aygia

Về Quê 1

30 bài viết trong chủ đề này

Phần 4: Gặp bác sỹ

Câu chuyện đến đây thì rơi vào im lặng, cậu tôi không nói gì, nhìn tôi rồi nhìn vào xa xăm. Một lát thấy mợ đi thể dục về nên tôi cũng chào cậu mợ rồi về ngủ. Mợ tôi dặn:

-       Thịt vịt tối còn, sáng mai hai mẹ con ngươi sang mà ăn bún nhé!

-       Vâng! Cháu về đây ạ!

Sáng hôm sau ngủ dậy, ra sân ngắm đằng trước, đằng sau, những chậu cây bố tôi trồng, tuy không nhiều nhưng tương đối đẹp, vài chậu đang nở hoa, một loạt gốc đinh lăng đang xanh tốt, cây nọ chen cây kia, đang là đầu mùa hạ, rau và hoa lẫn với cây thuốc đua nhau khoe màu xanh ngút.

Vì đất là đất làng nghề nên quê tôi nhà nọ sát với nhà kia, đất nhà tôi tổng thể chắc cũng chỉ được 210m2, nên cũng hẹp, nhưng được cái nằm ở giữa làng, lại cao nhất xóm, nhà quay hướng Nam, bên trái là con đường liên xóm, bên phải là nhà thờ Họ của một họ khác trong làng, sân trước bốn bề quây lên trồng hoa xen với rau và cả cây thuốc. Vì bốn chị em chúng tôi đều ở trong Nam cả nên mọi người cứ gợi ý là thôi bán đi để vào Nam làm vốn, cả bố mẹ tôi cũng đồng ý, tuy nhiên tôi nhất quyết là không đồng ý. Tôi không muốn bán đất ông cha để lại, hơn nữa bán đi là mất quê, mất lối đi về, tôi có ý định sẽ xây thêm một gian lên trên mái làm phòng thờ, còn bên dưới sẽ sửa đi làm thành thư viện họ cho con cháu và bà con lối xóm đến học và đọc sách, nhưng tất nhiên là một mình tôi thì chưa thể làm được, hơn nữa bố mẹ tôi còn sống, những việc đại loại như thế các cụ sẽ lại bảo là anh rẻm, nợ còn đầy ra mà cứ vẽ chuyện… Nhưng tôi đã hạ quyết tâm, kiểu gì cũng phải làm cho bằng được, trên cửa chính sẽ ghi câu:

“Hiếu trung truyền quốc bảo

Thi thư thế sự trường”

Nhưng “trường” hay “đoản” gì thì cũng phải thỉnh bố tôi ở viện về cái đã…hic!

Vung tay, đá chân mấy cái ôn lại bài thể dục buổi sáng từ khi còn trong bộ đội cho người sảng khoái rồi đi rửa mặt, xong sang nhà cậu ăn sáng. Sang tới nơi đã thấy cậu ôm cái Iphone vào Youtube xem biểu tình cá chết rồi… Tôi chợt nghĩ những người già như cậu mà ai cũng biết sử dụng đồ công nghệ, cập nhật thông tin như thế này thì làm sao mà lạc hậu được.

Ăn sáng xong mợ tôi pha cho mỗi người một cốc Cacao, tôi lấy điện thoại gọi cho ông anh và mấy đứa em ở trong Nam xem tình hình tối qua gọi cho bố thế nào, nhưng xem ra không ăn thua, bố tôi vẫn nhất quyết không nhận là đi chạy chất độc, khăng khăng là tao đi chữa bệnh, sau 1 tháng sẽ về, không phải lo, lại dặn ngược lại là gọi điện cho tôi bảo tôi mua vé vào đi, đang buôn bán mải không phải ở nhà làm gì…

-       Bố chau đi viện là có kế hoạch, hết một tháng là về..hic (tôi vừa nói vừa cười)

-       Hôm nay ngươi lên cứ nói thẳng với bố ngươi là biết bố ngươi đã cắm sổ lương vai 30 triệu rồi nghe nhờ… xem bố ngươi giải thích thế nào?

-       Vâng, hôm nay thì không thể nào mà nhẹ nhàng, thuyết phục như hôm qua được. Rồi cháu sẽ lên cháu gặp Bác sỹ nữa, phải làm cho ra măng ra rươi, nếu mà hỏi được xem đứa dẫn dắt lên là đứa nào thì cháu sẽ bắt ói tiền ra trả lại bố cháu chứ không thể để như thế được.

-       Nếu ngươi có lên gặp bác sỹ thì nó sẽ chỉ nói là nơi nhận bệnh nhân vào điều trị thôi, chứ chúng nó không khai ra bọn cò dẫn vào đâu.

-       Nói chung là nếu bọn nó tha cho bố cháu, để bố cháu về thì thôi, tốn kém và mất số tiền bố cháu đang mang đi thì thôi, còn không buông ra thì việc này cháu sẽ không để yên đâu.

-       Thôi thì cứ lên đi, tình hình thì tùy cơ ứng biến, có gì gọi điện về cho cậu.

Tôi mượn cậu cái xem máy rồi chạy thẳng lên bệnh viện, xuống xe, dắt qua cổng vào chỗ gửi xe, tay trông, chỉ chỗ cho tôi dựng xe, tôi hỏi:

-       Anh cho hỏi bác sỹ điều trị ở khoa … kia ..kìa (tôi chỉ vào khu bố tôi ở) là bác sỹ tên gì ạ?

-       Khu chất độc chứ gì? Bác sỹ Côn (hắn nhìn tôi hích mũi cười khẩy)

-       Thế bác sỹ Côn trực ở chỗ nào anh?

-       Trên ấy ấy, lên thì gặp (hắn nói cộc lốc rồi nhìn tôi bằng nửa con mắt)

Tôi cứ bị ám ảnh mãi cái hình ảnh bị thằng trông xe có thái độ khinh bỉ với mình.

Đi thẳng tới khu mà bố tôi đang ở, qua hàng cây cảnh non bộ đã thấy bố tôi đứng nói chuyện với một chú có vẻ còn trẻ tuổi mà hôm qua bố có giới thiệu với tôi. Lúc này cũng mới khoảng 9h sáng, các ông ở trong dãy của bố cũng có nhiều người đang đứng hoặc ngồi trước sân và các hàng ghế đá… Từ xa, thấy tôi, bố tôi đã nói:

-       Mày còn lên đây làm gì nữa?

-       Hôm nay là con lên để thăm bố và đòn bố về. Cháu chào chú! (tôi vừa nói vừa hơi cúi đâu chào chú đứng cùng với bố)

-       Hôm qua lên rồi nay còn lên gì nữa, còn về thì tao không về đâu, cứ về mua vé bay vào trong Nam đi…

-       Hôm qua có đứa nào gọi điện về cho bố không?

-       Có, mấy đứa gọi về, giục tao về, nhưng tao dứt khoát rồi, tao chỉ nằm ở đây 1 tháng, khỏi bệnh rồi tao về, chúng mày không phải lo cho tao.

-       Thế chị có gọi điện về cho bố không?

-       Không, không thấy nó điện.

-       Vậy bố con mình ra chỗ kia không có người nói chuyện tí đi bố.

-       Còn chuyện trò gì nữa?

-       Thôi thì cháu nó đã lên đây rồi thì bố con cứ ra nói chuyện với nhau bác ạ (chú đang đứng cùng bố tôi nói)

Bố tôi đi cùng tôi ra khu quản lý cách xa khu của bố và vắng người, tôi chọn một cái ghế đá và 2 bố con ngồi xuống.

-       Hôm qua anh và mấy đứa kia cũng gọi về cho bố rồi đấy, còn chị chưa gọi cho bố thì con sẽ gọi nhắc chị ấy. Tất cả chúng con và mẹ đều mong muốn là thôi bố về đi, thứ nhất là việc bố lên đây nằm là nó ảnh hưởng đến uy tín của gia đình mình, bố là chủ của một gia đình lớn, vậy mà bố lên đây, sẽ mang tiếng là bị tâm thần, sẽ ảnh hưởng đến uy tín của bố và cả của chúng con nữa.

-       Mày thấy đấy, đây chỉ là khoa “Suy nhược thần kinh” thôi mà.

-       Thứ hai nữa là bố không có bệnh thật, bố lên đây chỉ là để chạy chế độ chất độc thôi, theo con thì thôi, nếu tốn kém tí thì cũng thôi, gia đình mình không ai bị sao cả, đều bình thường khỏe mạnh cả, vậy nên để nhường chế độ lại cho người khác kể cả là họ có không ở chiến trường nhưng họ bị tàn tật mà nhà nước giải quyết cho họ thì mình cũng nhường cho họ.

-       Tao đã nói rồi, tao lên đây chỉ là chữa bệnh thôi, chế độ chất độc nếu chạy được thì tao kết hợp làm luôn thôi.

-       Bố lên đây mới có mấy ngày mà đã mang đi nhiều tiền như vậy thì chắc chắn là bố chạy chất độc rồi.

-       Tao mới mang đi có 8 triệu làm gì mà nhiều (bố tôi vẫn tưởng tôi không biết việc bố cắm sổ lương)

-       Bố là chủ gia đình, bố làm gì cũng nên thật với mẹ và chúng con, đừng nghe chúng nói xúi bậy, bây giờ bố cứ nghe chúng nó, đi cắm cả sổ lương, làm ảnh hưởng đến uy tín của gia đình mình như thế này, làm sao chúng con yên tâm về bố được?

-       Uy uy cái gì, đứa nào xúi được tao, vay tiền mẹ mày không ký thì làm sao mà vay được?

-       Việc bố về không qua nhà cắm sổ lương vay 30 triệu con lên tận tín dụng con hỏi rồi. Bố mang lên đây vậy là đã 38 triệu, bố không đi chạy chất độc thì làm gì mà cần nhiều thế?

-       Tao có bệnh thì tao phải chữa, bốn mươi triệu cũng không phải là nhiều, mày không có quyền hạch sách tao…

-       Nhưng mà bố thấy không, bố là chủ gia đình, bố làm như vậy mẹ và chúng con làm sao mà yêu tâm được, bố lên đây nằm là ảnh hưởng đến uy tín của gia đình mình…

-       Mày đừng có mà bẻm mép, tao lên đây nằm làm sao mà không yên tâm, ngày xưa đang yên đang lành trong học viện thì phá phủ bỏ ra, lúc đấy mày có nghĩ đến uy tín gia đình không?

-       Bố biết đấy, bệnh viện với bác sỹ bây giờ, cái gì chúng nó cũng chạy chọt, nên làm sao mà tin tưởng chúng nó được, y tá tiêm chủng chúng nó còn nhầm giữa vác xin và chất độc, tiêm chết con người ta kia kìa…

-       Ôi xời, mày cứ lo bò trắng răng, tao có bệnh thì phải chữa, mày đừng có nghe cậu mày rồi lên đây mà dậy khôn tao, cậu mày cũng không tốt đẹp gì đâu, không muốn cho nhà mình khá hơn nhà cậu đâu mà mày về mày nghe cậu mày…Còn mày thì cút vào trong Nam đi, tao không cần cái loại con như mày nữa…(bố tôi nói xong đứng lên đi thẳng)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Không làm sao được, tôi ngồi thừ ra suy nghĩ, bố tôi cứ thế này thì khó mà lay chuyển được… ngồi một lúc, tôi lấy điện thoại ra gọi cho cậu.

-       Cậu à, nói chuyện được tí, khi cháu hỏi sao lại mang đi nhiều tiền thế, đến 38 triệu là bố cháu nổi cáu, mắng át cháu đi.

-       Thế ngươi đã lên gặp bác sỹ chưa?

-       Chưa cậu, nhưng chắc chắn là chạy chất độc rồi, lúc cháu gửi xe, bảo vệ đã nói là khu đấy là khu chất độc rồi, khi cháu hỏi gặp bác sỹ điều trị thái độ nó nhìn cháu khinh bỉ lắm…

-       Bố ngươi nổi cáu là bình thường thôi ngay nhở, đấy là phải ứng tự vệ khi mà người ta đuối lý… ngươi cứ lên gặp bác sỹ đi… rồi có gì gọi về cho cậu.

-       Vâng, vậy cậu nhé…

Tôi gọi điện cho bà chị, báo là bố không giận chị nữa đâu, cứ gọi về cho bố xem như thế nào, chứ giờ bố nổi nóng với tôi, nói chuyện không ăn thua gì đâu, còn lại tình hình cụ thể thì để tôi lên gặp bác sỹ đã rồi sẽ gọi báo sau.

Tôi trở lại khu bố tôi đang nằm để lên gặp bác sỹ điều trị. Thấy tôi quay lại, bố tôi đã mắng.

-       Mày không cút về đi, còn vác mặt vào đây làm gì?

-       Con lên gặp bác sỹ điều trị cho bố xem như thế nào!

-       Ai mượn mày lên, người ta không thèm gặp mày đâu mà lên làm gì!

-       Thì con cũng phải hỏi xem bệnh tình bố như thế nào chứ?

-       Mày lên mà bố lếu bố láo là ông đánh bỏ cho bỏ mẹ mày đấy!

Tôi mặc kệ bố dọa, cứ đi vào tìm phòng bác sỹ, tôi đi hết dãy, nhưng không thấy phòng bác sỹ đâu, rồi lên tầng trên, có 1 chú chỉ 1 vào phòng, bên trong thấy có 4 người đang mặc áo blue, lại có 2 người mặc áo bình thường đang nói chuyện… tôi đi vào chỉ hơi cúi người và gật đầu mỉm cười chào mọi người chứ không tiện cắt ngang câu chuyện của mọi người. Một anh trạc tuổi tôi thấy tôi đi vào mới hỏi:

-       Anh vào đây có việc gì..

-       Thưa bác sỹ, xin cho gặp bác sỹ Côn điều trị khoa này ạ.

-       Bác sỹ Côn đây, anh ngồi ghế đây chờ tí.

Trong khi lấy ghế ngồi, tôi quan sát nhanh, thấy tay bác sỹ này người nhỏ nhắn, trạc tuổi cũng ngoài 50, mặt nhỏ, mồm khi nói thì méo sang bên trái, nước da mai mái..tiếng nói hơi đục…(tôi thấy hắn nhìn giống như một tay chạy việc ở văn phòng cơ quan nhà nước hơn là một bác sỹ điều trị). Thấy tôi vào nên người đang nói chuyện với hắn cũng nói vài câu mà tôi không để ý (vì lúc này tôi đang tâm lý xáo trộn, vừa như ngại trước người lạ, như sợ sợ trước một thế lực mà mình sắp sửa phải đối diện, như là căm tức vì đây sẽ là đối thủ mà mình sắp phải đối phó…), rồi người kia chào và đi ra. Trong phòng còn lại 1 y tá, 1 tay vừa hỏi tôi, và tay bác sỹ Côn vừa được giới thiệu.

-       Tôi là bác sỹ Côn đây, anh gặp tôi có việc gì (hắn vừa hỏi, vừa nhìn tôi thăm dò)

-       Thưa bác sỹ, cháu là con bố K nằm điều trị ở khu này (tôi nói mà dọng hơi run run…)

-       K nào nhỉ?

-       Dạ bố cháu nằm ở tầng 1, phòng ngoài cùng này này..(tôi vừa nói vừa chỉ)

-       À, chú K mới vào thứ 6 tuần trước, nằm ở phòng… tầng 1. Thế anh vào đây có việc gì?

-       Thưa bác sỹ, cháu thì ở trong Nam, nghe bố cháu gọi điện là bố cháu ốm, phải nằm viện nên cháu ra thăm, không biết là bệnh tình bố cháu như thế nào? (dọng tôi lúc này vẫn còn hơi xúc động ~ vô tình lại hợp hoàn cảnh, hắn lại cứ nghĩ là tôi ngại, lên đây đặt vấn đề xin xỏ gì…)

-       Cũng không giấu gì anh, khu này là khu giải quyết làm chế độ chất độc màu gia cam. Còn về bệnh của bố anh thì anh này điều trị trực tiếp, anh ấy sẽ nói rõ cho anh. (hắn chỉ tay sang tay bác sỹ hỏi tôi lúc đầu mà tôi mới vào)

-       Thực ra sức khỏe của bố anh là tốt, tôi là bác sỹ điều trị trực tiếp nên anh cứ yên tâm. Tuổi bố anh mà sức khỏe được như vậy là tuyệt vời đấy.

-       Thế bố cháu khỏe vậy thì sao phải vào bệnh viện Tâm Thần nằm để làm gì ạ?

-       Bây giờ thủ tục giải quyết chế độ chất độc nó phải như vậy, phải nằm ở đây 1 tháng (thảo nào bố tôi cứ nói 1 tháng khỏi bệnh rồi về, thì ra nó là bệnh này… hic), sau khi ra viện, thì chúng tôi hoàn thành hồ sơ để gửi sang phòng TBXH, người ta mới xem xét giải quyết, sau đó bố anh lại lên đây, chúng tôi sẽ giám định lại 1 lần nữa, rồi bên TBXH mới cấp chứng nhận được hưởng chế độ chất độc cho bố anh được… (tay Côn giải thích)

-       Thế tại sao…phải vào…

-       Sảo phải vào bệnh viện Tâm Thần chứ gì? Nếu mà anh sợ ảnh hưởng mang tiếng thì chúng tôi sẵn sàng giải quyết cho bố anh về. (tay Côn lên dọng, chắc hắn đang nghĩ là tao sẵn sàng đuổi bố mày về nếu mày làm cao)

-       Thế thủ tục cho bố cháu về như thế nào ạ (lúc này có cách cho bố tôi về rồi, tôi vì mừng mà giọng lại run run hơn, làm cho tay Côn này càng nghĩ là đã dọa được tôi rồi)

-       Chỉ cần bố anh đồng ý về là chúng tôi giải quyết cho về ngay bây giờ. Hoặc là người bảo hộ dẫn bố anh lên đây xin rút là chúng tôi cũng cũng cho về ngay (giọng hắn rất kể cả)

-       Thế người đẫn bố cháu lên đây là ai ạ? (tôi thăm dò tin kẻ cò mồi), có số liên lạc không ạ?

-       Người đẫn bố anh lên có phải là…(tay bác sỹ điều trị trực tiếp cho bố tôi lật sổ và nói đúng tên mẹ tôi), khai là mẹ của anh thế có đúng không?

-       Vâng tên đấy thì đúng tên mẹ cháu rồi, nhưng mẹ cháu hoàn toàn không biết việc này, thế người dẫn lên có số điện thoại liên lạc không ạ, bác sỹ cho cháu xin số liên lạc của người đó được không ạ? (thấy tôi hỏi đến câu này hai tay bác sỹ đưa mắt nhìn nhau)

-       Không anh ạ, chỉ khai địa chỉ là…. Chứ không có số điện thoại liên lạc (tay bác sỹ điệu trị trả lời)

Đúng như cậu tôi đã phán đoán, nếu lên đây hỏi thì bọn bác sỹ chúng nó sẽ chỉ khai là tiếp nhận điều trị bệnh nhân thôi, chứ không bao giờ chúng nó khai ra bọn cò dẫn lên đâu. Biết là không thể tìm ra kẻ cò mồi, tôi xoay lại hỏi về chuyên môn.

-       Cháu vào thăm bố cháu, thấy vẫn uống thuốc và tiêm bình thường, thế thì ở đây điều trị là điều trị bệnh gì, thuốc gì ạ?

-       Thuốc chúng tôi cho ông uống chủ yếu là thuốc bổ, bồi bổ thần kinh và thuốc an thần thôi, anh cứ yên tâm…(tay bác sỹ điều trị nói)

-       Nói thật với bác sỹ, bố cháu lên đây là giấu tất cả mọi người trong gia đình, nên người dẫn bố cháu lên chắc chắn không phải là mẹ cháu.

-       Cái đó thì chúng tôi không biết, chúng tôi chỉ nhận nhiệm vụ tiếp nhận và điều trị bệnh nhân thôi (tay Côn đổi dọng)

-       Nói thật với bác sỹ, bố cháu cũng có lương thương binh rồi, nhà cháu mấy chị em chúng cháu đều mạnh khỏe, con cháu không ai bị gì cả, thế nên nguyện vọng của chúng cháu là nhường suất chế độ này cho người khác, họ có hoàn cảnh khó khăn hơn gia đình cháu.

-       Chế độ chất độc này là của quỹ đền bù thiệt hại do chiến tranh, chúng tôi có nhiệm vụ cấp cho những người đúng tiêu chuẩn được hưởng…

-       Thế tại sao bố cháu lên đây lại phải mang nhiều tiền lên để làm gì?

-       Bố anh lên đây vậy là chắc chắn phải có người dẫn lên rồi, và để vào được đây chắc cũng phải tốn kém một ít… (tay bác sỹ điều trị nói)

-       Không ít đâu thưa bác sỹ, bố cháu cầm lên đây đến nay đã là 38 triệu rồi

-       Tôi chắc là bố anh còn giữ tiền trong người chứ không dễ mà lấy được tiền của ông đâu, còn những việc tiền nong của ông thì chúng tôi không biết (hai tay bác sỹ lại đưa mắt nhìn nhau)

Không còn có thể tế nhị với bọn này nữa, tôi bắt đầu chơi bài ngửa:

-       Nói thật với bác sỹ, bố cháu năm nay cũng 75 tuổi rồi, tuy là còn khỏe đấy, nhưng không biết các cụ ông bà tổ tiên về đón đi khi nào, vậy mà bỏ ra tới mấy chục triệu để chạy cái chế độ này, không biết là mỗi tháng được bao nhiêu tiền, được hưởng bao nhiêu năm?

-       Anh nói vậy chứ cái này nó là danh dự của các ông, nhiều người đã 80 tuổi rồi, lên chúng tôi bảo, thôi ông bằng này tuổi rồi thì chạy làm làm gì nữa, nhưng người ta nói cái này là danh dự…

-       Nếu là danh dự thì nhà nước phải tự làm thủ tục mà cấp cho các ông ấy, chứ danh dự gì cái vụ đi chạy chọt như thế này?

-       Các ông ấy người thì thiếu tá, trung tá cũng có, lương hàng chục triệu, còn hơn lương bố anh nhiều, người ta vẫn làm vì danh dự chứ người ta có thiếu tiền đâu.

-       Đúng là một lũ ăn mày dĩ vãng, danh dự của các ông ý là anh dũng hy sinh, giết giặc ở chiến trường, bảo vệ đất nước chứ không phải là bây giờ già rồi, sắp xuống lỗ rồi còn đi lo lót luồn cúi để tranh giành chế độ với những người nghèo, người tàn tật…

-       Anh không nên nói như thế với các ông ấy, mà đấy chỉ là quan điểm của anh thôi, chứ người ta lại nghĩ khác (tay Côn nhìn tôi với một ánh mắt kỳ lạ… chắc là nó nghĩ tôi đang bị thần kinh)

-       Thôi cháu dứt khoát là cháu sẽ cho bố cháu về, mong là bác sỹ giúp đỡ.

-       Nếu anh muốn cho ông về thì anh xuống thuyết phục ông, nếu ông đồng ý về là chúng tôi cho ông về ngay. Nhưng ông lên đây là cũng tốn kém một ít rồi đấy.

-       Tốn kém để vào được đây coi như là thôi, cũng như là làm từ thiện thôi, cháu cũng đã nói chuyện với bố cháu qua nay rồi, nhưng bố cháu không chịu về, liệu có cách nào nữa không ạ?

-       Nếu bố anh không về thì người dẫn lên đây mang CMND lên bảo lãnh đòn về là chúng tôi cũng giải quyết.

-       Vâng thôi vậy để cháu xuống thuyết phục bố cháu, có gì sẽ gặp thưa chuyện với bác sỹ sau.

Tôi ra khỏi cửa đi đến cầu thang đã thấy bố tôi đón ở đầu cầu thang rồi.

-       Bố xuống dưới con muốn nói chuyện với bố tí nữa.

-       Xuống xuống cái gì, tao không nói chuyện với mày, mày cút về, mua vé mà xéo vào Nam đi, tí tao vào hỏi bác sỹ, mày mà bố lếu, bố láo thì mày chết với ông…

Tôi không nói gì, vậy là bố không thèm nói chuyện với tôi nữa rồi. Lững thững một mình xuống cầu thang với bao ánh mắt nghi ngại của những người đang nằm chờ chế độ ở đây, một cảm giác ức chế dâng lên trong lòng, dồn một cục ở dưới yết hầu.. Thật không biết kẻ nào đã đun đẩy mà những con người này… ngày xưa dám xung phong ra đầu tuyến lửa quên thân mình vì quê hương đất nước mà ngày nay lại phải cúi đầu nhục nhã dở điên, dở khùng, không màng gì đến liêm sỉ để kiếm lấy một chút danh dự hão, đi tranh dành miếng ăn của người tàn tật như thế này.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tôi ra khỏi khu điều trị lững thững vừa đi vừa nghĩ, ngang qua dãy nhà bệnh nhân để về chỗ chiếc ghế đá lúc nãy ngồi với bố tôi, ngang qua cửa sổ của phòng một bệnh nhân hôm trước, tay đó lại thò ra: “Thằng kia… Pằng..pằng…ông bắn”, nhưng tôi không tâm trạng nào mà để ý.

Trở về cái ghế đá cũ để ngồi, tôi ngẩng mặt lên trời hít vài hơi sâu rồi thở ra từ từ. Mọi việc vậy là đã trắng đen rõ ràng rồi. Chỉ có điều khó là chắc chắn là tôi không thể nào mà nói chuyện với bố tôi được nữa, có đối diện thì bố tôi cũng lấy quyền làm bố mà mắng té tát đi thôi. Chẳng lẽ chuyến về quê lần này chỉ đến như vậy thôi sao, chỉ để thấy thêm sự khốn nạn của cái chế độ này một cách tường minh thôi sao. Sống đến bằng này tuổi đẩu rồi, đã trải qua bao sự việc, tôi bỏ ra khỏi HVKTQS vì ngay từ khi huấn luyện tôi đã thấy sự thối nát bất công của môi trường đó, nhiều thằng vừa ngu dốt, vừa vô liêm sỉ, nhưng nó là chỉ huy, lãnh đạo mình, nên nó nói gì mình cũng phải nghe, thậm chí để tốt cho lý lịch thì phải nịnh hót nó, cung phụng nó… mà cái việc đấy thì xin lỗi cả họ tôi gần như không có ai làm được… Tính tôi nếu thằng nào dở hơi cám lợn thì dù nó có là cấp trên thì tôi cũng cứ chọc ngoáy, cứ coi thường ra mặt… thế nên tôi chưa bao giờ ân hận là mình đã xin ra khỏi nơi đó. Đức Thánh Trần: Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn có nói: “Phải có được đội quân trên dưới một lòng như cha con thì mới dùng được”, Thế mà chỗ đơn vị tôi ở, dẫu là lính học viên đều có trí thức cả mà lính với chỉ huy coi nhau như chó với mèo thì còn hy vọng gì. Tôi có ở lại thì cũng không thể nào mà ngóc đầu được lên với cái cơ chế ấy.

Ra khỏi quân đội, tôi thì trở lại DHBK rồi ra trường, đi làm, thì mới té ngửa ra là cả cái xã hội này nó thế, đâu cũng thấy bất công, cũng lo lót, cũng chạy chọt, rồi thầy cũng chẳng ra thầy, trò cũng chẳng ra trò, thằng càng ngồi trên cao thì càng mặt dầy, càng khốn nạn, càng vô liêm sỉ, nhưng thôi, đời mà, chỉ mong rằng mình như vậy đời nó chừa mình ra, chừa nhà mình ra, nhưng rồi đến ngày, đến ngày này nó cũng cuốn cổ mình vào.

Tôi gọi lại báo tình hình cho ông cậu. Cậu tôi trầm ngâm rồi bảo tôi rằng nếu ngươi không nói chuyện được với bố thì bảo mấy đứa trong Nam gọi về cho bố ngươi, còn bọn bác sỹ chúng nó như vậy thì cũng khó, nếu bố ngươi như vậy thì cũng chịu chứ biết làm thế nào được.

Tôi gọi cho bà chị trong Nam, bà chị bảo là vừa gọi xong, bắt máy rồi, tớ trêu là tưởng có bà hai, còn cười khí khí bảo là có bà ở Hà Bắc, tóc dài đẹp lắm… Tôi trình bầy về những gì vừa trao đổi với bác sỹ, bà chị nói:

-       Hay là cứ để bố điều trị ở đấy, bọn nó cho uống thuốc bổ não, có khi sức khỏe lại tốt lên..

-       Không được chị, thuốc men bây giờ thời buổi này làm sao mà tin được, rồi bọn bác sỹ chúng nó cũng toàn chạy tiền chạy nong vào, lắm đứa ngu như bò, thuốc độc với vác xin nó ngoài việc đề tên thuốc ra, nó đều có mầu sắc để phân biệt hết mà chúng nó không biết, còn tiêm nhầm cho con người ta bị chết nữa là, không có lo lót chạy chọt thì làm sao có chuyện đấy xảy ra…

-       Nhưng mà bố cứ không chịu về thì làm thế nào?

-       Em còn cách nữa, tuy nhiên là chị và mấy đứa trong ấy phải thuyết phục bố về là tốt nhất, còn em sẽ làm việc với mấy thằng bác sỹ, vì bọn nó cho bố lên đây là chúng nó sai rồi.

-       Bố lên chữa thì chúng nó nhận chữa chứ có gì sai?

-       Nhưng thủ tục nhập viện là chúng nó làm không đúng, hơn nữa vụ này mà em tung lên mạng, viết thành báo thì chúng nó cũng khốn nạn…

-       Vậy thì tùy ngươi…

-       Nhưng tốt nhất là chị phải gọi điện còn làm công tác tư tưởng cho bố, không là bố lại nghĩ quẩn thì cũng rách việc đấy..

-       OK, thế đi…

Tôi gọi điện bắt 2 đứa em kia liên tục gọi cho bố nữa, nhất là đứa út, nó làm ngành xét nghiệm Y học, nó nói về vấn đề thuốc men sẽ thuyết phục hơn tôi và bà chị…

Tôi ngồi nghỉ một tí rồi chuẩn bị tinh thần vào xúc thằng bác sỹ Côn này tiếp. Bố mày chả nhẽ lại thua mày à?

Lúc này cũng phải hơn 10h30 rồi, các ông đứng rất đông ở khu hành lang đi lên tầng 2 vì là thời gian chuẩn bị phát cơm trưa… thấy tôi đi vào bố tôi đã nhìn tôi lừ lừ:

-       Mày còn vác mặt lên đây nữa à?

-       Con lên gặp bác sỹ một lần nữa…

-       Mày cút về đi, mày mà lên nữa ông táng cho mày một trận đấy…

-       Thôi ông bớt nóng, cháu nó lên gặp bác sỹ thì có làm sao đâu.. (các ông can ra)

Tôi cứ thế đi lên tàng 2 vào phòng bác sỹ, vì không có ai ngoài 2 tay bác sỹ ban sáng nên tôi vào thẳng vấn đề:

-       Thưa bác sỹ, cháu đã nói chuyện với bố cháu rồi, nhưng bố cháu đang nóng nên bố cháu không nghe.

-       Việc trong nhà chúng tôi khuyên anh là nên bình tĩnh… từ từ nói chuyện với ông..

-       Vâng, từ nãy đến giờ cháu đã gọi điện và nhà cháu thống nhất là: Thứ nhất là bố cháu cũng có lương thương binh rồi, thực ra như thế cũng đủ cho bố mẹ cháu sinh hoạt, nhà nước đồi với bố cháu như vậy là tốt rồi, nhiều người người ta đi còn nằm lại chiến trường thì sao? còn việc thuốc thang đau ốm thì người già không ai tránh khỏi, nhưng điều kiện chúng cháu lo được và chúng cháu tự hào nếu được báo hiếu, chăm sóc bố mẹ lúc tuổi già ốm đau.

-       Vâng, chúng tôi hiểu… (hai tay nhìn nhau cười cười rất lạ…)

-       Thứ hai là chúng cháu là con bố và các cháu của bố cháu đều khỏe mạnh, bình thường, không ai bị làm sao cả vì vậy dẫu bố cháu có từng nằm trong khu vực bị phơi nhiễm thì chắc là bố cháu đã tránh được, vậy nên chế độ này đối với bố cháu có thể là không cần thiết, còn nếu được thì thì thôi, gia đình cháu xin nhường lại, cho những người khác, họ có điều kiện hoàn cảnh khó khăn hơn những người khác.

-       Những vấn đề này anh nên trình bầy với bố anh, chứ chúng tôi thì chỉ tiếp nhận và chăm sóc ông thôi chứ chúng tôi không có quyền từ chối bệnh nhân.

-       Vâng, cháu biết, nhưng hiện tại cháu không nói chuyện được với bố cháu, nên cháu nhờ bác sỹ, khuyên bố cháu nên về..

-       Cái này là cống hiến, là danh dự của ông, ông đáng được hưởng thì chúng tôi mới xem xét, ở đây cũng nhiều người lên nói như anh rồi, nhưng các ông không chịu về thì làm thế nào được, có ông gần tám mươi tuổi, lại có bệnh ung thư rồi, đi không vững mà vẫn yêu cầu chúng tôi làm, con cháu cản, nhưng ông bảo là danh dự và quyền lợi của ông, ông cứ yêu cầu làm, chúng tôi không thể từ chối được. (tay Côn bao biện…)

Điếu mựa, giờ thì mới trật ra cái dọng bơm vá của chúng mày, thế ra bố mày không phải là thằng đầu tiên lên đây mà tốn nước bọn với chúng mày, lúc này trên mặt tôi đã có chút sát khí rồi, tôi tiếp tục nói, nhưng dọng lúc này đã đổi khác, chậm, nhưng gằn từng tiếng một, mắt tôi cũng mở to hơn chứ không còn từ tốn được nữa.

-       Nói thật với bác sỹ, bác sỹ nói như vậy thì cháu cũng biết vậy, nhưng đối với gia đình cháu, nếu bố cháu có chạy được thêm cái chế độ chất độc thì nó chỉ có tác dụng là làm cho điếu văn của bố cháu sau này khi mất dài thêm 1 câu thôi. Đến giờ phút này cháu khẳng định là bố cháu bị lừa lên đây, chúng cháu đều ở xa, lại ở ngoài sáng, mà bọn lừa đảo thì chúng nó ở trong bóng tối, xúi giục, thầy dùi cho bố cháu..

-       Anh nói vậy chứ ai mà lừa được ông…

-       Còn về phía bệnh viện và chỗ bác sỹ, khi nhập viện cho bố cháu là đã làm sai thủ tục, người bảo hộ dẫn bố cháu lên trên này không phải là mẹ cháu, vậy nên tốt nhất là bác sỹ khuyên bố cháu về. Thôi, những chi phí chạy chọt mà bố cháu lỡ đưa cho bọn nó coi như là thôi, còn nếu không… (tôi gằn dọng và dừng lại đưa mắt nhìn hai tay rồi tiếp) nếu không ngày mai cháu sẽ dẫn mẹ cháu lên, lúc đó, bắt buộc bố cháu phải về, còn bố cháu không về nữa thì sẽ rất lôi thôi ầm ỹ lên sẽ ảnh hưởng đến các ông khác đang điều trị tại đây.

Share this post


Link to post
Share on other sites

-       Thôi được rồi nếu anh đã nói vậy thì chúng tôi sẽ nói chuyện với ông, còn theo tôi thì ông cũng già rồi, không nên căng thẳng với ông quá…

-       Nói thật với bác sỹ, tuổi bố cháu đến bây giờ cũng là hiếm rồi, chúng cháu cái gì cũng chiều bố cháu được, nhưng cái này là ảnh hưởng đến giá phong, ảnh hưởng đến truyền thống gia đình, bố cháu dẫu sao cũng là chủ trong một gia đình lớn, con cháu cả 20 người, nếu trên bất chính thì hạ tắc loạn, nếu chúng cháu chiều bố cháu thì cháu sẽ không thể nào mà dậy giỗ con cái của cháu được, rất mong là bác sỹ thông cảm cho…

-       Vâng, vâng, anh nói thế thì chúng tôi hiểu rồi… (tay bác sỹ điều trị đã xum xoe, nhưng tay Côn thì mắt có vẻ thất thần lắm)

-       Vậy thì cháu cảm ơn bác sỹ. (tôi không thèm bắt tay thằng nào cả, rồi ra khỏi phòng)

Xuống tầng 1 tôi thấy bố tôi đang ngồi với bẩy tám ông ở hai bên hàng ghễ đối diện nhau (mà tôi đã có ảnh chụp các cụ ngồi xơi cơm). Bố tôi nhìn tôi có vẻ tức lắm, tôi rất thương bố tôi trong phút giây ấy, ông sống đến ngần này tuổi rồi mà bọn chó bọ ấy chúng nó vẫn không tha cho ông, thế ra cái bọn Đế quốc Mỹ nó không những rải chất độc hành hạ bao người nhân dân Việt Nam phải sống trong quặt què tàn tật về thể xác, mà chất độc ấy còn được bọn CS ngày nay nuôi dưỡng, nhân rộng, phát tán ra, đeo bám lấy những người như bố tôi, dẫu trong chiến tranh gian khổ may mắn không bị nhiễm vào người, nhưng nó vẫn hành hạ tinh thần những người như bố tôi, và thậm chí là cả như tôi hay là con cháu của tôi nữa, nó không những phá hủy thân thể của người nhiễm phải mà nó còn phá hủy cả nề nếp gia phong của những người không nhiễm phải như gia đình tôi nữa, nếu như tôi mềm lòng với bố thì có thể nó sẽ ăn sâu và tim não, phá hủy đến cả đời con cháu chắt của tôi nữa…

-       Bố, thôi bố dọn đồ về với con đi… (tôi nói mà cổ họng mình như có cái gì vương vướng)

-       Tao không bố con gì với mày nữa, cút đi cho khuất mắt tao (mắt bố tôi đã long lên rồi)

-       Nếu bố không về với con thì bố con mình lại ra quán ăn trưa nói chuyện tiếp như hôm qua ấy.

-       Mày không xéo về đi, từ nay đừng có mà nhìn mặt tao nữa…

-       Thôi ông cứ bình tĩnh, con nó muốn nói gì thì ông ra hai bố con nói chuyện với nhau, tế nhị hơn…(mấy ông ở đó can bố tôi)

-       Tôi không có đứa con như nó nữa.

-       Nếu bố không ra là con nói tại đây đấy, có mặt các ông ở đây là không hay đâu…

Bố nhìn tôi như là kẻ thù không đội trời chung, tôi biết trong lòng ông đang tức tối lắm, nhưng tôi phải nói, phải nói ra những điều ấy, nếu có chuyện gì gì con cũng phải chấp nhận thôi… tôi nuốt nước bọt vào trong rồi nói, lời tôi trầm đặc phát ra từ cổ họng:

-       Bố ạ…. như bố biết đấy…. Anh Đ nhà bá… chỉ vì khi anh ấy bị phát tâm thần, mọi người đưa anh ấy lên đây…. mà anh ấy khi tỉnh ra trách mọi người là…. Sao lại đưa anh ấy lên đây, bêu riếu anh ấy mà anh ấy tự ái anh ấy thắt cổ anh ấy chết…(nước mắt tôi không chảy ra được, nhưng một giọt nước mũi tràn ra một bên mũi phải), vậy mà bố chỉ vì mấy đồng bạc chế độ, bố lừa dối mẹ con chúng con, vào đây, bố làm như thế con về làm sao dám ngẩng mặt lên với bà con hàng xóm, bạn bè

-       Mày về mà thắt cổ mày chết đi (bố tôi cũng quát lên trầm khản đặc)

-       Bố dẫu sao cũng là người chủ trong gia đình, có đến 20 người con cháu, bố làm thế thì con sau này làm sao mà dạy con của con được, nếu chúng nó lớn lên hỏi sao ông nội hồi ấy như vậy bố không can ông, con biết trả lời chúng nó như thế nào.

-       Mày không câm mồm mà cút về thì ông đánh bỏ mẹ mày bây giờ… (bố tôi đứng lên, lao về phía tôi, nhưng mấy ông ngồi cạnh giữ bố tôi lại)

-       Thôi thôi cháu đi về đi, sao lại ăn nói với bố cháu như thế…

Tôi đưa tay lên gạt nước mũi chảy ra rồi bước nhanh ra khỏi cửa, khi ra đến ngoài cửa tôi nhìn lại thấy bố đứng im nhìn tôi bằng con mắt hình viên đạn, tôi biết bố tức lắm, nhưng mà có vẻ ông vẫn không có biểu hiện gì là xốc cả. Tuy vẫn còn rất nhiều cảm xúc, nhưng thực sự tôi cũng bớt lo đi chút vì chứng tỏ sức khỏe và sự chịu đựng của bố tôi còn tốt, nếu ông sức khỏe yếu thì có thể là cũng nguy hiểm, nhưng ở đây là bệnh viện mà… dẫu sao cũng hú hồn. Chứng tỏ là phúc tổ ông bà để lại cho vẫn còn lớn lắm.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Ra đến ngoài ghế đá, tôi ngồi một lúc cho cảm xúc dịu xuống, cũng vừa quan sát động tĩnh ở khu của bố, sau 5 phút không thấy vấn đề gì lộn xộn, tôi cũng trở lại bình thường, tôi lấy điện thoại ra gọi cho bà chị trước, kể tình hình, bảo cho chị là bố đang bức xúc lắm, tí phải gọi cho bố, bố như vậy phải làm sao cho bố dịu đi… rồi tôi lại lấy điện thoại gọi cho hai đứa em kia nữa, cả ông anh rể..Xong tôi nghỉ một lát, rồi gọi cho cậu tôi, báo là nấu cơm tôi, tí tôi về chứ trên này kế hoạch đổ bể rồi.

Tôi nhìn lại khu bố tôi điều trị một lần nữa, cảm giác thất bại của một thằng đàn ông bao giờ cũng rất là thảm hại, nghĩ đến hai thằng bác sỹ, đến cái bọn cò mồi dẫn dắt bố tôi lên đây máu trong người tôi lại sôi lên, hic… bố tao mà về thì thôi, tha cho bọn sâu bọ chúng mày, nhưng nếu bố tao không về thì tao sẽ đưa chúng mày ra pháp luật, xem chúng mày có ngồi đấy mà uống máu dân được không?

Khi tôi dắt xe ra, thằng trông xe nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tôi, nó lại cười khẩy một lần nữa, chắc trong đâu nó nghĩ, “mày cũng giống như nhiều thằng khác vào đây thôi, hỏi lên gặp thằng chó Côn đồ ấy, rồi về cái mặt thế nào cũng xụp lơ như vậy…”

Tôi phóng xe ra đường, theo lỗi cũ về nhà, trời trưa gần 12h chang chang nắng.

Về đến nhà cậu đã hơn 12h rồi, cậu nhìn cái vẻ mặt thất bại của tôi động viên.

-       Thôi trách nhiệm làm con như thế là cũng hết sức rồi, ngươi cũng chuẩn bị mua vé mà đi thôi, biết bố ngươi ở đấy, sự việc cụ thể như vậy là rõ ràng rồi, vào trong đấy yên tâm mà làm ăn, làm quá lên nữa là mất bố mất con đấy.

Thấy tôi về, mẹ với mợ đi dọn cơm, cậu lấy ra mấy lon bia Heiniken loại nửa lít trong tủ lạnh ra:

-       Thôi cứ làm một hai lon bia cho nó hạ hỏa đã, cậu nhìn tôi cười động viên.

Tôi ngồi ăn vừa kể lại chi tiết câu chuyện xảy ra trên viện, tôi chỉ giấu đoạn mà nói về anh Đ thôi, vì sợ cậu mợ và mẹ tôi buồn. Nghe hết câu chuyện cậu bảo:

-       Vậy thì bố ngươi phải về thôi, ngươi làm vậy thì mấy thằng bác sỹ chúng nó phải chột dạ, ngươi mà làm ầm lên chúng nó mất miếng ăn thì chúng nó cũng phải sợ, phải tìm cách đuổi bố ngươi về thôi. Còn bố ngươi mà ngươi nói như vậy trước mặt các ông thì cũng bị mất uy.

-       Các ông ấy cũng phải tái mặt đi, ngẫm đến mình mà ngượng ấy chứ.

-       Bố ngươi như vậy chắc là sẽ về thôi, nếu ngươi điện cho chị ngươi với mấy đứa gọi ra động viên là sẽ về thôi.

-       Hy vọng được như cậu nói thì tốt.

-       Nếu bố ngươi mà về thì lần này nữa là hết cửa, chúng nó cũng phải chừa mặt bố ngươi và chúng ngươi ra…

Còn đang uống bia đến hơn 1h máy của tôi đổ chuông, đứa em út tôi gọi về:

-       Alo, em vừa gọi cho bố xong,

-       Thế tình hình thế nào, có gì mới không?

-       Bố bảo chiều bố ra viện đấy, bố không ở trên đấy nữa đâu. Bố bảo anh lên phá làm cho bố mất mặt với mọi người.

-       Không vậy thì làm sao bố chịu về.

-       Nhưng mà thấy bố bảo là bố không thèm về nhà đâu, anh tìm cách lên mà đón bố.

-       OK biết thế.

Tôi cúp máy, thông báo tình hình, cả nhà cung cười vui vẻ:

-       Thôi vậy là tốt rồi.

-       Nhưng bố cháu bảo là bố cháu không về nhà cơ.

-       Bố ngươi không về nhà thì đi đâu? (mợ tôi hỏi)

-       Không cẩn thận ông ấy chán đời vì ngươi nói quá lại bỏ đi lang thang thì chết (mẹ tôi lo lắng)

-       Chiều cậu lên với cháu đi ô tô đón bố cháu về nhé, chứ mình cháu lên chưa chắc bố cháu đã chịu cho cháu chở về đâu.

Một lát lại thấy bà chị điện về, giọng vui vẻ:

-       Ngài bảo là ngài về, 2h là làm thủ tục, nhưng có vẻ linh tinh lắm, bảo là tao lên Hà Bắc đi với bà hai, da trắng tóc dài, còn đọc thơ cho tớ nghe nữa…

-       Hic… có khi vụ này rồi lòi ra bà hai thật thì vui nhỉ? Mà thái độ bố thế nào?

-       Tớ thấy vui vẻ lắm, giỡn với tớ cười khanh khách, nhưng ngươi nhờ cậu lên đón, chứ không cẩn thận tự ái lại đi linh tinh thì cũng khổ...

-       Đây chị nói chuyện với cậu này..

Chị tôi nói chuyện với cậu một lát rồi cúp mày, cậu bảo thôi ăn nhanh đi nghỉ một tí rồi hơn 2h đi đón bố tôi.

Vâng, câu chuyện đáng ra đến đây đã có thể kết thúc được rồi, tuy nhiên bố tôi tuy về, nhưng là vì bị ép phải về, thuyết âm mưu thì có thể bọn bác sỹ nó cho bố tôi về, nhưng mà đợi khi tôi đi rồi thì bố tôi lại lên lại thì sao, bố tôi tuy đã về, nhưng vẫn còn ấm ức với tôi lắm, vì tôi đã lỡ nói ông hơi quá, tình cảm bố con ít nhiều bị tổn thương.

Đáng lẽ ra sau khi xong việc của bố, tôi dành một buổi để gặp gỡ anh em cùng khóa, nhưng vì để khẳng định là tôi đang bận, và tôi chỉ về vì việc của bố nên tôi gọi điện đặt vé đi luôn. Vé máy bay đặt là 4h25 chiều hôm sau bay từ Cát Bi, cậu tôi tiện đưởng ra HP nên chở tôi đi luôn.

Buổi chiều hôm ấy tôi tranh thủ sang nhà bá, thắp hương cho anh, xin lỗi anh vì việc của bố mà đã phải thỉnh đến anh, anh tuy đã mất, nhưng trong tâm trí tôi anh vẫn còn tồn tại mãi mãi… cầu mong cho anh và bá được siêu thoát.

Tối hôm đó ăn cơm tối ở nhà tôi, câu chuyện cũng để hàn gắn lại tình cảm bố con, bố tôi cũng còn nói ngang lắm, thực sự là tôi chưa thể yên tâm được.

Trưa hôm sau mẹ tôi làm thịt gà, khoảng 10h đã ăn rồi, cậu mợ tôi cùng sang, lấy rượu của bố tôi ngâm ra uống… Câu chuyện qua lại, dẫn dắt thế nào rồi lại quay về việc của bố tôi. Mẹ tôi nhắc lại chuyện ông tôi:

-       Ông nội còn sống đã nói rồi, đời ông là không mưu  cầu nên được cái việc gì đâu, suốt đời chỉ dã tràng xe cát Biển Đông thôi.

-       Theo con mẹ nói vậy thì không đúng. Bố thời trai trẻ, bố xung phong đi bộ đội, làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc, hơn 11 năm trong quân đội, đấy là bố sống không hổ với thời của bố rồi, dân tộc này đấu tranh giải phóng dân tộc thành công, đó chính là thành công của bố. Dân tộc này anh hùng thì bố cũng là anh hùng. Nhưng quan trọng hơn nữa, bao nhiêu người họ đi mà họ nằm lại ở chiến trường, bố tuy bị thương, nhưng bố về được đấy cũng là một thành công nữa của cuộc đời bố. Bố về rồi, lại lấy được mẹ, đẻ ra được bốn đứa chúng con, bốn đứa chung con đều trưởng thành, thông minh học giỏi, đấy là thành quả giáo dục của bố “Người ta nói là cha giáo mẹ dưỡng mà”, bốn đứa chúng con đều có công việc đàng hoàng, tuy chưa giầu những đến giờ đều có thể tự lực cánh sinh, chúng con lại đoàn kết, dâu rể, gái trai ai cũng quý mến bố mẹ, bố thích đi đâu, ở nhà đứa nào cũng được, đấy chính là niêm tự hào của bố. Giờ bố có cháu, lại sắp có chắt rồi, con cháu bố không đứa nào ngu đần dốt nát, không bị làm sao cả, tất cả, đấy đều là công lao, cũng là thành quả của bố, bố cũng phải sống có nhân có đức thì chúng con mới được như vậy. Thế nên bây giờ bố là chủ đứng đầu cả một gia đình lớn, bố không việc gì phải đi lậy lục đứa nào, không việc gì phải hạ mình đút lót chúng nó, bố, mẹ giờ tuổi như thế này rồi, bố mẹ cứ sống khỏe, sống vui ngày nào là lời ngày ấy.

Bố tôi không nói gì, chỉ e hèm hắng dọng vừa nghe, vừa ăn, cậu tôi cũng nhìn tôi rồi nói:

-       Ngươi nói vậy là chí lý đấy…

-       Nhà mình tuy nhìn lên cũng chưa bằng ai, nhưng nhìn xuống mà được như nhà mình cũng khó kiếm đấy. Còn bây giờ bố mẹ muốn ở nhà thì ở nhà, muốn vào Nam chúng con sẽ mua vé đi về cho bố mẹ, chúng con chỉ yêu cầu mỗi một việc là bố mẹ làm sao thật khỏe, chịu khó tập thể dục vào là con yên tâm rồi.

-       Thôi được rồi, anh cứ yên tâm đi đi, vào đấy chịu khó làm ăn trả dần nợ đi.

-       Còn tiền thì vợ chồng thằng L-N nó cho bố 2 triệu con gửi cho bố luôn, chế độc chất độc là 1.550.000 con vẫn giữ lời hứa là gửi đều đặn cho bố, hôm nay con gửi bố luôn.

-       Thôi tiền tao không lấy, mày cũng còn nợ, vào bảo ban nhau chịu khó làm ăn là được rồi.

Tôi xuống sân bay lúc 6h00 chiều, đang trên đường ra chỗ em vợ tôi đón để về thì bố tôi gọi điện hỏi đã xuống chưa, có xe đón chưa, tôi trả lời bố mà niềm vui dâng lên trong lòng, chưa lần nào khi tôi xuống máy bay mà bố điện trước, vậy là tôi ra Bắc lần này là mỹ mãn rồi.

Con xin cảm ơn cuộc đời đã cho con có bố.

Edited by aygia

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay