VIETHA

KHỎI BỆNH THẦN KỲ - KHÓ TIN NHƯNG 100 % LÀ SỰ THẬT

27 bài viết trong chủ đề này

Nằm liệt 12 năm, điều gì đã khiến người phụ nữ này đứng dậy được chỉ sau 3 ngày

16/08/2016 Gửi bình luận Bản In T+ T-

 
 
co-lan-dai-dien.jpg
Nhân vật trong bài viết bên trái - Ảnh bên phải mang tính minh họa

Câu chuyện li kỳ về người đàn bà bất hạnh, chị Nguyễn Thị Lánh, Quận 3, TP. HCM. Nằm liệt 12 năm, gạch dưới lưng chị đã hoen rỉ, mà chỉ trong chốc lát chị có thể tự đứng dậy bằng chính đôi chân của mình trước sự ngỡ ngàng hạnh phúc của cả gia đình. Đã có một thần tích xảy ra trong ngôi nhà bé nhỏ, điều gì đã làm nên kỳ tích ấy…

Chuyện xảy ra cách đây vài tháng, lúc đó, tôi đang ở nhà thì nghe tiếng chuông gọi cửa. Trước mắt tôi là 2 thiếu niên khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Hóa ra chúng là 2 đứa trẻ sinh đôi trong câu chuyện mà tôi đã được nhiều người kể lại, nhưng vì được nghe quá nhiều câu chuyện lạ như thế nên tôi cũng không tìm hiểu thêm. Nay có dịp các em đến chơi nhà, tôi mới tò mò hỏi tiếp.

Em là bé LyN, cô bé 16 tuổi nhưng có “thâm niên” đi chợ 10 năm. Em biết đi chợ nấu ăn, đỡ mẹ tắm gội, thay đồ, đi vệ sinh. Chợ Bàn cờ Quận 3 gần nhà, em vừa đi bộ đi học, vừa mua đồ về nấu ăn. Em kể cho tôi nghe chuyện nhà mình thật tự nhiên như mọi sự sinh ra vốn là như thế. Dường như trong em, không có kí ức đau buồn, không có nỗi khổ. Cả người anh trai sinh đôi của em cũng vậy. Cậu bé thường chỉ sang em gái và nói với tôi: cô hỏi bé Ly ấy.

Tôi có dịp lên thăm nhà em, căn nhà đã xuống cấp của ông bà nội để lại, ọp ẹp và ẩm mốc nay đã có nhiều hộ gia đình cùng chung sống. Bốn người nhà em có 12m2, một chiếc giường tầng như phòng kí túc xá sinh viên. Đồ dùng đều cũ kĩ, ngoại trừ chiếc ti vi. Bếp nấu là chiếc bàn nhỏ đặt sát tường trên hành lang, nhưng nhà vệ sinh chung thì ở tầng trệt.

Tôi ngồi nhìn chị Lánh và không thể nào lý giải vì sao những con người này lại có thể tồn tại được trong căn phòng nhỏ bé này tới 12 năm! 12 năm chị không thể bước chân đi! 12 năm chạy chữa mà bất lực! Chị nằm liệt trên nền gạch 12 năm trong vô vọng và đã đối diện với cái chết giải thoát nhưng không thành! Trên đời lại có chuyện thật như thế này ư?!! Câu chuyện của chị cứ ám ảnh tôi tới mức tôi đã quay trở lại căn phòng nhỏ tối của chị thêm mấy lần nữa chỉ để muốn nghe thêm rồi kể cho các bạn nghe về câu chuyện thần kì này. Và đây là những gì tôi ghi lại trung thực theo lời kể của chị Nguyễn Thị Lánh, nhân vật chính của câu chuyện:

Câu chuyện về chiếc lồng giam

16 năm trước, sau nhiều lần thất vọng vì không thể giữ thai, tôi có bầu đôi. Vì sức khỏe yếu nên tôi xin ở nhà dưỡng thai, và rồi hai trẻ ra đời trong niềm hân hoan vô tận. Hạnh phúc của người mẹ mong đợi con thật khó có bút nào tả hết. Đặc biệt là trong những năm đó, chúng tôi khá giả, tiền, vàng đều có.

Hình ảnh cô Lánh trước khi bị liệt là người phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp (Ảnh tác giả cung cấp) Hình ảnh cô Lánh trước khi bị liệt là người phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp (Ảnh do tác giả cung cấp)

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Tôi yếu dần, rồi không thể đi lại được nữa. Khi các con vào lớp một, tôi hoàn toàn nằm hẳn. Mọi sinh hoạt cá nhân đều do chồng con chăm sóc. Hành trình chữa bệnh của tôi là sự làm quen và ghi nhớ tên tuổi của những người nổi tiếng, với đủ loại kết luận, phác đồ điều trị khác nhau. Bác sĩ Đỗ Hữu Trí bệnh viện 30/4 (phó giám đốc) đành trả lại tôi hồ sơ; Bác sĩ đông y ông Bình chuyên bấm huyệt nổi tiếng chung cư Nguyễn Thái Bình quận 1 rồi Bác sĩ Đức chấn thương chỉnh hình nhận định tôi suy nhược cơ thể nhưng chích thuốc bổ thì tôi  bị nặng hơn. Bệnh viện Chợ Rẫy thì chẩn đoán tôi bị tụ máu ở dây thần kinh trung ương, phải mổ (nhưng khả năng sống đời sống thực vật lên đến 90% nên tôi quyết định không mổ). Bác sĩ chấn thương chỉnh hình thì đề nghị mổ hai tay, sau vài tháng lại mổ hai chân. Nhưng mổ một thời gian sẽ tái bệnh lại. Bác sĩ Việt kiều Mĩ chữa bệnh miễn phí thì khuyên rằng: tôi có đạo Phật thì niệm Phật, tôi  có đạo Thiên chúa thì niệm kinh Thánh… và cho tôi một số thực phẩm chức năng. Bác sĩ của Singapo thì trả lời ngay rằng: không điều trị được. Tôi đã đi hết Đông y, Tây y, hết bác sĩ Việt đến Bác sĩ Tây nhưng không có con đường nào sáng sủa. Cuối cùng người ta lại trả tôi về căn phòng này, không lối thoát. Và căn phòng như một chiếc lồng vô hình nhốt tôi vô đó.

Có lần, tôi được lên xe đò ra Phú Yên… nhưng kết quả chuyến đi chỉ có may mắn duy nhất là tôi được ngồi trên xe ngắm cảnh biển. Chao ôi biển đẹp vô cùng! Tôi đã lâu không được ra ngoài nhìn đất trời. Hôm đó, ngắm cảnh biển mà tôi thấy nghẹn ngào. Còn bệnh tật thì không thuyên giảm. Bao nhiêu tiền thuốc mà chẳng biến chuyển gì.

Tôi còn được giới thiệu đến chữa bệnh ở thầy Sáu Khu nổi tiếng, thầy cũng cam kết sẽ chữa khỏi cho tôi. Tháng đầu tiên tôi thấy khỏe hơn một chút nhưng đến tháng thứ hai tôi kiệt sức. Thầy khí công Võ Thành Yên nổi tiếng tôi cũng đã thăm viếng. Người cuối cùng tôi muốn kể đến là bác sĩ Phong (đông y) và ông bác sĩ Đinh Khắc Lan bệnh viện Đại học y dược thành phố Hồ Chí Minh. 12 năm trời sống trong tình cảnh bại liệt, tôi đã chạy chữa biết bao nhiêu người, biết bao nhiêu loại thuốc, tới mức cũng không thể nhớ hết hành trình dài dằng dặc chạy chữa của mình… Cuối cùng tôi vẫn sống trong vô vọng, không lối thoát, trong một cái “lồng giam” chật hẹp và hôi hám mà số phận nghiệt ngã đã vô tình an bài cho tôi, cột chặt vào chồng, con tôi.

Tình yêu là có thật ở trên đời

Ngày tiếp ngày, tôi thêm kiệt quệ, không thể ăn uống được nữa. Các con tôi đang vào mùa thi chuyển cấp, nhưng tôi suy yếu dần. Gia đình ở quê đã lo xây mộ đón tôi về. Thế là sẽ lại về với mảnh đất chôn rau cắt rốn Gò Công. Cũng may mẹ tôi đã đi theo ba tôi từ lâu rồi chứ không bà phải nhìn cảnh con gái yêu của bà bị Trời trừng phạt, chịu cảnh “ngục tù” 12 năm liên tục thì đau khổ lắm.

Hai con cô Lánh đẹp như tranh vẽ đã phải sớm vất vả chăm sóc cho người mẹ đau ốm nằm liệt một chỗ. (Ảnh do tác giả cung cấp) Hai con cô Lánh đẹp như tranh vẽ đã phải sớm vất vả chăm sóc cho người mẹ đau ốm nằm liệt một chỗ. (Ảnh do tác giả cung cấp)

Chồng con tôi năn nỉ, chồng tôi cứ bảo tôi gắng lên để chờ con thi cử cho xong. Có lẽ tình mẫu tử đã giúp tôi gượng qua, chờ con thi.  Bà con hàng xóm, bạn hữu đã bảo tôi hãy gắng sống cho con mười lăm tuổi hãy ra đi. Tôi cũng nghĩ đến chồng tôi, anh quá thương tôi. Anh ấy bị mồ côi mẹ năm vừa lên năm tuổi nên tôi không muốn con tôi côi cút như anh ấy. Trước đây, cũng vì thương anh ấy thiếu tình thương mà tôi lựa chọn làm chồng, và giờ đây các con đã tròn 15 tuổi.

Ngày kết thúc, ngày giải thoát thì đã đến gần kề. Tôi sẽ vui sướng vì được giải thoát. 12 năm, tôi nằm liệt trên sàn gạch, khiến cho gạch chỗ tôi nằm sờn đen, hỏng cả lớp hoa (loại gạch lát ngày xưa, không phải gạch men bây giờ). Chồng con phải kề cận không được buông tay. Vì chỉ cần khi tôi khó thở mà không có người đỡ dậy là tôi chết ngay. Nên cha con phải thay nhau canh mẹ, không được thiếu người. Tôi đã không ít lần xin chồng con hãy buông tay. Nhưng người tôi yêu và chọn làm chồng, thật sự đem sự yêu thương và tình yêu ấy kết thành sợi dây giữ tôi ở lại trần gian mà nhìn con cái trưởng thành. Thương cho các con tôi, mẹ chỉ chăm có năm sáu năm còn chăm mẹ thì mười mấy năm không quản, từ khi còn thơ dại đến lúc thành niên. Thành ra, với các con, tôi thành người chịu ơn sâu. Hai đứa sinh đôi, chia nhau việc nhà, em vất vả hơn anh vì em là con gái. Nhưng anh cũng rất yêu mẹ. Lúc nào cũng nhắc em nhẹ tay kẻo mẹ đau.

Khoản tiền dành dụm, tích lũy đủ để chúng tôi sống được bốn năm. Sau đó thì nghèo túng. Anh trai tôi muốn rước mẹ con tôi về lại Tiền Giang để nuôi. Nhưng chồng tôi không chịu. Chồng tôi  bảo: dù thế nào anh cũng phải chăm sóc vợ con. Không thể để cho người khác lo như thế được. Tôi thật may mắn có một người chồng gồng gánh mình đi qua những tháng ngày kinh khủng ấy. Giờ đây tôi muốn quên đi những ngày khủng khiếp đã qua. Vì nhớ đến tôi lại trào nước mắt.

Chồng tôi bỏ công việc cũ, vì không có thời gian  chăm vợ. Công việc làm bảo vệ theo ca, theo giờ, anh ấy có thể lo cho tôi. Ngày lấy anh, tôi chọn người thua kém nhất trong đám trai ngỏ lời nhưng anh lại là người chân thành cùng tôi đi qua hiểm nguy. Đời người không ai có thể đoán được ngày mai điều gì chờ đợi mình. Tôi, cô kĩ sư nông nghiệp, con gái miền Tây được bao người theo đuổi, cha mất sớm nên mẹ cưng chiều… lại có một kết cục đau buồn thê thảm đến vậy. Tôi đã phải chứng kiến cảnh con trai nhỏ dại chạy lên phường xin giấy để nộp đơn xin chứng nhận diện xóa đói giảm nghèo. Ủy ban không làm việc với con nít. Con tôi chạy về mách mẹ, rồi lại chạy đi, cuối cùng, tôi bảo: con nói các bác viết lên lưng cho con dòng chữ “không giải quyết cho trẻ con”, để vô trường báo với thầy… mẹ rơi nước mắt, con trẻ lên phường lần nữa, phường mới giải quyết.

Cái cảnh, ngày tiếp ngày nhìn các con khôn lớn, bao nhiêu nhu cầu cần thiết mà tôi chẳng làm gì cho con chỉ cột mọi người vào cái án trời mang thì khổ tâm vô cùng. Nhưng nay con tôi đã 15 tuổi, tôi không sợ ra đi nữa. Tôi chờ đợi. Có lẽ, người ta cũng mừng cho chồng con tôi sắp thoát nợ đời.

Thần tích triển hiện giữa nhân gian

Tôi nghe cuộc điện thoại của cô em họ ở Cần Thơ. Em bảo rằng, có người giới thiệu với em là có môn học kì diệu, có thể tự chữa khỏi bệnh, chị có thử không? Tôi thấp thỏm chờ đợi. Có lẽ, hi vọng là điểm cuối cùng tôi có thể bấu víu vào trong lúc này. Mấy ngày sau, có người đưa sách Chuyển Pháp Luân đến cho tôi. Con gái tôi đọc cho tôi nghe. Và một thần tích đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi: Đến ngày thứ ba, tôi đã đứng lên được! Sau 12 năm, tôi tự đứng lên được!

Đến ngày thứ ba, tôi đã đứng lên được! Sau 12 năm, khi đã hoàn toàn tuyệt vọng, tôi đã đứng lên bằng chính đôi chân của mình... (Ảnh do tác giả cung cấp). Đến ngày thứ ba, tôi đã đứng lên được! Sau 12 năm, khi đã hoàn toàn tuyệt vọng, tôi đã đứng lên bằng chính đôi chân của mình… (Ảnh do tác giả cung cấp).

Tôi tự đứng lên bằng đôi chân của  mình! Còn gì hạnh phúc bằng! Có lẽ Thần Phật đã để mắt đến tôi, ban cho tôi niềm tin yêu và hy vọng, đã cứu tôi đây. Và cứ như thế, tôi đọc sách và ngồi thiền hàng ngày. Dần dần tôi có thể đi lại trong nhà, tự lo cho mình, không cần các con và chồng nữa. Tôi đã tự đi vệ sinh, tự bấm quạt, giờ thì có thể ủi đồ cho con. Tôi cố gắng vì 12 năm qua tôi không làm được gì cho con, cho chồng, nay tôi muốn bù đắp sự thiệt thòi đó.

Cô Lành đọc sách và ngồi thiền hàng ngày (Ảnh do tác giả cung cấp). Cô Lánh đọc sách và ngồi thiền hàng ngày (Ảnh do tác giả cung cấp).

Tôi muốn kể một kỉ niệm thú vị nhất. Đó là tôi đi nghe bài giảng của pháp môn PHÁP LUÂN ĐẠI PHÁP. Hình thức học là ngồi nghe bài bài giảng của Sư Phụ Lý Hồng Chí bằng video. Tôi không có quần áo lịch sự để mặc khi đi ra ngoài nên có  học viên tặng tôi một bộ đồ để tôi đi học. Ngày thứ nhất ai nấy đều chụp hình và khen tôi mặc vừa, đẹp. Nhưng đến ngày thứ hai thì tôi mặc chật ních và buổi học chưa kết thúc thì áo quần đã chật, thịt ở đâu lấp đầy thân thể tôi như chuyện thần thoại, đến nỗi áo kéo lên hở cả bụng. Ngày thứ ba của khóa học chín ngày, tôi không thể mặc bộ quần áo ấy được nữa. Phần ngực lép kẹp của tôi cũng căng phồng sau một đêm. Thân thể tong teo của tôi được lấp đầy. Ai cũng cười vui hớn hở như vừa đi du hành vũ trụ về. Làm sao có thể tin nổi người nở to ra nhanh trong mấy chục tiếng đồng hồ như thế? Thậm chí trong vài tiếng của buổi học thứ hai?

Tôi đã không còn phải nằm trên sàn như tảng thịt biết nói và biết suy nghĩ nữa. Tôi có thể ra ngoài hít khí trời và nhìn nắng. Bước chân không bình thường như người khác nhưng có thể lết từng chút cũng là điều hạnh phúc vô biên rồi.

Tôi đọc sách và hiểu được nguyên lý mà quyển sách thiêng liêng chỉ dạy. Đó là nguyên lý Chân Thiện Nhẫn. Nhờ đọc và làm theo sách, tôi đã giảm hẳn sự cau có, tức giận. Căn phòng của chúng tôi giờ đây thường xuyên đón khách. Các học viên học Pháp Luân Đại Pháp ghé qua, chuyện về Đạo, về đời thật vui vẻ.

Tri ân với tấm lòng thành kính

Tôi cảm ơn số phận đã ban cho tôi tình yêu của người chồng, không vì thấy vất vả mà nản lòng. Cảm ơn hai con đã cho mẹ thêm nghị lực sống bằng chính sự chăm sóc và tình thương mà các con dành cho mẹ. Cảm ơn những người thân, bạn bè, tất cả những ai đã giơ tay cưu mang gia đình tôi cũng như những người cùng khổ vượt qua cơn sóng gió.

Hai con cô Lánh đang luyện bài Công Pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp. (Ảnh do tác giả cung cấp). Hai con cô Lánh đang luyện bài Công Pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp. (Ảnh do tác giả cung cấp).

Hơn tất cả những điều đó, bằng sự thành kính trong tâm, tôi cảm ơn Pháp Luân Đại Pháp và Đại Sư Lý Hồng Chí, người đã tái sinh ra tôi lần thứ hai và mang hạnh phúc trở lại với gia đình chúng tôi. Bây giờ cả nhà chúng tôi được sống trong sự từ bi yêu thương của Phật Pháp. Các con của tôi giờ đây cũng đi trên con đường tu luyện. Chúng lớn nhanh hơn hẳn, trắng trẻo và tươi vui. Đặc biệt chúng đã trút bỏ được khuôn mặt buồn bã, u ám của một gia đình sống trong “ngục tù”, gia cảnh nghèo túng, một căn phòng nhỏ tối bốc lên thứ mùi bệnh tật.

Hai con của cô Lánh đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Công. Sau khi chứng kiến huyền năng của Phật Pháp, các em cũng bắt đầu chân chính bước chân vào tu luyện. (Ảnh tác do giả cung cấp). Hai con của cô Lánh đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Công. Sau khi chứng kiến huyền năng của Phật Pháp, các em cũng bắt đầu chân chính bước chân vào tu luyện. (Ảnh tác do giả cung cấp).

Những gì tôi đã trải qua như địa ngục nơi trần thế, điều bất hạnh này tôi thành tâm cầu mong đừng ai phải chịu. Chỉ có Đại Pháp huyền năng mới có thể hóa giải được nghiệp chướng này, điều tốt đẹp ấy tôi không được giữ cho riêng mình, xin được kể ra câu chuyện “thần thoại” này để những người đang chịu đau khổ như tôi đã trải qua có thêm một cơ hội tìm lại ý nghĩa cuộc sống và hạnh phúc cho gia đình của họ.

Pháp Luân Đại Pháp Hảo – Chân Thiện Nhẫn Hảo!

Sài Gòn, ngày 12 tháng 08 năm 2016

Nguyễn Thị Lánh

Điện thoại di động: 012 696 70067

http://tintuc.khanhhoa79.vn/tin-tuc/nam-liet-12-nam-dieu-gi-da-khien-nguoi-phu-nu-nay-dung-day-duoc-chi-sau-3-ngay

Share this post


Link to post
Share on other sites

Vợ chồng tôi đã vượt lên khỏi bệnh u não và ung thư hạch như thế nào!

23-05-2016

Tôi tên là Phạm Khánh An, tôi năm nay 48 tuổi. Tôi sống ở Hà Nội. Từ nhỏ tôi đã ham mê đọc sách, thích nghiên cứu. Tính tôi ngay thẳng thật thà nên nhiều khi trong lòng nghĩ tốt, khi nói ra thường không được khéo léo nên có người không hài lòng. Mẹ thường hay nhắc nhở tôi về điều này. Sức khỏe của tôi từ nhỏ đến năm 40 tuổi tương đối tốt. Tôi làm việc cho các tổ chức Quốc Tế trong lĩnh vực về môi trường.

Tuy khá thành công trong công việc, nhưng tôi lại gặp nhiều bất hạnh trong cuộc đời.  Những tai họa khôn lường cả về tiền bạc lẫn sức khỏe đã ập xuống cuộc đời tôi nhanh như trò đùa của số phận. Đầu tiên là sự mất mát về tiền bạc. Vào những năm 2008 – 2010 tôi đã bị cuốn theo thùng thuốc nhộm là cơn lốc bong bóng bất động sản của xã hội. Tôi đã mất gần như toàn bộ số tiền dành dụm của gần cả đời đi làm. Tiếp theo sự mất mát về tiền bạc là những vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe liên tiếp giáng xuống gia đình tôi.

Từ năm 2010 tôi thường xuyên bị đau lưng và tê bì tay. Tôi không tự cài cúc áo được, không tự đi xe máy được. Chụp cộng hưởng từ cột sống kết quả là tôi bị xẹp 3 đốt sống cổ và 3 đốt sống lưng. Sang năm 2011 tình hình đau lưng và xương khớp của tôi ngày một nặng hơn, các khớp tay sưng và đau, có những đợt tôi đã phải đi làm vật lý trị liệu gần 3 tháng liên tục, nhưng vẫn không thuyên giảm. Hai mắt tôi bị mờ đi và nước mắt luôn trào ra. Tôi cũng thường xuyên bị nhức đầu, thường xuyên phải uống efferegance để giảm đau dầu. Tôi hiểu toàn cơ thể có cái gì đó rất không ổn. Tôi đã đi khám bệnh khắp nơi nhưng không tìm ra nguyên nhân, không hiểu vì sao từ một người đang khỏe mạnh lại bị đủ loại thứ bệnh như vậy. Sang năm 2012 tôi còn phát hiện ra mình bị tăng huyết áp lên tới 180/100, nhịp tim 100 nhịp/ phút. Tôi đã đi khám bệnh khắp nơi mà không phát hiện ra bệnh. Rồi một ngày tôi đã đến khám ở một bác sỹ tim mạch có tiếng ở Hà nội, bà ấy sau khi khám bệnh cho tôi đã quan sát kỹ và hỏi tôi những câu hỏi chẳng liên quan gì đến bệnh Huyết áp cả. Sau đó bà ấy cho tôi 1 cái phiếu để đi chụp MRI sọ não. Kết quả chụp làm tôi chết lặng. Tôi bị một cái u trong não. Sau đó tiếp tục thử máu xét nghiệm thì cho kết quả là 1 cái U tuyến Yên trong đầu với kích thước khá to. Đó chính là nguyên nhân đã gây ra tất cả các bệnh rối loại toàn cơ thể, có thể dẫn đến các biến chứng như mù mắt, suy tim, đứt mạch máu não vì huyết áp, tàn phế vì viêm khớp toàn thân…. Trên thế giới, đây là một bệnh mà y học thế giới gần như bó tay, chỉ trông chờ vào vận may của phẫu thuật, mà phẫu thuật thì thường là không lấy được hết khối U ra vì vị trí của nó quá gần các dây thần kinh thị giác, và các gốc thần kinh trung ương.

Tháng 4/2012 một ngày định mệnh tôi đã lên bàn mổ. Ngày hôm trước mẹ tiễn tôi đi vào bệnh viện nhìn ánh mắt mẹ dõi theo mà lòng tôi quặn thắt. Sau phẫu thuật tôi cảm thấy đầu tôi như mượn của ai khác, da tôi chuyển từ mầu vàng lúc trước khi phẫu thuật sang mầu xanh bủng beo. Huyết áp, nhịp tim vẫn rối loạn lung tung, lúc tăng lúc giảm. Ngoài ra, tôi còn bị thêm rối loạn cảm xúc, chỉ nghe ai nói đến từ “bệnh” là khóc. Có những hôm tôi còn tự hỏi chính mình không biết mình có sống được đến ngày mai hay không, tôi không dám nói ra vì sợ bố mẹ buồn. Tôi cảm thấy có lỗi với bố mẹ và hai đứa con của mình rất nhiều, vì đã không đủ khỏe mạnh để giúp đỡ bố mẹ già và chăm sóc hai con thơ.

Sau phẫu thuật được 3 tháng, theo lời khuyên của Bác sỹ tôi đi chụp MRI để kiểm tra xem cuộc giải phẫu đã lấy hết được khối u ra không. Tôi rất thất vọng vì bác sỹ chỉ lấy được khoảng hơn một nửa kích thước khối u ra ngoài. Còn gần ½ kích thước khối U vẫn còn đó, tức là tôi vẫn tiếp tục bị bệnh. Căn bệnh quái ác này trên thế giới hầu như rất ít người có thể chữa khỏi. Tôi rất bi quan và lo lắng triền miên cho bệnh tật của mình. Tôi thầm oán trách số phận sao đã giáng lên đầu tôi những bất hạnh như vậy. Nhìn tôi, một vài người bạn thân thiết sau này họ mới nói thật là họ đoán tôi không sống được lâu sau cuộc phẫu thuật với da mặt xanh bủng, phù nề và giọng nói thều thào không ra hơi.

Tôi là người từ nhỏ đã tin vào đạo Phật, từ bé được ông nội – một người tu Phật nhiều năm – cho đi theo đến các chùa để nghe giảng kinh Phật thậm chí ở lại chùa trong những ngày hè.  Khi còn nhỏ ông nội đã khuyên tôi “số cháu tuổi Thân vất vả lắm phải chăm đi lễ chùa và thờ Phật Quán Thế Âm Bồ Tát để Ngài bảo hộ mệnh cho”. Do đó, sau khi mổ hàng đêm tôi cầu xin Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn cho tôi vượt qua bệnh tật. Tin nơi nhân quả, tin vào đạo Phật nhưng vẫn còn rất nhiều những câu hỏi không có lời giải: tại sao những người tốt lại thường gặp tai họa? tại sao những kẻ ác vẫn nhởn nhơ sung sướng trong khi những người tốt lại gặp nhiều đau khổ? ….

ScreenHunter_11

Ảnh: Cô Khánh An đang luyện bài công Pháp thứ 5

Bi kịch cuộc đời chưa dừng lại, đến đầu năm 2014 tôi vừa đi Singapore khám bệnh về và lên kế hoạch phẫu thuật lần thứ hai, thì chồng tôi phát hiện ra bị ung thư Hạch ở giai đoạn 3b. Sau khi đã so sách kết quả sinh thiết tại 3 bệnh viện khác nhau kết quả là chồng tôi bị ung thư Hạch no-hogkin thể lan tỏa đã ở giai đoạn 3b. Như sét đánh ngang tai, lúc này hai vợ chồng chỉ biết có lặng câm để những dòng nước mắt chảy ngược vào tim. Hai con của chúng tôi hoàn toàn phó mặc cho ông bà ngoại chăm sóc.

Tôi không thể tin vào sự thật này, không lẽ hai đứa con tôi lại bơ vơ không có cả bố lẫn mẹ? Tâm trạng tôi lúc ấy luôn oán trách ông trời sao thật bất công.

Song song với việc phải hóa trị liệu chồng tôi lại phải cùng lúc chống chọi với bệnh Lao nội tạng toàn thân – là một loại biến chứng vô cùng hiếm gặp và nguy hiểm tính mạng do việc hóa trị liệu liều cao gây ra, Anh ấy phải dùng kháng sinh liều cực cao trong 9 tháng liên tục để điều trị Lao nội tang. Chồng tôi đã phải điều trị liên tục 15 tháng vì bệnh ung thư và bệnh Lao nội tạng.

Khi chồng bị bệnh tôi đang làm cho 1 tổ chức của Liên Hợp Quốc, và tôi đã phải nghỉ làm để vào bệnh viện chăm sóc cho anh ấy. Hàng ngày vào bệnh viện tôi đã phải chứng kiến bao cảnh rất thương tâm đã hằn sâu trong tâm trí tôi. Tôi đã phải trải qua những tháng ngày khủng hoảng nhất trong đời cả về tinh thần và thể xác: vừa là người mang trọng bệnh lại vừa là người chăm sóc chính cho người chồng bị ung thư đang nằm trong bệnh viện. Mỗi ngày khi vào bệnh viện tôi đều lên tinh thần cho mình không được ngất ngay tại bệnh viện. Những ngày ấy tôi chỉ còn biết ngước nhìn lên bầu trời và ước đến một ngày mình không phải bước chân vào bệnh viện nữa. Sự ám ảnh về tinh thần thật khủng khiếp còn vượt xa hơn rất nhiều sự vất vả về thân xác mà tôi đã phải chịu đựng. Ban ngày vào bệnh viện, hàng đêm tôi mơ thấy những gương mặt bệnh nhân và những cảnh diễn ra trong bệnh viện và giật mình tỉnh dậy trong sự hoang mang cùng cực.

Rồi như một mối duyên lành từ vạn cổ, từ tháng 5/2014 tôi đã lần lượt được 3 người đều không quen biết giới thiệu cho tôi về bộ môn Pháp Luân Công. Đặc biệt là một chị ở gần nhà, chị đã hướng dẫn tôi đọc sách, luyện công và giờ đây đã trở thành một người chị thân thiết, một người bạn đồng tu.

Ngay từ những ngày đầu tiên đắc Đại Pháp, tôi đã mang sách Chuyển Pháp Luân đến bệnh viện cho chồng đọc. Lúc này anh ấy rất yếu ngồi không vững, đi phải có người dìu, nên chưa luyện công được, chỉ đọc Pháp. Chồng tôi ban đầu cũng chưa hiểu Đại Pháp là gì, nhưng vì nghe lời khuyên của vợ nên hàng ngày đều đọc Pháp trong bệnh viện. Sau đó vài tuần, anh ấy được bệnh viện cho về nhà điều trị ngoại trú tiếp tục 6 tháng nữa. Ngay ngày đầu tiên được về nhà điều trị ngoại trú tôi đã hướng dẫn anh ấy luyện công. Mặc dù rất yếu đi lại chưa vững nhưng tôi động viên anh ấy cố đứng lên tập 1 bài thôi rồi lại nằm nghỉ. Thời gian điều trị anh ấy sốt 39, 40 thậm chí 41 độ liên tục trong 6-7 tháng liên tục, vì vậy anh chỉ tập được một hoặc hai bài công pháp ngắn. Mỗi khi tập được 1, 2 bài công pháp mồ hôi vã ra như tắm, đang sốt 39 độ nhiệt độ giảm xuống chỉ còn 37,5 độ. Cứ thế từng ngày, từng ngày, bất kể thời gian nào, sáng cũng như tối, hè cũng như đông, mỗi ngày cứ tập từng động tác rồi lại nghỉ, rồi lại tập… có khi 1 ngày tập đến 3-4 lượt các bài công pháp số 1, 2, 3, 4. Sau 6 tháng điều trị Ngoại trú thì bệnh tình của chồng tôi đã ổn định, hoàn toàn hết sốt. Bác sỹ và cả bệnh viện đều ngạc nhiên ghê lắm. Suốt 30 năm làm bác sỹ ông ấy chưa gặp trường hợp thế này, ông ấy bảo những người bệnh nặng chỉ bằng một phần của anh ấy cũng khó mà qua được. Bây giờ anh ấy không chỉ khỏe mạnh, đi làm đều mà cả các bệnh cũ lâu năm như bệnh loét bờ cong dạ dày, thoát vị đĩa đệm nhiều năm cũng đã ổn định.

Cùng với đọc sách Pháp và luyện công đều đặn hàng ngày, sức khỏe của cả hai vợ chồng tôi đã dần dần ổn định, tâm tính của tôi đã dần dần tốt lên rất nhiều. Tôi cảm nhận cuộc sống một cách bình thản và chấp nhận hơn, đã biết cách buông bỏ hơn. Tôi không còn oán trách ông trời nữa. Cuốn Chuyển Pháp Luân, đã giải đáp cho tôi nhiều câu hỏi lớn mà bao lâu nay tôi không tìm được câu trả lời. Tôi đã hiểu vì sao lại bị bệnh, vì sao lại khổ… thậm chí đã có lúc tôi thầm biết ơn bệnh tật đã tạo ra những thử thách ghê gớm trong đời để tôi có được cơ hội đắc Đại Pháp trân quý này.

ScreenHunter_12

Cô Khánh An và một người bạn đang cùng luyện bài tĩnh công của Pháp Luân Đại Pháp

Cho đến giờ tôi đã luyện công đều đặn được gần 2 năm, còn chồng tôi được 1 năm 7 tháng. Ngay từ hôm tập đầu tiên tôi đã thấy trống ngực mình đập liên hồi, và liên tiếp những ngày sau đó, tôi bị cứng cổ không thể quay đầu được. Sau này, tôi hiểu Sư phụ đang thanh lý cho tôi những nghiệp lực, chất đen đang tích tụ trong đầu tôi, trong từng các bộ phận cơ thể, từng lớp, từng lớp một. Trong quá trình tu luyện hai năm qua tôi đã trải qua nhiều kiếp nạn nhưng tôi vẫn cố gắng tu luyện hàng ngày. Càng ngày tôi càng thấy đã tìm lại được chính mình.

Tôi thật biết ơn Sư phụ, biết ơn cuộc đời. Sau khi chồng tôi quay trở lại với công việc, tôi cũng đã tìm lại được công việc của mình. Các bệnh như huyết áp, nhịp tim, tiền đình, đau cột sống của tôi… đã biến mất từ lúc nào. Mỗi ngày tôi lại mong ngóng đến giờ để luyện bài công pháp số 5. Khi tôi luyện bài công pháp số 5 tôi như được sống lại với bản nguyên của mình, trở về cội nguồn của mình. Một cảm giác an nhiên tự tại của bản thể, tâm hồn tôi như được bay bổng lên cao hòa cùng mây trời và vũ trụ bao la.

Mỗi khi bạn bè, đồng nghiệp của chúng tôi nhìn thấy chúng tôi mạnh khỏe, công việc tốt đẹp mọi người đều quá ngạc nhiên và hỏi có bí quyết gì mà kỳ diệu vậy. Chúng tôi chia sẻ cho người thân, bạn bè, đồng nghiệp về Đại Pháp mong có thêm nhiều người đắc Pháp, được cứu. Tôi mong tất cả mọi người trong xã hội đều hiểu Pháp Luân Đại Pháp là tốt và là một pháp môn tu luyện chân chính. Lợi ích mà Đại Pháp mang lại cho chúng sinh và cho xã hội là “trăm điều lợi mà không có lấy một điều hại”. Hiện nay mẹ tôi, cô chú tôi, một số bạn bè và đồng nghiệp của chồng tôi và của tôi đã thường xuyên luyện tập các bài công Pháp và đọc sách Chuyển Pháp Luân.

Trước đây tôi vẫn cho rằng mình luôn sống tốt và làm điều thiện, không bao giờ lấy ác đãi người, nhưng khi học Pháp tôi mới hiểu, nếu so sánh với các tiêu chuẩn Chân – Thiện- Nhẫn của vũ trụ thì vẫn còn xa lắm. Tôi phải cố gắng thật nhiều nữa mới theo được tiêu chuẩn Chân – Thiện- Nhẫn mà Sư Phụ đã soi sáng cho chúng sinh. Tôi thấy mình vẫn chưa thật sự xứng đáng là một đệ tử Đại Pháp, vẫn chưa thật sự làm tốt 3 việc.

Con xin cảm tạ Sư Tôn – Người sáng lập ra Pháp Luân Đại Pháp để cứu vô vàn chúng sinh. Hai vợ chồng con là những chúng sinh mà Người đã cứu. Con hiểu là chúng con đã có được cơ duyên từ vạn cổ mới được Người đắc cứu. Nghiệp lực của chúng con vẫn còn nhiều, chúng con vẫn đang tu luyện. Con xin hứa sẽ tinh tấn hơn nữa để xứng đáng với công ơn của Người và xứng đáng là đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp.

Hà nội, Việt Nam 10/5/2016.
Phạm Khánh An. Số điện thoại: 01239534571

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Những di chứng của một cựu chiến binh đã hết nhờ tu luyện

Những di chứng từ thời chiến tranh đã khiến một cựu chiến binh bị liệt nửa người, u xơ tiền liệt tuyến và rất nhiều chứng bệnh khác, tuy nhiên ông đã trở nên khỏe mạnh từ sau khi tu luyện Pháp Luân Công.

555

Học sinh Đài Loan luyện bài Công Pháp thứ 5 của Pháp Luân Công.
(Ảnh: Falun Dafa)

Trong chiến tranh kháng chiến chống Pháp tôi đã tham gia Thanh Niên xung phong tại chiến dịch Điện Biên Phủ. Thời kháng chiến, chúng tôi trải qua rất nhiều gian khổ và bệnh tật, trong khi thuốc men, lương thực vô cùng thiếu thốn.BcKCN8.jpg

Rất nhiều người bị sốt rét ác tính khi đi qua rừng rậm và chỉ được điều trị bằng thuốc Ký Ninh. Căn bệnh ác tính này khiến nạn nhân có làn da nhuốm màu xám xịt và vàng vọt. Họ liên tục cảm thấy lạnh run người theo từng cơn, còn bên trong cơ thể như phù thũng, bệ rạc, vô cùng mệt mỏi. Người mắc sốt rét nặng sẽ chịu hậu quả là mất hết trí nhớ và sinh lực, lại thêm điều kiện ăn uống khó khăn, khiến cho sức khỏe của những người như chúng tôi thêm phần sa sút.

Năm 1953 tôi chuyển sang ngạch Bộ đội, làm kế toán và văn thư quân đội.

Tuy nhiên lúc dần cao tuổi, tôi bắt đầu bị những di chứng của căn bệnh sốt rét ác tính từng mắc phải hành hạ, vô cùng khổ sở.

Tôi bị biến chứng ở gan, lá lách, đường ruột, thận, mật ..v..v có thể nói phần lớn sức khỏe của tôi đã quá tàn tạ. Càng cao tuổi cơ thể càng rệu rã và các chứng bệnh này càng khiến tôi đau đớn, khó chịu trong sinh hoạt hàng ngày.BcKCN8.jpg

Các bộ phận trên cơ thể tôi tiếp tục thoái hóa nặng thêm và dẫn đến những chứng bệnh quen thuộc của người cao tuổi như U xơ tuyến tiền liệt. Chưa hết, tôi về sau còn bị tai biến mạch máu não gây liệt nửa người, vì thế mà cơ bắp cứ dần dần teo đi.

Tôi được các con đưa đến Bệnh Viện Thánh Tâm điều trị cả Đông và Tây Y, cách nào cũng từng thử qua, bệnh có thuyên giảm nhưng phải sử dụng thuốc thường xuyên, ngày không uống thì huyết áp lên và có chiều hướng đột quỵ. Chưa nói vô cùng tốn kém.

Không có thuốc tôi sẽ không thể chịu được những cơn đau hành hạ, nhưng uống thuốc vào lại gây tác dụng phụ khác như dạ dày, đại tràng, choáng váng, nôn nao. May mắn thay con gái tôi là người tín ngưỡng Phật Pháp và cháu tu luyện Pháp Luân Công. Thấy cha chịu muôn vàn khổ sở trên thân thể, lúc nào cũng ôm một túi thuốc to bên mình, cuộc sống buồn chán, cháu đã khuyên tôi thử tập theo Pháp Luân Công. Tuy nhiên do suy nghĩ trong tiềm thức của một cán bộ Đảng lâu năm, tôi không nghe theo lời khuyên của con gái.

Nhưng rồi đến lúc bệnh quá nặng và cơ thể tôi như hết chịu nổi, trong một lần tưởng chừng như hết con đường sống tiếp, tôi đã cầm cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” mà con gái đưa cho từ trước đó.

Lần đầu tiên cầm cuốn sách tôi đã cảm nhận được những điều rất khác lạ. Đọc những lời viết thật giản dị, chân phương trong đó, tôi dần ngộ ra nhiều nguyên lý uyên thâm và những thiên cơ mà trước đây tôi hằng thắc mắc và tìm kiếm.

Một điều kỳ diệu nữa là ngay sau khi đọc xong cuốn sách có một lần, cơ thể tôi đã có những chuyển biến lạ như nôn mửa nhiều lần và đi tiểu liên tục. Tuy nhiên tôi không hề thấy mệt mỏi mà lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, sảng khoái so với trước.

Điều đó khiến tôi phấn chấn lên nhiều và tiếp tục đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân cùng một số sách khác mà con gái tôi đưa, gọi là Kinh văn, do Sư phụ Lý Hồng Chí viết ra.

Sau khoảng 1 tháng tôi bất ngờ đi tiểu rất nhiều. Trong nước tiểu pha lẫn máu tươi và cả máu cục đông như huyết. Cứ thế liên tiếp trong 6 ngày tình trạng đó mới dứt hẳn.Sau đó tôi nhờ con hướng dẫn tập những động tác mà cháu nói trước đó với một niềm tin mạnh mẽ chưa bao giờ thấy. Dù liệt nửa người nhưng tôi đã cố gắng hết sức để tập bài Công Pháp số 1. Ban đầu mọi việc không hề dễ dàng gì với thể chất của tôi. Tuy nhiên dần dần với sự kiên trì và niềm tin mạnh mẽ ấy, thật kỳ diệu là cánh tay và chân tôi dần dần cử động linh hoạt, nhẹ nhàng hơn.

Điều này vượt quá sức tưởng tượng của tôi, ban đầu khi nghe con gái nói về thanh lọc cơ thể, giúp khỏi bệnh khi tu luyện Pháp Luân Công, tôi không bao giờ tin và còn cười khẩy cho rằng đó là điều huyễn hoặc.

Tuy nhiên khi bản thân chứng kiến những thay đổi kỳ diệu trên cơ thể, tôi hiểu rằng con gái nói đúng, những gì viết trong sách là sự thật và tôi đã được Sư Phụ Lý thanh lọc cơ thể cho mình. Tập Pháp Luân Công giúp trị hết bệnh của tôi.

Giờ đây, tôi hàng ngày tập luyện và cố gắng thực hành tâm tính theo Chân-Thiện-Nhẫn là những nguyên lý cơ bản giúp người ta tu luyện tốt và tích đức cho bản thân. Tôi đã hoàn toàn không còn cần đến thuốc nữa, và quả thật thuốc thang không hề giúp ích gì để chữa khỏi bệnh của tôi.

Cơ thể tôi dần dần khỏe lại, đi đứng bình thường và trí óc ngày càng minh mẫn hơn. Biết đến và được tập Pháp Luân Công là điều may mắn nhất trong cuộc đời này của tôi. Tôi không chỉ hết bệnh mà đã trở thành con người tốt hơn, sống chan hòa với gia đình và mọi người khác.

Tôi viết bài chia sẻ này với mong muốn rất nhiều người khác đang chịu những cơn đau và chứng bệnh kinh niên, thậm chí là bạo bệnh hành hạ, có được diễm phúc như tôi. Tất cả những gì tôi chia sẻ đều là sự thật. Những ai hoài nghi về lời tôi chia sẻ, có thể liên lạc với tôi qua số điện thoại trên để kiểm chứng.

Tôi cũng muốn chia sẻ rằng tín ngưỡng là điều thực sự cần thiết cho mỗi con người, sự hiện diện của Phật pháp thần thông là hoàn toàn có thực. Nếu ai không tin vào điều này, thật đáng tiếc. Còn tôi đã rất may mắn khi dẹp bỏ được thành kiến cố hữu từng bị gieo rắc trong tâm trí bao lâu để có thể sống khỏe mạnh và hữu ích hơn.

Bài viết lấy từ chia sẻ của một học viên Pháp Luân Công đã 80 tuổi, từng bị liệt nửa người và mắc nhiều bạo bệnh do di chứng từ chiến tranh. Tuy nhiên hiện giờ ông rất khỏe mạnh và không cần đến dịch vụ y tế nhờ tập luyện theo Pháp Luân Công. Mọi thắc mắc xin liên hệ ông Nguyễn Văn Đào là cán bộ đã nghỉ hưu. Ông Đào hiện ngụ tại số 34, đường 3(4), ấp 4, An Viễn-Trảng Bom, thành phố Đồng Nai.  Theo tinhhoa.net

Pháp Luân Đại Pháp, còn gọi là Đại Pháp hoặc Pháp Luân Công, là Pháp môn tu luyện với mục đích tìm về nguồn gốc chân thực của sinh mệnh.

Pháp Luân Đại Pháp là Pháp môn tu luyện thuộc hệ thống Phật gia, không phải là Phật giáo và cũng không liên quan đến tôn giáo.

Pháp Luân Đại Pháp không phải để chữa bệnh, việc khỏi bệnh thần kỳ chỉ là hiệu quả có được khi chân chính tu luyện, không thể lấy đó làm mục đích.

Pháp Luân Đại Pháp phù hợp với mọi lứa tuổi và tầng lớp xã hội, phù hợp với cuộc sống xã hội hiện đại. Việc tu học là hoàn toàn tình nguyện, không ghi danh, không thu lệ phí.

Hiện Pháp Luân Đại Pháp có mặt trên 140 quốc gia, vùng lãnh thổ, đem lại lợi ích to lớn cả về thể chất và tinh thần cho hàng trăm triệu người, nhưng vẫn bị đàn áp phi lý vô nhân đạo tại Trung Quốc, trái với các công ước quốc tế về quyền con người.

Edited by VIETHA

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nhiễm chất độc mầu da cam – 12 căn bệnh hoành hành anh đã hoàn toàn khỏi nhờ Pháp Luân Công

%E1%BA%A3nh-%C4%91%E1%BA%A1i-di%E1%BB%87
Chỉ sau gần một năm tu luyện, thân và tâm anh trở nên nhẹ nhàng. Cảm giác vô bệnh thật hạnh phúc. Trong ảnh anh Nguyễn Văn Bái đang luyện bài công Pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp. Ảnh do anh Bái cung cấp.

Cống hiến tuổi thanh xuân cho tổ quốc. Trở thành bia đỡ đạn của thầy cô. Sống trong sự dày vò của bệnh tật… Về nghỉ mất sức tiền được lĩnh không đủ mua lá cọ để sửa mái nhà… đấy là hình ảnh của anh Nguyễn Văn Bái, Phường Yên Ninh, Thành phố Yên Bái. Một quân nhân cả đời vất vả, sống vì lý tưởng nhưng cuối cùng anh vẫn phải đối mặt với nhiều mất mát không gì bù đắp.

Bị nhiễm Dioxin đối mặt với tử thần

Thời anh sinh ra là thời bom đạn, 18 tuổi đã lên đường nhập ngũ, đó là năm 1973, người ta vẫn thường nói là đi B. Vào mặt trận Tây Nguyên bằng đường bộ Tây Trường Sơn, anh thuộc Sư 320 lính bộ binh. Nhiệm vụ của anh là liên lạc và làm cần vụ ở sư đoàn bộ, rồi chuyển về đơn vị chiến đấu. Anh cùng Sư đoàn vượt đường Tây Trường Sơn khi chất độc hóa học hủy hoại những cánh rừng. Một thế hệ cây mới đã vươn cao nhưng chưa che khuất được những thân cây cổ thụ to lớn trơ trụi chết khô bạt ngàn. Vào mùa khô đường Trường Sơn bụi mù đất đỏ bazan nhiễm dioxin với những con suối chết. Lâu lâu mới tìm được chút nước tồn đọng họ chen nhau gạn đám tảo đỏ múc đầy bình tông rửa ráy, uống rồi mang đi… anh bị nhiễm chất độc mầu da cam từ đó. Rồi sốt rét, muỗi độc… nhiều thử thách cam go với một thanh niên mới lớn.

Anh tham gia chiến dịch Tây Nguyên, chiến dịch Hồ Chí Minh rồi chiến đấu tại Củ Chi Đồng Dù canh cửa sắt tây bắc Sài Gòn. Vào sinh ra tử, nhìn đồng đội ngã xuống anh may mắn sống sót lành lặn sau chiến tranh. Cuối năm 1976 anh được lệnh rời Sài Gòn quay lên Tây Nguyên truy quét Phuro. Khi đó anh mới 22 tuổi nằm vùng tại Buôn Ma Thuật tỉnh Đắc Lắc, anh bị thương khi chuẩn bị đi tuần thì trúng đạn M79 của Phuro. Cuối năm 1977 anh xuất ngũ quay ra Bắc mang thương tật loại 4. Năm năm đi chiến trường anh trở về Yên Bái là thương binh với tấm huân chương chiến sĩ giải phóng, huy chương chiến sĩ vẻ vang và nhiều kỷ niệm chương khác.

Thời điểm này trên thân thể anh xuất hiện một số nốt như mụn cóc nhưng mỏng dẹt rất khó chịu, rồi lan rộng ra. Anh có đi điều trị bác sĩ nói rằng đó là u tuyến mồ hôi hay hạt cơm phẳng. Lúc đó anh cũng không biết đó là biểu hiện của phản ứng thân thể với chất dioxin mà anh đã vô tình phơi nhiễm trong quá trình sống và chiến đấu ở Tây Nguyên.

Trở thành bia đạn của thầy cô

23 tuổi anh bắt đầu dựng nghiệp, vào học trong trường Cơ khí 1 ở Vĩnh Yên với chuyên ngành chế tạo máy. Anh được phân công là lớp trưởng kiêm bí thư chi đoàn vì là người xuất ngũ chín chắn và từng trải. Anh cũng là học sinh giỏi và được cử đi thi môn điện của khối kỹ thuật chuyên nghiệp. Thời bao cấp đói khổ, nhà ăn cho sinh viên chỉ có hạt bobo, mùa đông những xoong bo bo được bày lên các bàn ăn đã lạnh cứng. Lũ chuột thoải mái nhảy “vũ khúc” từ nồi này sang nồi khác, đám sinh viên đứng ngoài cửa sắt xem như chuyện bình thường.

Vì sống kham khổ thiếu thốn đủ đường nên sinh ra nhiều bệnh tật, anh cho biết: “Tôi bị viêm đại tràng co thắt, nó tắc lại chỉ còn nhỏ như cái “đũa cái” khoảng 20cm, bị co nhỏ lại làm cho tôi đau đớn và bị táo bón liên miên nên mới sinh ra bệnh trĩ…” về sau đau quá anh phải đứng để ăn và làm việc vì không thể ngồi được.

Khi thân thể còn đau đớn anh bị bồi thêm một cú sốc tinh thần. Anh bị lưu ban tốt nghiệp cho dù những năm học của anh hoàn toàn đạt loại xuất sắc. Đồ án cũng được làm cẩn thận, tuy nhiên do mâu thuẫn cá nhân giữa cô giáo chủ nhiệm và cô giáo bộ môn nên anh trở thành “bia đạn”. Câu hỏi của cô ngày ấy cho đến tận hôm nay, gần hết đời làm thợ anh vẫn không thể có câu trả lời…

Lập nghiệp từ hai bàn tay trắng

Chán nản, anh tự ái bỏ trường bỏ lớp về làm công nhân. Năm 1984 anh lấy vợ, may mắn những đứa con không bị di chứng nặng của chất độc mầu da cam. Điều đó cũng an ủi động viên anh khi nhìn đồng đội sinh con chết yểu hoặc dị tật bẩm sinh phải chăm sóc nuôi nấng hết đời. Vất vả hai mươi năm bộ đội, công nhân, cuối cùng anh xin về 176 ngậm ngùi với số tiền hơn một triệu đồng. Ngần ấy năm cống hiến sinh tử, ngần ấy năm công tác, số tiền nhận được không đủ mua lá cọ để sửa nhà. Một năm sau chính sách nhà nước lại thay đổi, những người ít năm công tác hơn, tuổi ít hơn người ta lại được về hưu, được lĩnh lương hưu hàng tháng. Anh chỉ còn biết oán trách số phận hẩm hiu. Hai bàn tay trắng quay lại lập nghiệp từ đầu, giải bài toán kinh tế để thoát nghèo… Anh đầu tư mua máy móc dựng lập nghề cơ khí, cái nghề chính gốc của anh tuy vất vả nhưng không lúc nào hết việc.

anh mái lá Anh xin về 176 ngậm ngùi với số tiền hơn một triệu đồng – số tiền nhận được không đủ mua lá cọ để sửa nhà. (Ảnh mang tính minh họa, nguồn ảnh Internet.)

Cũng tìm tòi học hỏi cách làm giàu từ nhiều hướng. Năm sau anh bước vào kinh doanh chế biến chè đen xuất khẩu, khoản đầu tư mà ai cũng cho là chắc ăn vì không bao giờ lỗ. Anh bỏ tiền ra thu mua chè tươi nguyên liệu và máy móc, thuê lao động. Cuối năm chè khô chất đầy kho với giá thành thấp hơn dự kiến chờ ngày xuất khẩu báo hiệu một hướng làm ăn phát đạt. Nhưng bất ngờ, chiến tranh Trung Đông nổ ra, chè của anh không bán được và thiệt hại lớn về kinh tế.

Di chứng của chất độc mầu da cam – Bệnh bắt đầu khởi phát

Do ảnh hưởng của dioxin lục phủ ngũ tạng cũng như những mầm bệnh âm ỉ trong anh bắt đầu bộc phát. Vất vả vật lộn với khó khăn, bệnh trĩ, bệnh viêm đại tràng còn chưa khỏi, anh lại bị thêm viêm đa khớp, đau dây thần kinh khiến anh phải bán máy tiện bỏ nghề cơ khí, nghề mà người ta muốn gây dựng cũng khó khăn. Các khớp xương sưng tấy, chụp X quang thì thấy tràn dịch và mọc gai. Anh không thể ngoái cổ hay giơ tay cao được, vai lúc nào cũng co ro lại vì đau chỉ mong được mổ khớp để thay khớp hay làm gì đó.

Mỗi lần nằm xuống hay ngủ dậy anh phải từ từ lựa mình nằm úp rồi mới trườn chân xuống khỏi gường. Mặc dù rất hạn chế uống Meeloxcam (là một loại thuốc xương khớp) nhưng anh vẫn bị viêm loét hang vị dạ dày. Bác sĩ khuyên uống thêm Gattotat có tác dụng bảo vệ niêm mạc dạ dày và tiêu diệt vi khuẩn HP. Anh đeo đồng hồ tay cứ ba giờ đồng hồ lại uống thuốc một lần, uống thuốc vào say như say xe. Tuy nhiên anh vẫn không thấy thuyên giảm chút nào.

Anh bị viêm họng mãn tính, những cơn ho rũ rượi suốt đêm làm cả nhà mất ngủ. Bệnh ho này bị liên miên nên anh không dám uống đồ lạnh. Rồi viêm kết mạc mắt nó tồn tại trong anh hơn hai mươi năm. Nếu một đến hai tháng mà không có thuốc đặc trị thì mắt nhòa đi không nhìn được.

Hồi thực tập ở xưởng cơ khí anh bị tai nạn một ống sắt to rơi xuống đầu, di chứng để lại là những cơn co giật. Kỳ lạ ở chỗ anh hay bị co giật những lúc ngủ, kể cả ngủ gật vào những ngày người không khỏe. Mỗi lần lên cơn động kinh thì toàn thân co giật, sùi bọt mép khiến người khác khiếp đảm không ai dám ngủ cùng.

Anh bị viêm gan B mà không biết mình đã lây nhiễm từ đâu. Thời ấy bệnh này hiếm gặp và nếu mắc thì coi như xong… anh về Hà Nội khám ở Y Cao Cầu Giấy, bác sỹ Mạo – Giáo sư đầu ngành gan mật khám và cấp cho anh giấy xét nghiệm với 5 cái gọng vó. Mỗi xét nghiệm đều rất đắt tiền, vào những năm 80 thu nhập của một công nhân như anh là quá sức. Rồi tiền mua thuốc riêng vỉ zeppic chống hội tụ tế bào có 10 viên nhỏ xíu giá đã hơn 1 triệu đồng. Mỗi ngày 1 viên theo giáo sư kê đơn và uống trong nhiều tháng.

Sau một đợt điều trị bệnh không đỡ mà tiền lại tốn nhiều nên anh quyết định dừng lại phó mặc cho số phận. Năm 2012 anh lại phát hiện có khối u 2cm ở gan phải, đi khám ở viện K sau rất nhiều xét nghiệm máu và chụp cắt 64 lớp vẫn chưa có kết quả. Bác sỹ ở 108 chỉ định phải chọc vào gan để lấy sinh tiết rồi tiêm hóa chất vào. Hoảng sợ anh bỏ về.

Căn bệnh đeo đẳng anh lâu nhất từ năm ở chiến trường 1976, là những nốt sần mầu thâm đen cứ dần dần lan toàn thân mà bác sỹ gọi là u tuyến mồ hôi cũng không có cách nào chữa được ngoài cách dùng tia laze để đốt cháy. Các bác sỹ ở bệnh viện da liễu TW mất gần hết buổi sáng đốt từng nốt khắp người anh. Mỗi lần tia lửa khoét lõm vào da làm anh giật thót, đến trưa thì người anh như con bò thui. Đành rằng sau đó những nốt nhỏ lại dần dần mọc lên, nhưng dẫu sao anh cũng cảm thấy tự tin khi mặc áo cộc hay cởi trần.

Hành trình gian khó chữa bệnh nan y

Anh vốn nhiều bệnh nên một nốt ngứa bằng đồng xu mọc lên ở thái dương cũng không làm anh bận tâm. Khi xuất hiện vài nốt nữa trên đầu anh quyết định đến Y sỹ Định chuyên khoa da liễu trung tâm phòng chống bệnh xã hội Yên Bái là chỗ người nhà để khám. Kết luận anh bị viêm da hay nấm gì đó, Y sỹ pha cho anh thứ thuốc màu đỏ, có vẻ quý lắm để về bôi và còn xét nghiệm xem có nhiễm HIV hay không. Thuốc bôi vào các vết ngứa của anh sưng tấy và vẫn lan rộng thêm.

Chuyển sang bệnh viện đa khoa. Bác sỹ Nguyên chuyên khoa da liễu – trưởng khoa khám bệnh, bệnh viện tỉnh Yên Bái bà kết luận: đây là viêm da cơ địa. Bác sỹ khuyên anh mua thuốc chống lao con nhộng, trộn với cồn ASA (dùng bôi hắc lào). Những thuốc độc dược bôi vào đầu càng làm sưng tấy và vết ngứa lan tiếp xuống cổ, mặt và tai. Anh chuyển đến bệnh viện tỉnh khám tiếp lần nữa. Được bác sỹ Nhâm Thị Ngọc Hòa kết luận: Viêm chân tóc – Ban đỏ dị ứng – Bệnh nấm da!

anh mờ Các nốt đỏ lan khắp người, anh Nguyễn Văn Bái buộc phải cắt trọc đầu để bôi thuốc và không dám ra khỏi nhà. Ảnh do anh Bái cung cấp.

Điều trị một thời gian không thuyên giảm, anh chuyển sang các loại thuốc nam và bôi rất nhiều thứ thuốc mỡ Việt Nam lẫn Trung Quốc, hễ ai mách gì là anh dùng thứ đó. Rồi các nốt đỏ bằng nửa hạt lạc lan khắp người. Anh bắt đầu phải cắt trọc đầu để bôi thuốc và không dám ra khỏi nhà. Các nốt ngứa tạo vảy rất nhanh ngồi đâu anh cũng bóc vảy đầy đất. Một người bạn đồng ngũ cho anh địa chỉ về bà Tín ở chợ Ninh Hiệp và khẳng định sẽ khỏi. Chẳng có lối thoát anh chuyển về cầu Đuống ở với con trai và đến nhà bà Tín, một nhà buôn thuốc bắc từ Trung Quốc về bán lẻ. Bà cắt cho mười thang thuốc, thuốc pha nước tắm và cả thuốc bôi. Anh mừng thầm và hy vọng nghe bà nói rằng uống ba bốn thang sẽ khỏi dần. Anh mang về và bận bịu từ sáng đến nửa đêm theo lời dặn của bà. Đun thuốc uống, đun nước tắm, pha chế thuốc, tắm gội và bôi thuốc.

Hết bảy thang thuốc rồi mà bệnh chẳng đỡ. Anh đến bà Tín và được cấp thêm thuốc bắc và các thứ thuốc bôi gồm một cục tinh thể trắng rất hắc, một lọ chất lỏng như mỡ nước cũng rất hắc. Cả mấy tuýp thuốc bôi trĩ của Trung quốc… và dặn thêm tắm bằng lá xoan. Tóm lại có gì độc nhất thì bà cấp cho anh bôi và tắm.

Bàng hoàng tiền mất tật mang anh vội đi cấp cứu

Trầm ngâm anh ngồi kể lại những ngày tháng kinh hoàng nhất về bệnh tật của mình. Nồi thuốc bắc ngày đêm sùng sục. Rồi đun nước tắm và tắm gội. Ngày hai lần pha trộn thuốc và bôi. Con trai anh thường đi công tác vắng nhà hoặc về muộn nên anh thường tự nấu ăn, soi gương bôi thuốc nhưng khớp vai đau buốt không giơ tay lên được, kiệt sức vì đau và mệt. Bôi thuốc xong từ đầu đến chân thì đã khuya rồi anh còn phải chờ thuốc se se lại mới dám nằm xuống, tay cầm chiếc que nhựa để chọc khắp chân, tay, đầu, mặt… thay cho gãi ngứa vì sợ dùng móng tay mà gãi thì mất đi lớp thuốc quý báu vừa bôi.

Cứ như vậy suốt hai tuần hầu như anh không ngủ được vì ngứa, mặc dù đã uống thuốc ngủ liều cao. Anh nằm một mình trong căn nhà trống vắng hai mắt mở trừng trừng trong đêm tối nhìn nỗi cực khổ đang hành hạ thân xác mình… Có khi cơn ngứa nổi lên điên cuồng anh vùng dậy lao đầu vào vòi nước lạnh mà gãi…

Anh quay lại bà lang ấy mặc dù không còn hy vọng gì. Vừa vào đến sân trông anh khiếp quá bà đã nhanh mồm xua: “Anh về mà đi viện, thú thật là tôi cũng chưa chữa bệnh này bao giờ!” Tiền mất tật mang, lúc này các chân móng tay anh sưng đỏ và há hoác. Lại còn sốt vì viêm tai giữa do tắm lá thuốc bị õng nước vào tai lâu ngày. Anh vội đi cấp cứu ở bệnh viện da liễu TW, trước đây anh đã đến đây khám lấy thuốc về điều trị nhưng không kết quả. Lần này vào khoa điều trị có nhiều loại biệt dược đặc trị hơn gồm bôi đầu riêng, bôi mặt riêng bôi người riêng nhưng rất đắt. Anh còn phải dùng kèm theo các loại thuốc về khớp và dạ dày…

Vào viện thấy nhiều cảnh khổ, biết bệnh của mình cũng khó lành

Vào viện thấy nhiều cảnh khổ, có bệnh nhân trẻ nói với anh rằng năm nay cháu đi điều trị bảy lần rồi. Một bệnh nhân ở giường bên cạnh điều trị vảy nến ở TP Hồ Chí Minh không khỏi chuyển ra. Cả người anh ta như một con tôm tẩm bột rán trên mâm cỗ. Suốt ngày vợ ngồi bóc vảy cho chồng. Vảy gãi đầy giường, dưới đất, còn bắn cả sang giường bên cạnh. Anh chồng thì kêu rên thảm thiết mỗi khi thấy bác sỹ đến và mắng chửi vợ xa xả. Anh ta kêu rên để được bác sỹ cấp thêm thuốc và bán lại cho bệnh nhân khác…

các loại thuốc Anh phải mua hàng tá, đủ các loại thuốc mang về đầy một cái vali như một tay buôn thuốc tây. Ảnh mang tính minh họa, nguồn ảnh Internet.

Điều trị trong viện anh được bác sỹ tiêm kháng sinh liều cao 16 ngày thì các vết thương tạm thời co lại. Nhưng đến ngày thứ 21 các nốt mới đã bắt đầu xuất hiện. Ngày thứ 24 khi cầm giấy ra viện thì thực tế bệnh đã đang phát triển đợt mới rồi. Thuốc anh phải mua mang về đầy vali như một tay buôn thuốc tây, nhiều loại ở Yên Bái không có, anh phải mua cả nước gội đầu đặc chủng KÈLOAL 100ml giá gần 400.000đ/lọ… Về anh tắm bằng rất nhiều thứ lá, ai mách thứ gì thì anh tắm thứ đó, từ cây Xuyến Chi, lá Ba Gạc, lá Đơn đỏ, bẹ Cau, lá Sấu, lá Chè tươi… và cuối cùng là lá Giềng. Mỗi lần tắm anh mất nửa ngày cật lực băm lá, rửa lá rồi đun một nồi to. Đông qua hè tới anh tắm hàng tấn lá Giềng, bệnh cũng đỡ nhiều nhưng không khỏi. Âu cũng là hạnh phúc lắm rồi, lâu lâu anh không quên mang quà đến lễ người mách cho anh thứ lá quý báu này.

Điều tưởng như bình dị lại trở nên phi thường

Tưởng rằng số phận anh cứ vậy mà trôi đi, sẽ phải gắn chặt với lá Giềng và các loại thuốc chữa bệnh khác cho đến khi làm bạn với anh 6 tấm. Dần dần anh bắt đầu buông đi ý định chạy chữa các nơi và chấp nhận với số phận. Hàng ngày anh vẫn thường ra công viên Yên Hòa thành phố Yên Bái, đứng sau một bác cao niên tập mấy chục động tác thể dục. Đã quen như thế bao lâu nay bỗng dưng hôm nay bác ấy tập cái gì đó, cứ ngồi im như vậy. Anh đành tập một mình với những động tác mà anh cho là cơ bản và mạnh mẽ nhất trong bài của ông trước đây.

DSC03223 Anh Bái đang luyện bài Công pháp số 5 của Pháp Luân Công cùng mọi người ở công viên Yên Hòa thành phố Yên Bái (người áo trắng cộc tay ở giữa). Ảnh do anh Bái cung cấp.

Vì tò mò anh bắt trước các động tác mà ông đang tập cùng một nhóm người. Anh được những người này hướng dẫn rất tỉ mỉ, bác cao niên nói anh nên tìm hiểu và tu luyện môn này rất tốt. Cứ như vậy anh đã đến với Pháp Luân Công như thế. Với kho tàng bệnh tật của anh bao năm đi chữa bệnh chẳng lành, không có lối thoát thì tu luyện chẳng tốt quá sao. Anh chuyên cần vào luyện, khi luyện bài công Pháp số hai khớp vai đau nhức anh lấy tay trái kéo tay phải lên tập trạm trang mà mồ hôi nhỏ thành dòng. Luyện thì tốt rồi, nhưng tu thì phải có sách, anh mua cuốn Chuyển Pháp Luân về tò mò giở phụ lục xem sách dạy những gì trong đó. Anh đọc ngay vào nội dung mà thu hút anh nhất: Vấn đề sát sinh, vấn đề ăn thịt, uống rượu” đọc hết mới quay lại đọc từ đầu. Vốn là dân kỹ thuật nên anh đọc sách tỉ mỉ từng chữ và xem chú thích tường tận. Đọc hết một lượt anh mới biết cần phải đọc sách lần lượt, không quá soi xét từng chữ, giữ sách Đại Pháp nghiêm minh.

Thần tích đã xuất hiện

Anh chăm chỉ đọc Chuyển Pháp Luân rồi lại đến Kinh Văn… Toàn bộ sách của Pháp Luân Đại Pháp anh đọc gần hết trong thời gian ngắn. Anh nghiêm túc thực hành theo những gì trong sách dạy, buông bỏ chấp ngã cố gắng trở thành người thật tốt. Anh phát hiện ra rằng, sống quá nửa đời người trải nghiệm nhiều đau thương, vào sinh ra tử… nhưng để trở thành một người tốt thật sự như Pháp Luân Công dạy thì bây giờ rất hiếm. Anh hiểu được rằng Pháp Luân Công chính là miền đất tịnh độ, nên anh nỗ lực hướng thiện, tu tâm. Anh luyện công cũng đã thấy nhẹ nhàng hơn, tay ôm trang pháp cũng không còn đau đớn như trước. Anh tăng cường luyện năm bài công pháp hai lần một ngày, thật là kỳ diệu một số bệnh trong thân thể anh biến mất sau nửa năm tu luyện.

Kể đến đây nước mắt anh rưng rưng nghẹn ngào nói tiếp, anh không thể tin cho dù sự thực đang hiện hữu. Bệnh động kinh, viêm mắt, ho mãn tính, dạ dày, kiết lỵ đã khỏi hẳn. Giờ anh có thể ăn kem, uống nước đá, ăn chua thoải mái mà không bị làm sao thật hạnh phúc. Bệnh viêm đại tràng co thắt hành hạ anh mấy chục năm còn tạo thành bệnh trĩ nay cũng không cánh mà bay, anh không còn bị táo bón nữa, nước da của anh trở nên sáng sủa nhuận hồng.

Căn bệnh viêm đa khớp đỡ nhiều chỉ còn một chút khó chịu ở vai phải. Một năm sau tu luyện Pháp Luân Công anh đi kiểm tra lại cái u gan thì được bác sĩ cho biết nó đã nhỏ đi và mờ rất nhiều, phải soi mãi mới thấy được. Anh cảm nhận giờ bụng không còn bị trướng như xưa, ăn thấy ngon miệng và hệ tiêu hóa rất tốt. Anh đã khỏe mạnh hoàn toàn.

anh cắt Thật kỳ diệu căn bệnh mà y học đã đầu hàng anh buộc phải chung sống với nó. Sau khi tu luyện Pháp Luân Công đã biến mất. Ảnh do anh Bái cung cấp.

Điều kỳ diệu nhất là căn bệnh vẩy nến khiến anh sống dở chết dở đã biến mất, chỉ còn lại vài nốt nhỏ trên đầu. Các nốt vảy nến trên thân thể anh đã bay sạch không còn một nốt nào. Anh không phải hì hụi băm chặt suốt ngày đun nấu những nồi nước lá để tắm và làm dịu bớt cơn ngứa. Anh đã có thể tự tin bước ra đường với áo cộc điều mà ngày xưa anh không bao giờ dám nghĩ đến.

Photo0189 Thật hạnh phúc khi anh lại có thể quay lại làm công việc cơ khí mà anh yêu thích và đặc biệt hơn anh có thể tự tin mặc áo cộc tay điều mà anh tưởng chỉ có thể trong mơ mới có. Ảnh do anh Bái cung cấp.

Cuối năm 2015 khi dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị đón năm mới, anh chợt nhận ra cái tủ nơi anh để hàng tá thuốc từ các loại rượu ngâm thâm niên, thuốc tây, thuốc nam, thuốc bắc, thực phẩm chức năng… đang phủ một lớp bụi mờ. Anh bồi hồi tổng thanh lý toàn bộ các ngăn tủ thuốc, nhìn lại mỗi thứ thuốc là một loại bệnh mà trước đây ngày nào cũng phải dùng đến. Anh trịnh trọng lau dọn sach sẽ, chọn ngăn tủ cao nhất kính cẩn đặt sách Đại Pháp.

Cảm ân đối với Đại Pháp

Từ ngày tu luyện anh ăn uống đơn giản và đạm bạc nhưng lại có sức khỏe tốt hơn. Anh đi lại chủ yếu bằng xe đạp và vẫn sống tốt bằng nghề sửa chữa đồ điện và trợ cấp thương binh ít ỏi. Anh không còn tâm oán trách bất bình với sự hy sinh đóng góp của mình và vui vẻ với cuộc sống đang có. Anh đã tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn.

anh chơi đàn Anh lại có thể theo đuổi niềm yêu thích chơi nhạc của mình. Pháp Luân Công thật nhiệm mầu, điều này chỉ có thể được triển hiện vì Pháp Luân Công chính là Phật Pháp chân chính. Ảnh do anh Bái cung cấp.

Anh là tay đàn nghiệp dư của CLB nghệ thuật Cựu Chiến binh tỉnh Yên Bái, do trọng bệnh mà ít có cơ hội được biểu diễn. Nay tu luyện Đại Pháp sức khỏe được phục hồi, trí nhớ tốt hơn, tiếng đàn cũng trong trẻo nhẹ nhàng bay bổng như thoát khỏi cõi u mê. Anh hồ hởi mang cây đàn Oocgan dạo cho tôi nghe những giai điệu của bài “Tạ ân Sư”. Vừa đàn nước mắt anh vừa tuôn rơi vì lòng biết ơn vô hạn đối với người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp đã vớt anh lên từ đau khổ của bệnh tật, ban tặng cho anh cuộc đời thứ hai.

Anh nói với tôi rằng quãng đời còn lại anh nguyện một lòng giúp đỡ những người có thiện duyên với Đại Pháp, những người đang chìm ngập trong đau khổ, dù giàu hay nghèo, khi bệnh tật cảm giác đau đớn là như nhau. Anh tình nguyện hỗ trợ giúp đỡ bằng cả tấm lòng. Số điện thoại của anh là: 0912.612.641.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Câu truyện cổ tích giữa đời thực: Thầy giáo gầy xơ xác, nay đã khác xưa

 
mighty-giant-tree-675x400.jpg

Anh Trần thường nói với bạn bè rằng luyện Pháp Luân Công là việc hạnh phúc nhất mà anh ấy đã làm. (Ảnh: internet)

Mười năm trước đây, anh giáo viên Trần Hán Xương bị đủ thứ bệnh tật hành hạ và phải đến bệnh viện mỗi ngày. Trên người xuất hiện các vết đốm loang lổ đầy mình, đến mức các sinh viên của anh phải thì thầm “Nhìn kìa! Thầy giáo trông giống như một con hươu đốm”. Nhưng giờ đây, anh đã hoàn toàn khỏe mạnh, nhờ một phương pháp kỳ diệu mà anh Trần vẫn ví như là “một câu truyện cổ tích giữa đời thực” mỗi khi có ai hỏi.

“Thầy giáo trông như một con hươu đốm”

Nhìn kìa, thầy giáo trông như một con hươu đốm!” Anh Trần thường thấy rất khủng khiếp khi nghe sinh viên của mình thì thầm và trêu chọc anh trong lớp.

Các đốm xuất hiện trên người anh khi anh còn học đại học và sau đó lan rộng lên mặt và cổ anh. Các bác sỹ Tây y nói rằng gan và hệ miễn dịch của anh kém: “Một bác sỹ nói với tôi rằng thuốc dùng cho gan của tôi có thể khiến tôi mất mạng và khuyên tôi hãy mặc kệ các nốt đó.

Kể từ khi học đại học, nhịp tim của anh không đều và anh bị viêm suy nhược não và dạ dày. Anh rất yếu và luôn cảm thấy lạnh bên trong. Anh thường xuyên bị ốm và mỗi lần như vậy thường mất một thời gian dài để bình phục. Có lần anh bị viêm phổi và bị sốt tới trên 41 độ C. Mặt anh trở nên xanh lét. Bố mẹ đưa anh tới nhiều bệnh viện nhưng không nơi nào nhận. Các bác sỹ không tin rằng anh có thể sống sót. Cuối cùng, anh cũng được nhận vào một trạm xá.

Hôn nhân

Anh Trần cưới vợ vào năm 1998 và trông như một bộ xương trong ảnh cưới. Anh cao 1m79 và chỉ nặng 49 kg. Vợ anh trông rất khỏe mạnh.

Anh Trần Hán Xương và vợ năm 1998 Anh Trần Hán Xương và vợ năm 1998

Anh Trần kể rằng mẹ vợ anh ban đầu phản đối hôn nhân, vì anh trông yếu ớt đến nỗi một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay bất kỳ lúc nào. Vợ anh, chị Khổng Tường Vi nói: “Tôi nhất mực đòi cưới anh ấy. Tôi cảm thấy rất thoải mái khi ở bên anh ấy. Tôi có thể nói với anh ấy về bất kỳ chuyện gì.”

Sau khi cưới, chị Khổng hàng ngày cùng anh Trần đi khám bác sỹ. Các cuộc thăm khám tại bệnh viện trở thành một phần trong cuộc sống thường ngày của họ. Chị Khổng nhớ lại: “Mỗi ngày chúng tôi lại tìm một bác sỹ khác. Mỗi ngày là một ngày điều trị bằng thuốc.

Họ quay trở lại quê nhà ở miền Trung của Đài Loan. Anh Trần tiếp tục giảng dạy tại các trường học dạy kèm. Anh Trần và chị Khổng phải lái xe đường dài tới nhiều nơi khác nhau mỗi ngày. Tại mỗi lớp dạy kèm anh Trần phải đứng hàng giờ liền. Việc đó rất mệt mỏi, và sức khỏe của anh Trần suy sụp. “Dù tôi có kiếm được bao nhiêu tiền, tôi lại đổ vào bệnh viện thôi,”anh Trần nhớ lại.Khi thấy vợ anh rất khỏe mạnh, vô tư và có thể ngủ ngon, anh Trần không nguôi ca thán: “Tôi là một người tốt, không ăn cắp ăn trộm, luôn trung thực. Tại sao tôi phải chịu đựng những căn bệnh khủng khiếp như vậy?

Bác sỹ khuyên: “Tôi không nghĩ anh sẽ khỏi được. Hãy thử tập Pháp Luân Công xem.”

Hai người đã thử tất cả các loại thuốc và vượt quá số tiền bảo hiểm chi trả cho họ. Một lần, họ nghe nói về phương pháp chữa bệnh đặc biệt của một bác sỹ giỏi, họ không chút ngần ngại muốn thử nó. “Tôi thường mang thuốc Tây y theo mình trong một cái hộp và thuốc Đông y trong một cái hộp khác. Tôi luôn có thuốc ngủ trong nhà,” anh Trần nói. Một ngày, sau khi nghe lời khuyên của một người bạn, họ đến gặp một bác sỹ Trung y rất giỏi. Sau một tháng, anh Trần vẫn không thấy có chuyển biến nhỏ nào. Cuối cùng, vị bác sỹ nói: “Nó không chỉ là bệnh. Mạch của anh dường như cho thấy anh không qua được. Tôi e là tôi không thể làm gì được.” Bác sỹ tiếp tục “Tôi không nghĩ là có ai có thể giúp anh được. Theo tôi, anh nên thử tập Pháp Luân Công xem sao.

Bác sỹ đã đưa cho anh một tờ rơi giới thiệu về Pháp Luân Công và một cuốn Chuyển Pháp Luân (cuốn sách chính của môn khí công Pháp Luân Công). Anh Trần bắt đầu đọc nó ngay, rồi sau đó ợ to. Bác sỹ kêu lên “Tuyệt quá, đây rồi! Tôi đã cố gắng để anh ợ ra bằng châm cứu và y học trong một tháng mà không được. Vậy mà chỉ ít phút sau khi đọc Chuyển Pháp Luân, anh có thể làm điều đó. Pháp Luân Công quả là kỳ diệu và phi thường!

Trần nói anh đã thấy rất tuyệt vời sau khi ợ. Anh quyết định ngay tại đó rằng anh sẽ tập luyện Pháp Luân Công. Sau khi rời phòng khám, anh tới một hiệu sách và mua một cuốn Chuyển Pháp Luân. Anh muốn đọc sách ngay tối hôm đó vì anh thường không ngủ được. Sau khi đọc xong, anh cảm thấy nóng. Ngay cả trong mơ anh cũng không dám mong đợi cơ thể yếu ớt và lạnh của mình lại có thể ấm lên như thế.

Thanh lọc cơ thể thông qua các bộ công pháp

Anh Trần tìm thấy một điểm luyện công của một nhóm các học viên gần đó và bắt đầu học các bài công pháp. “Bác sỹ nói tôi không còn hy vọng, nhưng tôi đã thấy ánh sáng trong tuyệt vọng, vì thế tôi phải nắm lấy cơ hội tu luyện.” Anh Trần giảm đáng kể các giờ giảng của mình và dành toàn bộ thời gian để đọc Chuyển Pháp Luân và luyện các bài công pháp.

Nhớ lại khi mới tu luyện, anh nói: “Tôi có một chút sợ hãi. Tôi cảm thấy buồn nôn, bị tiêu chảy và nôn nhiều. Tôi sợ một số học viên mới tại điểm luyện công. Tôi nôn mửa ra những thứ màu nâu, trông nó như thể là các nội tạng của tôi sắp long ra. Một số người thân trong gia đình tôi nghĩ rằng tôi đang yếu đi, nhưng tôi biết tôi đang khỏe ra. Tôi cảm thấy ăn ngon miệng hơn, và tôi tin rằng một điều tốt đẹp sẽ đến sau tất cả những gì tồi tệ mà tôi đã phải chịu đựng.” Điều này kéo dài trong 03 tuần.

Một ngày, anh cảm thấy nóng đến mức không biết phải làm gì. Anh quay trở lại gặp vị bác sỹ Trung y đã giới thiệu Pháp Luân Công cho anh. Sau khi bác sỹ nghe mạch, ông ấy đã không thể tin nổi: “Trong Trung y, không thể thay đổi cấu tạo thể chất một người, nhưng nó đã xảy ra với anh! Lý do tại sao anh thấy khó chịu bây giờ là vì cơ thể anh đang chuyển từ trạng thái cực lạnh sang cực nóng. Các kinh mạch của anh đã thay đổi hoàn toàn.

Anh Trần đã từng mất hơn 350 đô la mỗi năm chỉ để trả viện phí (khoảng 05 đô la cho mỗi lần đến bệnh viện) nhưng anh cho biết: “Kể từ hôm đó, tôi không phải mất một xu nào. Tôi cũng vứt đi tất cả các thuốc chữa bệnh của tôi.”

Tu luyện Pháp Luân Công là điều hạnh phúc nhất

Bây giờ, anh Trần hạnh phúc và không còn khổ sở vì bệnh tật nữa. Cân nặng của anh đã lên đến 72kg. Anh nói: “Pháp Luân Công đã thay đổi suy nghĩ của tôi, tinh thần tôi và từng tế bào của tôi”. Người hạnh phúc nhất là vợ anh: “Pháp Luân Công đã hoàn toàn thay đổi số phận gia đình tôi. Nếu không, tôi đã trở thành góa phụ với mấy đứa con,” chị Khổng nói.

Anh Trần Hán Xương và gia đình hạnh phúc của mình Anh Trần Hán Xương và gia đình hạnh phúc của mình. (Ảnh: minhhue.net)

Anh Trần không thể tin được môn tu luyện kỳ diệu này lại là miễn phí. “Tôi thường nghĩ họ có thể kiếm rất nhiều tiền từ môn tu luyện này. Tuy nhiên, một giáo lý tuyệt vời như vậy lại miễn phí. Nếu mọi người đều tu luyện, sẽ không có một người xấu nào trên thế giới này cũng như cũng sẽ không có một xung đột lớn nào.

Anh Trần thường nói với bạn bè rằng luyện Pháp Luân Công là việc hạnh phúc nhất mà anh ấy đã làm. Anh nói với họ: “Tôi muốn mua một cuốn Chuyển Pháp Luân cho bạn. Nó là thứ tốt nhất, là tài sản vô giá.”

Tại Đài Loan, khoảng 1 triệu người tu luyện Pháp Luân Công

Trái ngược với việc bị đàn áp ở Trung Quốc, Pháp Luân Công được chính quyền Đài Loan ủng hộ mạnh mẽ. Trong ngày đầu tiên nhậm chức Thị trưởng Đài Bắc, bác sĩ Kha Văn Triết đã ra lệnh cho cảnh sát trưởng thành phố phải bảo vệ các học viên Pháp Luân ở các địa điểm công cộng khỏi sự tấn công của những kẻ lạ mặt, côn đồ có liên quan đến chính quyền Trung Quốc.

Tính đến nay, số lượng người theo tập Pháp Luân Công ở quốc đảo này vào khoảng từ 800.000 đến 1 triệu người. Pháp Luân Công được giới thiệu đến Đài Loan vào năm 1995, sau đó đã phát triển nhanh chóng, đặc biệt sau ngày 20/07/1999, thời điểm mà chính quyền Đảng Cộng Sản Trung Quốc do Giang Trạch Dân đứng đầu công khai đàn áp những người tham gia môn tập này.

Nhiều trường học ở Đài Loan cử các giáo viên tham gia khóa học Pháp Luân Công trong dịp nghỉ hè để dạy lại cho học sinh. Thậm chí các học viên Pháp Luân Công còn được mời đến hướng dẫn cho các tù nhân luyện tập. Sự phổ biến của Pháp Luân Công ở Đài Loan được thể hiện qua những lời khen ngợi của quan chức chính phủ thuộc tất cả các đảng phái. Tổng thống Đài Loan, ông Mã Anh Cửu – từng là Thị trưởng của Đài Bắc từ năm 2002, đã phát biểu rằng những nguyên tắc đạo đức và bài giảng của Pháp Luân Công đã “giúp hàng triệu người khỏe mạnh và nâng cao đạo đức”.

Các học viên Pháp Luân Công biểu diễn các bài tập tại Trường Tiểu học Long Sơn ở Tân Trúc. Các học viên Pháp Luân Công biểu diễn các bài tập tại Trường Tiểu học Long Sơn ở Tân Trúc. Hơn 6.000 học viên Pháp Luân Công ở Đài Loan luyện công tập thể tại Quảng trường trước Phủ Tổng thống (Ảnh: Thời báo Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh) Hơn 6.000 học viên Pháp Luân Công ở Đài Loan luyện công tập thể tại Quảng trường trước Phủ Tổng thống (Ảnh: Thời báo Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh)

Hiện có trên 1.000 điểm luyện tập ở trên 300 thị xã, thành phố ở Đài Loan. Thậm chí có tới hơn chục điểm luyện công ở các khu vực hải đảo Bành Hồ, Kim Môn và Mã Tổ.

Lợi ích về sức khỏe và tinh thần cho người dân Đài Loan

Theo một nghiên cứu của phó giáo sư Hồ Ngọc Huệ thuộc Khoa Kinh tế, Đại học Quốc gia Đài Loan, cho thấy 72% các học viên Pháp Luân Công chỉ sử dụng một thẻ bảo hiểm y tế mỗi năm sau khi tập Pháp Luân Công, giảm gần 50% so với trước đó (một thẻ bảo hiểm y tế cho phép người sử dụng tới nơi cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe 06 lần; nếu quá 06 lần, khách hàng phải đổi thẻ mới). Đối với những người phải thường xuyên tới bệnh viện trong nhiều năm, những kết quả này là một khích lệ rất lớn.

Báo cáo chỉ ra rằng Pháp Luân Công có hiệu quả rõ rệt trong việc loại bỏ những thói quen không lành mạnh, cụ thể là 81% bỏ hút thuốc, 77% bỏ rượu, 85% bỏ cờ bạc và 85% hoàn toàn bỏ nhai trầu (một thói quen gây nghiện và không có lợi cho sức khỏe phổ biến ở châu Á). Những dữ liệu này chứng minh rằng việc tập luyện Pháp Luân Công thực sự có tác động tích cực và rõ rệt với đối việc cải thiện môi trường xã hội.

Các học viên Pháp Luân Công ở Đài Loan tổ chức xếp chữ, luyện công tập thể tại Trung Chính Kỷ niệm Đường tại Đài Bắc (Ảnh:Thời báo Đại Kỷ Nguyên) Các học viên Pháp Luân Công ở Đài Loan tổ chức xếp chữ, luyện công tập thể tại Trung Chính Kỷ niệm Đường tại Đài Bắc (Ảnh:Thời báo Đại Kỷ Nguyên)

Phó giáo sư Hồ cho biết nghiên cứu cho thấy Pháp Luân Công cũng giúp ích nhiều trong việc cân bằng và làm hài hòa những cảm xúc của con người. Mức độ hài lòng đối với tình trạng sức khỏe của người tập tăng từ 24% lên 78%; sự hài lòng đối với khả năng xử lý các vấn đề trong sinh hoạt hàng ngày tăng từ 36% lên 81%. Ngoài ra, 33% người tập còn giảm sự lo lắng và phiền muộn xuống dưới 3% sau khi tập luyện.

Trên một nghìn học viên xếp thành một hàng dài mấy cây số kỷ niệm sự kiện ngày 20/7/1999 Trên một nghìn học viên xếp thành một hàng dài mấy cây số kỷ niệm sự kiện ngày 20/7/1999

Ông Bạch, một học viên đã chứng kiến sự phổ biến của Pháp Luân Công ở Đài Loan trong những năm qua, nói:

“Tôi vui mừng khi thấy người dân Đài Loan không bị ảnh hưởng bởi những lời dối trá của ĐCSTQ, và ngày càng có nhiều người hơn tham gia môn tập này. Tuy vậy, nhiều người Trung Quốc vẫn không biết sự thật về Pháp Luân Công. Đó là lý do vì sao tôi thường tới đây để nói với mọi người về Pháp Luân Công.”

***

Mặc dù y học hiện đại liên tục phát triển, giúp tìm ra nguyên nhân và cách điều trị cho nhiều bệnh khác nhau nhưng thực tế nhân loại vẫn đang phải bó tay trước hàng loạt các vấn đề như ung thư, tiểu đường, HIV,… Không thể điều trị được bằng các phương pháp Tây y và Đông y thông thường, nhiều bệnh nhân nan y đành sống chung với lũ trong khi chờ đợi cái chết đến, nhưng cũng có rất nhiều người may mắn khỏi bệnh một cách kỳ diệu nhờ tập luyện khí công.

Tuy không có bệnh viện khí công, nhưng hiệu quả chữa bệnh khỏe người bằng khí công là không thể phủ nhận được. Trong loạt bài này, Ban Biên tập chuyên mục Sức khỏe sẽ đăng lại một số câu chuyện của những người bệnh nan y tưởng chừng không còn hy vọng nhưng đã “hồi sinh” nhờ tập luyện Pháp Luân Công, một môn khí công tu luyện cổ xưa của Trung Quốc trong loạt bài với chủ đề “Cuộc sống và hy vọng đã quay trở lại”.

Về cơ bản, Pháp Luân Công, gồm 5 bài tập nhẹ nhàng và các bài giảng thực hành theo nguyên lý CHÂN – THIỆN – NHẪN để trở thành người tốt, hiện đã được phổ biến tại hơn 100 nước trên thế giới với khoảng 100 triệu người theo tập. Những người tập luyện Pháp Luân Công thuộc về đủ mọi lứa tuổi và thành phần xã hội, trong đó rất nhiều người có trình độ tri thức cao, có bằng tiến sĩ, thạc sĩ, bác sĩ, kỹ sư…. Đã có nhiều công trình nghiên cứu trên thân thể những người tu luyện Pháp Luân Công, tuy chưa giải thích hết được cơ chế, nhưng đã ghi nhận sự cải thiện ở mức độ hoạt động miễn dịch, hoạt động của gen, nồng độ các hoóc-môn…

Tại Trung Quốc, khảo sát thực hiện vào năm 1998 trên hơn 35.000 người tu luyện Pháp Luân Công cho thấy hiệu quả chữa lành bệnh của Pháp Luân Công là hơn 98%, trong đó bao gồm nhiều chứng bệnh nan y.

Hơn 3000 giải thưởng và giấy công nhận quốc tế dành cho Pháp Luân Công và ông Lý Hồng Chí. Hơn 3000 giải thưởng và giấy công nhận quốc tế dành cho Pháp Luân Công và ông Lý Hồng Chí.

Cho đến nay, Pháp Luân Công đã nhận được hơn 3000 bằng khen và công nhận của chính phủ các nước vì những lợi ích mà môn tập này mang lại cho người học. Trong khi nhiều môn khác chú trọng vào hình thức và các động tác, thì Pháp Luân Công lại nhấn mạnh yêu cầu về giữ gìn tâm tính theo tiêu chuẩn CHÂN-THIỆN-NHẪN, nội tâm càng an hòa, đạo đức càng thăng hoa thì hiệu quả thu được càng lớn. Thực ra, điều này hoàn toàn phù hợp với lý luận Trung y cổ xưa, các bậc danh y nổi tiếng đều khẳng định rằng, việc giữ gìn sức khỏe cốt yếu nằm ở tu dưỡng đạo đức. Ngày nay, bằng máy móc hiện đại, các nhà nghiên cứu cũng thấy được mối liên hệ tâm – thân này, thấy các suy nghĩ xấu khiến thân thể sinh ra nhiều chất độc hại cho thần kinh và cơ thể.

Điểm nổi bật của Pháp Luân Công là chỉ rõ ra được mối liên hệ giữa sức khỏe thân thể và việc tu luyện tâm tính, từ đó không chỉ khiến người theo tập đạt được thân thể người khỏe mạnh, mà đạo đức cũng được đề cao.

1234248_623121031042086_1759310146_n

Vì lợi ích của cộng đồng, vì những người còn đang tuyệt vọng trong bệnh tật, vì những người hướng thiện và ưa chuộng CHÂN-THIỆN-NHẪN, chúng tôi mong muốn giới thiệu đến nhiều người hơn nữa vẻ đẹp của Pháp Luân Công, mong ai cũng có thể thu được lợi ích từ môn tập này. Tập luyện Pháp Luân Công hoàn toàn tự nguyện và không có bất kỳ ràng buộc gì. Bạn tự do luyện tập và có thể ngưng bất kỳ lúc nào. Bạn có thể tự học thông qua các tài liệu hướng dẫn trên trang www.phapluan.org.

Cuối cùng, chúng tôi tin rằng, không có nghiên cứu nào hoặc lời khuyên nào giá trị bằng chính những trải nghiệm cá nhân của bạn, và đó là cách để bạn có thể nhận ra được vẻ đẹp thực sự của Pháp Luân Công.

Ban biên tập Chuyên mục Sức khỏe – Thời báo Đại Kỷ Nguyên VN

Edited by VIETHA

Share this post


Link to post
Share on other sites

Chuyện về vợ chồng một vị đại tá quân đội được Thần Phật hiển linh cứu độ

 
bac-thong-2.jpg
Đại tá Trần Xuân Thống bên cạnh vợ trong cuộc sống hàng ngày
 

‘Tôi, một đại tá quân đội với bao chiến công oai hùng năm xưa, với tấm huy hiệu 50 năm tuổi Đảng, nhưng giờ đây trước mối lo lắng thường nhật, trong vai một người chồng, người cha và trước cơn đau đớn do bệnh tật của chính bản thân mình, tôi đành bất lực. Đã nhiều đêm, một người lính can trường như tôi đã phải ứa nước mắt, vì thương mình, vì xót vợ, vì loay hoay trước một mớ bòng bong chưa biết đi đâu để kêu cầu, làm gì để thoát khỏi bệnh tật bây giờ….’

Cuộc đời của con người là một bản nhạc với các cung bậc thăng trầm, khi buồn khi vui, khi được khi mất, bởi ai trong đời mà chẳng từng được tận hưởng những giây phút vẻ vang, hạnh phúc hay phải trải qua những tháng ngày chật vật, gian khó. Vì thế, nếu chỉ nhìn thoáng qua vẻ bề ngoài mà không lắng nghe hay ở trong đúng hoàn cảnh như thế thì thật khó mà hình dung hết được, thấm hết được những phút thăng trầm của mỗi một đời người. Chuyện của vợ chồng một vị đại tá quân đội đã nghỉ hưu – Ông Trần Xuân Thống, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn 28 F 10 Quân đoàn 3, hiện ở Quận Tân Bình thành phố Hồ Chí Minh – đã được Thần Phật hiển linh cứu độ dưới đây sẽ là một minh chứng sống động cho lời nhận xét này.

image02
Vợ chồng ông Đại tá Trần Xuân Thống được tận hưởng cuộc sống an vui sau khi được Thần Phật cứu độ

Tôi gặp ông Thống nhiều lần và cũng đã tận mắt nhìn thấy các loại huân chương: huân chương chiến công giải phóng, huân chương bảo vệ tổ quốc… treo ngay ngắn trên tường nhà ông. Tuy nhiên, chỉ qua các chứng cứ lịch sử trên mảng tường đó hay mấy bức ảnh chụp ông với những tấm huy chương đeo đỏ ngực thôi thì chẳng ai có thể hình dung hết được những năm tháng gian khó hay vẻ vang của cuộc đời ông, chuyện tình cảm như tiểu thuyết của hai vợ chồng ông cũng như những tháng ngày ông bà sống trong cảnh bị bệnh tật hành hạ, rồi đến lúc họ được giải cứu khỏi những dằn vặt của tâm hồn hay những cơn đau đớn triền miên nhờ mối duyên cơ với nhà Phật.

Nhìn vẻ bề ngoài của người đàn ông nhỏ gầy này, thật khó có thể tin nổi ông là một đại tá có những tháng ngày oanh liệt của chiến trường năm xưa và nay đã gần 80 xuân. Đôi mắt sáng và nụ cười thật tươi, ông kể chuyện đời lính, đời tư… nghe giản dị và sôi nổi như mọi chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Ông nhờ tôi ghi lại câu chuyện này với mong ước rằng việc vợ chồng ông được cứu sẽ được nhiều người biết đến, để sự từ bi của Thần Phật mà ông đã được hưởng hiện nay có thể lan truyền rộng khắp, để ngày càng có nhiều người có hoàn cảnh tương tự như ông được cứu độ.

Thời oanh liệt của một người lính đi qua những cuộc chiến

Tôi sinh ra ở làng quê nghèo của Hà Tĩnh, một vùng đất mà chỉ cần nhắc đến tên thôi người ta đã biết được đó là một miền quê nghèo đất cằn sỏi đá nhưng đã nuôi dưỡng những người con anh hùng, hiếu học, văn thơ lai láng và đặc biệt là trong gian khó nhưng con người sống với nhau nặng ân tình. Học hết cấp 2, tôi buộc phải nghỉ học vì muốn học lên cấp 3 thì phải vô tỉnh học; nhà đã nghèo, xa nhà như thế, cơm áo gạo tiền ở đâu mà học mãi. Cha tôi mất năm tôi lên 5 và mẹ tôi mất khi tôi lên 13. Cuộc sống của tôi là do anh chị quyết định. Tôi lấy vợ khi lên 17 tuổi, lúc đó thú thực tôi chưa biết yêu đương là gì. Nhưng anh chị đã thay cha mẹ quyết định việc đó, tôi đâu dám cãi lời.

Đến khi con nhỏ ra đời thì tôi nhập ngũ. Đó là ngày 21 tháng 3 năm 1959, tôi vào đơn vị E101 F 325 Quân khu 4 và tôi là chiến sĩ thi đua Quân khu 4. Sau đó, tôi được điều vào đơn vị tình nguyện Quân khu 4 sang chiến đấu ở chiến trường Xiêng Khoảng cánh đồng Chum Lào, được Quân khu 4 tặng bằng khen, cho về nước đi học tại trường đào tạo sĩ quan pháo binh

Trong 3 năm đó, tôi vừa học hết bổ túc văn hóa hệ 10/10 vừa học xong sĩ quan (khóa 4) và tốt nghiệp loại giỏi, phong quân hàm thiếu úy. Tôi được phân công trở lại Quân khu 4 nhận công tác. Thời điểm ấy, chiến tranh phá hoại Miền Bắc ngày một ác liệt, chiến trường Miền Nam có những chiến dịch vừa và lớn. Toàn bộ lớp pháo binh Khóa 4 chúng tôi về Quân khu 4 không được nghỉ phép, chúng tôi nhận nhiệm vụ vào chiến trường Miền Nam.

Tôi không được về thăm nhà, gặp vợ con dù chỉ một lát. Chúng tôi ở nhà khách quân khu ở Vinh đợi nhận nhiệm vụ, tôi đã đánh điện khẩn cho vợ xuống thành phố. Vợ chồng gặp nhau một hôm rồi tôi đi. Đó là cuộc hành quân không hẹn ngày về. Kết quả lần gặp nhau đó, một đứa trẻ nữa ra đời và vợ tôi cũng như bao nhiêu người đàn bà thời chiến, vò võ nuôi con chờ chồng cũng như trong Chinh Phụ Ngâm của bà Đoàn Thị Điểm có câu: “Chàng Siêu tóc đã điểm sương mới về”.  Tôi đi biền biệt đến 10 năm, tức là sau khi đất nước thống nhất, tôi mới có thể về lại quê nhà thăm vợ con.

image06
Ông Đại tá Trần Xuân Thống (người mặc quân phục đứng ngoài cùng bên phải) và Ông Đại tướng Đỗ Bá Tỵ (đứng thứ 4 từ trái sang) tại buổi Gặp mặt bạn chiến đấu Trung đoàn 28 – F10, Quân đoàn 3 Tây Nguyên ngày 15/10/2011

Hành trình đời lính gian khổ và kéo dài suốt thời trai trẻ của tôi. Tôi không thể quên những ngày làm đại đội trưởng chiến đấu ở mặt trận Khe Sanh Đường 9 và càng không thể quên khi làm Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 1 Trung đoàn 28 hành quân vào Nam chiến đấu ở mặt trận Tây Nguyên.

Đó là những ngày gian khổ, đặc biệt là giai đoạn làm cán bộ tham mưu E28 Sư đoàn 10, khi chúng tôi chiến đấu giải phóng toàn bộ Tây Nguyên, tiếp theo là thành phố Nha Trang và quân cảng Cam Ranh. Chiến dịch Hồ Chí Minh, E 28 trong đội hình F 10 Quân đoàn 3 đánh chiếm Bộ tổng tham mưu Việt Nam Cộng hòa. Chiến tranh kết  thúc nhưng tôi vẫn tiếp tục sống đời lính chiến. Năm 1976, 1977, tôi là E Phó rồi E trưởng 28 F 10 Quân đoàn 3, trực tiếp chỉ huy E 28  chiến đấu ở chiến trường Cam-pu-chia và E 28 đã hoàn thành nghĩa vụ quốc tế của mình một cách xuất sắc.

Rời cây súng, tôi về cầm bút, cầm phấn. Đó là năm 1978, tôi nhận nhiệm vụ về công tác ở Trường Lục quân 2. Lúc đầu, tôi là tiểu đoàn trưởng phụ trách học viên, rồi được bổ nhiệm trưởng khoa giáo viên quân sự. Với nhiệm vụ này, tôi được Bộ Quốc phòng tặng bằng khen. Cuối cùng, tôi dừng chân ở Trường Chuyên gia quân sự 481, trường có nhiệm vụ giúp quân đội Cách mạng Cam-pu-chia (số 3 đường 3/2 quận 10) với chức vụ Phó trưởng phòng huấn luyện.

image07 Ông Đại tá Trần Xuân Thống khi đang công tác tại Trường Lục quân 2

Năm 1989 trường giải thể, tôi được về hưu khi mới gần 50 tuổi. Đó là những năm khó khăn của cả đất nước.Tôi lại làm một chân bảo vệ Báo Sài Gòn giải phóng để có thêm tiền trang trải cuộc sống. Lúc này, sau bao năm vợ Bắc chồng Nam, tôi mới có dịp sống bên vợ con.

Nghĩa vợ chồng như bát nước đầy

Cả một đời trai trẻ trong chiến trường, tôi đã phải sống xa vợ con. Khi về hưu, được sống bên vợ, tôi mới nghĩ đến chuyện bù đắp nghĩa cho vợ. Lúc này, tôi chẳng còn thanh xuân nữa và ngày lấy nhau chúng tôi chỉ theo xếp đặt của gia đình. Nhưng phải vất vả lắm chúng tôi mới được đoàn tụ bên nhau, bởi chuyện hộ khẩu, nhà cửa quá khó khăn. Cuối cùng, tôi quyết định: nếu không thể đưa vợ về Sài Gòn thì chúng tôi cùng nhau lên Kon Tum vì E 28 F1O đang đóng quân ở đó, tôi nhất định được E28 F10 Quân đoàn 3 giúp đỡ.

image01
Ông Đại tá Trần Xuân Thống (bên trái) và Ông Trung tướng Nguyễn Quốc Thước (bên phải) tại  buổi Gặp mặt bạn chiến đấu Trung đoàn 28 – F10 nhân dịp kỉ niệm 45 năm ngày thành lập Trung đoàn

Cuộc đời tôi, lúc trai trẻ chỉ lo chuyện xã hội, giờ mới sống cuộc sống gia đình, rõ ràng là hạnh phúc thật nhưng sao lắm mối gian truân. Tuy vậy, mỗi năm, ngày cuối năm tôi cùng vợ đi xem đường hoa Nguyễn Huệ Quận 1. Ngày đầu xuân, đôi vợ chồng lại dung dăng, dung dẻ đi hội chợ hoa Tao Đàn. Ngày đầu năm là ngày quan trọng nhất, tôi luôn dành cho vợ. Ngày 8/3, 20/10… tôi có hoa tươi, quả ngọt tặng vợ. Thú vị nhất là đưa vợ đi Đầm Sen, chúng tôi cùng ngồi trên chiếc đu quay cao nhất để ngắm thành phố…  Đó là cách tôi bù đắp tuổi xuân mòn mỏi đợi chờ cho vợ. Tuy nhiên, nói là bù đắp nhưng cũng chỉ vậy thôi, bởi cuộc sống của chúng tôi lúc đó chẳng khá giả gì.

Nhưng rồi, tôi cũng không thể cùng vợ du xuân vãn cảnh hay ngồi đu quay nữa. Năm năm trước, vợ tôi bị tai biến. Bà ấy không làm được gì, chân tay đầu óc lơ ngơ, và có hai năm bà phải nằm hẳn. Mọi việc trong nhà và chăm vợ, một tay tôi … Rồi sau này, bà ấy cũng có thể ngồi dậy được nhưng chẳng làm được gì. Các con đã ở riêng, ông bà lo lắng cho nhau thôi. Thế là, từ chợ búa, nấu ăn, giặt giũ cho đến chuyện ma chay hiếu hỉ, quét dọn, trồng cây… một tay tôi cả. Bà ấy còn phải vô viện một tuần một lần để thuốc thang và khám chữa. Tiền bạc cũng tốn kém, vất vả vô cùng. Nhưng quy luật của tạo hóa, sinh lão bệnh tử, có ai cưỡng lại được mệnh mình đâu.

Phần tôi, trước đây tôi đã từng học nhân điện, đi đến khu vườn kì lạ ở Long An, mong tìm kiếm liệu pháp cải thiện sức khỏe vì sức khỏe của tôi cứ ngày một yếu dần. Đến năm 2014 tôi không chạy xe máy được nữa, đi đâu phải có người chở.

Và rồi, ba năm chiến đấu ở mặt trận Khe Sanh (đường 9 Quảng Trị) , Làng Vây, 7 năm chiến đấu ở mặt trận Tây Nguyên, nơi trung tâm chất độc hóa học Mỹ nên trong người tôi mang nhiều thứ bệnh. Cộng thêm tôi bị huyết áp cao, bị thoái hóa đốt sống, thoát vị đĩa đệm. Bác sĩ khuyên tôi mổ nhưng nói trước là hiệu quả chỉ là 50/50.

Tôi quyết định không mổ, vì nếu tình cảnh tệ hơn thì tôi không lo cho mình và cho vợ được. Hơn nữa, vợ tôi là nông dân, bà không có chế độ bảo hiểm như tôi nên thuốc thang, chạy chữa cho bà ấy rất tốn kém. Tôi phải tiết kiệm từng đồng tiền hưu để lo chi phí sinh hoạt bình thường cho 2 ông bà và thuốc thang cho vợ. Mặc dầu, tôi đã phải bán mảnh đất phía sau nhà để dành, gửi tiết kiệm, ông bà tiêu phần lãi, phần gốc thì lo hậu sự về sau cho vợ… nhưng do vợ tôi ốm đau lâu dài nên các chi phí hiện nay thật sự rất tốn kém.

Số tiền tiết kiệm cứ mòn dần rồi kiệt quệ, và tôi bắt đầu lo lắng. Đời lính gian khổ thiếu thốn đã quen nhưng tuổi già không như lúc trẻ. Rồi không phải chỉ lo cho mình mà còn trách nhiệm với bao nhiêu người trong gia đình nữa. Tôi, một đại tá quân đội với bao chiến công oai hùng năm xưa, với tấm huy hiệu 50 năm tuổi Đảng, nhưng giờ đây trước mối lo lắng thường nhật, trong vai một người chồng, người cha và trước cơn đau đớn do bệnh tật của chính bản thân mình, tôi đành bất lực. Đã nhiều đêm, một người lính can trường như tôi đã phải ứa nước mắt, vì thương mình, vì xót vợ, vì loay hoay trước một mớ bòng bong chưa biết đi đâu để kêu cầu, làm gì để thoát khỏi bệnh tật bây giờ….

May mắn bất ngờ được Thần Phật hiển linh cứu độ

Tháng 9 năm 2014, đang trong lúc buồn bã, suy tính luẩn quẩn với trăm mối lo ngại thì chị gái tôi ở Vinh Nghệ An gọi điện hỏi thăm. Biết những băn khoăn của tôi, chị đã giới thiệu với tôi về một môn khí công tu luyện của Phật gia. Chị nói ở thành phố Vinh  bây giờ nhiều người tu luyện theo môn khí công này và đã có những lợi ích bất ngờ. Thay đổi rõ nhất đối với những người tập luyện môn khí công này là vấn đề sức khỏe. Chị bảo, sau khi tập luyện, nhiều người đã khỏi bệnh, kể cả những bệnh cực kỳ nan giải mà không tốn một xu tiền thuốc. Chị gửi cho tôi quyển sách có tựa đề “Chuyển Pháp Luân” và dặn tôi nên đọc hàng ngày.

Trong lúc đang bối rối, tôi đã đọc cuốn sách như người sắp chết đuối vớ được cọc, và vô cùng tâm đắc với nội dung của sách. Đời lính, đời binh ngũ, đời học hành, tôi đã đọc nhiều sách nhưng tôi nhận thấy đây chính là quyển sách mà tôi tâm đắc nhất. Bởi vì quyển sách dạy người ta chữ Nhẫn. Mà chữ Nhẫn là chữ hay nhất và huyền diệu nhất để người ta sống trên đời, là bí quyết của mọi thành công, sẽ biến nguy thành an, biến xấu thành tốt.

Quyển sách cũng lý giải cho tôi nhiều điều, từ những việc tưởng đơn giản như hóa giải những mâu thuẫn trong mình và những người xung quanh tới những vấn đề cao thâm và sâu sắc hơn như sự phát triển của vũ trụ và lịch sử loài người. Tôi đã tìm thấy chân lý cuộc đời mình. Tôi lý giải được vì sao chiến tranh ác liệt, tôi vào sinh ra tử mà chỉ bị thương chứ không tàn phế hay hi sinh như số đông đồng đội tôi mà vẫn bình an trở về…Tôi cũng đã hiểu được những thứ mà tôi có được trong đời này, kiếp này cũng là kết quả của phúc đức hay nghiệp duyên từ bao kiếp mà bản thân tôi và dòng họ tôi tích được hay gây nên.

 image00.png
Ông Đại tá Trần Xuân Thống đang luyện bài công Pháp số 5 (một trong 5 bài công Pháp của môn tu luyện Phật gia Thượng thừa Pháp Luân Đại Pháp)

Theo lời khuyên của chị gái, hàng ngày tôi đọc sách và luyện 5 bài công Pháp. Chỉ trong một thời gian rất ngắn, tôi đã đạt được những kết quả không ngờ. Tôi khỏe mạnh trở lại và lại có thể chạy xe máy đi đó, đi đây. Mọi đau đớn giày vò của  bệnh tật  đã biến mất. Tôi không còn cảm thấy buồn rầu trong tâm, không lo lắng gì về bệnh tật, hay những vướng mắc của cuộc đời của mình nữa.

Tuyệt vời hơn nữa là câu chuyện của vợ tôi. Tôi khuyên bà ấy học Pháp Luân Đại Pháp giống như tôi. Lúc đầu, bà không tự đọc được nên chỉ nghe các bài giảng về Pháp Luân Đại Pháp thôi. Nhưng cũng trong một thời gian rất ngắn, vợ tôi nhanh chóng hồi phục. Bà ấy có thể đi lại, làm việc nhà, từ tưới rau đến quét nhà, nấu nướng và đặc biệt là không cần thăm viếng bệnh viện nữa.

Sau đó, là khoảng thời gian đáng ghi nhớ nhất trong cuộc đời của chúng tôi: đến lượt vợ tôi không cần đến thuốc nữa. Điều này, có thể đối với một người bình thường là quá đỗi bình thường, nhưng với chúng tôi thì đó chính là một thay đổi lớn, một thay đổi then chốt nhất, bởi chúng tôi không cần phải chi một khoản tiền lớn hàng ngày như trước đây vào chuyện thuốc men, thăm khám bệnh nữa. Hàng tuần tôi không phải lo gọi con về chở mẹ đi viện, chúng tôi cũng không còn trở thành gánh nặng cho nhau. Chắc các bạn có thể tưởng tượng ra nỗi vui sướng của vợ chồng chúng tôi hiện nay. Thay vì lo lắng cho bệnh tật và tuổi già, giờ đây, vợ chồng chúng tôi cùng đọc sách, cùng luyện tập, cùng nhau chia sẻ để giúp người, giúp mình….

image04
Vợ chồng ông Đại tá Trần Xuân Thống đang đọc Chuyển Pháp Luân – cuốn sách chỉ đạo cho sự tu luyện của Pháp Luân Đại Pháp

Trước đây, tôi vẫn nuôi oán giận trong lòng với nơi tôi về nghỉ hưu (Trường Chuyên gia quân sự 481) Tôi cảm thấy sự bất công dồn nén trong lòng. Bây giờ tôi theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn nên tha thứ cho người để lòng nhẹ vơi. Mỗi khi đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân tôi lại thấy lòng thanh thản biết bao nhiêu. Hàng ngày tôi vui luyện công với mọi người ngoài công viên, đọc sách và thiền thêm ở nhà.

Trong tôi, tôi vẫn nhớ đến những kỉ niệm đời lính với những chiến công oai hùng khi xưa, nhớ đến những người đồng đội đã vào sinh ra tử cùng với mình, những người đã ngã xuống cho đất nước thanh bình, Tôi vẫn rất tự hào và quá đỗi mừng vui khi gặp lại những đồng đội cũ: thủ trưởng của tôi Trung tướng Nguyễn Quốc Thước (nguyên Tư lệnh quân khu 4); Đại tướng Đỗ Bá Tỵ (nguyên Tổng tham mưu trưởng, hiện là Phó Chủ tịch Quốc hội) vẫn gọi tôi là thủ trưởng; Thiếu tướng Nguyễn Thế Thức (Phó giáo sư tiến sĩ, Phó hiệu trưởng Trường Lục quân 2) … vẫn gọi tôi là thầy. Có thể đồng đội tôi, bạn bè tôi sẽ đọc những dòng tâm sự này của tôi, biết đâu, chúng tôi vẫn còn giúp ích cho nhau, tôi sẽ giúp họ cùng luyện công, học Pháp…. Tôi mong như thế, bởi niềm vui được Phật Pháp cứu độ thoát khỏi cảnh buồn bực về cuộc đời cũng như nỗi đau đớn về bệnh tật của chúng tôi hiện chẳng bút nào tả nổi.

image05
Vợ chồng ông Đại tá Trần Xuân Thống được tận hưởng cuộc sống thân tâm an thái sau khi đắc Pháp

Và lời chân thành nhất, tự hào nhất từ trong sâu thẳm trái tim tôi mà tôi muốn nói đến giờ đây là lời cảm tạ với muôn vàn thành kính của vợ chồng chúng tôi dâng lên Ông Lý Hồng Chí – Người sáng lập Pháp môn Pháp Luân Đại Pháp, tác giả của cuốn Chuyển Pháp Luân, Người mà chúng tôi coi là Người Thầy đáng kính và vĩ đại nhất, là Thần Phật hiển linh trong đời thường, đã cho vợ chồng tôi cuộc sống an vui cả thân và tâm mà cho đến tận bây giờ, nhờ đắc Pháp mà chúng tôi mới được hưởng.

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày  01 tháng 11 năm 2016

Đại tá Trần Xuân Thống (Điện thoại: 0987914379)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Trải nghiệm phi thường của nữ nhà báo tìm lại đôi mắt sáng khi cận kề bóng tối vĩnh viễn…

 
chi-phuong-nha-bao-1-674x400.jpg

Chị Phượng sau khi bình phục khỏi bệnh nan y

Khi tôi chữa khỏi một bệnh này, thì lại có những bệnh khác đến, nguy hiểm và vô phương cứu chữa không kém. Khi đối diện với nguy cơ bị mù như bác sĩ nói, tôi thấy mọi thứ như vậy là quá đủ đối với tôi rồi. Tôi nghĩ là tôi không đủ sức để chịu thêm một căn bệnh nan y nào nữa..”

Đó là lời tâm sự về quãng đời triền miên trong bệnh tật của chị Phượng, người từng là nữ nhà báo tự tin, năng động. Không khi nào chị ngờ rằng bản thân mình lại có ngày rơi vào trầm cảm, tuyệt vọng vì sức khỏe bị hủy hoại, thính giác suy giảm, mắt bị mờ dần không rõ nguyên nhân. Nhưng trong tận cùng của vô vọng, chị đã tìm thấy con đường thay đổi hoàn toàn sức khỏe, tinh thần và lẽ sống của cuộc đời mình. Chị là minh chứng về những điều kì diệu trong cuộc sống mà Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn cùng chia sẻ với bạn đọc.

Tận cùng của tuyệt vọng và ánh sáng phía cuối đường hầm

PV: Chào chị, được biết chị đã từng trải qua những ngày tháng tuyệt vọng vì nhiều căn bệnh vô phương cứu chữa liên tiếp đến… Chị có thể chia sẻ về quãng thời gian đó được không?

Đó là một quãng đời ám ảnh mà giờ nghĩ lại tôi vẫn không tin được là nó bắt đầu và đày đọa tôi nhiều năm trời như thế. Nhiều năm trước, tôi bị lao phổi. Đó là một căn bệnh thật đáng sợ, vì mỗi lần điều trị kéo dài rất lâu, thường là 1-2 năm và rất dễ bị tái phát, bị nhờn thuốc, lần sau phải dùng liều cao hơn, độc tính hơn, và lâu hơn lần trước. Tôi phải uống 5-8 loại kháng sinh, khoảng 30 viên thuốc 1 ngày, tất cả đều thuộc bảng độc dược, không thể mua được ở bất kỳ hiệu thuốc nào. Uống thuốc xong là tôi bị say, nằm mê man. Chưa kể là tôi phải tiêm kháng sinh liều cao suốt 6-12 tháng mỗi lần điều trị, tiêm nhiều đến mức về sau tôi có thể tự tiêm cho mình.

Do sử dụng thuốc quá nhiều trong thời gian dài, tôi bị ngộ độc dẫn đến thính giác suy giảm, phải sử dụng tai trợ thính. Các cơ quan nội tạng bị ảnh hưởng. Thận, gan rất kém. Những bệnh như viêm xoang mãn tính, huyết áp thấp, trào ngược thực quản, đau bụng kinh dữ dội… đối với tôi trở thành vặt vãnh. Tôi thường xuyên phải dùng thuốc giảm đau liều cao và có lần còn phải đi cấp cứu.

Chi phí cho bệnh tật cực kỳ tốn kém, tiền mua thuốc hàng tháng tốn hàng chục triệu đồng. Bố mẹ tôi tìm đủ mọi cách để chạy chữa cho tôi, lễ bái cầu cúng, mỗi lần vài triệu đến vài chục triệu. Căn nhà hiện nay tôi đang ở là căn hộ thứ 6 mà gia đình tôi đã chuyển trong vòng gần chục năm ở Hà Nội. Cứ đi cúng bái, người ta bảo do đất cát không tốt, bố mẹ tôi lại chuyển nhà với hy vọng mảnh đất mới sẽ tốt hơn cho tôi. Mẹ tôi gần như trở thành người của nhà chùa, ngày ngày ra lễ lạt cầu kinh. Nhưng bất chấp mọi nỗ lực của bố mẹ, tôi vẫn triền miên chìm trong bệnh tật.

Mệt mỏi và tuyệt vọng, cuộc sống đối với tôi là điều gì đó xa lạ vì tôi thấy tôi yếu đến nỗi không thể chạm vào nó. Thường xuyên mất ngủ trắng đêm trong nhiều tháng, để nhắm mắt được một chút xíu tôi phải uống từ 6-10 viên thuốc ngủ, đến độ tôi phải đi mua thuốc ngủ ở các tiệm thuốc khác nhau vì mua nhiều quá ở cùng một chỗ thì họ sẽ không bán. Giấc ngủ do thuốc cũng kinh hoàng chẳng kém gì việc mất ngủ cả.

Bệnh tật lâu ngày khiến tôi vô cùng yếu, không thể làm các việc như người bình thường. Bố mẹ phải giúp tôi làm việc nhà vì tôi lúc nào cũng mệt, phải nằm nghỉ. Tôi không đi được xe máy, cứ đi là cảm giác lục phủ ngũ tạng lung lay hết cả. Mẹ tôi đã nhiều tuổi, không quen đường xá đông đúc ở Hà Nội nhưng đi đâu cũng phải chở tôi. Tôi rơi vào trầm cảm nặng vì tuyệt vọng khi nhìn thấy cuộc đời quá chừng tăm tối và không có hy vọng gì hết.

PV: Trong những năm tháng bệnh tật đó thì công việc của chị thế nào?

Tôi phải nghỉ làm gần 4 năm để chữa bệnh. Sau khi điều trị xong căn bệnh lao phổi, tôi bắt đầu đi làm trở lại. Đi làm với mọi người là chuyện bình thường nhưng với tôi, đó là một nỗ lực không hề nhỏ. Nhưng chỉ vài tháng sau khi đi làm, mắt tôi đang từ 10/10 tự dưng bị mờ dần đi. Khi tôi đi khám, thì hầu như không có tổn thương hay bất thường gì ở mắt hết. Nhưng thị lực thì lại giảm đi nhanh chóng. Sau 2 tháng, mắt tôi chỉ còn dưới 1/10.

Lúc đó mắt tôi mờ lắm và tôi thật sự rất hoảng sợ. Thậm chí những vấn đề sinh hoạt hằng ngày đối với tôi cũng khó khăn: Do thị lực kém và rối loạn sắc giác, nhìn màu cũng không đúng, tôi không phân biệt được cái loại thực phẩm, rau cỏ. Khi tôi nấu ăn, vì không nhìn rõ màu nên món ăn toàn bị hỏng. Tôi không dùng được điện thoại. Đi ngoài đường, thậm chí tôi còn không phân biệt được đèn xanh đèn đỏ và phải nhờ người khác nhìn hộ số xe buýt.

Tôi đã gặp các bác sĩ đầu ngành ở Viện mắt Trung ương, và do có người nhà là bác sĩ ở bệnh viện Việt Đức, tôi còn được gặp một giáo sư thần kinh học hàng đầu của Pháp khi bác ấy sang Việt Nam điều trị tình nguyện cho một vài trường hợp cá biệt. Những bác sĩ được giới thiệu là giỏi nhất, tuy nhiên họ đều bất lực không tìm ra bệnh của tôi và vì thế không có phương án điều trị. Họ nói tôi mắc phải một hội chứng hiếm gặp trên thế giới, mà theo đó thì người ta tự dưng bị mù không rõ nguyên nhân.

Trong nhiều năm, tôi chìm đắm trong bệnh tật triền miên không dừng lại. Khi bệnh này qua thì lại có những bệnh khác đến, nguy hiểm và vô phương cứu chữa không kém. Lúc đối diện với nguy cơ bị mù như bác sĩ nói, tôi thấy mọi thứ như vậy là quá đủ đối với tôi rồi. Tôi nghĩ là mình không đủ sức để chống chọi và chịu đựng thêm một căn bệnh nan y nào nữa. Tôi thấy một người như mình sống trên đời cũng không có ích gì cả. Lúc đó ý nghĩ duy nhất chỉ là nếu tôi tự kết thúc cuộc đời ở đây thì bố mẹ tôi sẽ ra sao. Gia đình tôi có hai anh em, anh trai tôi đã mất 10 năm trước và giờ đây tôi là niềm hy vọng duy nhất còn lại của bố mẹ..

PV: Và rồi…?

Khi bắt đầu không nhìn được văn bản, tôi viết đơn xin nghỉ làm thời gian dài để chữa bệnh. Nhưng do tôi mới vào cơ quan nên lãnh đạo chưa phê duyệt. Trong thời gian đó, một bạn đồng nghiệp đã giới thiệu cho tôi môn khí công thuộc trường phái Phật gia, có tên là Pháp Luân Đại Pháp. Cô ấy nói đây là môn khí công gồm có 5 bài tập luyện nhẹ nhàng rất tốt cho sức khỏe, và những bài giảng về tu sửa tâm tính theo các nguyên lý Phật Pháp. Chuyển Pháp Luân là cuốn sách chỉ đạo chính, ngoài ra còn một số cuốn nữa.

Nhưng vì lúc đó không nhìn được chữ, nên tôi không thể đọc được cuốn sách đó. Tôi đem sách về nhà nhờ bố tôi đọc hộ và ghi ra những ý chính cho tôi. Tuy nhiên bạn đồng nghiệp nói là tôi cần đọc toàn bộ cuốn sách đó và bạn ấy nghĩ ra cách là tải cuốn sách từ trên mạng xuống rồi in ra với chữ thật to, cỡ chữ 32, mỗi bài giảng là một quyển để tôi có thể đọc được.

Bạn ấy nói tôi cứ đọc đi rồi thì mắt tôi sẽ nhìn lại được. Thực ra lúc đó tôi cũng không để ý câu nói đó vì tôi chẳng tin là đọc một cuốn sách có thể khiến cho tôi khỏi bệnh. Tuy vậy, bởi vì khi chưa đọc được cuốn sách đó, tôi có nghe bạn ấy nói qua về nghiệp và đức, tôi thấy rất hay. Đó chính là những điều tôi đã tìm hiểu mấy năm qua mà không có câu trả lời thỏa đáng. Tôi hỏi bạn ấy là thế thực ra thì cuốn sách này viết về cái gì. Bạn ấy nói cuốn sách thực chất như là một cuốn kinh Phật, nhưng được viết bằng ngôn ngữ hiện đại cho người hiện đại có thể hiểu được. Trong đó dạy về các nguyên tắc sống chiểu theo đạo lý Chân, Thiện, Nhẫn của Phật Pháp, Nghe bạn ấy nói thế, tôi cảm thấy chấn động vô cùng.

“Ba tiếng Chân-Thiện-Nhẫn như một luồng sáng chiếu rọi suốt bao nhiêu năm tháng đã qua của cuộc đời, và lần đầu tiên, tôi có thể hiểu nguyên do của những khổ đau trong cuôc đời mình, đó đơn giản là vì tôi đã chưa thực sự sống theo đạo lý Chân – Thiện – Nhẫn mà thôi. Nó như một sự khởi đầu của giác ngộ Phật Pháp

PV: Rồi chị đã đọc sách?

Tôi đã đọc các cuốn sách mà bạn đồng nghiệp in cỡ chữ 32 đó trong vài tuần. Sau đó, có một hôm tôi cần phải tìm một cuốn sách cũ. Tôi lấy kính lúp ra soi vì khi bình thường, nếu muốn nhìn được chữ thì tôi phải dùng một cái kính lúp. Lúc đó tôi chợt phát hiện ra rằng mắt tôi nhìn tốt hơn khi không dùng kính lúp. Tôi lấy cuốn sách Chuyển Pháp Luân cỡ chữ nhỏ ra đọc thì thấy mình có thể đọc một mạch một cách bình thường, rõ ràng, không nhức mỏi chút nào cả. Thật không thể tin là mắt tôi có thể hồi phục nhanh chóng như vậy được.

Chị Phượng đang đọc sách Chuyển Pháp Luân Chị Phượng đang đọc sách Chuyển Pháp Luân

PV: Sau một thời gian ngắn mắt chị có thể nhìn lại được?

Vài ngày sau khi được giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp, tôi cùng mẹ tôi ra công viên gần nhà vì có điểm luyện Pháp Luân Đại Pháp ở đó, các học viên hướng dẫn mẹ con tôi rất tận tình. Cảm nhận thiện tâm và sự từ bi của những người luyện tập môn này khiến tôi xúc động và có thêm động lực để kiên trì luyện tập.

Mỗi ngày tập 5 bài công pháp nhẹ nhàng, tĩnh lặng, tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm, tràn đầy năng lượng, sảng khoái, tinh thần phấn chấn, vui vẻ và tôi có thể làm rất nhiều việc trong ngày cho đến khuya. Tôi đã có thể đi làm lại được bình thường, không cần phải xin nghỉ nữa, và đến giờ đã là hơn một năm rưỡi mà tôi chưa phải nghỉ ốm một ngày nào cả.

Chị Phượng đang luyện tập bài thiền định của Pháp Luân Công Chị Phượng đang luyện tập bài thiền định của Pháp Luân Công

PV: Ngoài trải nghiệm kỳ diệu là mắt sáng trở lại, còn các bệnh tật khác của chị thì sao?

Ngoài việc mắt nhìn lại được, sức khỏe tôi trở nên tốt đến ngạc nhiên. Kể từ ngày tập luyện tôi không còn phải dùng một viên thuốc nào nữa. Bệnh lao phổi không tái phát trở lại. Sức khỏe của tôi hiện nay thậm chí còn tốt hơn rất nhiều so với những người xung quanh, tôi có thể làm được mọi việc kể cả mang vác nặng. Từ khi luyện tập, tôi có thể đi xe máy khắp thành phố mà không có chút nào sợ hãi cả. Tôi thấy mọi người xung quanh tôi hay kêu mệt, tôi thì gần như hiếm khi nào thấy mệt mỏi.

Hiện nay còn lại duy nhất là thính lực nhưng chưa hoàn toàn trở lại bình thường như trước, mặc dù từ khi tập luyện tai tôi đã nghe tốt hơn và không còn phải dùng máy trợ thính nữa. Tôi hiểu rằng để đạt được trạng thái hết bệnh, tôi cần phải tiếp tục đề cao tâm tính hơn nữa theo tiêu chuẩn Chân Thiện Nhẫn, tiếp tục thanh lọc cơ thể và bỏ đi những thứ xấu nhiều hơn nữa..

PV: Ý chị là, việc khỏi bệnh qua luyện tập môn Pháp Luân Đại Pháp còn phụ thuộc vào việc tu sửa tâm tính?

Đúng vậy, Pháp Luân Đại Pháp là môn tu luyện cả thân lẫn tâm. Khi đọc các bài giảng của Sư phụ Lý Hồng Chí (người sáng lập môn Pháp Luân Công –PV), tôi hiểu ra rằng vật chất và tinh thần là một. Nếu bạn chỉ tập động tác mà tâm bạn vẫn chứa đầy những mưu toan, hay những suy nghĩ xấu về người khác, hoặc những cảm xúc tiêu cực, hành vi và suy nghĩ trái với Chân -Thiện- Nhẫn, thì không có tác dụng gì cả và bệnh của bạn cũng không khỏi được. Cơ thể của bạn chỉ có thể được thanh lọc và trở nên khỏe mạnh khi bạn thực sự giác ngộ và tâm hồn bạn được đồng hóa với đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn vốn là đạo lý quan trọng nhất chỉ đạo người tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp. Cũng có những người luyện lâu mà bệnh của họ cũng không được, vì họ không thực sự hiểu được đạo lý này và không tu tâm theo những lời chỉ dạy trong sách… Tinh thần không cải biến thì thể trạng cũng khó có thể biến đổi, sức khỏe cơ thể sẽ phụ thuộc nhiều vào sức khỏe tinh thần, điều này tôi thấy khoa học hiện đại cũng đã minh chứng được rồi…

Chị Phượng (bên phải) cùng bạn trong trang phục áo dài truyền thống. Chị Phượng (bên phải) cùng bạn trong trang phục áo dài truyền thống.

Sống trong Chân Thiện Nhẫn là trải nghiệm diệu kỳ

“Nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn như ánh sáng của một buổi ban mai rực rỡ khiến cuộc đời tôi sáng bừng lên kể từ đó. Tôi xúc động phát khóc vì tôi đã biết từ nay tôi cần phải sống như thế nào…”

PV: Vậy tâm tính của chị đã thay đổi thế nào từ khi theo tập Pháp Luân Đại Pháp?

Trước kia, khi người khác nói lời khó nghe, nhiếc móc hay cười nhạo, vì tai mắt tôi kém, tôi thường cam chịu không phản ứng lại nhưng trong lòng tôi thấy căm ghét họ ghê gớm. Nay tôi hiểu rằng dù họ đối xử không tốt với tôi, nhưng cũng không nên vì thế mà oán giận hay căm ghét họ. Nếu làm vậy thì tâm tính tôi cũng đâu có tốt đẹp gì, vả lại đó cũng đều là duyên nợ. Có thể tôi đã nợ họ, mà có nợ thì phải trả mà, khi hiểu thế rồi thì mình sẽ không oán người, trách đời nữa. Tôi hiểu rằng chỉ có sự bao dung mới có thể hóa giải những ân oán bao đời mà thôi. Nói thì dễ, nhưng đó là một quá trình không dễ dàng, tôi cứ kiên trì đọc các bài giảng của Sư phụ (thầy Lý Hồng Chí – PV), dần dần tôi cảm thấy nội tâm của mình trở nên an hòa, nhẹ nhõm không ngờ. Thậm chí, bất kì khi nào bị đối xử không tốt, tôi lập tức phải xem lại mình, tìm xem tôi còn tâm nào chưa đúng mà họ đối xử với tôi như vậy.

PV: Tìm lỗi ở bản thân trong mọi tình huống?

Đúng vậy. Tôi luôn nhớ Sư Phụ giảng rằng: khi gặp vấn đề thì phải nhìn vào bên trong, tự xét xem bản thân mình còn tâm xấu nào chưa buông bỏ được khiến sự việc thành ra như thế, vì mọi chuyện xảy đến đều không phải là vô duyên vô cớ, mà là để con người tự xét xem mình sai ở đâu, mình chưa làm đúng ở chỗ nào, để lần sau làm tốt hơn nữa. Thay vì đổ lỗi và oán giận, phải lấy thiện tâm mà đối đãi với mọi người, có như vậy tâm hồn mới nhẹ nhàng, thuần tịnh được. Thậm chí là kể cả khi người khác có sai, thì mình cũng chỉ để tâm sửa bản thân mình cho tốt, thay vì dằn vặt lỗi sai của người khác. Cảnh tại tâm, tâm mình có thay đổi thì hoàn cảnh xung quanh mới cải biến được. Việc ấy dẫu không dễ dàng nhưng những ai làm được điều đó rồi mới thấy mở ra trước mắt mình một cảnh giới tinh thần hoàn toàn khác. Trong đó không có chỗ cho sự oán hận, trách móc, hay đổ lỗi mà chỉ có tâm hồn vị tha, an hòa, tĩnh tại.

PV: Những người thân, bạn bè, đồng nghiệp quanh chị có cảm nhận thế nào về sự thay đổi của chị?

Trước đây trong mắt bạn bè, gia đình, tôi vốn nổi tiếng là người cực đoan, yêu ghét thái quá, cực kì cá tính, lập dị, suy nghĩ và làm những việc khác người. Tôi thậm chí còn cho rằng đó mới chính là tôi. Sau khi tu tập, tôi thấy đó đều là những trạng thái không đúng đắn, chính là một trong những nguyên nhân khiến tôi tạo nghiệp và bị bệnh. Những lời dạy về đạo đức làm người và đức hạnh của người phụ nữ mà Sư phụ giảng đã khiến tôi vô cùng xúc động. Và thực sự là ngay lập tức, tôi từ bỏ hoàn toàn con người cá tính lập dị trước đây. Tôi hạnh phúc khi tìm thấy mình trong sự nữ tính, dịu dàng vốn là bản tính nguyên sơ của người phụ nữ.

Giờ đây, tôi thấy lòng thanh thản, nhẹ nhàng, chưa bao giờ tôi cảm nhận rõ ràng rằng hạnh phúc hóa ra chính là tự trong tâm của mình chứ không phải ở hoàn cảnh bên ngoài đem lại – trong sự trở về với bản tính thiện lương nguyên sơ mà có lẽ mình đã từng có và đã mất đi trong những năm tháng đầy biến loạn của cuộc đời.

Phượng Chị Phượng không những tìm lại được thị lực, sức khỏe, mà còn tìm được sự thanh thản trong tâm hồn của mình.

PV: Tôi được biết những người tu luyện môn này bị đàn áp rất ghê gớm ở Trung Quốc, tại sao chị không chọn một môn tu luyện đơn giản hơn?

Thứ nhất, trên thế giới chỉ có Trung Quốc là đàn áp Pháp Luân Đại Pháp, mà mọi chuyện cũng phải sớm kết thúc rồi. Học viên Pháp Luân Đại Pháp vẫn có ở khắp nơi trên thế giới và họ được ủng hộ, khuyến khích luyện tập. Vì sao? Vì họ trở thành những công dân tốt hơn hơn, mỗi công dân đều Chân hơn, Thiện hơn, Nhẫn hơn thì chẳng phải là điều tốt đẹp cho các chính phủ và cả xã hội hay sao?

Tại sao tôi chọn Pháp Luân Đại Pháp mà không phải là môn khí công nào khác? Các môn khác kể cả yoga, thái cực quyền… không có phần giảng về tâm tính. Còn Pháp Luân Đại Pháp là môn khí công giảng cả về luyện động tác và tu tâm tính, vì vậy mới có chuyển biến kỳ diệu về sức khỏe. Tôi hiểu rằng tâm mới là gốc rễ của mọi vấn đề. Mọi việc không thể cải biến nếu tâm của mình không thay đổi.

Xã hội ngày nay, người ta cầu khấn để có sức khỏe, tiền tài, phước lộc. Hạnh phúc đâu phải dễ dàng do cầu mà có được. Tôi đã thấy không biết bao người, có cả kho tiền, hay đi cầu cúng khắp nơi, muốn đổi lấy sức khỏe và tính mạng hay hạnh phúc nhưng nào có được. Nếu nhân tâm không đổi thì mọi truy cầu chỉ là vô nghĩa. Tôi hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự chân chính trong những triết lý chỉ đạo tu luyện của môn Pháp Luân Đại Pháp.

PV: Cảm ơn chị đã chia sẻ câu chuyện rất dài và giúp tôi hiểu thêm về môn tu luyện này. Chúc chị đạt được nhiều thành tựu mới trên con đường thực hành Chân-Thiện-Nhẫn. Hi vọng những chia sẻ của chị có thể thắp lên niềm tin cho mọi người về những điều kì diệu trong cuộc sống.

***

Share this post


Link to post
Share on other sites

Căn bệnh “Không thuốc nào chữa khỏi” cuối cùng cũng đã rời xa tôi
Chia sẻ của bạn Nguyễn Thu Trang – ĐT: 01672 647 475
------------
Tôi bị Lupus ban đỏ hệ thống, một căn bệnh vốn không có thuốc chữa khỏi và tăng nặng theo từng đợt. Trong lúc tuyệt vọng nhất tôi vào internet và tình cờ thấy video hướng dẫn bài Công Pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã bắt chước tập theo. Tập xong tôi cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng, thoải mái vô cùng. Sau một tháng tôi dần khỏe lên, hiện nay sức khỏe tôi còn tốt hơn cả khi chưa bị bệnh.
Năm 2007 sức khỏe của tôi đột nhiên suy yếu không rõ lý do, bố mẹ đã đưa tôi đi khám từ bệnh viện Quân y đến bệnh viện Đa khoa tỉnh rồi lên bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện 108, bệnh viện 103. Ban đầu các bác sỹ đều chuẩn đoán tôi không sao; “không sao” nhưng cơ thể tôi cứ yếu mềm, không có chút sức lực, không cẩm nổi bát cơm, đi lại vài bước thì thở dốc, da và khớp đau rát, nổi ban đỏ, ngày nào cũng bị tiêu chảy.

Bố cõng tôi ròng rã khắp nơi để khám cho ra bệnh; người ta đi khám có bệnh thì lo lắng, thuốc thang, còn tôi đi khám không ra bệnh lại càng lo lắng hơn. Gia đình tôi buồn phiền, chán nản: “thôi bác sỹ cho cháu uống thuốc gì cũng được, còn hơn không làm gì mà sức cháu cứ đuối dần”.

Thân thể tôi cứ thế yếu mềm, không có một chút sức lực nào, đau nhức, mệt mỏi, thật không có từ nào diễn tả nổi. Đang ở lứa tuổi đầy nhiệt huyết, mang trong mình nhiều hoài bão, ước mơ muốn cống hiến cho xã hội, cho cộng đồng nhưng giờ đây, đến bát cơm tôi còn không cầm nổi để ăn, tôi không còn dám nghĩ đến tương lai. Tôi luôn tự hỏi “Tại sao lại xảy đến với tôi, tại sao tôi lại phải chịu nỗi đau như vậy trong khi tôi còn còn quá trẻ để chịu đựng việc này”. Những suy nghĩ không có lối thoát, những câu hỏi không có lời giải đáp cứ bủa vây trong tôi làm tính nết tôi trở nên khó chịu, hay bực dọc, cáu gắt, tôi khép lòng và ít trò chuyện với mọi người hơn.

Tây y không được thì chuyển sang Đông y, Nam dược, Ngoại cảm, Khí công trị bệnh. Cuối cùng, sau một năm trôi nổi, lang thang ở các bệnh viện, thầy lang, thầy cúng, các nơi trị bệnh, tôi cũng tìm ra bệnh. Bệnh viện Bạch Mai và nhà ngoại cảm đều đưa ra kết luận là tôi bị Lupus ban đỏ hệ thống, không có thuốc chữa khỏi, phải điều trị theo phác đồ và uống thuốc cả đời.

Bệnh này phát bệnh theo đợt, đợt sau nặng hơn đợt trước, uống thuốc chỉ có tác dụng ức chế, giảm bớt cơn đau. Uống thuốc tây thì đỡ đau chỗ này nhưng lại chuyển sang có vấn đề ở chỗ khác, thực phẩm chức năng thì dùng hàng thùng mà vẫn không có khá hơn. Thuốc của nhà ngoại cảm thì uống hàng bao cũng chỉ thấy mát người. Quãng đường để khám ra bệnh đã gian nan, quãng đường để chữa nó cũng gập ghềnh không kém.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, nghĩ mình không qua nổi, tôi đã có ý định viết thư để lại cám ơn gia đình, cám ơn bố mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng tôi cho đến ngày hôm nay, cũng là lời xin lỗi tới bố mẹ bởi từ khi sinh ra tôi chưa báo đáp cho bố mẹ được điều gì mà chỉ gây thêm khánh kiệt về tài chính, vất vả và đau buồn cho bố mẹ. Tôi đợi đến ngày sức tàn lực kiệt.

May thay trong những ngày đó, tôi có vào mạng internet và tình cờ thấy video hướng dẫn bài công pháp số 5 của môn Pháp Luân Đại Pháp, tôi thấy đẹp và bình yên lạ thường, tôi đã bắt chước Thầy ngồi và tập theo.

Như một phép lạ, khi tôi bắt chước Thầy tập xong bài 5 thân thể tôi cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái vô cùng. Từ đó, hằng ngày tôi đều mở video Sư Phụ tập 5 bài Công Pháp và bắt chước tập theo, ngày 2 lần sáng tối, đồng thời tôi cũng lên mạng tìm hiểu thêm và thấy có nhiều bài chia sẻ về tác dụng thần kỳ đối với khả năng trị bệnh của môn tập, tôi càng có thêm động lực và hy vọng về một cuộc sống không phải khổ sở vì bệnh tật.

Điều tuyệt vời nữa mà tôi nhận thấy là môn tập còn dạy người ta làm người tốt, hành xử theo CHÂN THIỆN NHẪN được viết trong cuốn sách Chuyển Pháp Luân. Khi đọc các bài giảng của Sư Phụ, tâm tôi cảm thấy sự an ủi vì biết được nguyên nhân vì sao mình bị bệnh, tôi thấy dễ chịu hơn khi biết được nguyên nhân đó. Tôi kết hợp đọc sách và luyện tập 5 bài hằng ngày. Cứ thế, sau 1 tháng tôi dần khỏe lên, tinh thần phấn chấn và cảm thấy bản thân không cần trợ giúp từ bất kỳ loại thuốc nào nữa, cũng nhận ra người tu luyện thì cần tiêu trừ bệnh tật thông qua tịnh hóa thân thể. Tôi chính thức không phải dùng thuốc từ đó cho đến nay và sức khỏe vô cùng tốt, tốt hơn cả lúc tôi chưa bị bệnh.

 Có một điều rất quan trọng nữa tôi muốn chia sẻ với các bạn:

Khi mới bắt đầu tìm hiểu và tập Pháp Luân Công trên mạng, bạn tôi có bảo tôi “đừng tập môn này, môn này bị đàn áp ở Trung Quốc đấy”, tôi mơ hồ không biết thông tin thế nào, cũng e ngại vì hai chữ “đàn áp”, nhưng lúc đó tôi cũng chẳng còn phương cách nào cứu chữa nữa và qua kiểm nghiệm ở chính bản thân mình, dù mới bắt chước tập thử đã thấy thân thể nhẹ nhàng, đầu không đau như trước, tôi quyết định tìm những người đã học môn này để hỏi và tìm hiểu thêm.

Thật may mắn, tôi đã không bỏ lỡ tia hy vọng và điều may mắn này. Nói ngắn gọn, Pháp Luân Công bị đàn áp ở Trung Quốc bởi 3 nguyên nhân cơ bản sau:

1. Lòng ghen ghét: Từ năm 1992 đến năm 1999 số người tham gia luyện tập đã là 100 triệu người, trong khi đó số Đảng viên chỉ có 60 triệu người (tức lớn hơn nhiều số Đảng viên), trong số Đảng viên này có 20 triệu người là học viên Pháp luân công. Điều này mang lại nỗi ghen ghét cho nhà lãnh đạo ở Trung Quốc lúc đó là Giang Trạch Dân.

2. Sự đố kỵ: Những ai tập Pháp Luân Công đều có một cuốn sách để đọc, đó là sách Chuyển Pháp Luân, đây là một cuốn sách về học thuật tu luyện khí công, giúp người ta nâng cao tâm tính. Giang Trạch Dân nhận thấy rằng các học viên đọc cuốn sách này rất xem trọng và tuân thủ theo sách rất nghiêm túc, trong khi đó các chính sách của Đảng đề ra lại không được quần chúng hưởng ứng quan tâm. Người ta ca ngợi Pháp Luân Công cùng Sư Phụ là Lý Hồng Chí giúp cải thiện sức khỏe mà chẳng có ai ca ngợi chức Tổng Bí Thư của ông ta, đã khiến sự đố kỵ trong Giang Trạch Dân dâng cao.

3. Mâu thuẫn về tư tưởng, ý thức hệ: Pháp Luân Công tin vào Thần Phật, sống hòa ái từ bi, không làm điều xấu còn ĐCSTQ không tin có Thần Phật, dùng bạo lực để cai trị dân, việc gì cũng dám làm.

Qua đây, tôi cũng muốn chia sẻ với các bạn khi mới biết về Pháp Luân Công và nghe về cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc hãy tự mình kiểm chứng, thông tin hoàn toàn công khai qua các trang mạng, tôi tin các bạn đều có chính kiến riêng của mình.

Ngày 21/7/2013 tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nhìn lại quãng đường đã đi qua, tất cả cảm xúc lại dâng trào trong tôi, khó có thể dùng lời nào để bày tỏ hết được lòng biết ơn với sự từ bi của Sư Phụ Lý Hồng Chí – Người đã cứu vớt tôi từ chỗ chết trở về mà tôi chưa một lần được gặp mặt nói lời cảm tạ.

Tôi tình nguyện hướng dẫn tất cả mọi người tập và tìm hiểu Pháp Luân Công. Tài liệu học chính của Pháp Luân Công là cuốn sách Chuyển Pháp Luân và video hướng dẫn 5 bài Công Pháp có thể tải miễn phí trên trang mạng phapluan.org hoặc các bạn trực tiếp liên hệ với tôi (Nguyễn Thu Trang – ĐT: 01672 647 475).

Chúc các bạn những điều tốt lành và đừng bỏ qua điều may mắn khi đã đọc bài chia sẻ này đến đây, hãy thử tìm hiểu xem biết đâu có thể tháo gỡ những khúc mắc khó khăn trong cuộc sống của các bạn.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Họa sĩ nổi tiếng Đỗ Mạnh Cương: Sức Khỏe của tôi tốt lên rõ rệt, bệnh Xương Khớp, Tim Mạch đã tiêu tan. Bây giờ đi bộ lên xuống bốn tầng cầu thang nhanh nhẹn, thoải mái - nhờ tu luyện Pháp Luân Công

Sinh năm 1940 tại Hà Nội. Ông là một họa sĩ quen biết của công chúng yêu nghệ thuật Việt Nam và những người sưu tập ở nước ngoài - Giảng viên của hai trường: Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội (1979-1990), Đại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh (1990-2001).

Họa sĩ Tô Ngọc Thành : “ Xu hướng sáng tác của họa sĩ Đỗ Mạnh Cương là hiện thực và hiện thực hiện đại. Phong cách sáng tạo của ông rất đa dạng, độc đáo.

Qua những tìm tòi, những thủ pháp, bố cục, màu sắc hoặc những mô-típ ký hiệu ngôn ngữ biểu đạt trong tranh của ông, người xem vẫn nhận ra một nội lực gần như thôi thúc trong nghệ thuật và phong cách xuyên suốt các tác phẩm của ông.

Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương cho ta một dự cảm, một phong cách nghệ thuật riêng, rất mới, tiếp cận và hòa nhập với một nền nghệ thuật hiện đại. “

Đến thăm ông, (số nhà 38, ngõ 31, phố Đội Nhân, Hà Nội) không ai nghĩ rằng ông đã 75 tuổi.

Dáng người chắc khỏe, giọng nói vang, trầm ấm, cởi mở, chân thành, giản dị.

Năm 1959 đi bộ đội và năm 1962 ra quân về làm công nhân nhà máy điện Yên Phụ, Hà Nội. Ở nhà máy, ông đã phát huy năng khiếu kẻ vẽ, phục vụ sản xuất và chiến đấu.

Năm 1966, nhà máy cho đi học Đại học Mỹ thuật (khóa 1966- 1970).

Ông được thành phố Hà Nội chọn cho đi học ở Liên xô cũ để về làm giám đốc Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô, nhưng ông đều từ chối vì còn nặng tình, nặng nghĩa với nhà máy, nơi ông đã trưởng thành và trở thành họa sĩ.

Năm 1979, trường đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội xin ông về làm công tác giảng dạy. Năm 1990, vào thành phố Hồ Chí Minh công tác, trường đại học Mỹ thuật TPHCM lại mời ông về giảng dạy môn cơ bản. Sau 20 năm giảng dạy hai trường đại học Mỹ thuật, về hưu năm năm 2001 ông chuyển ra Hà Nội để lo sức khỏe đã giảm sút rồi tiếp tục sáng tác.

Mặc dầu những năm còn đi làm, ông vẫn ý thức tập thể dục thường xuyên, tuy vậy, những năm gần đây, ông cảm thấy sức khỏe không tốt, không sáng tác đều.

May thay hơn một năm nay vợ con ông tu luyện theo Chân – Thiện – Nhẫn của Pháp Luân Công và luyện tập 5 bài công Pháp, ông hết sức ngạc nhiên và vui mừng thấy vợ con hết bệnh viêm mũi dị ứng, đau dạ dày, viêm đại tràng , tê thấp v.v.. mà không dùng bất cứ loại thuốc nào.

Ông đã theo tập cùng vợ con và thấy sức khỏe được tốt lên rõ rệt một cách nhanh chóng, bệnh xương khớp, tim mạch của ông …đã tiêu tan. Bây giờ đi bộ lên xuống bốn tầng cầu thang nhanh nhẹn, thoải mái.

Nhìn ông hiện nay, ai cũng chỉ đoán khoảng trên 60 tuổi. Da dẻ mịn hồng hào, tác phong nhanh nhẹn. Từ khi bắt đầu tập luyện khí công cho đến nay, ông nói rằng bây giờ ông sống rất thanh thản, khỏe mạnh. Ông luôn luôn lấy Chân - Thiện - Nhẫn để xem lại tâm tính mình cho tốt, không nghĩ gì về danh lợi, hơn thiệt trong cuộc sống, trong sự nghiệp của mình.

Ngoài ra, môn khí công này còn có sách, tài liệu giảng dạy ích lợi của 5 bài công pháp và những lời chỉ dẫn giúp cho con người hiểu thế nào là người tốt, có tâm hồn lành mạnh, không bệnh tật… Nhờ vậy, thời gian gần đây ông sáng tác thường xuyên, đều đặn, tham gia các cuộc triển lãm lớn của Hội Mỹ thuật Việt Nam, Hội Mỹ thuật Hà Nội, và những cuộc triển lãm chung ở nước ngoài.

Ông cũng được Hội Mỹ thuật Việt Nam tặng “Huy chương vì sự nghiệp Mỹ thuật”, Bộ Văn hóa tặng “Huy chương vì sự nghiệp văn hóa Thông tin”. Đạt nhiều giải thưởng và có nhiều tranh được lưu giữ trong các Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Bảo tàng Cách mạng, Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM, Bảo tàng Quân đội, và nằm trong sưu tập tranh của nhiều người yêu tranh ở Việt Nam và các nước trên thế giới như Anh, Mỹ, Pháp, Bỉ, Thụy Điển, Canada, Nhật bản…

Một số tác phẩm tranh sơn dầu cỡ lớn của ông đã gây dấu ấn đối với đồng nghiệp và người xem tranh như “Bác Hồ đi công tác”; “Bác Hồ với thiếu nhi”, “Bác Hồ thăm mặt trận Bắc Cạn”; “Chiến thắng trở về”; “Nắng thu”; “Thiếu nữ bên hoa sen”…

Ông quan niệm “Thiết thực nhất là hội họa Giá Vẽ. Bởi nghệ thuật có chức năng là phục vụ nhân dân, phục vụ rộng rãi cho quần chúng, phục vụ người xem tranh, phục vụ người hưởng thụ mỹ thuật của các họa sĩ. – Nghệ thuật là mang đến cho nhân dân cảm thụ chứ không phải để cho riêng mình“

Tạm biệt ông, chúng tôi rất ấn tượng: một họa sĩ già mà không già, sống lành mạnh, vô tư, lạc quan, vẫn hăng say lao động sáng tạo và luôn ý thức “tu luyện” bản thân để khỏe mạnh tiếp tục sáng tác nhiều tác phẩm mới, góp phần cho nền mỹ thuật Việt Nam hiện đại, đậm đà bản sắc dân tộc.

Ảnh: Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương và tác phẩm nổi tiếng " Nắng Thu "

1. nhận xét của họa sĩ Tô Ngọc Thành về bác

http://vietnam.vnanet.vn/…/tranh-cua-hoa-si-do-manh…/17.html

2. Báo An Ninh Thủ Đô viết bài về họa sĩ Đỗ Mạnh Cương:

http://anninhthudo.vn/…/ve-lai-chan-dung-liet-sy/508866.antd

3. Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương - Báo Khoa Học&Đời Sống 'Bài viết sống khỏe - Sống cao đẹp'

https://www.facebook.com/dafa.great/photos/1792594334299154

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang ngồi, giày và trong nhà
 
 

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

On 4/25/2017 at 09:37, VIETHA said:

Trải nghiệm phi thường của nữ nhà báo tìm lại đôi mắt sáng khi cận kề bóng tối vĩnh viễn…

 
chi-phuong-nha-bao-1-674x400.jpg

 

Рhạm Đan Phượng. Đіện thοạі: 0912734781.

Edited by VIETHA

Share this post


Link to post
Share on other sites

Bệпh ung thư vú, sỏi mật, thoái hóa đốt sống lưng đã không còn nhờ tu luyện Pháp Luân Công

Tôi là Đỗ Thị Nga – thành phố Bắс Ninh.

Хin сó vài lời сhia sẻ với сáс bạn hữu duуên về những trải nghiệm сủa bản thân khi tu luyện Pháp Luân Сông!

 Ảnh: Học viên Pháp Luân Đại Pháp tu luyện theo Chân – Thiện – Nhẫn

Tôi đã phải trải qua 4 lần phẫu thuật

 Khi сhưa biết đến môn Pháp Luân Сông (haу сòn gọi là Pháp Luân Đại Pháp), tôi rất уếu. Đã phải trải qua 4 lần phẫu thuậț.

Tháng 7/2014 bệnh viện kết luận tôi bị ung thư νú giai đoạn 2. Sau 4 lần phẫu thuật сắt bỏ một bên νú và truуền hóa сhất 8 lần, sứс khỏe suу sụp, người thân và bạn bè nghĩ tôi khó mà qua đượс.

 Hàng tháng phải sang viện K Hà Nội để khám định kỳ và uống thuốс nội tiết lâu dài. Ngoài ra, tôi сòn bị thoái hóa đốt sống lưng, 5 đốt sống сổ. Mọi hoạt động đi lại rất đau đớn và khó khăn nhất là những hôm thời tiết thaу đổi. Nội tạng tôi không ổn: mật сó sỏi 12-18 mm, gan nhiều u máu (bề mặt gan khi siêu âm thấу гỗ nhiều).

Tôi thường хuуên bị phù сhân, tai ù khó nghe, nhiều lần không nghe đượс điện thoại, nóng không сhịu đượс, lạnh không сhịu đượс. Mùa hè сòn phải mặс áo rét, quàng khăn, đội mũ. Bệnh tật đeo đẳng, сơ thể уếu đuối, khả năng miễn dịсh kém, tôi nghĩ mình là gánh nặng сho сáс сon.

May mắn đắc Pháp, cơ duyên tu luyện!

 Nhiều lần ở nhà 1 mình tôi bị ngã, hoa mắt đứng không vững nhưng đều giấu сon сái. Thựс sự lúс đó đã nghĩ đến сái сhết để giảm đi gánh nặng сho сáс сon. Đúng lúс đó, một người bạn gọi điện bảo tôi vào mạng tìm hiểu về Pháp Luân Đại Pháp.

Tôi đã хem và ngàу 1/9/2015 tôi bắt đầu tu luуện Pháp Luân Đại Pháp.

Hằng ngàу tôi dành nhiều thời gian để đọс sáсh Сhuуển Pháp Luân và luуện 5 bài сông Pháp. Sau 3 tháng tu luуện Pháp Luân Đại Pháp tôi đượс сải thiện сả tâm tính và sứс khỏe, сũng như hiểu đượс ý nghĩa thựс sự сủa сuộс sống.

 Tôi dần dần khỏe lên, сhấm dứt hẳn thoái hóa đốt sống lưng và сổ. Сơ thể khỏe mạnh, đi lại nhanh nhẹn, không сòn bị phù сhân nữa. Tai hết ù và nghe rõ, những âm thanh nhỏ сũng nghe đượс, mắt tinh hơn.

Nhờ tu luуện Pháp Luân Đại Pháp mà tôi không сần đi viện khám bệnh, không phải dùng bất kể loại thuốс nào nữa. Tất сả сáс bệnh trong người tôi đều biến mất. Tôi thật sự khỏe mạnh. Bạn bè và mọi người хung quanh ai сũng nhận хét là tôi thaу đổi nhanh quá – trông khỏe và tгẻ hơn хưa.

 Сám ơn Sư Phụ Lý Hồng Сhí đã đem Pháp nàу hồng truуền để độ nhân, để сon maу mắn đượс đắс Pháp.

Сáс bạn сhưa biết đến lợi íсh сủa Pháp Luân Đại Pháp hãу thử một lần tìm hiểu tại ĐÂY

Đừng để lỡ mất сơ duуên trân quý nàу!

Bắс Ninh, ngàу 4/12/2015

Đỗ Thị Nga – năm nay 55 tuổі – Thành phố Bắс Ninh.

Điện thoại: 016452128*6

(Đây là giấy ra viện và phác đồ điều trị của tôi tại Bệnh Viện K, tôi là 1 trong những số hiếm bệnh nhân phải điều trị bằng thuốc Bậc I, giờ chỉ giữ lại làm kỷ niệm)

Giấy ra viện của cô Nga

Chú ý: Pháp Luân Đại Pháp là Pháp môn tu luyện Phật gia – chân chính đưa con người lên cao tầng, khỏi bệnh chỉ là bước đầu tiên của người tu luyện. (chữa bệnh không phải là mục đích)

 Yêu cầu rèn luyện tâm tính theo Chân – Thiện – Nhẫn được đề cập tới trong cuốn sách “Chuyển Pháp Luân và luyện 5 bài công Pháp nhẹ nhàng.

Nguồn: Facebook.com/Dafa.Great

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Được sống một ngày không bệnh tật, khổ đau còn hơn sống vạn ngày trong u mê, đau đớn

 
Cuộc đời tôi chính là minh chứng cho câu nói: được sống một ngày không đau đớn trong thân tâm còn hơn sống vạn ngày trong u mê, đau khổ và đen tối

Cuộc đời tôi chính là minh chứng cho câu nói: được sống một ngày không đau đớn trong thân tâm còn hơn sống vạn ngày trong u mê, đau khổ và đen tối

 

Ông ngoại bị bắn chết, tuổi thơ của tôi là những năm tháng ai oán cơ cực đầy đau khổ. Đi học xa nhà có lúc phải ăn món lúa non rang vàng, đem giã thành món bột như cám được gọi là “lớ”. Muốn nuốt được “lớ” thì phải nhấp nước nếu không sẽ bị nghẹn. Sau bao cố gắng để vào được đại học thì bị từ chối, tôi thêm một lần cay đắng oan trái nữa…

Tôi viết lại câu chuyện đời mình khi đã cận kề tuổi 70, độ tuổi được coi là xưa nay hiếm. Đi qua những trải nghiệm năm tháng cuộc đời, tôi đã luôn dành nụ cười cho người đối diện, còn nước mắt, tôi giấu vào nơi sâu thẳm. Bởi vậy nên thoạt nhìn, ai cũng nghĩ tôi là một bến nước bình yên. Nhưng thực ra thì mới chỉ 5 năm trở lại đây, tôi mới biết thế nào là một cuộc sống hạnh phúc. Nếu ví rằng đời người là một dòng sông thì tôi đang là dòng chảy đoạn cuối nguồn, nước êm trôi, dòng hiền hòa uốn lượn, dịu dàng nghiêng nghiêng soi bóng những bông mây trắng trên bầu trời xanh thẳm. Nếu tôi không nói ra, thì chẳng ai biết được dòng sông cuộc đời tôi đã phải trải qua những đoạn lên thác xuống ghềnh, những lúc quanh co khúc khuỷu, bên lở bên bồi, hay khi gặp lũ dâng tràn đôi bờ như muốn vỡ tan…

Ảnh cô Lan khi còn trẻ Ảnh cô Lan khi còn trẻ

Chuyện đau buồn đầu tiên mà tôi cảm nhận qua lời kể, qua nỗi đau của người mẹ là chuyện ông ngoại tôi. Nỗi đau ấy bao trùm lên người ở lại. vì tiếc thương oán hận, vì thái độ ghẻ lạnh, xa lánh của những người quanh tôi. Cái án oan nghiệt ấy gieo xuống đầu gia đình bên ngoại khi tôi chưa biết nói tròn câu. Ông ngoại tôi bị bắn chết bằng ba phát đạn. Khi ông còn thoi thóp, người ta lại chém đầu ông lìa khỏi cổ. Rồi những người đã chém đầu ông lại lấy cào sắt móc vào ngực, vào đầu kéo lê ông trên bãi cát khoảng gần 100 m, có cái lỗ đào sẵn để vùi ông tôi vào đó.

Ảnh cô Lan hiện tại Ảnh cô Lan hiện tại

Sau khi giết ông, người ta còn chẳng để lại cho gia đình ông cái gì, kể cả cái bát ăn cơm. Ông ngoại tôi bị giết vì tội là “Địa chủ”, mặc dầu nhà ông không có đất đai ruộng vườn như nhiều địa chủ khác. Nhưng nhà ngoại tôi giàu lắm. Ông giàu có là do buôn bán nước mắm ra tận Hải Phòng, Hà Nội.Thuở ấy, tiền vào nhà ông như nước. Kể ra thật khó mà tin. Mỗi lần thắp hương, ông thường xin tổ tiên, đất trời… tiền hãy vào từ từ. Nhưng tiền bạc vẫn rủ nhau đổ về, rồi thành mối họa… Hồi ấy, mỗi lần người giúp việc xin tiền về quê, ông tôi dặn: vào kho mà lấy. Lấy vừa đủ phân phát cho họ hàng người thân, đừng gánh nhiều mà lãng phí. Ông tôi thương người, hiền lành như thế, mà sao phải chịu cái án oan khiên như vậy! Một kết cục đau thương quá sức. Chết chẳng toàn thây, không một manh chiếu bó, không một người đưa tiễn… nỗi đau ấy ám ảnh tôi mãi đến sau này. Một câu hỏi không lời đáp.

Cái án oan ấy trở lại thêm một lần nữa

Tôi trải qua mấy năm học cấp 3 với một quyết tâm theo lời mẹ dặn: dứt khoát phải học để cứu mình, dứt khoát phải thoát thân khỏi mảnh đất chứa nhiều đau thương này. Mỗi ngày đi học phải đi bộ 25 km cả đi lẫn về. Phải dậy đi học từ lúc 3 giờ sáng. Nhà ở Thạch Kim mà trường học ở Thạch Tiến. Trời rét căm căm, lạnh thấu xương, chân trần đi qua những con đường buốt giá để đến trường. Năm cuối cấp được ở trọ gần trường để đi học nhưng cũng cách 12 km cả đi lẫn về. Mỗi con chữ là mồ hôi và nước mắt, là sự cố gắng phi thường của bản thân tôi và mẹ tôi. Bởi vì, năm tôi 10 tuổi, tôi mồ côi cha. Ông ra đi đột ngột vì một lí do… ngộ độc thức ăn. Thế là, mẹ tôi tứ bề cô quạnh. Gồng gánh nuôi con. Tôi đã tặng bà những câu thơ:

Một đời cõng chiếc đòn tre
Đôi vai chai sạn, đè lên kiếp người
Chân trần nhịp gánh bước thôi
Từ nơi đất tổ, bãi bồi Thạch Kim
Dẫu cho giá rét mẹ tìm
Từng đồng, từng cắc, một mình nuôi con…

Tôi đi học, ở trọ nhà dân, mẹ phải nộp cho họ 15 kg gạo. Nhưng chủ nhà ăn gì thì tôi ăn nấy. Có lúc phải ăn món lúa non rang vàng, đem giã thành món bột như cám, mà chủ nhà gọi là “lớ”. Muốn nuốt được “lớ” thì phải nhấp nước nếu không sẽ bị nghẹn. Khổ là thế, đói là thế, nhưng tôi học giỏi. Kết thúc quãng đời phổ thông với điểm số đứng thứ nhì toàn tỉnh Hà Tĩnh (sau con ông bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh lúc đó). Hồi bấy giờ, không cần thi đại học. Cứ tốt nghiệp cấp 3 là được vào đại học. Nhưng giảng đường đại học đóng sập cửa trước mắt tôi, vì cán bộ xã không cho tôi đi học, với lý do tôi là cháu của địa chủ. Tôi chỉ được đi học hệ 10+1 để về dạy cấp 2. Bao ước mơ, bao cố gắng đều sụp đổ. Con đường tôi đi, tăm tối vô cùng. Tôi buồn đến mức không muốn gặp bạn bè nữa.

Rồi tôi vào sư phạm, ra làm cô giáo một năm thì mẹ ra đi. Đau đớn nhất, nỗi tiếc nuối nhất là tôi không được gặp mẹ, không thể chăm mẹ lúc mẹ đi xa. Mẹ đi rồi, tôi mang trọng trách người chị cả, thay mẹ lo cho em. Đứa lớn vừa 18, đứa bé 10 tháng tuổi (mẹ tôi đi bước nữa khi bà đã 40 tuổi)

Ảnh cô Lan luyện "Bài công pháp thứ năm" Pháp Luân Đại Pháp Ảnh cô Lan luyện “Bài công pháp thứ năm” Pháp Luân Đại Pháp

Không biết có phải những vết thương tinh thần ấy đã biến thành vết thương thể xác hay không mà bỗng nhiên tôi bị nhiều căn bệnh đến hỏi thăm một lúc: khớp, tim, dạ dày, mất ngủ triền miên… rồi cộng thêm con gái bỗng lâm bệnh khi tuổi mới đôi mươi. Nước mắt đã rơi, rồi nhiều năm mất ngủ triền miên, tôi chỉ mong được chết đi để quên hết muộn phiền. Hai lần tôi lao đầu vào ô tô nhưng người ta dừng lại được. Tôi càng đau khổ thêm. Nghĩ đến nợ trần ai, kiếp đoạn trường chưa trả hết… mà xót xa không bút nào tả hết. Thực ra, đói nghèo chưa phải là cái đáng sợ nhất. Nỗi đau khổ, sự giày vò về tinh thần còn đáng sợ hơn nhiều. Và khi phải nếm trải cả hai nỗi sợ này thì… nỗi đau cộng dồn như núi. Không tháng nào tôi không ghé thăm bệnh viện. Hàng ngày, tôi uống 5 loại thuốc, nhưng bệnh không giảm.

Rồi một ngày hè năm 2012, một học sinh cũ của chồng tôi và cũng là con một người bạn cũ đã nói với tôi về một môn tu luyện mà người tu sẽ có sức khỏe tốt, tinh thần tốt, đạo đức thăng hoa. Nhưng tôi chỉ nghe thôi mà không tin. Cậu ấy đã kể cho tôi bao nhiêu chuyện thần kì về những người học Đại Pháp nhưng tôi thấy nó rất huyền hoặc. Làm sao có thể tin được các câu chuyện thần thoại kiểu này. Nào là người bạn cùng quê với cậu ấy đã bị liệt mà đứng dậy, rồi đi lại được sau khi đọc sách Chuyển Pháp Luân, nào là người nào đó ung thư đã khỏi… nói chung là những chuyện nghe thấy hết sức hoang đường. Nhưng cuối cùng tôi cũng bị thuyết phục sau 3 lần cậu ấy nói tha thiết. Tôi nghĩ đến con mình và tôi mơ hồ: biết đâu, đây là vận may. Mình hãy thử xem sao. Dù sao thì cũng không ai lấy tiền bạc hay cái gì của mình. Nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn bán tín bán nghi.

  Tôi đã có một sự thay đổi lớn lao trong tâm hồn và thể xác Tôi đã có một sự thay đổi lớn lao trong tâm hồn và thể xác

Nhưng đó lại là lần thử may mắn nhất của đời tôi. Tôi đã có một sự thay đổi lớn lao trong tâm hồn và thể xác sau lần thử vận may ấy. Bao khổ đau dồn nén, bao uất ức một đời người chưa lý giải được, nay tôi đã tỏ tường mọi nguyên do. Nước mắt khổ đau đã dần vơi rồi ngưng hẳn. Tôi đã không còn nuôi dưỡng trong lòng mình nỗi phẫn uất, hận thù những người đã từng làm cho gia đình ngoại tôi và bản thân tôi khốn khổ. Sau một thời gian tập công và đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi cũng không còn những đêm dài trằn trọc, thẫn thờ nghĩ đến cái chết. Và rồi, cả 5 căn bệnh đeo bám tôi và các đơn thuốc cũng lùi vào dĩ vãng. Tôi không còn phải trải qua những cơn đau tim bóp thắt lồng ngực phải nằm chúi đầu xuống cầu thang nữa. Các bệnh viêm khớp, dạ dày, mất ngủ… của tôi cũng tự biến mất lúc nào chẳng hay. Học Phật Pháp, tôi đã ngộ rằng: sống tùy kì tự nhiên, bao dung tha thứ cho bản thân và cho mọi người, hết lòng yêu thương con cháu là niềm hạnh phúc của mọi thành viên trong gia đình rồi.

Giờ đây, có dịp là tôi lại về quê hương, về trường cũ, trường trung học cơ sở Thạch Mĩ, Thạch Hà, Hà Tĩnh nơi tôi gắn bó thời trẻ hoặc trường trung học cơ sở Lý Tự Trọng, Phan Rang, Ninh Thuận nơi tôi gắn bó những năm cuối cùng của nghề phấn trắng bảng đen. Tôi kể lại câu chuyện của tôi, nói lên những hiểu biết của mình về Đại Pháp cho các đồng nghiệp và những người tôi đã gặp. Ai cũng mừng cho tôi và nhiều người mong muốn được học theo để có được một cuộc sống vui vẻ, an lành như tôi hiện nay.

Tôi kể lại câu chuyện của tôi, nói lên những hiểu biết của mình về Đại Pháp cho các đồng nghiệp và những người tôi đã gặp. Tôi kể lại câu chuyện của tôi, nói lên những hiểu biết của mình về Đại Pháp cho các đồng nghiệp và những người tôi đã gặp.

Cuộc đời tôi chính là minh chứng cho câu nói: được sống một ngày không đau đớn trong thân tâm còn hơn sống vạn ngày trong u mê, đau khổ và đen tối. Chỉ khi biết đến Pháp Luân Đại Pháp, khi đã được hưởng 5 năm với gần 2000 ngày hạnh phúc, không bệnh tật khổ đau, tôi mới ngộ ra những điều mà trước đây tôi chưa biết. Tôi hiểu rằng tôi có duyên với nhà Phật nên đã đắc Pháp, mới khỏi hết bệnh tật và được sống một cuộc sống an nhiên tự tại như hiện nay.

Mỗi khi nhắc đến người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp, Đại Sư: Lý Hồng Chí, tác giả cuốn “Chuyển Pháp Luân”, tôi chỉ còn biết chắp tay, nước mắt nhạt nhòa, thành kính cảm tạ Người Thầy vĩ đại của tôi, Người đã ban cho tôi cuộc đời mới.

Cuối cùng thay cho lời kết của phút trải lòng về cuộc đời mình, tôi có một ước mong, rằng mọi người hãy đừng hạn hẹp vào những điều mình cho là đã biết. Bởi vì nếu ta không tin vào những phát hiện mới, nếu ta không có niềm tin vào những điều tốt đẹp mà ta lựa chọn và gắng sức vươn tới thì ta tự đánh mất đi viên ngọc quý của đời mình, ta tự chặn các con đường rộng mở mà số phận đã ban cho ta. 

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 10  tháng 4 năm 2017

http://www.daikynguyenvn.com/van-hoa/duoc-song-mot-ngay-khong-benh-tat-kho-dau-con-hon-song-van-ngay-trong-u-me-dau-don.html

Edited by VIETHA

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nhà giáo Thái Quang Vinh: “Câu chuyện đời tôi là một thần thoại”…

Thầy giáo Thái Quang Vinh là tác giả của nhiều bộ sách học ngữ văn được yêu thích trên thị trường. Ít ai biết rằng ông từng bị liệt sau di chứng mổ thoát vị đĩa đệm. Nhưng người thầy giáo Nam Bộ ấy đã tìm được con đường tự cứu chính mình, để chỉ ít lâu sau đó, ông từ biệt thuôc men, trở nên khỏe mạnh đến mức ông gọi cuộc đời mình là một “câu chuyện thần thoại” … 

nguoi-thay-dai-dien-1

 

Ngồi trước một đống sổ sách, đơn thuốc và phiếu thanh toán ra viện,… tôi ngơ ngác và lúng túng. Hình như tất cả những con dấu đỏ, những tên bác sỹ, những đơn thuốc tây đều là những thứ xa lạ, chúng chưa bao giờ có quan hệ tới vận mệnh của tôi.

Ấy vậy mà chúng có thực. Tên các bác sỹ thì thật nhiều, không nhớ rõ diện mạo cụ thể của họ ra sao. Còn tên bệnh nhân thì chỉ có một, nằm ngay dòng đầu tiên và có mặt ở mọi giấy tờ, hồ sơ bệnh án…

Tôi không thể liệt kê ra hết các loại giấy tờ, mà chỉ xin nói tới 2 cái giấy ra viện cùng kích cỡ, cùng màu sắc, đều là loại giấy dày, cứng, cứ y như một bằng chứng nhận trang trọng dành cho sinh viên tốt nghiệp đại học.

Giấy ra viện thứ nhất

Giấy ra viện đầu tiên từ Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình S:

“Vào viện lúc 10 giờ 30 phút ngày 12-10-2007. Ra viện lúc 15 giờ ngày 27-10-2007. Bệnh nhân đã được giải ép lối sau cùng với cố định dụng cụ do thoát vị đĩa đệm L1 và L2.”

Trước lúc mổ thoát vị đĩa đệm, tôi là một người đàn ông rất khoẻ mạnh, nặng 75 kg, cao 1m72; tôi hay tập thể dục và đi bộ đều đặn cả sáng lẫn tối, lâu lâu đánh bóng bàn hoặc đi bơi, không ngờ tai bay vạ gió từ trên trời xuống.

Ban đầu tôi xuất hiện những cơn đau âm ỉ vùng thắt lưng. Tôi chủ quan, chỉ uống thuốc giảm đau và tăng cường đi bộ. Đến lúc đau nhiều hơn, tôi nghe giới thiệu “thần y” là vị giáo sư, có phòng mạch hoành tráng tại ngã tư Bảy Hiền. Tôi đến khám với tất cả sự tin tưởng.

Bác sỹ nhìn vào phim X-quang nói mấy câu và kê thuốc. Ông khuyên tôi nên đi bơi. Tôi càng phấn chấn. Nhưng bơi một thời gian tôi giống như một con sứa bị vứt lên bờ. Những cơn đau bắt đầu hành hạ dữ dội. Tôi trình bày thì vị bác sỹ cho giấy đi chụp MRI.

Tôi chụp, đưa phim về cho bác sỹ thì vị này nhìn tôi như từ trên trời rơi xuống. Ông ta từ chối thẳng là không xem phim MRI. Lại nhờ bạn bè, tôi đến Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình S, người ta lại giới thiệu tôi đến chầu chực ở phòng khám tư của một vị tiến sỹ ở Gò Vấp để có phiếu “Kết quả chẩn đoán điện cơ”. Đó là ngày 08/10/2007 để 4 ngày sau đó tôi được nhập viện.

benh-vienCứ 2 tuần là phải chuẩn bị cho cái ngày “đặc biệt” này: dậy sớm, ăn uống, lấy số… rồi chờ đợi (Ảnh minh họa: nld.com.vn)

Như vậy sau 15 ngày mổ, qua bác sỹ Trần Quảng Y tôi “được” đóng vào 4 chiếc đinh ở xương sống nơi thắt lưng và về nhà hồi phục lần lần. Hiển nhiên là phải tập luyện rất nhiều, uống thuốc Tây từng toa từng toa hằng mấy tháng trời, ăn uống tẩm bổ đủ loại mới hồi sức.

Sau lần mổ này, sức khoẻ tôi xuống sức, dường như ngồi một chút là phải nằm. Vậy mà cuôc sống mưu sinh bắt buộc tôi phải di chuyển nhiều để dạy học. Bắt đầu từ đây, tôi gắn chặt với những quyển sổ khám bệnh.

Cứ 2 tuần là phải chuẩn bị cho cái ngày “đặc biệt” này: dậy sớm, ăn uống, lấy số… rồi chờ đợi. Có khi mất cả ngày mới có túi thuốc từ bảo hiểm y tế mang về. Đủ thứ bệnh: nào là huyết áp cao, mỡ máu, nào là sỏi thận, giãn tĩnh mạch, đau đầu kinh niên, và mất ngủ thường xuyên…

Ngoài thuốc Tây tôi còn phải uống thêm thuốc Bắc. Những chiếc ấm để sắc thuốc cho tôi cũng nhiều không đếm xuể. Rồi lại thuốc Nam lá này, rễ nọ, rồi thì chế độ ăn kiêng… mà hình như càng nghĩ càng lo về bệnh thì bệnh lại càng đến nhiều hơn.

Có những lúc tôi hoảng hồn, không biết mình bệnh thật hay bệnh tưởng! Tính tình của tôi cũng thay đổi theo. Luôn cáu gắt vô cớ, luôn thấy bứt rứt khó chịu. Đặc biệt, trái gió trở trời, 4 cái đinh ở xương sống trở thành máy báo thời tiết hành hạ thân tôi ướt sũng mồ hôi.

Giấy ra viện thứ hai

Cứ ngỡ tai hoạ mổ xương sống L1–L2 là đại kiếp nạn của đời mình, ai ngờ… Sau gần 6 năm tôi lại có thêm chiếc giấy ra viện thứ 2 cũng do bệnh viện S cấp.

“Vào viện lúc 10 giờ 30 phút ngày 29-3-2012. Phương pháp điều trị: Giải ép + hàn liên đốt N8-N9 + cố định dụng cụ lối trước”

Hoá ra địa ngục mà tôi có dịp chứng kiến mấy năm trước chưa phải là tầng cuối cùng.

Có ai học được chữ ngờ! Lần này cơn bệnh nó ngấm ngầm. Nó cứ đau tê tê và nặng 2 bắp chân, tuyệt đối không đau trực tiếp tại xương sống như lần trước. Tôi đã đề nghị bác sỹ xem lại cho tôi cái lưng, bởi trước đó tôi đã suýt “tiêu đời” vì nó.

Chụp mấy lần X-quang rồi siêu âm Doppler màu, bác sỹ khẳng định tôi đang mắc bệnh giãn tĩnh mạch hai bên chân. Theo lời khuyên, tôi ra mua loại thuốc đặc trị tốt hơn mà bảo hiểm y tế không có; đồng thời mua tất và vớ chống giãn tĩnh mạch để mang thường xuyên.

Bệnh vẫn cứ tiến triển ở chân. Tôi lại nghe bạn bè giới thiệu đến Phòng chẩn trị Đông y nổi tiếng ở quận Tân Phú châm cứu, bốc thuốc về uống… nhưng không kết quả. Lại có người bạn chở tới vị “thần y” người Hoa danh tiếng ở Q.11. Tại đây tôi cũng phải chụp X-quang, cũng bốc thuốc về ngâm rượu đắp.

Tôi nằm đắp rượu thuốc được 5 ngày thì bị liệt luôn không dậy được. Tôi gọi điện liên tục cho thầy và ông có xuống thăm vào ban đêm. Tôi cám ơn ông đã cho tôi một lời khuyên chí lí, đó là phải vào ngay bệnh viện để mổ lưng.

Không tin được dù đó là sự thật! Tôi vẫn chưa chịu tin, vẫn quyết nằm thuốc rượu cho đủ hạn 12 ngày. Đến ngày 13 thì học trò cũ khiêng ra taxi đến vị bác sỹ quen để khám, ông ta xem phim MRI khẳng định là phải mổ. Tôi lại đề nghị vị bác sỹ lần trước đã mổ cho tôi thành công là bác sỹ Trần Quảng Y phẫu thuật đợt hai.

Ca mổ phức tạp hơn lần đầu. Bác sỹ phải mổ từ phía trước, phía xương sườn, cắt cả 3 xương, cắt luôn 1 chỏm xương để thay thế cho đĩa đệm. Hình như nó làm xáo động hết lục phủ ngũ tạng bên trong, cho nên khi xuất viện về tôi dường như chỉ nằm bất động. Chỉ cần người nhà lật người là y như rằng tim gan phèo phổi bị chao qua đảo lại trong cái bộ ngực đã ọp ẹo gãy xương, đứt dây chằng đau chịu khôn thấu.

Tôi phải dùng ý chí và nghị lực phi thường để tập theo hướng dẫn trị liệu. Đau ghê gớm nhưng phải ráng, phải vượt lên chính mình. Chừng 1 tuần sau thì ngón chân cái đã ngo ngoe được. Sau đó, tôi có thể tự lật để chống tay ngồi dậy. Lạc quan vô bờ bến! Tưởng cứ tiến triển như vậy nhưng thật bất ngờ, một ngày đẹp trời tôi đã nằm yên một chỗ. Và như một hệ quả của bệnh liệt, mông bắt đầu lở loét.

Tiếp đó những ngày bị tra tấn về tinh thần. Niềm hy vọng và tuyệt vọng cứ giằng co với nhau, nhiều lúc tôi không muốn sống nữa.

Cũng lưu ý rằng, từ khi ở viện về, tôi uống thuốc bằng như thay cơm. Ngoài những loại thuốc trước đây thì lúc này còn thêm thuốc tiểu đường, thuốc theo toa để điều trị.

Chỉ số cho phép của tiểu đường là 6,5 còn tôi là 12,5. Cứ tưởng rằng đây chỉ là trạng thái nhất thời do rối loạn chức năng cơ thể, tôi thử dừng thuốc thì chỉ số lại tăng cao. Còn thuốc điều trị ca mổ thì cứ 2 tuần là lại đi mua một lần. Tôi chẳng có chuyên môn ngành y, chỉ biết hàng ngày phải uống 3 nắm thuốc.

Cơ duyên gặp Đại Pháp nhiệm màu

Vào một ngày tháng 6/2012, sau 4 năm anh em không gặp nhau, chú K đến thăm tôi. Hai anh em chẳng nói gì nhiều. Nhìn tình cảnh tôi thế này còn có thể nói gì được nữa! Khi chia tay chú có đưa cho tôi một cuốn sách mỏng màu hồng “Sức khoẻ là vàng” kèm theo đó là một bộ đĩa. Chú chúc tôi chóng bình phục và nói với tôi một câu như thế này: “Nếu anh có duyên với Đại Pháp thì Sư Phụ sẽ chữa lành bệnh cho anh”.

Lướt qua mấy trang của cuốn sách mỏng, tôi vứt nó xuống giường và cho là nhảm nhí. Tôi cứ nghĩ chú K được ai đó nhét vào tay khi đi qua ngã tư rồi tiện thể đưa cho mình. Xem đĩa thấy hình một người đang ngồi tập, tôi bực mình và giận người đưa đĩa. Tôi đồ rằng chú em chắc là giận mình gì đó nên có ý khiêu khích đây.

Mà làm vậy trong tình huống của tôi như thế này thì quá ư tàn nhẫn! Tôi gọi điện nói đại ý “Chú biết tôi bị liệt, không đứng được sao lại đưa tôi nhìn đĩa hình người tập?” Chú K cười nói rằng, đĩa ấy là dành cho bác sau khi khoẻ để tập. Chú nói là hãy đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân” của Sư Phụ cũng có thể khỏi bệnh.

Tôi tò mò tìm trong cuốn giới thiệu về môn tập số điện thoại nào đó và gọi cho cô C. Tôi cảm nhận được giọng nói qua điện thoại là một người đàng hoàng, dễ mến, dễ gần. Cô C đã nhờ người bạn ở gần nhà tôi, tên là H, đem sách và giải thích cho tôi một vài điều về Pháp Luân Công.

nguoi-thay-2Học viên đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân

Tôi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân rất say mê. Đọc liền một mạch. Cảm nhận đầu tiên mà tôi liên tưởng tới là việc chữa bệnh của chúa Jesus, là những phép thần thông của Mục Kiền Liên mà người ta nói là sự thật – những điều trước đây tôi luôn cho là mê tín, là hoang đường.

Gấp sách lại, tôi cố hình dung những gì mình vừa đọc được. Nhưng tôi không nhớ một nội dung nào…

Tôi quyết định đọc lại lần thứ hai. Tuy nhiên, như có ai đó ngăn cản, tôi phải dùng ý chí để đọc. Quả là, đọc xong trang cuối tôi thở phào nhẹ nhõm, dường như đã đi qua một “chuyến xe bão táp”, nhiều ổ gà, ổ voi, nhiều phiền toái và rồi cũng đến đích. Tôi còn phát hiện ra rằng khi tôi đọc sách thì không có cảm giác đau đớn nữa.

Tôi đọc lần thứ ba, thứ tư dễ dàng hơn, bắt đầu hiểu một số vấn đề và cảm nhận được sự hứng thú, sự nghiêm túc từ Pháp.

“Câu chuyện thần thoại”

Chỉ một thời gian rất ngắn sau khi đọc sách, tôi đã lật người qua lại dễ dàng, không thấy nhói đau; tôi tự bò dậy, ngồi dậy và bắt đầu đứng lên.

Con gái tôi trước đó đã được các học viên Pháp Luân Công ở công viên dạy cho các bài công Pháp. Đúng ngày 16/7/2012, con đã “dạy” cho cha luyện công.

nguoi-thay-4-574x1024

Tác giả đang luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công (Ảnh do tác giả cung cấp)

Đúng ra, mấy ngày đầu tôi chỉ tập bài thứ 2. Sau đó tôi cố ngồi thẳng lưng, 2 chân buông thõng xuống giường để luyện tĩnh công bài thứ 5. Khi tập có lúc tôi cảm nhận được nguồn năng lượng thật kỳ diệu. Nó chuyển động từ dưới hai bàn chân.

Khoảng chừng 1 tháng khổ luyện hai bài công pháp ấy, tôi đã chứng kiến được câu chuyện thần thoại về bản thân mình.

Trước hết, từ trên thắt lưng trở xuống, khi bị liệt thịt đã teo hết chỉ còn da lèo nhèo bọc 2 cái xương chậu và xương chân. Vậy mà giờ đây chúng đã được gần chục ký thịt đắp đầy đặn trở lại. Tôi lại có bắp, có đùi, có mông căng thịt như ngày nào.

Thứ hai là, cánh tay trái của tôi vốn bị teo lại, nhức nhối khôn thấu, người ngoài chạm vào như chạm vào cục nước đá. Cánh tay ấy luôn phải bóp dầu nóng thì mới dịu đau. Vậy mà những cơn đau biến mất lúc nào; da thịt bù đắp khiến nó đầy đặn.

Và lúc này, nếu đặt hai cánh tay bên nhau thật khó mà phân biệt được sự sai khác về kích thước, về màu sắc hồng nhuận, vế độ nóng của da thịt. Không chỉ tay trái hồi phục mà hai vai cùng những đốt sống cổ cũng hết đau nhức. Bệnh đau đầu thường xuyên cũng không còn xuất hiện nữa.

Thứ ba là, khi bị liệt nằm một chỗ, tôi từng mơ ước ngồi được xe lăn để di chuyển trong những ngày còn lại của cuộc đời. Vậy mà giờ đây tôi đã đi lại tự nhiên trong nhà mình. Thậm chí khi đi cầu thang tôi cảm thấy như có ai đẩy mình lên nhẹ nhàng.

Ngày đầu tiên rời khỏi nhà là tôi lên ngay máy bay về quê làm mộ cha ở Hà Tĩnh trước sự ngỡ ngàng của bà con họ hàng. Mọi người không ai nghĩ có thể có sự hiện diện của người con trai trưởng trong dịp này nữa.

Thứ tư là, sau một tuần đi ngoài phân lỏng và mấy ngày đau đầu khủng khiếp tôi đã dừng tất cả các loại thuốc. Không chỉ là “thuốc” theo cách nghĩ thông thường mà gồm tất cả các loại sản phẩm thực phẩm chức năng như viên tăng chất xơ, viên can-xi, viên sữa… tôi đem cho hết.

Ngay cả thói quen ưa dùng dầu gió xanh để bôi mũi, bôi da khi muỗi đốt, tôi cũng không dùng.

Việc đau đầu làm tôi cảm giác như Tôn Ngộ Không bị xiết vòng kim cô khi Đường Tăng đọc thần chú. Đau cứ như siết vào, như khiến con mắt cứ muốn nhảy ra ngoài. Tôi đã nói người nhà mua cho 6 phần thuốc liều cao định uống trong 3 ngày. Mới uống lần thứ nhất, cơn đau không giảm mà lại đau hơn.

Tôi đang chuẩn bị uống liều thứ 2 vào buổi sáng thì cô H – người đưa sách cho tôi – bất ngờ ghé vào thăm nhân tiện đi ngang qua. Mải nói chuyện với H và được cô giở sách chỉ cho đoạn Sư Phụ nói về việc thanh lọc bệnh, tôi không uống thuốc nữa.

Cả ngày, rồi đêm hôm ấy tôi “quên” không uống mọi thứ thuốc khác mà lại ngủ ngon lành. Cho nên sáng hôm sau tôi quyết định “quên” luôn thuốc. Kể từ đây ly khai với thuốc!

Không gì hạnh phúc bằng một người bệnh vừa hết bệnh lại không bị ám ảnh bởi thuốc thang!

mh
Không cần 3 nắm thuốc mỗi ngày, giờ đây tôi đã là một người hoàn toàn khỏe mạnh… (Tác giả là người đứng giữa, ảnh do tác giả cung cấp)

Thực ra, khi viết những dòng này, tôi biết rằng cái phần đáng viết dài tôi lại viết ngắn. Nhưng những huyền diệu mà Pháp Luân Đại Pháp mang lại cho mỗi người đã được kể rất tỉ mỉ trong các bài chia sẻ của nhiều học viên khác. Tôi chỉ muốn góp thêm một câu chuyện thần thoại trong bao nhiêu thần thoại khác.

Điều tôi muốn viết nhiều hơn ở ngay phần đầu là về những phiền toái, rắc rối, thậm chí là những khổ đau tuyệt vọng vì bệnh tật… Mong ai đó đọc những dòng này cảm nhận được cái vòng bế tắc, cứ “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”.

Hãy tin rằng có một thế giới thân tâm an lạc, một thiên đường đang mở trên mặt đất này, có một thế giới Tịnh Độ, đem lại bao hạnh phúc và may mắn đang ở trước mắt bạn. Thế giới ấy là Pháp Luân Đại Pháp. Vấn đề là bạn có hữu duyên không, có nghiêm túc phi thường để bước vào đó tu luyện tâm tính không?

Tôi tin rằng khi đọc những bài viết như thế này, bạn là người đã có duyên lành gặp Đại Pháp. Phần còn lại là lựa chọn của chính bạn.

Nghìn vàng không bán
Vạn lạng không trao
Pháp Luân Đại Pháp nhiệm màu
Cơ duyên vạn đại, thâm sâu trao người.

(Thái Quang Vinh – SĐT: 0164.309.4204)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nhìn lại quãng thời gian 74 năm trong một đời người, bấy nhiêu thời gian trôi như thoi đưa. Tôi chỉ cảm nhận hạnh phúc mỉm cười khi tâm hồn được gột rửa đi khổ đau và mất mát.

Cái ngày hạnh phúc ấy đến với tôi muộn màng, khi mà mọi cánh cửa hy vọng đã khép lại ở tuổi xế chiều. Cả đời lo toan trụ cột, tôi luôn cảm thấy buồn phiền và oán hận trong tâm. Sinh trưởng tại Thái Nguyên, tôi mồ côi từ nhỏ, gia đình có sáu anh chị em nhưng tự bản thân luôn phải lo toan cuộc sống.

Tác giả cùng chồng, con gái đầu lòng và cháu ngoại.

 

Tác giả cùng chồng, con gái đầu lòng và cháu ngoại.

Gánh nặng cuộc đời đè lên vai

Lớn lên như bao cô gái khác, tôi đi làm và lấy chồng. Sinh được hai mặt con một gái một trai, tưởng như cuộc sống cứ như vậy mà êm đềm trôi đi. Nào đâu một sớm tôi nhận được tin chồng chơi đề vay nợ 500 triệu đồng, đó là vào năm 1993 số tiền ấy có thể mua được một căn nhà bề thế khang trang ở Hà Nội.

Anh ấy là người sống nội tâm không mấy khi chia sẻ với tôi kể cả việc tiền bạc, cũng như nuôi dạy con cái. Một mình tôi bươn trải thu vén cho gia đình, nay tự dưng cõng thêm một khoản nợ lớn từ trên trời rơi xuống. Tôi như gục ngã với tai ương này. Uất hận, xấu hổ với mọi người, tôi nuốt nước mắt vào trong chạy vạy bán nhà trả nợ cho chồng.

Dù rất đau khổ nhưng tôi cũng không chửi bới hay nhiếc móc anh ấy. Ngày đó vừa thoát khỏi bao cấp nên danh dự con người ta rất coi trọng. Các con tôi chỉ muốn chuyển đi chỗ khác không muốn ở lại đó để mang tiếng với bàn dân thiên hạ. Tôi lại một lần nữa nuốt nước mắt vào trong động viên, làm trụ cột và chỗ dựa tinh thần cho hai đứa nhỏ.

Tác giả cùng cậu con trai út thời trẻ.

 

Tác giả cùng cậu con trai út thời trẻ.

Vất vả làm thân tôi nhiều bệnh tật

Sau đó chồng tôi vào Nam biền biệt mấy năm, gánh nặng cuộc đời oằn sâu trên vai làm lưng tôi còng xuống, tôi khó mà đứng thẳng lên được. Chán nản mệt mỏi, tinh thần suy sụp, thân tôi bắt đầu sinh ra các loại bệnh tật. Có những loại bệnh theo tôi từ trẻ như đau xương cốt, thoái hóa cột sống, lệch đĩa đệm, thần kinh tọa rồi viêm họng mãn tính, đường ruột…

Khi nghỉ hưu tôi bán hàng tạp hóa kiếm sống, đau đớn trong bệnh tật khi trái nắng trở trời. Càng nhiều tuổi nó càng hành hạ khổ sở, tôi bắt đầu làm “bạn thân” với các bệnh viện. Cũng từng qua bàn tay tài hoa châm cứu của vị thầy thuốc nổi tiếng Nguyễn Tài Thu, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể thoát khỏi sợi dây trói buộc vô hình của bệnh tật. Dành dụm có được một chút tiền, đau quá lại mang tiền đi chữa trị, cứ luẩn quẩn như thế tiền mất tật vẫn mang.

Tình cờ tìm được con đường tu luyện khỏe thân và tâm

Vào một ngày tháng 10 năm 2013, khi tôi đi thăm thú họ hàng về, tôi đi qua một nhóm người, tôi rất sững sờ khi nghe thấy phật hiệu: Di Lặc thân yêu… một cái gì đó rất ấm áp, gần gũi, thánh thiện từ bi lan tỏa. Tôi lặng lẽ quan sát rất chăm chú… đó là ngày cánh cửa bất hạnh và khổ đau khép lại. Mọi thứ từ đây như mở ra một chân trời mới, khai sáng cho tôi trí huệ để hiểu được hơn 71 năm đau khổ mình đã trải qua.

Thời ấy biệt danh của tôi ở khu phố là Vân @ vì cái lưng gù của tôi. Hệ xương khớp lủng củng suốt 40 năm có lẻ nên việc ngồi xổm đối với tôi là một thách thức, chân đi không vững như bị vòng kiềng vậy, nhìn rất già và xấu xí. Tôi như một góc vuông di động vì lưng gù nhưng vẫn phải bán hàng nhặt nhạnh từng đồng để lo toan cho cả gia đình, sức khỏe của tôi rất tồi tệ.

Tôi đã ngồi được song bàn, hai chân tôi rất mềm mại đi lại nhẹ nhàng.

 

Tôi đã ngồi được song bàn, hai chân tôi rất mềm mại đi lại nhẹ nhàng.

Những ngày đầu tham gia học các bài công pháp của Pháp Luân Công, khi nhìn thấy họ ngồi xếp bằng tĩnh tọa tôi đã rất lo lắng, làm thế nào mình có thể ngồi được? Hễ cứ vắt một chân lên là cái đau nó như một tảng đá nặng đang đè bẹp chân tôi xuống, rồi nó nhói từ lõi xương xung lên từ từ đến óc, rất khó chịu, mồ hôi bắt đầu túa ra thành dòng. Nhưng rất kỳ lạ nó cứ đau từng cơn chứ không phải đau liên tục. Dù đã rất cố gắng nhưng chân tôi nó vẫn vênh ngược lên, đầu gối không hạ xuống được. Khi luyện năm bài công pháp của Pháp Luân Công, hễ cứ nghĩ đến bài đó là tôi thấy lo lắng.

Tôi về nhà kiên trì tập luyện thêm, luyện cho các khớp xương mềm ra. Chân tôi từ vênh ngược đã bắt đầu hạ xuống. Thời kỳ đầu mặc dù ngồi đau đớn nhưng nó vẫn rất hiệu quả, đặc biệt trải nghiệm về ngủ. Ở cái tuổi cổ lai hy này có được giấc ngủ sâu rất hiếm hoi. Khi tập Pháp môn này điều đầu tiên tôi được hưởng là giấc ngủ như thời trẻ, bởi vậy sáng ra khi tỉnh dậy thân thể rất sảng khoái và trí óc minh mẫn.

Về sau khi ngồi được tư thế song bàn, cũng là trải nghiệm khó quên. Nhìn những người xung quanh già như tôi cũng có, họ làm được sao mình không làm được, vậy là tôi lại cố gắng. Ngày đầu tiên sau 6 tháng đơn bàn, tôi đã vắt được nốt chân kia lên, ngồi song bàn đả tọa. Tuy rằng có thể đau đến ngã lộn ra sau, nhưng nó vẫn là ngày tôi ghi nhớ, ngày mà tôi có thể bước qua được chính mình. Ai cũng nghĩ  thân già làm sao mà có thể vắt được chân như thế? Hệ cơ xương khớp của tôi đã trở nên mềm dẻo, những bước đi nhẹ nhàng, thoải mái, thanh thoát. Vĩnh biệt dáng đi khuềnh khoàng vì đau nhức ngày trước, nụ cười đã thường trực ở trên môi.

Căn gác nhỏ nơi chúng tôi cùng đọc cuốn Chuyển Pháp Luân và giúp nhau buông bỏ những thói hư tật xấu của mình.

 

Căn gác nhỏ nơi chúng tôi cùng đọc cuốn Chuyển Pháp Luân và giúp nhau buông bỏ những thói hư tật xấu của mình. Cuốn Thiên Pháp: Chuyển Pháp Luân đã làm thay đổi cuộc đời tôi.

 

Cuốn Thiên Pháp: Chuyển Pháp Luân đã làm thay đổi cuộc đời tôi.

Khi tôi đọc cuốn sách chính của Đại Pháp là cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi vỡ ra được cái đau khi ngồi đả tọa ấy xuất phát từ đâu, tại sao lại đau đến thế và làm thế nào để vượt qua được nó.

Buông bỏ án hận, tâm an lạc thân thể tràn đầy năng lượng

Thân thể tôi đã có sự thay đổi rõ rệt, từng bệnh một được cải biến hoặc khỏi hẳn. Ví như bệnh viêm họng mãn tính, đau thần kinh tọa, đường ruột đã biến mất. Căn bệnh khó nhằn, thoái hóa các đốt xương khớp, thoát vị đĩa đệm mà y học gần như đầu hàng và bác sĩ khuyên tôi sống chung với lũ đã thuyên giảm đến 80%. Biệt danh Vân @ không còn nữa vì lưng tôi đã thẳng trở lại. Nước mắt tôi vẫn rưng rưng mỗi khi hồi tưởng lại những ngày đớn đau vì bệnh tật đã không còn. Từ trong nội tâm sâu thẳm trào dâng lòng biết ơn vô hạn. Đại Pháp đúng thật huyền năng đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai.

Tôi thấu hiểu những pháp lý và nội hàm được hiển lộ qua chín bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân. Tôi đã xả được sự oán hận về món nợ mà chồng tôi mang về. Tôi hiểu được nhiều điều về tu luyện, về đức tin và Thần Phật. Tôi vỡ òa trước lời giải rất rõ ràng và minh bạch về cuộc đời đầy gian truân từ nhỏ tôi đã phải trải qua. Mọi thứ như vừa được lội qua dòng nước Cam Lồ, tinh khôi và thuần tịnh. Tôi đã tìm được chiếc chìa khóa quý giá mở ra cánh cửa hạnh phúc. Sống trong căn nhà chật hẹp tôi không còn thấy khổ nữa. Ở trong khổ mà không thấy khổ, ấy chính là an lạc mà Đại Pháp đã ban tặng cho tôi.

Trân quý cơ duyên và chăm chỉ học Pháp Luyện công, điều tốt đẹp đã đến

Có một điều đặc biệt, khi tôi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân lần đầu tiên, thậm chí lần thứ hai tôi không hiểu được điều gì. Nhưng tôi cũng không nản, tôi vẫn cứ đọc, rồi bắt đầu hiểu ra. Nó như một sự thử thách tính kiên trì của tôi, thật may tôi đã không nản trí. Điều tôi được to lớn hơn rất nhiều so với một chút cố gắng ấy, đúng là những điều trân quý không bao giờ có thể lấy được dễ dàng.

Tôi đã được quá nhiều lợi lạc từ Đại Pháp. Dù trời mưa hay nắng tôi vẫn kiên định ra nơi luyện công chung với mọi người. Lâu dần tôi trở thành người cầm đài mang loa. Như đất lành chim đậu, nhà tôi trở thành điểm đến của những người tu luyện Pháp Luân Công. Chúng tôi đến để cùng nhau học Pháp, giúp nhau buông bỏ dần đi những thói hư tật xấu để trở thành người tốt hơn. Luôn dùng ba chữ Chân Thiện Nhẫn để đối chiếu hành vi và lời nói của chính mình, cùng hướng vào nội tâm để soi xét và bỏ đi từ những suy nghĩ không lành mạnh.

Thấy tôi có nhiều cải biến và được nhiều lợi lạc từ Đại Pháp. Con gái và chị ruột tôi cũng chân chính bước vào tu luyện. Vì đều đang trên đường tu nên đôi khi cũng có những va chạm trong cuộc sống, nhưng sau đó chúng tôi đều nhìn vào tâm mình để tìm ra nguyên nhân. Trong sách có dạy cần phải làm một người tốt, cần đặt mình vào hoàn cảnh của người ta để cảm thụ rằng họ có chịu đựng được không?

Thanh tịnh, tĩnh lặng đả tọa giữa thiên nhiên. Niềm an lạc nội tâm không phải ai cũng tìm được.

 

Thanh tịnh, tĩnh lặng đả tọa giữa thiên nhiên. Niềm an lạc nội tâm không phải ai cũng tìm được.

Cứ như vậy trong gia đình chúng tôi những tiếng chì chiết, qua lại dần dần không còn nữa. Tôi luôn cố gắng từ bi an hòa khi có mâu thuẫn, tâm tôi có thể tĩnh lại, sâu lắng và an nhiên. Món quà quý giá mà tôi phải đi đến cuối đời mới may mắn có được, khám phá ra một bí mật siêu thường, những thiên cơ to lớn mà Thần Phật lưu cấp cho con người thời mạt kiếp. Điều mà không phải ai cũng nhìn ra cho dù nó được bày ngay trước mắt.

Muốn hiểu được nội hàm trong Chuyển Pháp Luân bạn đừng nên nản chí.. Trước khi mở cuốn sách ra, hãy để mọi lo toan, suy nghĩ vào một góc . Đừng dùng bất cứ lăng kính nào để soi xét, vì nếu như thế bạn sẽ chẳng hiểu được gì. Tĩnh tĩnh mà đọc thì nội hàm sẽ hiển lộ, chân tướng sẽ minh hiển chắc rằng bạn sẽ chấn động trong tâm.

Hà Nội ngày 18 tháng 7 năm 2016

Thanh Vân

Điện thoại: 098. 4328. 185

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thoát khỏi Ma Túy Đá, Thuốc Lắc, Cỏ… Tôi đã có cuộc đời mới

Tôi là Lê Quốc Đăng. SĐT: 0943 633 262
“Trước đây tôi là một nhân viên quán Bar, tôi bầu bạn với ma túy đá, thuốc lắc, tiếng nhạc và những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng. Cuộc gặp của tôi với Pháp Luân Công là định mệnh, coi như ông Trời vẫn còn thương xót tôi, mở cho tôi một lối về thênh thang tươi đẹp, một cơ hội làm lại con người trọn vẹn, ý nghĩa. Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình đến tất cả những người có duyên”

25.444.jpgLê Quốc Đăng. SĐT: 0943633262

TRƯỚC KHI TU LUYỆN PHÁP LUÂN CÔNG:

Năm 2014 tôi bước chân vào môi trường làm việc ở quán Bar. Tôi yêu thích công việc mình làm và đã nỗ lực trong công việc, rồi dần dần tôi được đề bạt vào vị trí phó tổng quản lý cho một quán bar chi nhánh cùng ông chủ.

Từ lúc bắc đầu công việc tôi cũng hiểu rõ tính chất môi trường trong Bar là khá phức tạp , nhưng quả thật không thể trụ vững làm người tốt với những cám dỗ nơi ấy. Quán Bar, với những ánh đèn mờ ảo, âm nhạc náo nhiệt, bạn bè rủ rê cùng những quan hệ xã giao với khách hàngv.v… Ngày qua ngày tôi dần dần dấn thân vào những thứ rất nguy hiểm là ma túy! Hằng đêm cùng với bạn bè tụ tập hút cỏ Mỹ, cắn thuốc lắc, ma túy đá v.v… Tôi đắm chìm trong những ảo giác ma quái do những chất gây nghiện đó tạo ra. Sau một khoảng thời gian ngắn, tinh thần tôi càng ngày càng sa sút, thường hay nổi cáu, bạo lực , sức khỏe suy giảm dần…Tôi đã bị lệ thuộc vào ma túy lúc nào cũng không hay, lúc nào cũng nghĩ đến nó! Nhất là ma túy đá, nếu không có thì cảm thấy rất buồn chán ,bứt rứt , đờ đẫn người ra, vô cùng khó chịu.

Những lúc tỉnh táo, tôi nhận ra nếu mình cứ như vậy mãi là không thể được. Do đó tôi đã cố gắng bỏ nhiều lần nhưng không tài nào bỏ được. Những ai đã từng dấn sâu vào những thứ đó chắc sẽ hiểu cái cảm giác từ bỏ nó khó khăn như thế nào! Dẫu biết đó là sai trái, là làm điều xấu, là đang tự hủy hoại bản thân và tương lai của mình nhưng tôi không thể bỏ được. Áp lực đó đè nặng lên tâm trí, tinh thần khiến tôi càng chán nản hơn.

Nhiều lúc một mình tôi thường nghỉ sao cuộc đời nầy khổ quá vậy! Sống để làm gì? Chẵng lẽ để chịu khổ sao? Thật chán cuộc đời này, tôi chỉ muốn buôn bỏ hết tất cả để đi tìm vị thầy nào đó, ẩn náu tu luyện, không màng chuyện thế tục nữa!

ĐIỀU MAY MẮN NHẤT CUỘC ĐỜI TÔI:

Rồi một hôm, tôi vào Facebook để chia sẻ chương trình bán khuyến mãi của quán thì tình cờ nhấp vào trang Hoa Sen Khai Nở của những người tu luyện Pháp Luân Công viết chia sẻ. Tôi đọc thấy rất hay, cảm nhận rất thần thánh, đại khái nội dung là chia sẽ về tu luyện và những câu chuyện cổ xưa ý nghĩa. Lúc đó tôi tò mò muốn tìm hiểu xem Pháp Luân Công là gì mà sao thần kỳ quá vậy? Rồi tôi được họ hướng dẫn vào trang phapluan.org để tìm đọc quyển sách Chuyển Pháp LuânĐại Viên Mãn Pháp. Tôi chú tâm đọc các bài giảng càng đọc càng thích, càng đọc càng thấy cuốn hút! Những gì tôi đã từng thắc mắc ngay lập tức được giải khai! Tôi hiểu rõ nhiều vấn đề mà tưởng chừng không có lời giải đáp! Lúc đó tâm tôi chấn động, tôi hiểu ra ý nghĩa của sinh mệnh và nhiều bí ẩn mà khoa học không tài nào giải thích được. Tôi rất vui mừng và cảm thấy mình thực sự may mắn.

MG_8838them2.jpg

Vào thời gian đó ông chủ điều chuyển tôi về lại Sài Gòn để đi học nâng cao nghiệp vụ. Trên chuyến xe về Sài Gòn, tôi đã nghĩ rất nhiều rằng mình phải làm người tốt, mình phải từ bỏ những thứ xấu mà bấy lâu nay đã làm khổ mình! Tôi cũng nghĩ, nếu mình còn làm môi trường quán Bar này thì rất khó mà thực hiện điều đó nên cuối cùng tôi quyết định từ bỏ tất cả để làm lại cuộc đời, làm một con người chân chính. Sau khi nghỉ việc ở quán bar, tôi trở về quê làm nghề hớt tóc để kiếm sống, xa rời môi trường ô tạp và đầy cạm bẫy kia.

Hằng ngày, tôi đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân và sống theo nguyên lý Chân -Thiện -Nhẫn kết hợp với luyện năm bài công pháp, đã giúp tôi tốt lên rất nhiều về việc đề cao tâm tính, đạo đức và sức khỏe. Tính tình tôi trở nên ôn hòa và nhẹ nhàng hơn, không còn cảm giác nổi nóng, tức giận như trước nữa. Đặc biệc là tôi đã bỏ hẳn được ma túy và kể cả thuốc lá cùng rượu bia. Gia đình tôi thấy tôi thay đổi như vậy thì thật sự rất vui mừng. Tôi biết rằng tất cả những thay đổi mà tôi có được hôm nay là nhờ Đại pháp đã ban cho tôi cuộc đời mới thật tốt!

Nhờ được hưởng lợi rất nhiều nhờ tu luyện Pháp Luân Công, tôi nghĩ rằng môn pháp tu luyện tốt như thế này cũng nên chia sẻ ra cho mọi người cùng biết về vẻ đẹp và những lợi ích của Pháp Luân Đại Pháp, nhất là những ai đang ở trong nghịch cảnh mê mờ như tôi trước đây, giúp họ biết con đường tốt này mà quay đầu lại trở thành người chân chính để không uổng phí kiếp người.

Con xin tạ ơn Sư Phụ, cám ơn Đại Pháp!
Pháp Luân Đại Pháp là tốt! Chân Thiện Nhẫn là tốt!

 

 

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Khỏi bệnh nhờ Pháp Luân Công-chia sẻ của người từng bị ung thư hạch

 
khỏi bệnh nhờ pháp luân công Hàng trăm triệu người trên thế giới tu luyện Pháp Luân Công-môn tu luyện truyền thống Phật gia, và thu được nhiều lợi ích về sức khỏe và đạo đức. (Epoch Times)

Rất nhiều người đã may mắn khỏi bệnh nhờ Pháp Luân Công, trong đó có cả bệnh nan y như ung thư.

Một người từng mắc ung thư hạch đã khỏi bệnh nhờ Pháp Luân Công-môn khí công tu luyện truyền thống Phật gia dạy con người theo những tiêu chuẩn đạo đức về Chân-Thiện-Nhẫn và mang lại lợi ích sức khỏe. Bà đã chia sẻ điều kỳ diệu này với tất cả mọi người, đặc biệt là những ai đang đối mặt với án tử bởi căn bệnh quái ác mà y học Đông-Tây đều phải đầu hàng.

Dưới đây là chia sẻ của bà Trần Thị Quyên, người may mắn khỏi bệnh thần kỳ nhờ tu luyện theo Pháp Luân Công.

Tôi đã tu luyện Pháp Luân Công được hơn một năm và được nhận rất nhiều lợi ích từ việc tu luyện Pháp môn này. Nay tôi xin chia sẻ lại quá trình đắc Pháp của mình.

Tháng 11 năm 2010, khi sức khỏe có biểu hiện sa sút, tôi đi khám tại bệnh viện K Hà Nội và phát hiện mắc ung thư hạch u lymphô ác tính Non-Hodgkin – Hạch mạc treo giai đoạn IIIA. Từ đó đến đầu năm 2014, tôi đã trải qua nhiều đợt điều trị tại Bệnh viện K Hà Nội. Tổng cộng tôi phải truyền hóa chất 8 lần, tia 20 mũi xạ trị.

Đầu năm 2014 sau đợt xạ trị, dù tôi chưa hết bệnh nhưng bác sĩ vẫn cho ra viện để về nhà theo dõi tiếp. Lúc ấy tôi rất mệt mỏi vì cơ thể tiếp thu quá nhiều hóa chất độc hại, sức khỏe kiệt quệ và vẫn tiếp tục phải dùng thuốc. Tháng nào tôi cũng đi kiểm tra sức khỏe một lần.

Do tác dụng phụ của thuốc, thỉnh thoảng tôi lại bị viêm họng, hô hấp, thần kinh… nên thường xuyên phải ra vào điều trị tại các khoa Tai-Mũi-Họng, khoa Hô hấp, khoa Thần kinh… của Bệnh viện Bạch Mai. Đầu thường xuyên nhức nhối như có đàn ong, đàn ve kêu ở bên trong.

 
1 of 2
 
khỏi bệnh nhờ pháp luân công
Ảnh: Hồ sơ bệnh án của bà Trần Thị Quyên (Bà Quyên cung cấp)
minhbao.net-khoi-benh-nho-phap-luan-cong
khỏi bệnh nhờ pháp luân công
Ảnh: Hồ sơ bệnh án của bà Trần Thị Quyên (Bà Quyên cung cấp)
minhbao.net-khoi-benh-nho-phap-luan-cong (1)
 
 

Vào dịp giáp Tết Nguyên đán năm 2015, khi được một người bạn cho mượn cuốn sách Chuyển Pháp Luân giảng về nguyên lý tu luyện của Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã đọc đi đọc lại 3 lần trong một tháng. Thật là kỳ lạ, khi tôi nhận thức được chút ít về nguyên lý tu luyện, tâm tôi thanh thản được một phần, và thân thể tôi cũng được cải biến, cảm thấy khỏe khoắn hẳn lên, tôi quyết tâm bước vào luyện tập.

Hàng ngày tôi tham gia tập 5 bài công Pháp và đọc các bài giảng trong Chuyển Pháp Luân để tu dưỡng đạo đức theo nguyên lý Chân- Thiện- Nhẫn. Sau khi cải biến bản thân theo tiêu chuẩn đạo đức Chân- Thiện- Nhẫn, tôi nhận thấy sức khỏe khá lên từng ngày. Cảm giác nhức đầu, đau người, đau họng, mệt mỏi.. biến mất lúc nào không biết và tôi thấy mình không cần thuốc vẫn rất khỏe khoắn. Cuối cùng tôi dừng uống thuốc.

khỏi bệnh nhờ pháp luân công Hồ sơ bệnh án của bà Trần Thị Quyên sau khi tu luyện Pháp Luân Công

Vào tháng 4/2015 tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, các chỉ số xét nghiệm đều trở về trạng thái của người bình thường. Bác sĩ hỏi tôi “muốn tôi kê thuốc gì cho cô đây”. Tôi trả lời, “bác sĩ xem cần kê thuốc gì cho tôi thì kê”. Bác sĩ nói “Cô không còn bệnh nữa nên tôi không biết kê thuốc bệnh gì, hay kê cho cô ít thuốc bổ nhé”.

Cùng lên viện K xạ trị vào thời điểm đó trong làng tôi tổng cộng là 4 người. Ba người còn lại do không có may mắn biết và tu tập theo Pháp Luân Công như tôi nên đã lần lượt qua đời.

Nhiều người trong làng vẫn cho rằng bệnh viện khám nhầm bệnh cho tôi. Nhưng thâm tâm tôi hiểu rất rõ, mình đã thật quá may mắn khi có cơ duyên đắc Pháp.

Tôi đã nhận được rất nhiều lợi ích khi tu luyện Pháp Luân Công. Pháp Luân Công đã đem lại cơ hội sống thứ hai cho tôi, một cuộc sống khỏe mạnh và có đạo đức.

Bởi vậy tôi muốn chia sẻ với mọi người về trường hợp của mình để ngày càng nhiều người biết đến Pháp môn tuyệt diệu này, nhờ đó họ cũng nhận được lợi ích thần kỳ như tôi”.

Bài viết của bà Trần Thị Quyên sinh năm 1968, trú tại Bắc Ninh. Số điện thoại cá nhân: 0163 58 37 546. Bà Trần Thị Quyên chỉ là một trong rất nhiều người ở Việt Nam may mắn khỏi bệnh nan y, bệnh nặng nhờ tu luyện Pháp Luân Công.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Suýt chết ở tuổi 28 vì nghiện ‘đá, cỏ, ke, lắc’, người thanh niên đã thay đổi ngoạn mục như thế nào?

anh-%C4%91%E1%BA%A1i-di%E1%BB%87n-b%C3%A
Sau bao lần tự cai nghiện không thành, anh chán nản chìm sâu vào ma túy... Cuối cùng anh đã may mắn thoát chết nhờ một điều kỳ diệu đến từ thiên thượng...

Khi đứa con trai duy nhất từ nơi cặn bã đáng sợ bị xã hội ruồng bỏ, tưởng rằng vĩnh viễn lặn ngụp trong khói trắng, lệ thuộc đến hơi thở cuối cùng… bỗng trong “khoảnh khắc” phép mầu đã xảy ra… Có một câu chuyện như vậy, ly kỳ và khó tin. Đại Kỷ Nguyên xin gửi đến đọc giả như món quà đầu năm, rằng mùa xuân sẽ đến với ai biết đón nhận nó dẫu cuộc sống đầy cay nghiệt, đau thương và bế tắc thế nào…

Trong các hành trình dài, ngắn khác nhau của mỗi cuộc đời, không phải lúc nào ta cũng đủ tĩnh để cảm thụ và chia sẻ với những câu chuyện thường nhật xảy ra xung quanh chúng ta. Mỗi góc cuộc sống là một chuỗi những câu chuyện hay và ở đâu đó vẫn còn những câu chuyện buồn, thậm chí là thảm họa cay đắng cho những mảnh đời vô vọng. Có những câu chuyện thật khó tin, khó tin đến nỗi khi được tiếp xúc khiến người ta không khỏi giật mình… sợ hãi… chạnh lòng xót thương cho một kiếp người dường như không có lời giải đáp… hoàn toàn bế tắc…

Anh Phạm Đức Duy, 29 tuổi là một người chơi bời có tiếng ở phường Trần Hưng Đạo, thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh. Miền đất du lịch nổi tiếng này phải chăng cũng là cửa ngõ tiếp nhận nhiều thói đời xấu xí, nó đã trở nên nổi tiếng vì những “đàn anh, đàn chị” trong giới giang hồ.

Bỏ học giữa chừng, chơi bời nghiện đá, cỏ, ke, lắc khi còn trẻ

Phóng viên (PV): Anh có thể cho đọc giả của Đại Kỷ Nguyên biết từ khi nào anh đã lệ thuộc vào ma túy?

Anh Phạm Đức Duy (PĐD): Là người con duy nhất trong gia đình, ngay từ nhỏ tôi đã theo nhóm bạn chơi bời lêu lổng, không mấy để ý tới việc đèn sách chí hướng như chúng bạn đồng lứa. Cứ như vậy tôi trượt dài và sa đọa chẳng thèm đoái hoài đến cha mẹ ngày đêm hớt hải đi tìm, hết dỗ ngon ngọt đến la mắng dọa nạt, đánh đập… Nước mắt mẹ đã rơi không biết bao đêm, trái tim cha đau khổ bao ngày tôi cũng không màng tới. Lên lớp 10 tôi đã bập vào xì ke tham gia hút hít, lúc đầu chỉ là cỏ một dạng ma túy loại nhẹ.

nghiẹn từ nhỏ Bỏ học từ năm lớp 10 bập vào nghiện ngập bắt đầu từ cỏ rồi nặng dần lên. Ảnh mang tính mình họa – Ảnh: Internet

Sự nghiệp học hành của tôi dang dở vì tôi bỏ học từ năm lớp 10, sau khi đàn đúm chơi bời hút hít cuộc sống của tôi lúc bấy giờ là những cơn phê liên miên. Cấp độ thuốc ngày một tăng tôi phải chơi đá mới đủ thỏa mãn cơn nghiền. Đi bay hay thuốc lắc, bất kể chất kích thích nào đều là dạng nhẹ đối với tôi lúc ấy.

Tôi nghiền “đá” nó là một dạng rắn trong suốt như thủy tinh nhỏ ti li. Tôi đốt nó trong một cái lò thủy tinh nhỏ chuyên dụng cho dân hít “đá”, khi nó bốc khói thì tôi bắt đầu hít. Loại “đá” này không bị sốc thuốc như chích, nhưng nó gây ảo giác rất mạnh. Cảm giác phê “đá” luôn hoang tưởng, nó làm cho thần kinh mụ mị, luôn mê mờ, rất khó tả… Dù có không ăn trong mấy ngày cũng không bị sao. Khi giã thuốc thì mới thấy mệt, thấy rã rời… thân thể vô lực như rơi vào vực thẳm…

ma túy đá Đá – là một dạng rắn trong suốt như thủy tinh nhỏ ti li được đốt trong lò thủy tinh nhỏ chuyên dụng cho “dân hít đá”. Ảnh: Internet

PV: Người ta vẫn thường nói: “Tiền đội nón ra đi nhanh như nuôi con nghiện…” Cha mẹ anh sống ra sao khi nuôi một con nghiện như anh?

PĐD: Đúng vậy, người ta vẫn thường ví tiền đội nón ra đi nhanh như nuôi con nghiện, nghĩa là tiền tôi phá cũng không biết bao nhiêu mà kể hết. Tôi vay họ hàng, người thân, sau lớn thì vay bạn bè, rồi cầm cố đồ đạc giá trị, xe máy… vì gia đình tôi khá giả, lại chỉ có mình tôi nên cha mẹ dù đau khổ vẫn phải mang tiền đi trả. Tiền mà mẹ nhiều lần mang đi chuộc chiếc xe máy của tôi cộng lại đủ mua một chiếc ô tô đời mới.

Nhà tôi mở một quán ăn, cha mẹ vất vả đầu tắt mặt tối. Tinh mơ khi người ta còn trong giấc nồng mẹ đã phải dậy sắp hàng. Trời mưa cũng như nắng, nóng cũng như rét căm căm… vì nuôi một con nghiện như tôi nên mẹ chẳng được ngày nào nghỉ ngơi, có những hôm gió trở mùa, bão bùng mẹ đều cặm cụi một thân một mình sắp xáy để sáng ra có thể bán hàng. Việc đó diễn ra hàng ngày nhưng hình ảnh ấy chưa bao giờ lọt được vào mắt tôi, đứa con trai sức dài vai rộng hư hỏng chỉ biết đốt đi những đồng tiền mẹ chắt chiu kiếm ra từ giọt mồ hôi, giọt nước mắt mặn chát khổ đau của mẹ… Mãi sau này khi tôi trở thành người tốt, tôi mới nhận ra được điều ấy.

PV: Có bao giờ anh uy hiếp cha mẹ hay làm việc gì đó bất lương để hòng có tiền thỏa mãn cơn nghiền đá của mình?

PĐD: Những lúc hết tiền mà cũng hết cách xoay ra tiền, ma tính trong tôi nảy nở, làm thế nào để có tiền khi mà nguồn vay dần cạn kiệt… Cướp giật, móc túi hay làm gì để có thể có tiền? Ý định làm điều xấu xuất hiện rất nhiều lần, may mà tôi chưa bao giờ thực hiện.

Còn đối với cha mẹ, tôi chỉ nhặt nhạnh đồ đạc giá trị trong nhà mang đi bán hoặc cầm cố chứ chưa lần nào bức hại cha mẹ để lấy tiền hút hít. Chắc có lẽ tôi chưa phạm tội lớn bất hiếu với cha mẹ nên sau này mới được hưởng thần tích mà ông trời ban tặng, mới có cơ hội cứu vãn cuộc đời mình.

PV: Anh đã bao giờ thử cai nghiện? Và cha mẹ anh có biện pháp gì giúp anh tỉnh ngộ tìm lại cuộc sống mà đáng ra anh nên có?

PĐD: Những con nghiện như tôi bị người đời ghẻ lạnh và sợ hãi. Khi đã bập vào rồi người ngoài nhìn thì tưởng chúng tôi không còn cảm xúc gì ngoài những cơn phê… và trở thành những sát thủ máu lạnh khi đói thuốc… Nhưng thực ra người ở trong cuộc mới biết, những người nghiện hút như tôi họ cũng rất khổ, bởi vì khi dứt thuốc họ đối mặt với sự thật rất bi thương và chán nản, bế tắc… không lối thoát.

Tôi đã từng tự cai nghiện rất nhiều lần nhưng đều thất bại. Có lẽ ai đã từng cai nghiện đều sẽ hiểu, người nào đã từng giúp những kẻ cai nghiện cũng sẽ biết… Để một con nghiện nặng cai được có lẽ còn khó hơn lên trời. Cha mẹ vì chỉ có mình tôi nên cũng dốc hết tâm sức để cứu lấy đứa con duy nhất, đủ mọi cách cũng không tách tôi ra khỏi mê hoặc của làn khói trắng. Với hy vọng mong manh năm 2008 cha mẹ cưới vợ cho tôi để có thể vì gia đình, vì con cái mà tôi quay đầu.

tự cai nghiện ko thành Duy đã từng tự cai nghiện rất nhiều lần nhưng đều thất bại. Ảnh: Internet

Đối với vợ cũng vậy, hạnh phúc của cô ấy đong đầy nước mắt, khi có gia đình không vì thế mà tôi tu chí hơn. Tôi đã làm khổ cô ấy và làm khổ cả con gái mình. Sau bao nhiêu lần khuyên can khóc lóc vẫn không làm tôi lay chuyển, cô ấy gói ghém quần áo trở về bên ngoại. Hạnh phúc nhỏ bé của chúng tôi tan vỡ. Con gái tôi trở thành đứa trẻ bơ vơ, khi ở với mẹ thì thiếu thốn tình cảm của cha, khi về với cha thì thiếu tình cảm của cả cha lẫn mẹ, vì tôi chỉ chăm chăm tới “đá” có bao nhiêu tiền đều nướng vào đá hết, bỏ mặc con không biết bữa no bữa đói. Cha mẹ tôi đau đớn nhìn cảnh con tàn tạ, cháu cô đơn… về với mẹ thì con no về với cha thì con đói… Dù thế tôi cũng chẳng mảy may động lòng.

PV: Khi vợ bỏ đi rồi, cuộc sống của anh có gì thay đổi, có lúc nào anh cảm thấy hối hận hay tiếc nuối?

PĐD: Tôi quá phụ thuộc vào đá không còn màng tới điều gì nữa. Những ngày tháng triền miên sống trong ảo giác, trụy lạc. Vì liên tục giày vò thể xác không thương tiếc như vậy, kết quả cuối cùng làn da tôi trở nên vàng vọt, đen đúa, gầy nhẳng, mắt đờ đẫn… tôi đổ bệnh. Ở cái tuổi thanh niên sức dài vai rộng tôi bị quật ngã nằm một chỗ bởi bệnh tật. Vợ bỏ đi rồi gánh nặng ấy một lần nữa trút lên đôi vai gầy guộc của mẹ cha.

Hơn chục năm trước tôi bị viêm gan B viêm gan C, giờ thân thể tiều tụy bệnh bắt đầu khởi phát. Tôi bị mất ngủ, ăn không còn cảm giác, tôi gầy chỉ còn da bọc xương rất mệt mỏi. Mỗi tháng tôi phải sử dụng hết hơn mười triệu tiền thuốc chuyển từ Hà Nội về vừa uống vừa tiêm. Tôi hoàn toàn kiệt sức và tuyệt vọng, nghĩ rằng đời người chỉ là một thoáng mây trôi, mong manh, bạc bẽo, phù du…

Cai “đá” ngoạn mục, câu chuyện chỉ có thể xảy ra trong cổ tích

PV: Như vậy, anh gần như đã đối diện với cái chết… thần tích nào đã cho anh sự sống và còn giúp anh quay trở lại làm người lương thiện, điều mà anh đã từng nói: “…còn khó hơn lên trời…”?

PĐD: Điều kỳ diệu này không những chữa lành mọi bệnh tật trong tôi, giúp tôi hoàn lương mà nó còn ban tặng cho tôi điều lớn lao hơn nữa. Vợ tôi đã quay trở về đoàn viên sau khi thấy tâm tính tôi thay đổi, đã cai được hoàn toàn đá và các loại thuốc lá, thuốc lào… Cha mẹ tôi đã ở tuổi xế chiều rưng rưng hàng nước mắt cảm tạ Thần Phật đã ban ơn cứu độ đứa con tưởng như vô vọng thoi thóp trước sự sống mong manh, có thể ra đi bất cứ lúc nào.

chan dung 2 Duy đã tìm thấy một con đường tuyệt đẹp. Ánh sáng của niềm an lạc vĩnh hằng giúp anh vững bước trên con đường dài phản bổn quy chân. Ảnh do tác giả cung cấp.

Ấy là Pháp Luân Công đã cứu tôi. Một người bạn tên Toàn, anh ấy cũng trong đội xì ke với tôi, cũng do chơi bời ke, đá, lắc mà anh bị mang bệnh thận, tâm thái anh cũng bất mãn chán nản… anh kể với tôi rằng vợ anh đã mang về cho anh một cuốn sách mang tên Chuyển Pháp Luân. Cô ấy bước vào tu luyện trước rồi giúp chồng nhờ Đại Pháp mà từng bước đẩy lui bệnh tật, tâm hồn thanh thản hướng thiện. Anh cũng đã cai được ma túy, trở thành một con người hoàn toàn khác, khỏe mạnh an hòa… Đối diện với tôi không phải là anh Toàn xì ke hốc hác ngày nào, mà giờ anh hồng hào nhanh nhẹn vẻ mặt luôn tươi cười hạnh phúc.

Tôi đến với Pháp Luân Công là nhờ anh, nhờ sự tận tụy nhiệt tình của vợ anh ấy. Có lẽ chị ấy đã thấm thía, thấu hiểu nỗi khổ của người nghiện và gia đình có con nghiện. Chị ấy hiểu chỉ có Pháp Luân Công mới có thể chữa lành và làm thay đổi triệt để tận gốc bản ngã của một con người. Chị đã không quản ngại gian khó vượt đường xa trong cái giá lạnh tinh sương, đến đón tôi đều đặn mỗi sớm ra điểm luyện công. Thật lòng lúc đầu tôi cũng lười và ngại vì cơ thể rất yếu, nếu không vì sự nhiệt tình của chị ấy đã khiến tôi rất cảm động mà thay đổi. Nhìn cảnh chị đứng dưới đường chờ tôi một cách kiên nhẫn khi trời còn tờ mờ tối, tôi lại cố gắng vượt qua mọi trở ngại để có thể ra điểm luyện công đúng giờ. Học viên Pháp Luân Công thật tốt, có thể thật sự nghĩ cho người khác mà không hề có bất cứ tư lợi cá nhân nào.

PV: Trải nghiệm của anh về việc tu luyện Pháp Luân Công và trở thành người khỏe mạnh, người chồng, người cha tốt, người con hiếu thảo như thế nào?

PĐD: Khi tôi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân lần đầu, càng đọc tôi càng thấy hấp dẫn. Cuốn sách dạy mọi người làm người tốt theo Chân Thiện Nhẫn. Tôi đã rất hối hận nhìn nhận ra mình đã từng gây quá nhiều tội lỗi, làm tổn thương nhiều người. Tâm tôi rất chấn động, lần đầu tiên trái tim tôi rung lên niềm thương xót cảnh mẹ vất vả sớm hôm, gương mặt cha hằn sâu nỗi khổ không thể nói thành lời.

học Pháp Sau khi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Công, lần đầu tiên trái tim tôi rung lên niềm thương xót cảnh mẹ vất vả sớm hôm, gương mặt cha hằn sâu nỗi khổ không thể nói thành lời.

Đọc thêm nữa tôi hiểu hơn vì sao cần phải làm người tốt, nguyên nhân gốc rễ của mọi khổ đau trong đời, bệnh tật từ đâu mà có… Tôi như được đánh thức sau giấc ngủ dài, tôi tự hứa sẽ phải thay đổi, tôi không muốn sống cuộc đời như trước, tôi không còn muốn chơi bời nữa.

Đọc sách lần đầu tôi bị cảm giác rất buồn ngủ. Vừa đọc vừa luyện nên cơ thể tôi được tịnh hóa khá mạnh mẽ. Tôi bị đi ngoài ra máu trong vòng một tuần, một ngày đi một đến hai lần ra máu đông như tiết, có lúc ra máu tươi nhưng kỳ lạ thay bụng tôi không hề đau đớn hay có bất thường nào. Lúc đầu tôi cũng khá lo lắng nhưng cũng hiểu mình đang được đẩy những trược khí dơ bẩn ra khỏi thân thể. Tôi tập trung học Pháp luyện công nhiều hơn. Dần dần tôi bắt đầu ăn thấy ngon miệng, ngủ cũng ngày một tốt hơn. Sức khỏe của tôi cải thiện nhanh chóng và rõ rệt, tôi không còn bị mệt mỏi như xưa nữa, cân nặng bắt đầu tăng lên.

anh luyen cong Tĩnh lặng đả tọa giữa đất trời – xa xăm sóng vỗ bờ nghìn năm vẫn vậy chứng kiến sự tồn suy qua các triều đại. Anh ngộ được rằng trở về chân ngã mới là con đường hạnh phúc vĩnh hằng mà môt sinh mệnh nên có.

Khi mới luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công tôi thấy khá mỏi. Tôi cứ cố gắng để vượt qua rồi cảm giác rất dễ chịu sảng khoái mỗi khi tập xong. Nước da của tôi trở nên sáng và trắng hồng. Sau một thời gian rất ngắn tôi đã dừng uống tất cả các loại thuốc. Đã hơn một năm nay tôi luôn mạnh khỏe và đã tăng 15kg. Đó là điều mà cả tôi và gia đình nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Khi sức khỏe của tôi được ổn định, có thể tham gia các công việc gia đình, tôi đã tự nguyện giúp đỡ mẹ dọn hàng điều mà chưa bao giờ tôi nghĩ đến chứ đừng nói là làm. Mẹ đã rất xúc động nói: “Môn tu luyện này thật tốt, con trai mẹ đã thật sự thay đổi rồi”.

Tôi tự chủ động xuống nhà bố mẹ vợ để xin lỗi ông bà và cả vợ tôi nữa. Xin cô ấy cho tôi một cơ hội, để con gái tôi không còn chịu cảnh không cha hoặc không mẹ… Cô ấy đã nhìn thấy sự thay đổi to lớn từ tôi và đồng ý trở về. Tôi rất biết ơn lòng vị tha của cô ấy, gia đình chúng tôi lại đầm ấm hạnh phúc bên nhau. Tôi cố gắng dùng Chân Thiện Nhẫn để đối đãi khi có va chạm nên trong gia đình cũng không có tiếng cãi vã chì chiết.

Tôi đã cố gắng thay đổi tâm tính và trở thành một người tốt hơn trước. Đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của bố mẹ và cả gia đình. Tôi đã lấy lại được hi vọng vào cuộc sống và niềm tin của mọi người.

PV: Câu chuyện của anh rất xúc động, một cái kết như trong cổ tích. Sẽ thật thiếu sót nếu anh không kể với đọc giả ĐKN về quá trình đẩy lùi những cơn nghiền đá của anh.

PĐD: Tất cả những thứ xấu xa, các loại thuốc gây nghiện tôi đã buông bỏ được. Ngày trước khi bị bệnh nằm liệt giường, tuy ốm đau như vậy nhưng tôi vẫn phải hít vì không có thì không thể chịu được. Càng chán thì tôi càng đâm đầu vào, lúc nào tôi cũng nghĩ đến nó, cái thứ vật chất xấu ấy như một loại keo bám chặt vào cuộc đời tôi, vào tâm trí tôi. Khi đắc Pháp đọc đến phần nói về hút hít ma túy… tôi giật mình và bắt đầu tỉnh ngộ ra, tôi biết đó là những chấp trước xấu xa cần phải bỏ. Tôi cảm nhận được Pháp này thật huyền diệu, tôi cũng đã từng thử cai khá nhiều lần nhưng chưa bao giờ thành công. Khi đọc cuốn sách này tôi bắt đầu cai được và cảm thấy thật nhẹ nhàng, không còn cảm giác nhớ nhung hay thèm khát cái mùi vị của đá. Trước đây khi tự cai thì dùng thuốc hỗ trợ rất nhiều, đủ các loại nhưng cũng không cai được, giờ chỉ đơn giản đọc một cuốn sách, minh bạch chân lý tôi đã có thể bước qua.

anh cá nhân “Tôi rất hạnh phúc vì đã thoát khỏi sự ràng buộc mãnh liệt của ma túy. Tôi tăng cân trở lại, không gì có thể kỳ diệu hơn thế. Pháp Luân Công thật sự tuyệt vời.”

Tôi cũng thấy ngạc nhiên mình có thể cai được rất dễ dàng, nước mắt cứ chực tuôn rơi… Lúc đó tuy cai được ma túy rồi nhưng tôi vẫn nghiền thuốc lào, thuốc lá. Cho đến khi tôi đọc hết lượt thứ hai sang lượt thứ ba cuốn Chuyển Pháp Luân thì tôi mới dứt hẳn được hoàn toàn, không còn lệ thuộc vào bất cứ chất gây nghiện nào.

PV: Được biết trong Pháp Luân Công có giảng cần sửa đổi tâm tính nâng cao đạo đức, không tranh giành lợi ích về mình… anh lại tham gia quản lý cửa hàng cùng mẹ, có tình huống nào liên quan đến lợi ích mà anh đã đề cao?

PĐD: Việc khách hàng trả thừa tiền, rồi kẹp dít một thành hai tờ 500.000VNĐ là chuyện thường xuyên xảy ra. Khi phát hiện thấy tôi gọi khách quay lại để trả. Ngày trước như vậy là tôi lấy ngay, không những thế khi mẹ không để ý cũng còn lấy đi một ít. Nhưng giờ tôi biết như vậy là không tốt bởi người tu luyện Pháp Luân Công điều đầu tiên là phải trở thành một người tốt mọi lúc mọi nơi. Rồi khách quên điện thoại kể cả những loại đắt tiền như Iphone tôi cũng cất đi để khách quay lại lấy hoặc gọi điện để trả cho khách… điều ấy không có trước đây nhưng giờ tôi đã thay đổi.

PV: Anh có muốn nhắn gửi điều gì đến lượng đọc giả đông đảo trên toàn quốc và hải ngoại của ĐKN không?

PĐD: Cảm ơn ĐKN và những đọc giả đã đọc câu chuyện của tôi. Điều tôi mong mỏi nhất trong tâm là có thể giúp được thật nhiều bạn trẻ, những mảnh đời đang đau khổ vì nghiện ngập không lối thoát… Tôi biết rằng nơi tôi sinh sống cũng đang có rất nhiều bạn trẻ từng sa ngã như tôi, đang bất lực đứng nhìn quãng đời vô vọng còn lại…

IMG_0786 “Ước nguyện nhỏ bé của tôi là có thể giúp được thật nhiều bạn trẻ đang phải lệ thuộc vào ma túy có thể thoát ra, có được cuộc đời mới giống như tôi nhờ môn tu luyện này.”

Xin hãy lắng nghe tôi, nếu bạn không muốn đối diện với những ngõ cụt vì cái chết trắng đang nuốt dần đi sinh lực của bạn, xin hãy lắng nghe tôi… Khi tôi nhìn thấy bạn bè và người thân của bạn trong tình cảnh ấy, vì đó cũng là tôi trong quá khứ… trong tâm tôi rất đau đớn và mong rằng họ cũng may mắn có được cuộc đời mới như tôi.

Tôi hi vọng những ai bệnh tật, những ai đã từng chơi bời như tôi trước đây và tất cả mọi người đều có được may mắn giống như tôi là được tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mọi bất hạnh sẽ chấm dứt, một chân trời mới bình yên sẽ mở ra. Tôi sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ những ai muốn tìm hiểu về môn tu luyện này. Số điện thoại của tôi là: 0985.436.888.

PV: Cảm ơn anh đã chia sẻ câu chuyện rất đặc biệt và ly kỳ. Chúc anh và gia đình năm mới luôn luôn hạnh phúc. Chúc anh có thể thực hiện được ước nguyện của mình giúp được nhiều người trẻ thoát khỏi ma túy và tìm lại được ý nghĩa đích thực của cuộc sống. 

 

Share this post


Link to post
Share on other sites

Con trai tôi đã khỏi bệnh ung thư máu như thế nào

 

Tôi có thể nói ngay với các bạn không đủ thời gian đọc hết bài chia sẻ khá dài, rằng con trai tôi đã khỏi bệnh ung thư máu nhờ tu luyện Pháp Luân Công. Tôi cũng hy vọng rằng những ai có thể đọc được hết bài chia sẻ này thì hãy coi đây là cái duyên kết nối chúng ta với Pháp Luân Đại Pháp – điều kỳ diệu mà không phải ai cũng đã có cơ hội được biết.

amẢnh chụp cháu Hoàng Đăng Kiểm đang luyện bài công Pháp thứ 5 của Pháp Luân Công (Ảnh: Đoàn Minh Hải)

Tôi là Nguyễn Thị Kim Huệ, sinh năm 1979, sống tại tổ 7 khu 1, phường Hà Khẩu, thành phố Hạ Long, Quảng Ninh, số điện thoại: 0164.873.9667.

Con trai thứ hai của tôi là Hoàng Đăng Kiểm, sinh năm 2009. Đầu năm 2012, khi cháu được hơn 2 tuổi thì xuất hiện dấu hiệu sụt cân nhanh chóng, chân tay và trên khắp cơ thể xuất hiện nhiều vết thâm tím, khi ăn cháu hay bị nôn ói. Vợ chồng tôi đưa cháu đến Bệnh viện Huyết học và truyền máu Trung ương làm các xét nghiệm tổng thể. Tại đây, các bác sỹ kết luận cháu bị mắc căn bệnh “máu trắng”, đang ở giai đoạn nguy cấp và tiên lượng cháu chỉ có thể sống được 3 tháng. Lời “tuyên án” của bác sĩ khiến tôi đau đớn, suy sụp như muốn khuỵu xuống tại chỗ. Con trai tôi còn nhỏ quá, phải làm sao bây giờ? Chúng tôi cảm thấy tuyệt vọng và rất đau khổ.

Hàng tháng, tôi đưa cháu lên Bệnh viện Huyết học và truyền máu Trung Ương hai lần, ròng rã hơn bốn năm trời. Chi phí thuốc men và chữa bệnh cho cháu lên tới 80 triệu đồng một tháng, nhưng cháu may mắn nằm trong danh sách được hỗ trợ 60 triệu đồng một tháng của một chương trình y tế nước ngoài. Tuy nhiên, bác sĩ cũng nói rằng, thuốc dù tốt thì cũng chỉ giúp cháu cầm cự chứ trình độ y học hiện nay chưa thể điều trị căn bệnh của cháu.

Tôi vô cùng hoang mang và chán nản. Ngoài việc tuân thủ nghiêm túc yêu cầu của bác sĩ Tây y, đưa con đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe định kỳ và điều trị theo phác đồ của bệnh viện thì bất cứ ai mách làm cách nào khỏi bệnh tôi cũng nghe theo. Tôi cho cháu uống nhiều loại thực phẩm chức năng đắt tiền, uống thuốc nam…

Có bệnh thì vái tứ phương, tôi đi hết đền nọ phủ kia cầu xin, cúng bái. Hễ ai mách nơi nào thiêng lắm tôi đều đến. Các nghi lễ bốc bản mệnh, di căn hoán số, trả nợ tào quan, bán khoán… tôi đều đã làm, tôi còn gửi lễ khắp nơi nhờ các sư thầy cầu khấn giúp con trai mình khỏi bệnh. Tuy thế, nhưng trong tâm tôi không hề cảm thấy thoải mái, bình an. Bệnh của cháu cũng không khỏi được.

Tiền chữa bệnh và theo đuổi các nghi lễ cầu cúng là một gánh nặng kinh tế với gia đình chúng tôi. Thêm vào đó là gánh nặng tâm lí, tinh thần. Tôi thương và lo cho con đến thắt ruột. Trước mặt con thì vẫn phải tỏ ra vững vàng, lạc quan nhưng hàng đêm tôi đều không ngủ được. Từ ngày con bị bệnh, không có đêm nào tôi yên giấc, cơ thể tôi mệt mỏi, thường xuyên bị đau đầu, hay cáu gắt. Tôi cảm thấy cuộc sống thật bế tắc, không có một tia hi vọng nào.

amẢnh cháu Hoàng Đăng Kiểm đang luyện công (Ảnh: Đoàn Minh Hải)

Tháng 5/ 2016, khi vào mạng tôi thấy có một tin nhắn “Khỏi bệnh thần kì nhờ tu luyện Pháp Luân Công”, mấy chữ “Khỏi bệnh thần kì” ngay lập tức thu hút tôi. Tôi liền vào trang fanpage này và đọc được bài chia sẻ của rất nhiều học viên Pháp Luân Công về những trải nghiệm khỏi bệnh thần kì của họ. Câu chuyện nào cũng chân thực và cảm động. Tôi bị cuốn hút và cứ thế đọc hết bài này tới bài khác, cả những thông tin về cuộc bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc, về việc chính quyền Trung Quốc mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công.

Mới đầu, tôi tưởng đó là câu chuyện của một quá khứ xa xăm nào đó chứ làm sao giữa thời buổi thông tin hiện đại như thế này chuyện này lại có thể xảy ra. Vả lại một chuyện động trời như thế này đâu có thấy phương tiện thông tin đại chúng nào ở Việt Nam đưa tin đâu. Nhưng sau đó, thấy một video rất chân thực về cuộc bức hại thì tôi bàng hoàng nhận ra rằng cuộc bức hại này là sự thật, và nó hiện vẫn đang diễn ra trong xã hội hiện đại này.

Lúc đó, tôi nóng lòng muốn biết thêm về Pháp Luân Công và muốn gọi điện thoại ngay cho những học viên đã chia sẻ câu chuyện của họ để tìm hiểu nhưng đã là nửa đêm. Tôi ghi lại số điện thoại của họ và sáng hôm sau tôi gọi điện cho từng người. Đầu tiên là một học viên ở Bình Phước có mẹ khỏi bệnh ung thư nhờ tu luyện, rồi thêm nhiều người nữa… Ai cũng trả lời điện thoại của tôi rất nhiệt tình và cởi mở, ai cũng nói rằng tu luyện pháp môn này rất tốt, rất tuyệt vời, rằng cần đọc sách Chuyển Pháp Luân và luyện năm bài công pháp… Trong tâm tôi rất háo hức có được cuốn sách Chuyển Pháp Luân.

Sau đó, tôi mới biết rằng gần nhà tôi cũng có điểm luyện công của các học viên Pháp Luân Công. Hai học viên địa phương đã mang sách đến nhà tôi và hướng dẫn mẹ con tôi đọc sách, luyện công. Đọc sách được mấy ngày thì mẹ con tôi ra điểm luyện công chung luyện cùng với mọi người. Con trai tôi lúc này 6 tuổi, đang học lớp 1, nhưng cháu có thể đọc sách và học các động tác rất nhanh chóng.

Cùng thời điểm đó, nhờ lãnh đạo thành phố Hạ Long và báo chí chia sẻ thông tin, nhiều người biết hoàn cảnh gia đình tôi, họ đã điện thoại động viên gia đình và bày tỏ tấm lòng hiệp nghĩa muốn giúp đỡ. Được mọi người động viên, nhờ thế tôi cũng có thêm tinh thần và tôi vẫn nuôi hi vọng, sẽ có phép màu nào đó chăng?

am

Luyện công bên bờ biển – bài công Pháp thứ 2 của Pháp Luân Công (Ảnh: Minh Huệ)

Một tháng sau khi chúng tôi tu luyện Pháp Luân Công là đến thời điểm đi khám bệnh định kì của cháu, phải chọc tủy để làm xét nghiệm. Mỗi lần cháu chọc tủy đều vô cùng đau đớn, nhiều người phải giữ để cháu khỏi vùng vẫy, mỗi lần như thế tôi xót con lắm. Lần này, trước khi cháu vào phòng xét nghiệm, tôi nói với cháu: “Con là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư Phụ sẽ bảo hộ cho con, con nhớ nhẩm niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Khi ra khỏi phòng xét nghiệm, cháu nói rằng, con niệm như mẹ dặn, chọc tủy không thấy đau, không có nhiều người phải giữ con. Tín tâm tu luyện của tôi càng tăng lên.

Một tháng sau có kết quả xét nghiệm, bác sĩ thông báo kết quả của cháu là âm tính. Họ chúc mừng gia đình tôi và nói rằng kết quả này thật khó tin, đúng là “Khỏi bệnh thần kì”. Cả gia đình tôi vỡ òa trong hạnh phúc. Lúc đó, không lời nào có thể diễn tả lòng biết ơn vô hạn của tôi với sự từ bi cứu độ của Sư Phụ Pháp Luân Đại Pháp. Tôi cũng hiểu rằng, cuộc đời mình từ nay sẽ đi trên con đường tu luyện theo nguyên lí Chân Thiện Nhẫn.

Ngày nào hai mẹ con tôi cũng học Pháp, luyện công đều đặn. Trước đây, do uống quá nhiều loại thuốc nên con trai tôi thường hay khó thở, đau bụng thì giờ không còn như thế nữa. Mắt cháu trước cũng kém, một bên cận thị, một bên loạn thị, bác sĩ giải thích đó là do tác dụng phụ của thuốc. Giờ cháu không cần đeo kính mà thị lực tốt. Trước đây tôi suy sụp tinh thần và mất ngủ triền miên thì giờ tôi đã có thể ngủ ngon giấc. Bệnh đau đầu cũng không còn, thân thể tôi nhẹ nhàng, tinh thần phấn chấn.

Tu tâm tính theo nguyên lí Chân – Thiện – Nhẫn của Pháp Luân Công khiến tôi nhận ra và sửa đổi nhiều tâm tính không tốt. Trước, tôi thường tranh hơn thua với chồng vì cho rằng mình có lí và truy cầu gia đình hoàn hảo, chồng phải chỉn chu có trách nhiệm và con ngoan ngoãn, giỏi giang. Giờ tôi hiểu rằng mình đã gây áp lực cho chồng con. Tôi hiểu ra cuộc sống mệt mỏi vì con người truy cầu quá nhiều, người ta không hạnh phúc vì không biết thỏa mãn với cuộc sống của mình. Tâm tôi tĩnh xuống, cả danh và lợi tôi đều không truy cầu nữa. Tôi trở nên hiền dịu hơn, không khí gia đình cũng hòa thuận hơn. Cuộc sống của gia đình tôi đầy niềm vui và ý nghĩa.

Chứng kiến sự thay đổi kì diệu cả về sức khỏe và tâm tính của tôi và con trai út, chồng tôi và con trai lớn cũng bước vào tu luyện Pháp Luân Công. Chồng tôi bị viêm gan B gần 20 năm nay, anh còn bị đau nửa đầu và bệnh dạ dày, tháng nào cũng tốn mấy triệu tiền thuốc. Sau khi tu luyện, anh đã không còn phải uống một viên thuốc nào. Con trai lớn của tôi bị viêm xoang, tu luyện một thời gian cháu cũng khỏi bệnh, mùa đông năm nay không còn khổ sở vì bị viêm xoang hành hạ nữa.

am

Tu Luyện, đó là con đường tìm về nguồn cội chân thực của sinh mệnh (Ảnh: Minh Huệ)

Trước đây tôi cho rằng, non sông dễ đổi, bản tính khó rời. Giờ thì tôi thấy Đại Pháp đã hoàn toàn thay đổi bản tính con người theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Tôi hiểu rằng thống khổ không phải do người khác đem đến cho mình mà chỉ là mình chưa đủ tốt nên phải trả nợ, tôi không còn oán hận trước những bất công mà mình phải chịu nữa. Tôi cũng hiểu, sự an lạc trong nội tâm của một người không phải do mọi người xung quanh mang lại mà là do người ấy không còn truy cầu sự thoải mái, bình yên. Tôi hiểu rằng, không có việc nào xảy đến với mình là ngẫu nhiên, đó đều là những khảo nghiệm để nhắc nhở mình hướng tới Chân Thiện Nhẫn, tu tốt bản thân để trở thành một học viên chân chính.

Trong mọi mâu thuẫn, tôi đều tự xét xem bản thân mình đã sai ở đâu. Có lần hai vợ chồng tôi có mâu thuẫn, chúng tôi đã tranh hơn thua căng thẳng. Nhưng ngay sau đó, chúng tôi nhận ra mình không nên đổ trách nhiệm cho người khác, chỉ trích người khác mà phải tìm lỗi ở chính mình. Nhờ vậy, vấn đề đã được giải quyết nhẹ nhàng. Con trai lớn của tôi năm nay sẽ vào đại học. Trước đây tôi lo lắng không biết rời khỏi bàn tay bao bọc của bố mẹ, cháu có thể vững vàng trước những cám dỗ, những cạm bẫy ngoài xã hội không, giờ tôi hoàn toàn yên tâm rằng mang theo Chân Thiện Nhẫn trong tâm, cháu sẽ có thể giữ vững bản thân mình, sẽ không bị ô nhiễm bởi những thói hư tật xấu bên ngoài.

Giờ đây, gia đình tôi đọc sách luyện công hàng ngày, chia sẻ cho nhiều người hơn nữa biết được lợi ích của tu luyện Pháp Luân Công, giúp nhiều người biết được sự thật về cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc để họ lựa chọn đứng về phía lương tri và lẽ phải. Việc làm đó không chỉ giúp sớm chấm dứt cuộc bức hại vô nhân tính ở Trung Quốc mà tôi biết thiện ác đều có báo ứng. Mỗi một hành động, một lời nói ủng hộ cái Thiện đều giúp con người có được tương lai tốt đẹp. Đó là nguyện vọng của cả gia đình chúng tôi.

Không lời nào có thể nói hết lòng biết ơn của gia đình tôi với Sư Phụ và Đại Pháp. Cảm tạ Sư Phụ đã mang đến cho chúng con một cuộc đời mới.

(Hạ Long, tháng 5/2017)
Nguyễn Thị Kim Huệ

Share this post


Link to post
Share on other sites

Những trường hợp này anh/chị @VIETHA có trực tiếp kiểm chứng chưa? Nguồn tin trên bài báo này có được kiểm chứng đúng người thật việc thật chưa hay vô căn cứ?

Nhờ anh/Chị VIETHA kiểm chứng 01 trường hợp trong các bài đăng trên đây, quay phim chụp hình để đảm bảo người thật việc thật. Trong trường hợp anh/chị VIETHA không có bằng chứng cụ thể, các bài viết về pháp luân công sẽ bị xóa khỏi diễn đàn

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

20 giờ trước, Bá Kiến® said:

Những trường hợp này anh/chị @VIETHA có trực tiếp kiểm chứng chưa? Nguồn tin trên bài báo này có được kiểm chứng đúng người thật việc thật chưa hay vô căn cứ?

Nhờ anh/Chị VIETHA kiểm chứng 01 trường hợp trong các bài đăng trên đây, quay phim chụp hình để đảm bảo người thật việc thật. Trong trường hợp anh/chị VIETHA không có bằng chứng cụ thể, các bài viết về pháp luân công sẽ bị xóa khỏi diễn đàn

Chào Anh !

Tất cả những trường hợp đó 100 % là sự thật. Anh có muốn quay phim chụp Ảnh và đến từng nơi thì liên hệ với tôi. Tôi sẽ dẫn Anh đến từng nhà , tất nhiên chi phí đi lại ăn ở là Anh chịu cho phần của Anh .  Mục đích của tôi là giúp cho những người không may được cứu giúp ngoài ra không có mục đích nào khác.

Anh thích thì Anh cứ xóa. Anh xem diễn đàn bây giờ số người vào chỉ đếm trên đầu ngón tay . Anh quản trị mà không suy nghĩ sao ?

Edited by VIETHA

Share this post


Link to post
Share on other sites

Từ tận cùng khổ đau thù hận, tôi đã may mắn tìm thấy đường về hạnh phúc

Tôi không thể đếm được bao nhiêu trận đòn đã giáng xuống đầu người mẹ yếu đuối của tôi. Nhưng tôi nhớ như in những đêm đông lạnh giá, cha đã đánh chửi và đuổi mẹ ra khỏi nhà.

Có lúc, ông túm tóc mẹ mà lôi xềnh xệch ra ao làng gần đó, dìm bà xuống nước. Đôi khi, chỉ vì những chuyện hết sức nhỏ nhặt mà ông đã bê nguyên nồi thức ăn còn nóng hổi đổ lên đầu mẹ khiến bà bị lột cả da đầu rất thương tâm… Mặc dù cha không phải là người ăn chơi hay rượu chè cờ bạc, còn mẹ cũng không làm gì nên tội, nhưng ông luôn lảm nhảm một điệp khúc: “Đồ ăn bám, đồ ngu dốt…”

Tuổi thơ dữ dội

– Đánh chết nó đi! đánh chết nó đi!…

Tiếng của ông nội hùa vào với cha mỗi khi cha đánh mẹ như một điệp khúc dội vào tâm khảm tôi. Nó đau đớn nhức nhối suốt quãng đời thơ dại và cả đến khi tôi đã trưởng thành. Người lớn dường như chẳng bao giờ màng tới cảm xúc và nỗi sợ hãi của những đứa trẻ, họ cứ thoả mãn cơn tức giận vô cớ lên người vợ mà hàng ngày tận tuỵ chăm sóc họ. Cái điệp khúc cha đánh mẹ đến tàn tạ ám ảnh cả trong những giấc mơ của tôi, ám ảnh ghê gớm.

Mỗi lần nhìn thấy sự tàn nhẫn của cha khi đánh mẹ, nó xảy ra thường xuyên, anh em tôi dường như không thể chịu đựng nổi. Chúng tôi run rẩy chui vào một góc tim đập thình thịch không dám nhúc nhích, cha đánh mẹ như là ông đang tra tấn anh em tôi vậy. Ba mẹ con tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng sự bạo hành này và không có bất cứ phản kháng nào. Em tôi lúc ấy mới 3 tuổi chưa hiểu gì nên chỉ biết hoảng sợ, còn tôi tinh thần ngày càng trở nên mụ mẫm, nhu nhược, suy kiệt thể xác, tôi gầy gò và mất hết sinh khí. Cha tôi thường đặc biệt thích đánh mẹ vào ngày mùng một Tết. Ngày đầu xuân, người ta ăn uống sum vầy, còn tôi cứ Tết đến là run sợ và nước mắt đầm đìa chan cơm. Vì thế tôi không mong Tết đến, tôi sợ phải chứng kiến cảnh mẹ đau đớn bầm tím khắp người… Tôi sợ làn khói ảo huyền phảng phất của hương trầm ngày Tết, cái mùi đặc biệt ám ảnh của sự đau đớn tột cùng.

Ở trường, tôi không có bạn. Vì ở quê chẳng giấu ai được chuyện gì, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông, chuyện gì người ta cũng biết. Các bạn học không ai dám đến nhà tôi chơi, dù ngày Tết hay ngày thường. Tôi không được đi chơi, không được đến nhà ai. Tôi cũng chịu một cái án chung thân cô độc đầy nước mắt do người cha đặt ra. Tôi luôn sống trong lặng thầm, cô đơn, hoảng loạn và lo lắng. Thời cắp sách là khoảng thời gian mộng mơ, và trong sáng nhất của đời người. Đối với người khác là khoảng thời gian thần tiên thì với tôi nó thực sự là chặng đường dài đằng đẵng sống trong đau khổ. Vì tâm lý bất ổn, thân thể gầy yếu nên tôi đối diện với một số bệnh mãn tính. Tôi không có bạn bè, không vui chơi, không tham gia bất cứ hoạt động nào của trường, tôi chỉ được đi học rồi về nhà ngay. Cha tôi yêu cầu thế, rồi tôi cũng mặc cảm, đau buồn không muốn làm bạn với ai. Các bạn trong lớp, trong trường cũng xa lánh tôi. Có lần, nhà trường phát động mua tăm tre giúp người khuyết tật (500 đồng) cha không cho tôi tiền mua ủng hộ. Khi thầy giáo hỏi (cả lớp có một mình tôi không mua) tôi đã nhắc lại câu nói của cha: “Nhà làm được, mua làm gì” mà nghẹn ngào xấu hổ. Học phí của tôi cũng vậy, không bao giờ được đóng đúng hẹn vì cha muốn thế, còn tôi thì luôn lo lắng hoảng sợ, chẳng dám nói gì…

Nỗ lực tìm con đường thoát khỏi bạo hành

Tôi không có ai để chia sẻ, không có ai để trải lòng… Mãi sau này, khi khỏe mạnh về tinh thần tôi mới biết mình đã bị mắc bệnh trầm cảm lâu dài, bị tự kỷ từ lâu mà không ai biết, tôi cũng không biết.

Rồi tôi cũng lớn lên, với ý chí nung nấu bằng mọi giá phải chốn chạy khỏi căn nhà địa ngục trần gian ấy, nơi giam giữ cả tuổi thơ và sự tổn thương tinh thần đã trở thành nỗi oán hận to lớn trong tâm. Đầu năm 2005, tôi theo người anh họ rời quê ra đi. Tôi chỉ mong đi thật xa, đâu cũng được, miễn là thoát khỏi căn nhà khủng khiếp đó. Tôi đã bỏ lại mẹ, người phụ nữ đáng thương, người đã vì chúng tôi mà hứng chịu những trận đòn roi giáng xuống từ người chồng mà không hề than vãn, không bỏ chạy. Kể cả khi đã ly hôn, lên Hà Nội làm ăn mà mẹ vẫn nhớ các con, nhớ không chịu được, phải chạy về ở lại nhà và tiếp tục chịu đòn… Sự thật đau lòng, thân xác tôi đã rời xa nơi địa ngục ấy nhưng tôi không thể thoát được những ký ức tuổi thơ đau thương đáng sợ vẫn sống dậy hành hạ tư tưởng tôi mỗi ngày.

Ảnh do anh Phương cung cấp Tôi nhìn cuộc đời đầy tăm tối, oán hận cha và gia đình bên nội.

Tôi vào Nam, với một đống bệnh trong người, từ bệnh trầm cảm, viêm gan B, xoang, rối loạn nhịp tim đến bệnh hen suyễn. Thân thể tôi gầy yếu, lại thêm nỗi oán hận giày vò tâm can. Đó là nỗi oán hận ghê gớm và không thể tha thứ cho đến hết cuộc đời đối với cha mình và gia đình bên nội. Những câu hỏi cứ day dứt mãi trong tôi mà không có lời giải: Vì sao mẹ tôi bị đánh đập tàn nhẫn như vậy mà không một ai can ngăn? Vì sao cô, bác bên nội xung quanh nhà tôi mà không ai cứu mẹ con tôi khỏi hành động tàn ác của cha tôi? Tại sao mẹ tôi ly hôn rồi mà lại phải chạy về với con, rồi lại tiếp tục chịu gánh những trận đòn thương tâm như thế?…

Tôi kiếm việc làm, rồi mẹ vào Nam cùng tôi, mẹ con tôi nương tựa vào nhau. Tôi đi học nghề còn mẹ tôi làm tạp vụ cho một công ty. Cuộc sống của tôi bề ngoài thì tạm ổn định như thế. Nhưng tôi vẫn là một người ốm yếu, cả về tinh thần lẫn thể xác. Đôi lần, tôi còn sa đà vào thói hư tật xấu, một lần, suýt nữa thì cuộc đời chấm dứt…

Với tôi, tháng ngày cứ trôi qua như thế, mọi sự việc xảy ra, hay đến với những người thân của tôi, những người xung quanh diễn biến như thế nào, kết thúc ra sao tôi cũng không biết, và cũng chẳng cần biết. Bởi vì, người mắc bệnh trầm cảm, tư tưởng rất biến dị, không giống người khỏe mạnh. Tôi lầm lì, ít nói, ngán ngẩm và hận thù tất cả… bất cứ ai cũng có thể làm tôi hận. Tôi cũng căm ghét cả bản thân mình. Tuổi đôi mươi của người ta là tuổi hi vọng và tin yêu, nhưng tuổi đôi mươi của tôi thì ngập trong đêm đen của tâm hồn tổn thương.

Tôi may mắn tìm thấy đường về hạnh phúc

May mắn bất ngờ đến vào năm tôi 27 tuổi. Đó là khi có một cánh cửa khác mở ra và tôi đã tìm thấy chân ngã của chính mình. Có người đã tìm thấy tôi, kéo tôi ra khỏi vũng bùn. Tôi được “tắm rửa” sạch sẽ để thành người.

Một ngày năm 2013, tôi đã tìm thấy con đường đưa tôi trở về làm một người tốt theo đúng nghĩa. Theo cách nói của nhà Phật, tôi là người hữu duyên.

Anh Phương đang tập "Bài công pháp thứ năm" Pháp Luân Đại Pháp Anh Phương đang tập “Bài công pháp thứ năm” Pháp Luân Đại Pháp

Năm ấy người mẹ đáng thương của tôi bị bệnh nhiều. Tôi lang thang tìm kiếm trên mạng vì nghe người ta giới thiệu đến phương pháp chữa bệnh bằng nhân điện. Nhưng rất bất ngờ tôi lại tìm thấy nhiều thông tin bổ ích tại trang mạng Phapluan.org, và qua đó tôi biết một môn khí công của Phật gia có thể chữa lành vết thương về tâm hồn và thân thể. Quá tò mò, tôi đã đọc cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” từ trang mạng đó và hoàn toàn bị cuốn hút vào những điều lĩnh hội được từ trong cuốn sách. Tôi chợt hiểu thế nào là nghiệp bệnh, hiểu đâu là nguyên nhân của những mất mát đau khổ trong tâm hồn và thể xác của tôi… Rồi, tôi như người cất bỏ được gánh nặng thù hận. Tôi không thấy oán hận cha tôi, ông tôi, những người họ hàng hay bất kì một ai nữa. Hòn đá thù hận đè nặng tâm can tôi bao lâu nay giờ đây như đã vỡ ra từng mảnh, tan vào không gian.

Tôi đọc sách và thực hành Chân Thiện Nhẫn trong từng ý nghĩ, từng việc làm của mình. Tôi nhìn vào sự việc và hiện tượng xung quanh một cách đơn giản hơn và chợt thấy cuộc sống này không phức tạp như tôi tưởng. Thực sự đúng như lời Phật dạy, tấm thân người thì trân quý đến vô cùng. Khi đã hiểu ra, đã nhìn thấy đường đi của mình, tôi không còn sợ bị lạc đường nữa. Tôi nhận thức được lý do sống của mình trên đời, nhận thức được sống như thế nào là sống tốt, sống đúng. Đây là điều quan trọng nhất. Bởi vì cái chết không đáng sợ, bệnh tật cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất là khi ta làm sai mà không biết mình sai, không biết ngày mai sống để làm gì? Có ai chờ đợi mình không?

Có một cánh cửa khác mở ra và tôi đã tìm thấy tôi. Chính xác là có người đã tìm thấy tôi, kéo tôi ra khỏi vũng bùnTôi đọc sách và thực hành Chân Thiện Nhẫn trong từng ý nghĩ, từng việc làm của mình. Tôi nhìn vào sự việc và hiện tượng xung quanh một cách đơn giản hơn và chợt thấy cuộc sống này không phức tạp như tôi tưởng.

Hơn ba năm đã trôi qua kể từ khi tôi biết đến Đại Pháp, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn khác trước. Các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp cho tôi một thân thể không bệnh tật và một trái tim biết yêu thương từ bi. Tôi đã biết thế nào là tha thứ, là bao dung. Tôi biết bỏ đi những thứ không tốt, không muốn. Đó là những gì trân quý mà tôi đã học được từ trí huệ to lớn vô biên của Pháp Luân Đại Pháp. Sau hơn ba năm biết đến môn khí công kì diệu này, tôi đã không phải dùng tới một viên thuốc. Tôi cũng không phải tới bệnh viện để điều trị những căn bệnh mãn tính mà tôi gánh chịu trước đây. Tôi tiết kiệm được một khoản tiền không nhỏ. Điều đặc biệt hơn, trước đây hễ nghe thấy ai nhắc đến hai từ Bắc Ninh lập tức tôi thấy rất khó chịu trong tâm, nhưng giờ tôi không còn nghẹn ngào khi nghe ai nhắc đến quê hương Bắc Ninh của tôi nữa, tôi đã buông xả được kí ức tuổi thơ đầy nước mắt.

Tôi đã chắc chắn một điều, dù đi đâu, làm gì tôi cũng không còn đơn độc, buồn tủi. Tôi có quyền lựa chọn tương lai của tôi bằng cách mỗi sớm mai về, tôi chọn những niềm vui để thay thế nỗi buồn. Tôi đã biết cách biến hiện tại của tôi từ sự thống khổ, oán hận trở thành những thời khắc mỹ hảo, tuyệt diệu. Tôi đã biết cách sống chậm để chiêm nghiệm cuộc sống này. Và điều làm tôi vui vẻ và hạnh phúc nhất chính là luyện những bài công pháp tại công viên cùng với các bạn, cô dì chú bác… Tôi được gặp gỡ trò chuyện với họ, những người lương thiện và trong sáng. Họ cảm thông và chia sẻ cùng tôi những khó khăn và hạnh phúc. Họ luôn có ý thức tu tâm sửa tính, luôn hành động và suy nghĩ chiểu theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn để yêu cầu bản thân. Từ tận cùng khổ đau và thù hận, tôi đã may mắn tìm thấy ánh sáng hạnh phúc. Ánh sáng ấy đã dẫn lối cho tôi trở về con đường phản bổn quy chân, chữa lành các vết thương trong tâm hồn và thân thể của tôi. Tôi như lột xác trở thành một người mới, một người biết được mình từ đâu tới, mình đang sống vì điều gì trên thế gian này.

Bằng những dòng tâm sự về cuộc đời mình, tôi ước nguyện muốn gửi đến độc giả của Thời báo Đại Kỷ Nguyên sự tốt đẹp mà Pháp Luân Đại Pháp đã ban tặng cho tôi. Xin gửi đến độc giả những người hữu duyên đắc được sự may mắn và niềm hạnh phúc như bản thân tôi đang có. Tôi xin nguyện hết lòng giúp đỡ những người muốn tìm hiểu về môn tu luyện ôn hoà này. 

Nguyễn Thế Phương (ĐT: 0988.976.367)

 

http://www.daikynguyenvn.com/van-hoa/tu-tan-cung-kho-dau-thu-han-toi-da-may-man-tim-thay-duong-ve-hanh-phuc.html

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cô: Khúc Bảo Vân

Số điện thoại: 090.6578.515

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con ngườі.

*********************************************************************

Những trải nghiệm phép màu của người phụ nữ từ một cuốn sách cổ

Người phụ nữ đã dành gần nửa cuộc đời của mình để nghiên cứu về tiềm năng con người, có tới 20 năm theo dấu chân các nhà ngoại cảm nổi tiếng như chị Phan Thị Bích Hằng. Tuy nhiên giờ đây, cô mới biết phép màu và tiềm năng mà cô cất công tìm kiếm không nằm ở những gì cô đã nghiên cứu. Tất cả đều gói gọn trong một cuốn sách “vô giá” mà cô nhận được từ một người bạn.

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

Tất cả đều gói gọn trong một cuốn sách “vô giá” mà cô nhận được từ một người bạn. (Ảnh: TH)

Dưới đây ban biên tập Tinhhoa.net xin gửi tới quý độc giả câu chuyện của cô Khúc Bảo Vân, hiện đang làm việc tại Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người.

*****

Câu chuyện bắt đầu vào lúc 5h chiều đầu xuân 2016, tôi được một người bạn rủ đi xem bói đầu năm, vì bạn tôi biết tôi đang làm việc tại Viện nghiên cứu về tiềm năng con ngườі nên sẽ hiểu được phần nào về khả năng đặc biệt của những ngườі làm được những việc dị thường này.

Tôi đồng ý đi với tâm trạng cũng không tin người xem bói đó có khả năng không, bởi trong số những người có khả năng đặc biệt của Viện tiềm năng không có tên cậu ta. Khi bước vào phòng làm việc của cậu đó, được nghe về thân phận của cậu, đang là giảng viên trường Đại học Kiến trúc và là người nghiên cứu rất sâu về tử vi, ngoài tử vi còn có những khả năng hiểu và nhận thông tin qua trực giác. Tôi bắt đầu nghe cậu phán.

Ngoài những điều mà một số người làm việc tại Viện tiềm năng đã nói cho tôi biết, cậu còn nói rằng: “Năm nay đặc biệt là chị sẽ được một người tặng cho một quyển sách cổ, quyển sách này em không biết là sách gì mà rất quý, đá quý kim cương cũng không bằng chị ạ, từ trước tới giờ em chưa thấy quyển sách nào giá trị như vậy, và đặc biệt năm nay và sang năm 2017 chị chỉ thích nghiên cứu sách này và luyện công mà thôi”.

Năm nay đặc biệt là chị sẽ được một người tặng cho một quyển sách cổ, quyển sách này em không biết là sách gì mà rất quý, đá quý kim cương cũng không bằng chị ạ, từ trước tới giờ em chưa thấy quyển sách nào giá trị như vậy, và đặc biệt năm nay và sang năm 2017 chị chỉ thích nghiên cứu sách này và luyện công mà thôi.

Ghi âm những lời cậu ấy phán và hiện vẫn còn giữ. Tuy nhiên, tôi không hề nghĩ quyển sách mà mình được tặng sẽ có giá trị về mặt tinh thần, mà lại nghĩ hay ai cho mình quyển sách về sơ đồ kho vàng chăng, và câu chuyện đến đó thì tôi cũng chẳng cần ghi nhớ làm gì.

Khoảng tháng hai âm lịch, khi tôi đến Viện tiềm năng, một cậu cùng làm trong cơ quan có hỏi tôi dạo này chị có tập gì không. Tôi có kể cho cậu ta, tôi đang tập dịch cân kinh, kết quả cũng rất tốt, tôi còn muốn cậu ta hiểu và tập môn này.

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

“Đêm tĩnh lặng, ” tranh sơn dầu, Trần Tiếu Bình, 30″x36″ (2005)

Nhưng cậu lại đưa cho tôi một quyển sách nhỏ tựa đề Pháp Luân Công, và cậu giải thích lợi ích của pháp môn này, rất vi diệu, tôi cầm sách giở xem với tâm trạng chưa hiểu gì hết, nhưng vẫn hứa “sẽ nghiên cứu quyển sách này, nếu thấy hay thì sẽ tập nha”.

Lúc đó tôi đang nghiên cứu bộ sách của ông Mundasep, bác sỹ mổ mắt người Nga, nghiên cứu về vùng đất bí ẩn Tây Tạng, đối với tôi những quyển sách của vị bác sỹ này viết về vùng nghiên cứu đó cũng rất hay rất thực, đó là những trải nghiệm thực tế của ông.

Sau khi đọc hết bộ sách đó tôi đang còn nhờ anh Hùng, giám đốc Thái Hà Book mua giúp tôi một số đầu sách của các nhà ngoại cảm nổi tiếng trên thế giới, vì tôi muốn tìm hiểu xem những việc mà các nhà ngoại cảm Việt Nam làm với các nhà ngoại cảm trên thế giới có gì khác nhau, dù sao thì tôi cũng đã đồng hành theo chân các nhà ngoại cảm Việt Nam 20 năm rồi, cũng bởi một điều tuy tâm linh huyền bí nhưng cũng lại hiện hữu, và thật giả cứ lộn tùng phèo hết cả, càng nghiên cứu thì lại càng chẳng hiểu gì.BcKCN8.jpg

Tôi đã đọc rất nhiều sách về khoa học tâm linh, cứ có được một món tiền do mình kiếm được, là tôi lại tự thưởng cho mình mua một quyển sách về môn khoa học này, thế mà cũng chỉ hiểu rất sơ đẳng về những việc mình đã gặp mà thôi, thật lòng như vậy đấy, cho tới khi …

Tôi bắt đầu xem tới quyển sách mà được tặng. Tôi đã đọc say mê, cảm giác chưa bao giờ có được từng chữ như thấm vào da thịt tế bào của mình như vậy, tôi hiểu được đây đúng là quyển sách quý. Tôi bắt đầu thói quen lấy bút gạch chân những câu đặc sắc, nhưng càng đọc lại càng gạch chân, đánh dấu thành kín hết cả quyển. Sau này tôi mới biết là không được viết vào sách. Tôi đã đọc một mạch gần 1 giờ sáng, nhưng cũng vẫn kịp gọi cho cậu cùng cơ quan xin tặng thêm sách và tôi đã được cậu tặng cho cả một bộ sách vô cùng chân quý.BcKCN8.jpg

 

Chứng thực sự vi diệu của Pháp

Sau khi nghiên cứu sách “Chuyển Pháp Luân” tôi bắt đầu tu luyện với tâm thái kính trọng Sư Phụ và hiểu được đây là một Đại Sư vĩ đại, một nhà khoa học tâm linh chân chính, thật đáng ngưỡng mộ, tôi tin là tôi đã tìm được người thầy vĩ đại, và trách mình sao mà biết muộn thế. Tôi đã bắt đầu tu luyện, hàng ngày học Pháp và luyện công.

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

Sau khi mới bắt đầu luyện công được 5 ngày, tôi đang luyện bài công pháp thứ 5 thì được Sư Phụ triển hiện cho thấy, cảm nhận được hai quả cầu nhỏ xoay tròn tại hai lòng bàn tay. Vì mới tập tôi không hiểu tại sao, sau khi hỏi cậu cùng cơ quan, cậu ấy nói thế thì chị có duyên với Pháp này rồi. Một thời gian sau, tôi đọc kinh văn thấy Sư Phụ có nhắc tới hai quả cầu đó, tôi thật xúc động vì Sư Phụ luôn ở bên chúng ta, quan tâm đến mọi suy nghĩ và việc làm của chúng ta.

Một điều kỳ diệu nữa đã xảy ra, giúp tôi thấy được Pháp vi diệu như thế nào. Một hôm, tôi đang trên đường về nhà thì một ôtô đi cùng chiều lăn thẳng bánh xe lên chân của tôi, bánh xe nghiền lên chân tôi lúc đó tôi quá đau, nhưng cũng chỉ kêu xe đâm vào chân của tôi rồi và xỉu đi, nhưng vẫn biết, và còn nói trong đầu: “Sư Phụ ơi, con đau quá, cho con đi được với ạ”. Khi mọi người khiêng tôi vào vệ đường, anh lái xe lúc đó cũng khiêng dùm tôi vào vệ đường, mọi người quát anh ta cho tôi đi cấp cứu ngay đi, vì chân tôi lúc đó sưng rất to, toàn bộ lòng bàn chân đen sì vì chảy máu trong.

Những ngày đầu, tôi phải ngồi xe lăn không đứng, đi lại được, đi vệ sinh thật là khó khăn, thay vì mỗi ngày đọc một lần Pháp thì tôi đọc hai lần, còn tập luyện vẫn dậy đúng 5 giờ kém để luyện, mặc dù người đang sốt cao, sáng luyện chiều luyện ngày hai lần. Quả nhiên mỗi lần tập xong đỡ trông thấy, sau một tuần tôi đã ra điểm luyện công tập trung, và sau hai tháng tôi khỏi hẳn. Một điều nữa khi tôi ngủ tự nhiên thức giấc do chân đau, có một luồng khí rất nóng tỏa xung quanh chân của tôi mấy chục giây, tôi thấy chân của tôi cực kỳ nhẹ không có cảm giác bị đau nữa, thật vi diệu.

Trước khi tôi tu luyện, trong người tôi rất nhiều thứ bệnh, thoái hóa đốt sống cổ, tay gần như tê liệt không nhấc lên được, đại tràng mấy chục năm, huyết áp thấp, thỉnh thoảng ngất ngây như say rượu, u xơ tử cung, vôi hóa đốt sống cổ to bằng cái chén uống nước, tất cả những bệnh đó đã được Sư Phụ tịnh hóa khỏi hết.

Trải qua mấy chục năm gần gũi và làm việc với các nhà ngoại cảm, nghe họ nói, tưởng là hiểu được thế giới tâm linh, nhưng càng làm thì lại càng xuất hiện mâu thuẫn không giải thích được. Khi nghiên cứu các nhà ngoại cảm trên thế giới cũng vẫn thấy mâu thuẫn với thực tế trải nghiệm.

Cho đến khi được Sư Phụ an bài, biết đến Chuyển Luân Thánh Vương, mới hiểu được thế giới quan, nhân sinh quan, và vũ trụ quan. Con cảm ơn Sư Phụ đã giúp con tỉnh ngộ, cảm ơn các đồng tu đã giúp tôi tìm thấy con đường tu luyện để trở về nhà, mong mỗi ngày càng thêm thanh tỉnh.

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

 

Cô: Khúc Bảo Vân

Số điện thoại: 090.6578.515

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con ngườі.

*****

Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) là môn tu luyện Phật gia thượng thừa, do ông Lý Hồng Chí, Sư phụ của pháp môn sáng lập. Pháp môn lấy [việc] đồng hoá với đặc tính “Chân Thiện Nhẫn” của vũ trụ làm căn bản, lấy đặc tính tối cao của vũ trụ làm chỉ đạo, là chiểu theo nguyên lý diễn hoá của vũ trụ mà tu luyện. Các bài giảng của Sư phụ Lý được trình bày trong nhiều kinh thư, trong đó có Pháp Luân Công, Chuyển Pháp Luân, Đại Viên Mãn Pháp, Tinh tấn Yếu chỉ và Hồng Ngâm. Các tác phẩm này và các tác phẩm khác đã được dịch thành 38 ngôn ngữ, và được xuất bản và lưu truyền trên khắp thế giới.

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

Các học viên Pháp Luân Công luyện công tập thể tại Đài Loan. (Ảnh: Minghui.org)

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

Học viên Pháp Luân Công Hàn Quốc luyện công tập thể. (Ảnh: Minghui.org)

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

Ngày 13 tháng 4 năm 2009, hơn 1000 sinh viên ở trường Đại Học Đào Tạo Cảnh Sát ở Delhi, thủ đô của Ấn Độ, tập các bài công pháp Pháp Luân Công. (Ảnh: Minghui.org)

Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, phương pháp chữa bệnh, phép màu, Khúc Bạch Vân,

Các học viên Pháp Luân Đại Pháp Việt Nam luyện công chung chào mừng ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 13/5/2017. (Ảnh Đại kỷ nguyên tiếng Việt)

 

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Bài viết của Bác Рhạm Hồng Tháі, 70 tuổі, рhường Trung Đô, Thành рhố Vіnh.

 Gánh nặng bệnh tật ѕuốt hơn 20 năm

Tôі сó сơ duуên gặр Рháр Luân Đạі Рháр rất bất ngờ. Tôі сhắс сhắn đâу là một аn bàі ѕẵn сhο ngườі сó duуên vớі Рháр. Từ nhỏ tớі lớn ѕống vớі сοn trâu сáі сàу ở một хóm nghèο khá сô quạnh ở Võ Lіệt, Thаnh Сhương. Rồі lớn lên nhậр ngũ đі hết сuộс сhіến trаnh. Ѕаu 1975, tôі сhuуển nghề, làm vіệс ở рhòng у tế сủа Сông tу хâу dựng 6, Vіnh.

Ѕống trοng khắс nghіệt vàο ѕіnh rа tử сủа сhіến trаnh và gіаn lаο bữа khοаі ѕắn bữа bοbο mì hột ѕứс khοẻ tôі không сó gì рhảі рhàn nàn. Thế mà bỗng dưng хuất hіện những сơn hο. Dần dần tôі bіết rằng nó là сăn bệnh rất khó сhữа, thậm сhí đе dọа сả ѕіnh mệnh ѕống сủа mình. Đó là bệnh ѕuуễn.

Tôі рhảі mаng gánh nặng nàу ѕuốt hơn 20 năm. Mặс dù ở trοng nghề У nhưng tôі thấу сàng ngàу сàng bất lựс vớі những сơn hο, những lần lịm ngất, mặt táі bầm, môі сắn lưỡі, ú ớ muốn trăng trốі mà không thể nóі. . .

Đі đâu сũng lỉnh kỉnh đùm thuốс và bình хịt ” vật bất lу thân”. Сó những ngàу mùа đông, tôі рhảі хịt thuốс 4 – 5 lần.

 Là ngườі lính nên tôi rất nguуên tắс trοng mọі ѕіnh hοạt. Gіờ ăn, gіờ nghỉ; lúс nàο thuốс Tâу, lúс nàο thuốс Bắс, thuốс Nаm. . . Tôі luôn thựс hіện сhế độ rèn luуện thân thể một сáсh khắс nghіệt. Dù hοàn сảnh nàο thì сũng рhảі tậр thể dụс; dù khò khè thế nàο thì tôі сũng уêu сầu vợ mình đі bộ lên Quảng trường Hồ Сhí Mіnh сả 6 – 7 сâу ѕố.

Сàng thể dụс tôі lạі сàng đuốі. Hο nhіều hơn, thuốс nhіều hơn, ѕố lần хịt vàο họng nhіều hơn. Сàng hοаng mаng, сàng tuуệt vọng. Bản tính” lương у như từ mẫu” đượс thау thế bằng một bộ mặt khó ưа; lờі nóі hіền lành ngàу nàο gіờ сứ mở mіệng là сáu gắt

 Ngау сả vợ сοn сũng không muốn gần tôі nóі gì tớі ngườі kháс.
Сó thể сhο рhéр tôі nóі сụ thể một сhút về nghіệр Bệnh сủа bản thân.
Năm 1988 tôі bị hеn рhế quản. Năm 2013, tôі mắс bệnh Gút. Сả 2 đều nguу hіểm. Trοng đó bệnh Ѕuуễn сó thể dẫn đến tử vοng саο.

 Gút ѕưng đаu đі lạі không đượс. Сòn hеn рhế quản сứ nặng dần thеο năm tháng. Từ сhỗ tôі сhỉ dùng một vàі lοạі thuốс đơn gіản đến сhỗ рhảі dùng những lοạі thuốс саο hơn. Đến 2003, tôі đành рhảі dùng thuốс gіа truуền thеο mật dượс Trung Quốс. Nó đòі hỏі kіêng thịt.

Thеο đuổі 3 tháng nhưng không kết quả. Đến 2004, tôі сắt thuốс từ một thầу trοng Nаm, uống 1 tháng сũng không hіệu quả gì mà lạі tăng сân. Bệnh dіễn bіến сàng ngàу сàng nguу kịсh, tôі đượс tіn сó Thần У ở Hà Tĩnh . Tôі đã vàο, đã uống, đã tіêm. . nhưng thuốс hết bệnh lạі về vớі nguу сơ саο hơn.

Gіảі рháр tuуệt vọng là dùng bình хịt. Nó thường trựс nguу hіểm, сhỉ сó tính tình thế сhứ không сhο сhút hу vọng nàο hết.
Đã không hết Ѕuуễn lạі хuất hіện đượс thêm bệnh Gút. Tôі trở thành một ngườі luôn khò khè mệt nhọс. Mọі ăn uống, thuốс thаng сhο đến сáі bắt tау vớі bạn bè khі ngồі vàο mâm đều rụt rè е ngạі. .

Bất ngờ đắc Đại Pháp – Trải nghiệm thần kỳ

Gіа đình tôі сó ngườі сháu gọі vợ tôі là dì ruột. Ở Ѕàі Gòn, rất nhіều ngườі tu luуện Đạі Рháр bіết đến vớі bí dаnh” Vіnh Lіệt”. Сháu bị mổ сột ѕống lần thứ 2 vớі 6 đіnh ốс và bị lіệt, rồі bị hοạі tử. Сả nhà lο hậu ѕự.

 Сοn gáі tôі сũng vàο Ѕàі Gòn thăm сháu. Thật bất ngờ, сhỉ mấу tháng ѕаu сháu về quê làm mộ сhο сhа. Сháu nóі rằng сâu сhuуện khó tіn сủа сháu là dο tu luуện Рháр Luân Đạі Рháр.
Сháu thа thіết уêu сầu tôі tu luуện. Vì làm nghề У nên рhản ứng đầu tіên сủа tôі là рhủ nhận.

Thâm tâm tôі vẫn сhο là сâu сhuуện thіếu nghіêm túс. Những tôі vẫn рhân vân:” Сhẳng lẽ сháu mình lạі bịа сhuуện làm gì?”. Сháu хuống nhà tậр mẫu, rồі luôn động vіên dì Dượng сùng tậр . Khі vàο Nаm, сháu để lạі сuốn СHUУỂN РHÁР LUÂN vàd ặn tôі ở lạі сố gắng tậр và đọс ѕáсh.

 Nể сháu, vả lạі tôі luôn đượс vợ сοn khuуến khíсh nên tôі đã thử vận mау хеm thế nàο?

Dạο đó, рhοng tràο tu luуện Đạі Рháр ở Vіnh сhưа nhіều. Сοn trаі tôі tảі trên mạng về 9 bàі gіảng сủа Ѕư Рhụ và 5 bàі Сông Рháр сó hình Ѕư Рhụ làm mẫu. Tôі hàng ngàу tậр Сông сòn bаn đêm đọс ѕáсh. Tôі vẫn сοі đâу như là bàі thể dụс. Сhο nên, tôі сhăm сhỉ ѕáng сhіều, ngàу 2 lần luуện Сông. Tôі rất lơ là vіệс họс Рháр.

 Quа 2 tháng, tôі thấу trοng ngườі đã сó những сhuуển bіến rõ rệt. Tuу nhіên, nó không đượс như đіều tôі kỳ vọng.

Một hôm сó ngườі bạn trẻ măng сủа сοn tôі làm bên Ngân Hàng đến сhơі. Сοn tôі nóі rằng đâу là một ngườі bạn mớі quеn. Hình như сáс сháu сó lіên hệ vау vốn làm ăn. Сũng muốn сó сhút tіền сà рhê сà рháο trả ơn, nhưng сháu trаі nàу từ сhốі thẳng. Аnh tа nóі mình đаng thеο Đạі Рháр.

 Аnh không thể làm đіều gì tráі vớі tіêu сhí сủа 3 сhữ Сhân Thіện Nhẫn. Аnh bіết tôі tu luуện. Аnh đến thăm kể сhο tôі сâu сhuуện сủа mình. Аnh nàу tên Đứс, vốn là một ” сậu ấm” сó bố làm quаn сhứс tο trοng ngành Сông Аn.

Сậu сòn trẻ mà đã mắс nhіều thứ bệnh tаі quáі. Đặс bіệt là bệnh vіêm tаі gіữа mãn tính. Сhữа trị mọі сáсh nhưng сhỉ сó Рháр Luân Đạі Рháр là сhο сậu lấу lạі tuổі thаnh хuân.

Сậu nóі vớі tôі về lợі íсh сủа họс nhóm và luуện Сông tậр thể. Tôі rất hứng thú khі nghĩ rằng mình ѕẽ đượс tu luуện trοng môі trường сó những ngườі сũng như mình.

 Сhủ nhật ngàу 10/05/2013, tôі bắt đầu họс nhóm vớі mấу сhụс ngườі tạі nhà vợ сhồng đồng tu D. Họс хοng, mọі ngườі vuі vẻ rủ nhаu rа сông vіên Hồ để luуện Сông. Đâу quả là một nơі lý tưởng.

Сó hồ nướс gіó mơn mаn rườі rượі, сó bóng сâу râm, сó ѕự уên tĩnh сần thіết để nghе nhạс luуện Сông. . . Không khí tậр luуện thật hòа áі từ bі, tràn trề năng lượng. Ѕаu mỗі buổі tậр сứ như đượс uống nhân ѕâm. Сó lúс trờі nóng bứс, nhưng rờі khỏі đіểm tậр về nhà thấу ѕảng khοáі hạnh рhúс lạ lùng. . .

 Từ ngàу đó, ngàу 2 bữа, tôі đều tậр Сông đều đặn. Ѕáng trướс 4gіờ, gần сhụс ngườі, trοng đó сó vợ сοn tôі tậр ở nhà. Сhіều trướс 4 gіờ, tôі đã сó mặt tạі hồ gіúр mọі ngườі сhỉnh lοа, trảі nệm, đіều сhỉnh сhο những ngườі mớі đắс Рháр. . . Và сùng luуện.

Gіờ đâу vợ сhồng tôі thành Đồng tu. Сả 2 lấу Сhân Thіện Nhẫn để đốі đãі vớі nhаu. Сả hаі hầu như khỏі hết bệnh tật và ѕống hòа áі hơn. Không сhỉ trοng gіа đình mà mọі ngườі kháс đều thấу сhúng tôі hạnh рhúс.

 Hаі vợ сhồng gіành рhần lớn thờі gіаn сhο đọс Рháр. Сàng đọс, сhúng tôі сàng hіểu nhіều hơn những nộі hàm ѕâu ха trοng Рháр. Đạі Рháр thật kỳ dіệu, đã сhο tôі và vợ tôі сuộс đờі thứ 2.

Hè vừа rồі, сả nhà rủ nhаu хuống bіển Nghі Ѕοng(Nghі Хuân, Hà Tĩnh) để họр mặt gіа đình nhân ngườі сháu từng bị lіệt ở Ѕàі Gòn về сhơі.

 Сả tôі và сháu уêu сầu nhà hàng сhο ăn сuа, tôm, mựс. . . là những thứ mà trướс đâу bệnh nhân Gút nhìn đã ѕợ. Nhіều ngườі không thể gіảі thíсh đượс tạі ѕаο lạі сó những đіều kỳ dіệu như сổ tíсh сủа 2 dượng сháu tôі. Сhỉ сó аі tu luуện РháрLuân Đạі Рháр mớі сó thể hіểu đượс ѕự màu nhіệm сủа nó.

Mοng аі đọс đượс bàі сhіа ѕẻ nàу сó duуên lành đắс Рháр. Сáс đіều kỳ dіệu, thеο tôі đаng сhờ đón mọі ngườі.

Сοn хіn tạ ơn Ѕư Рhụ!
Рháр Luân Đạі Рháр hảο!
Сhân Thіện Nhẫn hảο!

Phạm Hồng Thái

SĐT: 0943936253

 Ảnh: Học viên Pháp Luân Đại Pháp tu luyện theo Chân – Thiện – Nhẫn

Chú ý: Pháp Luân Đại Pháp là Pháp môn tu luyện Phật gia – chân chính đưa con người lên cao tầng, khỏi bệnh chỉ là bước đầu tiên của người tu luyện. (chữa bệnh không phải là mục đích)

 Yêu cầu rèn luyện tâm tính theo Chân – Thiện – Nhẫn được đề cập tới trong cuốn Chuyển Pháp Luân và luyện 5 bài công Pháp nhẹ nhàng.

Facebook: https://www.facebook.com/dafa.great/photos/1960128224212430

Edited by VIETHA
1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

CHỮA BỆNH TẬN GỐC
Tôi là Nguyễn Văn San, Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người. ĐT: 094.568.9573

Tôi tu luyện Pháp Luân Công được 2 năm. Vốn là giảng viên Kinh tế của một trường đại học. Trong một quãng thời gian học tập và làm việc ở nước Pháp, biết đến nhiều điều mới lạ. Tuy nhiên, học được nhiều nhất lại chính là những điều huyền bí bắt nguồn từ phương Đông. Tôi vốn chẳng liên quan gì đến ngành Y cũng như việc chữa bệnh, nhưng loay hoay thế nào lại đã trở thành một lang băm ở vùng đất Paris hoa lệ.

Mùa xuân năm ấy, tôi theo chúng bạn đến một ngôi chùa của người Việt ở ngoại ô Paris, mọi người thì lo cúng bái, còn mình thì hờ hững vãn cảnh. Tình cờ gặp một bác Việt kiều, nói chuyện rất thân thiện và có mời chúng tôi đến nhà chơi. Sau đó, tôi đã tìm đường đến nhà bác ấy và đã được nghe nhiều chuyện lạ, tuy hoang đường nhưng vẫn nghiêm túc lắng nghe.

Bác ấy nói về luân hồi, về phép thuật và nhấn mạnh về môn bấm huyệt trên mặt để chữa bệnh của người Việt. Thấy tôi chăm chú lắng nghe, bác ấy đã cho một ít tài liệu về môn bấm huyệt trên mặt này. Thế rồi với một chút kiến thức ban đầu và sự tò mò, tôi đã thử chữa bệnh cho mọi người để xem môn bấm huyệt này có thực sự thần kỳ như bác ấy mô tả không.

Chẳng hạn, có một lần tôi bước vào một cửa hàng tạp hóa của người Ả-rập để mua nước uống, thấy anh bán hàng khập khiễng khó khăn đi lấy chai nước, tôi đã chủ động đi lấy giúp. Nhân tiện đến gần, mới hỏi thêm về cái chân đau, hóa ra là đầu gối bị co cứng do nằm sai tư thế đã 2 hôm.

Tôi nhớ đến một đồ hình trên trán của phương pháp bấm huyệt trên mặt, lục trong túi thấy có cái chìa khóa, liền lấy ra cạo nhẹ phần trơn nhẵn của chìa khóa lên trán anh ta. Cạo và day bằng cái chìa khóa được khoảng 2 phút, bảo anh ta thử đi xem thế nào thì anh ta rất ngạc nhiên vì đi lại được dễ dàng, đã hết đau và không còn co cứng nữa. Thế là tôi vừa không mất tiền mua nước, vừa được anh ta cho thêm 10 euro.

Rất hào hứng với những ca chữa bệnh như vậy. Và thật sự là những người bạn Pháp mà tôi giúp, đều rất ngạc nhiên vì sự đơn giản và hiệu quả của phương pháp bấm huyệt Việt Nam này, họ cứ nghĩ mình là một thầy phù thủy đến từ phương Đông. Còn tôi thì thấy rõ rằng có một cái gì đó hiện hữu, tồn tại nằm ngoài những cái khoa học mà chúng biết, nó mới trông thì có vẻ nông cạn nhưng nội hàm thực sự rất thâm sâu.

 Khi về nước, tôi không dạy ở trường đại học nữa mà chuyển sang làm ở Văn phòng Quốc hội, một vị trí mà nhiều người mơ ước. Nhưng vì mải mê với những thành công trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, nên quyết định chuyển hẳn sang nghề lang băm. Gọi là lang băm vì tôi chữa bệnh bằng các phương pháp phi truyền thống.

Tôi nghiên cứu và phổ biến rộng rãi các phương pháp thực dưỡng, dưỡng sinh và tự chữa bệnh không dùng thuốc. Để có thể tiếp cận được với nhiều người bệnh, tôi đã thành lập nhóm chữa bệnh từ thiện trong một ngôi chùa ở ngoại ô phía Nam của Hà Nội. Nhưng càng chữa, càng thấy kết quả không được thần kỳ như các thầy tung hô và cũng không được hiệu quả nhưng lúc đầu bản thân mình đã biết.

Sư phụ giảng:
“Nếu như dựng lập các bệnh viện khí công, phòng điều trị khí công, trung tâm sức khoẻ, thắng địa liệu dưỡng bằng khí công, thì một khi lập nên, thì [khả năng] trị bệnh của các khí công sư sẽ sụt xuống ngay, hiệu quả trị bệnh lập tức sẽ không được [tốt] nữa. Vì sao? Vì họ đang làm những [sự việc] ở nơi người thường, thì cũng phải cao như Pháp ở cõi người thường, hoà [hợp] với trạng thái của người thường tại tầng ấy, hiệu quả trị bệnh của họ cũng giống như [hiệu quả trị bệnh] của bệnh viện. Do đó trị bệnh sẽ không được [tốt] nữa, họ cũng sẽ phải giảng trị bệnh cần một số liệu trình; thông thường là như vậy.”

(Trích “Trị bệnh ở bệnh viện và trị bệnh bằng khí công”, Bài giảng thứ bảy, Chuyển Pháp Luân).

Trước kia, có một thời gian tôi theo một thầy người miền Nam, thầy này đã từng tu luyện ở Núi Cấm, An Giang, có khả năng bắt mạch bằng khí công và chuẩn đoán bệnh rất chính xác và chi tiết, như đọc được kích thước khối u, chỉ số hồng cầu, … Có cảm giác thầy này biết được chính xác vị trí gốc bệnh.

Chẳng hạn, bệnh nhân đang có rất nhiều triệu chứng khó chịu ở đầu, nhưng thầy bắt mạch bảo là có vấn đề ở tim, thì bấm bộ huyệt tim xong là bệnh nhân đỡ hẳn. Tôi theo ông thầy này vì ông ấy bảo là chữa được ung thư, và đúng là ông đã giúp tiêu khối u cho nhiều bệnh nhân ung thư. Có một lần, tôi theo ông chữa cho một bệnh nhân có khối u ở vùng động mạnh phổi, nhưng đến nửa đêm, chính bản thân ông có nhiều triệu chứng bất thường, và tôi đã phải làm đủ cách để giúp hạ huyết áp cho ông, lúc đấy huyết áp của ông tăng lên đến 220. Gần đây, tôi biết tin là ông ấy đã mất vì ung thư khi mới chỉ quãng 50 tuổi.

 Sư phụ giảng:

“Chư vị dùng căn cơ bản thân để hoán chuyển lấy nghiệp lực của họ; [khi] nghiệp lực nhiều thì chư vị còn tu luyện gì nữa? Căn cơ hoàn chỉnh của chư vị đã bị họ huỷ mất. Chẳng đáng sợ ư? Người kia khỏi bệnh, họ thấy thoải mái; còn chư vị về nhà thấy chịu khôn thấu. Chư vị chữa lành hai bệnh nhân ung thư, thì chư vị phải tự thế chỗ của họ; điều ấy nguy hiểm không? Nó đúng là như thế đấy; nhiều người không hiểu đạo lý trong việc này.”
(Trích "Vấn đề hữu sở cầu”, Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân).

Tôi tham gia vào Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người và trở thành một chuyên gia về tâm linh và sức khỏe. Tôi đọc nhiều sách tâm linh, đọc một cách có chọn lọc sách của những tác giả như Krishnamurti, Osho, Eckhart Tolle, Deepark Chopra, Lobsang Rampa, Hermann Hesse, Paulo Coelho, ... Đọc chán tôi lại chuyển sang nghe, có nhiều “sách nói” khá hay như “Hành trình về phương đông” và “Bên rặng tuyết sơn” của Nguyên Phong dịch. Đọc nhiều nhưng tôi vẫn luôn thấy thiếu và mơ hồ.

Tôi vẫn thường xuyên ghé thăm các hiệu sách để cập nhật những cuốn sách mới. Có một lần đến nhà bác Nguyễn Phúc Giác Hải chơi, thấy tôi quý sách, bác mới bảo hay là bạn chuyển đến nhà tớ mà ở, bảo quản hộ tớ cái kho sách này. Nhìn mấy tầng nhà chỗ nào cũng sách của bác ấy, có cả sách tiếng Anh, tiếng Pháp, tôi nghĩ làm sao mà đọc hết được nhỉ. Mặc dù rất yêu sách nhưng tôi đã không nhận lời bác ấy vì bấy giờ tôi nghĩ tâm linh là phải tu luyện, chứ đọc sách mãi như bác ấy rồi nhận thức vẫn bị bó hẹp.

 Thấy tôi cứ loay hoay tìm cách tu luyện, môn nào cũng chỉ tiếp cận một chút rồi bỏ, nên có hai vị trong Viện Tiềm năng con người đã tình cờ gợi ý với tôi: “hay là bạn tập Pháp Luân Công đi, tập cái đấy tăng công nhanh lắm”. Cả hai vị này đều không tu luyện Pháp Luân Công, nhưng câu nói của họ đã làm tôi rất ấn tượng và quyết định phải tìm hiểu Pháp Luân Công một cách nghiêm túc.

Trước đây, tôi đã từng biết đến Pháp Luân Công, nhưng không tu luyện vì nghe láng máng thấy nói Pháp Luân Công có liên quan đến những thứ như “tà giáo, chính trị, kéo đổ tượng Lê Nin và phá lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Nhưng giờ tìm hiểu tôi mới biết Pháp Luân Công thực sự tốt, là chính giáo, không làm chính trị, và bị vu khống. Ở Trung Quốc họ đã làm giả vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn, ở Việt Nam, những người tham gia kéo đổ tượng Lê Nin và phá lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã không làm đúng yêu cầu của Sư Phụ, nên không được tính là học viên Pháp Luân Công.

Pháp Luân Công thật tốt, Sư Phụ Pháp Luân công thật chính, nhưng tại sao lại có những thông tin sai lệnh, đổi trắng thay đen đến như vậy về Pháp Luân Công. Bản thân tôi cũng đã từng bị những thông tin sai lệch này che mờ, nhìn không ra chân tướng thực sự.

Câu chuyện được bắt đầu từ khi chính quyền Trung Quốc được thành lập năm 1949, giới cầm quyền Trung Quốc được sinh ra lần này có lẽ là để đại diện cho cái ác, để đàn áp người dân Trung Quốc vô tội. Theo chu kỳ cứ 10 năm một lần, vào quãng những năm có đuôi là số 9, thì ở Trung Quốc lại xuất hiện một thảm kịch mới.

Năm 1959 là Đại nhảy vọt, cưỡng chế tập thể hóa nông nghiệp và chế độ nhà ăn tập thể, làm khoảng 37 – 43 triệu người chết đói.

Năm 1969 là Cách mạng văn hóa, sau này tướng Diệp Kiếm Anh đã từng nói: “Cách mạng Văn hóa” đã ra tay chỉnh đốn 100 triệu người và giết chết 20 triệu người.

Năm 1979, có lẽ giới cầm quyền Trung Quốc chán giết người dân Trung Quốc rồi, nên họ tạm thời xua quân sang giết người Việt Nam.

Năm 1989, giới cầm quyền Trung Quốc đàn áp đẫm máu phong trào sinh viên đòi dân chủ kéo dài hơn 50 ngày gây chấn động thế giới.

Và cuối cùng là năm 1999, giới cầm quyền Trung Quốc đã tiếp tục truyền thống tà ác của mình, nhưng giờ không chỉ giết mà còn mổ cướp nội tạng sống người dân Trung Quốc – những người không chỉ là vô tội mà còn là những người biết sống theo luân thường đạo lý, tu luyện làm người tốt theo những giá trị đạo đức vĩnh hằng Chân Thiện Nhẫn.

Từ xưa đến nay ông Trời luôn công bằng, sống thiện sẽ được hưởng phúc, làm ác sẽ bị báo ứng. Nhiều lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc, vốn là những người đã ra tay đàn áp Pháp Luân Công, sống tham ô và trụy lạc, nay đã bị xử tội và cho vào tù. Nhiều cảnh sát và quan tòa bức hại học viên Pháp Luân Công đã lần lượt gặp tai nạn hoặc bị bệnh tật hành hạ.

May mắn là tôi biết cách tìm hiểu trên mạng, nên đã dần minh bạch ra. Tôi bắt đầu tò mò tập luyện thử các động tác.
Càng đọc tôi càng bị cuốn hút. Tôi đã tải tất cả các sách của Đại Pháp ở trên trang phapluan.org về và đọc ngấu đọc nghiến, tôi đọc ngày đọc đêm, vì tôi thấy nhiều câu hỏi của tôi dần dần được giải khai khi đọc những lời giảng Pháp của Sư Phụ.

Ngay từ khi đọc những dòng đầu tiên và tập những động tác đầu tiên của Pháp Luân Công, tôi đã bắt đầu giới thiệu môn tập này cho những bệnh nhân của mình. Tôi còn thường xuyên mở những lớp học hướng dẫn mọi người cách tự chăm sóc sức khỏe. Thế là cứ đọc sách của Đại Pháp được đến đâu là tôi lại chia sẻ với các học viên của mình đến đấy. Với những kiến thức tâm linh đã tích lũy được, tôi có nhiều cách để dẫn dắt học viên từ khái niệm sức khỏe tiến đến khái niệm tu luyện. Một số học viên đã âm thầm đắc Pháp nhờ những chia sẻ này của tôi.

Là một chuyên gia về tâm linh và sức khỏe của Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng con người, tôi luôn cố gắng giúp mọi người nhận thức lại các khái niệm về bệnh tật. Ở góc độ bấm huyệt chữa bệnh, tôi giúp mọi người thấy được bệnh tật không phải cái gì đáng sợ, chúng ta có thể đẩy lùi được các triệu chứng của bệnh bằng các phương pháp dưỡng sinh đơn giản, giảm thiểu sự lệ thuộc vào bệnh viện và thuốc men.

 Ở góc độ tâm linh, tôi giúp mọi người hiểu tại sao chữa mãi mà bệnh không khỏi, cái gốc thực sự của bệnh cũng như mọi khổ nạn khác đều từ nghiệp mà ra, chỉ có tu luyện mới có thể thực sự tiêu được nghiệp, và Pháp Luân Đại Pháp là một môn tu luyện “trực chỉ nhân tâm” vô cùng tuyệt vời, nó không chỉ giúp chúng ta tiêu nghiệp hết bệnh, mà còn giúp chúng ta đồng hóa với đặc tính Chân – Thiện – Nhẫn của vũ trụ và giúp chúng ta quay trở về với cội nguồn tiên thiên của sinh mệnh.

Trên đây là những thể ngộ tại tầng thứ hữu hạn của tôi.
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe!
Hà Nội, ngày 26/4/2017
Nguyễn Văn San (ngvsan@gmail.com)
ĐT: 094.568.9573

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tốn kém, rong ruổi mọi nẻo đường đi chữa bệnh ung thư – Chị đã khỏi với một thứ 0 đồng, ai cũng thấy nhưng lại không biết

Chị đã lấy lại được giọng nói và có một thân thể tràn đầy năng lượng, chị hạnh phúc khi mỗi sớm mai về.
 

29 tuổi mắc căn bệnh tiền ung thư thanh quản, trong hai năm mổ ba lần… Tưởng rằng sẽ cùng chung số phận như những người bệnh khác, sống khắc khoải vật lộn với tử thần, ngờ đâu chị đã khỏi được một cách thần kỳ nhờ một điều đơn giản mà ai cũng có thể thấy nhưng lại không biết.

WHO xếp Việt Nam nằm trong 50 nước thuộc top 2 của bản đồ ung thư thế giới. GS Nguyễn Chấn Hùng, chủ tịch Hội ung thư Việt Nam cho biết: số trường hợp mắc mới ung thư tăng nhanh từ 68.000 ca năm 2000 lên 126.000 năm 2010 và dự kiến sẽ vượt qua 190.000 ca vào 2020. Mỗi năm có khoảng 115.000 người chết vì ung thư, tương ứng 315 người/ngày.

Điều đáng sợ ở căn bệnh này không phải vì nó là bản án tử đối với bệnh nhân mà là nó ngày càng phổ biến và trẻ hoá, thảm hoạ nào đang chờ đợi nhân loại? Và liệu có lối thoát nào cho những số phận đang mòn mỏi chờ đợi cái chết trong tuyệt vọng?

Đại Kỷ Nguyên xin gửi tới độc giả câu chuyện về chị Hoàng Hà đang sinh sống tại thị xã Hải Dương, tỉnh Hải Dương. Chị đã trải qua cuộc chiến giữa bệnh tật và niềm tin vào cuộc sống khi chị phát hiện ra căn bệnh tiền ung thư thanh quản năm 29 tuổi. Chị đã thoát khỏi căn bệnh này một cách thần kỳ khi quyết định không sử dụng bất cứ liệu pháp điều trị nào. Điều gì đã xảy đến với chị?

ngay-xua.jpg Chị Hoàng Hà trước khi bị mắc căn bệnh nan y.

Phóng viên (PV): Chị có thể chia sẻ với độc giả Đại Kỷ Nguyên về căn bệnh tiền ung thư Thanh quản và cảm nghĩ của chị khi biết mình mắc căn bệnh nan y mà hầu như không có phác đồ điều trị hiệu quả, chỉ có thể kéo dài sự sống khi tuổi đời còn rất trẻ?

Chị Hoàng Hà (HH): Tôi khoẻ mạnh bình thường cho đến năm 29 tuổi. Đó là cuối năm 2009, tôi phát hiện một khối u nhú (Papillome) chiếm 2/3 dây thanh trái. Ban đầu triệu chứng của nó thật khó nhận biết, biểu hiện như viêm nhiễm đơn thuần. Nó đánh lừa và kéo dài thời gian điều trị để ủ bệnh rồi bùng phát. Khi bác sĩ phát hiện ra thì đã chuyển thành tiền ác tính.

Thời đầu tôi thăm khám ở bệnh viện tỉnh, uống thuốc vài tháng không khỏi cũng không phát hiện ra gốc bệnh. Tôi lên viện Tai mũi họng Trung ương khám nội soi thì phát hiện ra u thanh quản chân mọc ở dây thanh. Bác sĩ khuyên mổ cắt khối u, vì chân khối u mọc ở dây thanh đồng nghĩa với việc nếu cắt sạch khối u tôi sẽ bị câm. Tôi không thể tưởng tượng được nếu một sáng thức dậy tôi chỉ còn biết ra hiệu, bất lực vì không thể nói nên tôi chấp nhận mổ tách khối u mà không động đến phần chân của nó. Tôi lên bàn mổ lần thứ nhất.

Mổ xong, trở về cùng bọc thuốc, tôi canh giờ để uống, sau gần ba tháng tôi bị mất tiếng. Lời tôi nói ra mất nhiều sức nhưng lại phều phào như gió thoảng. Tôi cứ kiên trì theo dõi và điều trị thêm vài tháng nữa, khi không còn đủ kiên nhẫn và cạn kiệt sức chịu đựng. Được hơn một năm tôi quay lại viện Tai mũi họng Trung ương thì được biết khối u đã mọc trở lại gây chèn ép vào dây thanh khiến tôi không nói được. Tôi không tin khối u có thể mọc ra nhanh thế. Tôi đem thắc mắc này hỏi vị bác sĩ điều trị và nhận được câu trả lời làm tôi chết lặng. Ông nói: “Em không biết sao? Bệnh của em là u nhú (Papillome) thanh quản (tiền ung thư) không khỏi được”.

benh-an-noi-soi-2.jpg Kết quả nội soi ban đầu về khối u thanh quản phải của chị Hoàng Hà.

Thì ra kết quả xét nghiệm sinh thiết tế bào khối u sau lần mổ chồng tôi đã giấu không cho tôi biết. Tôi thực sự sợ hãi không chấp nhận điều mình đã nghe được vì tôi còn quá trẻ. Tôi nóng lòng làm lại toàn bộ các xét nghiệm, chọc sinh thiết tế bào, đặt dịch vụ trả kết quả ngay trong ngày với hy vọng có sự sai sót nào đó và tôi có thể thoát khỏi căn bệnh nan y này. Bác sĩ nói rằng khối u của tôi đã lan sang dây thanh bên cạnh và khuyên mổ gấp, nếu để phát triển to ra nó sẽ chèn vào đường thở, có khi tôi không chết vì ung thư mà chết vì tắc nghẽn đường thở đột ngột do khối u chèn vào. Nếu bị như vậy, tôi chỉ có thể sống sót nếu kịp thời khoét một cái lỗ trên cổ để mở đường thở và suốt quãng đời còn lại tôi phải sống cùng cái lỗ khoét ấy.

Tôi mang bệnh án đi hỏi một vị giáo sư đầu ngành mà tôi quen biết, ông đọc lướt rồi lắc đầu: “Đây là bệnh đau đầu của ngành Tai-Mũi-Họng, chưa nghiên cứu được thuốc cũng như phác đồ điều trị hiệu quả, khi khối u phát triển to không nói được nữa thì lại đi phẫu thuật.” Điều ông ấy nói như đóng lại từng tia hy vọng của tôi.

Không chấp nhận, tôi mang bệnh án tiếp tục đi hỏi một người bạn cũ cũng là bác sĩ trong khoa. Cậu ấy nói nếu điều trị tốt thì có thể sống được đến 50 tuổi, con cái cũng lớn rồi… cũng có thể yên tâm… Rồi ý kiến một bác sĩ đầu ngành khác, rằng có sang Mỹ cũng không chữa được, mổ nhiều lần sẽ bị xơ cứng lại, nặng quá thì phải cắt bỏ hẳn dây thanh đi. Nghĩa là tôi sẽ vĩnh viễn bị câm, chỉ có thể kéo dài sự sống còn bệnh chưa chắc đã khỏi được.

PV: Chị có kỷ niệm đáng nhớ nào về chặng đường gian nan khi điều trị căn bệnh ung thư này.

HH: Một năm sau khi mổ lần thứ nhất, tôi lên bàn mổ lần thứ hai với sự hy vọng mong manh. Cuộc đời tôi giờ như một canh bạc được mất chẳng thể nói trước. Sau mổ lần thứ hai, tiếng nói của tôi bị khàn và nghe rất thều thào. Vợ chồng tôi bắt đầu đặt tâm đi tìm những bài thuốc, những phương pháp trị ung thư hễ có hy vọng liền tìm đến.

gan-coc.jpg Độc tố bufotoxine có trong gan, trứng, da và dịch tiết màu trắng đục từ các tuyến dưới da và mang tai (còn gọi là nọc cóc hay nhựa cóc) là thành phần gây độc. Người ta ước tính lượng bufotoxine trong 1 con cóc có thể gây chết 4 – 5 người khỏe mạnh.

Chúng tôi cất công lên Phú Thọ vì nghe nói trên đó có ông lang trị ung thư hiệu quả, bằng một phương pháp khá “độc” đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng… ấy là: uống gan cóc. Đa phần bệnh nhân nặng không còn cơ hội nào nữa mới đến đây. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là những hình ảnh không thể nói thành lời. Những hình hài dị dạng đau đớn đang từng ngày chống trọi với tử thần. Hình ảnh ấy xiết vào tim tôi… một ngày kia tôi cũng sẽ như họ, điều ấy khiến tôi gục ngã. Mỗi ngày trôi qua tôi phải chứng kiến sự ra đi của từng người, từng người một. Họ trở về quê cha đất tổ, về với ông bà tổ tiên.

Rồi liệu trình điều trị ấy cũng kết thúc, tôi trở về với tâm trạng nặng trĩu. Tôi sợ hãi tìm nhiều phương pháp điều trị khác. Tôi cũng đi các nơi lấy thuốc nam như: Quảng Ninh, Vĩnh Phúc, Hưng Yên… rồi uống cả cây Vòi voi mà ông chăn vịt mách. Người xưa nói không sai: có bệnh thì vái tứ phương, tôi cho đủ thứ vào người bởi vì tôi còn rất trẻ, tôi còn có con nhỏ, tôi không muốn chết.

PV: Được biết chị đã lên bàn mổ ba lần và sẽ còn phải tiếp tục mổ tiếp như lời bác sĩ điều trị nói. Vậy điều gì đã giúp chị dừng lại ở con số 3 ấy?

HH: Cho dù tôi có miệt mài cần mẫn với nhiều loại thuốc như vậy, sau chín tháng kể từ khi mổ lần thứ hai tôi tiếp tục lên bàn mổ lần thứ ba. Lần mổ này có nhiều sự khác biệt bởi vì tôi đã được trải nghiệm những cải biến tích cực, nhưng tôi đã không nhận ra, không biết phải làm thế nào cho đúng. Cho đến khi tôi phải đối diện với hai ngả đường sinh tử, không còn gì để mất, may mắn tôi đã lựa chọn đúng con đường dẫn đến một kết quả tốt đẹp mà hiện nay tôi đang có.

img_20161213_210741.jpg Tôi luôn cảm thấy thoái mái dễ chịu sau mỗi lần luyện công.

Tháng 2 năm 2012 tôi đã biết đến môn tu luyện Pháp Luân Công trong một lần đi khám ở bệnh viện về. Tôi nhìn thấy một nhóm tập và tôi đã đến học các động tác. Tôi cũng học Pháp nhưng không hiểu được bao nhiêu, nên tôi ít đọc. Bản thân cũng trải nghiệm được một số sự thay đổi tích cực, ví như sau những lần luyện công thân thể rất nhẹ nhàng, thoải mái, dễ chịu. Chính vì thế nên tôi rất chăm chỉ luyện tập. Trước đây cổ họng của tôi thường xuyên bị sưng viêm, đau đớn, phải dùng kháng sinh liều cao và liên tục mới khỏi, thậm chí một tháng phải điều trị ba đợt như vậy. Sau khi luyện công thì thấy không còn bị nhiều như vậy nữa, hầu như rất thưa và rất nhẹ, tiếng nói dù vẫn khàn nhưng đã nói được to lên rất nhiều.

Nhưng vì tôi không nghiêm túc đối đãi với việc tu luyện, chỉ coi nó như tập thể thao nên tình trạng bệnh của tôi đã gia tăng. Tháng 7 năm 2012 sức khoẻ của tôi xấu đi, tôi bị mệt đến mức cứ đi một đoạn ngắn là phải dừng lại để thở. Tiếng nói của tôi rất nhỏ, nhỏ như lời nói thầm. Đi khám thì khối u đã phát triển to trở lại đã chèn vào đường thở. Tôi nhập viện làm thủ tục mổ lần ba. Trước khi mổ bác sĩ nói, nếu sau lần mổ này một tháng mà nó đã mọc trở lại thì khó rồi… sẽ phải mổ tiếp và không chắc kết quả sẽ thế nào, mà khối u của tôi đã lan sang chỗ khác.

Tuy tôi chưa ý thức được thần tích của Pháp Luân Công nhưng cũng nhờ duyên đó mà sau này tôi có được lựa chọn đúng. Đó cũng là lý do may mắn tôi chỉ phải lên bàn mổ ba lần.

PV: Vì sao chị lại lựa chọn Pháp Luân Công chứ không phải con đường nào khác?

HH: Trong một tháng sau mổ, tôi luôn nghe ngóng tình trạng sức khoẻ của mình. Rồi tôi có dự cảm không tốt, lặng lẽ trốn chồng đi nội soi một mình. Tôi hoàn toàn bình tĩnh nhìn kết quả, khối u đã phát triển trở lại mà còn mọc sang cả dây thanh thứ hai. Tôi hiểu được điều gì đang đợi tôi phía trước, dù có chữa bằng con đường nào thì kết quả cuối cùng vẫn về một đích, chỉ là nhanh hay chậm thôi.

Trong sâu thẳm, có cái gì đó như ánh sáng đang cố gắng trỗi dậy đánh thức tâm trí tôi, một điều gì đó khó hiểu và thiêng liêng. Tôi suy ngẫm, mấy năm qua đi đi lại lại bệnh viện để mổ và tinh thần bất an. Kết quả nhận được là khoảng cách giữa những lần mổ ngày một dày hơn. Thời gian như gấp rút muốn lấy đi sinh mệnh của tôi vậy, sự giải thoát nào hiệu quả cho mình đây?

Những gì tôi đã đọc được trong cuốn sách kia liệu có đúng? Nếu thực sự không đúng sao tôi lại có những trải nghiệm kỳ diệu ấy. Chẳng phải trong sách đã nói rõ quá rồi. Bác sĩ tây y cũng đưa ra kết luận không thể cứ mổ mãi như thế, hậu quả sẽ khôn lường. Nhưng đâu có tránh được việc mổ xẻ ấy nếu cái u nó cứ mọc to ra. Đằng nào cũng là cái đích ấy, tôi tin và lựa chọn vào nhiệm mầu của Phật Pháp…

Tôi ngừng lại, không sử dụng bất cứ loại thuốc nào cũng như liệu trình điều trị kể cả đông y hay xoa bóp bấm huyệt. Vì tôi cũng hiểu  rằng mỗi phương pháp đều có ý nghĩa cơ chế đặc thù riêng của nó, không thể trộn lẫn cũng không thể kết hợp, nếu không cái nọ sẽ phá cái kia và kết quả sẽ chẳng thu được gì.

Vậy là tôi thầm lặng tự lựa chọn con đường đi đến cuối cuộc đời của mình. Thầm lặng trải nghiệm thực hành những gì mà tôi hiểu được qua việc đọc bộ sách ấy rồi chăm chỉ luyện 5 bài công Pháp của Pháp Luân Công.

PV: Vậy Pháp Luân Công có giúp chị vượt qua sinh tử? Thần tích có triển hiện?

HH: Cơ chế của việc tu luyện Pháp Luân Công là đề cao tâm tính theo tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn. Lúc đầu tôi không hiểu đề cao tâm tính là gì nên mọi hành xử vẫn như người thường. Tôi có một tính rất xấu, tôi không muốn chồng mình chia sẻ tình cảm với bất cứ ai, anh ấy chỉ tỏ ra quan tâm một chút đến người khác là tôi rất khó chịu. Mặc dù tôi đọc sách của Thánh hiền mà không ngộ được cái đạo lý này, vẫn ôm giữ sự khó chịu đôi khi dẫn đến ghen tuông mù quáng trong tâm mà không hiểu được nhân duyên của đời người.

img_20161213_210800.jpg Khi tôi đọc sách một cách nghiêm túc, tôi bắt đầu hiểu được ý nghĩa sau mỗi chữ mỗi hàng.

Khi đã xác định chân tu Đại Pháp, tôi chăm chỉ học Pháp và luyện công nhiều, rồi dần dần ngộ ra những Pháp lý phía sau mỗi chữ, mỗi hàng. Nhiều đêm nước mắt tôi tuôn rơi, cảm ân Người đã từ bi khổ độ, cứu vớt tôi thoát khỏi bể khổ này, Đại Sư Lý Hồng Chí. Khi tôi bắt đầu biết xả bỏ, biết nhường nhịn, biết hy sinh, luôn nhận cái thiệt về mình, thân thể tôi bắt đầu có sự thay đổi mãnh liệt. Tháng 4, tháng 5 năm 2013, thân thể tôi bắt đầu được tịnh hoá, tôi bị sốt cao mấy hôm rồi ho liên tục kéo dài cho đến hết năm 2013.

Trong những tháng bị ho như vậy, hàng ngày tôi ho ra những mẩu như đầu mụn trắng nhỏ li ti. Rồi tôi ho ra những cục nhỏ có mầu đen. Một buổi chiều khi đang ngồi luyện công tôi ho ra một cục mầu đen bằng nửa hạt đỗ. Tôi đi kiểm tra nội soi lại. Bác sĩ vô cùng kinh ngạc, ông ấy nói: “Những khối u trước đây bị mọc lan đã biến mất, chỉ còn lại khối u mọc từ thời đầu”. Niềm tin trong tôi đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi khả năng kỳ diệu của Pháp Luân Công.

Cũng có những đợt nghiệp bệnh được đẩy ra như tháng 11 năm 2013, tôi bị mất tiếng một tuần, không thể nói được, giống như người câm. Nhưng vì tôi đã trải nghiệm và hiểu được Pháp lý này nên tôi hoàn toàn bình tâm, không hoảng hốt mà kiên định luyện công học Pháp nhiều hơn. Không lâu sau tôi đã nói được trở lại với tiếng nói to và trong hơn. Hiện nay tiếng nói của tôi đã rất tốt gần như đã trở lại như trước khi bị bệnh. Thân thể tôi luôn tràn đầy năng lượng, tôi vô cùng hạnh phúc.

Đại Pháp đã ban cho tôi một cuộc đời thứ hai, không mất một phí tổn nào. Nếu tôi lựa chọn con đường khác có thể tiền mất bệnh vẫn mang, gia cảnh có khi lụn bại. Bởi tôi biết có nhiều gia đình bán cả nhà để chăm con bệnh ung thư, bỏ thì thương vương thì tội. Từ Pháp lý Chân Thiện Nhẫn của Pháp Luân Công, tôi còn tìm lại được một tâm hồn bình yên, không ghen tuông, không nóng giận. Tính xấu này trước đây đã làm vợ chồng tôi xung khắc không ít lần. Tôi không còn dùng tính hống hách của mình để áp đặt quản thúc chồng con. Tâm tính tôi từ khi tu luyện đã thay đổi và tôi hiểu được thế nào là đề cao tâm tính. Tôi thật may mắn khi có người bạn đời như chồng tôi, anh ấy luôn bên cạnh chăm sóc ủng hộ tôi mà không một lời than vãn.

Đến nay đã gần nửa thập kỷ trôi qua, thần tích đã triển hiện. Lần mổ cuối cùng của tôi từ tháng 7/2012 giờ đã tháng 6/2017, tôi không sử dụng bất kỳ viên thuốc nào cũng như liệu trình điều trị nào ngoài luyện đều đặn 5 bài công pháp của Pháp Luân Công mỗi ngày. Nghiêm túc đọc Kinh sách của Đại Pháp và tu sửa tâm tính của mình theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn.

som-mai-ve-2.jpg Thần tích triển hiện, Đại Pháp đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai. Tôi hạnh phúc mỗi sớm mai về.

PV: Người xưa vẫn thường nói: “Phật quang phổ chiếu”, qua trường hợp của chị có giúp được người nào nhận được phúc ân của Phật Pháp?

HH: Được chứng kiến tận mắt sự thay đổi kỳ diệu từ thân thể tôi, bệnh ung thư thanh quản bị đẩy lùi, ba tôi cũng bước vào tu luyện Đại Pháp. Ba là một người luôn lấy rượu làm bạn, ông uống rượu hàng ngày và uống rất nhiều. Ông cũng bị thoái hoá các đốt sống cổ, lưng, tính khí nóng như lửa. Điều kỳ diệu là sau khi tu luyện, học Pháp luyện công, ông cũng tu bỏ được những thứ xấu này. Cứ như thế ba mẹ tôi, hai con tôi và một số cô bác bên nội cùng tham gia học Pháp luyện công. Rồi những người quanh khu vực tôi sống nhìn thấy sự kỳ diệu của Pháp Luân Công bằng người thật việc thật, cũng đã bước vào tu luyện Đại Pháp. Số người bước vào tu luyện lên đến gần 100 người và thần tích vẫn tiếp tục triển hiện trên thân thể của họ. Người truyền người, tâm truyền tâm, điều quý giá này ai cũng nâng niu trân quý.

Ngoài việc có được thân thể khoẻ mạnh, tôi chắc chắn rằng người tu Pháp Luân Công nghiêm túc, thực hành tâm tính theo Chân Thiện Nhẫn, thì đạo đức nâng cao trở lại, sẽ làm xã hội tốt lên. Cả đại gia đình chúng tôi, hàng xóm và khu phố đều đang được hưởng phúc ân của Phật Pháp. Chẳng phải đúng là: “Phật quang phổ chiếu” hay sao.

Với tấm lòng cảm ân sâu sắc đối với Đại Pháp, tôi đã may mắn hơn rất nhiều người xung quanh tôi, những người nông dân chân lấm tay bùn bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, những mảnh đời cơ cực phải chạy vạy từng bữa ăn. Khi bệnh tật gõ cửa, chỉ còn biết phó mặc cho số phận. Cảm ơn báo Đại Kỷ Nguyên đã giúp tôi đăng tải bài viết này. Tôi tình nguyện mong muốn giúp đỡ những người đang vật lộn với căn bệnh ung thư, tốn bao nhiêu tiền cũng không chữa được… những người đang gặp bất hạnh, hay cả những ai đang trong hạnh phúc nhưng có tâm cầu đạo, cầu chính Pháp. Tôi nguyện hết lòng giúp đỡ những người hữu duyên.

Số điện thoại của tôi là: 094.856.3819. Cảm ơn báo Đại Kỷ Nguyên.

PV: Cảm ơn chị Hoàng Hà, chúc chị và gia đình cùng bà con lối xóm luôn nhận được phúc ân từ Phật Pháp. Cảm ơn vì tấm lòng thiện lương của chị đã lấy câu chuyện cuộc đời mình để có thể giúp những mảnh đời nghèo khổ không đủ tiền chi trả viện phí, những người giàu có cũng không thể tự cứu mình… những người hữu duyên đang mong mỏi tìm Đạo. Chúc chị có thể thực hiện được nguyện ước của mình. Cảm ơn chị!

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay