vodanhlaonhan

CON NGƯỜI LÀ AI XUỐNG CÕI TRẦN LÀM CHI

1 bài viết trong chủ đề này

CON NGƯỜI LÀ AI ?

XUỒNG CÕI TRẦN LÀM CHI ?

QUYỂN THỨ SẮU

L U Â N - H Ồ I

CHƯƠNG THỨ NHẤT

NGUYÊN-NHÂN CỦA SỰ LUÂN-HỒI




Ngày nào bài học dưới trần chưa hết, quả báo đã gây ra dù xấu, dù tốt trả chưa sạch thì ngày đó con người phải vâng theo Thiên-Ý trở lại xuống phàm trần đầu thai nữa.

- Con người còn mến cõi trần không ?

- Có lẽ, bởi con người chưa chọn sống trọn lành thì còn muốn trở xuống thế gian, để tìm những điều thích ý, nó giúp con người mở các năng lực để được tiến hóa cho mau.

Vì mấy lẽ trên đay nên người ta cũng gọi Trishan "Soild de vivre" lòng tham sống là nguyên nhân của sự Luân Hồi.

Từ cõi Thiên đường mà xuống cõi trần thì không khác nào đang ở giữ đồng trống lúc đúng ngọ mà chui vào hang sâu thăm thẳm tối tăm, mù mịt.

Vui gì đó mà phải ham ?

Nhưng xuống cõi trần bị giác quan gạt gẫm thì ham mê mùi tục không lo phải bổn huờn nguyên.

BA NGUYÊN ĐỘNG-LỰC

ĐỊNH SỐ MẠNG CON NGƯỜI


Một linh hồn thường : lúc đi đầu thai, chưa có quyền chọn lựa một xác-thân, chỗ nó sanh ra do ảnh hưởng của ba nguyên động lực này hiệp đồng.

- Một là : Luật Tiến Hóa

- Hai là : Luật Quả Báo


- Ba là : Dây oan trái của con người gây ra từ mấy kiếo trước.

Luật Tấn-Hóa muốn cho con người sanh vào nơi nào có đủ điều kiện giúp con người mở mang những tánh tốt cần ích. Song luật này bị quả báo sủa đổi.

Nếu kiếp trước con người hành động nghịch với lòng Trời thì tự nhiên kiếp này không gặp được những diệp may.

Trái lại, con người làm phước nhiều thì sẽ hưởng được những quả tốt đã gây ra, bởi vì con người gieo giống gì thì gặp giống nấy.

Còn cái nguyên động lực thứ ba là dây oan trái, hoặc tình yêu thương hoặc sự thù hận của con người gây ra với kẻ khác từ mấy kiếp trước, nó có thể sửa đổi hai cái kia. Bởi thế, Trong một gia đình, cũng thời là con, mà đúa này được cha mẹ nâng niu, đúa kia bị cha mẹ ruồng bỏ, đứa thì tiện tặn, đứa thì xa xỉ, đứa thì hiếu thuận, đứa thì nghỗ nghịch.

Cho hay làm cha mẹ không thể chọn lựa một linh hồn nào đàu thai làm con mình, song ăn ở nhân từ đức hạnh thì thường sanh ra con hiền, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt mà thôi.



SỰ HOẠT ĐỘNG CỦA

BA HỘT LƯU TÁNH NGUYÊN TỬ




Xin nhắc lại sau khi thác, con người bỏ cõi Trần qua cõi Trung giới rồi mới về Thiên-Đường(1).

Trong lúc ở cõi vô hình hay cõi Thượng Thiên thì hột Lưu tánh nguyên tử của cái Xác, hột Lưu tánh nguyên-tử của cái Vía, hột Lưu tánh nguyên tử của cái Trí xỏ xâu với nhau ở trong Thượng Trí nằm im lìm.

Chừng linh hồn đi đầu-thai thì ba hột Lưu-tánh nguyên-tử bắt đầu hoạt động lại như trước.

hột Lưu tánh nguyên-tử của cái Trí và hột Lưu-tánh nguyên-tử của cái Vía rung động và rút những chất thượng thanh khí va thanh khí hợp với chúng nó để làm cái Trí và cái Vía của đứa nhỏ. Còn hột Lưu tánh của Xác thịt thì chờ dịp nhập nhập vô mình người mẹ đặng làm cho đậu thai.



(1): Xin xem quyển cái Trí chỗ ba hạt lưu tánh nguyên tử



ĐIỀU-KIỆN CỦA SỰ ĐẬU THAI




Muốn cho đậu thai phải đủ hai điều kiện : Tinh thần và vật chất.

Tinh thần tức là linh hồn đi đầu-thai. Còn vật chất là khí huyết cha mẹ sung túc "vô bịnh tật". Trong hai điều, thiếu một không được. Có khi đậu thai mà không có linh hồn, đứa nhỏ sanh ra phải chết liền không sống được phút nào cả.



CÁI PHÁCH CỦA ĐỨA NHỎ




Khi linh hồn đi đầu thai, thì Tứ đại Thiên vương (Les 4 Dévarajahs) do theo quả báo của con người phải trả kiếp nầy mà sanh ra một hình tư tưởng (un élémental) xin gọi là con tinh-chất. Con tinh chất nầy lãnh trách-nhiệm làm cái phách tức là khuôn khổ xác thịt của đứa nhỏ.

Thân hình lớn nhỏ và màu sắc của con tinh chất nầy biến đổi tùy theo trường-hợp. Ban đầu nó ở chung quanh người mẹ đứa nhỏ rồi sau vô bụng. Những người có thần nhãn mà chưa lão luyện thấy nó thì lầm là hồn của đứa nhỏ. Trừ ra những trường hợp đặc biệt mà con tinh chất phải làm một cái thân thể đẹp đẽ hết sức hay là xấu xa hết sức thì mặt mày của đứa nhỏ chịu ảnh hưởng tư tưởng và ý muốn của người mẹ là cùng hoàn cảnh.

Thường thường, con tinh chất nầy ở với đứa nhỏ tới khi nó bảy tuổi mói tan mất, rồi kinh hồn mới thật nhập vô xác thịt. Có khi nó lìa đứa nhỏ sớm hơn để cho linh hồn săn sóc lấy. Cái đó tùy theo sự tấn-hóa của con người.



ẢNH HƯỞNG TƯ TƯỞNG NGƯỜI MẸ

ĐỐI VỚI CÁI PHÁCH ĐỨA NHỎ




Muốn làm cái phách của đúa nhỏ thì con tinh-chất của Tứ đại Thiên vương phải lấy chất tinh khí (matièrétherique) trong cái Phách của người mẹ. Nếu chất tinh khí nầy mà tinh khiết thì tự nhiên cái Phách của đứa nhỏ cũng tinh khiết.

Mà muốn cho cái Phách được tinh khiết thì phải chọn loại đồ ăn và nhất là tư tưởng, nên nhắc lại rằng : Mỗi lần ta tư tưởng đến việc thanh cao, tốt đẹp thì chất khí xấu ở trong Vía và Trí bay ta bay ra. Chất khí tốt ở ngoài bay vào thế. Trái lại nếu ta tưởng chuyện quấy phá thấp hèn thì chất khí tốt ở trong Vía và Trí ta bay ra nhường chỗ cho chất khí xấu ngoài vô ở.

Nếu người mẹ thương ai thái quá hay ghét ai thái quá và mỗi ngày đều nhớ đến người đó thì đứa nhỏ sanh ra sẽ giống người ấy như khuôn đúc.

Xin nghe mấy chuyện dưới đây :

Cô Mrs Ruth J. Wild có một đứa con gái được giải thưởng trong một cuộc đấu sắc đẹp có nhiều cô gái nhan sắc tuyệt trần đến dự, thuật lại rằng trước khi sinh nó ra, cô trải qua một thời kỳ khó khăn và đau khổ. Cô ở một mình lẻ loi trong đời mà cô nhất định đứa con cô sanh ra sẽ tuyệt đẹp. Cô mới lại viếng thường thường viện bảo tàng Brooklyn ngồi trước tượng nữ-thần Vé-nus và Adonis(1). Cô đem theo mình luôn luôn cái bìa của một tờ tạp chí có một đầu hình do một nhà Mỹ thuật Boileau vẽ ra và trong trí cô lúc nào cũng vẽ hình trạng của đứa con gái của cô sẽ sanh ra. Tới kỳ cô nằm chỗ thì quả nhiên cô sanh ra một cô con gái và cô nói "Cái điều mà tôi mơ mộng và ước ao đã làm ra một đứa nhỏ đẹp hơn hết trên đời."

Mấy vị lương-y tuyên-bố rằng : Từ đó đến giờ chưa thấy một đứa bé nào như con tôi và có một ông biết tôi lúc đó nghèo khổ nên chịu cho tôi tôi hai chục ngàn đô la để được mang nó đi. Nhưng dầu đem hết vàng trên thế gian cũng không mua nó được, bởi vì tôi biết tôi đã thành công. Tôi thấy gương mặt nó giống hệt bức tranh của nhà mỹ thuật Boileau. Còn hình vóc nở nang theo những lằn đẹp đẽ của những tượng mà tôi thường ngắm.

Trường hợp khác nữa là chuyện cô Mrs Viginia-Knapp. Cô có một đứa con gái tên Dorothée được giải thưởng nữ thần Vénus Mỹ-châu (Vénus d'Amérique) trong một cuộc đấu sắc đẹp tại Madison Square Garden. Trong khi có thai cô rất chú ý về những sự đẹp thiên nhiên và năn nỉ cảnh vật cho đứa con cô được một phần cái đẹp của tạo hóa. Cô cho rằng con cô dung mạo đẹp đẽ là nhờ ý chí quyết định của cô trước khi sanh nó ra chứ chẳng phải tại giòng giống.

Cũng vì lẽ này mà mấy bà Hy-Lạp thuở xưa có thói quen thường ngày ngắm những hình tượng tốt, hầu như sanh ra những đứa con đều đẹp đẽ.



(1)Adonis là người đẹp trai trong thần thoại Hy-Lạp

THAI - GIÁO


Tới đây người ta mới biết thai giáo là một khoa học rất cần kíp cho các hàng phụ nữ trong khi có thai nghén. Thuở xưa cấm con cháu gái lúc mang thai không được xem hát bội, đó có phải là vì sợ gặp mấy tuồng có những tướng Phiên mặt mày vằn vện trong lòng sợ sệt nhiễm đến cái thai, đến khi sanh con ra diện mạo xấu xa đi chang ?

Trong lúc có thai con mắt không nên xem việc tà chuyện quấy, lỗ tai không nên nghe những tiếng tục, lời xằng, cái miệng không nên thốt những lời thô lỗ cộc cằn. Hạng nhất là đừng đọc những tiểu thuyết tán dương những chuyện trái với đạo lý. Trái lại phải quý mến cái đẹp bất kỳ là về phương diện nào. Nên xem và ghi nhớ mãi trong lòng những chuyện trung, hiếu, tiết, nghiã.

Được như thế, đứa nhỏ trong bào thai sẽ tiếp xúc những ảnh hưởng tốt lành ; vẫn biết nó có quả báo riêng của nó nhưng mình có thể sửa đổi, tuy không hết trọn nhưng cũng được hai phần lớn lao.

Có trời mà cũng có ta. Hãy xem gương những hột giống thì biết. Giống tốt mà đem gieo trồng đất xấu thì nó mọc lên cây yếu ớt còi cọc, còn giống xấu mà đem gieo trồng đất tốt thì cây mọc lên thế nào cũng mạnh dạn và nhánh lá xum xuê.




CÁI VÍA VÀ CÁI TRÍ ĐỨA NHỎ


Đứa nhỏ không có cái Vía và cái Trí như người lớn. Nó chỉ có chất khí dể làm cái Trí và cái Vía mà thôi. Những chất nầy một thứ với những chất khí đã làm cái Vía và caí Trí của con người kiếp trước lúc lìa cõi trung giới và lên cõi Thiên đường.

Vì vậy cho nên đứa nhỏ không nhớ chuyện kiếp trước, trừ ra vài trường hợp đặc biệt, hoặc đi đầu thai liền, hoặc trong vài năm sau khi chết.

Trong cái Vía và cái Trí của đứa nhỏ có đủ những mầm tốt và những mầm xấu của tánh tình kiếp trước, song kiếp này đứa nhỏ không buộc phải có đủ những tánh tốt và những tánh xấu đó đâu. Trong mấy năm đầu, nếu đứa nhỏ gặp hoàn cảnh tốt, cha mẹ biết dạy dỗ thì những mầm tốt sẽ nảy nở lớn, những mầm xấu sẽ héo mòn và tiêu mất. Đứa nhỏ lớn lên sẽ thành người hữu ích cho đời.

Trái lại, nếu đứa nhỏ gặp hoàn cảnh xấu xa, cha mẹ cha mẹ không biết săn sóc tới thì những mầm xấu đâm chồi nảy lộc lẹ làng, đè ép những mầm tốt, đứa nhỏ lớn lên sẽ làm nhiều tội lỗi, phá hại đời và những lời nghiêm huấn khó mà ăn sâu vào trí não nó.

Vì những lẽ trên đây, trong "Tam tự kinh" mới có mấy câu "Nhân chi sơ, tính bổn thiện ; tính tương cận, tập tương viễn ; Cẩu bất giáo, tính nải thiên, giáo chi đạo, quý dỉ chuyên". Và bà Mạnh mẫu mới chọn xóm ba lần cho con ở đó.

Khoa đức dục bao giò cũng cần ích cho đời sống của con người. Có trí dục mà không có đức dục thì chưa nên người hoàn toàn vậy.



NGÔI SAO BỔN MẠNG




Ngày giờ và chỗ sinh đẻ của con người đều do quả báo của tính nết con người kiếp trước định sẵn chứ không phải là việc tình cờ. Con người phải sinh ra ngày nào giờ nào mà ngôi sao làm chủ ngày giờ đó hợp với tính nết con người người ta gọi ngôi sao đó là ngôi sao bổ mạng. Vì vậy các nhà chiêm tinh học lành nghề, có kinh nghiệm nhiều, sau khi xem ngày giờ và chỗ sinh đẻ của người nào thì biết được tính nết, tình cảm và cuộc đời người đó sung sướng hay cực khổ, và phỏng định được lúc nào hạnh phúc hay mắc tai họa. Tôi nói phỏng định vì người nào có ý chí cứng cỏi, biết luạt Trời rồi thì những người nào bố thí và thương đời, đều nhờ tư tưởng tốt mà sửa đổi số phần được. Khoa chiêm tinh học rất cao thâm, nếu không phải là tay lão luyện thì chớ nên làm một lá số. Vì biết ngày giờ sinh chưa phải là đủ, còn phải biết chỗ sinh nhằm mấy độ vĩ tuyến (degré de latitude) và kinh độ ( degré de longgitude) nữa, toán mới không sai.

Truyện tàu nói Địch Thanh là sao Võ khúc tinh đầu thai xuống phàm. Tin theo nghĩa từ chữ thì tin dị đoan. Một vì sao đầu thai làm người saocó thể được. Câu đó có nghĩa rằng : Địch Thanh sinh ra nhằm lúc sao Võ khúc làm chủ. Võ khúc tinh là ngôi sao bổn mạng của Địch Thanh, chứ không phải sao Võ khúc xuống phàm nhập vô xác Địch Thanh.

Còn có những câu chuyện yểm sao, câu sao bỏ vô lu mái hay là thu vô hộp đậy lại là những chuyện hoang đường không căn cứ vào đâu. Trái lại, câu chuyện sao sa có ý nghĩa vì nó là biểu hiện của rủi ro tai nạn. Nhung không phải là ngôi sao bổn mạng rơi xuống thiệt đâu.

Trong chiêm tinh học có những từ ngữ sau : en exaltation lên cao tột điểm và chute sa xuống. Ví Thí dụ câu : Le Bélier ét le signe où le soleil se trouve en exaltation et (il ét en chute dán la Balance). Nghĩa là khi mặt trời đi tới cung Bạch dương thì lên cao tột điểm, còn tới cung Thiên xứng thì thấp tới cực điểm. Theo Hoàng đạo (Zodique) thì cung Bạch dương ở mức cuối cùng cao hơn hết còn cung Thiên xứng ở mức cuối cùng thấp hơn hết. Theo nghĩa từ chữ như thế, song khi làm ra lá số thì exaltation và chute có nghĩa là sinh ra ảnh hưởng tốt lắm hay xấu lắm tùy theo cái tính của bầu Hành Tinh.



CHÂN NHÂN VÀ CHÂN PHÀM


Xin nhắc lại khi con người ở Thiên đường bỏ cái Trí để được lên cõi vô hình thì phàm nhân đem tinh hoa những sự kinh nghiệm của mình giao cho linh hồn hay là chân nhân. Xong xuôi rồi thì phàm nhân tan mất, nghĩa là nó chỉ sống trong ba cõi : Hồng trần, Trung giới và bốn cảnh thấp của cõi Thượng giới mà thôi. Chừng nào linh hồn đi đầu thai lấy một cái Trí khác thì sinh ra một phàm nhân mới khác.

Phàm nhân là một phần nhỏ của Chân nhân cũng như một mặt của hột xoàn. Những người có thần nhãn đều thấy nó. Có người thấy nó như một người nhỏ xíu màu vàng, bằng ngón tay út ở cạnh trái tim.

Có người thấy nó giống như ngôi sao chiếu sáng.

Tùy theo giống dân và cung chi mỗi người thì phàm nhân đều ở trong mình khác chỗ với nhau. Có người thì chỉ ở tại một trong bảy Luân xa, có người thì nó ở tại yết hầu. Có người thì nó ở tại plexus solaire (đan điền). Theo giống dân phụ thứ năm của giống A-ri-den (Aryen) da trắng bây giờ thì phàm nhân ở gần cục hạch óc (corps pituitaire). Phàm nhân xuống hồng trần thường quên mất cha mẹ mình là Chân nhân, chỉ lầm mình là ba thể thấp : thân, ý, trí, và nói : "Tôi có linh hồn chứ dáng lẽ phải chú ý tới điều này : Tôi là linh hồn, tôi là cái Xác, cái Vía, cái Trí". Chân nhân và Phàm nhân vẫn có giây liên lạc với nhau, trong đạo đúc gọi là Ăn-ta-ca-ra-na (Antahkarana).

Song đối với người thường, đường thông thương này nhỏ lắm. Vì vậy, muốn tiến hóa cho mau, phải mở cửa đường thông thương cho rộng lớn dể được Chân nhân sai khiến Phàm nhân.

Ngày nào Phàm nhân hợp nhất với chân nhân nghĩa là không còn ý muốn ương ngạnh nữa thì ngày đó con người sẽ được điểm đạo lần thứ nhất và được đứng chung hàng với những vị siêu phàm nhập thánh. Chân nhân ở cõi thượng thiên có cách tiến hóa riêng. Có khi phàm nhân có tính ngỗ nghịch và trụy lạc quá lẽ thì Chân nhân bỏ phế Phàm nhân không đoái hoài tới nữa. Nhưng nếu con người ăn năn sủa lỗi, trau dồi tánh nết và cầu xin Chân nhân giúp đỡ thì con người còn hy vọng sủa đổi tương lai ra tốt đẹp. Lòng thành thật của con người có ảnh hưởng rất lớn cho đời sống tinh thần, nó cảm tới các đấng thần linh. Nó giống như mặt kiếng trong trẻo không chút bụi nhơ. Ánh sáng chân lý rọi vô đó không phai màu vậy.

TẠI SAO TA KHÔNG NHỚ NHỮNG KIẾP TRƯỚC ?




Có người tự hỏi nếu có kiếp Luân hồi sao ta không nhớ những chuyện kiếp trước ?

Thậy vậy. Song nếu suy nghĩ thì không có gì là lạ. Ta nhờ cái Trí ghi nhớ mọi việc, cái Trí kiếp trước đã tan rã rồi thì tự nhiên phải quyên.

Song những sự học hỏi, những sự kinh nghiệm của ta thành những năng lực không có mất đi đâu. Tỉ như kiếp trước ta giỏi toán học, kiếp này ta học hỏi môn đó một cách dễ dàng và còn giỏi hơn kiếp trước. Như tôi đã nói, đứa nhỏ mới ra không có cái Trí. Những chất khí này y như những chất khí làm cái Trí kiếp trước. Song ngay từ khi còn bé thơ đến lúc trưởng thành, đứa nhỏ đã bị những tạp quán, những sự dạy dỗ của cha mẹ và luôn những sự học hỏi của nó sửa đổi cái Trí nó mãi. Còn một nỗi nữa, trong kiếp này những chuyện mình làm hồi 11-12 tuổi, bây giờ mình đã quyên ráo thì bảo sao mình nhớ hết những chuyện cả ngàn năm trước được.

Đấng tạo hóa muốn cho ta quên những việc ta đã làm kiếp trước là điều rất tốt, hữu ích cho ta lắm. Con người còn vô minh thế nào trong những việc làm cũng dữ nhiều lành ít. Con người bị quả báo trả lại mà nhớ tới những việc ác đã làm thì sẽ ăn năn buồn tủi mãi. Ngày đêm nuôi những tư tưởng buồn bực thảm sầu thì dã hại dến mình, mà còn hại luôn nhiều người khác nữa. Đó là một lẽ.

Còn một lẽ rất trọng hệ là nếu con người nhớ đến những kẻ hãm hại mình kiếp trước thì sao cho khỏi nổi giận, toan trả oán thù. Cái oan gia kéo dài ra mãi từ kiếp này đến kiếp kia , không biết chừng nào mới dứt. Đây nói về những người thường, trái lại những người tu hành đắc đạo mở được huệ nhãn thì thấy và biết được mấy kiếp trước của mình. Những kiếp con người đều có dây liên lạc với nhau. Biêt được kiếp mới rồi đây đầu thai ở đâu thì có thể truy ra cả trăm kiếp trước nữa.





















I























Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay