vodanhlaonhan

CON NGƯỜI LÀ AI XUỐNG CÕI TRẦN LÀM CHI

1 bài viết trong chủ đề này

CHƯƠNG THỨ NHÌ

NHỮNG QUAN NIỆM VỀ KIẾP LUÂN HỒI



Không phải mỗi người trên địa cần này đều tin có kiếp luân hồi. Mà những dân tộc tin rằng linh hồn bất diệt và sau khi chết còn trở lại thế gian cũng có những quan niệm khác nhau.

Tôi xin kể mấy cái đại khái ra sau đây :



I.-Phái không tin có luân hồi, mà tin có tâm linh của đứa nhỏ sinh ra một lượt với nó. Có một hạng người tưởng tâm linh của đứa nhỏ sinh ra một lượt với nó, bởi họ thấy đứa nhỏ càng ngày càng lớn thì tâm linh của nó càng ngày càng mở mang. Tới chừng già rồi thì tâm linh dường như lu mờ. Người ta chắc rằng cái óc sinh ra tâm linh và chết rồi tâm linh cũng tan mất. Thuộc về hạng người này là mấy vị bác sĩ, các nhà khoa học, các nhà thông thái không tin có linh hồn. Những bằng chứng của phái thần linh học đem ra nói về linh hồn bất diệt không đủ sức cảm hóa các ngài ấy được. Các ngài vẫn còn hoài nghi, vẫn còn tìm kiếm mãi mà điều này còn tốt hơn là mê tín dị đoan.



II.-Phái Thiên Chúa. Phái Thiên Chúa giáo tin rằng : lúc đứa nhỏ lọt lòng mẹ thì Đức Chúa Trời sinh cho nó một cái linh hồn. Đứa nhỏ này tùy theo sự hành động của nó ở Trần, sau khi chết rồi thì linh hồn nó được về thiên đường hưởng phước đời đời hay phải sa Địa ngục chịu hình phạt mãi mãi chứ không tin có luân hồi.

Đấng Chirt có dạy sự luân hồi hay không? Tôi tưởng "" nhưng ngài không nói trắng ra. Những băng cớ đó ở trong mấy câu này : "Hỡi các nhà tiên tri và luật phép có đoán trước tới Jean vàg nếu các ngươi muốn hiểu Jean thì Jean là Elie, đấng tiên tri phải đến đó."

(Saint Mathieu XI, 13-14)



Car tous les prophètes et la loi ont prophétisé jusqu'à Jean. Et si vous voulez le comprendre, il ét cet Elie qui devait venir.

(Saint Mathieu XI, 13-14)



III.-jésus tới địa phận Césarée de Phillippe. Mới hỏi môn đồ rằng : " Họ nói thầy là ai? Thầy đây là con của người." Các môn đồ trả lời : "Mấy người này thì nói thầy là Jean Baptiste, mấy người kia thì nói thầy là Jérémie hay là một đấng tiên tri nào đó. "



Jésus étant arrivé dans le territoire de Césarée de Philippe, demanda à ses disciples : " qui dit on que je suis, moi, le Fils de'homme. " Ils répondirent : "les uns disent que tu es Jean Baptiste, lé autres Elie, les autres Jérémie ou l'un dé prophètes."

(Saint Mathieu XVI, 13-14)



Các môn đồ mới hỏi Ngài câu này : "Tại sao mấy thần thông giáo nói Elie phải đến trước ?" Ngài bèn trả lời rằng : "Quả thật Elie phải đến trước để sắp đặt mọi việc. Mà thầy nói với các con, Elie đã đến rồi mà họ không biết và họ đối đãi Elie theo ý muốn của họ. Nữa đây, cũng vậy, con của con người sẽ chịu đau khổ vì họ."

Các môn đò đều hiểu rằng Ngài muốn nói về Jean Baptiste.

Les disciples lui firent cette question : "Pour quoi donc les scribes disent-ils qu'Elie doit venir premièrement." Il répondit : "Il est vrai qu'Elie doit venir et rétablir toutes choses. Mais je vous dis qu'Elie est déjà venu, qu'ils ne l'ont pas reconnu et qu'ils l'ont traité comme ils l'ont voulu... De même, le Fils de l'homme souffrira de leur part; lé disciples comprirent alors qu'il leur parlait de Jean Baptiste."

(Saint Mathieu XVII. 13-14)



VI - Jésus thấy một người mù từ trong bụng mẹ đi ngang qua. Các môn đồ hỏi Ngài câu này : "Thưa thầy, ai làm tội lỗi, người đó hay là cha mẹ ông ta, cho nên sinh ông ra thì đã mang tật mù."

Jésus vit en passant un homme aveugle de naissance. Sesdisciples lui firent cette question : "Rabbi, qui a péché, cet homme ou ses parents pour qu'il soit né aveugle."

(Saint Jean IX, 1)

V - Kẻ nào đắc thắng thì ta sẽ cho nó làm một cây trụ ở trong đền thờ Đức Chúa Trời của ta và nó sẽ không có ra khỏi chỗ đó nữa.

(Apocalyspe III, 12)

Celui qui vaincra, je ferai de lui une colonne dans le tem ple de mon Dieu et il n'en sortira plus.

(Apocalyspe III, 12)

Theo ý tôi thì :

a) Đấng Christ có dạy luân hồi. Bằng chứng đó ở trong ba câu này :

1 - Nếu các người muốn hiểu Jean thì Jean là Elie, đấng tiên tri phải đến đó.

(Saint Mathieu XI, 13-14)

2 - Quả thật Elie phải đến trước để sắp đặt mọi việc. Mà thầy nói với các con, Elie đã đến rồi mà họ không biết và họ đối đãi với Elie như ý họ muốn... Các môn đồ hiểu rằng Ngài muốn nói về Jean Baptiste.

(Saint Mathieu XVII, 10-13)



3 - Kẻ nào đắc thắng thì ta sẽ cho nó làm một cây trụ ở trong đền thờ đức Chúa Trời của ta và nó sẽ không ra khỏi chỗ đó nữa.

(Apocalyspe III, 12)



Trong hai câu đầu rõ ràng ngài nói Elie đầu thai lại làm Jean Baptiste. Các môn đồ cũng hiểu ý Ngài muốn nói về Jean Baptiste vậy. Mấy chữ "đến trước" và "đến rồi" nghĩa là đầu thai lại. Elie chết đã lâu mà bây giờ Ngài phải đến trước và Ngài đã đến rồi, nếu không phải có nghĩa là Elie luân hồi lại, thì phải giải thích làm sao bây giờ. Còn câu thứ ba : kẻ nào đắc thắng thì không có ra khỏi đền thờ có phải là không đi đầu thai nữa chăng ?

:P Thuở đó thiên hạ đều tin có kiếp luân hồi. Bởi thế, khi đức Jésus hỏi các môn đồ : "Họ nói thầy là ai! " Thì các môn đò trả lời : "Mấy người này thì nói thầy là Jean Baptiste, mấy người kia thì nói thầy là Elie, và mấy người khác thì nói thầy là Jérémie hay đấng tiên tri nào đó."

Jean Baptiste mới bị xử trảm cách đó ít lâu, còn Elie. Jérémie và các đấng tiên tri khác chết đã mấy đời rồi. Người nào nói Jésus là Jean Baptiste thì là tin rằng đức Elie, Jérémie hay là một vị tiên tri nào đời trước, bây giờ đầu thai lại làm Jésus.

Đức Jésus nghe các môn đò trả lời như vậy cubgx không trách mắng. Phải chi đó là câu chuyện dị đoan phi lý, như đều của các Thầy Thông giáo đã làm thì Ngài đã sửa dạy đệ tử rồi.

c) Các vị môn đồ cũng tin có luân hồi quả báo. Cũng như dân chúng, các vị môn đò vẫn tin có luân hồi quả báo. Không vậy đâu có hỏi đức Jésus câu này : "Bạch thầy, ai làm tội ? người đó hay là cha mẹ người đó ? Cho nên ông ta sinh ra thì đã mang tật rồi". Người đó sinh ra đã mù thì ông ta làm tội kiếp này sao được ? Mà nói ông ta làm tội hồi còn ở trong bào thai càng vô lý hơn ; có chăng là ông là tội ở kiếp trước, nên kiếp này mới sinh ra thì đã mang tật rồi. Nhưng còn câu này nói rõ hơn nữa. Chúa Jésus nói với Ni cô đem như vầy : "Thật vậy, ta nói với ngươi, nếu con người không sinh lại nữa thì không hề thấy cõi trời." Ni cô đem thưa rằng : "Làm sao một người già rồi mà sinh lại được, làm thế nào chui vô bụng mẹ rồi sinh ra lần thứ nhì." Chúa Jésus đáp rằng : "Thật vậy, ta nói với ngươi, nếu con người không sinh bằng nước và tinh thần thì không khi nào về cõi trời được. Cái gì của xác thịt thì sinh ra là xác thịt, cái gì của tinh thần thì sinh ra là tinh thần. Ngươii nghe ta nói chớ lấy làm lạ. Các ngươi phải sinh lại nữa. Gió muốn thổi chỗ nào thì thổi, ngươi nghe tiếng nó mà không biết nó ở đâu đến và đi đâu. Người nào của tinh thần sinh ra cũng thế."

Khi Chúa thấy Ni cô đem không hiểu gì hết, Chúa bèn phán rằng : "Ngươi là người giáo sĩ dân Ít-ra-en mà ngươi không hiểu mấy việc đó sao ?"

(Saint Jean III, 3-8)

Nous lisons dans I'évangile de jean : "Il y avait un homme d'entre les Pharisiens, nommé Nicodème, l'un des principaux juift. Cet homme vint de nuit le trouver et lui dit : "Maitre, nous savons que tu es un Docteur venu de la part de Dieu, carsonne ne saurait faire les miracles que tu fais, si Dien n'est avec lui". Jésus lui répondit : "Comment un homme peut-il naitre quand il est vieux ? Peut-il rentrer dans le ventre de sa mère et naitre une seconde fois ?" Jésus répondit : "En vérité, je tedis que si un homme nr nait d'esprit, il ne peut entrer dans le royaume de Dieu. Ce qui est né de la chair, ce qui est né de l'esprist est esprit."

Ne t'étonne point de ce que je t'ai dit : "il faut que vous naissiez de nouveau. Le vent souffle où il veut, et tu en en-tend le bruit, mais tu ne sais ni d'où il vient ni où il va. Il en est de même de tout homme qui est né de l'esprit.

Jésus ajoute ces paroles : "Tu es maitre en Israel et tu ignores cé choses ?"

(Saint Jean III, 3-8)

SINH LẠI NỮA

Nghĩa là Luân Hồi và cũng nghĩa là người được diểm đạo (Intié) thì gọi là người sinh lần thứ hai (les 2 fois nés).

Sinh bằng nước và Tinh Thần là nói bóng dáng về sự diểm đạo lần thứ nhất (passer la lère Grande Initiation.) Bởi Ni cô đem không học khoa bí truyền nên không hiểu.

Chúa còn nói câu này mà xưa nay người giữ đạo ít có để ý đến : "Hãy được trọn lành như cha của các ngươi ở trên Trời trọn lành vậy."

(Saint Mathieu V, 48)

"Soyez dono parfaits comme votre Père qui est dans les cieux est parfait."

(Saint Mathieu V, 48)

Con người không thể nào trọn lành trong một kiếp đâu vì hễ trọn lành như đức thượng đế thì bằng đức thượng đế rồi. Sự thật vẫn thế, song mỗi người có quyền tín ngưỡng tự do, nhưng đối với những vị không tin có kiếp luân hồi, tôi xin hiến câu chuyện thương tâm sau đây xảy ra tại nước Anh.

"Một tội nhân bị đày khổ sai chung thân, mặc dù anh kêu oan vô tội, anh cũng không tránh được kiếp lao tù. Hai chục năm sau, chính thủ phạm trước khi tắt hơi trên giường bệnh mới thú thật với nhà chức trách, tội ác nó đã làm.

Quan tòa mới biết được tội nhân trước kia bị hàm oan bèn ra lệnh tha bổng anh ta. Nhưng mà 20 năm trong ngục thất, xác thân anh ta trở nên tiều tụy chỉ còn là một mảnh hình hài khô héo, tâm thần tán loạn. Một vị mục sư đạo tin lành tấm lòng từ thiện thường hay gần gũi với những tù nhân mang tội để dạy dỗ, gặp anh mới an ủi và khuyên nhủ anh vô đạo Thiên Chúa. Nhưng Ngài không cảm hóa được người này, bèn vịn vai ảnh mà nói : "Thôi, anh hãy bền chí, mạnh bạo lên và hãy hết lòng tin nơi Thiên Ý cùng là lời hứa của đấng Christ." Vừa nghe dứt câu này, anh ta vùng nhảy ngược lên, cặp mắt lộ ra vẻ căm tức, hồi tưởng 20 năm bị hành tội oan ức nơi chốn lao tù, anh bèn hỏi mục sư câu này : "Ngài dám hỏi rằng ý trời đem bỏ tôi vào ngục chăng ? Nếu đức chúa trời công bằng chính trực và từ bi bác ái sao Ngài không cứu tôi.

Tôi có làm tội tình gì mà đáng bị hình phạt như vậy ? Tôi ngay thật, tôi thương gia quyến tôi, tôi làm việc để nuôi vợ và mấy đứa con tôi, mà người ta bắt tôi ném vào địa ngục vì một tội ác mà tôi không phạm. Vậy thì tại ý trời muốn cho vợ con tôi chết đói đó ? Chúng nó bây giờ ở đâu ? Tôi không được tin tức chúng nó đã lâu quá rồi. Chúng nó nghèo khổ, hay đã chết, hay còn tồi tệ hơn nữa. Này ông hãy xem lại tôi đây.

Ngày nay tôi thành một đứa vô dụng, một phế nhân, bị ruồng bỏ trên đống phân của xã hội văn minh loài người như ông đó. Rồi ông còn nói với tôi, mấy mấy điều đó là tại ý muốn của đức Chúa Trời nữa. Ông hãy đi đi, tôi không cần đức Chúa Trời của ông đâu." Ông mục sư bỏ đi một nước, trong lòng phiền muộn, vì không còn lời lẽ nào biện luận rằng Đức Chúa Trời Ngài rất nhân từ."



Không riêng gì nước Anh, những chuyện hàm oan như thế nước nào cũng có thiếu gì, hạng nhất là ở xứ mình đây. Những vị tin rằng một lần đứa nhỏ sinh ra thì đức chúa trời sinh cho nó một linh hồn, hãy suy nghĩ về câu chyện ông mục sư trên đây và giải quyết mấy vấn đề sau đây.



1 - SỰ SAI BIỆT GIỮ CÁC DÂN TỘC



Cũng thời mặt mũi tay chân, đầu óc như nhau mà giống da trắng lại văn minh và khéo léo hơn giống da vàng, da đen và da đỏ ; từ tánh tình, phong tục, tôn giáo cho tới kỹ nghệ, văn chương và mỹ thuật cũng đều khác hẳn nhau. Tại sao thế ??? Có người vào đài ra các, trọn đời phú quý phong lưu lại cũng có kẻ mãn kiếp, da cháy mày nám, không thoát khỏi nhà tranh vách đất.



2 - SỰ HỖN LOẠN Ở CÕI TRẦN



Nhìn lại cõi trần thì thấy đầy sự hỗn loạn. Đạo đức suy đồi, cang thường đảo ngược mạnh được yếu thua, khôn sống bống chết. Người gian xảo giàu sang được kính trọng, kẻ chân thật nghèo khổ bị khinh khi. Đồng tiền vẽ mặt người, đổi trắng thay đen trong chớp mắt. Tham lợi cầu danh nung lò lửa dục, quạt ngọn gió tham, vùi lấy thiên nhân làm điều tà vạy. Người giết người, thú hại thú, cắn xé lẫn nhau. Sự thật như thế, sao lại nói trời đất vô tư ?



3 - AI GÂY CHIẾN TRANH GIẶC GIÃ



Tại lòng tham vọng của con người hay là tại lòng trời ? dưới trận mưa bom, muôn ngàn sinh linh tan xương nát thịt, nhà của tiêu điều, giang sơn nghiêng ngả. Chúng sinh làm tội tình gì mà hành phạt như thế ?

Nếu như tin có "Ông Trời" sinh cho mỗi đứa con nít một cái linh hồn, thì phải nghĩ đến hai điều này, hoặc là ông trời bất công và hung ác, muốn thưởng ai thì thưởng, muốn phạt ai thì phạt một cách vô lối, hoặc là ông trời bất lực, sinh ra thế gian đó rồi bỏ đó mặc tình chúng sinh xô xát nhau, tàn sát nhau trối kệ, Ngài không đoái hoài đến nữa, vì ngài không đủ sức dạy dỗ và trừng trị chúng nó. Điều này có đúng với chân lý hay không ? Quả là không.

Chút nữa tôi sẽ giải rõ.



ĐẠO PHẬT

Tôi chẳng rõ Đức Phật dạy về Luân Hồi thế nào, nếu lấy theo kinh sách mà nói thì có nhiều chỗ trái ngược nhau. Như trong cuốn kinh Sa-mi-dút-ta Ni-ca-da (Samyutta Nikâya) có thuật chuyện thầy đạo sĩ du phương Hoa gắt ta (Vacchagâtta) đến hỏi phật như vầy : "Bạch Phật vậy chứ có bản ngã hay không ?" Phật làm thinh. Đạo sĩ bèn hỏi nữa : "Bạch phật tại sao vậy ? không có bản ngã hay sao ?". Phật cũng không đáp. Đạo sĩ bèn đứng dậy từ giã ra đi. Bản ngã tức là linh hồn (xin xem cuốn luân lý và đạo phật của tôi).

Còn nhiều cuốn sách khác lại nói linh hồn sau khi thác bị quỉ sứ dẫn xuống vua Diêm Vương coi xử. Trong hai ba chục muôn người chỉ có một vài người được gọi là thiện nhân, còn bao nhiêu bị đày vào địa ngục để hành tội. Rồi sau đi đầu thai có khi làm người lại, khi làm thú, hoặc làm heo dê, hoặc làm trâu chó, ...vv... Phần riêng tôi, tôi không tin được điều này. Trừ ra bọn bàn môn tà đạo, thì người thế làm tội là tại không thông luật trời. Mà xét lại chưa có đạo nào đem luật trời dạy rành rẽ cho chúng sinh biết làm sao gọi là tội, làm sao gọi là phước. Ví dụ tội nhân hỏi diêm vương câu này : "Tôi sinh ra ở đời, tôi phải làm ăn, tôi phải bương chải cách nào để có một địa vị cao quý ở xã hội để nuôi gia đình tôi, không làm vậy thì tôi bị khinh rẻ ; tôi bị nghèo khổ, vợ con tôi sẽ bị đói rách. Không ai chỉ cho tôi biết luật trời thế nào để tôi đừng phạm thì làm sao ngài bắt tội tôi ? Đứng vào địa vị tôi, ngài có làm như vậy không ?" Thì vua diêm vương sẽ trả lời bằng cách nào đây ? Con người làm tội tại cõi trần thì phải đầu thai lại cõi trần, để đền tội gọi là trả quả. Nó cho đúng lý, không có gì là tội và cũng không có gì gọi là phước cả.

Những điều gọi là "tội-phước" là những việc làm thuận với lòng Trời. Hễ thuận với lòng trời thì cái kết quả đẹp, gọi là phước. Nghịch với lòng trời thì cái kết quả xấu gọi là tội (xin xem cuốn Nhân-Quả). Cón sự đầu thai làm chó, heo, sự đó không hề có. Những thú vật một giống với nhau thì có một hồn chung gọi là hồn khóm (âme groupe).

Còn mỗi người là một hồn riêng biệt, không khi nào linh hồn trở lại nhập vào hồn khóm để làm con thú như xưa được (chút nữa tôi sẽ giải thích rõ).

Nhưng có một vài trường hợp đặc biệt, hồn người nhập vào mình thú do những nguyên nhân sau đây :



NGUYÊN NHÂN THỨ I :



Có người lúc sinh tiền trọn đời nuôi dưỡng một tình dục hết sức xấu xa, nói cho đúng thì tính đó thuộc về loài thú, cho nên cái vía của anh ta có những đặc điểm của cái vía con thú nào mà tình dục giống như anh ta, nghĩa là cái vía của anh giống hình con thú đó. Khi anh thác rồi lên cõi Trung giới, hay là lúc anh ta trở xuống đi đầu thai, cái vía anh bị rứt vào mình con thú nào hợp với anh bởi tại hai luồng từ diễn rung động một cách với nhau. Anh bị cột dính vào minhd con thú mà không làm chủ nó được vì nó còn hồn của nó. Hồn nó sai khiến nó như thường. Anh cũng không mất tính cách con người, anh ta ở cõi trung giới tỉnh táo như thường, ngặt một nỗi không thể dùng xác con thú để hiện ra cõi trần vì cơ quan con thú đâu có giống cơ quan con người. Anh bị hình phạt như thế không khác nào bị ở tù. Chừng con thú chết rồi anh thoát ra ngoài rồi đi đầu thai làm người như thường. Trường hợp này vẫn ít có lắm, không nên tưởng rằng người ta thường gặp những chuyện như thế đâu. Thường thường người ta dâm loạn quá, cái vía bị nhiễm thú tính, khi đi đầu thai thì đứa nhỏ sinh ra mình người đầu thú, như đầu chó, đầu heo, ...vv... Mấy cái quái thai như vậy là kết quả của tính thú dục. Ai là người có bệnh đó, nên mau ăn năn hối cải sớm chừng nào tốt chừng đó.



NGUYÊN NHÂN THỨ II :



Xin nhắc lại, thường thường hễ sau khi con người chết, cái phách, cái vía xuất ra khỏi xác : con người mê muội, trong một lúc không còn biết gì nữa, tới chừng cái phách lìa cái vía rớt ra ngoài thì con người mới tỉnh lại thấy mình ở chỗ khác, cõi cõi này tức là cõi trung giới.

Nhưng có vài người không biết cái chết là sự thay hình đổi dạng, cho nên ham sống và sợ chết quá lẽ, cho đến khi tắt hơi mà còn đắm đuối cõi trần và cứ tưởng mình còn sống mãi.

Cái phách và cái vía ra khỏi xác, song cái phách và cái vía còn dính với nhau, không lìa khỏi được. Lúc này con người nhập vào cái xác cũ không được mà lên cõi trung giới cũng không được vì bị cái phách cản trở. Con người bay phiêu phiêu phưởng phưởng trên không, chẳng khác nào ở trong đám sương mù, thấy những sự kỳ dị ở bồn cảnh tinh khí ở cõi trầnnên hóa ra hãi hùng chạy trốn đầu này đầu kia.

Muốn nhập vào xác đồng cốt thì bọn cô bà giữ đồng cốt xua đuổi đi, muốn mượn xác kẻ khác cũng chẳng được vì xác nào có linh hồn nấy, ai cho. Cực chẳng đã quá có người nhập vòa mình thú vật, họ ráng xua đuổi hồn con thú ra ngoài, họ làm chủ con thú một ít lâu và nhờ cặp mắt nó mà họ xem lại cõi trần.

Nếu con thú bị đánh đập thì họ thấy họ cũng đau đớn vậy. Lúc người ta bắt con thú làm thịt thì họ cũng thấy họ bị thọc huyết, họ dẫy dụa rên la thảm thiết. Chừng con thú chết rồi họ cũng thong thả như trước vậy. Thật là tội nghiệp cho mấy người đó.

Nếu họ quyết ý, tức thì cái phách rớt ra, họ qua cõi trung giới ngay lập tức, lưỡng lự là phải nhập vào mình thú vật. Tại họ không biết, mà còn có nhiều đệ tử Chân tiên và nhiều hồn có nhiều lòng từ thiện muốn giúp họ, đến giải thích cho họ nghe mà họ vẫn còn hoài nghi. Tới một ngày kia cái phách tan rã lần lần, họ mới tỉnh ngộ.

Có người hàng heo thuật lại rằng lúc họ cầm dao thọc huyết thì nghe con heo nói : "Tội nghiệp tôi, đừng giết tôi, tôi là con người." Họ nghe vậy hoảng hồn bỏ con heo đó, đâm đầu mà chạy. Chuyện này có thật chứ không phải chuyện bịa đặt. Song nên biết rằng con heo không không nói ra tiếng người được, mà lúc ấy hồn người ở trong mình con heo, nói bằng tư tưởng.

Tư tưởng vô trí người hàng heo,làm cho mấy lời năn nỉ kia. Những con thú thường bị ám ảnh là : cừu, heo, bò ; còn chó mèo hay khỉ thì ít lắm.

Những trường hợp này cũng không phải là con người đầu thai làm thú vật. Tại con người khờ dại muốn sống mãi ở cõi trần nên xảy ra mấy chuyện không hay đó. Chừng thông hiểu luật trời rồi không còn tái phạm mấy lỗi đó nữa đâu.



NGUYÊN NHÂN THỨ III:



Nguyên nhân thứ ba là sự tối độc ác với con thú nào đó, quả báo sẽ buộc người hung ác vào xác con thú đó để chịu đâu khổ chnug với nó.

Ba trường hợp trên đây, toàn là những chuyện bất thường ; đừng nên kết luận rằng hễ con người làm ác ở cõi trần thì kiếp sau đầu thai làm thú vật. Những quan niệm đại khái về kiếp luân hồi thì như thế, tôi tưởng nói bao nhiêu đó đã đủ, suy cho rộng thì còn hiểu nhiều nữa.

Đạo phật dạy luân hồi, song bên Nam Tông nói rằng : "Duy có nhân quả truyền lại đời sau mà thôi, chứ linh hồn tiêu mất." Nói như thế rất lầm. Hồi Phật bỏ xác rồi, quả báo của phật hay là linh hồn của phật nhập vào Đại Niết Bàn ?

Phật dạy rằng : "Khi con người tu hành đúng công quả thì biết được mấy kiếp trước mình thế nào." Phật có ví dụ một chuyện như sau đây : Có một người kia từ giã làng mình đang ở đi đến làng khác, rồi bỏ làng khác đó, đi lại làng khác nữa. Đến khi trở về làng cũ người đó nói như vầy : "Thiệt là tôi đi từ làng này đến làng kia. Tới đâu tôi cũng có cách ngồi đứng riêng. Rồi chính tôi trở về làng cũ đây."

Người chân tu kia đắc đạo rồi, biết hết các kiếp trước của mình cũng như người đi du lịch nói trên vậy. Người chân tu nhớ rằng : "Lúc tôi ở chỗ nào, tôi tên gì, tôi sinh trong gia quyến nào, tôi dùng thực vật nào, tôi chịu vui vẻ và đau đớn ra làm sao. Rồi tôi bỏ nơi chốn đó sinh vào chỗ khác, cách ăn ở của tôi khác nữa. Bây giờ tôi đầu thai ở chốn này đây." Như thế làm sao nói quả báo con người truyền lại đời sau ?



ĐẠO HỒI HỒI



Trong cuốn king Cô-Răn là cuốn kinh thánh đạo Hồi Hồi và cuốn Mesnavi có mấy câu sau đây :

I - Tại sao các ngươi không tin có đức thượng đế ? Các ngươi thác rồi mà ngài cho các ngươi sống. Ngài tắt ngọn đèn bổn mạng của các ngươi rồi Ngài đốt lại. Sau các ngươi sẽ trở về với ngài.

Coran, II, 28

Pourquoi ne croyez-vous pas en Dieu ? Vous étiez mots, il vous a donné la vie, il éteindra vos jours et il en rallumera le flambeau. Vous retournerez à Lui.

Coran II. 28

(Traduction de Sale. Collection orientale de Triibner 1884)



II - Đức thượng đế sinh ra muôn loài và cho đầu thai đi, đầu thai lại cho dến chừng nào tất cả đều trở về với ngài.

(Coran XXX, 10)

Dieu génère les êtres et les renvoie à maintes reprises jú-qu'à ce qu'ils retournent à Lui.

(Coran XXX, 10)

III - Linh hồn trước hết ở trong loài kim thạch, rồi mới qua loài thảo mộc. Linh hồn ở trong loài thảo mộc không biết mấy thế kỷ, mãi lo tranh đấu mà quên lúc mình còn ở trong loài kim thạch.

Khi linh hồn qua ở các loài cầm thú thì không còn nhớ tới lúc ở loài thảo mộc nữa. Rồi đấng tạo hóa mới cho linh hồn đầu thai qua loài người. Linh hồn bắt đầu từ loài này đi lên loài kia cho đến khi nào trở thành một đấng khôn ngoan.

(Le Mesnavi)

L'âme vint d'abord dans le règne minéral et passa de là au règne végétal. Elle passa des siècles dans le règne végétal, oubliant, dans ses luttes, le règne minéral. Quand elle arriva au règne animal, elle perdit le souvenir de l'état végétal. Puis elle fut tirée par le créateur que vous connaissez, du règne animal pour passer au règne humain. Elle monta ainsi d'un règne à l'autre jusqu'à ce qu'elle devint une entité intelligente.

(Le Mesnavi)



IV - Tôi ở trong lài kim thạch thác rồi thành ra thảo mộc. Tôi ở trong thảo mộc thác rồi rồi thành ra cầm thú. Tôi ở trong cầm thú thác rồi thành ra con người. Vậy thì tôi có sợ gì đâu ! Khi nào mà sự chết làn cho tôi kém sút bao giờ ? Lần sau tôi thoát khỏi kiếp người để được mọc cách thiên thần nữa.

Song tôi phải tìm cách ra khỏi hàng thiên thần, vì sắp tới đây trừ ra Ngài, thì tất cả đều tiêu diệt. Vậy thì tôi sẽ cất cánh bay bao hơn thiên thần nữa.

Lúc ấy người không thể tưởng tượng tôi ra thế nào được. Tôi sẽ thành hư không.

(Le Mesnavi)

Je mourus dans le minéral et devins plante.

Je mourus dans la plante et repairus dans un animal.

Je mourus dans l'animal et devint un homme.

Pourquoi donc craindrais-je ? Quand la mort m'a-t-elle diminué ? La prochaine fois je mourrai à l'état humain pour pouvoir avoir les ailes de l'ange.

Je devrai aussi chercher à sortir de l'état angélique, cả tout péria saus sa Face. Alors je prendrai mon vol et m'élèverai au-dessus dé anges.

Je deviendrai ce que l'imagination ne saurait concevoir. Que je devienne donc rien rien.........

(Le Mesnavi)

ĐẠO NHO

Đức khổng tử tùy theo đời mà dạy đạo. Tuy ngài không chịu dạy chuyện quỷ thần, song Ngài cũng nói rằng : "Trên trời có đức thượng đế làm chủ vạn vật."

Như thế không phải là Ngài không biết cơ trời thế nào.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay