeAge”) and 66 (“absolutely essential”).

9 Ủy Ban Khoa Học Xã Hội Việt Nam ed., Lich SửViệt Nam, pp. 45 (“cùng với sự phát triển của thời kỳ đồ đồng”) and 66 (“hoàn toàn thuộc về bản chất”).

Share this post


Link to post
Share on other sites

Perspectives onthe Antiquity of Nations.

The antiquity of the nation as asocial and cultural form is a subject of scholarly dispute, as are the definitions ofthe terms “nation” and “nationalism”. Anthony D. Smith has suggested two empirical definitionsof these terms, which will be adopted in this thesis. Smith defines a nation as “a named humancommunity occupying a homeland, and having common mythsand a shared history, a common public culture, a single economy and common rightsand duties for all its members”. Nationalism is therefore “an ideological movementfor attaining and maintaining autonomy, unity and identity for a population whichsome of its members deems to constitute an actual or potential ‘nation’.” The world is divided not only into nations,but also into territorial states. A state is “a set of autonomous institutions,differentiated from other institutions, possessing alegitimate monopoly of coercion and extraction in a given territory”.10

In addition to establishing thesedefinitions, Smith has identified four different positions in thetheoretical literature on the antiquity of nations, which will be outlined here.11

Nhận thức về thời cổ xưa của các quốcgia.

Các di tích cổ của 1 quốc gia như xã hội vàvăn hóa là một chủđề học thuật gây tranh luận, cũngnhư là các định nghĩa của thuật ngữ "quốcgia" và "chủ nghĩa dân tộc". Anthony D.Smith đãgợi ý hai định nghĩa thực nghiệm của các thuật ngữ này, điềumà sẽ được sử dụng trong luận án này. Smith định nghĩa một quốc gia là "một cộng đồng người có tên gọi chiếm lĩnh một vùng đất, và chia sẻ những thần thoại và lịch sử chung, một vănhóa cộng đồng phổ biến, một nền kinh tế duy nhất và phổ biến quyền và nghĩa vụ chotất cả các thành viên của nó ". Chủ nghĩadân tộc do đó là "một phong trào tư tưởng để đạt được vàduy trì quyền tự chủ, thống nhất và bản sắc dân tộc mà một số thành viên của mình thấy rằng thực tế hoặc tiềm năng tạo thành một 'quốc gia' .Thế giới được chia không chỉ bằng các dân tộc, mà cũng bằng lãnh thổ quốc gia. Nhà nước là "một tập hợpcủa các tổ chức tự trị, phân biệt với các tổ chức khác, sở hữuđộc quyền hợp phápcưỡng chế và khai thác trong một lãnh thổ nhất định".10

Ngoài ra để thiết lập nhữngđịnh nghĩa này, Smith đã xác địnhđược bốn vị trí khác nhau trong các tài liệulý thuyết cổ xưacủa các quốc gia, mà sẽ được đề cập tại đây.11

For proponents of the firstposition, such as Edward Shils and Clifford Geertz, nations are primordial or based onprimordial attachments.12

Such attachments are natural and are founded on the basis of givencultural features such as shared language, religion, kinship andterritory. These provide the foci forintense individual attachment and collective loyalty. The advantage of this approach is theemphasis it gives to the long-term significance of popular attachments andshared cultural features. Its main problem, however, is that itoverlooks the social and cultural changes to which such attachments are subject, and whichoften transform the character of the communities which form around them.

Đối với nhữngngười ủng hộ quan điểm đầu tiên, chẳng hạn như Edward Shils và Clifford Geertz,các quốc gia là sơ khai hoặc dựa trên sự gắn kết ban đầu.12 Sự gắn kết này là tự nhiên và được thành lập trên cơ sở cho các tínhnăng văn hóa như chia sẻ tôn giáo, ngôn ngữ,thân tộc vàlãnh thổ. Điều này tạo nên tiêu điểm chosự gắn kết cá nhânmãnh liệt và tập hợp lại một cách trung thành. Ưu điểm của phương phápnày là sự nhấn mạnh nó mang lại ý nghĩa lâu dài củasự gắn kết cộng đồng và chia sẻ các tính năng văn hóa. Tuy nhiên, vấn đề chính ở đây là xã hội và văn hóa biếnđổi thành cáimà sự gắn kết lànhững vấn đề, và chúngthường biến đổicác nhân vật của cộng đồng hình thành xung quanh chúng.

For scholars such as HughSeton-Watson and Adrian Hastings, proponents of the second position, nations areperennial.13 That is, nations, or at least some nations, have existed for a very longperiod of time, often since the medieval period and sometimes since before the CommonEra. The perennial position can take twomajor forms. According to the first, at least some nationshave long continuous histories. According to the second, nationsare a basic form of human association that can appear and disappear in differentplaces and at different times.

10 Anthony D. Smith,Nationalism: Theory, Ideology, History (Cambridge: Polity Press, 2001), pp. 13(“named human community”), 9 (“ideological movement”) and 12 (“autonomousinstitutions”).

11 Anthony D. Smith, Nationalism and Modernism: ACritical Survey of Recent Theories of Nations and Nationalism (London:Routledge, 1998).

12 Edward Shils, “Primordial, Personal, Sacredand Civil Ties”, British Journal of Sociology 7,1 (1979), pp. 113-45; CliffordGeertz, The Interpretation of Cultures (London: Fontana, 1973).

13 Hugh Seton-Watson, Nations and States (London: Methuen, 1977); Adrian Hastings, The Construction of Nationhood: Ethnicity, Religion and Nationalism(Cambridge: Cambridge University Press, 1997).

Đối với các họcgiả như Hugh Seton-Watson và AdrianHastings, những ngườiủng hộ quan điểm thứ 2, các quốc gia làvĩnh viễn.13 Đó là, các quốc gia, hoặc ít nhất là một số quốc gia, đã tồn tại trong một thời gian rất dài,thường kể từ thờikỳ trung cổ và đôi khi kể từ trước kỷ nguyên chung. Cácquan điểm lâu năm có thể gồm hai hình thức chính. Theo hình thức đầu tiên, hoặc ít nhất là một số quốc gia có lịch sử lâu dài liêntục. Theo hình thức thứ 2, các quốc gia là một hình thức nền tảngcủa xã hội loài người có thể xuất hiện hoặc biến mất ở những nơi khác nhau vàvào những thời gian khác nhau.

10 Anthony D. Smith, Chủ nghĩa dân tộc: Lý thuyết, tư tưởng, Lịch sử (Cambridge: chính thể, 2001),trang 13

("Có tên là cộngđồng nhân loại"), 9 ("ýthức hệ phong trào") và 12 ("tổ chức tự trị").

11 Anthony D. Smith, dân tộcvà hiện đại: Một khảo sát quan trọng của lý thuyếtgần đây của các quốc gia và dân tộc (London: Routledge, 1998).

12 Edward Shils, "Ban sơ, cá nhân, Thần Thánh và mối quan hệ thông thường", Tạp chí Xãhội học 7,1 Anh (1979),

trang 113-45; Clifford Geertz, Giải thíchcủa các nền văn hoá (London: Fontana, 1973).

13 HughSeton-Watson, Quốcvà Hoa (London: Methuen, 1977), AdrianHastings,

Xây dựng tính quốc gia: Dân tộc, tôn giáo và dân tộc (Cambridge: Cambridge University

Press, 1997).

Share this post


Link to post
Share on other sites

The third position, found in the writings of Ernest Gellner, Benedict Anderson, Eric Hobsbawm and John Breuilly, is opposed to the perennial position and is founded upon several common claims.14 The first claim is that nationalism is an explicitly modern ideology and movement that is both chronologically recent and qualitatively novel, beginning roughly in the late eighteenth century. The second claim is that the nation as a form of social and cultural group is similarly recent and novel. The third claim is that the international order of national states is both recent and novel. The final and most important claim is that nationalism, the nation, and the international

order of national states are all the products of specifically modern conditions and processes, such as capitalism, industrialisation, urbanisation, bureaucratisation, secularisation and so on.

Vị trí thứ ba, được tìm thấy trong các bài viết của Ernest Gellner, Đức Thánh Cha Benedict Anderson, Eric Hobsbawm và John Breuilly, trái ngược với quan điểm vĩnh viễn và được hình thành dựa trên một số khẳng định thông thường14 Khẳng định đầu tiên là chủ nghĩa dân tộc rõ ràng là 1 hệ tư tưởng hiện đại và tiến triển, cái mà đồng thời theo thứ tự thời gian gần đây và tiểu thuyết, bắt đầu từ khoảng cuối thế kỷ 18. Khẳng định thứ hai là quốc gia như là một hình thức của nhóm xã hội và văn hóa tương tự tân thời và tiểu thuyết. Khẳng định thứ ba là trật tự quốc tế của các quốc gia tiểu bang là cả tân thời và tiểu thuyết. Khẳng định cuối cùng và quan trọng nhất là chủ nghĩa dân tộc, quốc gia và trật tự quốc tế của các quốc gia tiểu bang là tất cả các sản phẩm của điều kiện hiện đại cụ thể và cácquy trình, chẳng hạn như chủ nghĩa tư bản, công nghiệp hóa, đô thị hóa, sự quan liêu hóa,sự thế tục..v..v..

In an extensively theorised discussion of nations and nationalism, Prasenjit Duara has rejected this view and persuasively argued that “the empirical record does not furnish the basis for such a strong statement about the polarity between the modern and the premodern. Individuals and groups in both modern and agrarian societies identify simultaneously with several communities, all of which are imagined”. Duara attributes beliefs about the novelty of the nation to “a deep confusion between the novelty and, indeed, revolutionary character of institutional arrangements in the modern world and the radical novelty of consciousness, specifically of a cohesive and

self-aware collective subject”.15

Trong một cuộc thảo luận rộng rãi giả thuyết của các quốc gia và chủ nghĩa dân tộc, Prasenjit Duara bác bỏ quan điểm này và lập luận thuyết phục rằng "các hồ sơ thực nghiệm không cung cấp cơ sở cho một khẳng định chắc chắn về phân cực giữa hiện đại và tiền hiện đại. Cá nhân và các nhóm trong cả xã hội hiện đại và nông nghiệp xác định đồng thời với một số cộng đồng, tất cả đều được tưởng tượng ra ". Duara cho niềm tin về sự mới lạ của quốc gia là do "một sự nhầm lẫn sâu sắc giữa sự mới lạ và, thực sự, tính chất cách mạng của tổ chức thể chế trong thế giới hiện đại và sự mới lạ căn bản của ý thức, đặc trưng của một chủ đề tập thể cố kết và tự ý thức”.15

A consequence of the view that nations, nationalism and the world system of national states are solely the products of modernisation is that pre-modern forms of community or cultural features are considered to be of little importance in the formation of nations. Eric Hobsbawm writes that pre-modern communities have “no necessary relation with the unit of territorial political organization which is a crucial criterion of what we understand as a ‘nation’ today”.16

Similarly, Gellner contends that “the cultural shreds and patches used by nationalism [in the formation of nations] are often arbitrary historical inventions. Any old shred or patch would have served as well”.17

Một hệ quả của quan điểm rằng các quốc gia, dân tộc và hệ thống thế giới của các quốc giatiểu bang là các sản phẩm duy nhất của hiện đại hóa, là hình thức hiện đại của cộng đồnghoặc các tính năng văn hóa được coi là ít quan trọng trong sự hình thành củaquốc gia. Eric Hobsbawm viết cộng đồng tiền hiện đại có " mối quan hệ không cần thiết với các đơn vị tổ chức chính trị lãnh thổ, đây là một tiêu chí quan trọng củacái mà ngày nay chúng ta hiểu như là một “quốc gia”.16 Tương tự như vậy, Gellner cho rằng "những mảng và các mảnh nhỏ văn hóa được sử dụng bởi chủ nghĩa dân tộc [trong sự hình thành của các quốc gia] thường là các hư cấu thay đổi lịch sử. Bất kỳ mảng hay mảnh nhỏ nào đều sẽ đáp ứng tốt”17

In an attempt to avoid imposing “retrospective nationalism” on pre-modern communities, scholars such as Gellner and Hobsbawm insist that accounts of the past are determined by the needs and preoccupations of modern nationalists. Hobsbawm and Terrence Ranger have described both nations and their pasts as “invented traditions”.18

However, it is clear that the needs and preoccupations of nationalists can shape particular accounts of the past only in part. The past itself has the power to shape the needs and preoccupations of nationalists in its provision of the cultural material that informs and is used to construct particular accounts of the past.19

Karl Marx wrote, “Men make their own history, but they do not make it as they please; they do not make it under self-selected circumstances, but under circumstances existing already, given and transmitted from the past”.20

Trong nỗ lực để tránh việc áp đặt “chủ nghĩa dân tộc quá khứ" lên các cộng đồng tiền hiện đại, các học giả như Gellner và Hobsbawm nhấn mạnh rằng những lợi ích của quá khứđược xác định bởi nhu cầu và mối bận tâm của chủ nghĩa dân tộc hiện đại. Hobsbawmvà Terrence Ranger đã mô tả cả hai quốc gia và quá khứ của họ như "những truyền thống mang tính hư cấu"18 Tuy nhiên, rõ ràng là nhu cầu và mối bận tâm của chủ nghĩa dân tộc có thểđịnh hình chỉ một phần những lợi ích đặc biệt của quá khứ. Quá khứ tự nó có sức mạnh đểhình thành các nhu cầu và mối bận tâm của chủ nghĩa dân tộc trong việc cung cấp tài liệu văn hóa,cái cung cấp tin tức và được sử dụng để xây dựng những lợi ích đặc biệt của quá khứ.19 Karl Marx đã viết: "Đàn ông làm nên lịch sử riêng của họ, nhưng họ không làm như là họ muốn, họ không làm trong các hoàn cảnh được chọn lựa, mà trong những hoàn cảnh sẵn có, đã được đưa ra và được truyền từ quá khứ "20

14 Ernest Gellner, Nations and Nationalism (Ithaca: Cornell University Press, 1983); Benedict Anderson, Imagined Communities: Reflections on the Origin and Spread of Nationalism, 2nd ed. (London: Verso, 1991); Eric Hobsbawm, Nations and Nationalism Since 1780 (Cambridge: Cambridge University Press, 1990); John Breuilly, Nationalism and the State (Manchester: Manchester University Press, 1993).

15 Prasenjit Duara, Rescuing History from the Nation: Questioning Narratives of Modern China (Chicago: University of Chicago Press 1995), p. 54. Both quotes.

16 Hobsbawm, Nations and Nationalism, p. 47.

17 Gellner, Nations and Nationalism, p. 56.

18 Eric Hobsbawm and Terrence Ranger eds., The Invention of Tradition (Cambridge: Cambridge University Press, 1983).

19 Anthony D. Smith, The Nation in History: Historiographical Debates about Ethnicity and Nationalism (Cambridge: Polity Press, 2000), pp. 52-62.

20 Karl Marx, The Eighteenth Brumaire of Louis Napoleon (Moscow: Foreign Languages Publishing House, 1948), p. 1. 14Ernest Gellner, quốc gia và dân tộc (Ithaca: Cornell University Press, 1983); BenedictAnderson, cộng đồng tưởng tượng: Những phản ánh về nguồn gốc và lan truyền của dân tộc, 2 ed.(London: Verso, 1991), Eric Hobsbawm, quốc gia và dân tộc Kể từ năm 1780 (Cambridge: Cambridge University Press, 1990); John Breuilly, dân tộc và Nhà nước (Manchester: Manchester University Press, 1993).15 Prasenjit Duara, Cứu Lịch sử từ quốc gia: Đặt câu hỏi tự thuật của Trung Quốc hiện đại(Chicago: University of Chicago Press năm 1995), p. 5416 Hobsbawm, quốc và dân tộc, p. 47.

17 Gellner, các quốc gia và dân tộc, p. 56.18Eric Hobsbawm và Terrence Ranger biên soạn, sự hư cấu của truyền thống (Cambridge: Cambridge.University Press, 1983).

19Anthony D. Smith, Quốc gia trong lịch sử: viết sử cuộc tranh luận về Dân tộc vàChủ nghĩa dân tộc (Cambridge: chính thể Press, 2000), trang 52-62.20 Karl Marx, Brumaire XVIII Louis Napoleon (Moscow: Nhà xuất bản Ngoại ngữ, 1948), p. 1.

Share this post


Link to post
Share on other sites

The final position in the literature on nations and nationalism is foundin the writing of scholars such as Smith himself, as well as John Hutchinson.21 They accept the claim that, likethe ideology and movement of nationalism and the international system of national states, most nations are modern in the sense that theyare historically recent, although for both this is a strictly empiricalquestion. However, they do not accept the claim that nations are wholly novel. They argue instead that nations are usually formed on the basis of pre-existing communities andgenerally over long periods, using the cultural materials found in thosecommunities. Rather than the “invention of tradition”, the formation of nations involves thereconstruction and reinterpretation of the traditions, customs and institutions ofpre-existing communities. The advantage of thisapproach is that it accepts the role of the social, political and cultural processes that have evidently reshaped worldaffairs since the eighteenth century, while also accounting for the apparent longevity ofparticular social and cultural communities through their continuing use ofparticular cultural material. It accepts that thenation is, in most instances, a modern form of political identification, but not that its cultural form is necessarily moderntoo. It is this last approach that informs the arguments in this thesis.

Quan điểm cuối cùng trong các tài liệu về các quốc gia và chủnghĩa dân tộc được tìm thấy bằng văn bản của các học giả như chính Smith, cũng như John Hutchinson.21

Họ chấp nhận với nhận định rằng,giống như hệ tưtưởng và phong trào của chủ nghĩa dân tộc và hệ thống quốctế các quốc gia tiểu bang, hầu hết các quốc gia là hiện đại trong ý thức rằng họ gần với lịch sử, mặc dù với cả hai điều này là vấnđề hoàn toàn mang tính kinh nghiệm. Tuy nhiên, họ không chấp nhận nhận định rằng các quốcgia hoàn toàn là mới tinh. Họ lập luận rằng thay vì điều đó các quốc gia thường được hình thành trên cơ sở cộng đồng tồn tại từ trước và nói chung trong thời gian dài, sử dụng các tài liệu văn hóa được tìm thấy từ các cộng đồng. Hơn cả "sự hư cấu của truyền thống", sự hình thành của các quốc gia liên quan đến việc xây dựng lại và tái diễn giải của truyền thống, phong tục và các tổ chức từ trước cộng đồng. Ưu điểm của phương pháp này là nó chấp nhận vai trò của xã hội, quá trình chính trị và văn hóa, điều mà đã định hình lại rõ ràng vấn đề thế giới kể từ thế kỷ 18, trong khi cũng giải thích cho sự lâu dài hiển nhiên của xã hội đặc thù và cộng đồng văn hóa thông qua việc họcliên tục sử dụngchất liệu văn hóa riêng biệt. Họ chấp nhận rằng, đất nước, trong hầu hết các trường hợp,là một hình thức hiện đại của chính trị xác định, nhưng không phải là hình thức văn hóa của nócũng nhất thiết phải hiện đại.Chính phương pháp tiếp cận cuối cùng này cho thấy các tranh luận trong luận án này.

The Antiquity of the Vietnamese Nation in WesternScholarship

The different perspectives outlined above are evident inWestern scholarship on the history of Việt Nam. Claims about the antiquity of the Vietnamese nation by historians andarchaeologists in the DRV, whose position is essentially perennial, have had an important impact on Western scholarship on earlyVietnamese history. Based largely on the position presented in Lịch Sử Việt Nam,for example, Thomas Hodgkin has argued that the Vietnamese nation has its rootsin the first millennium BCE, before the period of Chinese suzerainty in the kingdomof Văn Lang with its Hùng King rulers. Hewrites that, “it seems sensible to regard the Đông Sơn period as particularly connected with that of the Hùng Kings”. Following DRV scholars, he writes that these rulers and the kingdom of Văn Lang, “helpedin an important way to form the Vietnamese nation”. Furthermore,

Dân tộc Việt Nam xưatrong sự uyên bác của phương Tây

Các quan điểm khác nhau nêu trên là hiển nhiên trong học thuật phương Tây về lịch sử của Việt Nam. Khẳng định về thời cổ xưa của dân tộc Việt Nam bởi các sử gia và các nhà khảo cổ học ở CHDCVN, người mà bản chất quan điểm là lâu đời, đã có một tác độngquan trọng lên sự uyên bác của phương Tây về lịch sử ban đầu của Việt Nam.

Chủ yếu dựa trên quan điểm được trình bày trong Lịch sử Việt Nam, ví dụ, Thomas Hodgkin đã lập luậnrằng dân tộc Việt Nam có nguồn gốc trong thiên niên kỷ đầu tiên trước công nguyên, trước giai đoạn của quyền bá chủ của Trung Quốc trong các vương quốc Văn Lang với sự cai trị của các vua Hùng. Ông viết rằng, "có vẻ hợp lý để coi thời kỳ Đông Sơn như kết nối đặc biệt với các vua Hùng ".Theo họcgiả CHDCVN, ông viết rằng những người cai trị vương quốc Văn Lang,"theo một cách quan trọng đã giúp hình thành nênquốc gia Việt Nam ". Hơn nữa,

This was due partly, no doubt, to the fact that for some centuries thecountry was able to enjoy relative social and political stability under a dynastyand ruling class which, though necessarily exploitative, was essentiallynational … The hardness of external conditions, the need to master the waters, todeal with floods, typhoons and droughts, to take part in collective labour,stimulated qualities of ‘perseverance, patience, creativeness, intelligence,’ whichare still part of the national character.22

Điều này một phần, không thể nghi ngờ, là do thực tế,trong vài thế kỷ,các nước đã có thể có một xã hội tương đối và sự ổn định về chính trị dưới triều đại và lớp cầm quyền cái là bản chất của quốc gia, mặc dù nhất thiết phải bóc lột ... Sự khó khăn của điều kiện bên ngoài, cần phải nắm vững các vùng biển, để đối phó với lũ lụt, bão và hạn hán, để tham gia lao động tập thể, kích thích phẩm chất của 'sự kiên trì, kiên nhẫn, sáng tạo, trí thông minh, điều vẫn còn là một phần của đặc trưng quốc gia.22

21 Anthony D. Smith, The Ethnic Origins ofNations (Oxford: Blackwell, 1986); John Hutchinson, ModernNationalism (London: Blackwell, 1994).

22 Thomas Hodgkin, Vietnam: TheRevolutionary Path (New York: Macmillan, 1981), pp. 10 (“it seems sensible”)and 14 (“helped in an important way”); the long quotation is from p. 14.

21 Anthony D. Smith, Nguồn gốc dân tộc của các quốcgia (Oxford: Blackwell, 1986), John Hutchinson,

Chủ nghĩa dân tộc hiện đại (London: Blackwell, 1994).

22 ThomasHodgkin, Việt Nam: Con đường Cách mạng (New York: Macmillan, 1981), trang 10("có vẻ hợp lý ")và 14 (" giúp theo một cách quantrọng "), đoạn trích dài từ p.14.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Adopting a basically perennial view of the Vietnamese nation, Keith Taylor has also attributeda great antiquity to it in what continues to be the most important work of Western scholarship on Vietnamese history beforethe tenth century.23

Like Hodgkin, Taylor argues on the basis ofarchaeological scholarship in the DRV that the “birth” of the Vietnamese nationtook place in the first millennium BCE, before the period of Chineserule. Taylor too accepts the equation by Vietnamese scholars of the Hùng Kings and Văn Lang with the archaeological remains found at Đông Sơn.

Thông qua cái nhìn lâu đời về cơ bản của dân tộc Việt Nam, đóng góp của Keith Taylor khẳng định tính lâu đời của thời cổ xưa và đây vẫn là công trình quan trọng nhất của sự uyênbác của phươngTây về lịch sử Việt Nam trước thế kỷ thứ mười.23

Giống như Hodgkin, trên cơ sở sự uyên thâm về khảo cổ ở CHDCVN, Taylor lập luận rằng sự "ra đời" của dân tộc Việt Nam đã diễn ra trong thiên niên kỷđầu tiên trước Công nguyên, trước giai đoạn Trung Quốc thống trị. Taylor cũng chấp nhận các phương trình của các học giả Việt Nam về các vua Hùng và Văn Lang với các di chỉ khảo cổ tìm thấy ởĐông Sơn.

He considers what he calls “the Đông Sơn or Lạc-Việt period” to be the first period in Vietnamese history and appears to agree with DRV archaeologists whoregard the period of bronze working as formative in establishing the Vietnamese“national tradition”. The subsequent periodof Chinese suzerainty was thus “a temporary intrusion into an already established national life”, so that “Vietnamese independence in the tenth century [CE]” was actually the “reappearance of apreexisting tradition”.

Ông cho rằng những gì ông gọi là "thời kỳ Đông Sơn, Lạc-Việt" là giai đoạn đầu tiên trong lịch sử Việt và dường như ông đồng ý với CHDCVN và các nhà khảo cổ học người coi thời kỳ đồ đồng như tác động hình thành trong việc thiết lập “truyền thống quốc gia Việt Nam". Giai đoạn tiếp theo của quyền bá chủ của Trung Quốc do đó chỉ là tạm thời xâm nhập vào đời sống một quốc gia đã được thành lập ", vì thế " sự độc lập của Việt Nam trong thế kỷ thứ mười [CE]" thực sự là "sự tái xuất hiện của một truyền thống từ trước ".

Taylor writes that Lạc society was at first one of primitive communalismbut that it became increasingly stratified. Based on wet-rice agriculture, “the skills of the farmers were sufficient to support a clearly defined ruling class”. “The Hung Kings maintained their prestige with a prosperous court life that facilitatedpeaceful relations with neighbouring mountain peoples”. The people faced both natural hazards and also threats from neighbouring peoples and were armed accordingly withdaggers, swords, halberds and arrows. According to Taylor, “Lạc society was relatively advanced and apparently self-contained”.24

Taylor viết rằng xã hội Lạc là một trong những xã hội đầu tiên của công xã nguyên thủy, nhưng nó trở nên ngày càng phân tầng. Dựa vào nền nông nghiệp lúa nước, "các kỹ năng của nông dân đã đủ để hỗ trợ một giai cấp cầm quyền được xác định rõ ràng". "Các Vua Hùng duy trì uy tín của họ với một cuộc sống triều đình thịnh vượng điều mà đã tạo điều kiện quan hệ hòa bình với dân tộc miền núi láng giềng". Những người phải đối mặt vớicả hai mối nguy hiểm tự nhiên và cả mối đe dọa từ nước láng giềng và được trang bị phù hợp với dao găm, kiếm, kích và tên. Theo Taylor,"Lạc xã hội là tương đối tiên tiến và dường như khép kín "24

Stephen O’Harrow dates the existence of the Vietnamese nation to a later period than either Taylor or Hodgkin, although still as early as the early fifteenth century; he too sees the Vietnamese nation as perennial. In 1428, the scholar Nguyễn Trãi (1380-1442) wrote the Bình Ngô Đại Cao (Great Proclamation upon Pacifying theNgô) on the expulsion of the Ming occupiers (1407-1427) by Lê Lợi.25

According to O’Harrow the Bình Ngô Đại Cáo “addresses the question of a separate national identity for Vietnam”. He goes onto argue that Vietnam’s “national identity” was not derivative of China, but that both Việt Nam and China shared a commonidiom in which their political and cultural distinctiveness was articulated.26

Stephen O'Harrow xác định thời đại sự tồn tại của quốc gia Việt Nam muộn hơn một thời gian so với Taylor hay Hodgkin, mặc dù sớm nhất vẫn là đầu thế kỷ thứ mười lăm, ông cũng thấy quốc gia Việt Nam là lâu đời. Năm 1428, học giả Nguyễn Trãi (1380 - 1442) đã viết Bình Ngô Đại Cáo về việc Lê Lợi đánh đuổi những kẻ chiếm đóng nhà Minh (1407-1427).25

Theo O'Harrow, Bình Ngô Đại Cáo "diễn thuyết về các vấn đề của sự nhận biết một quốc gia riêng biệt đối với Việt Nam ". Ông lập luận rằng"bản sắc dân tộc" của Việt Nam là không bắt nguồn từ Trung Quốc, nhưng cả Việt Nam và Trung Quốc chia sẻ một thành ngữ phổ biến mà trong đó phân biệt chính trị và văn hóa đã được nói rõ.26

23 Keith Weller Taylor, The Birth of Vietnam (Berkeley: University ofCalifornia Press, 1983). See especially,pp. 1-13.

24 Taylor, Birth, pp. 4 (“Vietnamese independence…pre-existing tradition”),7 (increasingly stratified),12 (“skills of the farmers”), and 13 (“Hung Kingsmaintained” and “relatively advanced”).

25 Lê Lợi was to become the first emperor of the Lê dynasty, Lê Thái Tổ(r. 1428-1433).

26 Stephen O’Harrow, “NguyenTrai’s Binh Ngo Dai Cao of 1428: The Development of a Vietnamese NationalIdentity”, Journal of Southeast Asian Studies (henceforth JSEAS) 10,1 (March1979), p. 159.

23 Keith WellerTaylor, The Birth of Việt Nam (Berkeley: University of California Press, 1983).chú ý xem, trang 1-13.

24 Taylor, Sự ra đời, trang 4 (Việt Nam độc lập ... cótruyền thống từ trước "), 7 (ngày càng phân tầng),12 ("kỹ năng củanông dân"), và 13 (Vua Hùng duy trì "và" tương đối tiên tiến").

25 Lê Lợi trở thành hoàng đế đầu tiên của triều đại Lê, Lê Thái Tổ (r.1428-1433).

26 Stephen O'Harrow, "Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi năm 1428: Sự phát triểncủa Bản sắc dân tộc Việt Nam ", Tạp chí Nghiên cứu Đông Nam Á(JSEAS) 10,1 (tháng 3 năm 1979), p. 159.

Share this post


Link to post
Share on other sites

However, O’Harrow’s discussion ofthe “nation” and “national identity” in the Bình Ngô Đại Cáo is based oninadequate translations of some important terms. He translates the first lines of theproclamation as: “Now think upon this ĐạiViệt land of ours / Truly it is a cultured nation”.27

Tuy nhiên, cuộc thảo luận của O'Harrowvề các "quốcgia" và "bản sắc dân tộc" trong Bình Ngô Đại Cáo được dựa trên bản dịch không đầy đủ của một số thuật ngữ quan trọng.Ông dịch dòng đầu tiên của việc công bố như: " Như nước Đại Việt ta từ trước. Vốn xưng nền văn hiến đã lâu ".27

“Cultured nation” is O’Harrow’stranslation of the Chinese wenxian zhi bang (Vietnamese: văn hiến chi bảng). However, a wenxian zhi bang was an ideal formof social and cultural organisation quite different from that of a “nation”, aconcept that the Vietnamese in the fifteenth century did not yet possess. Elsewhere in the same article O’Harrowmisleadingly translates the Chinese guo (Vietnamese: quốc) as “nation”.28

For the fourteenth century, “kingdom” is probably a better translationof this term. It is through the use ofanachronistic translations that O’Harrow is able to attribute great antiquityto the Vietnamese nation. The Bình Ngô ĐạiCao does stress the importance of cultural and political difference between ViệtNam and China, but it is far from clear that this was necessarily a nationaldifference.

"Quốc gia văn hóa" là bản dịch văn hiến chi bảng của Trung Quốc của O'Harrow (Việt Nam: Văn Hiến chi bảng). Tuy nhiên, một văn hiến chi bảng là một hình thức lý tưởng của tổ chức văn hóa và xã hội khá làkhác sovới hình thức tổ chức văn hóa xã hội của một "quốc gia", một khái niệm mà Việt Nam trong thế kỷ mười lăm không có. Những điểm khác trong cùng mà O'Harrow dịch sai Trung Quốc guo(Việt Nam: quốc) là "Quốc gia".28

Trong thế kỷ mười bốn, "vương quốc" có lẽ là một bản dịch tốt hơn thuật ngữ này. Nó thông qua việc sử dụng các bản dịch lỗi thời rằng O'Harrow cho rằng thời cổ xưa vĩ đại là quốc gia Việt Nam. Bình Ngô Đại Cáo không nhấn mạnh tầm quan trọng của sự khác biệt trong văn hóa vàchính trị giữa Việt Nam và Trung Quốc, nhưng nó còn chưa rõ ràng rằng đây là một sự khác biệt cần thiết của quốc gia.

TheVietnamese scholars Trương Bửu Lâm and Huỳnh Kim Khánh left Việt Nam during theconflict with the United States and made important contributions to the studyof Việt Nam in the Western academy. Theyboth argued that Việt Nam was a nation in the nineteenth century, even beforethe arrival of the French. Trương Bửu Lâmwrites that “unlike other countries in Southeast Asia, Vietnam during the 19th century,and earlier, was already a nation. TheVietnamese people possessed a definite territory, spoke one language, sharedcommon traditions, and were born of a single historical experience”. Furthermore, he argues that, “the Vietnameseresponse to French intervention during the latter half of the 19th century was of a nationalistic

nature”.29

Huỳnh Kim Khánh wrote that “by the time of the French invasion Việt Namhad developed the social and cultural attributes of a nation – a unifiedtradition, culture and language, and an effective political and economicsystem”.30

Các học giả Việt Nam Trương Bửu Lâm và Huỳnh Kim Khánh rời Việt Nam trong cuộc xung đột vớiHoa Kỳ và tạo nên những đóng góp quan trọngcho nghiên cứu của Việt Nam trong các học viện phương Tây. Cả hai đều lập luận rằng Việt Nam là một quốc gia trong thế kỷ XIX, ngay cả trước sự xuất hiện của người Pháp. Trương Bửu Lâm viết rằng "không giống nhưcác nước khác trong khu vực Đông NamÁ, Việt Namtrong thế kỷ thứ 19, và trước đó, đã là một quốc gia. Nhữngngười Việt Nam sở hữu một lãnh thổ xác định, cùng nói một ngôn ngữ, chia sẻ truyềnthống phổ biến, và được sinh ra trong một kinh nghiệm lịch sử duy nhất". Hơn nữa, ông lập luận rằng, "phản ứngcủa Việt Nam với sự can thiệp của Pháp trong nửa sau của thế kỷ 19 là lẽ tự nhiên của mộtquốc gia".29

Huỳnh Kim Khánh đã viết rằng "trước thời gian Pháp xâm lược, Việt Nam đãphát triển các thuộc tính xã hội và văn hóacủa một quốc gia - một truyền thống thống nhất, văn hóavà ngôn ngữ, và một hệ thống chính trị và kinh tế hiệu quả ".30

It should benoted that not every scholar who considers Vietnamese cultural and political consciousness before the twentieth-century considers it “national”.Alexander Woodsidewrites that instead of an “intuition, reaching through all social classes rightdown to the seemingly crustacean politics of the bamboo-walled villages, thatthere was a special Vietnamese collective identity of some sort”.31

Cần lưu ý rằng không phải tất cả các học giả người quan tâm tới văn hoá Việt Nam và ý thức chính trị coi nó là "quốc gia" trước thế kỷ 20. Alexander Woodside viết rằng thay vì “trực giác, thông qua tất cả các tầng lớp xã hội dường như chạm ngay tới lớp vỏ chính trị của các ngôi làng vách tre, theo một cách nào đó là một bản sắc đặc biệt của Việt Nam".31

27 O’Harrow,“Nguyen Trai”, p. 168.

28 O’Harrow, “Nguyen Trai”, p. 163.

29 Trương Bửu Lâm, Patterns of Vietnamese Response to ForeignIntervention, 1858-1900 (New Haven: Yale University, Southeast Asia MonographSeries No. 11, 1967), pp. 31 (“unlike other countries”) and 34 (“Vietnameseresponse”).

30 Huỳnh Kim Khánh, Vietnamese Communism1925-1945 (Ithaca: Cornell University Press, 1982), p.32.

31 Alexander B. Woodside, “Vietnamese History:Confucianism, Colonialism and the Struggle for Independence”, in Vietnam:Essays on History, Culture and Society, ed. David W.P. Elliott et al. (New York:Asia Society, 1985), p. 5.

29 Trương BửuLâm, những hình mẫu phản ứng của Việt Nam trước sựcan thiệp của nước ngoài, 1858-1900 (New Haven: YaleUniversity, Đông Nam Á chuyên đề Dòng số 11,1967), trang 31 ("không giống nhưcác nước khác") và 34 ("NgườiViệt Nam phản ứng").

30 Huỳnh KimKhánh, Cộng sản Việt Nam 1925-1945 (Ithaca: Cornell University Press, 1982), p.32.

31 Alexander B. Woodside, "Lịchsử Việt Nam: Nho giáo, chủ nghĩa thựcdân và cuộc đấu tranh cho độc lập" tại Việt Nam: Các tiểu luậnvề Lịch sử, Vănhóa và Xã hội, ed. David W.P. Elliott et al. (New York: AsiaSociety, 1985), p.5.

Share this post


Link to post
Share on other sites

William Duiker holds a similar view, stating that “the roots of modernnationalism are clearly discernible, well before the beginning of the present century, in Vietnam’shistorically strong sense of ethnic awareness”. According to Duiker, “Western colonialism, then, did not “create” a sense of separate national or ethnic identity in Vietnam as itdid in other societies in Asia; it merely channelled Vietnam’s traditional selfawareness along more modern lines”. Further,Duiker asserts that by the beginning of World War II, “a relatively mature consciousness of nationalism existed in Vietnam”.32 The views of Duiker, Woodside and Huỳnh Kim Khánh on the reliance ofmodern Vietnamese nationalism on older forms of patriotism, collective belongingand myths and memories are not far removed from the position articulated by Smithand Hutchinsonoutlined above.

William Duiker có một cáinhìn tương tự, ông nói rằng"gốc rễ của chủ nghĩa dân tộc hiện đại có thể nhận thức một cách rõ ràng, trước khi thế kỷ này bắt đầu, trong nhận thức ý thức dân tộc lịch sử mạnh mẽ của Việt Nam". Theo Duiker, "chủ nghĩathực dân phương Tây, sau đó, không "tạo ra" một ý thức về bản sắc dân tộc hoặc dân tộc riêng biệttại Việt Nam như nó đã làm trong các xã hội khác ở châu Á, nó chỉ hướng tự nhận thức truyền thống của Việt Nam theo hướng hiện đại hơn ". Hơn nữa, Duiker khẳng định rằng bởi Chiến tranh thế giới thứ II nổ ra, một ý thức tương đối trưởng thành của chủ nghĩa dân tộc tồn tại ở ViệtNam "32

Quan điểm của Duiker, Woodside và Huỳnh Kim Khánh về sự phụ thuộc của Chủ nghĩa dân tộc hiệnđại của Việt Nam vào các hình thức cũcủa lòng yêu nước, sởhữu tập thể và các huyền thoại và những kỷ niệm không khác nhiều so với quan điểm được ghép bởi Smith và Hutchinson đãnêu ở trên.

In a wide-ranging synthesis ofthe existing English language scholarship, Craig A. Lockard attempts to explain the “unexplained miracle” of “Vietnamesenational identity and survival”. He arguesthat “proto-nationalism, indeed a long-entrenched national consciousness with many parallels to nationalism, lies deeplyembedded in Vietnamese history”. He believes that he thereby challenges “the notion that ‘nationalism’ should be seen as a strictly Western phenomenon”.

Trong một tổnghợp trên phạm vi rộng của các học bổng ngônngữ tiếng Anh hiện có, Craig A. Lockard cố gắng giải thích "phéplạ không giải thích được" của"bản sắc và sự tồn tạicủa quốc gia Việt Nam". Ông lập luận rằng "chủ nghĩa dân tộc nguyên thủy,thực sự là ý thức quốc gia vữngchắc với nhiều điểm tương đồng với chủ nghĩa dân tộc, nằm ​​sâutrong

Lịch sử Việt ". Ông tin rằng điềuđó đã thách thức "các quan điểm cho rằng 'chủ nghĩa dân tộc' nên thực sựđược xem như là một hiện tượng phương Tây ".

On the basis of his reading of Hodgkin and Taylor, he speculates that“the first Vietnamese ‘nation’ may predate Chinese conquest”, dating from thefirst millennium BCE. Lockard writes about the Vietnamese response to Chinese suzerainty, the responses of theVietnamese court and people to external threats, internal peasant rebellion andclaims to the throne, and the impact of French colonisation. He concludes by repeating the perennial position in English language scholarship on Việt Nam: “The“miracle” of Vietnam’schronic survival might best be explained by the hypothesis that the Vietnamese have for many centuries, and perhaps even uniquely,constituted a “nation” in a reasonable conception of the term; much historical evidencelends credence to this argument”.33

Trên cơ sởông đã đọc củaHodgkin và Taylor,ông phỏng đoán rằng "quốc gia Việt Nam đầu tiên có thể tồn tại trước cuộc xâm chiếm của Trung Quốc ", có niên đại từ thiên niên kỷ trước Công nguyên. Lockard viết về phản ứng của Việt Nam với quyền bá chủ của TrungQuốc, phản ứng của triều đình và nhândân Việt Nam đối với các mối đe dọa bên ngoài, cuộcnổi loạn trong nước của nông dân và tuyên bố chiếm ngôi, và tácđộng của thực dânPháp. Ông kết luận bằng cách lặplại quan điểm lâu đời trong học bổng ngôn ngữtiếng Anh về Việt Nam: "" phép lạ " của sự tồn tại lâu dài của Việt Nam có thể được giảithích tốt nhất bằng giả thuyết người Việt Nam trong nhiều thế kỷ, và có lẽ thậm chí duy nhất, đãtạo thành một "Quốc gia" trong một thuật ngữ quan niệm hợp lý, nhiềubằng chứng lịch sử cung cấp sự đáng tin cho lập luận này "33

32 William J. Duiker, The Rise ofNationalism in Vietnam,1900-1941 (Ithaca: Cornell University Press, 1976), p. 287.

33 Craig A. Lockard, “The Unexplained Miracle: Reflections on VietnameseNational Identity and Survival”, Journal of Asian and African Studies 29,1-2 (1994), p. 11 (“proto-nationalism” and “Western phenomenon”). The long quote is from p. 31.

32 WilliamJ. Duiker, Sự nổi lên của Chủ nghĩa dân tộc tại Việt Nam, 1900-1941 (Ithaca:Cornell University Press, 1976), p. 287.

33 Craig A. Lockard, Miracle không giải thích được: Những phản ánh vềbản sắc và sự tồn tại của dân tộc Việt Nam ", Tạp chíNghiên cứu châu Á và châu Phi 29,1-2 (1994), p. 11 ("proto-dân tộc"và "hiện tượng Phương Tây"). Các trích dẫn nội dung bài viếtnày là từ p. 31.

Share this post


Link to post
Share on other sites

This position has only recently been challenged. Liam Kelley writes with some justification that “so thoroughly did the Western academy adopt the modern Vietnamese nationalist view of the past in the 1960s, 1970s and even 1980s that we have yet to fully disengage from this conceptual framework”. For Kelley, whose arguments are explicitly informed by the modernist position articulated by Anderson

and Hobsbawm, nationalist thought in Việt Nam in the early 1900s “constituted a significant break with prior ways of viewing the world”.34

Quan điểm này chỉ không được thừa nhận gần đây. Liam Kelley viết với một sốlý lẽ rằng "các học viện phương Tây hoàn toàn chấp nhận quan điểm chủ nghĩa dân tộc Việt Nam hiện đại về quá khứ trong những năm 1960, 1970 và thậm chí những năm 1980 mà chúng tôi vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi khuôn khổ khái niệm này ". Đối với Kelley,lập luận của ông được khẳng định một cách rõ ràng bởi quan điểm hiện đại nhất được khớp lại bởi Anderson Hobsbawm, tư tưởng chủ nghĩa dân tộc ở Việt Nam vào đầu những năm 1900 "tạo nên sự bứt phá đáng kể với những cách thức nhìn nhận thế giới từ trước" 34

Therefore, the Vietnamese “nation” cannot be dated to a period much earlier than 1900. According to him, the literati in pre-colonial Việt Nam did not see themselves as members of a “nation”, but rather, of a “domain of manifest civility” (văn hiến chi bang), as articulated in the

Bình Ngô Đại Cao discussed above. Kelley defines a “domain of manifest civility” as a “realm where there prevailed what would now be called a humanist emphasis on the importance of texts, the written word and morality”.35 Only after transformations in thought in the early twentieth-century, which have been documented by David Marr and Hue-Tam Ho Tai, did the Vietnamese self-consciously consider themselves members of a “nation”.36

Vì vậy, "quốc gia" của Việt Nam không thể có trước một khoảng thời gian sớm hơn nhiều so với năm 1900. Theo ông, giới văn nhân Việt Nam thời tiền thuộc địa đã không thấy chính mình là những thành viên của một "quốc gia", mà hơn thế, là một “phạm vi văn hóa rõ ràng” (Văn hiến chi bảng), như đã được ghép lại trong Bình Ngô Đại Cáo thảo luận ở trên. Kelley định nghĩa một "phạm vi văn hóa rõ ràng" là một “vương quốc nơi có những điều phổ biến rộng khắp mà bây giờ được gọi là sự nhấn mạnh nhân văn về tầm quan trọng của văn bản, chữ viết và đạo đức "35 Chỉ sau khi có những thay đổi trong suy nghĩ vào thế kỷ XX, đã được ghi lại bởi David Marr và Huệ-Tâm Hồ Tài, đã làm người Việt Nam tự ý thức coi mình là những thành viên của một "quốc gia"36

It is the position of this thesis that such a transformation took place in Vietnamese understandings of political obligation. In the nineteenth-century in Việt Nam, political obligation was denoted by the term trung quân (loyalty to the monarch). It was directed toward the monarch, rather than toward any abstract idea of “the people” or “the nation”.37

Chính quan điểm của luận án này như là một sự biến đổi diễn ra trong quan niệm về nghĩa vụ chính trị của người Việt Nam. Trong thế kỷ thứ mười chín ở Việt Nam,nghĩa vụ chính trị được biểu hiện bằng các thuật ngữ trung quân (trung thành với quốc vương). Nó được hướng về vương triều, hơn là đối với bất kỳ ý tưởng trừu tượng nào như "nhân dân"hay "quốc gia" 37

After ceding control of its territory to the French, the Vietnamese monarchy progressively surrendered its foreign policy, control over the army, the collection of taxes and the right to issue autonomous decrees. By 1925, the monarch was confined to the celebration of the rites, the granting of pardons and the bestowal of titles. Nguyễn Thế Anh writes that, by the 1920s, “Patriotism ceased to be identical

with loyalty to the monarchy”.38 Only then did the “nation” (quốc gia) become an object of political obligation.39

Sau khi nhượng lại quyền kiểm soát lãnh thổ của mình cho Pháp, chế độ quân chủ của Việt Nam từng bước từ bỏ chính sách đối ngoại, kiểm soát quân đội,thu thuế và quyền phát hành tự trị nghị định của mình. Đến năm 1925, vuađược giới hạn trong việc cử hành các nghi thức, cấp giấy ân xá và sự bandanh hiệu. Trước những năm 1920, Nguyễn Thế Anh viết rằng "Lòng yêu nước và lòng trung thành với chế độ quân chủ không còn là một"38. Chỉ từ sau đó các" quốc gia " trở thành một mục tiêu của giao ước chính trị.39

However, the scholar-revolutionary Phan Bội Châu (1867-1940) and others critically relied on the historical and cultural legacy of the Vietnamese “kingdom” even as they constituted the new concept of the “nation”.40 The historical accounts of the kingdom, which in the nineteenth century had been crucial to the legitimacy of the Nguyễn dynasty (r.1802-1945), became historical accounts of the Vietnamese “nation”.41

In the post-independence period those historical accounts were supplemented with archaeological evidence, while what had been narratives of the earliest Vietnamese polity were refashioned to become narratives of the origins of the Vietnamese nation.

Tuy nhiên, học giả cách mạng Phan Bội Châu (1867-1940) và những người khác dựa trên các di sản lịch sử và văn hóa của "vương quốc" Việt Nam một cách phê phán thậm chí như việc họ xây dựng các khái niệm mới về "quốc gia"40 . Các giá trị lịch sử của vương quốc , điều mà trong thế kỷ XIX là quan trọng đối với tính hợp pháp của triều đại nhà Nguyễn (r.1802-1945), đã trở thành giá trị lịch sử của "quốc gia" Việt Nam41 Trong thời kỳ sau độc lập những giá trị lịch sử đó đã được bổ sung với bằng chứng khảo cổ, trong khi những gì đã được kể lại về chính thể Việt đầu tiên đã được xây dựng lại để trở thành câu chuyện kể về nguồn gốc của dân tộc Việt Nam.

34 Liam Kelley, “Vietnam as a ‘Domain of Manifest Civility,’ (Văn Hiến chi Bang)”, JSEAS 34,1 (February 2003), pp. 63 (“Western academy”) and 65 (“significant break”).

35 Ibid., p. 67.

36 David Marr, Vietnamese Tradition on Trial 1920-1945 (Berkeley: University of California Press, 1982); Hue-Tam Ho Tai, Radicalism and the Origins of the Vietnamese Revolution (Cambridge, Mass.:Harvard University Press, 1991).

37 Huỳnh Kim Khánh, Vietnamese Communism, p. 29.

38 Nguyễn Thế Anh, “The Vietnamese Monarchy Under French Colonial Rule 1884-1945”, Modern Asian Studies (henceforth MAS) 19,1 (1985), pp. 147 (confined to) and 156 (“patriotism ceased”).

39 In the DRV, quốc gia continued to be used to mean “nation” and chủ nghĩa quốc gia to mean

“nationalism” until the 1950s when dân tộc and chủ nghĩa dân tộc replaced them as the most

acceptable terms.

40 Greg Lockhart, Nation in Arms: The Origins of the People’s Army of Vietnam (Sydney: Allen and Unwin, 1989), pp. 42-46.

41 On nineteenth-century Nguyễn historiography, see Philippe Langlet, L’ancienne historiographie d’état au Vietnam, vol.1 (Paris: École Française d’Extrême-Orient, 1990).

34 Liam Kelley, "Việt Nam như một “phạm vi văn hóa rõ ràng” (Văn Hiến chi bảng)", JSEAS 34,1 (tháng 2 năm 2003), trang 63 ("Học viện phương Tây") và 65 ("sự bứt phá đáng kể").

35 Như trên, p. 67.

36 David Marr, truyền thống người Việt Nam trong nỗi gian nan 1920-1945 (Berkeley: University of California Press, 1982), Huệ-Tâm Hồ Tài, nghĩa cấp tiến và nguồn gốc của Cách mạng Việt Nam (Cambridge, Mass:Harvard University Press, 1991).

37 Huỳnh Kim Khánh, Cộng sản Việt, p. 29.

38 Nguyễn Thế Anh, "chế độ quân chủ Việt dưới sự cai trị thuộc địa của Pháp 1884-1945", Nghiên cứu Châu Á hiện đại (từ nay trở đi MAS) 19,1 (1985), trang 147 (giới hạn) và 156 ("lòng yêu nước không còn").

39 Ở CHDCVN, quốc gia tiếp tục được sử dụng để có nghĩa là "Nation" và chủ nghĩa quốc gia có nghĩa là "Nationalism" cho đến những năm 1950 khi dân tộc và chủ nghĩa dân tộc thay thế chúng như là những thuật ngữ được đa số chấp nhận.

40 Greg Lockhart, Nation in Arms: Nguồn gốc của Quân đội nhân dân Việt Nam (Sydney: Allen và Unwin, 1989), trang 42-46.41 Sử học Nguyễn thế kỷ thứ mười chín, Philippe Langlet, L'ancienne historiographie d’état au Vietnam, vol.1 (Paris: École Française d'cực-Orient, 1990).

Share this post


Link to post
Share on other sites

Archaeology and the Nation: The Important Issues

The relationship between archaeology and the nation in different parts of the world has recently attracted the attention of a number of scholars.42 This can be explained by the nationalist resurgence of the late twentieth-century, apparent too in South-east Asia, and also by developments internal to the practice of archaeology, which have stressed the social and political settings in which the discipline is practiced.43 There are several important issues in the study of the historical relationship between archaeology and nationalism.44

Khảo cổ học và Quốc gia: Những vấn đề quan trọngMối quan hệ giữa khảo cổ học và quốc gia ở các nơi khác nhau trên thế giớigần đây đã thu hút sự chú ý của rất nhiều các học giả.42 Điều này có thể được giải thích bởi sự hồi sinh của chủ nghĩa dân tộc cuối thế kỷ hai mươi, rõ ràng ở Đông Nam Á, và cũng bởi sự phát triển trong nước về thực hành khảo cổ học, điều này nhấn mạnh các thiết lập chính trị và xã hội trong đó kỷ luật được thực hiện.43Có nhiều vấn đề quan trọng trong việc nghiên cứu mối quan hệ lịch sử giữakhảo cổ học và chủ nghĩa dân tộc.44

The first issue concerns the development of the state and the institutionalisation of archaeology. As indicated in the sketch above, archaeology in Việt Nam was first pursued under the auspices of the EFEO, an institution of the colonial state, and was later taken up by the Institute of History and the Institute of Archaeology, institutions of the DRV state during the post-independence periods.

Vấn đề đầu tiên liên quan đến sự phát triển của nhà nước và thể chế của khảo cổ học. Như đã nêu trong các bản phác thảo trên, khảo cổ học tại Việt Nam trước hết được thực hiện dưới sự bảo trợ của EFEO, một tổ chức của nhà nước thuộc địa, và sau đó được đưa lên bởi Viện Lịch sử và Viện Khảo cổ học, các tổ chức của nhà nước CHDCVN trong giai đoạn sau độc lập.

The second issue concerns the ways in which archaeology is used to support or provide evidence for existing collective understandings of the past. It is sometimes able to fill gaps in historical texts or accounts that are often incomplete, or to go back in time to prehistory and place the origins of the nation still farther back. The analysis of archaeological remains depends to a great extent on interpretation, which is dependent, at least in part, not only on the social and political context in which the practice of archaeology is situated, but also on the state of the discipline itself in specific places and at particular times.

Vấn đề thứ hai liên quan đến cách thức khảo cổ học được sử dụng để hỗ trợ hoặccung cấp bằng chứng cho sự hiểu biết hiện về của quá khứ. Đôi khi có thể lấp đầy những khoảng trống trong văn bản lịch sử hay những giá trị, điều mà thường không hoàn chỉnh, hoặc quay trở lại thời gian cổ sử và đặt nguồn gốc của quốc gia lùi xa hơn. Phân tích di chỉ khảo cổ học vẫn còn dựa trên sự hiểu, điều này rất lệ thuộc, ít nhất là một phần, không chỉ trên các bối cảnh xã hội và chính trị trong đó thực hiện khảo cổ học, mà còn về tình trạng của chính kỷ luật tạiđịa điểm cụ thể và thời điểm cụ thể.

This last point has generally received little attention. In the post-independence period, DRV archaeologists combined critically appropriated colonial archaeological scholarship with their own work and with pre-colonial Vietnamese historical texts to identify and elaborate upon the “origin of the nation”. It is these first two issues, the role of the state in supporting archaeology and the role of archaeology in refashioning cultural identities found in pre-colonial historical texts that are the main foci of this thesis.

Điểm cuối cùng này thường ít được chú ý. Trong thời kỳ sau độc lập, các nhà khảo cổ học CHDCVN kết hợp một cách phê phán học bổng khảo cổ học thuộc địa với công việc của mình và với các văn bản lịch sử Việt Nam trước thực dân thuộc địa để xác định và xây dựng "nguồn gốc của quốc gia". Đây là hai vấn đề đầu tiên, vai trò của nhà nước trong việc hỗ trợ khảo cổ học và vai trò của khảo cổ học trong xây dựng bản sắc văn hóa trong văn bản lịch sử thời tiền thuộc địa là những tiêu điểm chính của luận án này.

42 Bruce Trigger, “Alternative Archaeologies: Nationalist, Colonialist, Imperialist”, Man 19 (1984), pp.355-370; David Fowler, “Uses of the Past: Archaeology in the Service of the State”, American Antiquity 52,2 (1987), pp. 229-245; Philip Kohl and Clare Fawcett eds., Nationalism, Politics and the Practice of Archaeology (Cambridge: Cambridge University Press, 1995); Margarita Diaz-Andreu and Timothy C. Champion eds., Nationalism and Archaeology in Europe (London: University of London Press, 1996); Paul Graves-Brown, Siân Jones and Clive Gamble eds., Cultural Identity and Archaeology: The Construction of European Identities (London: Routledge, 1996). Philip L. Kohl, “Nationalism and Archaeology: On the Constructions of Nations and the Reconstructions of the Remote Past”, Annual Review of Anthropology 27 (1998), pp. 223-46.

43 On the latter, see especially Bruce Trigger, A History of Archaeological Thought (Cambridge:

Cambridge University Press, 1989).

44 These are identified in the introductions to and essays in Kohl and Fawcett eds., Nationalism, Politics; and Diaz-Andreu and Champion eds., Nationalism and Archaeology.

42 Bruce Trigger, "Sự lựa chọn khảo cổ học: Quốc gia, thực dân, đế quốc", Man 19 (1984), pp.355-370, David Fowler, "Tập quán của quá khứ: Khảo cổ học trong sự giúp đỡ của Nhà nước", American Antiquity 52,2(1987), trang 229-245; Philip Kohl và Clare Fawcett eds, chủ nghĩa dân tộc, chính trị và thực hành Khảo cổ học (Cambridge: Cambridge University Press, 1995);. Margarita Diaz-Andreu và Timothy C. Champion eds, dân tộc và Khảo cổ học ở châu Âu (London: Đại học London, 1996); Paul Graves-Brown, Sian Jones và Clive Gamble eds, bản sắc văn hoá và Khảo cổ học: xây dựng bản sắc châu Âu (London: Routledge, 1996). Philip L. Kohl, "Chủ nghĩa dân tộc và Khảo cổ học: Xây dựng các quốc gia và Việc tái hiện lại từ quá khứ xa xưa" Sự phê bình thường niên về Nhân loại học 27 (1998), trang 223-46.

43 Về sau, đặc biệt là Bruce Trigger, Lịch sử tư tưởng khảo cổ học (Cambridge:Cambridge University Press, 1989).

44 Điều này được xác định trong các bài giới thiệu và bài ​​luận về Kohl và Fawcett eds, chủ nghĩa dân tộc, chính trị, và Diaz-Andreu và Champion eds, chủ nghĩa dân tộc và khảo cổ học.

Share this post


Link to post
Share on other sites

The third issue concerns the public display of archaeological remains. This could be in museums, in textbooks, at archaeological and heritage sites and in various iconographic reproductions. In general, this last issue is well treated in the literature, especially in so far as it has come to relate to the tourism and heritage industries.45

In Việt Nam, archaeological artefacts, especially Bronze Age artefacts, were first displayed in the Musée de l’Ecole Française d’Extrême-Orient, later the Musée Louis Finot and, after independence, in the Vietnamese Historical Museum (Viện Bảo tàng

Lịch sử Việt Nam). Images of the tympani of the bronze drums found at Đông Sơn are ubiquitous, on posters, postcards, book covers and many other quotidian objects. A discussion of this third issue is beyond the scope of this thesis. The relationship between archaeology and the nation in South-east Asia is at last beginning to be addressed.46

Vấn đề thứ ba liên quan đến sự trưng bày ra công chúng của các di chỉ khảo cổ học. Điều này có thể là trong các bảo tàng, trong sách giáo khoa, các trang web khảo cổ học và di sản và các dhi chỉ tái tạo minh họa khác. Nói chung, vấn đề cuối cùng này được giải quyết tốt trong văn học,đặc biệt là cho đến nay nó liên quan đến du lịch và ngành di sản.45 Ở Việt Nam, các đồ tạo tác khảo cổ, đặc biệt là đồ tạo tác thời kỳ đồ đồng, lần đầu tiên đượctrưng bày trong de Musée l'Ecole Francaise d’Extrême-Orient, sau này là Louis MuséeFinot, và sau khi độc lập, Bảo tàng Lịch sử Việt Nam (Viện Bảo tàng Lịch sử Việt Nam). Hình ảnh của các mặt trống đồng được tìm thấy ở Đông Sơn có ở khắp mọi nơi, trên áp phích, bưu thiếp, bìa sách và các vật thường ngày khác. Thảo luận về vấn đề thứ ba này là vượt quá phạm vi của luận án này. Mối quan hệ giữa khảo cổ học và quốc gia ở Đông Nam Á cuối cùng bắt đầu được chú ý.46

Việt Nam has already received some, albeit brief, attention. In a short article, Ian Glover discusses some of the work of archaeologists during the colonial period and the post-independence periods, particularly relating to the Bronze Age and the origins of the nation.47

However, Glover does not pay close attention to pre-colonial understandings of the past in Việt Nam or, crucially, its appropriation and combination with colonial and post-independence archaeological scholarship after 1954. In fact, he does not examine any archaeological scholarship in the Vietnamese language. This scholarship is addressed however in Postcolonial Vietnam by Patricia Pelley. In this monograph on state historiography in the DRV between 1954 and 1975, Pelley refers to the Vietnamese concern with the origins of the nation, the Hùng Kings and the Đông Sơn bronze remains as a “cult of antiquity”. Unlike Glover, she does discuss pre-colonial understandings of the past, but her discussions of this and of French archaeology in Việt Nam are based on secondary

literature in English, rather than on the relevant primary sources. This leads her to a number of mistaken conclusions, especially about the views of archaeologists during the colonial period on the dating and provenance of the bronze remains found at Đông

Sơn.48

Việt Nam đã nhận được một số sự chú ý, mặc dù chưa nhiều. Trong một bài viết ngắn, Ian Glover thảo luận về một số công việc của các nhà khảo cổ học trong thời kỳ thuộc địa và thời kỳ sau độc lập, đặc biệt là liên quan đến thời đại đồ đồng và nguồn gốc của quốc gia.47 Tuy nhiên, Glover không chú ý nhiều tới sự hiểu biết về quá khứ ở Việt Nam thời tiền thuộc địa hoặc, chủ yếu, sự chiếm hữu và kết hợp của nó với học bổng khảo cổ học thuộc địa và sau độc lập sau năm 1954. Trong thực tế, ông không xem xét bất kỳ học bổng khảo cổ học nào bằng ngôn ngữ Việt Nam. Học bổng dành được chú ý tuy nhiên là trong Việt Nam hậu thuộc địa của Patricia Pelley. Trong chuyên khảo về ký sử nhà nước tại CHDCVN từ năm 1954 và 1975, Pelley đề cập đến mối quan tâm của Việt Nam với nguồn gốc của quốc gia, các vị vua Hùng và các di chỉ đồng Đông Sơn như là một "tà giáo thời cổ đại".Không giống như Glover, bà thảo luận về sự hiểu biết của quá khứ thời tiền thuộc địa, nhưng các cuộc thảo luận của bà về vấn đề này và khảo cổ học Pháp tại Việt Nam được dựa trên văn học chuyển hóa ở Anh , hơn là các nguồn căn bản có liên quan. Điều này dẫn bà đến mộtsố kết luận sai lầm, đặc biệt là quan điểm về các nhà khảo cổ học trong xác định thời kỳ thực dân và xuất xứ của di chỉ đồng tìm thấy tại Đông Sơn.48

In an engaging article Han Xiaorong describes the scholarly disagreements between archaeologists in Việt Nam and China over the origins of the bronze drums found at Đông Sơn and elsewhere in Việt Nam, South China and South-east Asia.49

However, Han pays no attention to the French colonial scholarship on this matter, which crucially informs the work of Vietnamese archaeologists in the post-independence periods.

Trong một bài viết hấp dẫn, Han Xiaorong mô tả những sự bất đồng học thuậtgiữa các nhà khảo cổ học Việt Nam và Trung Quốc về nguồn gốc của trống đồngtìm thấy ở Đông Sơn và các nơi khác ở Việt Nam, Nam Trung Quốc và Đông Nam Á.49Tuy nhiên, Han không chú ý đến học bổng thực dân Pháp về vấn đề này,mà điều quan trọng là khẳng định công trình của các nhà khảo cổ học Việt trong thời kỳ sauđộc lập

This thesis uses sources from the pre-colonial, the colonial and the post-independence periods in Vietnamese histories. The different sources can be divided into three main categories. The first includes scholarly publications on archaeology produced under the auspices of both the French colonial state and the post-independence DRV state, such as the Bulletin de l’Ecole Française d’Extrême-Orient; Tập san Nghiên cứu Văn Sử Điạ; Tập san Nghiên cứu Lịch sử; and Tạp chí Khảo cổ học. These are used to trace the main claims made about archaeology by scholars in the service of the colonial and post-independence states. The second category of sources includes memorial publications, celebratory volumes, short histories and obituaries, which appear in the above publications and elsewhere. These are used to give a more complete picture of the institutional environment and the persons involved in the production of archaeological knowledge in Việt Nam. The third category of sources is comprised of pre-colonial Vietnamese historical texts, from the thirteenth to the nineteenth centuries. These are used to demonstrate the importance of the kingdom of Văn Lang and the Hùng Kings in those texts and to the people in the periods during which they were written.

Luận án này sử dụng các nguồn từ các thời kỳ tiền thuộc địa, thuộc địa và sau độc lậptrong lịch sử Việt Nam. Các nguồn khác nhau có thể được chia thành ba loại chính. Nhóm đầu tiên bao gồm các ấn phẩm học thuật về khảo cổ học được tạo ra dưới sự bảo trợ của cả hai nhà nước thực dân Pháp và nhà nước độc lập sau CHDCVN, chẳng hạn như Bulletin de l'Ecole Francaise d’Extrême-Orient, Tập san Nghiên cứu Văn Sử Địa, Tập san Nghiên cứu Lịch sử; và Tạp chí Khảo cổ học. Chúng được sử dụng để theo dõi các tuyên bố chính thực hiện về khảo cổ học của các học giả trong sự giúp đỡ của các nước thuộc địa và quốc gia độc lập. Nhóm thứ hai của các nguồn bao gồm các ấn phẩm tưởng niệm, các tập kỷ niệm, lược sử và cáo phó, xuất hiện trong các ấn phẩm nói trên và các nơi khác. Chúng được sử dụng để cung cấp một hình ảnh hoàn chỉnh hơn về môi trường thể chế và những người tham gia vào việc tạo dựng các kiến thức khảo cổ học Việt Nam. Các nguồn nhóm thứ ba bao gồm các văn bản lịch sử Việt Nam trước thực dân, từ thế kỷ 13 đến thế kỷ 19. Chúng được sử dụng để chứng minh tầm quan trọng của vương quốc Văn Lang và các Vua Hùng trong những văn bản và đối với người dân trong các giai đoạn quá trình mà họ đã viết.

45 For examples of work of this sort relating to Việt Nam, see Colin Long, “Feudalism in the Service of the Revolution: Reclaiming Heritage in Hue”, Critical Asian Studies 35,4 (2003), pp. 535-558; Hue-Tam Ho Tai, “Representing the Past in Vietnamese Museums”, Curator 43,3 (September 1998), pp.187-199.

46 For example, see Ian C. Glover, “National and Political Uses of Archaeology in South-east Asia”, Indonesia and the Malay World 31,89 (March 2003), pp. 16-30; Maurizio Peleggi, The Politics of Ruins and the Business of Nostalgia (Bangkok: White Lotus, 2001).

47 Ian C. Glover, “Letting the Past Serve the Present – Some Contemporary Uses of Archaeology in Viet Nam”, Antiquity 73,4 (1999), pp. 594-602.

48 Patricia M. Pelley, Postcolonial Vietnam: New Histories of the National Past (Durham, North Carolina: Duke University Press, 2002), pp. 147-157.

49 Han Xiaorong, “The Present Echoes of the Ancient Bronze Drum: Nationalism and Archaeology in Modern Vietnam and China”, Explorations 2,2 (1998), pp. 27-46.

45 Đối với các ví dụ về các công công trình liên quan đến Việt Nam, xem Colin Long, "Feudalism trong sự giúp đỡ của cách mạng: Đòi lại di sản ở Huế", Các nghiên cứu châu Á quan trọng 35,4 (2003), trang 535-558; Hue-Tam Ho Tai, "Đại diện cho quá khứ trong các bảo tàng Việt Nam", Người phụ trách 43,3 (tháng 9 năm 1998), pp.187-199.

46 Ví dụ, xem Ian C. Glover, "Chức năng chính trị và quốc gia của Khảo cổ học ở Đông Nam Á”, Indonesia và thế giới Mã Lai 31,89 (tháng 3 năm 2003), trang 16-30, Maurizio Peleggi, Sự thận trọng trong thất bại và kinh doanh của Nostalgia (Bangkok: White Lotus, năm 2001).

47 Ian C. Glover, "Để quá khứ Phục vụ Hiện Tại - Một vài giúp đỡ đương đại của Khảo cổ học Việt Nam", thời cổ xưa 73,4 (năm 1999), trang 594-602.

48 Patricia M. Pelley, hậu thuộc địa Việt Nam: lịch sử của quá khứ Quốc gia (Durham, Bắc Carolina: Duke University Press, 2002), trang 147-157.49 Han Xiaorong, "Tiếng vang hiện tại của Trống Đồng cổ đại: Chủ nghĩa dân tộc và khảo cổ học tại Việt Nam và Trung Quốc hiện đại", Khảo sát 2,2 (1998), trang 27-46.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Outline of the Thesis

This thesis takes a long view ofVietnamese history and historiography. In Chapter One it is argued that narratives of thecountry of Văn Lang, the earliest recorded Vietnamese polity, and the Hùng Kings, itsrulers, served specific political functions in the fourteenth and fifteenth-centurytexts in which they first appeared. Later texts claimed political legitimacy for theruling dynasty by tracing their rule from the Hùng Kings. Those texts also demonstrated a marked scepticism toward the miraculous elements relating to the time of the HùngKings in earlier narratives.

Nét chính của luận án

Luận ánnày có một cái nhìn dài về lịch sử Việt Nam và sử ký. Trong chương một nó ​​cho rằng những câu truyện kể của nước Văn Lang, Chính thể Việt Nam được ghi nhận sớm nhất, và các vua Hùng,cùng sự caitrị củahọ, phục vụ chức năng chính trị cụ thể trong các văn bản thế kỷ 14 và 15, trong đó họ lần đầu tiên xuất hiện.Các văn bảnsau đó khẳng định tính hợp pháp chính trị cho các triều đạicầm quyền bằngcách chỉ ra quy tắc của họ từ các vị Vua Hùng. Những văn bản này cũngthể hiện mộtthái độ hoài nghi đáng chú ý đối với các yếu tố kỳdiệu liên quan đến thời gian của các VuaHùng trong bài tườngthuật trước đó.

In Chapter Two it is argued that the textsdiscussed in Chapter One became the objects of enquiry for French scholars atthe EFEO, where they were classified and organised and their claims sometimesdisputed. Continuing an indigenousskeptical tradition toward both the Hùng Kings andthe country of Văn Lang, French scholars

came to deny the existence of that countryand its rulers. It is argued in ChapterTwo that French views of the early Vietnamesepast were deeply influenced by late pre-colonial views of that past. In addition to the study of the past throughtexts, the French also conducted the firstprehistoric archaeological excavations in Việt Nam. In Chapter Two it is argued that prehistoric archaeology, unlike monumental archaeology, was of marginal interest tothe colonial state. Amateurs weretherefore responsible for the execution of some ofthe most important prehistoric excavations in northern Việt Nam during the colonialperiod, such as those of bronze remains at Đông Sơn. Consequently, they drew a number of dubious conclusions.

Trong chương hai, nó được lập luận rằng các văn bản thảoluận trong Chương Một trở thành đối tượng của cuộc điều tra đốivới các học giả Pháp tại EFEO, nơi họ đã đượcphân loại và tổ chức và khẳng định của họ đôi khi gâytranh cãi. Tiếp tục sự hoài nghi truyềnthống bản địa đối với các vị vua Hùng và nướcVăn Lang, các học giả Pháp đã từ chối sự tồn tại và cácnhà lãnh đạo của nó. Người ta lập luận trong Chương Hai rằngquan điểm của Pháp vềthời gian đầu quá khứ của Việt Nam đã bị ảnh hưởng sâu sắc bởi thời gian cuối giai đoạn tiềnthuộc địa của quá khứ đó. Ngoài việc nghiên cứu quákhứ thông qua văn bản, người Pháp cũng tiến hànhnhững khai quật khảo cổ học thời cổ sử đầu tiênở Việt Nam. Trongchương hai, nó được lập luận rằng khảocổ học thời cổ sử, không giống như khảo cổ học cáctượng đài, là lợi ích gần gũi với thuộc địa. Do đó những người nghiệp dư chịu tráchnhiệm thực hiện một số cuộc khai quật quan trọngnhất thời tiền sử ở phía Bắc Việt Nam trong thời kỳ thuộc địa, chẳng hạn như những cuộc khai quật di chỉ đồng ở Đông Sơn.Do đó, họ đã tạo nên một số kết luận không rõ ràng.

The DRV state succeeded the Frenchcolonial state in supporting the study of archaeology. Chapter Three outlines the cultural policy ofthe DRV state and the ways in which this informed the study ofarchaeology. It also describes thepolitical and institutional context in whicharchaeology was pursued. Owing to thefact that prehistoric archaeology under colonialrule was of amateur provenance, there were no trained Vietnamese archaeologists at thetime of independence. Archaeology in the DRV came under the influence of Sovietarchaeology. In the mid 1950s, DRV scholars identified the country of VănLang, the earliest recorded Vietnamese polity, and the Hùng Kings as the “origins of thenation”. Finally, Chapter Threediscusses the critique of colonial archaeology thatDRV scholars mounted as they began the first archaeological excavations in thepost-independence period.

Nhà nước CHDCVN đã tiếp nối nhà nước thựcdân Pháp trong việc hỗ trợ nghiên cứu của khảo cổ học. Chương Baphác thảo các chính sách văn hoá của nhà nước Bắc Việt và cách thức mà họ khẳng định các nghiên cứu khảo cổhọc. Nó cũng mô tả các thể chế chính trị và bối cảnh trong đó khảo cổ học đãđược tiếnhàng. Dothực tế khảo cổ học thời cổ sử dưới sự cai trị thuộc địa có nguồn gốc nghiệp dư, không có nhà khảo cổ học Việt Nam qua đào tạo tại thời điểm độc lập. Khảo Cổ CHDCVN chịu ảnh hưởng của khảo cổhọc Liên Xô. Vào giữa những năm 1950,các họcgiả CHDCVN xác định được nước VănLang, chính thể Việtđầu tiên được ghi lại, và các vua Hùnglà "nguồn gốc của quốc gia". Cuối cùng, Chương Ba thảo luận bài phê bình về khảo cổ học thuộc địamà các học giảCHDCVN gắnkết như là họ bắt đầu những khai quật khảo cổ đầu tiên trong thời kỳ hậu độc lập.

Chapter Four describes how thoseexcavations led to a new understanding of the Bronze Age in northern Việt Nam in whichmany of the conclusions from the colonial period were overturned. Chapter Four argues that archaeologycontributed to the making of the earliest Vietnamese nation,the country of Văn Lang, in a number of ways. First, the newly excavated Bronze Age remains were used to provide proofof its existence; it was therefore not legendary,as colonial scholars had claimed. Second, those remains served to confirmthat the territory ascribed to Văn Lang in pre-colonial texts had in fact beenoccupied in the first millennia BCE, as had its alleged capital. Third, the archaeological remains confirmedthe very great antiquity ascribed to the Vietnamese people in thosetexts. Finally, the artefacts unearthed provided evidence of some of theactivities of the inhabitants of Văn Lang. This thesis turns first, however, to theaccounts of that country and its rulers in pre-colonial historical texts.

Chương Bốn mô tả làm thế nào những cuộc khai quậtnày lại dẫn đến một sự hiểu biết mới về thời kỳ đồ đồng ở miền bắc Việt Nam trong đó rất nhiều kết luận từ gian đoạn thuộc địa bị đảo ngược. Chương Bốn lập luận rằng khảo cổ học góp phầnvào sự tạo lập của quốc gia Việt Nam đầu tiên, nước Văn Lang, theo một số cách. Đầu tiên, những di chỉ thời kỳ đồ đồng mới được khai quật đãđược sử dụng để cung cấp bằng chứng về sự tồn tại của nó, do đó nókhông phải là huyền thoại, như các học giả thuộc địa đã tuyên bố. Thứ hai, những di chỉ còn được sử dụng để xác nhận rằng lãnh thổ của Văn Lang trong các văn bảntiền thuộc địa đã thực sự bịchiếm đóng trong thiên niên kỷđầu tiên trước công nguyên, cũngnhư nơi được cho là thủ đô. Thứ ba, di chỉ khảo cổ học khẳng định thời cổ xưa vĩ đại được cho là của người dân Việt Nam trong các bản văn đó. Cuối cùng, các đồ tạo tác được khai quật cung cấp bằngchứng về một số các hoạt động của cư dân Văn Lang. Luận án này thay đổi đầu tiên, tuy nhiên, các giá trị của nước đó và các nhà lãnh đạo trongcác văn bản lịch sử thời tiền thuộc địa

Share this post


Link to post
Share on other sites

CHAPTER ONE

CHƯƠNG MỘT

The Period of the Hùng Kings in Pre-colonial Texts

Thời kỳ của các vua Hùng trong các văn bản giai đoạn tiền thuộc địa

This chapter explores the ways in which the Vietnamese understood theorigins of their polity in official texts before the beginning of the twentiethcentury. Its main focus is on the presentation of the Hùng Kings and their kingdom of VănLang in a series of related texts. Itdiscusses the relationships between those texts as well as the elaboration of a number of themes in them in order to establish theexistence of, and to describe, a significant Vietnamese textual tradition centring on thefounding of their polity, before the twentieth century. French scholars critically examined this textual tradition during the colonial period and in the post-independenceperiod it played an important role when combined with archaeological evidence inconstituting the “origins of the nation”. However, the texts that comprised this tradition were not written withtheir later use by colonial and post-independence scholars in mind. This chapter therefore also endeavours to draw out the meaning and importanceof the texts at the time of their writing.

Chương này tìmhiểu những cách mà ngườiViệt Nam hiểu về nguồn gốc của chính thể của họ trong các văn bảnchính thức đầuthế kỷ XX. Nótập trung chủ yếu vào giới thiệu về các vị vua Hùng và vương quốc Văn Lang trong một loạt các văn bản liên quan. Thảo luậnvề các mốiquan hệ giữa cácvăn bản cũng như sự tạo lập một số chủ đề trong các văn bản để xác minh sự tồn tại, và mô tả, một văn bản truyềnthống đáng chú ý của Việt Nam tập trung vào việc thành lập chính thể của họ, trước khi thế kỷXX. Các học giả Phápxem xét một cách nghiêm trọng văn bản truyền thống này trong thời kỳ thuộc địa và trong thời kỳ hậuđộc lập đóng một vai trò quan trọng khi kết hợp với bằngchứng khảo cổ học trong cấu thành "nguồn gốc của quốc gia". Tuy nhiên, các văn bản baogồm truyền thống này đã được các học giả thuộc địa và sau độc lậpviết mà không nghĩ tới lợi ích sau nàycủa họ. Chương này vì thế cũng luôn cố gắng đểrút ra ý nghĩa vàtầm quan trọng của các văn bản tại thời điểm bài viết của mình.

The texts that will be discussed in this chapter are: the Đại Việt SửKý ( History of Great Việt ) (1272); the Việt SửLược ( Brief History of Việt ) (c.1377-1388); the Đại Việt Sử Ký Toàn Thư ( The Complete History of Great Việt ) (1479);the Việt Điện U Linh Tập ( Spiritual Powers of the Việt Realm) (1329) and the Lĩnh Nam Chích Quái ( Wondrous Tales of Lĩnh Nam) (c.1492); the Đại Việt Sử Ký Tiền Biên ( Preliminary History of Great Việt ) (1800); and the Khâm Định Việt sử Thông Giám Cương Mục ( TheImperially Ordered Text and Commentary of the Complete Mirror of the History ofthe Viêt) (1884).

Các văn bảnsẽ được thảo luận trong chương nàylà: Đại Việt Sử Ký (Lịch sử của ĐạiViệt) (1272); Việt Sử Lược (Lược sử của Việt Nam) (c.1377-1388), Đại Việt Sử Ký Toàn Thư(Lịch sử ký toàn thư của Đại Việt) (1479); Việt ĐiệnU Linh Tập (Sứcmạnh tâm linh của vương quốc Việt) (1329) và Lĩnh Nam Chích Quái (Những câu chuyện kỳ lạ của Lĩnh Nam) (c.1492), Đại Việt Sử Ký Tiền Biên (Sự mở đầu Lịch sử của Đại Việt) (1800), Khâm ĐịnhViệt sử ThôngGiám Cương mục (Cácvăn bản trật tự triều đại và lời bình luận về sự phản ánh toàn toàn lịch sử của Việt Nam) (1884).

The Đại Việt Sử Ký ( ĐVSK)

In 1272, Lê Văn Hưu (1230-1322) submitted the first history of Đại Việt, the Đại Việt sử ký ( History of Great Việt ), hereafter referred to as ĐVSK , to KingTrần Thánh Tông (r.1258-1278).1

The ĐVSK addressed the period from the reign of Triệu Đà (r.207-136 BCE) until the reign of LýChiêu Hoàng (r.1224-1225), the last ruler of the Lý dynasty. The original text of the ĐVSK is no longer extant but parts of it and various comments by Lê Văn Hưuhave been preserved in the Đại Việt Sử Ký Toàn Thư ( The Complete History of Great Việt ), hereafter referred to as TT, a text that will be discussed more fullylater in this chapter. The earliestcomment by Lê Văn Hưu preserved in the TT is about the king, Triệu Đà, in the year 137 BCE. Le Văn Hưu wrote: [Triệu Đà]… began the imperial institution in our country, and his worksmay be said to be great. If the laterkings of our country had known how to imitate [him] in keeping hold of the frontier, building the country’s army,having relations with our neighbours in the proper way, and maintaining thethrone with benevolence, then they would have preserved the country for a longtime and the Northerners would not have been able to covet it.2

Năm 1272, Lê Văn Hưu (1230-1322) đưara lịch sử đầu tiên của Đại Việt, ĐạiViệt sử ký (Lịch sử của Đại Việt), sau này gọi là ĐVSK, vua Trần Thánh Tông (r.1258-1278)1

ĐVSK chỉ ra khoảng thờigian từ triều đại của Triệu Đà (r.207-136 TCN) cho đến triều đại của Lý ChiêuHoàng (r.1224-1225), vị vua cuối cùng của triều đại nhà Lý. Các văn bản gốc củaĐVSK hiện khôngcòn, nhưng các phần của nó và ý kiến ​​khác nhau của Lê Văn Hưu đã được gìngiữ trong Đại Việt sử ký Toàn Thư (sử ký toàn thư của Đại Việt), sau đây gọi tắt làTT, một văn bản sẽ được thảo luận đầy đủ hơn về sau trong chương này. Các bìnhluận đầu tiên của Lê Văn Hưuđược lưu giữ trong TT là về vua Triệu Đà, trong năm137 trước Công nguyên. Lê Văn Hưu đã viết: [Triệu Đà] ... đã bắt đầu tổ chức triều đình ở nước ta, và công trình của ông có thể thể nói là tuyệt vời. Nếu các vị vua sau này của đất nước chúng ta đã biết làmthế nào để học tập [ông] trongviệc gìn giữ vùng biên giới, xây dựng quân đội của đất nước, có mối quan hệ chính thức với cácnước láng giềng của chúng ta và duy trì ngai vàng với lòng nhân từ, sau đó họ đã có thể bảo vệ đất nước trong một thời gian dài và phương Bắc sẽ không thể thèm muốn nó.2

The Trần dynasty (1225-1400) lacked a strongly centralized politicalsystem. Princes and aristocratic landholders dominated political affairs. Elements of Chinese practice and classical learning were creatively incorporated into a culturalorientation that was fluid, eclectic, and predominantly Mahayana Buddhist.3 It is in this context that thetext quoted above accomplishes two things: first, it establishes the independence of the kingdom through theimportance it places on maintaining the frontier, the establishment of the army, and the maintenance of proper relations withthe neighbours of the kingdom; second, it asserts that Triệu Đà was the kingwho founded the imperial institution in the country, and that he maintained itwith benevolence.

Triều đại nhà Trần (1225-1400) thiếumột hệ thống tập trung chínhtrị mạnh mẽ. Hoàng tử và các chủ đất quý tộc thống trị các vấn đề chính trị. Các yếu tố của thực tiễn Trung Quốc

và kiếnthức kinh điển được sáng tạo kết hợp thành mộtđịnh hướng văn hóa, làcái dễ thay đổi, chiết trung,và chủ yếu là Phật giáo ĐạiThừa.3 Chính trong bối cảnhđó, các văn bản trích dẫn ở trên đạt được hai điều: thứ nhất, nó thiết lập sự độc lập của vươngquốc thông qua tầm quan trọng nó đặt vào việc duy trì biên giới, thành lập quân đội, và duy trì mối quan hệ thích hợp với những nướcláng giềng của vương quốc, thứ hai, nó khẳng địnhrằng Triệu Đà là vua, người đã sánglập tổchức triều đình trong nước, và ông ấy duy trì nó với lòng nhân từ.

1 TT NK V: 33a-b.

2 TT NK II: 8a-b

3 John K. Whitmore, “‘ElephantsCan Actually Swim’: Contemporary Chinese Views of Late Ly Dai Viet”, in Southeast Asia in the 9th to 14thCenturies, eds. David Marr and A.C. Milner (Singapore: Institute of SoutheastAsian Studies, 1986), pp. 117-137; idem , “Literati Culture and Integration inDai Viet, c. 1430 - c. 1840”, MAS 31,3 (1997), pp. 665-687.

3 John K. Whitmore, "Voi thực tếcó thể Bơi: Quan điểm của Trung Quốc đương đại về cuối Lý Đại Việt" ở Đông Nam Á trong thếkỷ 9 đến 14, eds. David Marr, AC Milner(Singapore: Viện Nghiên cứu Đông Nam Á, 1986), trang 117-137;như trên,"Giới trí thức văn hóavà hội nhập tại Đại Việt, c. 1430 - c. 1840 ", MAS 31,3 (1997), trang665-687.

Share this post


Link to post
Share on other sites

The independence of the kingdom of Đại Việt was an important theme for Lê Văn Hưu. Hưu lived through and wroteafter the first Mongol invasion of ĐạiViệt in 1257, during which the capital of Thăng Long was sacked.4 The Mongols were successfully repelled, buttheir relations with the Trần court continued to be fraught with tension upuntil, and after, the submission of the ĐVSK in 1272.5 For Hưu, the independence of the kingdom and theimperial institution were linked. He criticised the Lý dynasty (1010-1225) inthe ĐVSK because they “practiced polygamy and becausetheir procedures for determining the succession were defective”.6 They therefore endangered the imperialinstitution of which Triệu Đà was thefounder and best exemplar. In 939, NgôQuyền (r.939-944) established himself as the ruler after driving out theChinese in 938, but he declared himself king and not emperor. Disorder followedhis death in 944. Lê V ă n Hưu thusrecognised Đ inh Bộ L ĩnh (968-979), whobecame known as Đinh Tiên Hoàng, insteadas the first proper successor to Triệu Đà because he declared himself emperor and founded a court7 The ĐVSK did not go any further backthan the reign of Triệu Đà; in thattext, Vietnamese history began with his reign.

Sự độc lập củavương quốc Đại Việt là một chủ đề quan trọng đối với Lê VănHưu. Ông đã trải qua và đã viết sau cuộc xâm lược ĐạiViệt đầu tiên của Mông Cổ vào năm 1257, trong thời gian đó kinh đô của Thăng Long đã bị cướpphá.4 Mông Cổ được đẩy lùi thành công, nhưng quan hệ của họ vớitriều đình nhà Trần tiếptục đầy căng thẳng cho đến sau khi nộp ĐVSK vào năm 1272.5 Với Lê Văn Hưu, sự độc lập của vương quốc và tổchức triều đìnhcó mối liên hệ. Ông chỉtrích các triều đại nhà Lý (1010-1225) trong ĐVSK bởi vì họ "thực hiện chế độ đa thê và vì thủ tục của họ đểxác định việc thừa kế còn thiếu sót".6 Do đó, họ gâynguy hiểm cho tổ chức triều đình màTriệu Đà là người sáng lập và là gươngmẫu tốt nhất. Năm939, Ngô Quyền (r.939-944) lên nắm quyền cai trị sau đánhđuổi Trung Quốc vàonăm 938, nhưngông tuyên bố ông là vua và không phải là hoàng đế. Rối loạn sau cái chết củaông năm 944. Lê Văn Hưu do đó công nhận Đinh Bộ L inh(968-979), người được biết đến như Đinh Tiên Hoàng, thay vàonhư một người nối ngôi Triệu Đà thích hợp đầu tiên vì ông tuyên bố bản thânlà hoàng đế và thiết lập một triệu đình7 . ĐVSK không đềcập gì hơn ngoài triều đại của Triệu Đà, trong văn bản này, lịch sử Việt Nam bắt đầu với triềuđại của ông.

The Việt Sử L ược ( VSL )

The themes of independence and the establishment of the imperialinstitution are also important in the Việt Sử Lược ( Brief History of Việt ), hereafterreferred to as the VSL . The author of the VSL is unknown,but it is an official historical text, probably written during the reign of Trần Phế Đế(r.1377-1388).8 The latter, aweak ruler, reigned during a period of dynastic decline when Đại Việt was under repeated attack from Champa.

Các chủ đề về nền độc lập và sự thành lập của tổ chức triều đình cũng quan trọng trong Việt Sử Lược (Giới thiệu tóm tắt Lịch sử của Việt Nam), sau đây gọi tắt là VSL. Tác giả của VSL không rõ là ai, nhưngnó là một văn bản chính thức của lịch sử,có thể được viết trong triều đại củaTrần Phế Đế (r.1377-1388) .8 Người saunày, mộtngười cai trị non yếu, trị vì trong một thời kỳ triều đại suy tàn khi Đại Việt bị tấn công không ngừng bởi Champa.

The first part of the VSL expresses themes similar to those in the text from the ĐVSK discussed above, but the story it tells is different. It is the earliest official historical text to attribute the founding of the country to the Hùng Kings and touse the toponym Văn Lang, dating the founding of the country to the seventh centuryBCE. The VSL begins: In ancient times the Yellow Emperor built all the countries. He saw thatGiao-chỉ was far beyond the country of the Hundred Yue people and could not besubjected. He set the border at theSouthwest corner.

There were fifteen tribes9: Giao-chỉ, Việt-thừơng thị,Vũ-ninh, Quận-ninh, Gia-ninh, Ninh-hải, L ục-hải, Thanh-tuyền, Tân-xương,Bình-văn, Vă n-lang, Cửu-chân, Nhật-nam, Hoài-hoan and Cửu- đức. None of these regions was mentioned in theTribute of Yu.10

Phần đầutiên của VSLthể hiện chủđề tương tự như chủ đề trong văn bản từ ĐVSK thảo luận ở trên, nhưng câu chuyệnđược kể khác nhau. Đây là văn bản lịch sử chính thức đầu tiên cho rằng các vị vua Hùng sáng lập ra đất nước và sử dụngđịa danh Văn Lang, xác định niên đại thành lập của đất nước vào thế kỷ thứ 7 trước Công nguyên. VSL mở đầu:

Trong thời cổ đại Hoàng Đế xây dựngtất cả các nước. Ông thấy rằng Giao-chỉ đã vượt xa các quốc gia của người dân Baiyue và không chịu lệ thuộc. Ông thiết lập các biên giới ở góc Tây Nam.Có 15 bộ9: Giao-Chỉ, Việt-Thường thị, Vũ-ninh, Quận-ninh, Gia-Ninh, Ninh Hải,Lục-Hải, Thanh tuyền, Tân-xương, Bình-văn, Văn-lang,

Cửu-chân, Nhật-nam, Hoài-hoan và Cửu-Đức. Không khu vựcnào được đề cập trongCống vật của Yu.10

In the time of King Zheng of the Zhoudynasty (1024-1005 BCE) Vi ệt-thường thị offered a whitepheasant as tribute. The Annals of the Spring and Autumn period referred toour country as “Empty Land” and they described us as “Tattooed Foreheads”. Trong thời đại của vua Zheng của triều đại nhà Chu (1024-1005TCN) Việt-thường thị đã nộp gà lôi trắng như cống vật. Biên niên sử thờiđại xuân thu gọi quốc gia của chúng ta là "đất trống"và họ mô tả chúngta như là "trán xăm".

In the time of KingZhuang of the Zhou dynasty (696-682 BCE) in Gia-ninh an extraordinary manbrought the tribes under his control through the use of magic. He proclaimed himself the Hùng King. He established his capital at Văn Lang and namedhis kingdom the kingdom of Văn Lang. Its customs were simple and pureand government was by knotted cords. Thethrone was passed down througheighteen generations of these kings, all called Hùng.

Trong thời gian của vua Zhuang của triều đại nhà Chu(696-682 TCN) ở Gia-ninh một người đàn ông phi thường đã đặt các bộ tộc dướisự kiểm soát củamình thông qua việc sử dụng các phép thuật. Ông tựxưng làvua Hùng. Ônglập đô tại Văn Lang và đặt tên vương quốc của mìnhlà vương quốc Văn Lang. Phong tụccủa Văn Lang đơn giảnvà thuần khiết và triều đình là mối ràng buộc chính. Ngai vàngđược truyền qua mườitám đời vua, tất cả được gọi là vua Hùng.

The Yue ruler GouQian (505-465 BCE) sent an emissary with an edict but the Hùng King resistedhim. At the end of theZhou dynasty the Hùng King was chased away and replaced by the son of theKing of Shu, named Pan.11

Ngườiyue trị vì Gou Qian(505-465 TCN) đã cử sứ giả với một sắc lệnh nhưng vua Hùng đã chống lại. Vào cuối triều đại nhà Chu, vua Hùng đã bị đánh đuổi và thay thếbởi con traicủa vua Thục, tên là Pan.11

4 Nguyễn Khắc Viện, Vietnam: ALong History , (Hà N ội: Thế Giới, 2002), p. 37.

5 See TT BK V: 33a and TT BK V: 45b-50b.

6 O.W. Wolters, “Le Vă n Hư u’sTreatment of Lý Thần Tôn’s Reign (1127-1137)”, in Southeast Asian History andHistoriography: Essays Presented to D.G.E. Hall, eds. C.D. Cowan and O.W. Wolters (Ithaca:Cornell University Press, 1976), p. 208.

7 TT NK I: 2b. It is worth noting here that Triệu Đà was the Han general Zhao To who seized control of northern Việt Namand part of what is South China in 207 BCE. His status as a “Vietnamese” leader is not problematic in the TT. In twentieth-century historiography however,the rule of Tri ệu Đà marks thebeginning of the domination of Việt Nam by “northern feudalists” that is, thebeginning of Chinese rule. See forexample Ủy Ban Khoa Học Xã Hội Việt Nam ed. Lịch sử Việt Nam: Từ Khởi thủy Đến Thế Kỷ X (HàNội: Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, 2001), pp. 195-208.

8 Keith Weller Taylor, “Lý Phật Mã(1028-54) and Lý Nhật Tôn (1054-1072) in the Vi ệ t Sử Lược and the Toàn Thư ”, Vietnam Forum, 7 (Winter andSpring 1986), p. 50.

9 In other texts, the word“tribes” bộ lạc is given as “regions” bộ. Note that the next sentence in thetranslation refers uses the latter term.

10 The Tribute of Yu or Yugong is the earliest Chinese geography.

11 VSL I: 1a.

4 NguyễnKhắc Viện, Việt Nam: Một lịch sử dài, (Hà Nội: Thế Giới,2002), p. 37.

5 Xem TT BK (Đại Việt sửký toàn thư - Bản ký) V: 33A và TT BK V: 45b-50b.

6 O.W. Wolters, "Sự luận bàn của Lê Văn Hưu về triều đại của Lý ThầnTôn(1127-1137)", trong lịch sửĐông Nam Á và việc chép sử: Các tiểu luận trình bàyvề D.G.E Hall, eds. C.D. Cowan và O.W. Wolters (Ithaca: Cornell UniversityPress, 1976), p. 208.

7 TT NK I:2b. Điểm đáng chú ý ở đây là Triệu Đà là Han tướngZhao To người nắm quyền kiểm soát miềnBắc Việt Namvà một phần của NamTrung Quốc vào năm 207 trước Công nguyên.Địa vị của ông như là một nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn còn mơ hồ trong TT. Tuy nhiên trong việc chép sử ở thế kỷ 20, sự trị vì của Triệu Đà đã đánh dấu sự khởi đầu của sự thống trị Việt Nam bởi"phong kiến ​​phía Bắc",bắt đầu sự cai trịcủa Trung Quốc. Xem ví dụ của Ủy BanKhoa học xã hội ed. Lịch sử Việt Nam: Từ khởi thủy Đến Thế kỷ X (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã hội, 2001), trang 195-208.

8 Keith Weller Taylor,"Lý Phật Mã (1028-1054) và LýNhật Tôn (1054-1072)trong Việt sử lược và ToànThư", Việt Nam Diễn đàn, 7 (Đông xuân 1986) , p. 50.

9 Trong các văn bản khác, từ "bộ lạc" đượccho là các bộ "vùng". Lưu ý rằng các câu tiếp theo trongbản dịch chỉ sử dụngthuật ngữ này.

10 Cống vật của Yu hoặc Yugong là địa lý học Trung Quốc đầu tiên.

11 VSL I: 1a.

Share this post


Link to post
Share on other sites

This text, like the earlier text from the ĐVSK , clearly stresses the independence of the country. Văn Lang is ageographically separate, independent kingdom ruled by a succession of Hùng Kings. The toneof the text indicates the clear displeasure of the writer at his people being referred to as “Tattooed Foreheads”,inhabitants of an “Empty Land” in the Spring andAutumn Annals . The text here prefacesthe history of the reigns of the Lý and Trần kings in the VSL and it is for this reason perhaps that the ancient polity of the Hùng Kings is presented in terms of a dynasty.12 The first Hùng King was an “extraordinaryman” who used “magic”. Though theseterms are vague, Keith Taylor has suggested that “magical arts” (histranslation) could refer to supernatural sanctions used for administering oathsof loyalty.13

Văn bản này, giống như các văn bảntrước đó từ ĐVSK, nhấn mạnh rõ ràng sự độc lập của một quốc gia. Văn-Lang, là một vương quốc địa lý riêng biệt và độc lập, đượccai trị bởi sựnối ngôi của các vị vua Hùng. Phongthái của văn bản cho thấy sự hoàn toàn không hài lòng của tác giả với việc người dân của mình bị gọi là "trán xăm", người dân của "Đất trống” trong Biên niên sử Xuân Thu. Các văn bản ở đây mở lối cho lịch sử của các đời vua Lý và Trần trong VSL và có lẽ vì lý do này chính thể cổ xưa của các vua Hùng được thểhiện trong các thuậtngữ của một triều đại.12 Vua Hùng đầu tiên là một "người đàn ông phithường" người sử dụng "phép thuật". Mặc dù những thuật ngữ này mơ hồ, Keith Taylor đã đưa ra giả thuyết rằng "nghệ thuật phép thuật" (bản dịch của ông) có thể quyvào các sắc lệnh siêu nhiên được sử dụng để làmlễ lời thề củalòng trung thành.13

According to the late Oliver Wolters, the depiction of Văn Lang inthe VSL is that of a golden age. It throws into reliefthe difficulties of the period in which it was written, a time of peasant rebellion, attacks by Champa and politicalinstability. The use of “simple and pure customs” and “knotted cords” in the passage translatedabove evoke the well-regulated harmony of the classical golden age described inChinese texts.

“Simple and pure customs” recall a peaceful time when rulers enforcedproper social conventions, while “knotted cords” were used by the ancient emperors ofChina to carry out their government.14

Theo OliverWolters, sự mô tả Văn Lang trong VSL là một thời kỳ vàng. VănLang đã đưa sự cứu giúp với những khó khăn trong thời kỳ mà nó được viết, một thời gian nông dân nổi loạn, tấn công Champa và bất ổn chínhtrị. Việc sử dụng "các phong tụcđơn giản và thuần khiết" và "mối ràng buộc chính" trong đoạn dịch trên đây gợi lên sự điềuchỉnh hài hòa của thời kỳvàng kinh điển được mô tả trong các văn bản củaTrung Quốc. "Phong tục đơn giản và tinh khiết" gợi nhớ lại một thời gian yên bình khinhà cầm quyền thi hành côngước xã hội thích hợp, trong khi "mối ràng buộc chính" đã bị lợi dụng bởi các hoàng đế cổđại của TrungQuốc nhằm thực hiện nhà nước của họ14

Although the text shows that Văn Lang was established long before Chinesepolitical and cultural influence in Vi ệt Nam and that these practices couldtherefore owe nothing to the Chinese, it nonetheless employs Chinese idioms. As Wolters wrote, for scholars during the Trần dynasty, Chinese texts were “an encyclopaedia ofrecorded wisdom that the Vietnamese could consult in ways that seemed relevant in recognizing specific situations, such as an imperial succession, and thespecific measures that those situations seemed to require”.15

Mặc dù văn bản cho thấy rằng Văn Langđược thành lập rất lâu trước khi chính trị và văn hóa Trung Quốc ảnh hưởng tới Việt Nam và do đó các thực tiễn này không phải là nhờ người Trung Quốc, tuy nhiên nó sử dụng thành ngữ củaTrung Quốc. Theo Woltersviết, các học giảtrong triều đại Trần, văn bản của Trung Quốc là "một bách khoa toàn thưcủa việc ghi chép lạitrí tuệ mà Việt Nam có thể tham khảo ýkiến theo những cách màdường như có liên quan trong nhận định các tình huống cụ thể, chẳng hạn như sựkế vị triều đình, và cụ thể biện pháp mà như những tìnhhuống yêu cầu "15

The Đại Việt Sử Ký Toàn Thư ( TT)

Các Đại Việt Sử Ký Toàn Thư (TT)

The Trần dynasty collapsed at the end of the fourteenth century. From 1407 to 1427, Đại Việt was occupied by Ming forces and became the Chinese province ofJiaozhi. The Ming had initially invaded ĐạiViệt under the pretext of political instability there. The occupation saw the introduction of a more sophisticated bureaucracyand school system into the territory, along with a new Neo-Confucian orthodoxy; Ming“political and administrative control spread far wider over Vietnamese society thanthat of any previous regime”16

In 1427, Lê Lợi finally drove out the Ming and became Emperor Lê Thái Tổ (r.1427-1433). During the first decades ofthe Lê dynasty a group of literati self-consciously styling themselves after the Neo-Confucianists of Ming China rose toleading positions in the court and the bureaucracy and flourished under the ruleof Emperor Thánh Tông (r.1460-1497).17

Triều đại nhà Trầnsụp đổ vào cuốithế kỷ mười bốn. Từ 1407 đến 1427, Đại Việt đã bị chiếm bởi quân Ming và trở thành tỉnh Giao Chỉ của TrungQuốc. Nhà Minh đã bước đầu xâm lược Đại Việt với lý do bất ổn chính trịở đó. Sự chiếm đóng đã đưa vào một bộ máyquan liêu phức tạp hơn và hệ thống trường học trong lãnh thổ, cùng với Chủnghĩa Khổng Tử-Nho giáo chính thốngmới. "Sự kiểm soát về chính trị và hành chính” của nhà Ming lây lan rộng rãi trong xã hội Việt Nam hơn bất kỳ chế độ nào trước đó"16

Năm 1427, Lê Lợi cuối cùng đã đánh đuổi nhà Minh và trở thành hoàng đế Lê TháiTổ (r.1427-1433). Trong những thập kỷđầu tiên của triều đại nhà Lê một nhóm ngườitrí thức đã tựý gọi là những người theo đạo Khổng Minh Trung Quốc vươnlên dẫn đầucác vị trí trong triềuđình và bộ máy hành chính và phát triển dưới sự cai trị của Hoàng đế Thánh Tông (r.1460-1497) 0,17

12 E.S. Ungar,“From Myth to History: Imagined Politics in 14th Century Vietnam”, in Marr andMilner, Southeast Asia , p. 183.

13 Keith Weller Taylor, The Birth of Vietnam (Berkeley: University ofCalifornia Press, 1983), p. 310.

14 O.W. Wolters, Two Essays on Ðại Việt in the FourteenthCentury (New Haven: Council on SoutheastAsia Studies, Yale Center for International and Area Studies, 1988), p. 26.

15 O.W. Wolters, “Historians and Emperors in Vietnam and China: Commentsarising out of Le Van Huu’s History,Presented to the Tran court in 1272”, in Perceptions of the Past inSoutheast Asia, eds. Anthony Reid andDavid Marr (Singapore: Heineman, 1979), p. 84.

16 John K. Whitmore, Vietnam, Hồ Quý Ly and the Ming (1371-1421)(New Haven: Council on Southeast Asia Studies, Yale Center for Internationaland Area Studies, 1985), p. 106.

17 Whitmore, “Literati Culture”, p. 675.

12 E.S.Ungar, "Từ Huyền thoại tới Lịch sử: Chính trị tưởng tượng trong thế kỷ 14 ở ViệtNam ",trong Marr vàMilner, Đông NamÁ, p. 183.

13 Keith Weller Taylor,Sự ra đời của Việt Nam (Berkeley: Universityof California Press, 1983), p. 310.

14 O.W. Wolters, hai bài tiểu luận về Ðại Việt trong thế kỷ thứ mười bốn(New Haven: Hội đồng Nghiên cứu Đông Nam Á, Yale Trung tâm nghiên cứu Quốc tế và các khu vực, 1988), p. 26.

15 O.W. Wolters, "nhàsử học và hoàng đế tại Việt Nam và Trung Quốc: những lời bình luận phát sinh từ lịch sử của Lê Văn Hưu, được trình bày với triều đình nhà Trần năm 1272", trong nhận thức về quá khứ ở khu vực Đông NamÁ, eds. AnthonyReid và DavidMarr (Singapore: Heineman,1979), p. 84.

16 John K. Whitmore,Việt Nam, Hồ Quý Ly và nhà Minh(1371-1421) (New Haven: Hội đồngNghiên cứu ĐôngNam Á, Yale Trung tâm Nghiên cứuquốc tế và khu vực, 1985), p. 106.

17 Whitmore, "văn nhân Văn hóa", p. 675.

Share this post


Link to post
Share on other sites

This new literati class differed from earlier classical scholars throughthe addition of an “intense activism and the desire to see the governmentbecome strongly involved in the affairs, moral and material, of thecountryside”.18 Under theearly Lê dynasty, the state bureaucracy,staffed by the literati, flourished. It was responsible for a number of newtasks, including: mapping the kingdom; keeping the land and populationregisters up to date; regulating and reporting on new villages, markets andgoods; and regulating the circulation of people and the money supply.19

Tầng lớp tri thức mới này khác với các học giả cổ điển trước đó thông qua việc bổ sung"các hoạt động nhiệt huyết và mong muốn thấy chính phủ trở nênmạnh mẽ tham gia vào công việc, đạo đức và tài liệu, của địaphương"18 Đầu triều đại nhàLê, bộ máy nhànước, được tổ chức bởi các văn nhân, phát triển mạnh mẽ. Họchịu trách nhiệmđối với một số nhiệm vụ mới, bao gồm: lập bản đồ vương quốc, giữ gìn đất và cậpnhật dân số đăng ký,quy định và báo cáo về những làng mới, thị trường, hàng hoá và điềutiết lưu thông của người và cung tiền.19

At the same time, Emperor Thánh Tông ordered a thorough examination ofall of the historical records in the Quang Thuận period (1460-1469).20 Ngô Sĩ Liên, a scholar and historian who beenappointed to the Bureau of History in 1473 and who had participated in theendeavour, later presented to the throne the Đại Việt Sử Ký Toàn Thư.21

Đồng thời, vuaThánh Tông đã ralệnh kiểm tra toàndiện của tất cả các hồ sơ lịch sử trong thời kỳ Quang Thuận(1460-1469)20 Ngô SĩLiên, một học giả và sử gia người đượcbổ nhiệm cho bộ Sử năm 1473 và đã nỗ lực, sau đó đã dâng Vua bộ Đại Việt Sử Ký Toàn Thư.21

Like the VSL discussed above,the TT begins with the establishment ofthe kingdom of Văn Lang by the Hùng King, although the description of that kingdom iselaborated in considerably greater detail. It isdiscussed here, on the basis of a complete translation to be found in Appendix A of this thesis. The text begins with thestatement that the Yellow Emperor built all the countries and placed the border of Giao Chỉoutside the country of the Hundred Yue. Itthen narrates the story of the Hồng Bàng family. It begins with the birth of the virtuous Kinh Dương Vương who ruled over acountry called Xích Qủy. He married thedaughter of the ruler of Dongting and had a son called Lạc Long Quân. The TT then relates that Lạc Long Quânmarried Ấu Cơ, daughter of the ruler of Dongting, and had one hundred sons. One day, Lạc Long Quân said to Ấu Cơ, “I am of the dragon nature and you are of themountain nature, water and fire cannot mix, agreement between us is not possible”.22 They therefore separated, with fifty sonsfollowing their mother and fifty sons following their father into the southernregion. The eldest of the sons was the Hùng King who established the capital ofhis kingdom at Phong Châu.

Như VSLthảo luận trên, TT bắt đầu với sự thành lập vương quốc Văn Lang của các Vua Hùng, mặc dùsự mô tả của vương quốc đó đượcnói thêm một lượng đáng kể các thông tin chi tiết. Nó đượcthảo luận ở đây, trên cơ sở của một bản dịch hoàn chỉnh được tìm thấy trong Phụ lục A của luậnán này. Văn bản bắt đầu với tuyên bốrằng Hoàng Đế xây dựng tất cả các quốc gia và đưa biên giớicủa Giao Chỉ ra khỏi đất nước của người Baiyue. Sau đó TT đã kể lại câu chuyện của gia đình Hồng Bàng. Nó bắt đầu với sự ra đời của vị vuacó đức Kinh Dương Vương, người cai trị một quốc gia được gọi là XíchQuý. Ông kết hôn với con gái của người cai trị Động Đình và có một con trai được gọi là LạcLong Quân. TT sau đó kểlại Lạc Long Quân kết hôn với Âu Cơ, con gái của người cai trị Động Đình,và đã có 100 người con trai. Mộtngày, Lạc Long Quân nói với Âu Cơ: "Ta là giống rồng và nàng là giốngtiên, nước và lửa không thể hòa hợp, chúngta không thể ở cùng nhau được "22 Do đó, họ tách ra, với 50 người con trai theomẹ và 50 ngườicon trai theo cha vào khu vực phía Nam. Ngườicon trai lớn nhất chính là vua Hùng, người đặt kinh đô của vương quốc của mìnhở Phong Châu.

The TT then describes this kingdomand its social structure. The Hùng Kingcalled the country Văn Lang. It extendedfrom the South China Sea in the East to Yunnan in the West and from Lake Dongting to the country of Champa in the South andwas divided into fifteen administrative districts. Nobility called Lạc hầu and military officers called Lạc tướng governedit. The princes of the kingdom werecalled Quan Lang and the princesses were called Mị Nương. The mandarins who oversaw the country occupied a hereditary position called Bồ chính . Four stories set during the reign of the Hùng Kings then follow in the TT. They are summarised here, but recounted in the complete translation in Appendix A.

TT sau đó mô tảvương quốc này và cấu trúc xã hội của nó. Vua Hùng gọi đâylà nước Văn Lang. Nó kéo dài từ vùng biển Nam Trung Hoa ở phía Đông đến VânNam phương Tây và từ hồ Động Đình nước Champa ở miền Nam và đượcchia thành 15huyện hành chính. Tầng lớp quý tộc được gọi là Laạ Hầu và quan võ gọi là Lạc Tường cầmquyền. Các hoàng tửcủa vương quốc được gọi là Quan Lang và các công chúa được gọi là Mi Nương. Cácquan lại người trông nom đất nước chiếm một vị trí cha truyềncon nối được gọi là BồChính. Bốn câuchuyện trong sự trị vì của các vua Hùng sau đó đượckể trong TT. Chúng được tóm tắt ở đây, nhưng kể lại trong bản dịch đầy đủ ở Phụ lục A.

17 Whitmore, “Literati Culture”, p. 675.

18 Ibid ., pp. 675-676.

19 Ibid., pp. 676-677.

20 TT T: 2a.

21 Emile Gaspardone, “Bibliographie Annamite”, BEFEO XXXIV (1934). p.51.

22 TT NK I: 2a

17 Whitmore, "Văn nhân Văn hóa", p. 675.

18 Như trên, trang 675-676.

19 Như trên, trang 676-677.

20 TT T: 2a.

21 Emile Gaspardone, Bibliographie Annamite ", BEFEO XXXIV (1934). p. 51.

22 TT NK I: 2a

Share this post


Link to post
Share on other sites

In the first story, one of the Hùng Kings suggests that his people drawpictures on their bodies to prevent themselves from being molested by water monsters,which the TT points out accounts for the practice of tattooing among theVietnamese. In the second story, set during the reign of the sixth Hùng King, a miraculouschild from the district of Phù Đổng led an army to successfully repel invaders, thechild Thánh Gióng mentioned in the Introduction. In the third story, the Vietnamese send an emissary to the Zhou court for the first time, presenting a whitepheasant as tribute, and returning from the court in a vehicle that showed the direction. In the fourth, and most elaborate story, the Water Spirit and Mountain Spirit contend forthe hand of Mị Nương, the daughter of one of the Hùng Kings. The continuing struggle between them is explicitly interpreted in the TT as an explanation of annual flooding in Việt Nam. In the story, Mị Nươngmarries the Mountain Spirit, to the outrage of the King of Shu, an earliersuitor, and it is his grandson Shu Pan who overthrows the kingdom of Văn Lang to become An Dương Vương.

Trong câu chuyệnđầu tiên, một vị vua Hùng cho rằng người dâncủa mình vẽ hình ảnh trên cơ thể của họ để ngăn chặn chính họ khỏibị quấy nhiễu bởi những con quái vậtnước, điều này TT chỉ ra giá trị thực tiễn của các hình xăm ở người Việt Nam. Trong câu chuyện thứ hai, dưới thời trị vì của vua Hùng thứ 6, một đứa trẻ kỳ diệutừ huyện Phù Đổng đã dẫnmột đội quân đẩy lùi thànhcông quân xâm lược, đứa trẻ Thánh Gióng đã được đề cập trong phần giới thiệu. Trong câu chuyệnthứ ba, lần đầu tiên Việt Nam cử sứ giả tới Triều đình nhà Zhou, dâng gà lôi trắng như cống vật, và trở về từ triềuđình bằng một chiếc xe, cái cho thấy sự cai quản. Câu chuyện thứ tư, vàlà câu chuyện công phu nhất, Thủy Tinh và Sơn Tinh chiến đấu để được hứa hônvới Mị

Nương, con gái của một trong các Vua Hùng. Cuộc đấu tranh liên tục giữa họ được thểhiện một cáchrõ ràng trong các TT như là mộtlời giải thíchvề lũ lụt hàng nămở Việt Nam. Trong câu chuyện, Mị Nương kết hôn với Sơn Tinh, gây ra sự phẫn nộ của Thủy Tinh, một người cầu hôntrước đó, và chính Pan Shu là cháu của ông đã lật đổ vương quốc Văn Lang để trở thành An Dương Vương.

There are important differences between the TT and the VSL . Perhaps the most important is the inclusion in the TT of a great deal of material absent from the VSL , principally the stories about: Kinh Dương Vương; Lạc Long Quân and Ấu Cơ ; the origins of tattooing; the child of Phù Đổng; and the rivalry between the Mountain and the Water Spirits.

Có những sự khác biệt quan trọng giữa TT và VSL. Có lẽ điều quantrọng nhất là sự bao gồm trong TTrất nhiều thiếu sót của VSL, chủ yếu là những câu chuyện về: Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân và Âu Cơ; nguồn gốc của xăm mình,đứa trẻ của Phù Đổng và sự cạnh tranh giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh

The Việt Điện U Linh Tập ( VĐULT ) and the Lĩnh Nam Chích Quái ( LNCQ )

Việt Điện U Linh Tập (VĐULT) và Lĩnh Nam ChíchQuái (LNCQ)

These stories, as they appear in the TT, all bear close resemblance totwo compilations of the fourteenth and fifteenth centuries respectively, the Việt Điện U Linh Tập ( Spiritual Powers of the Việt Realm) (1329), henceforth the VĐULT , and the Lĩnh Nam Chích Quái ( Wondrous Tales of Lĩnh Nam) (1492), henceforth the LNCQ .23

In 1329, Lý Tế Xuyên compiledtwenty-seven stories from various sources; together with the preface he wrote, they form the VĐULT . The VĐULT is the earliest

Vietnamese text to mention these rulers, although unlike the VSL , it wasnot an official historical text. Moreover, although the VĐULT mentions one of the Hùng

Kings, it is not concerned with establishing the foundation of the firstVietnamese kingdom.

Những câu chuyện này, như đã xuất hiện trong TT,đều giốngvới 2 tài liệucủa thế kỷ 14 và 15 tương ứng, Việt Điện U Linh Tập(Sức mạnh tâmlinh của vương quốc Việt Nam) (1329) (VĐULT), và Lĩnh Nam Chích Quái (Những câu chuyện lạ lùng của LĩnhNam) (1492), từ nay trở điLNCQ23 Năm 1329, Lý Tế Xuyên biên soạn 27 câu chuyện từ nhiều nguồnkhác nhau, cùng với lời nói đầudo ông viết, chúng tạo thành VĐULT. VĐULT là văn bản đầu tiên của Việt Nam đề cập đến những người cai trị, mặc dù không giống như VSL, nókhông phải là một

văn bản chính thức của lịch sử. Hơn nữa, mặc dù VĐULTđề cập đến một ngườitrong các vị vua Hùng, nó không quan tâm đếnsự thiết lập nền tảng của vương quốc Việt Nam đầu tiên.

A very similar story appears in the LNCQ , in the chapter titled“Truyện Tản Viên Sơn” (The Story of Mount Tản Viên). Furthermore, it is evident from inspection that other chapters all found in the LNCQ are directly related to the stories in the TT. Trần Thế Pháp, a scholar about whom little else is known, was probably thefirst compiler of the LNCQ . In 1492, Vũ Quỳnh (1452-1567), a scholarduring the reign of Lê Thánh Tông, edited the LNCQ , gaveit its current name and wrote a preface for it. It is likely that Ngô Sĩ Liên used the same or a similar compilation as thatof Vũ Quỳnh in compiling the TT.

Một câuchuyện tương tự xuấthiện trong LNCQcác, trong chươngcó tiêu đề"Truyện Tản Viên Sơn "(Câu chuyện của núi Tản Viên). Hơnnữa, nó là bằng chứng từ sự xem xét kỹ lưỡng rằng các chương khác tìm thấy trong LNCQ đều trực tiếp liên quan đến những câu chuyện trong TT.Trần Thế Pháp, một học giả mà ít người biết đến, có lẽ là trình biên dịch đầu tiên của LNCQ. Trong năm 1492, Vũ Quỳnh (1452-1567), một học giả trongtriều đại của Lê Thánh Tông, đã thay đổi nội dung của LNCQ, đặtcho bộ sách tên hiện tại và đã viết một lời tựa cho nó. Có thể là Ngô Sĩ Liên sử dụng một bản tài liệu giống hoặc tương tự như bản tài liệu của Vũ Quỳnh trong việc biên soạnTT.

23 Lý Tế Xuyên, Việt Điệ n U Linh Tập, trans. Đinh GiaKhánh and Trịnh Đình Dư (Hà Nội: Nhà XuấtBản Văn Học, 2001); V ũ Quỳnh and Kiều Phú, Lĩnh Nam Chích Quái, ed. Đinh GiaKhánh (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Văn Học, 2001).

Share this post


Link to post
Share on other sites

It is useful toconsider what Vũ Quỳnh says about the material he edited and compiled in his preface,parts of which follow here: Before the Spring and Autumn and the Warring States periods, long ago,the customs of thecountry of the South were simple, and there were not yet books of history torecord [the facts], that is why many of our stories have been lost. Fortunately, there are some stories that have not been lost, but havebeen passed on amongthe people by word of mouth. …

Rất hữu ích để xem xét những gì mà Vũ Quỳnh nói về tài liệu do ông chỉnh sửa và biên dịch trong lời nói đầu của ông, các phần như sau: Trước giai đoạn XuânThu và Chiến Quốc, một thời gian dàitrước đây,chức năng của nhànước miền Nam đơn giản, và cũng chưa có cuốn sách lịch sử để ghi lại các sự kiện, đó là lý do tại saorất nhiều những câu chuyện của chúng ta đã bị mất. May mắn thay, một số câu chuyện không bị mất, nhưng đãđượclưu truyền trong nhân dân bằng lời nói. ...

Our country’s civilization began to come tolight from the reigns of the Hùng kings, runningover into the reigns of the Triệu, Ngô, Đình, Lê, Lý and Trần until now it hasspread all over the place, that is why recording the country’s history is moreeasily done. Are the tales recorded here true historical tales? In what age do they have theirorigin? The name of the person whocompleted them and who wrote them down is notknown. They were first written down byan eminent scholar of broad learningduring the Lý or the Trần dynasties. They were then enriched and adorned by learned and accomplishedgentlemen of the present day. …

Nền văn minh củađất nước ta bắt đầu được đưa ra ánh sáng từ triều đại của các vị vua Hùng, trải qua các triều đại nhà Triệu, Ngô, Đình, Lê, Lý và Trần cho đến bâygiờ nó đã lan rộng khắp nơi,đó là lý dotại sao việc ghi chép lại lịch sử của đất nước được thực hiện dễ dàng hơn.

Có phải các câuchuyện được ghi lại ở đây lànhững câu chuyện lịch sử thật sự? Trongthời kỳ nào họ cóđược nguồn gốc? Tên của người đã hoàn tấtvà viết chúng vẫn không được biết tới. Những câu chuyện lần đầu tiên được viết ra bởimột học giả xuất sắc và có kiến thức rộng trong các triều đại Lý, Trần.Sau đó được làm phong phú và tô điểm thêm bởi những người có học thức và tài năng hiện nay. ...

These works although strange are not fantastic, this literature, although mystical is notnonsense, although it has fictitious parts, it still has parts with a basis, it canexhort the good, warn against evil, and [urge the people to] abandon thefalse and follow the true and thereby encourage the practice of proper customs.… Alas! The Wondrous Tales of Lĩnh Namhave different forms; these tales have not been engraved in stone or written inbooks, but kept by the people.24

Những tác phẩm này mặc dù kỳ lạ nhưngkhông kỳ dị, văn học này, mặc dù huyền bí nhưng không phải làvô nghĩa, mặc dù nó có phần hư cấu, nó vẫn có các phần có cơ sở, nó có thể khuyên nhủ những điều tốt đẹp, cảnh báo chốnglại cái ác, và vận động nhân dân] từ bỏ các sai lầm và làm theo đúng sự thật và do đó khuyến khích việcthực hiện các phong tục phù hợp. ... Ôi! Những câu chuyện kỳ lạ của Lĩnh Nam có các hình thức khác nhau, những câu chuyện chưađược khắc trong đá hoặc được viết trong sách vở, nhưng được gìn giữ bởi người dân.24

Several things can be learned from Vũ Quỳnh’spreface: first, that the LNCQ represents thetranscription and compilation of popular oral material; second, that this materialprobably dates from the Lý or the Trần dynasties; third, that the compiler is unknown, butthat the material has subsequently been embellished; and finally, that it is recognized,at least by Vũ Qu ỳnh, that the material is partly fictitious.

On this last point the title of thecompilation, L ĩ nh Nam Chích Quái ( Wondrous Tales of Lĩnh Nam) isitself significant. To Vũ Quỳnh, thesetales were “wondrous”, not banal; they werestrange, out of the ordinary, or peculiar. They contained miraculous or supernatural elements and were notobviously representational in intent. Inhis preface Vũ Qu ỳnhexplicitly acknowledges the didactic value of the stories and the ‘basis’ that hewrites of would seem to be more moral or didactic than historical.

Một vài điều có thể học được từ lời nóiđầu của Vũ Quỳnh: đầutiên, LNCQ đại diện cho sựsao chép và biên soạn của tài liệu truyềnmiệng phổ biến; thứ hai, tài liệu này có thể được có niên đại từ các triều đại Lý, Trần; thứ ba, người biên dịch không được biết tới, nhưng tài liệu này sau đó đã được tôn tạo, và cuối cùng,được công nhận, ít nhất làbởi Vũ Qu ỳnh, sau đó tài liệu này có một phần được hư cấu; và cuối cùng chính tiêu đề của tài liệu biên dịch, Lĩnh Nam Chích Quái (Những câu chuyện kỳ lạ của Lĩnh Nam) là quan trọng. Đối với Vũ Quỳnh, những câu chuyện này là "kỳ diệu",không tầm thường, lạ,khác thường, hoặc đặc biệt. Chúng có chứa yếu tố siêu nhiên kỳ diệu hoặc khôngtượng trưng rõ ràng trong mục đích. Trong lời nói đầu của mình Vũ Quỳnh một cách rõ ràng thừa nhận giá trị giáo dục trong những câu chuyện và 'cơ sở' mà ông viết dường như mang tính giáo dục hoặc tâm linh hơn là lịch sử.

When Ngô Sĩ Liên used the same or similar material in compiling the TT he wrote, “As for thestory of the Mountain Spirit, and the Water spirit, it is so fabulous, that to believe thebook, it is better not to have it, but the story is included here to make our doubts known”,possibly expressing an elite or literati scepticism of the time toward popular beliefsabout the past.25

Indeed, the inclusion of popularunderstandings of the past in the TT, anofficial dynastic history, parallels the ways in which the Lê administration atthe time was seeking to make its territory “legible”.26 Just as the scholar-officials of theadministration were bringing large parts of the population under control bywriting them into registers and records for the first time, so too popularunderstandings of the past were being brought under control by being written into theofficial dynastic history of the period.

Khi NgôSĩ Liên sửdụng tài liệu giống hoặc tương tự trong việc biên soạn TT, ông viết: "Đối với câu chuyện của Sơn Tinh, và ThủyTinh, nó thật là tuyệt vời, để tin vào cuốn sách, sẽ tốt hơn khi không có nó, nhưng câu chuyện được kể đến ở đây đểlàm cho những nghi ngờ của chúng tôi được biết đến ", có thể thể hiện chủ nghĩa hoài nghi của một tầng lớp tri thức cao trong xã hội hoặc các nhà văn của thời đại đối với niềm tin phổ biến về quákhứ.25

Thật vậy, sự bao gồm nhữnghiểu biết phổ biến về quá khứ trong TT, một lịch sử triều đại chính thức, song song với cách thức mà chính quyềnnhà Lê vào thời điểm đó đang tìm cách xác định rõ ràng lãnh thổ của mình26 Cũng như các quan văn của chính quyền đã đặt phần lớn dân số dưới sự kiểm soátbằng cách viết họ vào sổ đăng ký và hồ sơ lầnđầu tiên, sự hiểu biết phổbiến về quá khứ đã được đặt dưới sự kiểm soát bằng cách viết vào giai đoạn lịch sử triều đại chính thức.

24 Vũ Quỳnh and Kiều Phú, Lĩnh Nam Chích Quái , pp. 25-27.

25 TT NK I: 5b.

26 To make asociety “legible” here means, very roughly, to “create a standard grid wherebyit [can] be centrally recorded and monitored”. See James C. Scott, Seeing Like aState: How Certain Schemes to Improve the Human Condition Have Failed (New Haven: Yale University Press, 1998), p.2.

26 Để làm cho một xã hội "rõràng" ởđây có nghĩa là, rất gần, "tạo ra một mạnglưới tiêu chuẩn, theo đónó [có thể] được ghi nhận và theo dõi chủyếu". XemJames C. Scott,Như một Nhànước: Mộtsố Đề án Cải thiện Điều kiện con người đãthất bại (New Haven: Yale University Press, 1998), p. 2.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Keith Taylor has suggested that the core of the LNCQ comprises “traditions about the Hùng Kings of the pre-Chinese period which were surely transmitted duringthe Chinese period”, and that those traditions “reflect the oldestarticulated cultural perspective of the Vietnamese people”.27 The traditions in the LNCQ certainly reflect a cultural perspective articulated during the Lý or the Trần dynasties,but there is no documentary basis on which to claim that they reflect the perspective ofpeople from any earlier period, or that these stories were passed down during theperiod of Chinese suzerainty in the first millennium of the common era. However, the traditions in the LNCQ were recorded approximately800 years later after the first evidence of Vietnamese writing and more than 1500 years after Việt Nam submitted toChinese suzerainty.28 It is notpossible to say what relation they bear to any oral traditions before the Lý or Trần dynasties.

Keith Taylorđã đưa ra giả thuyết rằng cốt lõi củaLNCQ bao gồm"truyền thống về các vị Vua Hùng của giaiđoạn tiền-Trung Quốc chắc chắnđã được lưu truyền trong suốt thời kỳ Trung Quốc", và rằng những truyền thống" phản ánh quan điểm vănhóa tiếp nối lâu đời nhất của người dân Việt Nam "27 Truyền thống trong LNCQ chắc chắn phản ánh một quan điểm văn hóa tiếp nối trong cáctriều đại Lý, Trần,nhưng không có tài liệu cơ sở để cho rằng họ phản ánhquan điểm của người dân từ các thời gian trước đó, hoặc những câu chuyện được thông qua trong thời gian của quyền bá chủ Trung Quốc trong thiên niên kỷ đầu tiên của Công nguyên. Tuy nhiên, truyền thống trong LNCQ đã được ghi nhận khoảng 800năm sau đósau khi bằng chứng đầu tiên vềChữ Việt và hơn 1500 năm saukhi Việt Namgiao cho Trung Quốc quyền bá chủ28 Không thể nói rằng họ hướng về sự tương quan với bất kỳ truyền thống truyềnmiệng nào trước các triều đại Lý, Trần.

It is unclear how important the idea that the Hùng Kings established theearliest Vietnamese polity was before the end of the fifteenth century. In the story of the rivalry between the Mountain and the Water Spirits in the VĐULT , the Hùng King plays a marginal role, serving only to frame the narrative. Similarly, in the LNCQ , the Hùng Kings largely serve to establish the scene for the actions of othercharacters – the child of Phù Đổng, theMountain Spirit and Lạc Long Quân; the rulers figure in the background while supernatural spirits assume primacy. In 1285, the year in which the second Mongolinvasion was repelled, King Trần Nhan Tông (r.1279-1293) bestowed titles upon twenty-eight spirits who were believed to haveassisted in the defence of the country. The HùngKings were not mentioned, nor were they when the spirits were again honoured in 1288 or in 1313. At this point in time, it would seem that they were not considered as significant as other figures. Only in the VSL do they take on official importance, an importance substantially elaborated uponin the TT.

Hiện chưa rõ tầm quan trọng của ý tưởng rằng các vị vuaHùng thành lập Chính thể Việt Nam đầu tiên là trước khi kết thúccủa thế kỷ thứ mười lăm. Trong câu chuyện của sự cạnh tranh giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh trong VĐULT, các Vua Hùng đóng một vai trò bên lề, chỉ dựng nên khung câu chuyện. Tương tự như vậy, trong LNCQ, Vua Hùng chủ yếuphục vụ để thiết lậpnền cho các hành động củacác nhân vật khác -đứa trẻ Phù Đổng, SơnTinh và Lạc Long Quân, những người trị vì có tên tuổi ở phần nền trong khi các vị thần siêu nhiên lại cótính ưu việt. Năm 1285, năm mà cuộc xâm lược MôngCổ thứ hai được đẩy lùi, Vua Trần Nhân Tông (r.1279-1293)

đặt danhhiệu cho hai mươi tám thần linh người được tin rằng đã hỗ trợ trong việc quốc phòng của đất nước. Cácvua Hùng đãkhông được đề cập, cũng không phảilà họ khithần linh mộtlần nữa được vinh danh năm 1288 hoặc 1313.Tại thời điểm này, có vẻ họ không được coi là quan trọng như những nhân vật khác. Chỉ trong VSL họ mới được đặt vào tầm quan trọng chính thức, một tầm quan trọng được xây dựng về căn bản trong TT.

In the VSL it is noted that the Chinese Spring and Autumn Annals refer to the country of the Việt disparagingly as “empty” and that there the people werecalled “tattooed foreheads”. However, in the TT an explanation for tattooing taken fromthe LNCQ is given which demonstrates the ingenuity and resourcefulness of the Việtruler in response to threats. The story inthe TT where the first Hùng King is fromamong the fifty sons who went with their father, Lạc Long Quân, is at odds with thestory from the LNCQ , which is based on thesame source, where the first Hùng King is from among the sons that went with their mother, Ấu Cơ. This difference is probably owing to the fact that a Neo-Confucian orthodoxy reigned among scholarswhen Ngô Sĩ Liên compiled the TT and itwould not have been proper for the first king to have come from among those that went with their mother.

Trong VSLchỉ ra rằng Biên niên sử Xuân Thu của Trung Quốc xem thường ViệtNam như nơi "trống" và rằng có những ngườiđược gọi là "trán xăm". Tuy nhiên, trongTT một lời giải thích cho hình xăm đượctrích từ LNCQ thể hiện sự khéo léo vàtháo vát của ngườicai trị Việt trong việc đáp trả các mối đe dọa. Câu chuyện trong TT,vị vua Hùng đầu tiên một trong số 50 người con trai đã đi theo cha họ, Lạc LongQuân, đi ngược với câu chuyện từ LNCQ, được dựa trên cùng một nguồn, vị vua Hùngđầu tiên là một trong số nhữngngười con trai đã theo mẹ của họ, Âu Cơ. Sự khác biệt này có lẽ là do thực tế chủ nghĩa Khổng Tử chính thống ngự trị giữa các học giả khi Ngô Sĩ Liên biên soạn TT và nó không thích hợp rằng vị vua đầu tiên đến từ một trong số nhữngngười đã đi cùng với mẹ họ.

Moreover, in the VSL the firstHùng King uses “magic” to found his rule, but in the TT it is decent from Shennong that confers legitimacy upon him, a furtherindication of the influence of Neo-Confucianism. In establishing this descent, the TT ascribes a much greater antiquity to the founding of the kingdom of Vă n Lang by thefirst Hùng King than does the VSL which datesthe founding to 2879 BCE, some 2200 years earlier than the seventh century date given in the VSL . Taylor has suggested that the ascription ofsuch great antiquity to Văn Lang was a deliberate attempt by Ngô Sĩ Liên topredate the mythical emperors of China and thereby claim historical equalitywith them, particularly important given the recent Ming occupation of Đại Việt.29

Hơn nữa, trongVSL vua Hùngđầu tiên sửdụng "phép thuật" để đặt nền móng cho sự cai trị của mình, nhưng trong TT một cách khuôn phép Thần Nông đã trao tính hợp pháp cho ông, một dấu hiệu nữachịu ảnh hưởng của Chủ nghĩa Khổng Tử. Trong thiết lập nguồn gốc này, TT cho là thời cổ đại với sự thành lập của vương quốc Văn Lang của vua Hùng đầu tiên vĩ đại hơn nhiều so với VSL màngày thành lập là năm 2879 trước Công nguyên,khoảng 2,200 năm sớm hơn so với ngày của thế kỷ thứ bảy được đưa ra trong VSL. Taylorđã đưa ra rằng cho rằng thời cổ Văn Langlà một thời cổ đại vĩ đại xảy ra trước các vị hoàng đế huyền thoại củaTrung Quốc là mộtnỗ lực có chủ ý của Ngô Sĩ Liên và dođó yêu cầubình đẳng lịch sử với họ, đặc biệt quan trọng là sự chiếm đóng ĐạiViệt gần đây của nhà Minh.29

27 Taylor, Birth, p. 357.

28 On the earliest evidence of writing, see Phan V ăn Các and ClaudineSalmon eds., Văn kh ăc Hán Nôm Việt Nam, T ập I: Từ B ắc thu ộc đế n th ời Lý , (Hà Nội: Viện Nghiên Cứu Hán Nôm, 1998), pp.3-4.

29 Taylor, Birth, p. 309.

27 Taylor,Sự ra đời, p. 357.

28 Bằng chứng đầu tiên về chữ viết, xem Phan Văn Các và Claudine Salmon, Văn khắc Hán Nôm Việt Nam, Tập1: TừBắc thuộc đến thời Lý (Hà Nội: Viện Nghiên Cứu Hán Nôm, 1998), trang 3-4.

29 Taylor, Sự ra đời, p. 309.

Share this post


Link to post
Share on other sites

These are just some of the features of the text and the context ofthe TT that are of significance. Subsequent to itsinitial compilation, the TT underwent several additions and revisions before it was finally engraved on wood blocks and printedin 1675. It would have an important influence on subsequent Vietnamese historicaltexts, where it would form the basis for the early history of Việt Nam.

Đây chỉ là mộtsố nét đặc trưng trong văn bản và bối cảnh của TT có ý nghĩa. Sau tập biên soạn ban đầu củanó, TT đã qua bổ sung và sửa đổi một số trước khi cuối cùng nó đã được khắc trên cáckhối gỗ và in năm 1675. Nó sẽ có mộtảnh hưởng quan trọng với các văn bản lịch sử tiếp theo của Việt Nam, nó hìnhthành cơ sở cho lịch sử ban đầucủa Việt Nam.

The ĐạiViệt Sử Ký Tiền Biên ( ĐVSKTB )

Đại Việt Sử Ký Tiền Biên(ĐVSKTB)

The fortunes of the Lê dynasty began to decline from the beginning of thesixteenth century. For two centuries, tworival families, the Tr ịnh in the north and the Nguyễn in the south, struggled for effective control over the kingdom. In 1771, a widespread rebellion broke out, called the Tây Sơn rebellion after the village whereit started. In 1788, the Lê dynasty was effectively ended when Nguy ễ n Huệ, one of theleaders of the Tây S ơ n rebellion, ascended to the throne as Emperor QuangTrung.

Vận mệnh củatriều đại nhà Lê bắt đầu suy giảm từ đầu thế kỷ mười sáu. Trong hai thế kỷ, hai giađình đối địch, chúa Trịnh ở phía bắc và chúaNguyễnở phía nam, đấu tranh để thực sự kiểm soát toàn vương quốc. Năm 1771, một cuộc nổiloạn nổ ra và lan rộng, được gọi là cuộc nổi loạn Tây Sơn sau ngôi làng nơi mà nó bắt đầu. Năm1788, nhà Lê đã kết thúc khi Nguyễn Huệ, một trong những nhà lãnh đạo củacuộc nổi loạn Tây Sơn, lên ngôi Hoàng đế Quang Trung.

In 1800, during the rule of the Tây S ơ n and their successors, Ngô Thì Sĩ compiled the Đại Vi ệt Sử Ký Ti ền Biên ( ThePreliminary Records of the History of Great Vi ệt ), hereafter referred to as the ĐVSKTB .30 From inspection,it is clearly based to a considerable extent on the TT. This must be, at least in part, because the Tây Sơn needed to justifytheir claim to the throne, which they did through appropriating the history of the Lê dynasty, which they had effectively succeeded.

Năm 1800, trong các quy định của Tây n và những người kế vị, Ngô Thì Sĩ biên soạn Đại Việt Sử Ký Tiền Biên (sơ bộ hồ sơ lịch sử của Đại Vi ệt),sau đây gọi tắt là ĐVSKTB30Sau kiểm tra, ởmột mức độ đáng kể, nó được dựa trên TT. Chắc hẳn, ít nhấtlà một phần, bởivì nhà Tây Sơn cần biện minh cho tuyên bố của họ về ngai vàng, họ đã làm thông qua việcchiếm hữulịch sử củatriều đại Lê, điều mà họ đã thành công.

The first volume of the ĐVSKTB tells the stories of KinhDương Vương, Lạc Long Quân and Hùng Vương. The storiesare so similar to the TT in both contentand style that they are almost direct transcriptions. It contains critical remarks by Ngô Thì S ĩ and Nguyễn Nghiễm, while those by Ngô Sĩ Liên have generally beenomitted. The conspicuous difference between the ĐVSKTB and the TT is that the stories of the child of Phù Đổng and of the rivalry between the Mountain and the Water Spiritsare treated not in the main text but in parentheses. In their remarks, Ngô Thì Sĩ and Nguyễn Nghiễm say that these descriptions are not to be taken as true andare critical of Ngô Sĩ Liên. Ngô Thì Sĩ writes:

Tập đầu tiên của ĐVSKTB kể những câu chuyện của Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân và Hùng Vương. Những câu chuyện như vậy tương tự với TT trong cả nội dung và phong cách rằng 2 bộ sách gần như là bản sao trực tiếp. Nó baogồm các phát biểuquan trọng bởi NgôThì Sĩ và Nguyễn Nghiễm, trongkhi những câu chuyện này của Ngô Sĩ Liên thườngbị bỏ qua. Sự khác biệt dễ nhận thấy giữa ĐVSKTB vàTT là những câuchuyện về đứa trẻ Phù Đổng và sự cạnh tranh giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh được xem như không có trong văn bản chính nhưng trong những sự việc xen vào. Trong bài phát biểu của mình,Ngô Thì Sĩ và Nguyễn Nghiễm nói rằng những mô tả khôngđược thực hiện đúng và mô tả của Ngô Sĩ Liên là rất quan trọng. Ngô Thì Sĩ viết:

Recounting stories without examining them using reason, ghost stories are believed and turned into nonsense. There is no reason to take the trustworthy histories of a country and turn them into outrageous tales. T ản Viên is the ancestral mountain of our country and its power completely manifest: itis tied to the veins of our country. XungTiên Vương [The Child of Phù Đổng] is also the most famous god of our country. So because the ancient histories have written them down, we have just noted them in order to preserve theold stories. All the rest are treatedin the same way.31

Kể lại câuchuyện mà không kiểm tra lại chúng bằng cách sử dụng lý lẽ, những câu chuyện mađược tin và trởthành vô nghĩa. Không có lý do để ghi chép lịch sử đáng tin cậycủa một quốc giavà biến chúng thành những câu chuyện thái quá. Tản Viên lànúi tổ tiên củađất nước chúng ta và hoàn toàn thể hiện sức mạnh của nó: nó được ràng buộcvới các tĩnh mạchcủa đất nước chúng ta. Xung Tiên Vương [Đứa trẻ của Phù Đổng] cũng là vị thần nổi tiếng nhất của đất nước chúngta. Như vậy bởi vì cổ sử đã viết, chúng ta chỉ ghi nhận như vậy để bảo vệ nhữngcâu chuyệncổ. Tất cả cácphần còn lại cũng được coi như thế.31

This is perhaps further evidence not only of elite scepticism toward popularbeliefs, but also of a growing rationalism and scepticism toward the supernaturalgenerally, especially in the production of historical texts.

30 Ngô Thì Sĩ, Đại Việt Sử Ký Tiền Biên , ed. and trans. Viện Nghiên cưú Hán Nôm (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội,1997).

31 Ibid., p. 44.

Điều nàycó lẽ là bằng chứng nữa cho không chỉ thái độ hoài nghi đối với tín ngưỡng phổ biến, mà còn cho chủnghĩa duy lý ngày càng tăng và tháiđộ hoài nghi về những điều siêu nhiên nóichung, đặc biệt là trong xây dựng các văn bản lịch sử.

30 Ngô Thì Sĩ, Đại Việt Sử Ký Tiền Biên,ed. và trans.Viện Nghiên CứuHán Nôm (HàNội: Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, năm 1997).

31 Như trên, p. 44.

Share this post


Link to post
Share on other sites

The Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục ( CM)

In 1802, Nguyễn Phúc Ánh, a member of the Nguyễ n family from the south,swept the Tây Sơn from the throne and declared himself Emperor Gia Long (r.1802-1820). He united all of the Vietnamese territories under a single ruler, givingthe country the geographic form it has today. In1821, his successor Minh Mạng (r.1820-1840) established the Quốc sử quán or Insitute of History. It compiled the Khâm ĐịnhViệt Sử Thông Giám Cương Mục ( Imperially Ordered Text and Commentary on the Complete Mirror of the History of Việt ), hereafter referred to asthe CM, between 1856 and 1859, during the reign of Emperor Tự Đức (r.1847-1883).32 It was revised between 1871 and 1881, and wasfinally published in 1884.

Năm 1802, NguyễnPhúc Ánh, một thành viên của gia đình Nguyễn từ miềnNam, quétnhà TâySơn khỏi ngai vàng và tuyên bố mình là Hoàng đế Gia Long (r. 1802-1820). Ông thốngnhất tất cả các vùng lãnh thổViệt Nam dưới một người cai trị duy nhất, đặtcho đất nước hình thức địa lý như ngày hôm nay. Năm 1821, người kế nhiệm ông làMinh Mạng (r.1820-1840) thành lập Quốc sử quán hay Viện Lịch sử. Nơi này biên dịch Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương mục (văn bản thứ tự triều đình và Bình luận về cácPhản chiếu hoàn thiện của Lịch sử Việt Nam), sau đây gọi tắt là CM,giữa năm 1856 và 1859, dưới thời trị vì của vuaTự Đức (r.1847-1883)32 Nó đã đượcsửa đổi từ năm 1871 và 1881, và cuối cùng đãđược xuất bản vào năm 1884.

The CM was the Nguyễn dynasty’sformal history of the Lê dynasty, whom they acknowledged as their immediate predecessors. The text is pedagogical, with the commentary providing an assessment of various events and actions taken byrulers. It spans from the period of the Hùng Kings to the end of the rule of Lê Mẫn Đế (r.1787-1788). Like the ĐVSKTB , it is evident from inspection that the earliest part ofthe CM is based largely on the TT. Moreover, in appropriating the history of theLê dynasty as their own in the CM and intheir disparaging treatment of the Tây Sơ n, the Nguyễn established their legitimacy through their ownership of the past andtheir position in a long line of ancestors. Thatancestry included the Chinese god of agriculture, Shennong, and thus contributed to the conception of the Nguyễn monarchyas divine.

CM là lịch sử chính thứccủa triều đại nhà Nguyễn về triều đại nhà Lê, người mà họ công nhận là người tiềnnhiệm ngay trước của họ. Văn bản mangtính sư phạm, với bình luận cung cấp đánh giá về các sự kiện và hành động khác nhau được thực hiện bởi nhà cầm quyền. Nó kéo dài từ thời kỳcác vị vua Hùng đếnkhi kết thúc sự cai trị của Lê Mẫn Đế (r.1787-1788). Giống như ĐVSKTB,rõ ràng qua kiểm tra phần đầu tiên của CM phần lớn dựa trên TT. Hơn nữa, việc chiếm đoạt lịch sử củatriều đại nhà Lê như là của mình trong CM và trong sự coi thường nhà Tây Sơn, nhà Nguyễn thiết lập tính hợp pháp của mình thông qua quyền sở hữu của họ vềquá khứ và vị trícủa họ trong con đường dài của tổ tiên.Tổ tiên đó bao gồm vị thần nôngnghiệp Trung Quốc, Thần Nông, và do đó góp phần vào quan niệm về chế độ quân chủ nhàNguyễn như thầnthánh.

The first volume of the Prelimary Part of the CM begins with the story ofthe first Hùng King, a descendant of Lạ c Long Quân and Kinh D ương Vương, whofounded the country, naming it Văn Lang and establishing its capital at PhongChâu. The authors point out that the borders of Vă n Lang, and the provinces intowhich it is divided in earlier texts, were not coextensive. The origin of tattooing is also described. As in the TT, the kingdom is eventually lost to Phan ofShu; Triệu Đà and his descendants succeed Phan. Mostof the rest of the volume is devoted to the relations between the Triệu and the Han, based on Chinese sources, and itends with the reign of Triệu Ai V ương (r.112 BCE).

Tập đầu tiên của Phần mở đầu của CM bắtđầu với câu chuyệncủa vị Vua Hùngđầu tiên, một hậu duệ của Lạc Long Quân vàKinh Dương Vương, người sáng lập đất nước, đặt tên làVăn Lang và thiết lập thủ đô ở Phong Châu. các tác giả chỉ ra rằng biên giới củaVăn Lang, và các tỉnh thành được chia trong các văn bản trước đó, không cùng tồn tại. Nguồngốc của xăm mình cũng là mô tả. Như trong TT, thực chất vương quốc bị mất vàotay Phan của Shu; Triệu Đà và con cháu củaông kế ngôi Phan. Hầu hết phần còn lạicủa tập này được dành cho quan hệ giữa nhà Triệu và nhà Hán, dựa vào các nguồn của Trung Quốc, và nó kết thúc bằng triều đại của Triệu Ai Vương (r.112 trướcCông nguyên).

The first volume of the CM contains a story that does not appear inthe TT, about Việt Thường Thị presenting a sacred turtle during the time of Tang Tao. However, it excludes both the story of the child of Phù Đổng and of the rivalry between the Mountain and Water Spirits. Indeed, when the text of the CM mentions the “old history” ( sử cũ), usually to provide a point of contrast, it is the TT that is being referred to. Like the DVSKTB thiscan be viewed as an attempt to rationalize the narrative by eliminating popular or fabulous elements found in earliertexts.

Tập đầu tiên của CM có một câu chuyện khôngxuất hiện trongTT, về Việt Thượng Thị, kể về một con rùa thiêng liêng trong gian đoạn của Tang Tao. Tuynhiên, nó không bao gồm câu chuyện về đứa trẻ của Phù Đổng và cả câuchuyện về cuộc chiến giữa Sơn Tinh vàThủy Tinh. Thậtvậy, khi các văn bản của CM đề cập đếnsử cũ, thườnglà để cung cấp một điểm tương phản, đó chính là đang nhắc đến TT. Giống như DVSKTB điều này có thể được xem như là một nỗ lực để hợp lý câu chuyện kể bằng cách loại bỏ các yếu tố phổ biến hoặc thần thoại được tìm thấy trong các văn bản trướcđó.

32 Quốc sử quán Triều Nguyễn, Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục, ed. and trans. Viện Sử Học (Hà Nội: Nhà Xuấ t Bản Giáo Dục,1998).

Conclusion

Kết luận

This chapter has examined theunderstandings that the Vietnamese had about the origins of their polity in official texts before the twentieth century,in the times in which those texts were written. Ithas also attempted to determine the explicit relationships between those texts. This chapter has focussed on the independence of the first Vietnamesepolity, the country of V ă n Lang, and the lineage of its Hùng Kings as it is represented in those texts. In the VSL , the country of Vă n Lang and its Hùng Kings represented a golden age, which a historian of the fourteenthcentury harked back to. In the TT from the fifteenth century, Văn Langrepresented equality between Đại Vi ệt and China andits structure symbolised the integration of the kingdom, since for the first time an official text explicitly includedpopular traditions. Historical texts produced in the eighteenth and nineteenth centurieswould also begin with an account of the country of Vă n Lang, claiming politicallegitimacy through appropriating the histories of past dynasties, but these later historieswould also question the apparently miraculous elements in earlier texts.

Chương này nghiêncứu sự hiểu biết củangười Việt Nam có vềnguồn gốc chínhthể của họ trong các văn bản chính thức trước thế kỷ hai mươi, trong giaiđoạn những văn bản đóđược viết. Nócũng đã cố gắng để xác định rõ ràng mối quan hệ giữa các bản văn. Chươngnày đã tập trung vào sự độc lập của chính thể Việt Nam đầu tiên, đất nước của Văn Lang, và dòng dõi của Vua Hùng như nó được thể hiện trong các bảnvăn. Trong VSL, nước Văn Lang và các vị vua Hùng đại diện cho một thời kỳ vàng son,một nhà sử học của thế kỷ mười bốn đã quay trở lạivới điều này. Trong TTtừ thế kỷ thứ mười lăm, Văn Lang thể hiện sự bình đẳnggiữa Đại Việtvà Trung Quốc vàcấu trúc của nó tượng trưng cho sự hội nhập củavương quốc, kểtừ lần đầu tiên một văn bản chính thức rõ ràng bao gồm nhữngtruyền thốngphổ biến. Văn bản lịch sử đưa ra trong thế kỷ 18và 19 cũng sẽ bắtđầu giá trị của nước Va n Lang, khẳng định tính hợp pháp chính trị thông qua chiếm đoạt lịch sử của các triều đại trong quá khứ, nhưng những lịch sử sau nàysẽ đặt câu hỏi về yếu tố như phép lạ trong các văn bản trướcđó.

It is not clear what popular belief in the kingdom of V ă n Lang and theHùng Kings was like in the eighteenth and nineteenth centuries, on the eve ofcolonial rule.33 However, it is not necessary to suppose that therewas necessarily wide disagreement between the accounts in official historicaltexts and popular belief.

Nó không đượcrõ ràng về niềm tin phổ biến trong vương quốc của Văn Lang và các Vua Hùng giống như trong thế kỷ XVIII và XIX, vào thời gian trước sự thống trịthuộc địa33 Tuy nhiên, nó không cần giả sử rằng có nhất thiết phải cónhiều bất đồnggiữa các giá trị trong các văn bản lịch sử chính thức và niềm tin phổ biến.

In the post-independence period, scholars in the DRV seized upon theaccounts of the earliest Vietnamese polity discussed in this chapter. Political independence would be an important theme for them, just as it was for Lê V ă n H ưu and Ngô SĩLiên. The long history of their country and its equality with others would also besignificant. In the post-independence period, the country of V ă n Lang was made torepresent an earlier golden age in a time of turmoil, as it did for the author of theVSL , so that, as recounted in the introduction to this thesis, it was depicted in ananimated film to inspire children during the war between the DRV and the UnitedStates. While later historians such asNgô Thì Sĩ and the authors of the CM began to question some aspects of the narrative in the TT, in the post-independence period, the existence of the kingdom of V ă n Lang and its Hùng Kings would be solidly establishedas historical fact, receiving apparently incontrovertible evidence in theform of prehistoric archaeological remains dating from the same period andlocated geographically in the same place as the kingdom of V ă n Lang had been inpre-colonial historical texts.

Trong thời kỳsau độc lập, các học giả ở CHDCVN đã nắmvững các giá trị của chính thể ViệtNam đầu tiên thảoluận trong chương này. Sựđộc lập chính trị sẽ là một chủ đề quan trọng cho họ, giốngnhư đối với Lê Văn Hưu và Ngô Sĩ Liên. Lịch sử dài của đất nước và sự bình đẳng với các quốc gia khác cũng quan trọng. Trong thời kỳ sau độc lập, đất nướccủa Văn Lang đã được tạo dựng để đại diện cho một thời kỳ vàng trước đó trong một thời gian bấtổn, như nó đã làm đối với các tác giả của VSL,do đó, nhưđã kể lại chi tiết trong phần giới thiệu luận án này, nóđã được mô tả trongmột bộ phim hoạt hình truyền cảm hứngcho trẻ em trong chiến tranh giữa CHDCVN và Hoa Kỳ.Trong khi các nhàsử học sau này như Ngô Thì Sĩ và các tác giả của CM đã bắt đầu đặt câu hỏivề mộtsố các khía cạnh của câu chuyện trong TT,trong thời kỳ sau độc lập, sự tồn tại của vương quốc của Văn Lang và các Vua Hùng được hình thành chắc chắn như là thực tế lịch sử, nhận được bằng chứngrõ ràng không thể chối cãi trong các hình thức của các di chỉ khảocổ học thời tiền sử có niên đại từ cùng thời kỳ và về mặt địa lý ở trong cùng một vị trí như vương quốc của Văn Lang trong các văn bản lịch sử trước thuộcđịa.

Before these developments, however, the textsdiscussed in this chapter were examined by French scholars in their study of the past of the people theyhad colonized. The texts were inventoried, scrutinised, commented upon andthe accounts in them sometimes challenged by scholars at the EFEO. It is to their work and to the origins and development of prehistoric archaeology in the northernVietnamese territories of French Indochina that this thesis now turns.

Trước nhữngphát triển này, tuy nhiên, các văn bản thảo luận trong chương này đượcxem xét bởi các họcgiả Pháp trong nghiên cứu của họ về quá khứ của những người họ đã chiếm làm thuộc địa. Các văn bản đã được kiểm kê, xem xét kỹ lưỡng, nhậnxét và các giá trị trong đó đôi khi được thách thức bởi các học giả tại EFEO. Đó chính là công việc của họ và nguồn gốc và phát triển của khảo cổ học thời tiền sử ở cácvùng lãnh thổmiền bắc Việt Nam của Đông Dương thuộc Pháp màluận án này đanghướng về..

33 The Hùng Kings are notexplicitly described in A. Landes, Contes et legendes annamites (Saigon : Coloniale, 1886), an early colonial account of popular belief.

33 Vua Hùng không được mô tả rõ ràng trong A. Landes, Conteset legendes annamites (Sài Gòn: Coloniale, 1886), một giátrị thuộc địa đầu tiên của niềm tin phổ biến.

Share this post


Link to post
Share on other sites

CHAPTER TWO

Textual Scholarship and the Study of Prehistory under Colonial Rule

CHƯƠNG HAI

Thông tin nghiên cứu trong văn bản và Nghiên cứu về Tiền sử dưới Sự cai trị thuộc địa

This chapter explores the two main ways in which the French sought tounderstand the Vietnamese past: first, through the study of pre-colonial Vietnamesehistorical texts; and second, through the excavation and study of prehistoricartefacts. Its focus is on the work of scholars affiliated with the École Françaised’Extrême-Orient (hereafter the EFEO), initially founded in 1898 as the MissionArchéologique d’Indo- Chine. The EFEO was an institutionof the colonial state, which it was explicitly founded to serve.

Chương này tìm hiểu hai cách chính mà trong đó người Pháp đã tìmcách để hiểu về quá khứ của Việt Nam: thứ nhất, thông qua nghiên cứu về các văn bản lịch sử Việt Nam tiền thuộc địa và thứ hai, thông qua việc khai quật và nghiên cứu cổ vật thời tiền sử. Nó tập trung vào công tác của các học giả liên kết với École Française d’Extrême-Orient(sau đây gọi làEFEO), ban đầu được thành lập năm 1898 như Mission Archéologique d’Indo-Chine. EFEO là một tổ chức của nhà nước thuộcđịa, mà nó rõ ràng được thành lập để phục vụ.

This chapter is in three parts. The first part describes the founding of the EFEO and some aspects of its relationship with the colonial state. The second part discusses the approach of scholars at the EFEO to pre-twentieth century Vietnamesehistorical texts, several of which were discussed in Chapter One. The second part draws affinities between the pre-twentieth century Vietnamese and the Frenchcolonial approaches to the Vietnamese past and discusses the conclusions of HenriMaspéro (1883-1945) on the country of Văn Lang in detail. The third part discusses the work

of scholars at the EFEO and elsewhere on the prehistoric archaeology ofnorthern Việt Nam. It pays close but notexclusive attention to the excavations at the village of Đông Sơn, beginning in the 1920s. From the beginning, the studies of pre-colonial Vietnamese historical texts and of prehistoricarchaeology at the EFEO were conducted independently of one another. Despite the overlap between the times and places described in these texts and the location and dating of some ofthe archaeological finds, the French did not seek to link the two. This link was made only in thepost-independence period by DRV scholars, as will be discussed in Chapter Four.

Chương này gồm ba phần. Phần đầu mô tả sự sáng lập của EFEO vàmột số khía cạnh của mối quan hệ của nó với nhà nước thuộcđịa. Phần thứ hai thảo luận về phương pháp tiếp cận của các họcgiả tại EFEO vớicác văn bản lịch sửViệt Nam trước thế kỷ 20, một số đã được thảo luận trongChương Một. Phần 2 nêu ra mối quan hệ giữa các ý kiến của Việt Nam và thựcdân Pháp trước thế kỷ 20 về cách tiếp cận quá khứ ViệtNam và thảo luậnvề kết luận của Henri Maspero

(1883-1945) chi tiết về quốc gia của Văn Lang. Phần thứ ba thảo luận về công việc của các học giả tại EFEO và các nơi khác về khảo cổ họctiền sử củamiền Bắc Việt

Nam. Nó tập trung sát nhưng không riêngbiệt vào cáccuộc khai quật tại làng Đông Sơn, bắt đầu vàonhững năm 1920. Ngay từ đầu, cácnghiên cứu cácvăn bản lịch sử Việt Nam tiền thuộc địa và khảo cổ học thời tiền sử tại EFEO đã tiến hành độc lập với nhau.Mặc dù có sự chồng chéo giữa các lần và nơi được mô tả trong các văn bản và vịtrí và thời điểm xác định của một số các khảo cổ học tìm thấy, người Pháp đã không tìm cách liênkết chúng. Liên kết này đã được thực hiện chỉ trongkhoảng thời gianđộc lập của các học giả CHDCVN, như sẽ được thảo luận trong Chương Bốn.

The Early Study of French Indochina and theEstablishment of the EFEO

Nghiêncứu đầu tiên của Đông Dương thuộc Phápvà sự thành lập của EFEO

For much of the nineteenth century, there was little professionalscholarly interest in France in the kingdoms of Indochina. Henri Mouhot (1826-1861) undertook the first dedicated scientific exploration of Indochina in 1858. Although Mouhot was French, his exploration received no financial support from France. Instead, the Royal Geographic Society of London sponsored him. He left London in April of that year, but died three years later in Laos without having returned toEngland. The posthumous publication of Mouhot’s journal in 1864 brought descriptionsof Angkor Wat to the attention of a European public for thefirst time.1 In the wake of Mouhot’s discoveries, the Société desÉtudes Indochinoises was founded in Sài Gòn in 1865 to help co-ordinate thestudy of France’s expanding territory in South-east Asia.2

Đối với thế kỷ XIX, có chút quan tâm đến họcthuật chuyên nghiệp về Pháp trong cácvương quốc của Đông Dương. HenriMouhot (1826-1861) thực hiện thăm dò khoa học đầu tiên dành riêng choĐông Dương năm 1858. Mặc dù Mouhot là người Pháp, thăm dò của ông không nhận đượchỗ trợ tài chínhtừ Pháp. Thay vàođó, Hội địa lý Hoàng gia của London đã bảo trợ ông.Ông rời Londonvào tháng Tư năm đó, nhưng đã qua đời ba năm sau đó ở Lào mà không được đưa trở lại Anh. Các công bố sau khichết của tạp chí của Mouhot vào năm 1864 mang lại những mô tả về Angkor Wat lần đầu tiên gây sự chú ý của cộng đồng châu Âu1 Trongsự trỗi dậy của những khám phá của Mouhot, Sociétédes Etudes Indochinoisesđược thành lập ở SàiGòn vào năm 1865 để giúp phối hợp nghiên cứu củaPháp về mở rộng lãnh thổ ởĐông Nam Á.

As with other parts of the world, priests andmissionaries along with traders and explorers produced some of the most important earlyknowledge about the kingdoms of Indochina. Following the French conquest of those kingdoms, French colonial administrators would also play an important role. Gustave Dumoutier (1850-1904) was among the first to transcribe and translateinscriptions and to survey the monuments of northern Vi ệt Nam. He studied Vietnamese and Chinese at theÉcole des Langues Orientales and arrived in Tonkin in 1886.During his career in the French administration, he inventoried and describedseveral of the monuments and inscriptions in Tonkin. He made made one of the first uses of Vietnamese sources written in Chinese in a study of the ancient capitalsof Viet Nam. In 1890, he published a study of the myths and popular traditionsof Việt Nam.3

Như với các nơi khác của thế giới, cáclinh mục và truyền giáo cùngvới thương nhân và nhà thám hiểm đưa ra một số kiến thức ban đầu quan trọngnhất về các vương quốc Đông Dương. Sau cuộc chinh phục các vương quốc của Pháp, sự quản lý thuộc địa của thựcdân Pháp cũng sẽ đóng một vai tròquan trọng. GustaveDumoutier (1850-1904) là một trong những người đầu tiên phiênâm và dịch chữ khắc và khảo sát di tích của miền BắcViệt Nam. Ông đãnghiên cứu Việt Nam và Trung Quốc tại École des Langues Orientales và đến Bắc Bộ vào năm 1886. Trong suốt sự nghiệp của ông trong chính quyềnPháp, ông đãkiểm kê và mô tảmột số các ditích và chữ khắc ở Bắc Kỳ.Ông đã thực hiện một trong những ứng dụng đầu tiên của nguồn tiếng Việt viết bằng tiếng Trung trong một nghiên cứu về cố đô của Việt Nam. Năm 1890, ông công bố một nghiên cứu về những huyền thoại và truyền thống phổ biếncủa Việt Nam3

1 Henri Mouhot, Travels in Siam, Cambodia and Laos 1858-1860, (Singapore: Oxford University Press, 1989).

2 Philippe Langlet, “La Société des ÉtudesIndochinoises a 90 ans”, Bulletin de laSociété des Études Indochinoises (henceforth BSEI) XLVIII (1973), pp. 513-519,

3 Cl. E. Maitre, “Gustave Dumoutier”, BEFEO IV (1904),pp. 790-803.

1. Henri Mouhot,Du hành ở Siam, Cam-pu-chia và Lào 1858-1860 (Singapore: Oxford University Press,1989).

2 Philippe Langlet, "La Société des Etudes Indochinoises 90 ans",Bulletin de la Société des Etudes Indochinoises (từ nay trở đi BSEI) XLVIII(1973), trang 513-519,

3 Cl. : E. Maitre, "Gustave Dumoutier", BEFEO IV (1904), trang790-803

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay