• Thông báo

    • Administrator

      NỘI QUY DIỄN ĐÀN LÝ HỌC ĐÔNG PHƯƠNG

      NỘI QUY DIỄN ĐÀN NGHIÊN CỨU LÝ HỌC ĐÔNG PHƯƠNG Ngày 15/ 4 - 2008 LỜI NÓI ĐẦU Diễn đàn thuộc trang thông tin mạng của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương, được thành lập theo quyết định sô 31 - TT của giám đốc Trung tâm có mục đích trao đổi học thuật, nghiên cứu lý học Đông phương, nhằm mục đích khám phá và phục hồi những giá trị của nền văn hoá Đông phương theo tiêu chí khoa học hiện đại. Trang thông tin (website) chính thức của trung tâm là: http://www.lyhocdongphuong.org.vn http://www.vanhienlacviet.org.vn và tên miền đã được đăng ký là: lyhocdongphuong.org.vn vanhienlacviet.org.vn Trung tâm nghiên cưu Lý học Đông phương là một tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận, hoạt động hợp pháp theo quyết định của Hội nghiên cứu khoa học Việt Nam – Asian với giấy phép chấp thuận hoạt động của Bộ Khoa học và Công nghê. Là một diễn đàn có nội dung văn hoá và những lĩnh vực học thuật thuộc lý học Đông phương, hoạt động trong điều lệ của Hội nghiên cứu khoa học Việt Nam - ASIAN, Ban giám đốc Trung tâm nghiên cứu lý học Đông phương và Ban Quản trị diễn đàn mong mỏi được sự đóng góp tri thức và trao đổi học thuật của các quí vị quan tâm. Xuất phát từ mục đích của dIễn đàn, căn cứ vào điều lệ thành lập và giấy phép hoạt động, chúng tôi trân trọng thông báo nội quy của diễn đàn Lý học Đông phương. NỘI QUY DIỄN ĐÀN Là một diễn đàn nối mạng toàn cầu, không biên giới, nên hội viên tham gia diễn đàn sẽ gồm nhiều sắc tộc, thành phần xã hội và mọi trình độ tri thức với quan niệm sống và tư tưởng chính trị khác nhau thuộc nhiều quốc gia. Căn cứ thực tế này, nội qui diễn đàn qui định như sau: I – QUI ĐỊNH VỀ NỘI DUNG BÀI VIẾT TRÊN DIỄN ĐÀN. 1 – 1: Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn Lý học Đông phương những vấn đề chính trị, xúc phạm đến những giá trị đạo đức, văn hoá truyền thống, đả kích chia rẽ tôn giáo, sắc tộc và vi phạm pháp luật. 1 – 2: Tuyệt đối không được kỳ thị hoặc khinh miệt chủng tộc, giới tính, tuổi tác, hoặc sự hiểu biết của người khác. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 2 – 1. Tuyệt đối không được dùng những danh từ khiếm nhã, thô tục hoặc có tính cách chỉ trích cá nhân hoặc những nhóm người, phản đối học thuật không có cơ sở. Mọi sự tranh luận, phản bác, trao đổi tìm hiểu học hỏi phải dựa trên sự hiểu biết của hội viên và trên tinh thần học thuật. * Vi phạm đều này sẽ bị xoá bài cảnh cáo. Tái phạm lấn thứ ba sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 2 – 2. Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn những hình ảnh, bài vở có tính cách khiêu dâm dưới mọi thể loại không phù hợp với mục đích trao đổi, nghiên cứu học thuật tôn chỉ phát huy văn hoá của diễn đàn. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bài cảnh cáo. Vi phạm lần thứ hai sẽ bị xoá mọi quyền lợi trên diễn đàn. 2 – 3. Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn bất cứ bài viết nào có nội dung lừa đảo, thô tục, thiếu văn hoá ; vu khống, khiêu khích, đe doạ người khác ; liên quan đến các vấn đề tình dục hay bất cứ nội dung nào vi phạm luật pháp của quốc gia mà bạn đang sống, luật pháp của quốc gia nơi đặt máy chủ cho website “Lý Học Đông Phương” hay luật pháp quốc tế. 2 – 4. Căn cứ vào mục đích nghiên cứu khoa học của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương, vào thực tế tồn tại của văn hoá truyền thống cổ Đông phương như: Cúng bái, đồng cốt, bùa chú, các hiện tượng đặc biệt trong khả năng con người và thiên nhiên … chưa được giải thích và chứng minh theo tiêu chí khoa học, những hiện tượng này tuỳ theo chức năng được qui định theo pháp luật và điều lệ của Trung tâm sẽ được coi là đối tượng, hoặc đề tài nghiên cứu. Tuyệt đối không được phổ biến mọi luận điểm, cách giải thích những hiện tượng nêu trên đang tồn tại trong văn hoá truyền thống Đông phương theo chiều hướng mê tín dị đoan. * Vi phạm đều này sẽ bị sửa bài, xoá bài. Vi phạm từ ba lần trở lên sẽ bị cảnh cáo và treo nick. Vi phạm trên ba lần sẽ bị xoá mọi quyền lợi trên diễn đàn. 3 – 1. Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn những tin tức, bài vở hoặc hình ảnh trái với mục tiêu nghiên cứu, trao đổi học thuật, văn hoá của diễn đàn và trái với phạm vi chủ đề qui dịnh trên diễn đàn. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bài và nhắc nhở. Vi phạm lần thứ ba sẽ bị cảnh cáo. Vi phạm trên năm lần sẽ bị treo nick hoặc xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 3 – 2: Tránh việc đưa lên những bài viết không liên quan tới chủ đề và không phù hợp với đề tài, nội dung bài viết của các hội viên khác. * Vị phạm điều này bài viết sẽ được di chuyển đến các đề tài thích hợp và nhắc nhở. Vi phạm ba lần sẽ bị cảnh cáo. Vi phạm trên ba lần thì tuỳ theo tính chất vi phạm sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn dàn. 4 - 1. Tuyệt đối không được quảng cáo dưới mọi hình thức mà không được sự đồng ý của Ban điều Hành diễn đàn. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bài quảng cáo và nhắc nhở. Vi phạm đến lần thứ ba sẽ bị treo nick. Vi phạm trên ba lần sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn dàn. 5. Tiếng Việt là ngôn ngữ chính của diễn đàn Lý học đông phương và đại đa số hội viên của diễn đàn là người Việt. Trên thực tế diễn đàn thực hiện trên mạng toàn cầu và khả năng tham gia của các hội viên ngoại quốc, không biết ngôn ngữ và chữ Việt. Căn cứ vào thực tế này. Qui định như sau: 5 – 1 . Tất cả mọi bài viết phải dùng tiếng Việt với đầy đủ dấu. Trong bài viết có thể sử dụng từ chuyên môn không phải tiếng Việt. Nhưng tiếng Việt phải là cấu trúc chính của nội dung bài viết. * Vi phạm điều này sẽ được nhắc nhở và Quản trị viên có quyền sửa chữa bài viết, có trách nhiệm hướng dẫn kỹ thuật để viết bài bằng tiếng Việt có dấu. Nhưng vi phạm từ năm lần liên tiếp sẽ bị treo nick, hoặc cảnh cáo. Tiếp tục tái phạm sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 5 – 2. Những hội viên là người nước ngoài không thông thạo tiếng Việt có quyền gửi bài bằng tiếng Anh, Hoa, Pháp. Nhưng không được trực tiếp đưa bài lên diễn đàn và phải thông qua ban quản trị diễn đàn. Ban quản trị diễn đàn có quyền quyết dịnh dịch tiếng Việt, hoặc đưa trực tiếp trên diễn đàn kèm bản dịch tóm tắt nội dung, hoặc không đưa lên diễn đàn. 6 – 1. Ban điều hành diễn đàn hoàn toàn không chịu trách nhiệm, trực tiếp hoặc gián tiếp, về bản quyền bài vở, sách và hình ảnh do hội viên đăng trên diễn đàn. Tác giả của những bài viết này, phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về bản quyền tác giả có trong nội dung bài viết. 6 – 2. Tất cả những bài viết được sao chép đưa lên diễn đàn đều phải ghi rõ xuất xứ nguồn và tác giả bài viết phải chịu trách nhiệm về nội dung trích dẫn hoặc bản quyền của những bài viết được sao chép. Khi thiếu sót điều này, hội viên đưa bài phải có trách nhiệm bổ sung khi được nhắc nhở, hoặc phải thông tin cho ban điều hành diễn đàn biết xuất xứ nguồn của bài sao chép. 6 – 3. Những đoạn trích dẫn có bản quyền trong bài viết, hoặc trong các công trình nghiên cứu của hội viên đưa lên diễn đàn đều cần ghi rõ xuất xứ nguồn trích dẫn. Bài viết sẽ không phải ghi rõ nguồn khi thuộc về tri thức phổ biến và hội viên tác giả bài viết sẽ phải chịu trách nhiệm về nội dung trích dẫn. * Vi phạm điều này bài viết sẽ bị xoá khỏi diễn đàn. Vi phạm trên ba lần sẽ bị cảnh cáo, hoặc xoá mọi quyền lợi trên diễn đàn, khi ban quản trị xét thấy sự vi phạm là có chủ ý. 7 – 1. Diễn đàn là một bộ phận của website nên ban quản trị được quyền biên tập và giới thiệu trên trang chủ của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương những bài viết có tính nghiên cứu về Lý học Đông phương đăng trên diễn đàn có giá trị học thuật mà không phải chờ xác nhận của hội viên tác giả bài viết. Hội viên tác giả bài viết có quyền từ chối tham gia phản biện hoặc đồng ý tham gia phản biện học thuật về nội dung bài viết của mình. 7 – 2. Những bài viết không cần biên tập sẽ được đưa thẳng lên trang chủ của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương. Hội viên tác giả có quyền yêu cầu Ban quản trị diễn dàn sửa chữa nội dung. Nếu hội viên tác giả có yêu cầu bổ sung, thể hiện lại nội dung bài viết thì bài cũ sẽ được thay thế bằng bài viết mới nhất do hội viên tác giả chuyển đên. 7 – 3. Những quản trị viên của diễn đàn đều có quyền đưa bài viết có giá trị lên trang chủ và chịu trách nhiệm về việc này. Bài viết chỉ bị tháo gỡ khi đa số các quản trị viên không đồng ý, hoặc do quyết định của ban giám đốc Trung Tâm. Những quản trị viên, hoặc giám đốc Trung tâm quyết định tháo gỡ sẽ có trách nhiệm thông báo với hội viên tác giả về việc tháo gỡ bài khỏi trang chủ của Trung Tâm. 8 - 1. KHÔNG đăng nhiều bài viết có cùng nội dung tại nhiều thời điểm (hoặc cùng thời điểm) trên diễn đàn. 8 - 2. KHÔNG dùng hình thức "SPAM" để đầy bài viết của mình lên đầu. (Dùng các câu quá ngắn, không mang nghĩa truyền tải thông tin) * Vi phạm: Xóa bài viết vi phạm, khóa chủ đề hoặc khóa tài khoản vi phạm. QUI ĐINH ĐĂNG KÝ GIA NHẬP DIỄN ĐÀN Diễn đàn nghiên cứu học thuật và văn hoá cổ Lý học Đông phương hoan nghênh sự tham gia của các bạn và các học giả, nhà nghiên cứu quan tâm đén Lý học Đông phương. 1. Các bạn sẽ được đăng ký trực tiếp tham gia diễn đàn trong các điều kiện tối thiểu sau: - Gửi thư điện tử (Email) qua hộp thư điện tử của diễn đàn đề nghị được đăng nhập theo địa chỉ hộp thư <info@lyhocdongphuong.org.vn> và cung cấp đầy đủ thông tin xác định danh tính cá nhân. - Được sự giới thiệu của một quản trị viên diễn đàn, hoặc thành viên Trung Tâm nghiên cứu lý học Đông phương. - Được sự giới thiệu của hội viên hoạt động thường xuyên và có uy tín trên diễn đàn. - Việc đăng ký này hoàn toàn tự nguyện.và miễn phí. 1 - 1. Mỗi một hội viên chỉ được đăng ký một ký danh (nick name) duy nhất. Ngoài ký danh đã đăng ký, hội viên có quyền đăng ký thêm bút danh ngoài tên hiệu, hoặc tên thật của mình. * Vi phạm điều này khi bị ban Quản trị phát hiện, sẽ bị nhắc nhở hoặc cảnh cáo và xoá các ký danh ngoài quy định, chỉ giữ lại ký danh đầu tiên. Trường hợp vi phạm lần thứ hai sẽ bị xoá mọi quyền lợi liên quan đến diễn dàn. 1 - 2. Tuyệt đối không sử dụng ký danh (nick mame) phản cảm, gây ấn tượng xấu với cách nhìn nhân danh những giá trị đạo lý truyền thống và xã hội. * Vi phạm trường hợp này sẽ được nhắc nhở hoặc từ chối đăng nhập. 1 – 3. Khi ghi danh để trở thành hội viên diễn đàn Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương, bạn phải cung cấp một hay nhiều địa chỉ điện thư (email address) của bạn đang hoạt động. 2. Trong trường hợp vi phạm nội quy bị kỷ luật mà hội viên vi phạm dùng ký danh (nickname) khác để đang nhập, nội quy vẫn được áp dụng như với một người duy nhất. III - QUYỀN LỢI VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA HỘI VIÊN. 1. Hội viên có quyền tham gia gửi bài đóng góp và thảo luận trên các mục trong diễn đàn trong phạm vi nội qui diễn dàn. 2. Hội viên có quyền từ chối cung cấp thông tin cá nhân ngoài phần qui định ở trên. 3. Hội viên cần lưu giữ mật mã tài khoản của mình 4 . Hội viên có trách nhiệm thông báo với Ban Điều Hành về những cá nhân hoặc tổ chức vi phạm nội của quy diễn đàn và đề nghị can thiệp khi quyền lợi bị xâm phạm. 5 – 1 . Những hội viện có khả năng chuyên môn về các ngành học của Lý học Đông Phương như Tử Vi, Tử Bình, v.v. đều có thể đề nghị với ban Quan trị thành lập một mục riêng để thể hiện các công trình nghiên cứu của mình. Ngoại trừ quản trị viên thi hành trách nhiệm, các hội viên khác không có quyền tham gia bài viết trong chuyên mục riêng. 5 – 2. Các hội viên có thắc mắc, phản biện bài viết trong chuyên mục riêng ở trên, có quyền mở thư mục (topic) khác liên quan dể thắc mắc và phản biện. Tác giả bài viết có quyền tham gia hoặc từ chối tham gia trả lời hoặc phản biện. 6. Hội viên có quyền đề nghị tư vấn dư báo về tương lai cá nhân hoặc các vấn đề cần quan tâm. Việc tư vấn sẽ do các nhà nghiên cứu trả lời và không phải điều kiện bắt buộc. 7 – 1 Hội viên có quyền tham gia tham khảo các bài viết trong các thư mục của diễn đàn và được quyền vào thư viện của Trung Tâm dể tham khảo các sách có trong thư viện. 7 – 2. Hội viên có quyền giới thiệu sách, bài nghiên cứu liên quan đến văn hoá sử cổ và lý học Đông phương. Ban quản trị diễn đàn và Trung tâm nghiên cứu lý học Đông phương không chịu trách nhiệm về sự giới thiệu này. 7 -3. Tuyệt đối không được phép giới thiệu những bài viết, trang web, blog, sách bị coi là vi phạm nội quy. IV. CÁC NỘI DUNG KHÁC 1 . Nội quy của diễn đàn Trung Tâm nghiên cứu Lý học Đông phương có thể được thay đổi để thích hợp với hoạt động thực tế của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương và diễn dàn. Sự thay đổi này có thể từ đề nghị của hội viên và hoặc do quyết định của ban Quản trị với sự chấp thuận của ban Giám đốc Trung Tâm. 2. Quản Trị Diễn đàn có quyền xóa bài viết, cảnh cáo thành viên, khóa tài khoản của thành viên đối với các vi phạm, tùy thuộc vào mức độ vi phạm của bài viết/nội dung bài viết/thành viên đó mà không cần báo trước. Nội quy này có hiệu lực kể từ ngày 15 tháng 04 năm 2008. Tức 10 tháng 3 năm Mậu Tý. Trân trọng cảm ơn. Ban Quản Trị Trang thông tin mạng và diễn đàn Trung Tâm nghiên cứu Lý học Đông phương.
    • Bá Kiến®

      Nội quy Lý Học Plaza

      Nội quy này là bản mở rộng Nội Quy - Quy định của Diễn đàn. Khi tham gia mua bán, các thành viên phải tuân theo những quy định sau: Tiêu đề bài viết: Bao gồm: Chỉ dẫn địa lý, Loại hình Mua/Bán, Thông tin mua bán.
      Chỉ dẫn địa lý: Tỉnh/thành nơi mua bán. Hoặc sử dụng định nghĩa có sẵn: TQ: Toàn quốc
      HCM: TP Hồ Chí Minh
      HN: Hà Nội
      [*]Ví dụ: HCM - Bán Vòng tay Hổ Phách ​Nội dung bài viết: Mô tả chi tiết sản phẩm mua/bán
      Bắt buộc phải có thông tin liên lạc, giá Mua/Bán
      Bài mới đăng chỉ được phép up sau 03 ngày.
      Thời gian up bài cho phép: 01 ngày 01 lần.
      Các hành vi vi phạm nội quy này sẽ bị xóa bài hoặc khóa tài khoản mà không cần báo trước.

vuivui

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    323
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    1

Everything posted by vuivui

  1. Anh Thiên Sứ thân mến !. Thưa anh Thiên Sứ. Bài của anh thật dài.Thú thật Tôi cũng chưa có thời gian đọc hết. Nhưng vì đã vào trả lời bài của Votruoc thì cũng lưu lại vài dòng trước các bài của anh. Tôi nhận thấy bài tuy dài, nhưng tập trung vào vấn đề trao đổi giữa chúng ta là ở chỗ sự hình thành ngày - đêm và sự xác định động - tĩnh. Vậy xin tóm tắt vài lời để anh nghiêm xét. -Sự hình thành ngày và đêm trên trái đất là kết quả của việc trái đất tự quay quanh trục của nó. Điều này đã được chứng minh bằng thực nghiệm và các quan sát thiên văn. Đã được khoa học khẳng định. Sự hình thành ngày và đêm theo cách trình bày của anh, tức là tạo ra miền Sáng và Tối vĩnh viễn. -Sáng và Tối. Nó được thấy đầy rẫy trong vũ trụ, chứ không chỉ có ở trên trái đất. Tức là Sáng và Tối. Đó thuộc về Nhị nguyên. Thì Sáng và Tối không Lý đến Động và Tĩnh. Chỉ có Ngày và Đêm mới Lý đến Động hay Tĩnh mà thôi. Còn theo anh, chân lý thì chỉ có một. Vâng, đúng vậy !. Nhưng Dương Tĩnh - Âm động phủ định Dương động - Âm tĩnh lại không phải là chân lý. Hơn nữa, vấn đề Âm Dương với Động - Tĩnh không "lội ngược dòng" để đi đến khởi nguyên của Vũ trụ được. Âm Dương nhị nguyên vốn chưa có động với tĩnh, trước với sau, ...thì làm sao có thể nói được Thái cực chủ Tĩnh hay Động được !!!. Cám ơn sự quan tâm của anh. Thân ái.
  2. Votruoc thân mến. Đề nghị Dừng thảo luận của Votruoc, là quyền của Votruoc. Nhưng lý do Dừng, thì không phải là như vậy. Không phải là do không thống nhất được. Thuộc về phạm trù đó, chỉ có Đúng hoặc Sai. Votruoc cứ suy xét những vấn đề Tôi đã đặt ra cho hệ lý luận của Votruoc, tất sẽ thấy được điều đó. Tôi cũng không phải là Ham hố gì khi phải đi chứng minh những cái Sai của người khác. Song cái mà đáng kể ở đây là Lý học đông phương, mà mang những kiến thức như vậy, thì thật là đáng lo. Chứ chưa nói đến lại là nhân danh ...để phục hồi văn minh Việt. Tôi chỉ là người bình thường, mà còn không "tiêu hóa" và thấy đầy rẫy những bất cập. Thì thử hỏi, có thể chăng "dám đem chuông" đi đánh nước người ?. Xin lỗi phải nói thêm thông tin này: TQ và Ân độ, họ có nhiều nhà phương đông học giỏi lắm đó. Xin đừng coi thường !. Chào Votruoc nhé !. Thân ái.
  3. Anh Thiên Sứ thân mến. Như anh viết: Bởi vì sự hoạt động và tĩnh lặng của sinh vật trên địa cầu là một thực tại vận động, không phải là khái niệm được khái quát hóa của Dương và Âm trong vũ trụ với thuộc tính động và tĩnh. Ban thân khái niệm "ban ngày" và "ban đêm" được phân Âm Dương, trong đó ban ngày thuộc Dương và ban đêm thuộc Âm cũng chỉ là sự phân loại hiện tượng trong khái niệm Âm Dương của thuyết Âm Dương Ngũ hành - nhân danh nền văn hiến Việt. Ban ngày là kết quả của ánh sáng mặt trời - Dương quang. Ban đêm là ảnh hưởng của mặt Trăng - Nguyệt ảnh. Bây giờ chúng ta xét mối quan hệ của mặt Trời , mặt Trăng và Trái đất với sự vận động tương đối của nó trong Thái Dương hệ với trái Đất là chủ thể vì chính con người sống vtrên trái Đất này quan sát và nhận thức vũ trụ - trong một quan niệm nhất quán là: Thuyết Âm Dương Ngũ hành là một một lý thuyết Vũ trụ - thì chúng ta thấy rằng: Với trái Đất thì mặt trời - Dương tịnh: Trái đất quay quanh nó và mặt trăng Âm động quay quanh trái Đất. Thưa anh Thiên Sứ. Việc xét các đối tượng âm dương cần phải xét theo cặp. Bởi vì tính tương đối và tứ tượng trong quan hệ âm dương nên: Xét hai cặp âm dương A - B và B - C. Thì A dương và B âm, trong khi đó đối với C thì B lại là dương, còn C là âm. Chẳng hạn như ví dụ mặt trời, và Trái đất. Ta thấy, mặt trời phát dương quang nên thuộc Dương. Trái đất thu liễm ánh dương quang của mặt trời nên thuộc Âm. Trái đất quay quanh mặt trời, nên thấy, một cách tương đối mặt trời ở trạng thái Tĩnh, Trái đất thì Động. Nên nói Trời dương tĩnh - Đất âm động. Như Tôi đã trình bày ở trên. Nhưng sự phân chia ban ngày và ban đêm không phải là do Mặt trời đứng yên và Trái đất thì chạy trên quỹ đạo của nó. Phân chia ngày đêm là do trái đất tự quay quanh trục gây ra. Nên đối đãi âm dương của ngày và đêm không trùng lạp đối với đối đãi âm dương của hiện tượng trái đất quay quanh mặt trời. Vì thế, để thể hiện đối đãi âm dương ngày đêm, người ta phải quan sát ngay tại trên mặt đất, và thấy ban ngày vạn vật thì sôi nổi, ban đêm thì tĩnh lặng. Ấy chính là Ngày thời động, Đêm thời tĩnh. Bởi thế mới nói Trái đất là âm đối với mặt trời do tính thu liễm của nó, thì ban ngày của trái đất cũng bởi thu liễm dương quang mà sinh vật sinh hoạt sôi nổi lại là dương so với ban đêm sinh vật nghỉ ngơi tĩnh lặng. Thê nên Tôi mới nói, Dương động Âm tịnh chẳng phủ định Âm động Dương tịnh và ngược lại. Điều này hoàn toàn nhất quán được mô tả bởi hình tròn Thái cực với hai con cá âm dương. Chúng là quan hệ hai chiều âm dương tương đương, nên việc Dương động hay tĩnh đều là tồn tại vậy. Và nhất quan âm dương là Phạm trù, Động Tinh là Trạng thái. Cũng như xét cái cặp ba của anh. Thì Mặt trời Dương, Trái đất âm. Trái đất thì Dương đối với mặt trăng, đồng thời mặt trăng cũng là âm đối với mặt trời. Mặt trời và trái đất xác định âm dương do quan hệ thiên - địa, mặt trời và mặt trăng xác định bởi quan hệ Nhật - Nguyệt là hai nghi biểu của trời, trái đất và mặt trăng là do quan hệ Can - Chi. Mỗi cặp đều có đối đãi của nó. Nên từ Tứ tượng trở đi, Đối đãi âm dương cụ thể rất quan trọng. Bởi vậy, Dương động - Âm tĩnh hay Dương tĩnh - Âm động đều có "lớp lang" của nó. Không thể phủ định để chiếm địa vị độc tôn được. Cám ơn sự quan tâm của anh. Thân ái.
  4. Anh Thiên Sứ thân mến !. Đáp ứng lời đề nghị của anh, Tôi xin trao đổi cùng anh về một số vấn đề, mà qua đọc bài của anh, xem ra có vẻ như là then chốt,có vai trò như là khởi nguồn của những kết quả mang tính logic. Thưa anh Thiên Sứ. Bài trước, trong việc giải thích về sự xác định Ngày - động, Đêm - tĩnh. Tôi đã dừng lại ở đúng cái điểm cần chứng minh, mà không đi tiếp - thực chất là do bận - vào các suy luận của anh. Định vài bữa là sẽ vào trao đổi tiếp. Nhưng thời gian không cho phép. Hôm nay, thấy liên tiếp hai bài của anh, phát triển và hệ thống lý luận dẫn đến kết quả Dương - tinh, Âm - động của Anh. Để tránh sự quá dài cho sự trao đổi sau này. Tôi cố gắng thu xếp thời gian vào đây. Nhận xét sơ lược toàn bộ ý tưởng và lập luận qua mấy bài, chủ yếu là hai bài cuối thì phải thấy rằng: -Suy luận của anh về mặt logic là có tính hệ thống. Điều này khiến cho những người phản biện rất khó vạch ra những lỗi mang tính hệ thống. Mà điều này nếu không làm được, thì về mặt lý luận, sẽ đương nhiên phải công nhận những hệ quả mang tính lô gic mà anh đã đạt được. -Biện chứng của anh thuyết phục bởi tính phong phú của dẫn chứng, dẫn giải. Điều này rất dễ khiến người đối thoại bị "cuốn theo chiều gió". Mà nếu không bị cuốn theo chiều gió thì việc trình bày luận cứ phản biện sẽ rơi vào trạng thái hỗn loạn. Tự nhiên tính phản biện sẽ thiếu sức thuyết phục. -Tư duy của anh mang tính khái quát cao. Thể hiện khả năng khái quát của anh. Đây là lợi điểm cho người phản biện, bởi chỉ cần ngắn gọn, súc tích là anh đã có thể "nối vòng tay lớn". Nhưng sẽ dễ đẩy đối phương đến "lý sự cùn" nếu như không đủ khả năng khái quát vấn đề. Đặc điểm này đã dẫn đến tình trạng trên các diễn đàn mà anh đã "đi qua" là sự hỗn loạn với tâm lý ấm ức trong tranh luận với anh của nhiều người. Mà cụ thể là thường dẫn tới những thái độ mất cân bằng trong tranh luận với anh, bởi tranh luận thì không đủ lực, nhưng hệ quả mà anh đã suy ra lại trái với những gì truyền thống mà họ đã thu nhận được. Còn một số đặc điểm nữa, thiết nghĩ không cần phải nêu ra đây nữa. Mà chỉ với ba đặc điểm trên, đã khiến, nếu Tôi không vì thái độ khiêm hòa của anh, chắc cũng phải suy nghĩ cân nhắc khi trao đổi cùng anh. Bởi trao đổi với Anh đâu có Dễ. Tôi xin phép bắt đầu: Như anh viết: Bây giờ chúng ta vẫn nhất quán với giả thiết là mệnh đề "Dương trước Âm sau" là đúng - như đã dùng giả thuyết này để minh chứng quan niệm "Dương động - Âm tịnh" trong cổ thư chữ Hán là sai. Nhưng với giả thiết này thì nó lại minh chứng cho quan niệm "Dương tịnh - Âm động" - nhân danh quan điểm xác định nền văn hiến Việt trải gần 5000 năm lịch sử. Thì chúng ta phải thấy ở đây: mệnh đề "Dương trước âm sau" cũng như "Dương động âm tĩnh" hay "Dương tĩnh âm động" gì gì đi chăng nữa không phải là mệnh đề Gốc, để từ đó có thể xác lập những tiên đề. Đây là điểm then chốt. Bởi Anh đã xuất phát từ đây, đúng ra là Anh cần phải đi Xuôi, thì Anh đã đi Ngược !. Tại sao vậy ?. Bởi vì rằng: Chúng ta đã biết Âm - Dương là Lưỡng nghi. Vốn không phân biệt. Dừng ở Lưỡng nghi là không phân biệt. Như Trái với Phải là tương đương. Cao với Thấp là tương đương. Thiên với Ác là bất phân. Nhân với Quả là giống nhau, nên nhà Phật có câu: Sống với Chết đâu có phân biệt. Bởi vậy Cao tăng đắc đạo đâu có sợ chết. Họ dùng cách ngôn: Chết là Viên tịch. Là sự Trở Về, ứng với khi Sống là sự Đi. Nhờ sự xác định Lưỡng nghi mà Không - Thời gian mới Đẳng Hướng !. Mà nguyên lý quan tính của Newton, nguyên lý tương đương của Einstein, các phép biến đổi Gallileo hay Lorentz mới tồn tại. Mặc dù các nhà Vật lý hay Triết học Tây phương hoàn toàn không biết gì đến Âm - Dương. Nhưng Hệ thống Nhị nguyên luận của triết Tây và Âm dương của triết Đông đã đồng hành với nhau trên hai phương trời cách biệt Tây - Đông cả hàng ngàn năm. Đã là Nhị nguyên luận, thì tính đồng đẳng là trên hết, mang nội dung đối lập và thống nhất. Bởi thế Âm - Dương, như cách phát biểu của Tây phương, đó là Cặp phạm trù. Thì chúng Đồng "sinh" - Đồng "tử". Hay nói đúng hơn, là không có khái niệm sinh hay tử. Khái niệm Động - Tĩnh, Trước - Sau cũng vậy. Vốn nó là cặp âm dương. Động - Tĩnh không phải là Cặp phạm trù, mà là Cặp trạng thái vận động của vạn vật. Đây là điểm then chốt: Là trạng thái vận động. Chứ không phải là phạm trù. Phạm trù có tính phổ quát hơn rất nhiều, còn trạng thái tuy tổng quát, nhưng chúng thuộc về những đối tượng. Do đó, Cổ nhân, khi nói Âm Dương - Lương nghi được Sinh thì có Thái cực. Chứ không thể nói Dương sinh Âm hay ngược lại ở thể Lưỡng nghi. Mà mệnh đề đó thuộc về Tứ Tượng. Nên nói Thái cực là khởi nguyên của Vũ trụ thì được, chứ Thái cực không phải là khởi nguyên của Vạn vật. Vạn vật có được phải sau Tứ Tượng. Đối với Đông phương, còn phải sau Bát quái nữa, một khi có mặt của Ngũ hành !. Có nghĩa là Anh đã dùng Mệnh đề thuộc về Tứ Tượng để luận Ngược trở lại với Thái cực. Đó là đi từ hướng Ngọn trở lại Gốc, và lấy một "điểm" dừng từ hướng Ngọn làm Gốc. Chứ thực ra, những hệ luận của anh, vốn không Sai về mặt logic. Như ta nói: Âm Dương có Động Tĩnh, hay Động Tĩnh thuộc về Âm Dương. Âm Dương phân Trước Sau, chứ không nói Trước Sau phân Âm Dương, mà chỉ có thể nói Trước Sau đã xác định tính Âm Dương về mặt thời gian của mọi quá trình. Rõ ràng, với cách nói như vậy đã thể hiện nội dung của Tứ Tượng rồi. Bởi thế câu: Âm thuận tùng Dương cần hiểu là Dương Động thì Âm theo. Ví như Chàng đi Thiếp xin theo cùng. Nó có nội dung Tứ Tượng. Nên người xưa mới dùng: Vạn vật khởi từ Tý - chú ý từ Vạn vật - bởi ở Tý thì Nhất Dương sinh. Và suy luận của Anh đã bắt đầu từ đây, hoàn toàn đúng khi anh nói: Âm phải có trước, Dương phải Sau. Có vậy thì Nhất dương mới được Sinh, và cái Sinh này "lộ" ra trong Âm - Thái âm. Chính cái Nhất dương này là Thiếu dương vậy !!!. Và đây mới là điều quan trọng: Bởi vòng sinh trưởng của Vạn vật, khởi từ Tý, thì đã thấy Thiên nhiên "lộ" ở Dần, Dần là đất Tràng sinh. Đó là Vạn vật vậy. Chứ nếu đi ngược về Thái cực thì điều đó không thể !. Nhưng với câu Tại Ngọ nhất Âm sinh - Thiếu âm, thì lại không nói Vạn vật khởi từ Ngọ, mà lại nói là Hủy từ Ngọ, đó là do Nhất âm đã sinh ở Ngọ, đại diện cho nửa Hủy trong đối đãi âm dương Thành - Thịnh (Dương từ Thiếu dương đến Thái dương) - Suy - Hủy (Âm từ Thiếu âm đến Thái âm). Tóm lại. Phân biệt đúng Gốc - Ngọn, đã thấy sự nhất quán của cổ nhân, mỗi câu mỗi ý đều ở chỗ nhằm vào đối tượng mà trình bày. Và như thế, câu Dương Đông - Âm Tĩnh, thuộc về Tứ Tượng, thể hiện cho vận động âm dương của Vạn vật, những đối tượng của Vũ trụ, chứ không phải là Vũ trụ. Vì thế Ngày Đêm có Vạn vật trong nó sinh sinh diệt diệt, nên nói Ngày thời Động, Đêm thời Tĩnh, chứ không ai được phép nói Ngày là Động, Đêm là Tĩnh. Xem thế, Lý học Đông phương chặt chẽ và tinh tế. Sai một ly thời đi một dặm. Chứ suy luận và các phép biện chứng của Anh, đâu có Sai. Mấy dòng gửi tới Anh. Với ba đặc điểm khởi đầu mà Tôi đã trình bày ở trên. Thì nội dung mà Tôi viết, đến đây là đầy đủ. Từ đây mà phát triển các lý thuyết của Anh, thì Anh hơn Tôi nhiều. Vì lòng Tôn trọng Anh, Tôi đã lấy một tiểu mục - rất quan trọng - trong chương Âm Dương học trong Tử vi của cuốn: Tử vi - Phương trình đời người, của Tôi. Viết thêm nữa, thực Tôi không muốn. Và trong suốt mấy năm nay, viết bao nhiêu bài trên các diễn đàn, đây là bài đầu tiên Tôi "rút Ruột Tôi ra". Mong Anh thông cảm. (tức là nếu có viết nữa thì Tôi sẽ không lấy từ Sách - đó là điều không muốn vậy - Bậc như Anh, không lấy từ Sách thì khó quá). Cám ơn sự quan tâm của Anh. Thân ái.
  5. Anh BBTL à !. Anh bị sao thế !. Định đem thuyết tương đối ra để giải bài toán mua rau đấy à ?. Anh tập khí công, hay thiền để anh xả xichoet là việc của anh. Thậm chí chẳng phải tập khí công, hay thiền, mà nếu anh vào nhà tắm, lấy vài gáo nước lạnh dội lên đầu, nó cũng có tác dụng làm nguội cái đầu nóng đi đấy. Tôi có thói quen, lao động mệt nhọc cả ngày, nếu được đọc một bài báo, một tờ tạ chí, dù là ngành toán, triết hay vật lý, hay chính trị, ... cho dù có đọc thấy những chuyện động trời đi nữa, hay chỉ là những thông tin hàng ngày, nó đều có tác dụng khiến bộ não của Tôi nó quên hết mệt mỏi, ưu phiền của đời thường. Thậm chí, gặp được bạn hiền mà tâm giao cũng sẽ có tác dụng tương tự. Đó chẳng phải là xả xichoet đối với anh, nhưng đối với Tôi, và cũng chẳng thiếu người như Tôi, chính là xả xichoet đó. Xả xichoet thì xả kiểu nào cũng được, miễn là có ích cho bản thân - trước hêt - sau là không làm khổ, hay xả xichoet lên đầu người khác, thế là được. Còn anh xả kiểu nào, Tôi không quan tâm. Còn nói chuyện thiền hay những gì mà anh nói. Tôi không biết anh đã tới cấp nào. Nhưng ở Tôi, đã đủ khả năng, không chỉ xả xichoet, mà còn có thể chữa bệnh cho người thân nữa đó. Khuyên anh, đừng nói chuyện linh tinh nữa. Tôi đã không muốn nói chuyện với anh rồi. Sao anh cứ lẵng nhẵng theo dấu chân Tôi hoài vậy ?. Ở bên kia, Tôi đã nói thẳng thừng đến thế, mà anh không hiểu sao ?. Đừng để Tôi phải phân tích ra cho mọi người thấy cái Dốt của anh - xin lỗi phải nói nặng vậy, vì anh lẵng nhẵng mãi, khó chịu nên Tôi phải xả xichoet ra một ít. Ở đời có nhiều loại dốt. Nhưng tôi ghét nhất và luôn tâm niệm tránh xa loại Dốt nào anh có biết không ?. Đó là loại Dốt, Dốt đến nỗi làm xấu hổ cả người dạy, xấu hổ cả người đối thoại. Đến nỗi đuổi đi cũng cảm thấy xấu hổ vì sự tồn tại của loại dốt đó. Hy vọng anh không thuộc loại đó. Nhưng muốn thế, anh hãy để Tôi tránh xa được anh !!!. Đây là lời cuối cùng với anh. Mong anh hiểu cho Tôi chưa đến nỗi ám chỉ anh là người Dốt đến thê !!! Chào anh - hẹn đừng gạp lại !.
  6. 1. Trường hợp luận giải tử vi cho 2 vợ chồng: Nếu 1 người có lá số tử vi rất đẹp, là người hiền đức, nhưng ngược lại, lá số tử vi của chồng (hoặc vợ) của họ cho thấy cung phu thê rất xấu, vợ (hoặc chồng) là người không ra gì, lăng nhăng, xấu tính.... thì chúng ta nên luận giải như thế nào? Theo lá số của chồng hay lá số của vợ? - Nếu lá số vợ (hoặc chồng) chho thấy cung điền trạch rất tốt, nhưng người còn lại lại có cung điền trạch xấu, không có nhà cửa, thì luận giải thế nào về nhà cửa đất đai của vợ chồng họ? 2. Trường hợp một người có thân cư phúc đức nhưng cung phúc đức rất xấu, còn các cung khác tốt đẹp thì có ảnh hưởng như thế nào? Nếu nói phúc đức chi phối tất cả các cung khác thì không lẽ người đó phải lận đận suốt đời vì những chuyện không phải do họ làm hay sao? Chào Gautruc. Tôi trả lời, là trả lời trên nguyên tắc chung, chứ không phải trả lời với mục đích là Gautruc có thể tiến đến trình độ giải được Tử vi. Mặc dù, muốn giải được thì phải thông suốt các nguyên tắc này. -Trong thực tế có rất nhiều trường hợp trái khoáy qua Tử vi, hoặc qua Tử bình, cũng như cả về Tướng học, ...đó là các trường hợp mà ví dụ Gautruc thắc mắc chỉ là một trường hợp trong nhiều trường hợp mà thôi. Theo trường hợp nêu ra ở 1. thì cần có nhwuxng suy nghĩ như sau về phương pháp luận. Người ta nói, vợ chồng có duyên có phận. Có duyên thì gặp nhau, mà không có phận rồi cũng chia tay. Có phận mà không có duyên thì ở với nhau mà tình như bát nước lã. Cái phận nó vận vào Phúc. Cái Duyên nó ở cái may mắn. Tổ hợp có đủ thì nên duyên nên phận. Mỗi người có một lá số. Nhưng đã thành vợ chồng. Thời Số phải có đồng bộ thông tin. Nhưng đồng bộ thông tin không có nghĩa là trên lá số thấy anh yêu em thì cũng phải thấy được là em cũng yêu anh. Một cung phu thê tốt với một cung phu thê xâu kết hợp với nhau thì chẳng mang lại sự đồng bộ thông tin. Thậm chí ngay cả tai họa cũng vậy, như có trường hợp hai vợ chồng đi chung một xa, tai nạn xảy ra, anh chồng không sao mà chị vợ lại bị. v. v...Thế nên đòi hỏi sự đồng bộ thông tin cũng phải gạn lọc, phân tích, chứ không thể đòi hỏi chung chung được. Như trong nhà, anh chị em cùng cha mẹ, mà nếu mọt người có chỉ dấu trên lá số là mồ côi, thì các anh em kia cũng phải có. Nhưng có những trường hợp tưởng là phải có cùng thông tin, mà thực lại không, như mọi người ở chung dưới một mái nhà, song xem trên lá số lại thấy có người không có số ở mái nhà đó. Chẳng hạn thế. Số vợ chồng cũng vậy, xem số vợ thấy anh chồng - trên tử vi - rất tốt, mà sao anh ta thực lại xấu thế, chẳng hạn như số chồng là người có danh vọng, mà thực thì anh chồng lại chẳng có gì. Đó là do Vận. Không phải là Vận này thì anh chồng đó chưa có danh vọng, chờ đến vận khác sẽ có. Mà đó là do Vận của người này đã gặp phải cái anh này trong Vận đó. Gọi là Chồng vận. Nhưng cái anh chồng ứng với cung phu là người có danh vọng sẽ là người ứng vận khác. Và như thế, trên cung Phu phải đọc ra được số người này không phải có một người chồng suốt đời. Nhưng tiêu chí này, không chỉ xem một Phu cung mà được. Phải biết cách xem mới đọc ra được. nên câu hỏi đơn thuần như vậy. (bận, hẹn tiếp sau)
  7. Kakalotta à !. Tôi nghĩ KK cứ mạnh dạn tranh luận thẳng, chỉ ra chỗ sai của người đối thoại ấy. Bởi trường hợp này đâu có khó lắm đâu. Mà nếu có khó hơn nữa thì KK là người trong ngành, cứ dịch thẳng ra tiếng anh, rồi đưa cho một vài vị giáo sư đọc chơi, ai chứ, cỡ như Hawking, hay vài ông như thế, chỉ đọc lướt qua là chỉ ra ngay thôi mà. Chứ có gì mà phải căng thẳng đến thế đâu. Tôi không có mấy thời gian, nhưng cũng sẽ cố tranh thủ đọc cho hết. Rồi sẽ phản biện sau. Dù sao thì cũng chỉ là diễn đàn phi chuyên ngành vật lý. Vào tranh luận cũng là một cách xả xichoet thôi. Nếu trên diễn đàn chuyên ngành, thì cũng phải làm nghiêm túc hơn. Mà phải được nhận lương thì mới có thời gian làm nghiêm túc chứ (phải làm). Đúng không !. Chứ không nhận lương thì tùy hỉ thôi !. Có gì phải phiền lắm đâu. Tôi nhớ ngày trước, cũng có người gửi cho Einstein mọt công trình gì đó, mà người đó cũng đã tự hào là đúng đắn, nào là chưa có ai chỉ ra chỗ sai. Nhưng khi tới Einstein, chỉ có đọc qua một lượt, Ổng chỉ tuốt luốt những chỗ Sai. Người kia chịu luôn. Hawking cũng thế, cách đây hơn 10 năm, cũng có người gửi như vậy cho ông ta. Ông đọc hôm trước, hôm sau Ổng gửi vẻn vẹn có mấy dòng, chỉ ra cái chỗ sai của một hạng tử trong cái phương trình toán học dài ngoẵng. Ai đọc cũng ù tai hoa mắt. Có mấy dòng thôi, thế là công trình dài mấy mươi trang "hóa ra" nước !!. KK kiên nhẫn chút đi. Thân ái.
  8. Mà Votruoc thấy đấy, đi vào học thuật, còn vô khối, chỉ với những bài đã trao đổi với Votruoc thôi. Chứ lan man vào quan điểm này nọ làm quái gì. Còn chuyện có động đến chút chính trị. Votruoc à, chẳng phải là chính trị đâu. Cái này ai nói chả được, miễn là nó đúng trong trường hợp ta đang quan tâm, và ví dụ ấy nó xác đáng. Chứ có nói toạc móng heo là ông nọ ba kia, đường lối của đảng này đảng kia, chế độ này nó gì đâu. Đó chỉ là cái thực tế, viện dẫn ra thì mọi người đều thấy rõ cả mà. Đó chỉ là viện dẫn minh chứng trong nhiều viện dẫn khác nữa, Votruoc không thảo luận sâu vào nó thì thôi. Chọn các viện dẫn khác cũng được mà. Thân ái.
  9. Votruoc thân mến !. Có người Bạn quan tâm tới lý học đông phương gọi điện cho Tôi, nói rằng Votruoc đã "trở lại" với chủ đề. Nên Tôi trở lại để cuộc trao đổi của chúng ta không bị dở dang. Vậy chúng ta tiếp tục. Votruoc viết: Qua đây cũng cho thấy, chuyên mục có thể xây dựng phương pháp luận nhất quán hẳn hoi làm cơ sở để khảo sát các hiện tượng chứ không tùy tiện khúc thuyết như người Tàu xưa đâu (từ “khúc thuyết” là tôi trích dẫn đấy). Những phân tích mà Vuivui trao đổi trên diễn đàn về âm dương động tĩnh với anh Thiên Sứ tôi thấy thực sự đó là sai lầm, khúc thuyết, bao biện lấy được, chẳng có gì như tôi hình dung cao thâm, huyền diệu, cảnh giới “mờ trời, tối đất”… như khi nghe Vuivui nói cả. Vuivui đã lẫn lộn môi trường với những đối tượng hoạt động trong môi trường ấy. Qua đó, tôi thấy, anh Thiên Sứ không những lập luận đúng đắn hơn nhiều mà còn có ý hướng tới giải quyết vấn đề này trong trạng thái khởi nguyên Vũ trụ (có nghĩa là thâm sâu). Mặt khác, cách luận của anh Thiên Sứ thống nhất với nguyên tắc thứ ba (qui luật âm dương hài hòa) của phương pháp luận tôi nêu ở trên. Votruoc ơi !. Có thực Votruoc hiểu được không mà đa vội nói như vậy !?. Votruoc đã thể hiện rằng Votruoc đã hiểu như thế nào đâu !!!, Bao biện lấy được ở chỗ nào ?. Votruoc hình như có đọc anh Thiên Sứ, mà lại chẳng nắm được phong cách của anh ấy tý gì !!!, Chỉ thấy khi cần viện, thì lấy anh thiên Sứ ra làm bình phong !, Nhưng thwujc tế trao đổi thì chẳng có gì là theo anh Thiên Sứ học tập cả. Thật vậy, Votruoc cứ nói khống rằng phân tích của Tôi trao đổi với anh Thiên Sứ là bao biện lấy được, nào là Sai lầm, nào là Khúc thuyết. Mà chẳng chỉ ra hay phân tích phản biện gì cả. Trong khi Tôi đã nói thẳng, hãy vào đó Đối chưởng với Tôi đi !. Thwujc sự là Votruoc không hiểu nổi, và cuối cùng đã sử dụng Chiêu thức: Cái gì mà mình không hiểu, hay không thể lĩnh hội được thì hay nhất, để bảo vệ cái ... thì hay hơn hết là cứ phủ định cái đó. Mà an toàn nhất là phủ định tuốt. Mà khi đã phủ định tuốt rồi, gọn nhất là chuồn cho êm !!. Votruoc mang ở đâu cái khái niệm môi trường vào với phân tích của tôi với anh Thiên Sứ, rồi phán nào là lẫn lộn môi trường với những đối tượng hoạt động trong môi trường ấy ?. Đâu vậy !!. Rồi thì bảo rằng qua đó thấy anh Thiên sứ lập luận thế nọ thế kia. Tôi đã trao đổi hết với anh ấy về những lập luận của anh ấy đâu. Hãy hỏi anh Thiên Sứ xem anh ấy có thống nhất với nguyên tắc thứ ba của Votruoc không ?. Votruoc viết: Tôi biết, Vuivui sẽ không đồng ý với những lập luận của tôi, vì nếu như thế chẳng hóa phủ định bao nhiêu cố gắng và tự hào suốt 40 năm dày công tích lũy hay sao. Đáng lẽ tôi sai thì công bằng hơn vì công phu tôi bỏ ra ít hơn nhiều. Nhưng biết làm sao được, tôi cũng thấy như vậy mới hợp lý, nhưng cuộc sống vẫn hay trớ trêu như thế. Không cần phải nói như vậy đâu, bởi Tôi đâu có dùng những 40 năm công lực để trao đổi với Votruoc đâu. Thực ra qua bao nhiêu bài trao đổi giữa Tôi và Votruoc, kết quả đã có nhiều rồi đây. Tại Votruoc cứ quên và hiểu nhầm đó thôi. Tôi đã nói là đã phủ định được rồi. bây giờ, qua ba nguyên tắc Votruoc đưa ra, thực sự Tôi mới đọc, đã thấy Votruoc Khổ rồi. Y như Tôi đã tiên liệu trước. Chắc sẽ Sai mà !!!. Sự thật thì cái bí quyết tiên liệu này nó cũng chẳng có gì ghê gớm. Đó là bởi vì có nguyên tắc: Sinh con quái thai thì thế nào Cha hay Mẹ hoặc cả hai cha mẹ đứa hài nhi quái thai đó cũng có bệnh. Vậy thôi !. Và y như rằng, nhưng ở đây, Cha Mẹ đứa bé đó lại còn bị bệnh khủng khiếp hơn. Bị bệnh trong Mã gien di truyền. Thật vậy: Votruoc viết: - Nguyên tắc 1: Trước tiên, chúng ta phải phân biệt môi trường và những vận động của các đối tượng trong cái môi trường ấy. Hai cái này không được lẫn lộn. Sau đó phải xem trong môi trường ấy đang bị trường khí nào, âm hay dương chi phối. Vật lý quá hà !. Chúng ta đi tiếp rồi lật lại sau. Votruoc viết: - Nguyên tắc 2: tiêu chuẩn xác định một đối tượng nào đó là động hay tịnh. Trong chuyên mục, tôi viết: Nội dung trích dẫnVạn tượng là cái tướng của Vũ trụ, sinh sinh hoá hoá liên miên bất tận theo cái lý âm dương. Cái lý của âm là động, tức là luôn biến đổi, có xu hướng phá vỡ trạng thái ban đầu, đổi mới và uyển chuyển … Cái lý của dương là tịnh, tức là có xu hướng bảo tồn cái trạng thái ban đầu, bảo thủ, cứng mạnh … Sự tương tác của âm, dương là nguyên nhân, động lực phát triển của Vạn tượng. Cái lý của âm là động, cái lý của dương là tịnh ?. Hi hi ... Đó là Votruoc tự nhiên cho nó là như vậy ?. Chứ có dựa vào cái quan sát nào đâu. Phải có quan sát, rồi tổng quát hóa. Chứ cự tự nhiên gán như thế, nó kỳ quá hà. Như Einstein ấy, ông ta muốn phát biểu tốc độ ánh sáng trong chân không là không đổi (là hằng số) với mọi hệ quy chiếu quán tính là xuất phát từ thực nghiệm rồi mới phát triển thành nguyên lý đó chớ. Votruoc đưa cái ví dụ nói lên cái Lý của dương là Tịnh đi, và khái quát háo nó như thế nào ?. Hay là khái quát theo kiểu: Thằng bé này đang đói, vậy thì trẻ em trên toàn thế giới cũng đang đói !!! (à mà Votruoc có biết xuất phát từ các thí nghiệm của Mai ken xơn và dựa vào đâu mà Einstein khái quát hóa thành tiên đề không ?). Nhưng có nhiều cái dương âm, nó chẳng động, mà cũng chẳng tịnh. Thì nói thế nào với âm dương nhỉ ?. Bởi vì theo cái logic của Votruoc, thì cái lý của dương là tịnh, có nghĩa là cứ dương thì phải có Lý, có Lý thì nó là Tịnh. Âm cũng vậy !!. Đúng không ?. Còn thực tế, Động - Tĩnh không phải là phạm trù đâu nghe, Votruoc !. Tức là Âm - Dương không cứ phải Động hay Tĩnh mới tồn tại. Thế rồi người đọc mới tá hỏa làm sao khi Votruoc nói: Cái lý của Dương là Tịnh, ấy là cái xu hướng bảo tồn, cứng mạnh ... Và âm thfi động, tức luôn biến đổi, xu hướng phá vỡ trạng thái ban đầu. Thì những nhứ âm dương nó chẳng biến đổi, cũng chẳng cứng mạnh thì Sao ý nhỉ ?. Như cái hệ quy chiếu có hướng dương và hướng âm ấy. Trường số - mà ví dụ là trường số thực, cho nó dễ thấy - có số dương và số âm ấy. Số âm nó có xu hướng phá vỡ cái trạng thái ban đầu nào ?. Cái số dương nó bảo tồn cái gì ?. Cái logic của Votruoc nó bị Down rùi. Có ai lại phát biểu hệ tiên đề theo cái kiểu ấy bao giờ không !!! Ấy chết quên, nhầm, không phải là tiên đề, mà là nguyên tắc. Vậy thì cái nguyên tắc của Votruoc nó chẳng xuất phát từ thực tiễn khách quan gì cả, nó được phát biểu theo ý muốn chủ quan của Votruoc theo kiểu Votruoc thích nó tròn thì nó phải tròn, thích nó méo thì nó phải méo. Ngày mai Votruoc lại bảo nó méo hôm qua, nhưng hôm nay nó phải tròn. Các Bạn muốn nghe tôi ói thì phải đồng ý nó tròn, mà nó méo hôm qua. Rồi từ đó mới thấy nó logic và hợp cái Lý . Vâng tất nhiên là cái Lý của Votruoc. Rôi !!!. Votruoc viết: Như vậy, tiêu chuẩn để xác định một đối tượng nào đó là động hay tịnh là ở chỗ xu hướng tương tác của nó bảo tồn hay biến đổi trạng thái hiện tại của sự vật. Nếu chỉ lấy sự “động đậy” trong không gian làm tiêu chuẩn của tính động thì là một thiếu sót lớn, dễ bị trực quan đánh lừa. Vậy tức là Votruoc thừa nhận có sự động đậy. Nhưng lại bảo là không được lấy cái sự động đậy, mà phải lấy cái sự bảo tồn hay phá vỡ để xác định động đậy hay không ?. Thế thì Thiện cũng muốn bảo tồn, và cũng muốn phá vỡ, rồi Ác cũng muốn bảo tồn và cũng muốn phá vỡ. Vậy thì cái sự động - tĩnh của thiện với ác nó như thế nào ?. Rồi, sang nguyên tắc thứ ba nhé, Votruoc viết: - Nguyên tắc 3: Qui luật âm dương hài hòa là qui luật phổ biến của tương tác âm dương. Qui luật ấy có nhiều hệ quả, một trong các hệ quả đó là, mọi đối tượng có xu hướng biểu hiện âm tính trong môi trường dương và ngược lại, có xu hướng biểu hiện dương tính trong môi trường âm. Bởi vì, nếu ngược lại âm dương sẽ mất quân bình, dương sẽ ngày càng dương, âm sẽ ngày càng âm, trở nên thái quá, cản trở sự vật phát triển. Xin hỏi Votruoc câu này: Thế nào là hài hòa âm dương ?. Đừng lấy vòng tròn thái cực của Cổ nhân nhá. Cổ nhân đã có bản quyền lâu đời rồi !!!. Rồi !. hệ quả: Mọi đối tượng có xu hướng biểu hiện âm tính trong môi trường dương ?. Votruoc lấy ví dụ thể hiện âm tính của Số thực trong tập hợp các sô Dương hộ cái !!! Đừng nói đến cái phép cộng trừ nghen !. Vì số đếm 1, 2, 3, 4 ...thì cứ đếm thôi, đếm cho mỏi mồm, mệt quá ngã lăn đùng ra, mà chẳng thấy có số âm nào nó nhảy vào để cứ cái mồm thoát khỏi cảnh mỏi quá, cứng đơ hàm ra, rồi tịnh khẩu luôn !. Còn nếu như bảo rằng bởi chính cái mỏi mồm là âm, để cho cái số Dương ấy nó không thái quá, cản trở cái sự phát triển của sô thực. Thưa với Votruoc rằng, cái số thực ấy, nó cứ tồn tại, nó vẫn âm dương, chẳng có cái gì Đun đít nó để nó phải đến nỗi Thái quá cả. Sở dĩ có Thái quá, là do những gì ở Tứ tượng mới có. Nhưng Thái tất sinh Thiếu, là cái lẽ vận động tự nhiên. Thế cái đã. Nguyên tắc như vậy, thì Tôi xét đến phân tích của Votruoc đối với các ví dụ của Tôi làm gì !!! Thân ái.
  10. @ TLBB. Tôi đã không lý gì đến anh thì anh nói gì mặc anh, nhưng đừng lối Tôi vào bài của anh. "người ta đã không muốn bêu xấu mình, thì mình lại tự bôi bẩn mặt mình để làm một thằng hề" thì không có gì để nói cả !. Anh Votruoc đã dừng chủ đề này, thì Tôi cũng không có gì mà phải vào đây nữa.
  11. Vinh thân mến !. Đạo đã là cái Có, Thường hằng thì sao lại còn hỏi Công năng đó là gì được ?. Nó vi phạm tính tổng quát mất rồi !. Thân ái.
  12. Votruoc thân mến !. Đi làm về vào diễn đàn, thấy Bài của Votruoc khá dài, đang phấn khởi và hy vọng sẽ có những trao đổi có giá trị. Nhưng vừa đọc mấy dòng, đã thấy không được như ý. Bởi vì, Votruoc viết: Tôi đã viết ở bài đầu tiên của chuyên mục rằng, Lịch sử dân tộc Việt, sự thất truyền học thuyết ADNH là những lý do để ra đời chuyên mục này (còn một lý do tôi là người Việt nữa), mà Vuivui bảo tôi chỉ nên coi những lý do đó là những tham khảo thì thật … hết biết! Chuyên mục khi ấy không còn lý do tồn tại thì tham khảo cái gì? Trước kia tôi hoàn toàn không có ý định tham gia gì vào lý thuyết về ADNH, tốt xấu gì kệ nó. Chỉ vì những kết luận rút ra từ các công trình nghiên cứu đó tôi mới phải bỏ công bỏ sức đấy thôi. Thật khổ! Cái này thì tôi trách anh Thiên Sứ đấy! Nếu đúng như Vuivui viết: Nội dung trích dẫncũng không lâu nữa đâu, có người hệ thống hóa và minh triết Lý học đông phương, chỉ ra những cái gọi là nguyên lý căn để, vốn đã và đang có, thấy hiện hữu do chính người xưa để lại. thì tuyệt vời quá rồi còn gì! bất chiến tự nhiên thành! đặc biệt người chỉ ra lại là Vuivui, một người Việt mà tôi có hân hạnh được trao đổi ý kiến dù là trên diễn đàn ảo và không thống nhất với nhau. Nếu thực sự như thế, lúc đó tôi sẽ hết sức vui vẻ quên béng cái chuyên mục này, coi như là một kỷ niệm nho nhỏ mà thôi! Tôi cũng mong mình không hiểu nổi học thuyết ADNH với những ý thâm sâu, huyền diệu của mấy ông Tàu xưa để xếp cái chuyên mục này lại cho nhẹ nhàng tâm trí. Nhưng khổ nỗi, mơ thì cứ mơ, ước thì cứ ước, cuộc đời nhiều khi không chiều người! Đành phải đợi đến lúc ấy vậy, chứ còn biết làm sao? Là Votruoc lại hiểu Vặn sang ý khác. Ý Tôi muốn nói rằng Votruoc hãy thực hiểu rõ bản chất vấn đề, và đứng trên đối chấn của mình - có nghĩa là nếu có dùng những kết quả của người khác thì cũng phải có sự kiểm soát của riêng mình nhằm thuyết phục việc sử dụng các kết quả ấy như một tiền đề. Bởi lẽ vốn những kết quả ấy chưa được công nhận. Thì nay Mình có dùng cho công cuộc của mình, thế tất phải thuyết mình. Chứ đừng lấy lý rằng "phải đăng lại toàn bộ các công trình khảo cứu của anh Thiên Sứ", hay là Bảo rằng Tôi phải đọc. Hi hi ...Thưa rằng Tôi đọc rồi ạ !, có lẽ Tôi còn đọc trước Votruoc lâu rôì. Bởi Tôi đã làm quen với các bài của anh Thiên Sứ từ khi anh ấy còn ở bên Tuvilyso kia. Cho nên Votruoc cứ trình bày cái lý riêng của mình trong việc sử dụng ấy đi. Không nên lấy cái lý do đó. Đó là chính ý cuả Tôi. Còn cái việc Thất truyền là lý do ra đời chuyên mục, thì Tôi đâu có bàn. Cái đáng bàn và đã, đang làm là làm rõ những gì Votruoc viết, bây giờ là nói đến cái Sai của Votruoc cơ mà. Còn cái việc Tôi làm, thì khi chưa công bố, Tôi chỉ nêu dưới dạng giả thiết để chất vấn Votruoc, mong rằng Votruoc hãy đi vào thực chất của vấn đề mà thôi. Chứ không nên dùng những chi tiết đó để nói lan man sang chuyện khác mang tính phi học thuật. Hy vọng Votruoc hiểu được ý của tôi. Thế mà lạ, Votruoc lại viết: Lạ quá, Vuivui đọc thế nào mà hiểu là tôi khước từ ? Phải hiểu ý ở bài viết là tôi thấy mấy ví dụ ấy quá đơn giản, và đang chờ xem Vuivui có thể đưa ra ví dụ nào tinh tế hơn một chút không mới đáng viết. Tôi cứ tưởng Vuivui hiểu ý và sẽ đưa ra ví dụ tầm cỡ một chút rồi trả lời một thể. Có người đố Vuivui làm phép cộng 2 + 2, Vuivui sẽ thấy thế nào? Không ngờ Vuivui lại hiểu là tôi khước từ trả lời. Hay Vuivui chỉ có bấy nhiêu thôi? Điều này thì tôi không tin. Sao Votruoc lại có thể viết được như vậy ?. Votruoc chóng quên quá. Trong bài số 30 Tôi có viết: Bây giờ, nếu Votruoc còn có hứng, chúng ta sẽ đi tiêp. Lại tiếp tục làm rõ, từ từ bằng vào việc trả lời, hay giải thích các câu hỏi (cứ từ từ ít một) như sau: - Như Votruoc nói Vạn tượng là Cái Tướng của Vũ trụ, vậy Votruoc đã biết Vũ trụ đông phương hay Tây phương nó như thế nào chưa mà đã nói đến Tướng ?. - Votruoc nói tương tác của âm dương là động lực phát triển của Vạn tượng ! Thì Đạo ở đây có vai trò gì đối với Vạn tượng ?. Phải chăng Đạo sinh Vạn Tượng như đã sinh Lương nghi, để Votruoc bỏ chung Vạn tượng vào một Rọ với Lưỡng nghi ? Nếu điều đó đúng với ý của Votruoc, thì Votruoc giải thích thế nào Đạo với Vũ trụ ?. -Tam Tài của Votruoc được thể hiện tường minh như thế nào ?. Xin cho ví dụ !. Và nói cụ thể về Cái Chung trong các ví dụ đó. Chúng ta cứ từ từ, theo cách này thì có thể minh chứng được tính đúng – sai. (Thực tiễn là tiêu chuẩn của mọi chân lý mà – Tôi đang từ từ đưa thực tiễn vào Lý thuyết của Votruoc đó). Và Votruoc đã trả lời trong bài số 31 rằng: Nói chung hiện nay ngoài sinh kế, tôi phải quan tâm đến việc trả lời các câu hỏi theo quan niệm của học thuyết ADNH như tại sao người ta chỉ thấy vận tốc ánh sáng là lớn nhất trong chuyển động của các vật thể có năng lượng? tại sao vũ trụ lại nở ra? đến đâu thì dừng? có co lại không? kết cục như thế nào? Tại sao lại có thời kỳ lạm phát ở giai đoạn đầu big bang? Tại sao thời gian chỉ trôi theo một hướng? Tại sao entropia luôn tăng? Vật chất tối là cái gì? Tại sao khối lượng lại làm cong không thời gian? Cái gọi là lực là gì? Vật chất là gì? Ngoài vật chất ra có còn tồn tại nào khác nữa không? Linh hồn, tâm linh là gì? Qui luật của chúng?... Những câu hỏi đó hấp dẫn tôi và chiếm gần hết thời gian của tôi. Cũng đạt được một số kết quả. Hy vọng sẽ có lúc được trình bày với ACE tham khảo. Tôi chẳng còn mấy tâm trí vào những vấn đề như viết một cách kín kẽ (viết không kín kẽ rất dễ bị phản bác) những thứ Vuivui đề nghị hay lý giải những khái niệm mình đã pót trong chuyên mục. Chắc Vuivui lại cho rằng tôi bí nên thoái thác. Cũng được thôi. Nếu những ai cho rằng đó không phải khái niệm Đạo của học thuyết ADNH thì cứ coi rằng đó là học thuyết của cá nhân tôi và tôi đang độc thoại. Chỉ có điều như thế thì vinh dự cho tôi quá! Tôi chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ có cái vinh dự ấy. Vậy nội dung này phải hiểu làm sao đây, khi mà cho tới nay đã tới bài 62 rồi đấy, vẫn chưa thấy có một ý nào nhằm trả lời các câu hỏi đó. Chẳng lẽ Tôi hiểu đó là sự khước từ của Votruoc là hiểu Sai chăng ?. Bây giờ Votruoc lại nói rằng "đang chờ xem Tôi đưa ra ví dụ nào tinh tế hơn rồi mới Viết" ?. Thì Votruoc ơi là Votruoc ! Votruoc có chứng minh được các Ví dụ đó là không tồn tại hay không mà đòi hỏi Tinh tế hơn ?. Cái mà Votruoc cần và phải làm để khẳng định mệnh đề mà Votruoc sử dụng với tính phủ định Dương Động Âm Tĩnh - đúng, là cần phải chứng minh không tồn tại những ví dụ đó. Chứ không phải là đòi hỏi ở sự tinh tế hơn nữa của các Ví dụ !!! Không lẽ chỉ mỗi vấn đề đơn giản vậy, mà chúng ta lại cứ chạy quanh như đèn kéo quân sao ?. Thì thôi vậy. Tôi lại chiều Votruoc một ý nưã, bằng cách cho thêm ví dụ, một thôi nhé, rồi chờ Votruoc phản biện ra làm sao, hãy kết hợp với những ví dụ Tôi đã đưa ra: 1.- Ban ngày - đương - động. Ban đêm - âm - Tĩnh, 2.- Cõi Trần thế - người sống - dương - Động. Cõi âm - thế giới người chết - âm - tĩnh. 3.- Thức, hay nói trạng thái Thức - dương - động. Ngủ, hay nói trạng thái Ngủ - âm - tĩnh. Với ví dụ một, ngay trong Bài đầu tiên trao đổi với anh Thiên sứ, dù rằng chưa viết hết. Nhưng chỉ đến đó đã đủ khẳng định Ban ngày là Động, Ban đêm là Tĩnh, mà Ngày thuộc Dương, Đêm thuộc Âm. Tức là Dương động, Âm tĩnh rôì. Còn việc trao đổi tiếp với anh thiên sứ nưã, thì đó là sự trao đổi giữa Tôi và anh Thiên Sứ sẽ là những vấn đề khác, rộng lớn hơn nưã, nhằm cùng nhau khai thông một số vấn nạn với anh Thiên Sứ. Chứ không phải còn là dừng chân ở đó nữa đâu Votruoc ạ. Nói thật với Votruoc, ví dụ Dương Động Âm Tĩnh thì nhiều lắm, bởi vì vốn Dương động và Âm tĩnh là phổ biến trong tự nhiên mà. Huống chi, chỉ cần một ví dụ thôi, đã đủ khiến cho cái mệnh đề Dương Tĩnh Âm Động mang tính phủ định của Votruoc Sai rôì. Thế rồi Votruoc lại còn viết "thòng" thêm câu: Hay Vuivui chỉ có bấy nhiêu thôi? Điều này thì tôi không tin Thì có bấy nhiêu, hay không tin, thì cứ đi thẳng vào vấn đề là biết liền à. Cần gì phải: Hơn nữa, tôi cũng đang muốn theo dõi cuộc trao đổi giữa Vuivui và anh Thiên Sứ về vấn đề này. làm gì, để rồi Votruoc cứ tự nhiên rao giảng rằng: Qua những trao đổi đó, càng khẳng định cho Vuivui thấy cái sai lầm căn bản của mấy ông Tầu người xưa ấy trong cách hiểu học thuyết ADNH. Thì quả thật Votruoc chẳng thấy trời cao đất rộng là gì !!! Nói Votruoc đừng tự ái nghen !. Khi Tôi viết bài trao đổi với anh Thiên Sứ, thì Bài viết đó là Cao lắm đó. Nếu thực sự Votruoc có thể hiểu được thì hãy vào mà phản biện, phản biện thẳng thừng nhé, không nương tay. Chứ Tôi trao đổi với anh Thiên Sứ là mưu cầu - như anh ấy viết - chân lý. Chứ không "Đối chưởng" đâu. Kể như thế cũng kém sôi động. Nếu Votruoc vào được, thì hãy cùng Tôi Đấu chưởng. Nhưng cũng lưu ý cẩn thận một chút, vì dù chỉ là "dắt tay nhau đi tới cảnh giới" giữa Tôi và anh thiên Sứ thì cũng đã "mờ trời tối đất" rồi đó. Nên !. Rất mong Votruoc tham gia. Votruoc viết tiếp: Khi tôi trả lời Vuivui về những ví dụ xác định tính động tĩnh của những đối tượng âm dương, tôi sẽ chỉ ra nguyên lý, qui tắc chung xử lý bất cứ đối tượng nào trong vấn đề này. Không biết ông Chu Hy có cái tương tự không, hay lại vòng vo khúc thuyết rồi nói rằng đó là minh triết! Hy vọng Votruoc sẽ không nói như vậy nưã, bởi Tôi sợ rằng Votruoc chưa hiểu được Chu Hy đâu. Nhưng thôi, Votruoc cứ thể hiện cái nguyên tắc xử lý âm dương đi. Dù chưa thể hiện, Tôi cũng dám khẳng định cái quy tắc đó nó đã Sai rôì. Nói thật với Votruoc. Tôi trao đổi với Votruoc không chỉ có lý thuyết ADNH thuần lý thuyết đâu. Tôi còn có bề dày cũng tầm cỡ 40 năm thực tế nữa đó. Khi nào cần đến thực nghiệm, Tôi sẽ sử dụng để lật ngược các lập luận của Votruoc. Votruoc cứ yên chí đi. Trao đổi với Tôi, thế nào cũng đi đến đích đó. Cho dù Tôi chẳng cần phải thể hiện các kiến giải của Mình. Bởi vì có thế mới chứng minh tính Huyền vĩ của Cổ nhân chứ. Chứ không thì lại bảo là Thất truyền !!. Nội dung trích dẫnNảy ra một câu hỏi tự nhiên. Votruoc phủ nhận Văn Vương, rồi đến Chu Hy, ...có hay chăng Votruoc phủ nhận toàn bộ các tư tưởng của Họ hay chỉ là một phần nào đó Sao Vuivui hiểu những câu tôi viết cực đoan thế nhỉ? Đó không phải là tư duy minh triết Đông phương. Tôi đã nói rõ ràng rằng: Sao lại cực đoan ?. Khi mà Tôi hỏi Votruoc Hoặc là phủ nhận toàn bộ, hay từng phần. Nếu Toàn bộ, thì Tôi đã nói vậy. Còn nếu từng phần thì những lý thuyết trình bày của Votruoc, qua các bài làm rõ giữa chúng ta, có thể đã kết luận Votruoc đã phủ nhận toàn bộ rôì, có chăng cái mà Votruoc nói tham khảo với tinh thần cảnh giác cao, cũng thực ra là phủ nhận rôì. Đơn giản là chẳng có một ý tưởng nào của Votruoc dính líu gì đến Tiền nhân cả. Nên khi Votruoc trích lại đoạn này: Nội dung trích dẫnKhi công cuộc xâm lăng tạm hoàn thành, trong quá trình lâu dài hàng ngàn năm sống chung với người Việt cổ, lại cần phải quản lý một xã hội quá rộng lớn sao cho hiệu quả, người Hán mới dần dần nhận ra giá trị vô song của học thuyết ADNH qua những ứng dụng và tính minh triết của những mảnh vỡ văn minh còn sót lại, và tiến hành nghiên cứu nó. Nhưng đã muộn rồi! Học thuyết đã thực sự thất truyền, đặc biệt là những nguyên lý căn đế và những phần tinh túy nhất. Dù đã hết sức cố gắng, nhưng qua hơn 2000 năm, họ cũng không thể phục hồi học thuyết kỳ vĩ này của tổ tiên người Việt, chỉ nhuần nhuyễn hơn trong các ứng dụng cụ thể còn sót lại mà thôi. Tại sao với thời gian những 2000 năm, đủ để ra đời và tiêu hủy cả một nền văn minh, tập trung những trí tuệ minh mẫn nhất mà họ vẫn không thể thành công? Đó là vì: Nhiều nguyên lý cơ bản của học thuyết này đã bị những nhà nghiên cứu của họ (người xưa) hiểu sai về bản chất. Kết quả, họ cứ như đoàn người mù bám đuôi nhau quẩn quanh vô định đã hàng ngàn năm trong cái “bát trận đồ” học thuyết ADNH mà không bao giờ tìm thấy chân lý. Không thể có cách lý giải nào hợp lý hơn thế. Nội dung trích dẫnCũng có thể, sau rất nhiều nỗ lực về trí tuệ cũng như thời gian, một số vấn đề “lộ thiên”, không căn đế lắm của học thuyết ADNH cũng được họ (người xưa) kiến giải khá tốt, nhưng những vấn đề nguyên lý căn đế, tinh túy nhất thì họ sai hoàn toàn về bản chất, vì nếu không phải thế, học thuyết ADNH đã phát triển lên tầm rất cao sau hơn 2000 năm miệt mài nghiên cứu, chứ không đến nỗi dậm chân tại chỗ hàng ngàn năm như ta thấy ngày hôm nay, và lịch sử có lẽ đã diễn ra theo một hướng hoàn toàn khác Thì có nghĩa gì đâu. Nó chỉ có ý nghĩa biện luận đối với những người chưa hiểu rõ chủ đề này mà thôi. Votruoc viết: Tôi đã nói rõ, tôi không lập thuyết, tôi chỉ cố gắng phục hồi học thuyết ADNH của Tổ tiên người Việt đã bị thất truyền Với lời nói thì Votruoc không lập thuyết, chỉ phục hồi thôi. Hi hi ...Nhưng nội dung chả nhẽ Votruoc không thấy cái tính lập thuyết à. Votruoc không thấy Mác lập thuyết CNCS, Rõ ràng Lenin chỉ ăn theo thôi, sáng tạo thêm một chút - nhưng là sáng tạo ra cái đồ ..., thế mà người ta gọi hai Ổng đều là lập thuyết, nên mới gọi là CNMác - Lê nin. Hi hi ... Votruoc viêt: Về vấn đề này, tôi đã nói ở trên. Tôi đang chờ những ví dụ (nhưng tinh tế hơn một chút) của Vuivui đây. Chỉ cần có 1 cái Vuivui chỉ đúng là tôi thua hoàn toàn. Hãy cố gắng lên! Thế nào là tinh tế hơn một chút ?. Khi mà cái sự tinh tế hay không nằm ở ý chủ quan muốn hay không muốn của Votruoc ?. Chán thật. Votruoc nói chuyện chẳng có tính khoa học tí nào cả. Chân lý đâu nằm ở chỗ có tinh tế hay không !. Mà nó nằm ở chỗ đúng hay sai !!! Votruoc trao đổi học thuật mà cứ như là Votruoc đang gặp cơn buồn ngủ thì phải ?. Votruoc viet: Mất nhiều thời gian cho cái vụ “làm rõ” này quá! Chỉ cần, từ đầu hỏi rằng, đây có phải là học thuyết ADNH của người xưa (mấy cổ nhân Tàu) không thì đã có câu trả lời ngay tức khắc là không phải, khỏi phải mất thời gian, công sức như bấy nay. Đây chỉ là một cố gắng, trong rất nhiều cố gắng sẽ ra đời sau này, nhằm phục hồi học thuyết ADNH của Tổ tiên người Việt đã bị thất truyền, bị mấy ông thày Tàu hiểu sai những nguyên lý căn đế, làm biến dạng nghiêm trọng, không thể phát triển lên được dù đã qua hàng ngàn năm miệt mài nghiên cứu. Votruoc ơi là Votruoc !. Dù ngay từ đầu Votruoc có trả lời thẳng thắn như thế, thì Tôi cũng đã nói ngay là Votruoc trình bày thuyết một mình rồi mà. Nhưng vì cần Chính danh. Mà muốn chính danh thì phải làm rõ. Mà có làm rõ, thì bạn đọc quan tâm mới biết đâu sai đâu đúng. Nhưng bây giờ, Votruoc lại tuyên giảng rằng Cổ nhân Sai, Votruoc đúng, thì Tôi mới phải chứng minh Votruoc Sai. Sao đã vội Than vãn sớm thế ?. Rồi Votruoc lại viết: Nhân đây tôi cũng xin nói rõ ý này: Có người cho rằng, dù học thuyết ADNH có do người Việt phát kiến ra thì người Hán cũng có công ghi chép bảo tồn lại. Đó là một quan điểm sai lầm, ngụy biện. Họ đã đập vỡ cái bình quí của người khác. Sau đó mới thấy tiếc và thu gom những mảnh vỡ lại một cách vừa không đầy đủ, vừa biến dạng, lộn xộn. Lại nặn ra cái bình khác sai lệch hoàn toàn, xấu xí, chắp vá, để dùng và nói rằng cái bình như thế là nguyên bản và của họ. Như vậy là có công sao? Phải nói rõ, đó là tội hủy diệt văn hóa, mạo nhận văn hóa, hơn nữa, một nền văn hóa cực kỳ quí giá, có khả năng ảnh hưởng tới toàn nhân loại. Nếu không có tội ác đó, lịch sử nhân loại có lẽ đã tiến theo chiều hướng khác hẳn, nhân bản hơn. Đó là sự thực lịch sử, dù sao cũng đã qua quá lâu, không phải kích động hận thù dân tộc. Tôi đã nói rõ, cái gọi là người Trung Hoa ngày nay, đa phần, thực chất là người gốc Việt, anh em một nhà của chúng ta trong quá khứ, tuy bị đồng hóa về chính trị, nhưng quan trọng hơn, đã đồng hóa người Hán về nhân chủng và văn hóa. Chúng ta phải yêu mến, tôn trọng họ vì trong huyết quản họ có không ít dòng máu Lạc Hồng như chúng ta. Rõ ràng đó là chỉ rõ cái gốc để yêu thương chứ không phải hận thù. Thì Votruoc ơi !. Đừng nói như vậy, không lại Sa vào cái lối trình bày đầy tính thiên kiến - định kiến, hoặc cảm tính cá nhân đó. Cứ mãi loay hoay với cái gọi là Thất truyền ?. Khổ quá. Xin nói để Votruoc rõ này: Văn hóa Lạc Việt là thực sự có. Do đó Văn minh Lạc Việt là thật sự tồn tại. Có hay chăng Dân tộc Hán xâm lăng và đã tiếp thu ở mức độ nào nền văn minh Lạc Việt. Nhưng kết quả rõ ràng là đã có sự giao thoa giữa hai nền văn minh ấy, cũng như đã giao thoa với nền văn minh Ấn độ. Ba nền văn minh song hành cùng nhau phát triển. Sự phát triển nhanh hay chậm phụ thuộc rất nhiều vào hoàn cảnh lịch sử. Đã có thời kỳ Lý học phương đông nở rộ, phát triển nhanh chóng. Nếu so sánh cùng thời với tây phương, thì về tư tưởng triết học Phương đông đã vượt xa phương tây, thậm chí cả ngàn năm. Nhưng đáng tiếc. Lịch sử cũng có lúc sai lầm, như bây giờ cả hai dân tộc TQ và VN vẫn còn đang loay hoay và cố thủ với cái sai lầm của mình, trong khi cả thế giới đã thức tỉnh. Thì cái điều Sai lầm của lịch sử đông phương ở lúc Tần bạo chúa thống nhất TQ đâu có gì đáng ngạc nhiên. Ai đó muốn làm một công trình đánh giá Công và Tội của Tần bạo chúa, sẽ thấy cái bược ngoặt của lịch sử, chỗ rẽ của lịch sử đã dfưa Hán tộc cũng như Việt tộc chịu chung số phận, để rôì, nếu như Phương tây có đêm dài trung cổ, thì Đông phương triền miên trong u tối. Nói như thế, không có nghĩa là do tại vì lý thuyết ADNH bị rơi vào u tối để cho phương đông u tối, mà phải nói ngược laị. Do phương đông u tối nên Lý học đông phương mới chìm lắng. Cũng như sau đêm dài trung cổ, không phải khoa học phương tây đã làm phương tây bừng dậy, mà đó là do lịch sử tây phương với bao nhiêu cuộc cách mạng giải phóng con người mới thúc đẩy được sự tiến bộ của khoa học. Chẳng nói đâu xa. ở TQ và VN chỉ mới vài chục năm trước đây, nào có ai dám nói đến tử vi, Khổng tử hay Kinh phật. Phải Tội chết ngay. Vì bị quy là mê tín dị đoan. Ngay bây giờ Phật còn phải nói theo ý Đảng nữa là. Thì làm sao phát triển Lý học đông phương ?. Người xưa cũng có noí: yêu thương không đúng cũng gây ra hận thù vậy !!!. Để nói lên tầm quan trọng của chân lý. Đừng nói một cách thiên kiến như vậy. Cũng đừng nói cái văn minh Lạc Việt nó kỳ vĩ, rồi gắn nó với lý thuyết ADNH để suy ra nó Thất truyền. Nó mà thất truyền thì nó không có tư cách giao thoa ba nền văn hóa Ấn - Hoa - Việt với nhau đâu. Bây giờ, ba nền văn hóa đó đã nhập làm một, như một nồi Xúp. Muốn hiểu và minh triết thì phải học nhiều lắm. Chứ không như Votruoc, mới vài năm đã khơi khơi đòi phục hôì. Hán học và Ấn học cũng kỳ vĩ lắm đó. Nói ví dụ nhe: Minh triết Ấn với Không thời gian là Con rắn cắn đuôi. Minh triết Việt - Hán với không thời gian là hình vuông tròn. Việt Hán tương giao trước khi tương giao với Ấn. Nên chưa thể tách ra được. Nhưng nói như vậy là đủ để nói lên cái sự cần phải học. Bởi ba nền văn hóa này đều bí ẩn và kỳ vĩ. Nhưng mà phải hiểu cho đúng thì mới thấy nó kỳ vĩ. Chứ nếu thấy nó đầy sai lầm thì chắc là chưa hiểu gì vậy !. Thân ái.
  13. Votruoc thân mến ! Đọc bài này của Votruoc, hi hi, ...có lẽ Tôi phải lật lại một số vấn đề mà Tôi đã đề cập tới. Bởi Votruoc "đã quên" hoặc "không để ý" chăng ?. Nhưng trước hết, phải có mấy lời cho rõ ràng vấn đề này cái đã: Votruoc viết: Những vấn nạn: Việt sử, sai lầm căn bản trong lý giải của người xưa về học thuyết ADNH, sự thất truyền những nguyên lý căn đế học thuyết ADNH mà tôi viết không phải là những nhận định cá nhân mà là những nghiên cứu khá công phu, được chứng minh qua các tác phẩm (có cái đã xuất bản, có cái chưa) và các tiểu luận của nhiều tác giả, mà có lẽ hệ thống nhất là của anh Thiên Sứ, ngay trên diễn đàn này và nhiều nơi khác. Tôi chỉ viết lại các kết luận được họ rút ra, còn luận cứ của họ thì rất phong phú và dài hơi, không lẽ Vuivui bắt tôi phải copy tất cả đưa lên diễn đàn. Vuivui phải đọc các công trình ấy thì mới hiểu được rằng tôi phát biểu có cơ sở, hoàn toàn không vì cảm tính. Tôi cũng chẳng vui vẻ gì khi nhận ra lịch sử bi thương của dân tộc. Vuivui viết thế chẳng qua lâu nay, có lẽ, không cập nhật thông tin đó thôi. Tôi cũng xin nói rõ, đó không phải là các nghiên cứu của tôi, nên Vuivui cho rằng tôi phát biểu theo chủ quan cá nhân lại càng không đúng. Còn nói về người khổng lồ ư? Những tác giả các công trình đó chính là người khổng lồ mà tôi hân hạnh được đứng trên vai. Chứ không phải mấy ông Chu Hy hay Văn Vương … như Vuivui nghĩ đâu. Xin nói thẳng thế này nhé: Bảo rằng có sự thất truyền những nguyên lý Căn để !. Thì đó là những kết luận chưa được công nhận, mà chỉ là những kết luận của một số công trình nghiên cứu. Votruoc có thể dẫn giải như một bằng chứng tham khảo, chứ nếu đặt nó như một nền tảng, để mà đứng trên nó, thậm chí còn phủ định cả Chu Hy, Văn Vương ... thì mai kia - mà Tôi nghĩ, cũng không lâu nữa đâu, có người hệ thống hóa và minh triết Lý học đông phương, chỉ ra những cái gọi là nguyên lý căn để, vốn đã và đang có, thấy hiện hữu do chính người xưa để lại. Thì Votruoc lại bảo là: Đến lúc đó hẵng hay à ?. Một khí mà, Tôi đây, đang chỉ ra tính hệ thống và tính cơ bản của các kiến thức nền tảng của người xưa với Votruoc, thì Votruoc chối bỏ. Điều đó thể hiện điều gì !. Thực chất là Votruoc không hiểu ý của người xưa, không hiểu lý thuyết ADNH. Tôi chưa đi đến việc làm rõ về ADNH với Votruoc, mới chỉ đến Đạo thôi, đã thấy lý luận của Votruoc Sai căn bản, mâu thuẫn nội tại hiển hiện. Nhưng Votruoc vẫn chưa chịu công nhận, cũng chẳng có phản biện bảo vệ. Đồng thời, khi đề cập đến làm rõ về Âm Dương, với mây câu hỏi mà Votruoc đã khước từ. Thì làm sao chúng ta làm rõ được ADNH trong cái hiểu của Votruoc, để đến bây giờ Votruoc cứ thản nhiên tuyên giảng về những vấn đề ADNH mà Votruoc đã trình bày !!. Hơn nữa, Sử việt là sử Việt, muốn dùng nó để chứng minh sự Thất truyền của các nguyên lý căn để ADNH thì xa lắm, xa ghê lắm Votruoc ạ. Đồng thời cũng phải thấy rằng việc kết luận có sự thất truyền cũng chỉ là „tạo công ăn việc làm” cho Votruoc thôi, chứ không chứng minh được sự đúng đắn trong các lý luận mà Votruoc đã và đang trình bày. Votruoc viết: Tôi cũng biết, cho đến thời điểm này, sự công nhận rộng rãi những nghiên cứu đó trong xã hội còn chưa nhiều. Nhưng không phải vì thế thì có thể phủ nhận những luận điểm đó. Chắc Vuivui biết câu: “ Anh hùng đoán giữa trần ai mới già” chứ. Chẳng chóng thì chầy, thời điểm đó cũng phải đến, vì đó là chân lý. Sao Votruoc lập luận ít sức thuyết phục thế. Hơn nữa, chẳng lẽ Votruoc không tự đứng được trên đôi chân của mình sao ?. Đồng thời, trong khoa học, không bao giờ có câu „Chẳng chóng thì chầy, thời điểm đó cũng phải đến, vì đó là chân lý” Cái đó thuộc về văn chương, hay khẩu hiệu tuyên truyền !!!. Nó chẳng có ý nghĩa gì trong việc bảo vệ tính đúng sai của các lập luận của Votruoc cả !. Votruoc viết: Tôi cũng thừa nhận, có thời kỳ học thuyết ADNH là bí truyền mà không phải thất truyền. Đó là thời gian đầu lãnh thổ của người Việt mới bị người Hán chiếm đóng. Các trí thức Việt bất hợp tác với kẻ xâm lược nên trở về ở ẩn và truyền lại kiến giải ADNH cho những người thân cận có thể tin tưởng được, không muốn những tri kiến đó lọt vào tay người Hán. Hình thức bí truyền ra đời. Nhưng sau một thời gian quá lâu, những biến động lịch sử và xã hội đã biến cái bí truyền ấy thực sự thành thất truyền hơn 2000 năm nay rồi. Nếu là hơn 2000 năm trước, tôi có lẽ đã đồng ý với Vuivui về sự bí truyền đó. Đến nay, đã là thế kỷ 21, học thuyết ADNH thực sự đã bị thất truyền. Những mù mờ, mâu thuẫn trong cách hiểu những khái niệm, đồ hình cơ bản nhất của học thuyết ADNH, mà các nghiên cứu của các tác giả tôi kể trên chỉ ra, đã chứng minh rõ ràng điều đó. Tôi đã nói rồi, Tôi không thừa nhận sự thất truyền, chỉ có bí truyền thôi. Tôi không muốn đề cập đến. Chỉ bởi vì Votruoc đã đề cập đến nó nhiều lần, nên Tôi mới phải công khai tuyên bố không thừa nhận luận điểm đó. Điều đó có nghĩa là trong tranh luận của chúng ta, Votruoc có lẽ không nên sử dụng mệnh đề đó. 2000 năm trở lại đây và trở về trước đó, lý thuyết ADNH vẫn đã và đang phát triển chậm chạp trong cái khung lịch sử đã và đang vận động ở Phương Đông. Một sự nhẫn nại và chịu thiệt thòi kỳ lạ. (hãy hiểu câu này của tôi - nó không lý gì đến sự thất truyền cả). Votruoc viết: Tôi nhắc lại, chúng ta đang thảo luận về nghiên cứu của tôi thì đương nhiên không thể lấy những luận điểm mà tôi không công nhận, cho là sai lầm căn bản để làm cơ sở xem xét và phán quyết. Trong trường hợp cụ thể này, chỉ có cách chỉ ra mâu thuẫn nội tại trong logic của tôi hoặc mâu thuẫn của các kết luận trong chuyên mục với thực tế khách quan, mới có thể là luận cứ phản biện mà thôi. Điều đó thì Vuivui không thể làm được. Chứ nếu lấy cái logic của người xưa hay của Vuivui để nhận định như vừa qua thì chỉ tổ mất thời gian của nhau mà chẳng thống nhất được cái gì. Vuivui Tôi không bao giờ tạo ra cái gọi là logic của vuivui cả. Chỉ có cái logic chung của nhân loại đã được sử dụng vào việc nhận thức các kiến thức của Tiền nhân, và đã nhận thức được tính nhất quán, hệ thống để hiểu được cái gọi là Lý học đông phương ở tầm mức Tối thiểu, nhưng đủ khả năng để chứng minh tính chân lý của nó, và loại trừ được những dạng lý luận như của Votruoc. Đừng phật lòng nhé. Thật đấy !. Chẳng hạn như từ đầu Tôi đã đề cập đến Tính một mình trong các luận thuyết của Votruoc. Thì nay, Votruoc đã mặc nhiên thừa nhận, sau một hồi làm rõ, bằng việc Votruoc phủ nhận Tiền nhân. Nảy ra một câu hỏi tự nhiên. Votruoc phủ nhận Văn Vương, rồi đến Chu Hy, ...có hay chăng Votruoc phủ nhận toàn bộ các tư tưởng của Họ hay chỉ là một phần nào đó. Nếu là Toàn bộ, thi Tôi hứa sẽ không sử dụng Họ nữa, mà phản biện thẳng vào lý thuyết của Votruoc. Còn Votruoc chấp nhận Họ phần nào, xin nói rõ để chúng ta còn có thể thống nhất, đặng sử dụng trong tranh luận khỏi rườm rà, mất thời gian. Mặc dù, cái sự phủ nhận - nếu là toàn bộ, thì nó buồn cười lắm. và chặt chẽ. Đó là chưa tới phần có khả năng thực nghiệm kiểm chứng lý luận của người xưa đó. Nó Kỳ vĩ lắm, Votruoc ạ. Nhưng thôi, chuyện chưa tới, nói làm gì. (tiện thì nói cho vui, xem như là một thông tin cá nhân). Votruoc viết: Mấy cái ví dụ xét âm, dương, động, tĩnh đơn giản đó mà Vuivui quá tự tin cho rằng có thể chỉ ra mâu thuẫn của tôi thì thật … đáng ngạc nhiên! Ngược lại, nó càng chứng minh tính đúng đắn của chuyên mục. Sao Vuivui có thể chủ quan đến thế nhỉ? Thật bất ngờ khi chính cái ví dụ đó lại chỉ ra tính thiếu hệ thống, tùy tiện suy diễn của cách hiểu ADNH của người xưa hàng ngàn năm nay do bị thất truyền. Bằng chứng là các thành viên đang tranh luận về ví dụ đó trên hành lang này có thống nhất được với nhau đâu, dù vấn đề hết sức đơn giản, phổ biến mà qua bao nhiêu trao đổi mà vẫn ngày càng xa nhau hơn. Đơn giản như thế thì cần gì phải bí truyền và cũng chẳng thể bí truyền được. Thất truyền là từ dùng chính xác nhất Có phải Votruoc không thấy tính hệ thống, rồi cho rằng nó không có hệ thống ?. Nếu thế thì hãy: "Tiên trách Kỷ, Hậu trách Nhân". Một người Lập thuyết như Votruoc mà không thấy tôi nói rõ ràng sao ?. Tôi đã nói: Nếu Votruoc lấy Dương Tĩnh Âm Động làm mệnh đề nhất quán và phủ định Dương Động Âm Tĩnh thì chỉ cần chỉ ra, dù chỉ là một ví dụ tồn tại Dương Động Âm Tĩnh, thì cái mệnh đề đó của Votruoc sẽ sụp đổ. Sao lại Lái sang vấn đề hệ thống với không hệ thống ?. Chỉ cần nó tồn tại thôi cơ mà, chứ đã cần nó phải vận động hay cần phải suy diễn thế nào đâu ?. Còn nếu Votruoc thấy chưa đủ, Tôi sẽ kê ra hàng loạt về sự tồn tại Dương Động Âm Tĩnh cho Votruoc xem. Còn Votruoc nói tới sự thống nhất của các thành viên ư ?. Nó thể hiện một điều gì, Votruoc có biết không ?. Một thực trạng đáng buồn đó. Tôi không muốn, thậm chí không buồn trả lời nhiều người. Đơn giản không muốn làm họ Buồn, cũng không muốn làm mất lòng nhiều người. Thây kệ, ai đó hiểu Sai thì cứ để họ hiểu Sai. Nhưng Tôi lại muốn làm rõ với Votruoc, bởi vì ở Họ, không có tính hệ thống. Cái học của họ, nếu có Sai, không ảnh hưởng nhiều tới người khác. Hơn nữa, để khắc phục hậu quả của họ, một người bình thường, chỉ cần qua vài tiếng đồng hồ được minh giảng về Lý học đông phương, là có thể khắc phục được. Còn với Hệ lý luận của Votruoc, nhiều người sẽ bị "ngợp" mà đi đến tẩu hỏa nhập ma. Đó là lý do Tôi muốn làm rõ. và trước hết Tôi đã muốn dùng thuần túy Cổ nhân để làm rõ. nay thì Tôi đã làm được, và Chính Votruoc đã phải khuất phục điều đó. Nhiệm vụ bây giờ, không còn làm rõ nữa, mà chứng minh Votruoc Sai. Votruoc viết: Vì thế, tôi mới phải nghiên cứu viết chuyên mục này để khắc phục những vấn nạn trên. Trong chuyên mục của tôi, những vấn đề đó thực rõ ràng và nhất quán. Muốn biết bất kỳ đối tượng nào là dương hay âm, tịnh hay động thì phải tường minh âm, dương, tịnh, động là gì. Tất cả đã được xác định rõ ràng trong chuyên mục, chỉ cần áp dụng là thấy ngay cái gì là âm, cái gì là dương, cái gì tịnh, cái gì động và tại sao như thế, chẳng cần tranh luận dài dòng. Tất nhiên, để được như vậy phải công nhận những luận điểm của chuyên mục. Chứ cứ lấy cái định nghĩa âm dương mà Vuivui đưa ra ở bài trên, mà theo Vuivui, có lẽ đó là cách hiểu của người xưa, thì các thành viên lại cứ tiếp tục tranh cãi vài ba ngàn năm nữa mà chưa chắc biết được kết quả ra. Như Tôi đã viết: Nhiệm vụ làm rõ đã xong !!!. Bây giờ là chứng minh Votruoc sai. Tôi sẽ làm đúng như Votruoc yêu cầu. Đi từ ngay trong nội tại lý luận của Votruoc. Thế nhé. Tôi sẽ bắt đầu trong bài tới. Thân ái.
  14. Xin chào Na Kim Phong. NKP đang diễn giải. Cứ diễn giải tiếp cho trọn ý đi. Tôi sẽ trả lời !. Thân ái.
  15. Định vào viết tiếp trao đổi với anh Thiên Sứ. Nhưng đọc thấy mấy Bài của Thienlongbatbo, thấy mất hứng. Chẳng lẽ thôi, rời khỏi chủ đề này ?. Đành có mấy lời nhắn với TLBB: @TLBB. Trước là Tôi đã giữ Ý cho TLBB biết mà thôi đi. Sau là có lời khuyên một cách trực tiếp và nhã nhặn. Tiếp nữa là có lời khuyên trực tiếp như vậy, mà TLBB không hiểu Ý sao ?. Sao cứ "lao" vào như con thiêu thân vậy ?. Chẳng lẽ bây giờ Tôi phải viết trả lời bằng cách phân tích những kiến thức ấu trĩ đến mức buồn cười của TLBB nữa hay sao ?. Làm như thế, e mất hòa khí, đồng thời sẽ khiến TLBB cảm thấy mất mặt. Tôi chẳng đành lòng. Hy vọng TLBB hiểu ý Tôi. Bởi nếu sau khí đã phân tích, thì thực lòng cũng chẳng còn muốn trao đổi kiến thức ở đây nữa. Chán quá đi. Hy vọng những lời nói bất đắc dĩ này không khiến TLBB phật lòng. Thân ái.
  16. Thienlongbatbo à. Nghe lời Tôi khuyên đi. Đừng viết nữa. Nếu không biết thì có thể hỏi. Chứ đã không biết, không hiểu mà cứ viết như thế thì chỉ có hại thôi. Mà quả thật, dù ai có muốn trả lời cho Thienlongbatbo đi nữa, thì cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để TLBB có thể hiểu được. Vì nó giống như tình trạng: Một anh chàng nói về các phép tính vi - tích phân, nhưng lại không làm được ngay cả phép tính cộng - trừ. Hoặc dễ hình dung, nó giống như mọt anh Nông dân đang diễn thuyết về Kinh tế Thị trường nhưng có đuối là Định hướng Xã hội chủ nghĩa vậy !!. Tôi đang trao đổi với anh Thiên Sứ và Votruoc. TLBB hiểu ý Tôi chứ !. Lưu ý mọi người một chút: Bài vừa rồi Tôi viết là trao đổi với anh Thiên Sứ. Với mỗi đối tượng, Tôi đưa ra những lập luận và kiến thức khác nhau cho phù hợp. Anh Thiên Sứ là người có học vấn thâm sâu. Vì vậy, Bài viết đối với anh Thiên Sứ thì bình thường, nhưng với người khác có thể sẽ khó hiểu. Nếu có thắc mắc, mà không được trả lời, xin cũng đừng phiền lòng. Thân ái.
  17. Anh Thiên Sứ thân mến !. Xin phép Anh, Tôi sẽ đứng trong vai trò phản biện và diễn dịch. Ở vai trò này, hy vọng chúng ta có teher làm sáng tỏ được vấn đề chính yếu và các vấn đề liên quan. Bởi không chỉ Phản biện - chỉ với vai trò này, xem ra có vẻ như là "đối chưởng" vậy - mà còn Diễn dịch thì sẽ là Trao đổi và cùng nhau giải quyết một số vấn đề được xem như là Bế tắc. Thưa anh Thiên Sứ. Anh viết: Khái niêm Âm Dương là một khái niệm thể hiện tính đối đãi, phân biệt, dùng để chỉ các trạng thái có phân biệt đối đãi từ khởi nguyên vũ trụ cho đến ngày nay. Khái niêm âm dương còn ứng dụng trong muốn vật từ hạt vật chất nhỏ nhất cho đến bao trùm cả những thiên hà khổng lồ. Tôi thống nhất với Anh, và chắc không chỉ có anh và tôi đồng nhất với cách nhìn nhận này, mà có thể đó cũng là cách nhìn nhận, hay nói rõ ra là quan điểm của chung các nhà Lý học đông phương, có bề dày. Nhưng trong cách ngôn, nếu Tôi phát biểu, thì có thể nói như sau: Âm - Dương là phạm trù mang tính Nhị nguyên, có nội dung đối lập và thống nhất. Chỉ vậy thôi, anh ạ. Với cách phát biểu như vậy. Đó là nội dung mang tính triết học. Nó cho phép chúng ta suy nghĩ không chỉ về tính khởi nguyên của Vũ trụ, không chỉ trong phạm vi Vật chất (theo quan niệm vật chất phân biệt với tinh thần, hay nói cách khác, vật chất phi triết học) mà còn có thể suy nghĩ về nó trong thế giới Tâm linh. Như thế, Nó sẽ mang tính phổ quát nhất. Và cũng bởi là Nhị nguyên, nên Đó là "hai vai" hay hai bên đồng đẳng. Có như vậy, chúng ta mới có thể tiến xa hơn nữa trong quan niệm âm dương xác định. Xin lưu ý là âm dương xác định, hay âm dương phân biệt nó khác với âm dương nhị nguyên, mà người xưa hay gọi là Lưỡng nghi. Tính đối lập và thống nhất sẽ tự nhiên cho chúng ta thiết lập được Tứ tượng. Cho dù phát biểu thế nào đi nữa, thì hai cách, như anh đã trình bày và như tôi đã viết trên, đều là tương đương. Chỉ có khác nhau ở chỗ là sự chỉ dẫn tư duy mà thôi. Anh viết: Bởi vậy, khi quán xét một sự việc, sự kiện trong khái niệm AD thì - cũng như phương pháp khoa học - chúng ta phải cô lập hiện tượng đó - chúng ta đang bàn về "ngày - đêm trên trái đất". Tức là khi xét một đối tượng, anh sẽ Cô lập đối tượng đó. Thì đương nhiên nếu nói về phương pháp, Tôi không có ý kiến. Bởi mỗi phương pháp, đều có chỗ diệu dụng. Và đây cũng là phương pháp phổ biến. Và anh viết tiếp chúng ta bàn về ngày và đêm. Nếu Tôi hiểu không nhầm ý anh, có nghĩa là anh đã tách Ngày và Đêm thành một vấn đề riêng biệt, cô lập đối với các cặp âm dương khác ?. Đến đây thì Tôi có ý kiến: Trước hế, chúng ta "nhìn" ngày và đêm dưới dạng cụ thể nào cái đã ?. Chẳng hạn như nhìn nó như là một Khái niệm, hay là một đối tượng Vật chất vận động (vật chất theo nghĩa tổng quát nhất, vật chất của triết học) ?. Khi nhìn Ngày và Đêm như một đối tượng vật chất, lẽ đương nhiên đó là một đối tượng có vận động, có chuyển hóa. Và như thế, Âm - Dương sẽ trở thành tính chất đối lập và thống nhất, như vốn có của Vật chất. Tôi tin là anh nhìn ngày và đêm ở nghĩa này !. Theo nghĩa này, đương nhiên phải có một Vũ trụ của nó, hay cho nó, để nó có thể vận động được ở trong đó. Có nghĩa là phải có Không - Thời gian cho cái Cặp này, để theo dõi được sự vận hành của nó. Chính sự chuyển biến từ ngày tới đêm, và ngược lại đã nêu bật tính thời gian cho nó. Và Không gian cũng tự nhiên được thể hiện bởi vì chúng ta đang ơ trong Không gian và Quan sát được sự vận hành của nó. Tức là, lẽ tự nhiên, nói tới ngày và đêm, thì cũng phải hiểu rằng sự vận động của nó có tính Không - Thời gian. Và như vậy, thì Phát biểu: Dương tịnh - Âm Động như anh viết là quan niệm cho rằng chứ không phải là một mệnh đề tất yếu. Và như thế, đương nhiên phải chứng minh, hoặc bằng Lý luận, hoặc phải có căn cứ trên cơ sở quan sát thực tiến. Nếu bằng Lý luận, thì phải có những Nguyên lý, hay Cơ sở tổng quát hơn nữa. Nhưng như đã thấy, đó là một Phạm trù Nhị nguyên. Đó là Gốc rồi, còn có gì cao hơn nó nữa !. Bởi là Nhị nguyên, thì Dương tinh Âm động hay Dương động Âm tĩnh đều như nhau !!!. Và Ngày Đêm một cặp đối lập - thống nhất này là một đối tượng trực tiếp - không qua trung gian - của Nhị nguyên âm dương, hay nói theo lý học đông phương, thì nó đã là Lưỡng nghi. Vì thế, có thể nói rằng, Lý luận để chứng minh, sẽ là Vô nghĩa. Và không làm được. Do tính có Không - Thời gian, nên có Quan sát, tính Quan sát được là tất yếu. Từ đó, đi đến khẳng định Cặp Ngày Dương - Đêm Âm phải được quan sát. Lấy từ Quan sát để đi đến Ngày Động hay Đêm Động ?. Rồi từ đó mới biết được là Đối với Ngày và Đêm, Dương Tĩnh hay Động. Nói thì Dài, nhưng thực ra, Cổ nhân xưa đều làm như vậy để có những kiến giải trong lý học phương đông. tức là phải phân biệt được, đối tượng nào có thể Lý, Đối tượng nào có thể Quan, đối tượng nào phải Cảm. Đối với Ngày và Đêm, đương nhiên là phải Quan và Cảm. Quan trước rôi mới có Cảm. Việc cho ngày là Dương, đêm Âm là lẽ đương nhiên. Và bằng vào Quan sát lâu dài, rồi Cảm, sau đó là đúc kết, đúng như Anh đã viết: Sinh hoạt của muôn loài trên thế giới này, ban ngày thì sôi nổi, ban đêm thì tĩnh lặng. Thì đó chính là kết luận Dương - Động, Âm - Tĩnh vậy !. (Tôi bận, xin tiếp tục sau) cám ơn sự quan tâm của Anh. Thân ái.
  18. Hy vọng đây không phải là Việt Lý học. Bởi Đông Y mà dựa trên các kiến thức này, chắc Tuệ Tĩnh và Hải Thượng lãn Ông không dám đầu thai, hay hóa kiếp để trở lại nhân gian !.
  19. Cái này mới Kỳ cục, khi Thiên long viết: Dương là Trong đối với Âm là Ngoài. Thiên long bị sao thế. Thích ngồi lên đầu Cổ nhân à ?.
  20. Thiên long viết: Thiên Long tư duy về Âm dương Động tĩnh thì nó như thế này: Tức là Thienlong tư duy, chứ không phải là Thấy !. Như viết: Lấy Ngày và Đêm làm ví dụ, với Âm là Động, Dương là Tĩnh, tức là Ngày Sáng là Tĩnh, Đêm Tối là Động. Hướng tâm mặt trời là Dương, là Sáng, là Trong, là Tĩnh; Với âm là đông - tự cho là như thế, mà chẳng chứng minh. Và đương nhiên lại phải cho rằng Dương là Tĩnh. Để rồi nói Ngày sáng - đương nhiên vì Thấy, nhưng lại bảo là Tĩnh, thì tại sao sáng là Tĩnh, khi mà vạn vật sinh hoạt sôi nổi lại là Tư duy chăng ?. Hướng vào mặt trời là Sáng - đương nhiên, bởi vì Thấy mà. Nhưng còn đứng ở đâu mà bảo là hướng tâm mặt trời là Dương ?. Thì không xét. như nói: Rơi xuống là âm - nhwu Giáng vậy, còn bay lên là Dương, như Thăng vậy !. Thì lại chẳng ngó tới, chắc là tại tư duy ?. Rồi thì lại nói là Trong. Đã trong thì không đục. Người ta nói, dương khí nhẹ trong, thăng lên. Nay Thiên long Giáng xuống mặt trời, lại bảo là Trong. Thế rồi lại Phán - bởi Tư duy - là Tĩnh ?. Cứ phán thối, chẳng lấy Lý, cũng chẳng có Cứ, chẳng cần Chứng. Nếu có nhu cầu viết, thì cứ tự nhiên. Nhưng ở chỗ khác thì hay hơn. Rồi lại viết: Ly tâm mặt trời là Âm, là Tối, là Ngoài, là Động. Dương Tĩnh là từ sáng đến chiều; Âm Động là từ chiều đến sáng. Tới sáng là thuần Động, tới chiều là thuần Tĩnh. Thì đó là Phán, chứ đâu có Lý. Sau đó biện lý: Cho nên, nói rằng Ngày Động, Theo kiểu: "sự hoạt động trong ban ngày là do Âm khí hoạt động theo chiều hướng tiêu dần trong Dương Cực ứng với sự Động giảm dần, sự Tĩnh tăng dần Trong khi lại biết rằng tại Tý thì nhất dương sinh, đến Ngọ thì cực thịnh. tại Mùi thì nhất âm sinh đến Tý thì cực thịnh là thấy cái sự tiêu trưởng âm dương đối xứng qua Tý - Ngọ. Chẳng thể dùng nó làm cơ sở để suy luận Ngày động theo cái kiểu ấy. Sao lại có cái lý luận kiểu buồn cười vậy. Thôi nhé. Đừng viết nữa, kẻo cái hành lang này lại trở thành nơi trình bày cái Vô Lý. Thân ái.
  21. Thienlong viết: Còn Dương Động, Âm Tĩnh; Ngày Động, Đêm Tĩnh thì có triển vọng sai. Thì anh Thiên Sứ viết: Sinh hoạt của muôn loài trên thế giới này, ban ngày thì sôi nổi, ban đêm thì tĩnh lặng. Đã trả lời cho Thiên long rồi. Thưa anh Thiên Sứ. Anh viết: chính vì nguyên lý: Trong không gian Dương Phải chăng ý anh muốn nói đến Không gian ?. Vì Không gian thấy Tĩnh ?. Và vì thế nên Không gian Dương thấy Tĩnh ?. Còn cả câu: Trong không gian Dương Tịnh thì mọi sinh vật Âm Động và ngược lại. Thì Tôi không hiểu rõ ý của anh !. Phải chăng ý anh muốn nói : Không gian là dương - thấy Tĩnh, Mọi sinh vật sống trong Không gian là âm, thấy Động. Nên mới nói là Âm động còn Dương Tĩnh ?. Nếu Ý anh cho như vậy, thì có nghĩa là anh cho rằng Dương tĩnh và Âm động, mệnh đề này nhất quán phủ định Dương động Âm tĩnh ?. Và đúng như vậy, thì Tôi phải xin lỗi Votruoc về cái việc Tôi đã cho rằng Votruoc hiểu Sai ý của Anh. Đồng thời, Chúng ta, tức là cả Anh, Votruoc và Tôi cũng nên trao đổi ký về vấn đề này. Thân ái.
  22. Votruoc thân mến. Xong việc sớm trở về. Xin được trao đổi tiếp với Vuivui. Vâng, chúng ta trao đôỉ tiếp. Trao đổi giữa chúng ta thời gian qua, tôi thấy, giống như một linh mục trao đổi với một nhà sư về niềm tin tôn giáo vậy !!! Có lẽ không đến nỗi như vậy, bởỉ điều đó chỉ đúng khi mỗi bên chỉ nhìn về một phía. Còn Tôi thì không. Votruoc có thể thấy, Tôi đã và đang cố gắng đề cập đến những vấn đề có tính chất chung để thảo luận. Bằng chứng là đã có thể đi đến xác nhận, cái Đạo cuả Votruoc nó khác với cái Đạo cuả Lão tử. Và theo nội dung Đạo cuả Votruoc, Tôi đã chỉ ra mâu thuẫn nội tại. Bởi vì chúng ta chưa thống nhất một số nền tảng nên khó trao đổi, hiểu không đúng ý đồ của nhau. Bây giờ, tôi xin nhắc lại một số vấn đề tôi coi là đúng, xuất phát từ đó, mà không nêu lại lý do, tôi trình bày chuyên mục của mình để Vuivui khỏi thấy vô lý, lập dị trong các luận điểm của tôi: Chúng ta mới chỉ đề cập đến Đạo, mà đã thấy cái gọi là chưa thống nhất một số nền tảng, nêú đi tiêp nữa, e rằng sẽ còn nhiều cái chưa thống nhất – trong khuôn khổ LÀM RÕ VẤN ĐỀ, CHỨ KHÔNG PHẢN BIỆN ĐÚNG SAI như tinh thần xuyên suốt cuả Tôi. Theo tôi, học thuyết ADNH là học thuyết thống nhất mà tổ tiên người Việt xưa đã kế thừa được từ một nền văn minh rất cao, mà họ là một thành viên, đã bị hủy diệt trong một tai họa có tính toàn cầu, được đó đây trong lịch sử nhắc tới như một trận Đại Hồng thủy thời xa xưa. Học thuyết kỳ vĩ này đã giúp người Việt xây dựng nên một nền văn minh nhân bản, huyền vĩ một thời ở hầu khắp lục địa Trung hoa ngày nay, đặc biệt phía nam sông Dương tử trong nhà nước Văn Lang của các Vua Hùng. Một bộ tộc nhỏ gốc du mục sống ở bắc sông Hoàng Hà là người Hán, dựa vào ưu thế có trình độ tác chiến cao hơn do hoàn cảnh sống mang lại, thèm muốn cuộc sống văn minh, sung túc của người Việt cổ, đã từng bước xâm chiếm nền văn minh đó và hoàn thành cơ bản công cuộc xâm lăng này vào thời Tần, Hán cách nay hơn 2000 năm (cũng gần giống như người Mông cổ hay Mãn Thanh đã từng xâm chiếm Trung Hoa ngày xưa vậy). Thất bại trong cuộc kháng chiến chống xâm lăng, một bộ phận người Việt, trung thành nhất với Hùng Vương, di chuyển theo hoàng tộc rút lui về cố thủ ở vùng đất còn lại của nước Văn Lang, ngày nay thuộc nước Việt Nam ta, mang theo phần lý thuyết tinh túy nhất (không phải đại chúng nhất) của học thuyết ADNH (bởi vì học thuyết này rất thâm sâu, chỉ những thành phần ưu tú nhất trong xã hội thuộc giới trí thức và hoàng tộc mới nắm được những nguyên lý căn đế). Đa phần dân chúng còn lại sống chung với quân xâm lược, dần dần, tuy bị đồng hóa về mặt chính trị nhưng từng bước đồng hóa chúng về mặt nhân chủng và văn hóa. Họ trở thành dân tộc Trung Hoa ngày nay. Trong quá trình này, phần vì lúc ban đầu, quân xâm lược không quan tâm nhiều tới văn hóa, phần vì những trí thức Việt cũ không hợp tác (ở ẩn), người dân thường tuy có nếp sống nhuần nhuyễn theo tinh thần học thuyết ADNH nhưng không am hiểu tinh tường lý thuyết vì nó rất cao thâm và tinh tế, dần dần học thuyết kỳ vĩ này bị thất truyền và chỉ còn sót lại một số ứng dụng đơn giản phổ biến trong dân gian, và lâu lâu, phát lộ một vài ứng dụng cao cấp hơn, được những trí thức Việt cũ cất giữ mà thôi. Khi công cuộc xâm lăng tạm hoàn thành, trong quá trình lâu dài hàng ngàn năm sống chung với người Việt cổ, lại cần phải quản lý một xã hội quá rộng lớn sao cho hiệu quả, người Hán mới dần dần nhận ra giá trị vô song của học thuyết ADNH qua những ứng dụng và tính minh triết của những mảnh vỡ văn minh còn sót lại, và tiến hành nghiên cứu nó. Nhưng đã muộn rồi! Học thuyết đã thực sự thất truyền, đặc biệt là những nguyên lý căn đế và những phần tinh túy nhất. Dù đã hết sức cố gắng, nhưng qua hơn 2000 năm, họ cũng không thể phục hồi học thuyết kỳ vĩ này của tổ tiên người Việt, chỉ nhuần nhuyễn hơn trong các ứng dụng cụ thể còn sót lại mà thôi. Tại sao với thời gian những 2000 năm, đủ để ra đời và tiêu hủy cả một nền văn minh, tập trung những trí tuệ minh mẫn nhất mà họ vẫn không thể thành công? Đó là vì: Nhiều nguyên lý cơ bản của học thuyết này đã bị những nhà nghiên cứu của họ (người xưa) hiểu sai về bản chất. Kết quả, họ cứ như đoàn người mù bám đuôi nhau quẩn quanh vô định đã hàng ngàn năm trong cái “bát trận đồ” học thuyết ADNH mà không bao giờ tìm thấy chân lý. Không thể có cách lý giải nào hợp lý hơn thế. Đây là một Câu chuyện, cao hơn là một giả thuyết chưa được chứng minh. Một kết luận mang tính Cá nhân. Nên nếu lấy đó để làm tiền đề cho những giả thiết khoa học thì không thể được. Về phần Tôi, Tôi cũng có thể nóí rằng: Chẳng có lý thuyết ADNH kỳ vĩ nào ở cái thuở xa xưa cả, bởỉ hiện tại, vốn nó đã Kỳ vĩ như chúng ta hiện thấy – cho những ai có thể hiểu đến được cái Đạo cuả nó – Nó chẳng có bị thất truyền trên một phạm vi tổng thể, chỉ có thể được gọi là Bí truyền, do những nguyên nhân thuộc về lịch sử. Theo nguyên tắc, Bí thì phải khai thông !. Có vậy thôi. Có thất truyền thì mớí có phục hồi, nên đối với Tôi, chỉ có Khai thông, chứ không có Phục hôì. Nên nếu nóí nguyên lý cơ bản bị mất, rôì là bị hiểu Sai về bản chất. Thì Nay xin phép, Tôi sẽ chứng minh cho cái Phục hôì cuả Votruoc là Sai nhé !. (hoàn toàn trên tinh thần khoa học và phương pháp luận khoa học). Những vấn đề trên, tôi tổng hợp và rút ra từ những nghiên cứu của nhiều người, nhiều lĩnh vực, có cả anh chị em trên chính diễn đàn này và đặc biệt là các nghiên cứu về ADNH và lịch sử, văn hóa Việt khá thuyết phục, mạch lạc và hệ thống của anh Thiên Sứ . Những luận điểm đó là cơ sở, động lực để tôi chẳng quản sức lực có hạn, bắt tay vào nghiên cứu học thuyết ADNH, hy vọng phục hồi lại học thuyết kỳ vĩ của Tổ tiên. Những quan điểm trình bày ở trên, tôi đã rải rác đề cập ở những bài viết trước, khi phát biểu tôi không nhắc lại xuất sứ cũng như chứng minh. Đó là lý do khiến Vuivui không thống nhất, ngạc nhiên khi tôi khẳng định: Nội dung trích dẫn Tôi chưa bao giờ nói tôi đã hiểu thấu học thuyết ADNH và theo tôi khoảng 2000 năm nay không có ai hiểu thấu được học thuyết ADNH. Nó đã thất tuyền, chỉ còn sót lại một số mảnh vụn đã bị biến dạng theo năm tháng, bị trộn lẫn với nhiều đồ giả. Như chúng ta đã thấy, những vấn đề gọi là thất truyền, lý thuyết manh mún, rờì rạc, thiếu tính thống nhất chỉ là những nhận định mang tính chất Cá nhân. Nếu dựa vào đó mà kết luận 2000 không có ai hiểu thấu sẽ trở thành Định kiến. Đó không mang tinh thần khoa học. Còn khi phát biểu rằng: Chỉ còn sót lại một số mảnh vụn đã bị biến dạng theo năm tháng, thì phải có chứng cứ cụ thể, phải biện luận, minh chứng nó đã bị biến dạng như thế nào, cái biến dạng đó đã dẫn đến những sai trái gì, …Đằng này, Tôi không thấy những luận cứ đó. Nếu cứ tình trạng kết luận định kiến như vậy, thì ngươì ta cũng có thể hiểu được rằng, chính vì không hiểu nổỉ lý thuyết ADNH, nên mới có những định kiến như thế. Vì lý do đã trình bày ở trên, đối với tôi, những luận giải của người xưa vể học thuyết ADNH chỉ có tính tham khảo, không bao giờ tôi coi là những cơ sở để phân biệt đúng hay sai, kể cả Văn Vương, Chu Hy … hay thậm chí cả Lão Tử (huống chi Vuivui!). Sở dĩ tôi cho rằng khái niệm Đạo của chuyên mục chính là khái niệm Đạo mà Lão Tử nói tới là vì tôi thấy nó như thế chứ hoàn toàn không phải tôi lấy Lão Tử như tiêu chuẩn để diễn giải khái niệm này. Cố nhiên, trong quá trình nghiên cứu, tôi cũng tham khảo khái niệm Đạo của Lão Tử, Trang Tử, đọc Khổng Tử, Mạnh Tử, Chu Hy, … và cả Vuivui nữa khi bạn xuất bản quyển sách tâm huyết của mình về lý học Đông phương, nếu tôi mua được. Tôi thì cho rằng, khả năng do chưa hiểu được ngươì xưa, nên chưa thể phân biệt được đúng sai, chân giả. Vì thế luôn gặp bế tắc trong việc tìm hiểu, học hiểu huyền học. Thế rôi, ngộ nhận rằng, mình đã hiểu và thấy ra cái Sai cuả ngươì xưa. Nên khi lập thuyết, không đứng trên vai ngươì Khổng lồ, mà lại xem ngươì Khổng lồ như là một sự So sánh đối với chính mình ( do chỉ để tham khảo thôi mà !). Trong trường hợp này, đương nhiên là chúng ta không có cùng ngôn ngữ rồi !. Do đó, dù hiểu biết còn rất hạn chế về học thuyết ADNH, tôi cũng vẫn cứ phải bắt tay vào tự lực nghiên cứu, không thể trông mong nhiều vào những kiến giải của người xưa. Cũng có thể, sau rất nhiều nỗ lực về trí tuệ cũng như thời gian, một số vấn đề “lộ thiên”, không căn đế lắm của học thuyết ADNH cũng được họ (người xưa) kiến giải khá tốt, nhưng những vấn đề nguyên lý căn đế, tinh túy nhất thì họ sai hoàn toàn về bản chất, vì nếu không phải thế, học thuyết ADNH đã phát triển lên tầm rất cao sau hơn 2000 năm miệt mài nghiên cứu, chứ không đến nỗi dậm chân tại chỗ hàng ngàn năm như ta thấy ngày hôm nay, và lịch sử có lẽ đã diễn ra theo một hướng hoàn toàn khác. Nếu chỉ trông mong vào những kiến giải của họ, không có những đột phá căn bản, thì cùng lắm lại trở thành người kế tiếp trong đoàn người mù đáng thương dài dằng dặc đang lang thang vô định đã ngàn năm nay mà thôi, học thuyết kỳ vĩ của tổ tiên sẽ không bao giờ phục hồi lại được. Trong quá trình nghiên cứu nhận thức sẽ hoàn thiện dần. Nếu để hiểu thấu rồi mới nói thì vạn năm nữa cũng không thể thành công. Giả sử tôi có thất bại, cũng đâu có gì đáng buồn! Nó sẽ là ví dụ để những người đồng chí hướng phục hồi văn hóa Việt rút ra bài học bổ ích. Về mặt Cá nhân, xin cứ tùy tiện. Và cái sự không trông mong vào các kiến giảỉ cuả ngươì xưa, cũng là nhận định Cá nhân. Nói như thế, nhưng không phải cứ tùy tiện phục hồi mà không có nguyên tắc. Trong giai đoạn trước mắt, với nhận định học thuyết ADNH là học thuyết thống nhất Vũ trụ và căn cứ vào khả năng thực tế, tôi tạm thời đưa ra mấy nguyên tắc sau: Thứ nhất: Đối tượng nghiên cứu của học thuyết là tất cả mọi tồn tại trong Vũ trụ. Có như thế, học thuyết ADNH mới có thể là học thuyết thống nhất vũ trụ, có thể ứng dụng trong mọi lĩnh vực khác nhau. Cái quan trọng là sự thể hiện. Và khi có thể hiện thì mới có thể trình bày và thảo luận. Thứ hai: Phải logic và biện chứng, không có mâu thuẫn nội tại. Vì cái này, mà Tôi đã đề ra từ đầu là CẦN PHẢI LÀM RÕ. Thứ ba: Phải từng bước xác định rõ tất cả những khái niệm học thuyết ADNH được xử dụng. Chấm dứt sự mơ hồ, tùy tiện, máy móc tới mê tín trong nghiên cứu và ứng dụng học thuyết ADNH. Cái này là nhận định mang tính chất Định kiến. Thứ tư: Phải sâu chuỗi được trong một hệ thống nhất quán tất cả những “mảnh vỡ” của học thuyết ADNH còn sót lại. Trên cơ sở đó, từng bước hiệu chỉnh lại những sai lệch, nếu có, trong các môn ứng dụng của học thuyết ADNH hiện nay. Cái này thì nó đã vốn có, ai đó chưa xâu chuỗi được, là vì lý do Cá nhân, chẳng hạn như chưa đủ khả năng, hay học chưa hiểu, hoặc là bị định kiến, … Nhiều lý do lắm, nhưng tổng hợp tất cả những lý do đó, cũng không thể là một minh chứng cho sự việc có Các nhận định Định kiến. Thứ năm: Phải có khả năng suy ra được một cách logic, hợp lý tất cả các nguyên lý cơ bản của khoa học hiện đại (đặc biệt là vật lý). Làm được như thế, khoa học hiện đại chỉ còn là trường hợp riêng cụ thể của học thuyết ADNH. Cái này thì phải làm đã, phải có thể hiện. Bởỉ nóí thì dễ, nhưng Đúng hay Sai mới là cái quyết định. Thứ sáu: Từng bước nghiên cứu, ứng dụng, đóng góp những phát hiện mới trong những lĩnh vực có thể được, kể cả khoa học. Cái này phải ở Thì tương lai. Trong những nghiên cứu của mình, tôi sẽ cố gắng thực hiện theo đúng những nguyên tắc đó. Vâng, là theo những nguyên tắc đó, nhưng chưa chắc đã Đúng. Ngươì ta chỉ hy vọng theo được và Đúng – quan trọng nhất là Đúng – khi phải tuân theo những nguyên tắc khác nưã. Chẳng hạn – vâng chẳng hạn thôi, chưa phải là tất cả - Lập một giả thuyết mới, thì việc đầu tiên là phải minh chứng được cái xuất phát điểm cuả Giả thuyết đó là có cơ sở, bằng việc như chứng minh được lý thuyết Cũ là bế tắc ở chỗ này, ở chỗ kia, và để Khắc phục bế tắc thì đề ra các Phương án khả dĩ, trong đó, chứng minh được rằng Giả thuyết đó là Khả dĩ nhất. Chứ không nóí bế tắc, hay thất truyền một cách chung chung được. Rôì từ một điểm đó, ngươì lập thuyết có thể khái quát hoá, mà sự khái quát đó cũng phải nắm vững bản chất, chứ không thể khái quát tuỳ tiện được. Chẳng hạn như cái sự khái quát vô lối từ hiện tượng Đấu tranh giai cấp sang đến sự Cần thiết phải Xoá bỏ giai cấp bằng cách tiêu diệt giai cấp đối kháng bơỉ Vũ lực. Sở dĩ có hiện tượng này xảy ra là bởỉ vì ngườì khái quát hoá đã không nắm vững các kiến thức về Nhân học (một môn học quan trọng bậc nhất cho những ai muốn làm Chính trị). Đã xem xét các đối tượng Nhân thể tương tự như các đối tượng Cơ học. Đồng thơì với sự thắng thế nhất định cuả nền khoa học cơ học, mà 1/3 nhân loại đã ngộ nhận về một lý thuyết. Và cuối cùng, Thảm hoạ đã xảy ra. Xin nhắc lại ở đây, những điều tôi viết, chẳng phải là có cuộc cách mạng nào trong nghiên cứu học thuyết ADNH, như Vuivui nghĩ tôi đang tiến hành cả. Tôi không nghiên cứu học thuyết ADNH, vì nó đã thất truyền, còn đâu mà nghiên cứu. Không cần phải Votruoc noí, mà chính nội dung lý thuyết cuả Votruoc đã nóí lên điều đó. Tôi chỉ mới bắt tay vào cố gắng phục hồi học thuyết kỳ vĩ này của Tổ tiên thông qua những mảnh vỡ văn minh còn sót lại mà thôi. Hai cái này không hoàn toàn giống nhau. Tôi không thấy như vậy khi Làm rõ những trình bày cuả Votruoc. Bơỉ Phục hồi là phải đảm bảo không làm biến dạng cái mà mình đang phục hôì, phải san bằng những ngăn cách cuả các „mảnh vỡ”. Đằng này, Tôi đã chỉ rõ ràng, những yêu cầu này không được thể hiện trong các trình bày cuả Votruoc. Nhiều khi tôi tự nghĩ, công việc của mình giống như đang cố gắng phục hồi lại một cái bình cổ, quí giá của Tổ tiên, có tên ADNH qua một số mảnh vỡ còn sót lại, bị che mờ, biến dạng qua thời gian hàng ngàn năm, sắp xếp lộn xộn, ngược xuôi, thâm chí còn lẫn với những mảnh sành mảnh bát khác. Muốn vậy, đầu tiên là Votruoc phảỉ „nhặt” các mảnh Sành (đồ đểu) ra cái đã, đó gọi là phân loại. dọn dẹp, trật tự hoá, … Nhưng điều này, Votruoc chưa làm. Tuy vậy, học thuyết ADNH cũng không phải là tất cả. Thật là lạ lùng khi Vuivui cho rằng, cứ phải hiểu rất thấu đáo học thuyết ADNH thì những vĩ nhân của dân tộc mới có thể để lại những giá trị học thuật sâu sắc. Cái này Đúng à nhen. Bởỉ vì chính Votruoc nóí rằng Lý thuyết ADNH là lý thuyết thống nhất mà. Thống nhất thì phải bao trùm. Nên nếu không hiểu một mảng nào đó, mà lại muốn Thống nhất chính mảng mà mình chưa hiểu vào cái Thống nhất cuả mình, thì làm thế nào được !. Nóí vui như thế này: Đem Sử ký Tư mã Thiên nóí chuyện với các nhà Vật lý, và thống nhất các trường tương tác cuả Vật lý với các quan hệ Vua – Tôi mà đã được Tư mã Thiên viết trong Sử ký. Thiếu gì những công trình minh triết vượt thời gian mà chẳng liên quan gì đến học thuyết ADNH có ở trên đời này. Đâu phải chỉ có mỗi học thuyết ADNH mới minh triết. Nêú vậy thì đâu còn tính Thống nhất Vũ trụ nưã. Như thế hoá ra Votruoc tự mâu thuẫn à !. Khi hiểu sai một số luận điểm cơ bản của học thuyết ADNH không có nghĩa là cái gì hiểu cũng sai. Cái này thì không đúng à nghen !!! Nó có tính tương đối đó. Chẳng hạn như một nhà Khoa học có thể chẳng hiểu gì các vấn đề về Luật pháp, hay nguyên tắc Kinh doanh. Nhưng chẳng ai bảo một nhà buôn khi không giảỉ được phương trình Dây rung thì sẽ không thể ký được một hợp đồng giao dịch có giá trị vài trăm ngàn USD. Nhưng một Lý thuyết gia bảo rằng Tôi muốn thống nhất hai lĩnh vực này với nhau. Nhưng hành động thực tế thì ký được hợp đồng, lại chẳng hiểu giảỉ cái phương trình Dây rung như thế nào, thì ngay bản thân Votruoc, liệu Votruoc có tin nôỉ cái lý thuyết thống nhất hai lĩnh vực đó cuả anh chàng kia không ?. Tư duy kiểu này thì lạ thật! Có phải người ta không hiểu rõ Big Bang thì không thể chế ra máy tính điện tử đâu! Vì thế, ngươì ta vẫn chế ra được máy tính điện tử mà không cần phải hiểu rõ BigBang, vì ngườì ta không muốn chế tạo ra cái Thống nhất BígBang với cái máy tính điện tử. Vuivui viết: Nội dung trích dẫn Tôi đã diễn giải, và Votruoc cũng đã diễn giải. Hợp lý hay không, đúng hay sai đã rõ ràng rồi. Không lẽ Votruoc lại không thấy ?. Thì đúng rồi! Tôi đã viết ở bài trước: Nội dung trích dẫn Chưa chắc gì người đời sau đã diễn giải đúng với chủ trương của Lão Tử. Thì đây, chẳng cần dẫn chứng đâu xa, ngay trong chuyên mục này, cách đây 3 bài, Anh Thiên Sứ đã đưa trường hợp diễn giải Đạo đức kinh của một nhân vật được coi là uyên bác trong nền văn hóa Trung Quốc là Vương An Thạch, mà anh ấy đánh giá là sai lầm dù được bao thế hệ Nho gia tung hô. Trong một số tác phẩm của mình, anh Thiên Sứ đã phân tích cách hiểu Đạo của Chu Hy, một cây đại thụ lý học của Trung Hoa, là sai lầm cơ bản, làm cho hầu hết hậu sinh không hiểu đúng bản chất của Đạo. Điều đó lý giải sự dẫm chân tại chỗ của học thuyết ADNH qua hàng ngàn năm nay. Các nhân vật lừng danh còn thế, thì thử hỏi các dạng khác như thế nào đây. Cá nhân tôi chưa từng thấy một cách lý giải về Đạo nào của người xưa làm tôi thỏa mãn, dù cả ngàn năm nay người ta viết về nó. Nhưng Không vì một Ví dụ mà nóí tới cả một nền văn hoá, và cũng không vì một ví dụ cuả ngườì này mà có thể quy nó thành một biểu hiện cuả lịch sử, trảỉ dài cả ngàn năm. Và đây là một kết luận của anh Thiên Sứ trong tác phẩm “Tìm về cội nguồn Kinh dịch”: Nội dung trích dẫn Qua việc trình bày ở trên đã chứng tỏ rằng: Mặc dù đã hết sức cố gắng trên 2000 năm qua, các nhà lý học Hán Nho cũng không thể nào phục hồi được chỉ phần nào những luận điểm căn bản cùa thuyết Âm dương Ngũ hành. Chúng ta thấy rõ điều này, bởỉ hiện nay có rất nhiều vấn đề thuộc Lý học đông phương còn đang tranh Cãi, nhưng điều này không thể suy diễn ra rằng ADNH cần phải Phục hồi và Không phục hôì được. Hơn nưã, đó mới chỉ là Hán Nho, Còn Việt Nho nữa chứ, còn bao nhiêu cái Nho khác nữa. Chưa nóí tới cái việc là Mình có thể quả quyết được hay không rằng Mình đã nắm hết được các tư tưởng cuả Hán Nho. (Tôi cho rằng, dù chưa chắc ADNH là cuả Tộc Hán, nhưng các tư tưởng mà họ có được từ đó, thì chưa chắc chúng ta đã có thể đánh giá được đúng tầm vóc. Và ngược lại các tư tưởng cuả Tộc Việt, Họ cũng chưa chắc đã nắm được đầy đủ - không phải ngẫu nhiên mà Cả ngàn năm Tộc Việt giữ nước được trước nạn xâm lăng cuả Tộc Hán). Không phải thay vì lấy cổ nhân, tôi lại lấy anh Thiên Sứ ra làm tiêu chuẩn. Chỉ vì những phân tích của anh ấy về những vấn đề trên, theo tôi, cơ bản là đúng đắn, mạch lạc, có tính đột phá. Vấn đề mang tính Cá nhân. Nên khi Votruoc muốn luận chứng sang lý thuyết cuả Mình, dù có lấy những luận điểm cuả anh TS, thì cũng phải làm đầy đủ các thủ tục cần thiết trên tinh thần và phương pháp luận khoa học. Lấy những luận cứ, tôi cho là sai lầm căn bản của người xưa, để phản biện tôi, mà Vuivui lại ngạc nhiên khi tôi không thừa nhận, thì thật lạ lùng! Bảo ngươì xưa Sai, rất có thể, nhưng phải chứng minh được họ đã Sai, và Sai như thế nào. Khi phải khắc phục thì khắc phục thế nào, như Tôi đã có dịp nóí ở trên !. Đâu phải đến bây giờ tôi mới nói tới điều này, mà tôi đã nói từ trước: Nếu lấy tiêu chuẩn đúng sai là các lý giải của tiền nhân (những người tiếp thu chứ không phát minh học thuyết ADNH), kể cả Văn Vương, Chu Hy … thì tôi sai toét rồi mà. Thế nhé !. Chẳng cần Vuivui phải nhọc công phản bác. Tiếc rằng, quan điểm của họ chưa bao giờ là tiêu chuẩn phân biệt đúng sai của tôi trong nghiên cứu học thuyết ADNH. Vâng, tiêu chuẩn Đúng – Sai cuả Votruoc mà, chỉ cuả Votruoc thôi. Thế nên Tôi mơí noí: Votruoc lập thuyết một mình. Xin cứ tự nhiên. Còn lý giải của tôi về Vạn sự có sinh thì có diệt, nếu Vuivui có ý kiến khác thì cứ tự do phát biểu. Đây là diễn đàn học thuật mà. Đâu cần tôi muốn hay không muốn. Chỉ có điều đừng phản bác theo kiểu: “ … ông Chu Hy… bảo thế này hay thế kia …” vì đối với tôi, luận điểm của các vị ấy không có giá trị phản bác, cùng lắm là chỉ có giá trị tham khảo khi nghiên cứu. Nhiều khi ngay cả cái “giá trị tham khảo” ấy cũng chẳng được bao nhiêu mà có lúc lại là cái bẫy làm chệch hướng tư duy đúng đắn, cần cảnh giác. Tôi đã giaỉ thích rôì còn gì. Nhưng Votruoc chưa hiểu, lại bảo Tôi phải Cập nhật bài cuả Votruoc, nên Tôi phải Cập nhật, và thấy nó Sai. Từ đó, mới noí rằng, nêú cần chỉ ra cái Sai, thì Tôi sẽ sẵn sàng. Vậy thôi. Và Tôi cũng đã biết các lý luận bảo vệ cuả Votruoc rồi, Tôi đang hỏỉ ý cuả Votruoc, đã phản biện Sai – Đúng trong vấn đề này đâu mà Votruoc đã phải vội cảnh giác Tôi, đừng lấy Cổ nhân ra lý luận với Votruoc !!! Hi hi, …Tôi sẽ không lấy đâu. Bây giờ Thì Tôi không dùng Cổ nhân nữa, cũng chẳng dùng kiến giảỉ cuả Cá nhân Tôi – đương nhiên, vì Cái tôi có cũng phải có cái Có cuả Cổ nhân mà – Tôi sẽ dùng đúng cái gọi là Khoa học và chính nội dung cuả Votruoc thôi. Đủ để chứng minh. Thật lạ lùng khi Vuivui cho rằng lý giải đó của tôi không liên quan đến Đạo khi tôi đã nói rõ là theo kết quả nghiên cứu của chuyên mục “Cơ sở học thuyết ADNH” – Vô Trước, trong khi khái niệm cơ sở có tính tiên đề của nghiên cứu đó lại là khái niệm Đạo. Tôi thật không biết nói gì về kiểu tư duy như thế! Có thể ý Vuivui nói là không liên quan đến khái niệm Đạo của ông Chu Hy thì còn khả dĩ hiểu được! Tôi có thể chỉ ra được mà. Vuivui viết: Nội dung trích dẫn Vuivui viết: Nội dung trích dẫn Trong khi Đạo sinh một, Một sinh hai, ...thì có gì dị biệt, Votruoc đã trả lời rằng không có dị biệt. Vậy thì Vạn tượng ở đây là thế nào ?. Phải chăng Votruoc xếp Vạn tượng ngang với âm dương ?. Cái Một sẽ nằm ở đâu ?. Tôi không viết là “không có dị biệt” mà viết là “không thấy có dị biệt” (hai cách nói này không giống nhau) Không thấy có dị biệt, tức là trong con mắt của Votruoc không có dị biệt, nên Votruoc mới không thấy Vuivui lại suy diễn thật kỳ lạ. Tôi đã nói rõ, những mệnh đề có thể suy diễn bất định như vậy không có giá trị đối với tôi trong trình bày luận cứ, cùng lắm là có giá trị tham khảo khi nghiên cứu. Cũng tương tự như anh Thiên Sứ (lại anh Thiên Sứ!) cho rằng, giải mã những bài đồng dao không có ý nghĩa là bằng chứng khoa học vì cho đến nay, chưa có một tiêu chí chung cho sự giải mã đó. Vì vậy, kết luận có hay không có dị biệt còn tùy thuộc vào người ta diễn giải nó như thế nào. Như thế, tôi nói không thấy có dị biệt là không muốn võ đoán một cách lý giải cụ thể nào đó. Đó là sự cẩn trọng, chặt chẽ trong nghiên cứu. Còn Đạo, Vạn tượng, âm dương là gì, tôi đã giải thích rõ trong chuyên mục chính là ba mặt Thể, Tướng, Dụng không thể tách rời cùa Vũ trụ chứ đâu có suy diễn tùy tiện như Vuivui viết. Tôi có suy diễn đâu. Votruoc bảo không có dị biêt, thì Tôi nhắc lại đúng là Tôi noí Votruoc thấy không có dị biệt. vậy thôi. Và Tôi giaỉ nghĩa rằng Không có dị biệt là do Votruoc không thấy. Đúng không. Chứ còn có giá trị thế nào đối với lý luận cuả Votruoc thì Tôi đâu có đề cập đến. Chúng ta chưa đi đến làm rõ các vấn đề khác ngoài Đạo, nên Tôi còn đang cố gắng hạn chế đó. Và ngay trong khuôn khổ Đạo thôi, đã thấy nhiều vấn đề rôì, chứ Tôi đâu đã cần gì phải với tới âm dương, rôì cái Vạn tượng cuả Votruoc nưã.Muốn hiểu về Đạo cần phải cảm, cái này tôi đồng ý với Vuivui, nhưng khi trình bày nó thì lại phải logic (Chẳng ai lại viết, trong nghiên cứu của mình, là tôi cảm thấy Đạo là thế này hay thế kia cả). Đó chính là mâu thuẫn, và nếu kết hợp mâu thuẫn này với định lý bất toàn của nhà toán học người Áo Godel, mà Vuivui chủ quan cho rằng tôi không biết, thì rõ ràng là không thể trình bày Đạo bằng ngôn từ một cách chính xác được, dù ta có trình bày dài bao nhiêu đi nữa. Ngôn ngữ không thể mô tả chính xác được Đạo chứ không chỉ đơn giản là “không mô tả được hết” như Vuivui viết trong một bài viết trước đây khi phản biện tôi. Đó chính là nội dung câu “Đạo bất khả tư nghị”. Tuy “bất khả tư nghị” nhưng tôi vẫn “gượng” mô tả khá dài trong chuyên mục với mong muốn bạn đọc nương theo đó để nhận thức được khái niệm quá khó này, chứ đâu có “cấm khẩu” như Vuivui gán ghép. Cái này thì ngay từ bài đầu tranh luận giữa hai chúng ta, Tôi đã chỉ ra sự cấm khẩu trong quan niệm Đạo cuả Votruoc rồi mà. Bây giờ Votruoc đính chính lại thì cũng Tôt chứ sao. Cũng là một vấn đề nữa đã được làm Rõ. Chúng ta không chỉ không thống nhất với nhau ở khái niệm Đạo mà còn khác nhau rõ rệt hơn ở quan niệm âm, dương. Vuivui viết: Nội dung trích dẫn Điểm này thì cần phải làm cho rõ. Âm – Dương là Nhị nguyên, hay gọi là Lưỡng nghi. Vốn không phân biệt đâu là âm, đâu là dương. Nên nói Âm động, Dương tĩnh, hay Âm tĩnh, Dương động chỉ là tương đối. Có nghĩa là, trong quan niệm nhị nguyên, phát biểu như vậy là tương đương. Nhưng nếu đứng ở góc độ lấy cái âm động, dương tĩnh để phủ nhận cái âm tĩnh dương động thì không được. Trước kia, tôi cũng đã từng coi những logic kiểu như thế này là uyên bác, thâm sâu và đã từng lâm vào bế tắc vì nó. Đến nay, tôi hiểu rằng, đó là một sai lầm rất cơ bản của người xưa, và trong chuyên mục, tôi dứt khoát xác định: dương tịnh, âm động, chứ không bao giờ có tình huống ngược lại. Chúng hoàn toàn phủ định nhau. Nhận thức của người xưa về vấn đề này là sai lầm rất cơ bản, đã được chứng minh bằng hậu quả của nó, chính là sự bế tắc hoàn toàn trong nghiên cứu phục hồi học thuyết ADNH dù họ có cố gắng tới đâu và bao lâu đi nữa. Uả vậy à !?. Nhưng Tôi đã nóí dứt khoát là Votruoc Sai cơ mà, chứ đâu còn dừng lại ở quan điểm mỗi ngườì mỗi khác đâu. Bởỉ vì rằng, muốn chỉ ra cái Sai cuả Votruoc, chỉ cần đưa ra một Ví dụ về sự tồn tại cuả Dương động, Âm tĩnh, và sự tồn tại cuả Âm động, Dương tĩnh là lập tức chứng minh được anh TS đúng, còn Votruoc thì sai. Đơn giản thôi mà. Như đây này: Nóí: Ngày thuộc Dương, Đêm thuộc âm. Ngày thì Sinh, Đêm thì Dưỡng. Ban ngày thờì Động, Ban đêm thờì Tĩnh. Đố ai dám nóí ngược lại đấy !!! Như nói : Nơi Trần gian có ngườì Sống – là Dương thế. Nơi bãi tha ma chôn ngườì Chết, hay nóí tổng quát, ngươì ta nóí Ngươì đã Chết là về với : CÕI ÂM. Đúng không. Đó ai dám nóí Âm ở đây động, Dương ở đây Tĩnh đấy !. Lại như thấy: Hạt nhân có điện tích Dương, nên nóí nó thuộc Dương, Điện tử quay xung quanh hạt nhân (Chạy như đèn cù – hi hi …) được nóí rằng thuộc Âm. Nên thấy một cách tương đối giữa Hạt nhân với Điện tử, thì Âm động, Dương tĩnh. Mặt trờì và Trái đất cũng vậy. Thế đã đủ chưa ?. Nên Votruoc viết:Chỉ cần đính chính lại một điểm này, phần lớn những khó khăn trong khi nghiên cứu học thuyết ADNH của tôi lập tức được khai thông. Nó lý giải tại sao, chỉ trong một thời gian rất ngắn, tôi có thể hoàn thành xong chuyên mục “Cơ sở học thuyết ADNH” mà trước đó không lâu tôi chỉ “kính nhi viễn chi” thôi. Tôi không tin anh Thiên Sứ có quan điểm giống Vuivui viết ở trên về khái niệm âm, dương như Vuivui chắc thế. Đối với tôi, quan điểm âm động, dương tịnh là chỉnh lý quan trọng nhất của anh Thiên Sứ đối với cách hiểu học thuyết ADNH của người xưa mặc dù anh ấy còn nhiều đóng góp khác cũng rất giá trị. Nếu thấy cần, anh Thiên Sứ sẽ có ý kiến trên diễn đàn. Nhưng dù ý kiến của anh ấy có thế nào đi nữa, thì đối với tôi, âm động dương tịnh vẫn là quan điểm bất di bất dịch, không cần bàn cãi. Tôi đã nói rõ, chính anh Thiên Sứ là người đầu tiên mà tôi biết, đưa ra quan điểm này. Nếu anh ấy phủ định quan điểm đó thì rõ ràng, tôi sẽ vừa lấy làm tiếc, vừa hãnh diện là người đầu tiên. Logic này hết sức tự nhiên mà. Rất là không đúng vậy. Thật ra, còn rất nhiều những đoạn cần làm rõ với Vuivui, nhưng như thế mất nhiều thời gian, dài quá, nên tôi đành bỏ qua, không đề cập đến. Không Cần phải làm nhiều đoạn đâu. Cứ tập trung vào một vấn đề có tính then chốt là có thể kết luận ra cho toàn bộ được rôì mà. Tỉ như vấn đề Âm động – Dương tĩnh ấy. Thân ái.
  23. Thân chào các Bạn quan tâm. Theo Tôi, thắc mắc của Kakalotta về giờ sinh tại địa điểm hai cực của trái đất, Xa hơn nữa là các trường hợp (khả dĩ) được sinh ra bên ngoài trái đất, là hợp lý và có bản chất. Đứng trên căn bản của những kiến thức thiếu chuyên sâu về tử vi - dù là khoa học (tây phương) hay dịch lý (đông phương) thì vấn đề mà Kakalotta đặt ra đúng là Vấn nạn thật. Nhưng trên căn bản của tử vi, thì đó không phải là vấn nạn. Chỉ bởi vì Đó là những Giới hạn đã vốn được chỉ ra trong tử vi, khi lập thuyết. Bởi chúng vi phạm các điều kiện tiên quyết cho sự tồn tại của một lá số tử vi - cũng tương tự như sự vi phạm các điều kiện lập thành của một phương trình vật lý vậy - do đó, ở vào những điều kiện đó, việc xem xét về mệnh lý là không hợp lý. Thật vậy. Chúng ta đều biết rằng người xưa xem Phương Bắc là nơi Tuyệt địa. Đó là nơi âm - dương bất tương giao (ngày và đêm không có, sáu tháng liền là ngày, sáu tháng liền là đêm, là nơi Vạn vật bất sinh. Còn ngày nay, chúng ta được biết thêm rằng, tại nơi Cực của trái đất. Trục cực của trái đất là đứng yên tương đối đối với mặt trời - so với sự quay của trái đất quanh trục, vì vậy mà không phân biệt ngày đêm. Cũng vì thế, thưục tế là giờ phương đông - theo Canh giờ - là không được xác định. Nhưng ngày nay, nhờ đồng hồ mặt trơì, người ta vẫn có thể xác định thời gian trôi không chỉ ở điểm Cực trái đất mà còn cả bên ngoài trái đất nưã. Đây không phải là thời gian của Đông phương. Mà cái gốc, xác định một lá số tử vi là theo thời gian đông phương, chứ không phải là theo thời gian Tây phương. Dù rằng, chúng ta đã có những "phép biến đôỉ" tương ứng để chuyển hệ thời gian. Nhưng đó chỉ là biểu kiến, chứ những phép biến đổi đó không chuyển tải được cả hệ thống. Bởi vậy, cho dù chúng ta có khiên cưỡng, nhờ sự xác định giờ Tây phương, rồi chuyển sang giờ Đông phương mà cố lập nên lá số, thfi đó vẫn là khiên cưỡng, do đó, lỗ hổng sẽ xuất hiện ở ngay tai địa điểm Cực của trái đất, kéo theo hàng loạt những mâu thuẫn nội tại. Từ đó sẽ dẫn chúng ta đến những kết luận phi lý cho môn Tử vi. Từ đó, thả cửa cho suy diễn tới trường hợp sinh ngoài trái đất. Thì rõ ràng, ngoài trái đất làm gì có đời sống nhân sinh, làm gì có bốn muà, âm dương tương giao, làm gì có thời gian được Cảm từ những tập tính sinh hoạt của muôn loài, làm gì có những quy luật mang tính minh triết Đông phương của một vũ trụ tâm linh, ... để mà làm nên số mệnh !!! Ngày nay, nhờ khoa học phát triển, người ta có thể lên Bác cực, hay xuống Nam cực, hoặc thậm chí ra hẳn ngoài trái đất để đẻ. Nhưng ở những nơi đó, đều là Tuyệt địa cả, là nơi âm dương bất tương giao. thfi cái điều kiện mà Khoa học làm ra để có thể sinh nở được, chỉ là nhất thơì, khắc phục được những điều kiện về Tuyệt địa, âm dương bất tương giao mà thôi. Sự nhất thời đó, không đủ làm nên một Vũ trụ Nhân linh. Do đó Mệnh không thể có, thì Mệnh lý làm sao có được. Mà mệnh lý đã không có thì nói được gì về định mệnh đây !!!. Thân ái.
  24. Trích (LVC viết): Vì đơn vị đo vận tốc kmo/so tại hệ đứng yên trong đó có đơn vị đo thời gian ts=so khác với đơn vị đo thời gian te=sr của hệ chuyển động, nên khoảng cách truyền của ánh sáng tại hệ chuyển động le chỉ tính được khi đơn vị đo vận tốc kmo/so đổi thành kmr/sr hoặc đơn vị đo thời gian te đổi thành ts.γ . Einstein bị nhầm chỗ này, bởi không nghĩ ra việc đổi đơn vị từ hệ này sang hệ kia. Anh cho rằng Einstein sai chỗ này thì chính anh lại sai chỗ đó. Tôi chưa đọc toàn bài của anh, nhưng đọc từ đầu đến đây, thì thấy anh đã dùng cái Sai của anh để kết luận cái đúng của Einstein thành cái sai. Anh xem lại mà xem: Từ đầu đến cuối, từ te, ts cho đến các loại t của anh đều là t trên cùng một hệ quy chiếu cả, chứ anh có đưa chiếc đồng hồ nào lên con tàu chuyển động đâu. Thân ái.
  25. Chào Votrruoc. Có tý thời gian, đọc thấy bài trả lời của Votrruoc, nên tranh thử ghi lại vài dòng đáp ứng. Ngay đầu bài, Votrruoc đã dùng một cụm từ rất chi là trừu tượng và khó đánh giá là "Hiểu thấu học thuyết ADNH" để làm tiền đề cho một kết luận rất chi là chủ quan !!!. Xin hỏi Votrruoc. Thế nào là hiểu thấu ?. Có cái đích, hay cọc tiêu nào để trỏ rằng người này hiểu thấu và người kia thì không hiểu thấu ?. Chẳng lẽ Votrruoc không thấy từ thực tiễn, bao nhiêu người - lấy ngay trong Vật lý, như Maxuell người viết phương trình sóng điện từ, Boltzmann người viết phân bố mang tên ông nổi tiếng trong vật lý thống kê, ...khi trình bày các công trình của mình họ đã từng bị phê phán. Nhưng những người phê phán các người ấy không bao giờ dám nói họ là những người không hiểu thấu vật lý, hay toán học. Mà chỉ là phê phán về quan điểm, tư tưởng, hay điểm xuất phát của lý thuyết - đại loại như vậy - mà thôi. Vậy mà ở đây, Votrruoc dám khẳng định là hơn 2000 năm nay, chẳng có ai là hiểu thấu ADNH. Có lẽ ngôn ngữ của Votrruoc khác người lắm chăng, mà sao việc sử dụng ngôn ngữ lạ thế. Nếu Votrruoc hiểu nghĩa của hai từ Hiểu Thấu một cách tuyệt đối thì cách hiểu đó là sai lầm. Hiểu thấu một vấn đề là nắm vững bản chất của vấn đề, nhìn ra được sự phát triển của nó chứ chưa chắc đã nhất thiết phải biết được giới hạn cũng như các hạn chế của nó. Chẳng hạn như không ai dám nói Newton không hiểu thấu Vật lý cổ điển, nhưng rõ ràng ông ta không thể nào biết được vận tốc truyền tương tác là có giới hạn !!!. Đúng không. Bởi Votrruoc cũng hay nói về Vật lý, như Bài vừa rồi viết ra hàng loạt vấn đề của Vật lý, nên Tôi dùng các ví dụ có liên quan đến Vật lý nói chuyện với Votrruoc. Votrruoc chưa hiểu, vậy mà đã dám khẳng định như đinh đóng cột vậy !!!. Liệu Votrruoc có hiểu được các tư tưởng của Nguyễn bỉnh Khiêm - Trạng trình, của Nguyễn Trãi (về tư tưởng nhân nghĩa thắng hung tàn), hay tính nhân bản và hiện đại của bộ luật Hồng Đức được soạn ở thời Lê thánh Tông, ...không ?. Nếu chưa hiểu, tức là chưa thể bằng được tiền nhân, sao dám nói như vậy !! Tiền nhân ta, vốn Lý học đông phương, giỏi hơn ta hàng vạn lần. Nhờ đó, Tư tưởng của Họ mới vĩ đại xuyên suốt chiều dài lịch sử và là cái dung dưỡng cho nền văn hóa dân tộc sống mãi cùng non sông. Votrruoc chưa hiểu được tại sao những tư tưởng đó vĩ đại đến như vậy. Đó là nhờ sự minh triết lý học đông phương đấy Votrruoc ạ. Muốn minh triết được lý học đông phương thì phải hiểu lý học đông phương. Hiểu sâu lắm, hiểu rộng lắm đấy !. Chúng ta chưa nhìn ra nổi tầm vóc, sao dám nói tới Bản chất mà đã vội chê bai Tiền nhân như vậy ?. Đấy là có lẽ do Votrruoc chưa hiểu ngôn ngữ hay chăng, hay là còn hiểu về lý học đông phương ít quá, mà đã vội làm cách mạng lý học đông phương ? !. hãy từ từ mà học, Votrruoc ạ !. Nói chuyện Thất truyền thì Votrruoc nói theo cái nhìn cá nhân !. Xin cứ tự nhiên. Nhưng từ đó mà ra các kết luận khoa học thì lại không có tinh thần khoa học tẹo nào cả !. Votruoc không muốn đi tiếp nữa thì thôi. Cứ bình tĩnh mà nghiên cứu. Hy vọng sẽ có nhiều thành tựu. Votruoc nói giữa Tôi và Votruoc quan điểm có nhiều dị biệt thì không đúng. Bởi vì Tôi chẳng đưa ra quan điểm riêng nào cả trong các tranh luận với VT. Nên VT hãy nói đó là dị biệt với Cổ nhân thì đúng hơn. Tôi đã diễn giải, và Votruoc cũng đã diễn giải. Hợp lý hay không, đúng hay sai đã rõ ràng rồi. Không lẽ Votruoc lại không thấy ?. Trong trường hợp này anh TS đúng, mà VT thì Sai !.Chả lẽ VT lại tự hào với cái Sai của mình. (Tôi đã chỉ rõ cái Sai rồi đó, mà VT không nhận ra, lại nghĩ sang chuyện so sánh với anh TS hay sao ?.) VT giải thích Sai hẳn về bản chất, lại chả liên quan gì đến Đạo cả. VT có cần Tôi phân tích cái Sai của VT không ?. Tôi sẽ sẵn sàng !. Đấy là thái độ tiêu cực. Mọi lý thuyết, khi ra đời cần cọ xát. Càng quyết liệt, càng hay, như thế mới thực sự là may mắn. Bởi vì vượt qua, nó mới đứng vững trước thời gian, như các tư tưởng của các bậc hiền giả, đông cũng như tây đó. VT cứ tự nhiên. Thân ái.