Thiên Sứ

Văn Minh Atlantic

100 bài viết trong chủ đề này

@ Bác Thiên Sứ: Hình ảnh chiếc rìu đồng mạ vàng bị sứt mẻ ở trong quyển sách cháu tặng bác đấy ạ, trong đó còn có rất nhiều nghiên cứu về các loại vải Đông Sơn, tuy quyển sách viết theo kiểu "cởi trần đóng khố" (chắc vì thế nên bác không thích xem) nhưng những tư liệu khách quan trong đó thì rất hay bác ạ. Bác thử lục tìm lại xem :rolleyes:

Share this post


Link to post
Share on other sites

@ Bác Thiên Sứ: Hình ảnh chiếc rìu đồng mạ vàng bị sứt mẻ ở trong quyển sách cháu tặng bác đấy ạ, trong đó còn có rất nhiều nghiên cứu về các loại vải Đông Sơn, tuy quyển sách viết theo kiểu "cởi trần đóng khố" (chắc vì thế nên bác không thích xem) nhưng những tư liệu khách quan trong đó thì rất hay bác ạ. Bác thử lục tìm lại xem :rolleyes:

Oh. Vậy thi bác sẽ xem.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nguồn gốc hình thành dầu mỏ hiện nay vẫn còn đang tranh cãi. Cho nên rất có thể xa xưa con người đã sử dụng nhiên liệu lỏng để phục vụ nền văn minh của mình, sau đó nó được tái tạo. Còn về kim loại thì vật liệu tổng hợp và vật liệu nano có thể thay thế được. Cho nên các mỏ quặng kim loại còn đến ngày nay cũng không khó hiểu lắm. Ví sao những cổ vật được ghi chép, được khắc chủ yếu vào đá mà ngày nay chúng ta tìm thấy? Bởi vì đá núi lửa bền hơn kim loại rất nhiều. Như những hình khắc trên những viên đá đen ở trên, nếu chúng được khắc lên những tấm kim loại thì có lẽ không thể tồn tại quá 1000 năm do điều kiện oxi hóa của môi trường. Có nghĩa là khắc lên đá không chứng tỏ rằng người xưa không có kỹ thuật tiên tiến.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Sana’a - thành phố đầu tiên trên thế giới?

26/07/2010 09:39:25

Posted Image- Sana’a hay còn gọi là Sanaa hoặc San‘ā’ là thủ đô và là thành phố lớn nhất của Yemen ngày nay. Sana’a đã tồn tại từ 3.000 năm nay và nhiều người tin rằng có lẽ nó là thành phố đầu tiên được xây dựng trên thế giới.

Posted Image

Theo truyền thuyết của Yemen, Sana’a là một trong những nơi đầu tiên con người lựa chọn để xây dựng nên các thành phố.

Posted Image

Họ cũng tin rằng Sana’a được thành lập bởi Shem, con trai của Noah ngay sau một trận Đại hồng thủy.

Posted Image

Theo sử sách để lại, thành phố Sana’a thực sự bắt đầu phát triển vào thế kỷ 2 sau Công nguyên và đến năm 1962 thành phố vẫn giữ được những bức tường cổ được xây dựng bao quanh những cánh đồng xanh mướt.

Posted Image

Thậm chí cho tới ngày nay, khi dân cư trong thành phố đã tăng lên tới hơn 1 triệu người, kinh tế chính trị cũng đã thay đổi nhiều nhưng Sana’a vẫn giữ được dáng vẻ cổ kính của mình.

Posted Image

Sana’a cũng được coi là thành phố cổ lớn nhất và được gìn giữ tốt nhất trên thế giới.

Posted ImagePosted Image

Điểm thăm quan hấp dẫn nhất ở Sana’a là tới thăm những ngôi nhà cao tầng, lâu đài cổ được xây dựng bằng gạch và đá và những thị trấn nhỏ xây trên các vách đá.

Posted Image

Nhiều ngôi nhà trong thành phố đã có 400-500 năm tuổi.

Posted Image

Mặt tiền của các ngôi nhà vẫn giữ được các họa tiết trang trí phức tạp và các ô cửa sổ được xây theo phong cách truyền thống của Ả Rập.

Posted Image

Sana’a đã có 3.000 năm tuổi.

Posted ImagePosted Image

Nguyễn Hường (Theo Pravda)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted Image

Posted Image

Đã có một nhà nghiên cứu so sánh vết ăn mòn trên tượng Nhân Sư và kết luận nó phải có trên 10. 000 năm tuổi và bị ngâm trong nước rất lâu. Điều này xác định một trận Đại Hồng thủy đã xảy ra sau sự hình thành Nhân sư.

Nay chúng ta so sánh tượng nhân sư với tảng đá nền của thành phố được coi là xây sau đại hồng thủy. Hình như chúng có nét tương tự.

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Ai Cập Huyền Bí

Paul Brunton

Dịch giả : Nguyễn Hữu Kiệt

Chương 1 : Một Đêm Với Thần Tượng Sphinx

Người du khách cuối cùng đã về; người hướng dẫn viên cuối cùng đã lập lại đến cả ngàn lần những điều hiểu biết của mình để giới thiệu cho du khách ngoại quốc về xứ cổ Ai Cập. Một bầy lừa mệt mỏi và đàn lạc đà bất kham đã lần bước chậm chạp trên đường về với những du khách cuối cùng trong ngày.

Trong khung cảnh xứ Ai Cập, bóng hoàng hôn có một vẻ đẹp siêu nhiên và khó quên. Mọi vật đều khoe màu đổi sắc, giữa khoảng trời đất bao la nổi bật lên những khoảng tương phản lạ lùng.

Tôi còn ngồi lại một mình trên bãi cát vàng, đối diện với pho tượng Sphinx hùng vĩ oai nghiêm tuyệt trần. Tôi nhìn một cách say mê cái cảnh tượng những màu sắc mỏng manh như sương phai mờ dần một cách nhẹ nhàng, trong khi mặt trời lặng đã cất đi những ánh vàng lộng lẫy trên nền trời Ai Cập. Những ánh lửa diệu huyền, nét huy hoàng tuyệt đối mà mặt trời lặn của Châu Phi còn bỏ sót lại trong không gian, có ai tiếp nhận bức thông điệp thiêng liêng của trời mà không cảm giác được trong giây lát cái phút lạc lõng của cõi Thiên Đàng? Niềm phúc lạc đó sẽ còn tồn tại khi con người chưa đến quá nỗi trụy lạc trong vòng trần gian ô trược, trong sự sa đọa tâm linh, nó sẽ tồn tại khi con người còn biết yêu vần Thái Dương này là nguồn gốc của sự sống và của bao nhiêu màu sắc huy hoàng lộng lẫy xuất hiện trước mắt ta. Cổ nhân xứ Ai Cập thật ra đã không kém minh triết khi họ tôn thờ RÂ, biểu tượng ngôi mặt trời, mà trong thâm tâm họ coi như một vị Thần ...

Trong bối cảnh hoàng hôn Ai Cập, dưới một nền trời xám ngắt đã tối mờ dần, tôi nhìn pho tượng đá Sphinx mỗi lúc càng sậm màu, cho đến khi những tia nắng vàng sậm cuối cùng đã tắt hẳn và không còn chiếu vào gương mặt lạnh lùng bí hiểm của nó nữa. Hình thần tượng Sphinx nhô lên giữa bãi sa mạc mênh mông gương mặt khổng lồ, than hình nằm duỗi ra, trải qua nhiều thế hệ đã từng gây sự sợ hãi cho những người Ả Rập dị đoan, và làm ngạc nhiên những người du khách hoài nghi, mà bằng chứng là những câu hỏi từ người lữ khách, lần đầu tiên con quái vật khổng lồ xuất hiện trước đôi mắt kinh ngạc của họ. Pho tượng đá bí hiểm mình sư tử đầu người này có một sức hấp dẫn rất lạ lùng và phức tạp đối với bao nhiêu thế hệ du khách. Nó là một sự bí mật đối với người Ai cập, và một bài toán bí hiểm cho toàn thế giới. Ai đã điêu khắc ra nó? Vào thời đại nào? Không ai biết được. Nhà Ai Cập học chuyên môn nhất cũng chỉ đưa ra những giả thuyết vu vơ về ý nghĩa và lịch sử của hình thần tượng Sphinx.

Dưới ánh sáng le lói cuối cùng của một ngày đã tàn, đôi mắt tôi ngừng lại trên đôi mắt bằng đá của pho tượng thản nhiên bất động. Nó đã từng thấy hằng bao nhiêu là tỷ ức người lần lượt đến trước mặt nó, với những cái nhìn im lặng, đưa ra những câu hỏi không lời và không giải đáp, rồi bước chân ra về trong sự hoang mang! Nó đã từng thản nhiên lặng nhìn châu Atlantide bị tràn ngập dưới cơn đại hồng thủy và biến mất dưới lòng biển sâu. Cái nụ cười thoảng qua của nó đã từng chứng hiến công trình vĩ đại của vua Mena, vị Quốc Vương Ai Cập đầu tiên đã đổi dòng sông Nile yêu quý của người Ai Cập và bắt nó chảy qua một đường hướng khác. Cái nhìn im lặng đượm mùi mến tiếc của nó đã từng thấy nhà tiên tri Moise, nghiêm cẩn và ít nói, từ giả nó lần cuối cùng. Câm lặng và đau thương, nó đã nhìn thấy những nỗi đau khổ của xứ Ai Cập bị tàn phá, suy vong sau cuộc xâm lăng của vị bạo chúa Cambyse, hoàng đế nước Ba Tư. Có lẻ vừa thích thú vừa khinh bỉ, nó từng nhìn thấy nữ hoàng Cléopâtre đẹp lộng lẫy và kiêu hãnh trong chiếc thuyền rồng mũi trạm vàng, buồm may bằng nhung đỏ thắm và mái chèo đúc bằng bạc. Nó từng sung xướng nhìn thấy đức Jesu trên đường đi tìm đạo lý phương đông để chuẩn bị chờ ngày thi hành sứ mạng, ngày mà đức Chúa Cha gửi Ngài đi truyền bá cho thế gian một thông điệp thiêng liêng về đức nhân từ bác ái. Như một kẻ báo hiệu không lời, biểu tượng Sphinx chào mừng Bonaparte, khí cụ của định mệnh các nước Châu Âu, trước khi tên Mã Phá luân nổi bật làm lu mờ những tên khác, và ngay khi ông ta hãy còn là một nhân vật chưa tên tuổi, chưa đặt chân xuống chuyến thuyền Bellérophon để sang chinh phục xứ Ai Cập. Nó cũng nhìn thấy, với ít nhiều bi ai, toàn thể thế giới chú ý đến Ai Cập khi ngôi lăng tẩm của một vị Pharaon, vua Ai Cập thời cổ bị khai quật lên để cho người đời tọc mạch nhìn xem xác ướp của vua với những đồ ngọc ngà châu báu.

Thật vậy, đôi mắt bằng đá của pho tượng đã từng chứng kiến những điều đó và nhiều điều khác nữa. Nhưng bây giờ nó nhìn thấy gì? Không màng để ý kẻ thế nhân phàm tục đang bôn tẩu trên đường danh lợi, thản nhiên trước nỗi sung sướng, khổ đau của nhân loại, hình như biết rõ cái định mệnh đã ghi sẵn tất cả mọi biến cố lớn của trần gian, đôi mắt bằng đá kia nhìn thẳng vào cõi vô cùng ...

Hình thần tượng Sphinx đã chuyển màu xám sang màu đen, rồi một màu đen như mực, nền trời đã mất cái nét xám bạc của lúc ban chiều, tất cả điều đắm chìm trong đêm tối, chúa tể của sa mạc. Nhưng pho tượng vẫn còn hấp dẫn sự chú ý của tôi và làm cho tôi bị thu hút như do mãnh lực của một luồn từ điện vô hình. Đó là vì tôi cảm thấy rằng màn đêm rủ xuống đã đem pho tượng trở về nguyên quán của nó. Cái bối cảnh đen âm u, đó mới đúng là cái bối cảnh thực sự của nó. Những gì là thần bí của một đêm Châu Phi tạo cho nó một bầu không khí thích nghi. Cũng trong những giờ ban đêm mà Râ và Horus, Isis và Osiris, những vị Thần Linh của xứ cổ Ai Cập, luôn luôn trở về với nhân gian. Tôi nhất định đợi lúc trăng lên và sao mọc để nhìn thấy một lần nữa cái chân tướng của hình thần tượng Sphinx. Tôi ngồi một mình giữa đóng cát bao la, nhưng tôi không cảm thấy cô đơn, thật vậy, cảm giác cô đơn hiu quạnh không thẻ nào có được với tôi.

Ban đêm, tôi có thể ngắm nhìn thần tượng Sphinx dưới cái khía cạnh mà ít người du khách được nhìn thấy. Tạc trong khối đá, in trên nền trời xanh như chàm, cao bằng một ngôi nhà lầu bốn tầng, con sư tử đầu người khổng lồ vươn mình nằm dài trong thung lũng của đồng cát. Dưới ánh trăng sao vừa ló dạng, những nét hùng vĩ của nó hiện rõ lần lần. Đó là cái biểu tượng lạ lùng của một xứ Ai Cập mà nguồn gốc bí ẩn được truy nguyên đến những thời đại xa xăm vô định. Giống như con vật nằm canh gát những bí mật của thời tiền sử, nghĩ đến những thế hệ của châu Atlantide mà ký ức mong manh của người đời không còn nhớ đến nữa, pho tượng đá khổng lồ chắc cũng sẽ còn tồn tại mãi qua mọi thế hệ văn minh của loài người hiện nay, và nó cũng sẽ giữ nguyên vẹn không hề tiết lộ sự bí mật nội tâm của nó. Gương mặt khắc khổ và uy nghiêm của nó không phản ánh một điều gì, đôi môi khép chặt của nó vẫn giữ một sự im lặng muôn đời. Nếu pho tượng Sphinx có giữ gìn cho nhân loại một thông điệp ẩn dấu nào mà nó đã chuyển đạt qua nhiều thế kỷ cho một số rất ít người hữu hạnh có một năng khiếu linh cảm khác thường, thì điều bí mật đó có khi sẽ được nhắn nhủ thầm bên tai của người thí sinh tầm đạo.

Đêm tối dành cho hình thần tượng Sphinx một khung cảnh tuyệt hảo. Ở phía sau, bên mặt và bên trái pho tượng là "Thành phố của người chết," một khoảng đất rộng dẫy đầy những nấm mộ hoang cùng lăng tẩm.

Chung quanh vùng cao nguyên lởm chởm những núi đồi và đá tảng nhô lên từ dưới đồng cát ở phía nam, phía tây và phía bắc pho tượng Sphinx, những lăng tẩm và mồ mả được xây cất chứa những cổ quan tài đựng hài cốt và những xác ướp của những vị vua chúa, các vị đại thần và chức sắc của triều đình hay tôn giáo của xứ Ai Cập thời cổ.

Không có một ngôi lăng tẩm nào mà khi bước vào mà người ta không thấy cỗ quan tài bật nắp ra và những đồ vàng ngọc châu báo tô điểm xác ướp đã bị lấy đi mất. Sự cướp bóc này đã xảy ra cùng lúc với sự khai quật những nấm mồ trong những cuộc đào xới để khảo cổ. Người ta chỉ lại tại chỗ những pho tượng nhỏ và những bình, vại chứa đựng ruột gan của những xác chết đã đem ướp bằng chất hương liệu. Ngay ở xứ Ai Cập thời cổ cũng đã có những kẻ trộm đào mồ, khi dân chúng nổi loạn chống giai cấp thống trị càng ngày càng trở nên suy tàn, họ trả thù bằng cách khai quật mồ mả và cướp bóc nơi nghĩa trang rộng lớn của nhà vua, tại đây những vị đại thần được cái vinh dự yên nghĩ giấc nghìn thu bên cạnh xác ướp của các bậc vua chúa mà họ đã phụng sự từ thuở sinh tiền.

Một số ít những người chết mà xác ướp thoát khỏi bàn tay cướp bóc của những kẻ trộm đầu tiên, đã nằm yên nghỉ trong một thời gian khá lâu cho đến khi người Hy Lạp, người La Mã và người Ả Rập lần lượt thay phiên nhau đến đánh thức họ. Những ngôi mộ, lăng tẩm nào thoát khỏi cướp bóc và khai quật trong những cuộc biến cố sau này, được yên nghỉ thêm một thời gian khá lâu nữa cho đến đầu thế kỷ mười chín, khi các nhà khảo cổ hiện đại ra công thám hiểm dưới lòng đất của xứ Ai Cập để tìm kiếm những gì mà kẻ trộm thời xưa còn sót lại chưa lấy đi. Như thế há phải chẳng tội nghiệp cho những bậc vua chúa, vương hầu bất hạnh của thời xưa, tuy xác ướp họ còn nằm đó, mà bị người ta khai quật mồ mả và cướp bóc kho tàng? Dầu cho những xác ướp của họ không bị dập tan ra từng mảnh do bàn tay bạo tàn của những kẻ trộm báu vật, thì những xác ướp đó cũng đã bị giam cầm cho nằm yên nghỉ trong những cổ tàng viện để làm thỏa mãn sự tò mò và làm mụch tiêu dị nghị bình phẩm của mọi người.

Đó là cái bối cảnh rùng rợn của thần tượng Sphinx khi nó vươn mình và nhô đầu dậy trong cô đơn tịch mịch giữa đồng cát. Nó đã từng quan sát những hầm tối trong "Thành phố của xác chết," lần lượt bị sự cướp bóc của người dân Ai Cập nổi loạn và quân xâm lăng Ả Rập. Vị quản thủ đồ cổ Ai Cập tại bảo tàng viện British Museum là ông Wallis Budge không làm ai ngạc nhiên khi ông đi đến kết luận rằng: "Thần tượng Sphinx là để đuổi tà ma ra khỏi những nghĩa địa và lăng tẩm ở vùng chung quanh." Cũng không ai ngạc nhiên mà thấy rằng ba ngàn bốn trăm năm trước, vua Thoutmès thứ tư của Ai Cập có cho khắc vào một tảng đá lớn mà ông đặt ngay trước ngực tượng Sphinx, hàng chữ: "Một sự bí mật linh thiêng đã từng bao phủ vùng này từ lúc sơ khởi, vì gương mặt của pho tượng Sphinx là một biểu tượng của thần Khepera, vị thần của sự Bất Tử, chúa tể các vị thần linh và ngự trị vùng này. Dân chúng ở thành Memphis và ở khắp địa phương cùng đưa tay lên để cầu nguyện trước mặt Ngài".

Như vậy không ai còn lạ gì mà thấy dân Ả Rập ở làng Gizeh gần bên có nhiều truyền thống rất dồi dào về những chuyện vong linh và âm hồn thường lởn vởn ban đêm trong bầu không khí chung quanh hình thần tượng Sphinx, một nơi họ cho rằng có nhiều ma nhất thế giới! Phải chăng bằng cách ướp xác những nhân vật quyền quý của thời xưa, người cổ Ai Cập đã kéo dài trong một thời gian vô hạn định sự tiếp xúc giữa những vong linh thời cổ với nhân loại chúng ta ngày nay?

Quả thật ban đêm là lúc mà người ta có thể ngắm nhìn thần tượng Sphinx một cách thú vị nhất. Vì dường như ban đêm là lúc mà cõi giới âm linh có vẻ gần gủi với ta hơn, tâm hồn ta sẵn sàng mở rộng đối với những cảm giác bất ngờ, trong khi ở chung quanh ta, dưới màn đêm bao phủ, thậm chí những hình thể vật chất thô kệch cũng thoát lấy một vẻ mờ ảo u huyền. Màn trời ban đêm đã trở thành màu chàm pha lẫn màu đỏ thắm, một thứ màu thần bí phù hạp với sự tìm tòi thám hiểm của tôi.

Đêm tối kéo dài một cách từ từ êm ả và câm lặng như một con heo, nếu người ta không để ý đến những tiếng rú rùn rợn giống như tiếng người của vài con beo đốm trong sa mạc, là những tiếng động duy nhất điểm giờ khắc trôi qua. Chúng tôi vẫn ngồi đó, thần tượng Sphinx và tôi, dưới ánh sao vằng vặc của nền trời Châu Phi, sự giao cảm giữa chúng tôi mỗi lúc càng thêm sâu đậm; từ sự quen biết nhau, chúng tôi tiến đến tình bạn, có lẽ chúng tôi bắt đầu hiểu nhau ít nhiều.

Khi tôi đến với nó lần đầu cách đây vài năm, nó nhìn ra chỗ khác, yên lặng và khinh ngạo. Khi ấy tôi là gì đối với con vật khổng lồ này, nếu không phải là một kẻ phàm tục như bao nhiêu kẻ khác, là những sinh vật náo động đi bằng hai chân, làm bằng những chất liệu kiêu căng, tự mãn, những dục vọng phù phiếm và những tư tưởng điên rồ? Về phần tôi, tôi đã tưởng nó là biễu tượng của một chân lý mà chưa ai tìm ra, một biểu tượng khổng lồ bí hiểm mà mọi lời cầu nguyện không được giải đáp và rốt cuộc chỉ rơi vào khoảng hư vô. Tôi đã bước ra về, hoài nghi và thất vọnh hơn trước, chán nản cõi trần gian tục lụy và lòng tràn ngập những nỗi niềm cay đắng.

Nhưng đó không phải là vô ích mà ngày tháng đã trôi qua. Cuộc đời: đó là sự giáo dục tâm linh và thầy học của chúng ta.

Vị thầy học vô hình ấy đã dạy tôi một hai điều quan trọng. Tôi đã hiểu rằng bầu thế giới của chúng ta không phải xoay trong vòng không gian mà không có mục đích.

Tôi đã trở lại với thần tượng Sphinx, với một tâm hồn già dặn và sáng suốt hơn. Ở lại ban đêm bên cạnh nó trên đồng cát xứ Ai Cập, tôi ngồi tịnh tọa, hai chân xếp bằng, và cố gắng thiền định để suy gẫm về ý nghĩa huyền bí của hình biểu tượng khổng lồ này.

Cả thế giới đều biết hình thần tượng Sphinx và nhận ra gương mặt hủy hoại và tàn phá của nó. Điều mà thế giới không hề biết, là bằng cách nào và tự bao giờ nó được tạc ra trong tản đá nhô lên giữa đồng cát, và những bàn tay nào đã biến khối đá hùng vĩ ấy thành một pho tượng khổng lồ như thế.

Khoa khảo cổ vẫn im lặng, các nhà bác học nghiêng đầu suy nghĩ với một sự hoang mang thầm lặng, vì họ phải gạt bỏ một loạt những giả thuyết mong manh mà từ trước đến nay họ đã từng nêu ra một cách quả quyết và tin tưởng. Họ không dám đưa ra một cái tên nhất định, cũng không dám mạo hiểm ra một ngày giờ chắc chắn. Họ không còn nói rằng thần tượng Sphinx là công trình của vua Khafra hay vua Khoufou, vì họ nhận thấy các tài liệu cổ tạc trên đá đã chứng minh rằng pho tượng đã có sẵn dưới triều đại của các vị vua này. Việc sưu tầm các di tích cổ do những cuộc đào xới phát hiện được, đã đưa ra ánh sáng một bản cổ tự đề cập đến hình thần tượng Sphinx như một công trình điêu khắc mà nguồn gốc đã mất đi trong vực thẳm của thời gian, mà người ta đã tình cờ khám phá ra được sau khi nó đã bị chôn lấp dưới bãi cát sa mạc và hoàn toàn bị lãng quên, không còn ai nhớ đến nữa. Bản cổ tự này xuất xứ từ triều đại thứ tư, gồm những vì vua trị vì xứ Ai Cập cách đây gần sáu nghìn năm. Đối với những vị vua ở vào thời kỳ cổ xưa ấy, hình biểu tượng Sphinx đã là một điều bí hiểm rồi, mà không ai biết có từ lúc nào!

Ban đêm đem lại giấc ngủ, nhưng từ giờ này qua giờ khác, tôi đã cố gắng đánh lui cơn buồn ngủ. Tuy nhiên, trong khi tôi vẫn tiếp tục cơn thiền định suy tư, đôi mí mắt của tôi đã nặng trĩu do sự phản ứng của cơ thể và tôi đã sắp thiếp đi. Bấy giờ thì có hai mãnh lực tương phản đang kình chống nhau để tranh thủ lấy tôi. Một là sự ước muốn mãnh liệt thức luôn suốt đêm như để chia xẻ phiên gác của con sử tử đá Sphinx. Hai là khuynh hướng để cho tinh thần lẫn thể xác của tôi tự thả trôi theo cái thú vị triền miên giữa cảnh vật trầm lặng và huyền ảo của đêm trường tịch mịch. Sau cùng tôi đã hòa giải được cả hai khuynh hướng đó, theo sự thỏa hiệp này, tôi ngồi lim dim, đôi mắt hé mơ chỉ còn là hai cái khe nhỏ xuyên qua đó tôi hầu như không còn nhìn thấy gì nữa, và thần trí mơ màng nữa tỉnh nữa mê, tôi để cho giòng tư tưởng của tôi đắm chìm trong một giấc mơ huyền diệu.

Tôi ngồi một lúc như thế, tự trả trôi theo một sự yên tĩnh triền miên nó xảy ra khi tư tưởng chấm dứt. Tôi mơ như thế được bao lâu, tôi cũng không hay biết nhưng sau một lúc tôi không còn nhìn thấy màu sắc gì nữa, mà thay vào đó, một cảnh tượng sống động xảy ra trước mắt tôi như một cuốn phim. Trong cảnh tượng đó, ánh trăng khuya chiếu vào một tia sáng nhạt mờ huyền ảo ...

Chung quanh tôi muôn nghìn gương mặt nắng rám, da sậm đang lăng xăng hoạt động, kẻ tới người lui, kẻ thì đội trên đầu những rổ đá sạn, người thì trèo lên hay bước xuống những giàn tre mỏng manh dựng lên sát cạnh một khối đá khổng lồ. Trong số đó có những người cai truyền khẩu lệnh cho những thợ thuyền, hoặc kiểm soát công việc của những người thợ đá đang sử dụng búa rìu trên ngọn đồi mà họ tạc theo một kiểu mẫu đã vạch sẵn. Những tiếng búa đục của họ giáng xuống liên tiếp vang dội trong bầu không khí chung quanh. Tất cả những người lao công thợ thuyền này điều có một gương mặt dày dạn phong trần, màu da mầu sậm đỏ, hoặc vàng mà hơi sám. Họ có một cái môi trên dày, và thân hình lực lưỡng.

Công việc của họ vừa xong, thay vì một tảng đá dốc đứng kiên cố hùng vĩ trên mặt đất trước kia, nay đã nhô lên một gương mặt người khổng lồ với thân hình một con sư tử đại quy mô xem ra là một con quái vật dị kỳ đang vươn mình trong một thung lũng lớn giữa đồng cát. Trên đỉnh đầu con quái vật, mà cái bờm vĩ đại dợn sóng phủ phía sau hai mép tai, có đặt một cái dĩa tròn bằng vàng khối.

Thần tượng Sphinx!

Những phu thợ đã biến mất. Cảnh vật trở lại lặng im như một nấm mồ vô chủ. Khi đó ta nhìn thấy một biển lớn đang đập sóng trong khoảng không gian bên trái tôi, mà bờ biển chỉ cách đó độ một cây số. Trong cái im lặng đó có một cái gì rùng rợn, tôi cũng chưa kịp hiểu đó là gì cho đến khi từ trong lòng biển đại dương dậy lên mộ tiếng gầm kinh khủng và kéo dài, mặt đất chuyển động và rung rinh dưới chân tôi. Với một tiếng gầm long trời lở đất, nước biển trào lên, một ngọn sóng lớn và cao như vách trường thành từ xa thình lình phóng tới chúng tôi, và nuốt chửng cả con quái vật Sphinx và tôi.

Cơn đại hồng thủy!

Lại một cơn im lặng, nó kéo dài được bao lâu, trong khoảng một phút hay là mười hai năm trường, điều đó tôi không định chắc ra được! Rồi bỗng nhiên tôi lại thấy tôi ngồi dưới chân pho tượng đá. Tôi nhìn chung quanh, không còn thấy biển đâu nữa mà chỉ thấy một khoảng rộng lớn đầy những ao đầm đã gần cạn, và rãi rác đó đây những bãi muối rất lớn đang khô dưới ánh mặt trời. Và ngôi mặt trời ngự trị khắp nơi một cách ngạo nghễ, những bãi cát mỗi lúc càng rộng lớn và càng nhiều. Vầng thái dương vẫn thản nhiên phóng những tia nắng đỏ hút cho đến khô ráo những di tích ẩm ước cuối cùng, và biến khoảng không thành một xứ đầy cát mịn và khô, phản chiếu một màu vàng nhạt.

Bãi sa mạc!

Thần tượng Sphinx vẫn ngắm nhìn cảnh vật, đôi môi dầy, rắn chắc và nguyên vẹn của nó hình như sắp nở một nụ cười, dường như nó cũng mãn nguyện với sự cô đơn độc chiếc. Thật là một sự hòa hợp tuyệt diệu giữa những con quái vật cô đơn với cảnh vật đìu hiu lặng lẽ của vùng chung quanh. Dường như cái tinh thần đơn độc đã tìm thấy sự thể hiện xứng đáng của nó nơi con quái vật khổng lồ và thản nhiên này.

Thần tượng Sphinx vẫn nằm giữa đồng cát như thế cho đến khi một đoàn tàu từ xa tiến đến và ngừng lại trên bờ sông, thả lên bờ một nhóm người. Nhóm người này từ từ tiến đến gần, cúi rạp xuống lạy hình thần tượng và thốt ra những lời cầu nguyện đầy vẻ vui tươi an lạc.

Kể từ ngày ấy, cái im lặng thần tiên đã gián đoạn. Người ta bắt đầu dựng lên những nhà cửa ở vùng thung lũng gần bên, các bậc vua chúa cùng với triều đình và tăng lữ lục tục kéo đến để chầu thần tượng Sphinx, chúa tể của sa mạc và vua không có triều đình!

Tới đây, cái linh ảnh hiện ra trong trí tôi đã chấm dứt, nó vụt tắt như ngọn lửa rụi tàn của một cái đèn đã hết dầu.

(Còn tiếp) ...

Edited by Trần Phương

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Chương 2 : Thần Canh Giữ Sa Mạc

Các bầu tinh tú vẫn đua nhau chớp trên nền trời xanh thẫm con trăng thượng tuần vẫn tiếp tục chói rạng trên đỉnh đầu chúng tôi, thần tượng Sphinx có vẻ biến đổi màu sắc vẫn vươn mình một cách hùng dũng dưới ánh trăng bạc. Khi tôi day đầu qua bên trái là nơi mà trong linh ảnh vừa rồi hiện ra trong trí tôi, tôi đã nhìn thấy biển cả gầm thét như sấm động và nuốt trôi cả vùng đất liền.

Một con dơi, có lẽ lầm tưởng tôi là phiến đá vô tri bất động như cái bối cảnh chung quanh, vỗ đôi cánh đụng vào đầu tôi rồi bay mất, làm cho tôi có cái cảm giác ghê tởm và rờn rợn người nơi sương xuống. Tôi nghĩ rằng có lẽ nó vừa mới chui ra từ trong một cái nấm mồ chôn xác ướp mà người ta vừa khai quật ở vùng gần bên.

Tôi ngắm nhìn cái đồng cát mênh mông chiếm trọn một diện tích ba triệu dặm vuông của vùng sa mạc Sahara, diễn ra đến tận chân trời cho đến chỗ nó giáp ranh với một dãy núi đồi dài dựng đứng như thành quách, che chở xứ Ai Cập và vùng châu thổ sông Nil. Thiên nhiên dường như cố ý dựng lên những dãy đồi của xứ Libye để bảo toàn cho xứ Ai Cập khỏi bị chôn vùi dưới đống cát của bãi sa mạc này.

Mối nguy cơ đó là một sự thật hiển nhiên. Mỗi năm vào đầu mùa xuân, một trận cuồng phong với một sức mạnh và tốc độ kinh khủng, khai chiến với vùng bắc phi và thổi mạnh qua như vũ bão từ bờ biển Đại Tây Dương, xuyên qua trọn cả vùng lục địa Châu Phi. Chẳng khác nào một đạo binh xâm lượt khát máu và tàn bạo, trận gió lớn đi đến đâu, càng quất cát bụi đi đến đấy. Những cơn gió trốt cát bụi đi theo thành những cơn bão cát gieo sự tàn phá khắp nơi, chôn lắp nhà cửa, dinh thự, đền đài và thậm chí chôn luôn trọn cả những thành phố. Đó là cái mãnh lực của những hột cát vàng, nó ngự trị vùng này như một lãnh chúa quyền uy vô địch. Sức mạnh của những cơn bão cát có thể làm cho nền trời hoàn toàn sẫm tối và che khuất cả mặt trời. Những cơn gió trốt cuốn cát dậy lên dày đặc như sa mù ở Luân Đôn, thổi hết tốc lực, rồi nế không có gì ngăn chặn, nó sẽ quét sạch và chinh phục mọi chướng ngại gặp ở dọc đường. Tôi nhìn pho tượng đá Sphinx, những nét trên mặt của nó chỉ hiện ra một cách lu mờ dưới ánh sao khuya, nhưng cái miệng của nó, bề rộng có đến hai thước, đượm một vẻ bi thư hầu như đến rùng rợn, khác hẳn với cái nụ cười hồn nhiên của nhân vật hiện ra trong linh ảnh của tôi khi nãy, là hình biểu tượng Sphinx của thời buổi sơ khai, của thời đại Atlantide. Những cơn gió bão của ca mạc thổi với tốc độ cuồng loạn đã sát phạt gương mặt của nó, cùng với sự hủy hoại do bàn tay phủ phàng thô bạo của những kẻ phàm phu không hề biết kính trọng quỷ thần!

Tự nhiên là những cơn bảo cát đã tấn công hình biểu tượng này, khi thì âm thầm che lấp bao phủ, khi thì ào ào sát phạt với cơn thịnh nộ của vũ bảo. Nó đã từng bị chôn lấp hay chăng: Đã hẳn rồi không còn nghi ngờ gì nữa. Tôi nhớ đến giấc mộng huyền bí mà vua Thoutmès IV đã kể lại bằng chữ ám tự (hiéroglyphes) khắc trên phiến đá đỏ dựng lên giữa hai chân con sư tử đá. Tôi cũng nhớ lại lời than thở của nó trong giấc mộng vừa kể, khi nó bị cát chôn lấp đến cổ:

- Cát sa mạc đã lấp ta (vị thần che chở của nó nói), ta càng ngày càng bị chôn sâu hơn. Hãy mau ra tay dẹp cát đi, rồi ta sẽ coi ngươi như con ta và như ngươi trợ giúp ta.

Khi tỉnh giấc, vua Thoutmès nghĩ thầm rằng: "Dân chúng trong thành chỉ biết tôn sùng vị thần này, mà không có một người nào từng nghĩ đến việc giải tỏa pho tượng của ngài khỏi bị cát lấp."

Những hình vẽ ở phía trên phiến đá vẽ nhà vua dâng hương cho thần tượng Sphinx, kế đó là bài tường thuật giấc mộng lạ lùng của nhà vua, khắc bằng chữ ám tự:

"Hoàng thân Thoutmès cùng vài người bạn đi săn trong vùng Gizeh, ở ven sa mạc. Trên đường về hướng nam, hoàng thân đã tập bắn cung vào những tấm bia bằng đồng, săn sư tử và các loại thú dữ của sa mạc, và tập dong xe với những con tuấn mã chạy nhanh hơn gió.

"Vào lúc giữa trưa, hoàng thân dừng cuộc du hí vì đã quá mỏi mệt. Sau khi dùng cơm trưa xong, người muốn nghỉ ngơi đôi chút, bèn cho kẻ tùy tùng lui bước. Trước khi nằm nghỉ, hoàng thân đọc kinh cầu nguyện các thần linh.

"Trong giấc ngủ mê, thần Thái Dương Râ nói với hoàng thân như một người cha nói với con:

- Ta nhìn thấy con đây, Thoutmès, con hỡi! Ta là Herou Khout, cha của con, ta muốn cho con giang sơn này. Con sẽ kế nghiệp trên ngai vàng, giang sơn bờ cõi này sẽ thuộc về con tất cả, con sẽ sở hữu những tài nguyên phong phú của xứ Ai Cập và những lân quốc sẽ đem đồ bảo vật đến cống hiến cho con!

"Giấc mộng kết thúc bằng lời kêu gọi khẩn thiết hãy giải tỏa thần tượng Sphinx ra khỏi đống cát phủ phàng nếu hoàng thân muốn kế nghiệp giang sơn Ai Cập như đã hứa.

"Hoàng thân Thoutmès bèn triệt để tuân theo những lời kêu gọi trong giấc mộng, và dùng một số nhân công rất lớn để giải tỏa những đống cát bao phủ thần tượng Sphinx ngập lên đến ngực."

Herou Khout, vị thần linh che chở hình biểu tượng Sphinx đã giữ đúng lời hứa. Hoàng thân được truyền ngôi lên làm vua Ai Cập, qua mặt cả những người anh lớn trong hoàng gia. Trở nên vua Thoutmès IV, người đem quân đi chinh phạt các lân quốc, luôn luôn thắng trận và mở rộng bờ cõi, đế quốc của người gồm thâu luôn cả xứ Mésopotamie ở phía đông, xứ Nubie ở phía nam, xứ Lybie ở phía tây, trong khi những đồ bảo vật cống hiến đem đến từ xứ Ethiopie, đúng như giấc mộng đã tiên đoán.

Dưới triều đại của nhà vua, tài nguyên sung túc, quốc gia phồn thịnh, nền văn minh Ai Cập đạt đến một trình độ cao tột chưa bao giờ có, thật đúng như lời báo trước trong giấc mộng. Những sự việc kể trên không phải là chuyện huyền thoại hoang đường, mà là những sự kiện có thật trong lịch sử. Vì người cổ Ai Cập, hơn cả những dân tộc khác của thời đại cổ xưa, đã chép sử một cách chu đáo, xác thực và tinh vi đến nỗi những sự việc xảy ra trong lịch sử của họ được khắc sâu trên tảng đá, để có thể tồn lâu bền hơn gấy mực và sách vở.

Những đốm sao đã lần lượt biến mất trên nền trời xanh đậm. Tôi hiểu rằng đêm thức sáng trắng của tôi đã gần chấm dứt. Tiết trời ban đêm khá lạnh, nhưng tôi cảm thấy cổ họng của tôi lại khô và nóng. Một lần nữa, tôi đưa mắt nhìn thần tượng bằng đá uy nghiêm, tượng trưng một cách thần diệu đấng thần minh câm lặng và tối cao có phận sự chăm nom gìn giữ bầu thế giới của chúng ta. Phải chăng tôi đã lật một trang bí sử của thời tiền sử Ai Cập? Có ai dám thầm ước đoán tuổi của thần tượng Sphinx? Nếu người ta chấp nhận rằng nguồn gốc của nó truy nguyên ở châu Atlantide, làm sao có thể định cho nó một năm tháng ngày nhất định?

Tuy vậy tôi không có lý do để loại bỏ cái nguồn gốc đó, nó đã được phát họa một cách sơ lược trong linh ảnh của tôi dưới ánh sao khuya. Châu Atlantide không còn là một chuyện hư ảo của những triết gia Hy Lạp, những tăng lữ Ai Cập và những bộ lạc thổ dân Châu Mỹ. Không thiếu gì những nhà bác học, mỗi người tiêu biểu cho ngành học thuật chuyên môn của mình, đã thâu lượm trên hàng trăm bằng chứng cụ thể để chứng minh rằng châu ấy có thật. Tôi cũng hiểu rằng khi thần tượng Sphinx được tạc trong khối đá, thì vùng châu thổ ở chung quanh không thể đã bị cát bao phủ, vì với sự chướng ngại của đồng cát, một công trình vĩ đại như thế không thể nào thực hiện được. Như vậy điều hợp lý nhất là người ta phải nhìn nhận rằng công trình điêu khắc này đã có trước khi đồng bằng châu thổ bị cát chôn lấp, trong khi vùng sa mạc Sahara đang còn là một biển lớn, và ở phía ngoài biển Sahara là vùng lục địa đã có một định mệnh bi thảm, tức châu Atlantide.

Dân Ai Cập thời tiền sử, những người đã tạc thần tượng Sphinx và thành lập ra nền văn minh cổ nhất thế giới, đã từ châu Atlantide đến lập quốc tại vùng châu thổ sông Nil trong một cuộc di cư khổng lồ. Cuộc di cư đó được thực hiện trước khi châu Atlantide sụp đổ và chìm xuống đáy biển Đại Tây Dương, một cơn tai biến mà hậu quả là làm cho biển Sahara khô cạn và trở thành một vùng sa mạc mênh mông. Những vỏ sò, vỏ hến rải rác ở nhiều nơi và những bộ xương cá khổng lồ mà người ta tìm thấy chôn dưới cát, chứng tỏ rằng đống cát này ngày xưa chính là ở dưới đáy biển trồi lên.

Thật là cảm động thay khi biết rằng thần tượng Sphinx là một sợi dây liên lạc bền vững, cụ thể, bất biến giữa những thế hệ của nhân loại chúng ta ngày nay với những thế hệ cổ xưa của một thế giới đã tàn, thế giới của người Atlante đã biệt tích! Đối với thế giới hiện đại, hình biểu tượng này đã mất đi cái ý nghĩa của nó, nó chỉ còn là một kỳ quan của địa phương, thế thôi. Nhưng nó có ý nghĩa gì đối với người Atlante?

Để có một ý niệm đại cương, người ta phải sưu tầm những di tích văn minh mà những dân tộc thuộc nguồn gốc châu Atlantide đã bỏ sót lại. Người ta phải truy nguyên, qua những nghi lễ đã suy tàn của những thổ dân Incas hay Mayas, đến sự thờ phụng thuần khiết hơn thuộc về tổ tiên của các dân tộc này. Nhưng sự sưu tầm đó giúp ta khám phá ra cái mục tiêu tối thượng của sự thờ phượng của họ, đó tức là ánh sáng, biểu hiện bởi ngôi Mặt Trời. Bởi lẽ đó, họ dựng lên khắp nơi bên Mỹ Châu thời cổ những ngôi đền hình kim tự tháp để thờ Mặt Trời. Những ngôi đền đó đều là những kiến trúc đồng một kiểu, hoặc có sửa đổi hình dáng chút ít, với những ngôi đền tương tự đã từng có ở châu Atlantide.

Khi Platon đến Ai Cập để học đạo tại thành Heliopolis trong 13 năm, những vị tăng lữ Ai Cập, thường vẫn rất dè dặt đối với ngoại nhân, ban cho người thí sinh Hy Lạp trẻ tuổi và hăng say này cái hân hạnh là truyền thụ cho y những giáo điều rút trong kho tài liệu bí mật mà họ giữ gìn rất kỹ lưỡng. Trong số những điều tiết lộ, họ nói cho y biết rằng một Kim Tự Tháp lớn, nóc bằng, từ xưa đã được xây dựng tại trung tâm đảo Atlantide và trên nóc bằng đó, người ta đã dựng lên ngôi đền chánh của vùng lục địa để thờ phượng thần Thái Dương.

Những người Atlande di cư sang Ai Cập đem theo nền tôn giáo của họ và xây dựng tại đây những ngôi đền cùng một kiểu như ở Atlantide. Cái di sản đó của người Atlante có thể biểu lộ những đặc tính của nó ngày nay ở những cột trụ khổng lồ nơi các cổng đền của nó ngày nay ở những cột trụ khổng lồ nơi các cổng đền và những lăng tâm hình dim tự tháp ở Ai Cập. Ngoài ra thần Mặt Trời luôn luôn chiếm một đẳng cấp vào hàng đầu trong các vị thần của Ai Cập.

Người Atlande cũng đem vào Ai Cập cái kỹ thuật điêu khắc đại quy mô cùng cái thẩm mỹ tạc tượng khổng lồ bằng đá. Những đền cổ đã tiêu tàn ở Mễ Tây Cơ, Pérou và Yucatan, do giòng giống người Atlante dựng lên và xây bằng những khối đá to lớn với những chỗ ráp nối rất tinh vi khéo léo, có một kiểu kiến trúc giống như của Ai Cập, cũng như những tượng thần khổng lồ bên trong các thánh điện ở các xứ ấy và ở Ai Cập đều có những nét tương tự như nhau.

Như thế, một điểm ánh sáng nhỏ đã loé lên trong cuộc sưu tầm của chúng tôi về ý nghĩa của thần tượng Sphinx. Người Atlante ở xứ cổ Ai Cập có lẽ muốn dựng nó lên như một pho tượng vĩ đại nhất, hình ảnh của một ý niệm thiêng liêng nhất ghi trong ký ức của họ, mà họ muốn hiến dâng cho vị thần của Ánh Sáng tức thần Mặt Trời. Có lẽ họ cũng đã dựng lên ở một nơi nào đó ngôi đền của vị thần ấy, ngôi đền này đối với họ cũng phải là ngôi đền vĩ đại nhất và cao trọng hơn tất cả mọi ngôi đền khác.

Thần tượng Sphinx bằng đá là cái biểu tượng tôn quý của một giống người tôn thờ ánh sáng như một cái gì gần nhất với Thiêng Liêng. Ánh sáng là một vật tinh vi, tế nhị nhất trong những sự vật mà con người có thể cảm xúc được bằng một trong năm giác quan. Đó lá vật thanh nhẹ nhất mà khoa học có thể thực nghiệm; những luồng quang tuyến khác nhau đều là những loại ánh sáng rung động với một tốc độ ngoài phạm vi tiếp nhận được bởi con người chúng ta. Trong quyển Tạo Thiên Lập Địa cũng nói ánh sáng là vật được sáng tạo trước tiên; không có nó thì không có sinh vật nào sống được. "Tinh thần của Thượng Đế lướt trên mặt của vực thẳm", Moise đã viết trong quyển sách kể trên "Và Thượng Đế nói: Ánh sáng hãy hiện ra! Và ánh sáng mới có".

Phải chăng đó cũng là một biểu tượng hoàn hảo của cái ánh sáng thiêng liêng nó xuất hiện ra từ chỗ thâm sâu nhất của linh hồn khi con người hiến dâng trọn vẹn cả tôm hồn lẫn trí mình cho Thượng Đế? Từ ngôi mặt trời, mới phát sinh ra ánh sáng, rồi ánh sáng mới tỏa ra khắp thế gian. Không có mặt trời, muôn loài vạn vật sẽ bị vĩnh viễn đắm chìm trong đêm tối rùng rợn, không còn cây cối thảo mộc, không còn gặt hái mùa màng, loài người sẽ không còn tồn tại và sẽ biến mất khỏi mặt đất.

Nếu sự tôn thờ ánh sáng và mặt trời là cái nguyên lý chính yếu của nền tôn giáo châu Atlantide, nó cũng chiếm một địa vị tương đương trong nền tôn giáo cổ Ai Cập. Râ thần Thái Dương, là vị chủ tể, là cha và đấng sáng tạo của tất cả các vị thần linh khác, là đấng Sáng Tạo ra tạo vật, vô sinh bất diệt.

Nếu thần tượng Sphinx thuộc về tôn giáo của ánh sáng, thì chắc là nó cũng có liên hệ đến Mặt Trời.

Vì sau khi tôi dạy phía mặt trời mọc, tôi mới nhớ lại cái dĩa bằng vàng trong linh ảnh hiện ra trong trí tôi hồi đêm, và sự liên hệ đó xuất hiện ra với tôi mau như chớp nhoáng. Để thử lại cho chắc chắn. Tôi mới xem kỹ lại một vật mà tôi đeo ở cườm tay phải, cái địa bàn dạ quang, nó là một hướng dẫn viên chắc chắn và bạn tốt của tôi. Và tôi nhận thấy rằng thần tượng Sphinx day mặt về hướng mà vầng Thái Dương bắt đầu xuất hiện mỗi ngày trên chân trời! Việc định hướng đông là để tượng trưng cho sự sống tái diễn không ngừng; cũng y như thế, những lăng tẩm của các nhà vua Ai Cập được xây cất trên bờ phía Tây sông Nil để tượng trưng cho sự sống đã qua, giống như mặt trời lặn. Cũng như mặt trời lên cao tận giữa lừng trời, thì con người, sau khi được phục sinh, thăng lên cõi tinh thần. Cũng như vầng Thái Dương đi xuyên qua vòm trời rồi tiếp tục lộ trình, khuất mắt đối với chúng ta ở phía dưới chân trời, thì con người cũng phải đi nhiều vòng luân chuyển từ thế giới này qua cõi giới khác.

Con quái vật khổng lồ nơi đó biểu hiện sức mạnh của con sư tử, trí thông minh của con người và sự bằng an trầm lặng của đấng thần minh, muốn dạy ta một điều chân lý bất hủ về sự cần làm chủ lấy mình, vì con người có mục đích chủ trị những thú tánh và thắng con vật nằm trong lòng y. Có ai ngắm nhìn cái thân mình to lớn bằng đá với những móng chân và móng vuốt sư tử, với cái đầu và gương mặt của một người cốt cách phong nhã như thần tượng Sphinx mà không thu thập lấy cái bài học sơ đẳng ấy? Ai có thể khám phá cái ý nghĩa của biểu tượng con rắn cobra phùng mang, tượng trưng cái uy quyền của vua Ai Cập mà các vị vua chúa thường gắn trên mão, mà không hiểu rằng hình biểu tượng Sphinx không phải khuyến khích ta thống trị kẻ khác mà hãy chủ trị lấy mình? Nó là nhà truyền giáo câm lặng, một nhà giáo sĩ bằng đá, thuyết pháp bằng sự im lặng cho những ai có tai biết nghe.

Phải chăng thần tượng Sphinx tượng trưng cho một vật có tính chất thiêng liêng? Đúng thế, nếu người ta tin theo những chữ ám tự khắc trên vách các ngôi đền ở miền thượng du Ai Cập, chẳng hạn như ở Edfou, nơi đó người ta thấy một vị thần biến hình thành một con sư tử đầu người để chiến thắng Set, quỷSatan Ai Cập. Một sự kiện lạ lùng làm cho người ta nghĩ rằng thần tượng Sphinx có chứa đựng một bí mật kiến trúc nào đó và che dấu vài điều bí mật khắc trong đá. Rải rác khắp nơi ở Ai Cập, những thần tượng Sphinx kiểu nhỏ được dựng lên trước những ngôi đền miếu như là những vị thần canh gác và bảo vệ ngoài cổng thánh đường; trong vài trường hợp, ngoài cổng đền cũng có dựng lên những tượng sư tử bằng đá. Thậm chí những chìa khóa mở cửa đền cũng đúc giống hình sư tử. Thần tượng Sphinx ở Gizeh hình như là pho tượng duy nhất mà người ta không thấy đứng trước một ngôi đền nào.

Vậy ngôi đền thật sự của hình biểu tượng Sphinx là ở đâu? Tôi ngửng đầu lên và nhìn về phía sau pho tượng đá. Từ chỗ tôi ngồi, tôi nhìn thấy hãy còn vương lên một cách lu mờ dưới ánh sáng đầu tiên của buổi rạng đông, đưa thẳng lên trời cái mũi nhọn hơi tà đầu ngôi kiến trúc vĩ đại nhất của thế giới, cái kho tàng bí mật bằng đá chưa hề được giải đáp, cái phép lạ tuyệt vời của vũ trụ đối với cổ nhân và đối với cả chúng ta, cái bài toán đố bí hiểm của tất cả mọi thời đại, người bạn xứng đáng của thần tượng Sphinx khổng lồ: Ngọn Kim Tự Tháp!

Cả hai kỳ quan, được dựng lên từ hồi thời đại Atlantide, đều vươn lên mình như những bằng chứng của vùng lục địa đã sụp đổ, và như cái di sản câm lặng của một giống người đã biệt tích một cách cũng bí mật như vùng lục địa quê hương của họ.

Cả hai thứ kỳ quan đều nhắc nhở cho hậu thế, những kẻ kế nghiệp giống người Atlante, biết những thành tích huy hoàng của nền văn minh đã mất.

--------------------------------------------

Trích "Ai Cập huyền bí" - Tác giả : Paul Brunton - Dịch giả : Nguyễn Hữu Kiệt

Edited by Trần Phương
1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cuối cùng thì tôi nghĩ mọi việc sẽ sáng tỏ. Nhưng thành phố được tìm thấy trong bài viết dưới đây chỉ là một phần của nền văn minh toàn cầu đã bị hủy diệt. Tôi có cơ sở để tin vào điều này và luôn xác định rằng: Một lý thuyết thống nhất đã được xây dựng từ nền văn minh này và đó chính là thuyết Âm Dương Ngũ hành.

Nền văn minh Atlantic đang hiện hữu trước mắt chúng ta và nó sờ sờ ra đấy. Ít nhất tôi nhìn thấy thế!

============================================

"Tìm thấy thành phố huyền thoại Atlantis"

Thứ Hai, 14/03/2011 - 16:38

(Dân trí) - Một nhóm các nhà nghiên cứu do Mỹ đứng đầu có thể cuối cùng đã xác định được vị trí thành phố đã mất Atlantis - đô thị huyền thoại được tin là bị chôn vùi bởi một trận sóng thần hàng nghìn năm trước ở niềm nam Tây Ban Nha.

Posted Image

Ảnh mô phỏng thành phố đã mất Atlantis.

“Đây là sức mạnh của những trận sóng thần”, trưởng nhóm nghiên cứu Richard Freund nói.

“Rất khó có thể tưởng tượng rằng sóng thần có thể đổ bộ sâu 100km trong đất liền, nhưng đó là những gì chúng ta đang nói đến”, ông Freund, giáo sư tại Đại học Hartford, Connecticut, người đứng đầu nhóm nghiên cứu quốc tế nhằm tìm kiếm địa điểm thật sự của thành phố Atlantis, cho hay.

Để giải mã điều bí ẩn nhiều năm qua, nhóm nghiên cứu đã sử dụng bức ảnh vệ tinh về một thành phố được cho là bị nhấn chìm để tìm ra một địa điểm ở ngay phía bắc Cadiz, Tây Ban Nha. Tại nơi này, vốn bị chôn vùi trong những vùng đầm lầy rộng lớn của công viên Dona Ana, họ tin rằng họ đã tìm thấy thành phố cổ được biết đến với tên gọi Atlantis.

Nhóm các nhà khảo cổ và địa chất đã kết hợp sử dụng radar mặt đất, bản đồ số và công nghệ dưới nước để nghiên cứu khu vực.

Tại đây, nhóm nghiên cứu đã phát hiện một loạt “các thành phố tưởng niệm” kỳ lạ, được những người lánh nạn xây dựng trên hình ảnh của Atlantis sau khi thành phố bị phá hủy bởi một trận sóng thần. Điều đó đã giúp các nhà nghiên cứu có thêm bằng chứng và sự tin tưởng.

Ông Freund cho hay những người Atlantis may mắn sóng sót sau sóng thần đã chạy vào trong đất liền và xây dựng các thành phố mới tại đó.

Mặc dù rất khó có thể biết chắc chắn địa điểm tại Tây Nha Nha có phải là Atlantis nhưng việc phát hiện “các thành phố tưởng niệm” khiến ông Freund tin tưởng rằng Atlantis đã bị chôn vùi trong những ngôi nhà bùn ở bờ biển phía nam Tây Ban Nha.

“Chúng tôi tìm thấy một thứ mà ông ai từng nhìn thấy trước đó, giúp tạo thêm sự tin tưởng, đặc biệt là về mặt khảo cổ học”, ông Freund nói.

Triết gia người Hy Lạp Plato từng viết về Atlantis khoảng 2.600 năm về trước, miêu tả đây là "một hòn đảo nằm phía trước eo biển Gibraltar". Sử dụng các miêu tả của Plato về Atlantis như một bản đồ, các nhà nghiên cứu đã tập trung vào Địa Trung Hải và Đại Tây Dương, nơi có khả năng Atlantis từng tồn tại.

Ông Freund cho hay các trận sóng thần trong khu vực đã được ghi phép nhiều thế kỷ nay. Một trong những trận sóng thần mạnh nhất là cơn sóng thần cao tương đương tòa nhà 10 tầng từng đổ bộ vào Lisbon tháng 11/1755.

Những ghi phép của Plato từ khoảng năm 360 trước Công nguyên được xem là những nguồn thông tin lịch sử duy nhất về thành phố huyền thoại này. Plato nói hòn đảo mà ông gọi là Atlantis “đã biến mất vào biển sâu chỉ trong một ngày và một đêm…”.

Dựa vào các ghi chép của Plato, các sử gia đã đồn đoán về địa điểm của Atlantis nhiều thế kỷ nay, mặc dù không ai xác nhận được sự tồn tại của nó.

Năm 2009, một người đàn ông Anh khẳng định đã tìm thấy thành phố thất lạc Atlantis dưới đại dương ngoài khơi bờ biển châu Phi nhờ công cụ tìm kiếm Google Ocean, một tiểu công cụ của Google Earth.

Các chuyên gia dự kiến sẽ tiến hành thêm nhiều cuộc khai quật nữa tại địa điểm mà họ tin là Atlantis từng tồn tại và các thành phố bí ẩn ở miền trung Tây Ban Nha để nghiên cứu chặt chẽ hơn sự hình thành địa chất và để xác định niên đại các đồ vật.

An Bình

Theo AP

Share this post


Link to post
Share on other sites

http://www.mediafire.com/?ipemn2kl87h517b.

Thưa chú, chú xem tải cái file này về xem thử. Con có thấy nói về nền văn minh Atlantic. Nền văn minh siêu hạng so với tri thức hiện đại bây giờ. Có thể, những gì chú chứng minh về nền văn hiến lạc việt huy hoàng, rực rỡ là hướng đi đúng.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Đồ cổ sao mà mới toanh thế vậy.

Cảm ơn Như Thông làm sống lại topic này có từ năm 2009. Cái gọi là Huân chương này tôi đã nghi ngờ trong một topic khác - Vì tôi vốn xuất thân là dân cơ khí: Không thể có hai bề mặt Kim Loại đặt cạnh nhau hàng ngàn năm - dù được đánh bóng đến mức lý tưởng - mà còn sáng loáng như vậy, sự chuyển động cấp phân tử sẽ làm chúng dính chặt vào nhau.

Từ 2009 đến nay, đã bao nhiêu sự kiện xảy ra trên thế giới này: Hawking đã khuyên con người nên đi thế giới khác để ở - khoa học hiện đại đã bế tắc; những thiên tai xảy ra liên tiếp và ngày càng nặng nề với những sự cố của chính thành tựu của tri thức khoa học hiện đại gây ra cho con người- sự thất bại của năng lượng hạt nhân trước thiên tai. Nhu cầu phát triển kinh tế khiến con người phải khai thác triệt để thiên nhiên và cuối cùng không biết sẽ đi về đâu.....đã đặt lại vấn đề: Văn minh toàn cầu Atlantic (*) sử dụng năng lượng gì để tồn tại cho đến khi ho xác định một lý thuyết thống nhất - Thuyết Âm Dương Ngũ hành?

==============================

* Chú thích: Tôi dùng danh từ Atlantic với khái niệm một nền văn minh toàn cầu, chứ không phải một vùng miền có nền văn minh phát triển cao. còn lại toàn là lạc hậu và "ở trần đóng khố". Không bao giờ như thế cả. Trong một nền văn minh phát triển cao vẫn có thể tồn tại những bộ phân cư dân lạc hậu, nhưng chỉ là bộ phận nhỏ và không phải cấu trúc nền tảng của nền văn minh đó.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted Image

Posted Image

Đã có một nhà nghiên cứu so sánh vết ăn mòn trên tượng Nhân Sư và kết luận nó phải có trên 10. 000 năm tuổi và bị ngâm trong nước rất lâu. Điều này xác định một trận Đại Hồng thủy đã xảy ra sau sự hình thành Nhân sư.

Nay chúng ta so sánh tượng nhân sư với tảng đá nền của thành phố được coi là xây sau đại hồng thủy. Hình như chúng có nét tương tự.

Công nhận nhìn hao hao giống đầu nhân sư thật

khả năng có thể đúng là một hệ thống nhân sư cổ trấn yểm

một giả thiết đó là:

một nền văn minh A gần nhất với nền văn minh hiện đại đã sống trên những lục địa khác bây giờ.khi chưa bị đại hồng thủy

sự xuất hiện của những tượng nhân sư theo hệ thống này có thể có từ trước đó thuộc nền văn minh B trước nền văn minh A

các tượng nhân sư này phân bố cả trong lòng đại đương,khi đại hồng thủy xảy ra nước biển xâm thực dần vào đất liền làm biến đổi các lục địa ,các phần đất liền bị nhấn chìm dần xuống nước mang theo các tượng nhân sư

đồng thời các lục địa mới hình thành ,cũng mang theo các tượng nhân sư thuộc hệ thống trấn yểm này thuộc nền văn minh B đã bị ngâm dưới các đại dương cũ lên đất liền ,như các tượng nhân sư chúng ta thấy ngày nay

Sau trận đại hồng thủy này con người đã bị tiêu diệt nhiều còn một số người sống xót ,đã biết giun sợ trước sức mạnh của tự nhiên,chỉ còn biết yêu thượng đùm bọc nhau mà sống không còn tranh dành nữa chẳng khác nào thiên hạ đã thái bình.

trên đây là vài suy luận từ những góp nhặt .

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Nhìn tượng nhân sư như một dự báo về một cơn sóng thần có tính quy luật từ trước đến nay

phần thân nhân sư nhìn như biển đại dương đằng sau được kéo theo bởi đầu nhân sư

nhìn như những ngọn sóng hình rắn hổ mang đang dựng đứng lên

có thể tượng nhân sư chính là những hình tượng hóa về những cơn sóng thần trong rất truyền thuyết của các dân tộc trên thế giới.

Edited by VuiSong

Share this post


Link to post
Share on other sites

Trích đoạn này khá lý thú, mời mọi người tham khảo:

"Theo ông Cayce một vài gian phòng bí mật hãy còn khóa chặt trong Kim Tự Tháp lớn ở Ai Cập, một ngày kia sẽ có thể tiết lộ cho chúng ta một kho tài liệu đầy đủ về lịch sử và nền văn minh của châu Atlantidẹ Ông Cayce cho biết rằng những tài liệu đó được đem chôn giấu trong Kim Tự Tháp, do những người dân Atlante ngày xưa di cư qua Ai Cập trong cuộc thiên tai địa chấn lần thứ ba và cũng là lần cuối cùng đã nhận chìm châu Atlantide xuống đáy biển vào khoảng 9.500 năm trước Tây Lịch kỷ nguyên. Ông Cayce cũng có nói rằng đảo Bimini, ở ngoài khơi tiểu bang Florida bên Hoa Kỳ, nguyên là đỉnh ngọn núi cao ở châu Atlantide ngày xưa. Ông cũng cho biết rằng tại nơi đó, người ta có thể tìm thấy dưới đáy biển một ngôi đền cổ của dân Atlante, mái bầu của ngôi đền được xây cất với những tấm kiếng thủy tinh theo một kiểu kiến trúc đặc biệt để thâu ánh nắng mặt trời. Những cuộc soi kiếp cho biết dân Atlante ngày xưa đã từng đạt tới một trình độ khoa học tiến bộ hơn của chúng ta ngày naỵ Họ đã từng phát triển tới một mực rất cao các nghành điện khí, vô tuyến điện, vô tuyến truyền hình, những phương tiện di chuyển trên không trung, tàu ngầm, cùng phương pháp sử dụng mãnh lực của Mặt Trời và nguyên tử lực. Họ đã từng phát minh những kỹ thuật dùng nhiệt lực, thắp sáng, và chuyển vận tiến bộ hơn của chúng ta ngày nay."

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n1n0n1n2n31n343tq83a3q3m3237nqn

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cái "Ống Thời Gian" đó giữ lại tất cả các máy móc đang được để dành sử dụng cho các thế hệ mai sau trong đó họ ghi nhận đầy đủ mọi chi tiết hình ảnh của một nền văn minh đang hồi cực thịnh. Thất lạ lùng làm sao! Nhiều cơ khí hệt như người máy khổng lồ thay người khoan đá, đào đất, xuyên thủng núi non, cày sâu dưới lòng bể cả... Cũng có những toán người khác đang hì hục ráp nối đủ các loại máy khác lạ mà tôi không thể nào hiểu được.

Tôi há hốc mồm ra để nhìn khi trông thấy họ mang những quả ánh sáng tròn và tôi có cảm giác là nó lạnh như tuyết băng kéo lên tận trên cao, trong đó điện năng cung cấp ánh sáng cho cả hàng triệu năm... Lúc đầu những hình ảnh này giải thích về "tĩnh năng và hoạt năng", hai danh từ phát sinh ở thế giới khoa học cực thịnh làm cho tôi bối rối chẳng hiểu họ muốn nói về cái gì.

Sau đó, nhờ những hình ảnh ráp nối chúng tôi mới biết được cái nghĩa của các từ "tĩnh năng" - danh từ chỉ cho sự an toàn không làm hại đến cơ thể con người, còn từ "hoạt năng" là loại ánh sánh bất diệt, nó tồn tại mãi với thời gian và không gian...

Thế giới chúng ta đang ở đã từng một thời có nền văn minh cực thịnh. Những sự kiện đặc biệt mà chúng tôi được nhìn thấy nhờ vào cái máy "Ống Thời Gian" tuần tự chiếu lên màn ảnh trong Cổ Hiền Thạch Động.

Thì ra không phải mãi đến ngày nay chúng ta mới có được nền văn minh đang đi vào hồi cực thịnh, mà nó đã xuất hiện từ hàng bao nhiêu ngàn năm về trước! Chính cái Ống Thời Gian đã chứa đựng hầu hết các công trình khoa học của cả một nền văn minh kỳ diệu mà tôi được may mắn chiêm ngưỡng tận mắt, hiện còn tồn trữ chẳng riêng tại xứ sở Tây Tạng này mà nó còn được cất dấu khắp năm châu bốn bể nữa.

Ngay cả những cổ tháp ở Nam Mỹ cũng như ở vùng đất lạnh lẽo Tây Bá Lợi Á - nơi quanh năm suốt tháng giá băng bao phủ chẳng mấy ai được biết. Đoàn Lạt Ma chúng tôi còn được sự hướng dẫn của tiếng nói của một người vô hình nào đó hướng dẫn đến các hang động, trong đó người xưa đã lưu lại dấu vết hoặc các hình ảnh được khắc lên trên các tường núi đá cực kỳ tinh xảo. Đặc biệt là mỗi hang như vậy đều có hình ảnh của con mèo khổng lồ đầu người được khắc ngay vào các tường đá trong các hang động, hoặc có nơi còn điêu khắc cả một pho tượng thần miêu riêng rẽ được đặt lên một chiếc bệ dài hơn mười thước và chiều cao lối năm thược.

Nguồn: http://www.vangsanh.com/phatadida/main/indexd11e.html?option=com_content&task=view&id=57&Itemid=36

Share this post


Link to post
Share on other sites

Trong tiểu luận "Định mệnh có thật hay không?", tôi có minh chứng một giả thuyết về một nền văn minh toàn cầu đã từng tồn tại trên trái Đất. Những luận chứng có vẻ có cơ sở và hợp lý. Nhưng một vấn đề được đặt ra là:

Nền văn minh đó đã tồn tại với loại năng lượng nào? Họ có dùng dầu hỏa, than đá và có khai thác quặng mỏ không? Nếu có thì với một nền văn minh như vậy tại sao bây giờ chúng ta vẫn có các loại quặng và mỏ dầu để khai thác? Phải chăng chỉnh thảm họa toàn cầu đã tạo ra các mỏ khoáng sản và mỏ dầu như chúng ta đã tìm thấy hiện nay? Nếu vậy thì nguyên liêu và năng lượng của nền văn minh Atlantic là gì?

Phải chăng nền văn minh đó đã phát triển theo một con đường khác chúng ta hiện nay?

Cảm ơn các bậc trí giả quan tâm.

Kính chào bác Thiên Sứ !

Mặt trăng sinh ra từ Trái đất?

> Phát hiện sao chổi sáng gấp 15 lần Mặt trăng

Các nhà khoa học thuộc ĐH Harvard (Mỹ) vừa đưa ra lý thuyết mới cho rằng, Mặt trăng vốn là một phần của Trái đất và được hình thành từ một vụ va chạm giữa địa cầu và một thiên thể khổng lồ.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Kính chào bác Thiên Sứ !

Mặt trăng sinh ra từ Trái đất?

> Phát hiện sao chổi sáng gấp 15 lần Mặt trăng

Các nhà khoa học thuộc ĐH Harvard (Mỹ) vừa đưa ra lý thuyết mới cho rằng, Mặt trăng vốn là một phần của Trái đất và được hình thành từ một vụ va chạm giữa địa cầu và một thiên thể khổng lồ.

Kính thưa bác Thiên Sứ !

Trong học thuyết ADNH, một ngày có 12 canh giờ. Cấu tạo của chiếc đồng hồ như hiện nay cũng luôn chỉ có 12 cung giờ, trong khi chu kỳ ngày đêm lại có những 24 giờ ? Phải chăng Trái đất hay mặt trang đã quay chậm lại ?Như vậy, theo Bác Thiên Sứ, liệu có cơ sở để phỏng đoán rằng : " Học thuyết ADNH xuất hiện cùng nền văn minh Atlantic ở thời điểm mà chu kỳ ngày đêm là 12 giờ x 60 phút x 60 giây" hay không ?

Kính mong bác Thiên Sứ chỉ giáo !

Trân Trọng.

Share this post


Link to post
Share on other sites

1351040273[/url]' post='194422']

Kính thưa bác Thiên Sứ !

Trong học thuyết ADNH, một ngày có 12 canh giờ. Cấu tạo của chiếc đồng hồ như hiện nay cũng luôn chỉ có 12 cung giờ, trong khi chu kỳ ngày đêm lại có những 24 giờ ? Phải chăng Trái đất hay mặt trang đã quay chậm lại ?Như vậy, theo Bác Thiên Sứ, liệu có cơ sở để phỏng đoán rằng : " Học thuyết ADNH xuất hiện cùng nền văn minh Atlantic ở thời điểm mà chu kỳ ngày đêm là 12 giờ x 60 phút x 60 giây" hay không ?

Kính mong bác Thiên Sứ chỉ giáo !

Trân Trọng.

Một canh giờ = 2 tiếng là do sự hội nhập giữa phương đông và phương tây. Phương tây phát triển khoa học kỹ thuật và phát minh ra đồng hồ lấy 1 h= 60p...

Share this post


Link to post
Share on other sites

Một canh giờ = 2 tiếng là do sự hội nhập giữa phương đông và phương tây. Phương tây phát triển khoa học kỹ thuật và phát minh ra đồng hồ lấy 1 h= 60p...

Khoa học cũng đã thừa nhận có những thời kỳ chu kỳ ngày - đêm chỉ là 2-3 giờ ( 120 - 180 phút ).Vậy chiếc đồng hồ do phương tây phát minh ra cho đến hôm nay đã là ở thời kỳ mà chu kỳ ngày - đêm là 24 giờ x 60 phút x 60 giây.

Rất mong được chỉ giáo tiếp !

Share this post


Link to post
Share on other sites

Chu kỳ trái đất mà có 120-180 phút cho một ngày đêm thì sự sống làm sao tồn tại nổi, quay nhanh như thế thì văng hết ra không gian...

Share this post


Link to post
Share on other sites

Chu kỳ trái đất mà có 120-180 phút cho một ngày đêm thì sự sống làm sao tồn tại nổi, quay nhanh như thế thì văng hết ra không gian...

Vâng, điều bác Đại Phúc nói hoàn toàn đúng !.Nhưng tôi chỉ lấy ví dụ về bằng chứng khoa học đã xác minh là có thời điểm chu kỳ trái đất quay chỉ 2-3 giờ, còn hiện nay là 24 giờ.Vậy thì rất có thể sẽ có thời kỳ mà chu kỳ trái đất là 6 giờ, 9 giờ....và không loại trừ là 12 giờ !

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Vâng, điều bác Đại Phúc nói hoàn toàn đúng !.Nhưng tôi chỉ lấy ví dụ về bằng chứng khoa học đã xác minh là có thời điểm chu kỳ trái đất quay chỉ 2-3 giờ, còn hiện nay là 24 giờ.Vậy thì rất có thể sẽ có thời kỳ mà chu kỳ trái đất là 6 giờ, 9 giờ....và không loại trừ là 12 giờ !

Xin lỗi bác Đại Phúc được loay hoay tìm cách chen vô topic " trước Thái cực là gì"....vì biendi là thành viên mới & chưa đủ "trình" được tham gia !

Mặc dù biendi chưa hiểu biết gì về học thuyết ADNH, nhưng nghe thấy bác Thiên Sứ " treo phần thưởng" ...nên biendi nảy lòng tham, mong muốn được bác Thiên Sứ tặng sách !

Theo biendi, chỉ cần để ý hình ảnh tượng trưng cho học thuyết ADNH, cho dù là theo quan điểm cũ hay mới như của bác Thiên Sứ, cũng dễ dàng nhận ra ngay rằng " Trước thái cực chính là vô cực. Vô cực sinh thái cực ( Dương ), dương chuyển hóa tới tận cùng sẽ sinh ra âm, hoặc âm - dương song song cùng tồn tại & chuyển hóa như quan điểm mới của bác Thiên Sứ !..thì điều này vẫn có thể khẳng định được".

Rất mong bác Đại Phúc coppy ý kiến của biendi vô topic để mong sao được bác Thiên Sứ tặng sách, chỉ có vậy thôi !

Trân Trọng.

Edited by Biến dị

Share this post


Link to post
Share on other sites

Xin lỗi bác Đại Phúc được loay hoay tìm cách chen vô topic " trước Thái cực là gì"....vì biendi là thành viên mới & chưa đủ "trình" được tham gia !

Mặc dù biendi chưa hiểu biết gì về học thuyết ADNH, nhưng nghe thấy bác Thiên Sứ " treo phần thưởng" ...nên biendi nảy lòng tham, mong muốn được bác Thiên Sứ tặng sách !

Theo biendi, chỉ cần để ý hình ảnh tượng trưng cho học thuyết ADNH, cho dù là theo quan điểm cũ hay mới như của bác Thiên Sứ, cũng dễ dàng nhận ra ngay rằng " Trước thái cực chính là vô cực. Vô cực sinh thái cực ( Dương ), dương chuyển hóa tới tận cùng sẽ sinh ra âm, hoặc âm - dương song song cùng tồn tại & chuyển hóa như quan điểm mới của bác Thiên Sứ !..thì điều này vẫn có thể khẳng định được".

Rất mong bác Đại Phúc coppy ý kiến của biendi vô topic để mong sao được bác Thiên Sứ tặng sách, chỉ có vậy thôi !

Trân Trọng.

Đại Phúc ko cần copy vô làm gì, đợi sau sư phụ giảng giải rồi copy ra cho Biến dị đọc để hiểu. Trong khi chờ đợi, anh Biến dị nên search bài "Ngơ ngẩn Lý Học Tàu, Thần sầu Minh Triết Việt" để xem trước nhé!

1 person likes this

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Đại Phúc ko cần copy vô làm gì, đợi sau sư phụ giảng giải rồi copy ra cho Biến dị đọc để hiểu. Trong khi chờ đợi, anh Biến dị nên search bài "Ngơ ngẩn Lý Học Tàu, Thần sầu Minh Triết Việt" để xem trước nhé!

Cảm ơn anh Thiên Luân !

Sau khi search & đọc bài "Ngơ ngẩn Lý Học Tàu, Thần sầu Minh Triết Việt" , biendi cũng cảm nhận được hào khí Lạc Việt đi cùng với sự phát minh ra học thuyết ADNH !.Biendi cũng bắt đầu thấy "thích" tìm hiểu về ADNH .

post-13562-087065100 1351218558_thumb.png

Edited by Biến dị

Share this post


Link to post
Share on other sites

Posted (đã chỉnh sửa)

Cảm ơn anh Thiên Luân !

Sau khi search & đọc bài "Ngơ ngẩn Lý Học Tàu, Thần sầu Minh Triết Việt" , biendi cũng cảm nhận được hào khí Lạc Việt đi cùng với sự phát minh ra học thuyết ADNH !.Biendi cũng bắt đầu thấy "thích" tìm hiểu về ADNH .

Theo "ngu ý" của biendi, khi nhìn vào ngù hành tương sinh -ngũ hành tương khắc, thì việc cho rằng " Kim sinh Thủy " là không chính xác !.Bởi lẽ kim khi nóng chảy nhìn thì giống với nước, nhưng lại không phải là nước -Thủy ? Vậy thì sao ? biendi có suy luận " lập dị" như thế này :

- Kim sinh thổ ( thành phần hóa họcchính của đất chính là khoáng vật )

- Thổ sinh mộc ( cây mọc lên từ đất )

- Mộc sinh hỏa ( cây đốt cháy sinh ra lửa )

- Hỏa sinh KHÍ ( hơi bốc lên từ việc đốt cháy mọi vật : bao gồm hơi nước, hơi hóa chất...)

- Khí sinh Thủy ( hơi ngưng tụ tạo ra nước )

- Thủy sinh kim ( khoáng chất, sa khoáng trong nước sẽ tích tụ tạo ra kim )

Như vậy, xét về mặt khoa học hiện đại cũng thấy phần hợp lý ? và nếu quả thực như vậy, thì có lẽ không còn là ngũ hành nữa...mà phải là "Lục Hành" ???

Rất mong các bác chỉ giáo & thông cảm cho ý tưởng "Lập dị" này của biendi!

Edited by Biến dị

Share this post


Link to post
Share on other sites

Theo "ngu ý" của biendi, khi nhìn vào ngù hành tương sinh -ngũ hành tương khắc, thì việc cho rằng " Kim sinh Thủy " là không chính xác !.Bởi lẽ kim khi nóng chảy nhìn thì giống với nước, nhưng lại không phải là nước -Thủy ? Vậy thì sao ? biendi có suy luận " lập dị" như thế này :

- Kim sinh thổ ( thành phần hóa họcchính của đất chính là khoáng vật )

- Thổ sinh mộc ( cây mọc lên từ đất )

- Mộc sinh hỏa ( cây đốt cháy sinh ra lửa )

- Hỏa sinh KHÍ ( hơi bốc lên từ việc đốt cháy mọi vật : bao gồm hơi nước, hơi hóa chất...)

- Khí sinh Thủy ( hơi ngưng tụ tạo ra nước )

- Thủy sinh kim ( khoáng chất, sa khoáng trong nước sẽ tích tụ tạo ra kim )

Như vậy, xét về mặt khoa học hiện đại cũng thấy phần hợp lý ? và nếu quả thực như vậy, thì có lẽ không còn là ngũ hành nữa...mà phải là "Lục Hành" ???

Rất mong các bác chỉ giáo & thông cảm cho ý tưởng "Lập dị" này của biendi!

post-13562-076598700 1351225291_thumb.png

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để bình luận

Bạn phải là một thành viên để tham gia thảo luận.

Tạo một tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Dễ thôi!


Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập tại đây.


Đăng nhập ngay