• Thông báo

    • Administrator

      NỘI QUY DIỄN ĐÀN LÝ HỌC ĐÔNG PHƯƠNG

      NỘI QUY DIỄN ĐÀN NGHIÊN CỨU LÝ HỌC ĐÔNG PHƯƠNG Ngày 15/ 4 - 2008 LỜI NÓI ĐẦU Diễn đàn thuộc trang thông tin mạng của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương, được thành lập theo quyết định sô 31 - TT của giám đốc Trung tâm có mục đích trao đổi học thuật, nghiên cứu lý học Đông phương, nhằm mục đích khám phá và phục hồi những giá trị của nền văn hoá Đông phương theo tiêu chí khoa học hiện đại. Trang thông tin (website) chính thức của trung tâm là: http://www.lyhocdongphuong.org.vn http://www.vanhienlacviet.org.vn và tên miền đã được đăng ký là: lyhocdongphuong.org.vn vanhienlacviet.org.vn Trung tâm nghiên cưu Lý học Đông phương là một tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận, hoạt động hợp pháp theo quyết định của Hội nghiên cứu khoa học Việt Nam – Asian với giấy phép chấp thuận hoạt động của Bộ Khoa học và Công nghê. Là một diễn đàn có nội dung văn hoá và những lĩnh vực học thuật thuộc lý học Đông phương, hoạt động trong điều lệ của Hội nghiên cứu khoa học Việt Nam - ASIAN, Ban giám đốc Trung tâm nghiên cứu lý học Đông phương và Ban Quản trị diễn đàn mong mỏi được sự đóng góp tri thức và trao đổi học thuật của các quí vị quan tâm. Xuất phát từ mục đích của dIễn đàn, căn cứ vào điều lệ thành lập và giấy phép hoạt động, chúng tôi trân trọng thông báo nội quy của diễn đàn Lý học Đông phương. NỘI QUY DIỄN ĐÀN Là một diễn đàn nối mạng toàn cầu, không biên giới, nên hội viên tham gia diễn đàn sẽ gồm nhiều sắc tộc, thành phần xã hội và mọi trình độ tri thức với quan niệm sống và tư tưởng chính trị khác nhau thuộc nhiều quốc gia. Căn cứ thực tế này, nội qui diễn đàn qui định như sau: I – QUI ĐỊNH VỀ NỘI DUNG BÀI VIẾT TRÊN DIỄN ĐÀN. 1 – 1: Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn Lý học Đông phương những vấn đề chính trị, xúc phạm đến những giá trị đạo đức, văn hoá truyền thống, đả kích chia rẽ tôn giáo, sắc tộc và vi phạm pháp luật. 1 – 2: Tuyệt đối không được kỳ thị hoặc khinh miệt chủng tộc, giới tính, tuổi tác, hoặc sự hiểu biết của người khác. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 2 – 1. Tuyệt đối không được dùng những danh từ khiếm nhã, thô tục hoặc có tính cách chỉ trích cá nhân hoặc những nhóm người, phản đối học thuật không có cơ sở. Mọi sự tranh luận, phản bác, trao đổi tìm hiểu học hỏi phải dựa trên sự hiểu biết của hội viên và trên tinh thần học thuật. * Vi phạm đều này sẽ bị xoá bài cảnh cáo. Tái phạm lấn thứ ba sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 2 – 2. Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn những hình ảnh, bài vở có tính cách khiêu dâm dưới mọi thể loại không phù hợp với mục đích trao đổi, nghiên cứu học thuật tôn chỉ phát huy văn hoá của diễn đàn. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bài cảnh cáo. Vi phạm lần thứ hai sẽ bị xoá mọi quyền lợi trên diễn đàn. 2 – 3. Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn bất cứ bài viết nào có nội dung lừa đảo, thô tục, thiếu văn hoá ; vu khống, khiêu khích, đe doạ người khác ; liên quan đến các vấn đề tình dục hay bất cứ nội dung nào vi phạm luật pháp của quốc gia mà bạn đang sống, luật pháp của quốc gia nơi đặt máy chủ cho website “Lý Học Đông Phương” hay luật pháp quốc tế. 2 – 4. Căn cứ vào mục đích nghiên cứu khoa học của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương, vào thực tế tồn tại của văn hoá truyền thống cổ Đông phương như: Cúng bái, đồng cốt, bùa chú, các hiện tượng đặc biệt trong khả năng con người và thiên nhiên … chưa được giải thích và chứng minh theo tiêu chí khoa học, những hiện tượng này tuỳ theo chức năng được qui định theo pháp luật và điều lệ của Trung tâm sẽ được coi là đối tượng, hoặc đề tài nghiên cứu. Tuyệt đối không được phổ biến mọi luận điểm, cách giải thích những hiện tượng nêu trên đang tồn tại trong văn hoá truyền thống Đông phương theo chiều hướng mê tín dị đoan. * Vi phạm đều này sẽ bị sửa bài, xoá bài. Vi phạm từ ba lần trở lên sẽ bị cảnh cáo và treo nick. Vi phạm trên ba lần sẽ bị xoá mọi quyền lợi trên diễn đàn. 3 – 1. Tuyệt đối không được đưa lên diễn đàn những tin tức, bài vở hoặc hình ảnh trái với mục tiêu nghiên cứu, trao đổi học thuật, văn hoá của diễn đàn và trái với phạm vi chủ đề qui dịnh trên diễn đàn. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bài và nhắc nhở. Vi phạm lần thứ ba sẽ bị cảnh cáo. Vi phạm trên năm lần sẽ bị treo nick hoặc xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 3 – 2: Tránh việc đưa lên những bài viết không liên quan tới chủ đề và không phù hợp với đề tài, nội dung bài viết của các hội viên khác. * Vị phạm điều này bài viết sẽ được di chuyển đến các đề tài thích hợp và nhắc nhở. Vi phạm ba lần sẽ bị cảnh cáo. Vi phạm trên ba lần thì tuỳ theo tính chất vi phạm sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn dàn. 4 - 1. Tuyệt đối không được quảng cáo dưới mọi hình thức mà không được sự đồng ý của Ban điều Hành diễn đàn. * Vi phạm điều này sẽ bị xoá bài quảng cáo và nhắc nhở. Vi phạm đến lần thứ ba sẽ bị treo nick. Vi phạm trên ba lần sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn dàn. 5. Tiếng Việt là ngôn ngữ chính của diễn đàn Lý học đông phương và đại đa số hội viên của diễn đàn là người Việt. Trên thực tế diễn đàn thực hiện trên mạng toàn cầu và khả năng tham gia của các hội viên ngoại quốc, không biết ngôn ngữ và chữ Việt. Căn cứ vào thực tế này. Qui định như sau: 5 – 1 . Tất cả mọi bài viết phải dùng tiếng Việt với đầy đủ dấu. Trong bài viết có thể sử dụng từ chuyên môn không phải tiếng Việt. Nhưng tiếng Việt phải là cấu trúc chính của nội dung bài viết. * Vi phạm điều này sẽ được nhắc nhở và Quản trị viên có quyền sửa chữa bài viết, có trách nhiệm hướng dẫn kỹ thuật để viết bài bằng tiếng Việt có dấu. Nhưng vi phạm từ năm lần liên tiếp sẽ bị treo nick, hoặc cảnh cáo. Tiếp tục tái phạm sẽ bị xoá bỏ mọi quyền lợi trên diễn đàn. 5 – 2. Những hội viên là người nước ngoài không thông thạo tiếng Việt có quyền gửi bài bằng tiếng Anh, Hoa, Pháp. Nhưng không được trực tiếp đưa bài lên diễn đàn và phải thông qua ban quản trị diễn đàn. Ban quản trị diễn đàn có quyền quyết dịnh dịch tiếng Việt, hoặc đưa trực tiếp trên diễn đàn kèm bản dịch tóm tắt nội dung, hoặc không đưa lên diễn đàn. 6 – 1. Ban điều hành diễn đàn hoàn toàn không chịu trách nhiệm, trực tiếp hoặc gián tiếp, về bản quyền bài vở, sách và hình ảnh do hội viên đăng trên diễn đàn. Tác giả của những bài viết này, phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về bản quyền tác giả có trong nội dung bài viết. 6 – 2. Tất cả những bài viết được sao chép đưa lên diễn đàn đều phải ghi rõ xuất xứ nguồn và tác giả bài viết phải chịu trách nhiệm về nội dung trích dẫn hoặc bản quyền của những bài viết được sao chép. Khi thiếu sót điều này, hội viên đưa bài phải có trách nhiệm bổ sung khi được nhắc nhở, hoặc phải thông tin cho ban điều hành diễn đàn biết xuất xứ nguồn của bài sao chép. 6 – 3. Những đoạn trích dẫn có bản quyền trong bài viết, hoặc trong các công trình nghiên cứu của hội viên đưa lên diễn đàn đều cần ghi rõ xuất xứ nguồn trích dẫn. Bài viết sẽ không phải ghi rõ nguồn khi thuộc về tri thức phổ biến và hội viên tác giả bài viết sẽ phải chịu trách nhiệm về nội dung trích dẫn. * Vi phạm điều này bài viết sẽ bị xoá khỏi diễn đàn. Vi phạm trên ba lần sẽ bị cảnh cáo, hoặc xoá mọi quyền lợi trên diễn đàn, khi ban quản trị xét thấy sự vi phạm là có chủ ý. 7 – 1. Diễn đàn là một bộ phận của website nên ban quản trị được quyền biên tập và giới thiệu trên trang chủ của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương những bài viết có tính nghiên cứu về Lý học Đông phương đăng trên diễn đàn có giá trị học thuật mà không phải chờ xác nhận của hội viên tác giả bài viết. Hội viên tác giả bài viết có quyền từ chối tham gia phản biện hoặc đồng ý tham gia phản biện học thuật về nội dung bài viết của mình. 7 – 2. Những bài viết không cần biên tập sẽ được đưa thẳng lên trang chủ của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương. Hội viên tác giả có quyền yêu cầu Ban quản trị diễn dàn sửa chữa nội dung. Nếu hội viên tác giả có yêu cầu bổ sung, thể hiện lại nội dung bài viết thì bài cũ sẽ được thay thế bằng bài viết mới nhất do hội viên tác giả chuyển đên. 7 – 3. Những quản trị viên của diễn đàn đều có quyền đưa bài viết có giá trị lên trang chủ và chịu trách nhiệm về việc này. Bài viết chỉ bị tháo gỡ khi đa số các quản trị viên không đồng ý, hoặc do quyết định của ban giám đốc Trung Tâm. Những quản trị viên, hoặc giám đốc Trung tâm quyết định tháo gỡ sẽ có trách nhiệm thông báo với hội viên tác giả về việc tháo gỡ bài khỏi trang chủ của Trung Tâm. 8 - 1. KHÔNG đăng nhiều bài viết có cùng nội dung tại nhiều thời điểm (hoặc cùng thời điểm) trên diễn đàn. 8 - 2. KHÔNG dùng hình thức "SPAM" để đầy bài viết của mình lên đầu. (Dùng các câu quá ngắn, không mang nghĩa truyền tải thông tin) * Vi phạm: Xóa bài viết vi phạm, khóa chủ đề hoặc khóa tài khoản vi phạm. QUI ĐINH ĐĂNG KÝ GIA NHẬP DIỄN ĐÀN Diễn đàn nghiên cứu học thuật và văn hoá cổ Lý học Đông phương hoan nghênh sự tham gia của các bạn và các học giả, nhà nghiên cứu quan tâm đén Lý học Đông phương. 1. Các bạn sẽ được đăng ký trực tiếp tham gia diễn đàn trong các điều kiện tối thiểu sau: - Gửi thư điện tử (Email) qua hộp thư điện tử của diễn đàn đề nghị được đăng nhập theo địa chỉ hộp thư <info@lyhocdongphuong.org.vn> và cung cấp đầy đủ thông tin xác định danh tính cá nhân. - Được sự giới thiệu của một quản trị viên diễn đàn, hoặc thành viên Trung Tâm nghiên cứu lý học Đông phương. - Được sự giới thiệu của hội viên hoạt động thường xuyên và có uy tín trên diễn đàn. - Việc đăng ký này hoàn toàn tự nguyện.và miễn phí. 1 - 1. Mỗi một hội viên chỉ được đăng ký một ký danh (nick name) duy nhất. Ngoài ký danh đã đăng ký, hội viên có quyền đăng ký thêm bút danh ngoài tên hiệu, hoặc tên thật của mình. * Vi phạm điều này khi bị ban Quản trị phát hiện, sẽ bị nhắc nhở hoặc cảnh cáo và xoá các ký danh ngoài quy định, chỉ giữ lại ký danh đầu tiên. Trường hợp vi phạm lần thứ hai sẽ bị xoá mọi quyền lợi liên quan đến diễn dàn. 1 - 2. Tuyệt đối không sử dụng ký danh (nick mame) phản cảm, gây ấn tượng xấu với cách nhìn nhân danh những giá trị đạo lý truyền thống và xã hội. * Vi phạm trường hợp này sẽ được nhắc nhở hoặc từ chối đăng nhập. 1 – 3. Khi ghi danh để trở thành hội viên diễn đàn Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương, bạn phải cung cấp một hay nhiều địa chỉ điện thư (email address) của bạn đang hoạt động. 2. Trong trường hợp vi phạm nội quy bị kỷ luật mà hội viên vi phạm dùng ký danh (nickname) khác để đang nhập, nội quy vẫn được áp dụng như với một người duy nhất. III - QUYỀN LỢI VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA HỘI VIÊN. 1. Hội viên có quyền tham gia gửi bài đóng góp và thảo luận trên các mục trong diễn đàn trong phạm vi nội qui diễn dàn. 2. Hội viên có quyền từ chối cung cấp thông tin cá nhân ngoài phần qui định ở trên. 3. Hội viên cần lưu giữ mật mã tài khoản của mình 4 . Hội viên có trách nhiệm thông báo với Ban Điều Hành về những cá nhân hoặc tổ chức vi phạm nội của quy diễn đàn và đề nghị can thiệp khi quyền lợi bị xâm phạm. 5 – 1 . Những hội viện có khả năng chuyên môn về các ngành học của Lý học Đông Phương như Tử Vi, Tử Bình, v.v. đều có thể đề nghị với ban Quan trị thành lập một mục riêng để thể hiện các công trình nghiên cứu của mình. Ngoại trừ quản trị viên thi hành trách nhiệm, các hội viên khác không có quyền tham gia bài viết trong chuyên mục riêng. 5 – 2. Các hội viên có thắc mắc, phản biện bài viết trong chuyên mục riêng ở trên, có quyền mở thư mục (topic) khác liên quan dể thắc mắc và phản biện. Tác giả bài viết có quyền tham gia hoặc từ chối tham gia trả lời hoặc phản biện. 6. Hội viên có quyền đề nghị tư vấn dư báo về tương lai cá nhân hoặc các vấn đề cần quan tâm. Việc tư vấn sẽ do các nhà nghiên cứu trả lời và không phải điều kiện bắt buộc. 7 – 1 Hội viên có quyền tham gia tham khảo các bài viết trong các thư mục của diễn đàn và được quyền vào thư viện của Trung Tâm dể tham khảo các sách có trong thư viện. 7 – 2. Hội viên có quyền giới thiệu sách, bài nghiên cứu liên quan đến văn hoá sử cổ và lý học Đông phương. Ban quản trị diễn đàn và Trung tâm nghiên cứu lý học Đông phương không chịu trách nhiệm về sự giới thiệu này. 7 -3. Tuyệt đối không được phép giới thiệu những bài viết, trang web, blog, sách bị coi là vi phạm nội quy. IV. CÁC NỘI DUNG KHÁC 1 . Nội quy của diễn đàn Trung Tâm nghiên cứu Lý học Đông phương có thể được thay đổi để thích hợp với hoạt động thực tế của Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương và diễn dàn. Sự thay đổi này có thể từ đề nghị của hội viên và hoặc do quyết định của ban Quản trị với sự chấp thuận của ban Giám đốc Trung Tâm. 2. Quản Trị Diễn đàn có quyền xóa bài viết, cảnh cáo thành viên, khóa tài khoản của thành viên đối với các vi phạm, tùy thuộc vào mức độ vi phạm của bài viết/nội dung bài viết/thành viên đó mà không cần báo trước. Nội quy này có hiệu lực kể từ ngày 15 tháng 04 năm 2008. Tức 10 tháng 3 năm Mậu Tý. Trân trọng cảm ơn. Ban Quản Trị Trang thông tin mạng và diễn đàn Trung Tâm nghiên cứu Lý học Đông phương.
    • Bá Kiến®

      Nội quy Lý Học Plaza

      Nội quy này là bản mở rộng Nội Quy - Quy định của Diễn đàn. Khi tham gia mua bán, các thành viên phải tuân theo những quy định sau: Tiêu đề bài viết: Bao gồm: Chỉ dẫn địa lý, Loại hình Mua/Bán, Thông tin mua bán.
      Chỉ dẫn địa lý: Tỉnh/thành nơi mua bán. Hoặc sử dụng định nghĩa có sẵn: TQ: Toàn quốc
      HCM: TP Hồ Chí Minh
      HN: Hà Nội
      [*]Ví dụ: HCM - Bán Vòng tay Hổ Phách ​Nội dung bài viết: Mô tả chi tiết sản phẩm mua/bán
      Bắt buộc phải có thông tin liên lạc, giá Mua/Bán
      Bài mới đăng chỉ được phép up sau 03 ngày.
      Thời gian up bài cho phép: 01 ngày 01 lần.
      Các hành vi vi phạm nội quy này sẽ bị xóa bài hoặc khóa tài khoản mà không cần báo trước.

Phương Thiên Hữu

Hội viên
  • Số nội dung

    66
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

Bài viết posted by Phương Thiên Hữu


  1. Mình cũng đang bắt đầu tu luyện PLC... mất cả đêm qua và sáng nay để đọc bài thảo luận của Rubi và Phương Thiên Hữu, cuối cùng mình quyết định

    Phật tại tâm. muốn khẳng định đó là tốt hay xấu phải tận mắt thấy tai nghe. (không thể nghe theo ý ng này ng kia)

    Chỉ cần tâm hướng thiện, mong muốn làm điều tốt, gặt bỏ điều xấu thì sẽ chứng nhận đc và kô bị tà ma lôi kéo. Nếu PLC là tà ma thì nó sẽ hướng con người theo điều xấu (không sớm thì muộn), và có thể (tôi giả sử) PLC là tà ma và đang ru ngủ huyễn hoặc mọi người, nhưng một khi PLC trở mặt bộc lộ tà ma, lúc đó tôi hi vọng TÂM HƯỚNG THIỆN SẼ THỨC TỈNH TÔI, không lẽ mình làm điều xấu (giết người, cướp của, bất hiếu, tham ô... lại là điều tốt)

    Còn về việc bênh vực tôn giáo này, chê bai tôn giáo kia tôi không ủng hộ. Đạo nào cũng hướng con người tới việc thiện, sao phải chê bai. Tôi chưa thấy học viên PLC nào làm việc xấu cả, và sách CPL cũng kô dạy con người ta làm điều xấu...

    Vậy nên thay vì nghe ý kiến ng này ng kia, tôi quyết định sẽ tự mình chứng thực, điều duy nhất tôi tin tưởng chính là tâm hướng thiện...

    Đạo đó tốt hay không cứ nhìn vào hành động của đệ tử sẽ biết... Tôi hiểu biết thấp kém chỉ có thể nói tới đây

    Chúc học viên Pháp Luân Công sẽ luôn là những người hữu ích cho xã hội, luôn làm điều tốt và truyền điều tốt, hướng thiện tới mọi người

    Thiên Phủ

    Mình rất thích cái suy nghĩ của bạn, Bản thân mình nghĩ PLC ko phải là tà đạo, nhưng mình chưa nghĩ nó hẳn đã là pháp môn nhà Phật. Mình đang tu theo Mật Tông của Phật Giáo và mình cũng được dạy rằng "Ai tu người nấy chứng, không nên đi công kích lẫn nhau" tránh tình trạng gà cùng một mẹ đá nhau. Tà chánh gì ắt sau sẽ rõ, nguyên lý vô hình không nên lấy lý lẽ hữu hình giải thích. Ai chọn tu đường nào dù đúng hay sai đều do nghiệp quả. 1 tâm hướng phật, tu tập tinh tấn sẽ hiểu được chân lý và hưởng an lạc. Chúc bạn tu tập tốt :D

    Thân


  2. Nói đến Thần Chú và Chân Ngôn thì nhiều người dễ ấn tượng. Nhưng hỏi trì Thần Chú, Chú vào đâu ? thì thật ít người biết hỏi và biết đáp.

    Chẳng lẽ nói Bùa Chú thì có nghĩa Thần...,chú trong lá Bùa ?.

    Chẳng lẽ trì Thần Chú vào chén nước hay đặt chén nước lên ban thờ thì Thần...sẽ Chú trong Nước ?.

    Như Thần Chú Đại Bi có 42 Thủ Nhãn Đồ Pháp Khí, chẳng lẽ các Thần sẽ Chú tại 42 Pháp khí ?

    Chú vào đâu ? Có ai trả lời chính xác câu hỏi này được thì câu hỏi cũng là một vấn đề.

    Thần chú tức Chân Ngôn, Chân Ngôn là sao là ngôn ngữ thật nhất chính xác nhất của chư Phật. Nếu ngồi phân tích mổ xẻ bằng lời lẽ thông thường chẳng há mất đi cái ý nghĩa của nó? Thần chú, chân ngôn như một phương tiện để đưa con người học hỏi với vũ trụ. Chân ngôn được dùng bởi các vị tu theo Mật Tông hay tên khác là Chân Ngôn tông. Thần chú Chân Ngôn phải đi liền theo tu tâm dưỡng tính nếu không có đọc cả triệu biến chú bắt cả triệu ấn quyết vẽ cả triệu đạo bùa thì cũng không có hiệu quả.

    :D

    Thân,


  3. Việc xuất hồn thì tôi cũng đã có nên phần nào hiểu được. Hồi trước, trước khi ngủ mà muốn xuất hồn thì tối đó liền mơ thấy nhiều hiện tượng lạ. Sau tôi có viết thư hỏi các cao nhân trên diễn đàn, thì ai cũng khuyên nên bỏ. Vì vậy, cộng với sự sợ hãi, tôi bỏ luôn. Nhưng nghĩ lại, cũng phí! Tự dưng thấy được cái mà người khác không thấy, cũng hay lắm chứ bộ? Chỉ tiếc là chưa có duyên gặp người chỉ giáo.

    PTH nghĩ là huynh bỏ ko có j đáng tiếc cả ! Những điều mình thấy chưa chắc đúng là do xuất hồn. Có thể do các vong hồn vất vưởng tạo ra ảo tưởng để ta muốn rời bỏ thể xác để chúng có thể chiếm đoạt. Xuất hồn ko fải ai cũng có thể học được huống chi là thực hiện. Thấy những điều người khác ko thấy chưa chắc đã tốt.

    Thân,

    PTH


  4. Gửi huynh Nguyễn Huỳnh Thái,

    PTH chưa nghe đến Hỏa Xà bao h nhưng có lẽ trong lúc vô thức nào đó huynh làm theo những j tiếng nói kia chỉ bảo nên vô tình mở đường cho vong hồn nào đó nhập vào huynh. Vong hồn lúc mới nhập luôn luôn tỏ ra có ích và giúp đỡ người bị nhập rất nhiều. Qua giấc mơ có lẽ bà và cô đang giúp huynh. Theo mình nghĩ đừng nên tập theo Hỏa Xà j cả. Bây giờ để tránh mọi chuyện chưa trở nên xấu thì hãy nhất tâm cầu phật. Trước khi đi ngủ thì nên niệm kinh Phật trước khi ngủ vd: Kinh cứu khổ cứu nạn của Quan Thế Âm Bồ Tát, hay Kim Cương kinh, Bát Nhã Kinh .... Nếu cần thiết thì niệm thêm Lục tự đại minh chân ngôn Om mani padme hum. Nhất Tâm hướng Phật pháp đừng suy nghĩ đến Hỏa Xà j nữa có lẽ sẽ có hiệu quả.

    Chúc may mắn,

    Phương Thiên Hữu


  5. Hi` hi`, lâu lâu online lại thấy topic vui quá, bác Thiên Long Bát Bộ nói đúng quá nên có người nói không lại nỗi nóng nói ngang đuổi người ta ra khỏi diễn đàn kìa :wub:

    Nói chung, mình cũng nghiên cứu qua PLC rồi. Chẳng qua chỉ là một mớ ô hợp được thần thánh hóa quá đáng, tổng hợp nhiều thứ như : Khí công trung quốc, kinh mạch huyệt đạo và cách chữa bệnh của đông y, nói chuyện đương nhiên phải có (huề vốn) của vũ trụ, năng lượng tự nhiên, ngũ hành bát quái, âm dương mà khoa học đã chứng minh, cộng thêm 1 số câu ăn cắp của Thiền tông, cộng thêm dùng một số bùa chú của Mật tông, Đạo giáo và 1 chút ngãi để khống chế, điều khiển con người hay còn gọi là Pháp Luyện Người :D .Tổng hợp tất cả các thứ tạp nhạp đó lại thành cái gọi là Pháp Luân Công :D

    Ai nói là Pháp Luân Công muốn tập thì tập, không thích tập thì bỏ như tập khí công, không ép buộc. Bản thân mình cũng là con nhà võ tập luyện khí công vì nó tốt cho sức khỏe và đó là phong trào Thể Dục Thể Thao được mọi người công nhận.

    Người của Pháp Luân Công từng dạy mình, nhưng không phải như những gì họ nói (toàn những lời ngon ngọt dụ dỗ) thực chất khi mình không muốn học nữa thì bị hăm dọa nào là không sống yên ổn, không làm ăn được, gia đình có chuyện, bị tai nạn. Ngoài miệng nói không ép, muốn học thì học nhưng thực tế nếu phản kháng có thể bị tai nạn giao thông do 1 sát thủ nào đó được thuê đụng phải trên danh nghĩa người đi đường :)

    Chuyện này làm mình nhớ đến vị Trung Tướng Nguyễn Việt Thành đã từng bị hăm dọa nhưng chí khí kiên cường của 1 vị tướng không bao giờ chịu khuất phục trước những điều đó cho dù nó có xảy ra hay không trong thời bình cũng như trong thời chiến :D

    Pháp Luân Công dùng chiêu bài quảng cáo rình rang cứ như liveshow quản cáo Bán Hàng Đa Cấp cho mọi tầng lớp già, trẻ, lớn, bé, nam, phụ, lão, ấu vậy. Mà Hàng Đa Cấp thường là hàng tạp nhạp và lừa đảo mà ai ai cũng biết. Nếu là hàng tốt thì không cần quảng cáo người ta cũng biết :( .

    Theo mình nghĩ Pháp Luân Công nên đổi thành Tạp Nhạp Công thì hay hơn :) (vì ăn cắp tinh hoa của người khác mỗi thứ 1 ít rồi mang về dùng lý lẽ cùn như con vẹt lập đi lập lại Thần Thánh Hóa lên thành của mình). :lol:

    Bây giờ Pháp Luân Công từ khí công, chữa bệnh còn chen chân vô lĩnh vực Tín Ngưỡng Tôn Giáo vốn là nét văn hóa bản sắc của mỗi dân tộc, truyền bá loạn xạ giữa đạo và đời, không biết PLC có ý đồ gì khi chen vào quá nhiều lĩnh vực như vậy, kêu gọi chiêu dụ nhận đệ tử sau đó truyền bá như 1 tín ngưỡng mới để những con người do ban đầu hiếu kỳ và thiếu hiểu biết về khí công cũng như huyền thuật tin sái cổ lao vào tử vì đạo (sẵn sàng chết để bảo vệ PLC) :P . Sau đó mượn họ làm bình phong "ca" lên với thế giới về mình ;) , khi họ hết giá trị lợi dụng thì thẳng tay vứt bỏ như một con chốt thí bằng cách này hay cách khác hoặc trừ khử luôn cả mạng sống bằng bùa ngãi hoặc tai nạn. :unsure:

    Chính xác PLC chen chân vào tôn giáo để lôi kéo và làm mê muội con người với một mục đích riêng vì kể cả Pháp Luật cũng không thể cấm con người Tín Ngưỡng Tôn Giáo, đó là kẻ hở duy nhất để họ chen chân vào mà không bị nghi ngờ và nếu có bị phát hiện thì Pháp Luật cũng không làm gì được vì đó là quyền tự do tín ngưỡng (nhưng không phải cuồng tín :P ), can thiệp thì họ sẽ la làng lên như vụ ở Trung Quốc là đàn áp tôn giáo và tín đồ PLC tử vì đạo :lol: . Nói trắng ra sự thật là như vậy, chẳng qua do con người mê muội bị lợi dụng mà không biết thôi, một ngày nào đó khi biết ra đã muộn màng.

    Tín ngưỡng do con người tạo ra, là nét đẹp văn hóa của mỗi dân tộc, Phật tại tâm sinh ra của mỗi người, tin Phật thì có Phật không tin thì không có, ma quỷ cũng vậy thôi. Đừng để tâm ma lôi kéo bạn, ma quỷ chết không đáng sợ, đáng sợ nhất vẫn là tâm ma của con người.

    Con người ai không có Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Nếu nói tập PLC không bị bệnh hay PLC chữa bệnh được thì con người không cần đi bệnh viện, không uống thuốc thì các bệnh viện đã đóng cửa và các bác sĩ thất nghiệp hết rồi. :lol:

    Còn bệnh do tà thuật thì đương nhiên khoa học chưa chứng minh, uống thuốc cũng không hết, đi bác sĩ cũng không xong nhưng PLC thì chữa được và huyên hoang rằng mình chữa được bệnh. Thực chất, PLC cũng chỉ dùng chiêu "Dĩ độc trị độc" lấy bùa ngãi để chữa bùa ngãi. Như vậy chúng ta tín ngưỡng làm gì mà không tin vào tín ngưỡng của mình, Phật có pháp Phật, Công Giáo có pháp của Công Giáo, tại sao chúng ta không tin vào mình, vào chính bản thân mình là phải sống cho tốt, vào tín ngưỡng tôn giáo của mình sẽ chữa được cho mình những bệnh không phải bình thường do số mạng của mình mà lại tin vào PLC rời bỏ niềm tin mà bấy lâu nay chúng ta vẫn tin.

    Các bạn hãy nhớ đã là người đều có số mạng của mình, có nhân có quả, có vay có trả, người hại không chết được đâu chỉ có trời hại mới chết được thôi.

    Hãy sống thật tốt với mọi người xung quanh.

    Làm những việc không thẹn với lòng.

    Trung thành với tín ngưỡng của mình như một nét đẹp văn hóa tâm linh.

    Tâm không xao động như mặt nước hồ phẳng lặng trước những phồn hoa vật chất, lời nói hoa mỹ xuôi theo chiều gió hay quảng cáo rình rang vì tâm chúng ta vốn là chân như.

    Câu " nhân định thắng thiên " xác xuất chính xác chỉ có khoảng 0,1% nên các bạn cứ yên tâm đừng để kẻ xấu có cơ hội lôi kéo, dụ dỗ và lợi dụng lòng tin của mình phục vụ cho mục đích riêng của họ.

    Mong các bạn đủ dũng cảm để vượt qua mọi sóng gió, vững vàng như con thuyền Bát Nhã cứu vớt những tâm hồn mê muội xung quanh bạn, dẹp tan sóng gió để cuộc sống của chúng ta mãi mãi bình yên.

    Mong các bạn hiểu tâm ý của Tajmahal

    Bác nói đúng ghê! PLC nếu suy nghĩ dưới mặt khí công thì ko có j đáng nói. Nhưng nếu tự xưng là tôn giáo hay giáo phái của Phật Giáo thì tự làm xấu mình rốt cuộc tự biến mình thành tà giáo. Ah mà bác ơi nó sử dụng bùa ngải chỗ nào ạ? e mới thấy mấy người múa may thôi chứ chưa thấy bùa ngải bao giờ :-??

    Xin cám ơn


  6. Nói chung chung thôi là, tớ đang ở Việt Nam.

    Thiền Viện Sùng Phúc ở ngoài Bắc, đây là ngôi Thiền Tự đầu tiên liên quan đến sự phục hồi Thiền Tông Đời Trần truyền từ Nam ra Bắc. Còn ngôi Thiền Viện chính thức đầu tiên trong sự kiện này là Thiền Viện Trúc Lâm Yên Tử ở Quảng Ninh.

    Phật giáo trong 100 năm qua, đã lớn mạnh ở Tây Phương, cho nên rất nhiều Việt Kiều đã có duyên, biết về Việt Nam, tìm gặp Thiền Sư Việt Nam và mời sang bên họ để cùng góp sức thành lập và trụ trì Thiền viện, Thiền tự.

    Tôi không so sánh Thiền, Mật, Tịnh cho nên không có góp ý gì về sự lựa chọn của mỗi người, ví như trường hợp của cậu. Nhưng mà, thì ra, cậu cũng biết đến Thiền Viện như vậy, cũng hay là :(

    Bà em là Phật Tử nên hay đưa e đi các chùa chiền và thiền viện. Bà theo Thiền Tông và Tịnh Độ Nhưng nghiêng về Thiền. Mà chỉ đáng tiếc là e lại đi du học nên ko đi được nhiều. Ko có lẽ cũng vào Thiền Viện SÙng Phúc làm đệ tử. Tại mấy thầy trong đó kêu mặt e phúc hậu nên cứ xin bà e cho theo 1 trong các thầy học. Bà e cũng muốn e theo họ làm đệ tử nhưng đùng 1 cái lại fải đi nên ko đủ duyên. Bản thân e đã từng học Thiền và e cũng tu theo Tịnh Độ khá lâu. E cũng muốn theo cả 3 con đường nên hỏi thử bác xem biết Thiền Viện nào ở ANh ko. E có thấy 1 ngôi chùa VN ở đây nhưng e đoán chưa chắc có vị nào theo Thiền Tông ở đây


  7. Bên Đức, Pháp, Mỹ, Canada vv..thì đều có Thiền Phái Trúc Lâm rồi, còn ở bên Anh, cũng có rồi hay sao đó, mới nghe nói có thầy sang đó giảng, nhưng do duyên chưa đủ nên lại chuyển chuyến sang Đức. Như vậy, bên Anh cũng đa có Thiền Phái Trúc Lâm, cụ thể, cậu có thể vào trang web thuongchieu.net và gửi thư hỏi.

    Ah trước e cũng có đến Thiền Viện Sùng Phúc ngoài Hà Nội. Có sư thầy định nhận e làm đệ tử nhưng em chỉ ở VN ngắn quá nên ko làm đệ tử ổng đc. Vì vậy e chuyển qua tu Mật Tông vì có người hướng dẫn được. Mà ko hiểu hiện bác BBTL ở đâu ạ?


  8. Tâm là Mật

    Tâm là Tịnh

    Tâm là Thiền

    Tất cả các Tông, đều lấy Kiến Tánh Khởi Tu.

    Người ngộ tâm thì tu mật

    Người ngộ tâm thì tu tịnh

    Người ngộ tâm thì tu thiền.

    Làm gì thì gì cứ phải ngộ được bản tâm cái đã rồi mới khởi tu.

    Thiền Tông vừa là Chánh Pháp, vừa là Hộ Pháp của Phật Pháp. Nếu Thiền Tông bi diệt thì Phật Pháp mất đi Hộ Pháp rồi đấy.

    Vậy tức là tùy duyên thì tu theo một pháp môn đúng ko bác. Vì e nghĩ là các pháp môn là các con đường khác nhưng cuối cùng đều đi về 1 mục đích là được giác ngộ. Vậy Bác có biết 1 số cao nhân nào tu về Thiền Tông đang ở Anh Quốc ko. E muốn học hỏi thêm về các Pháp môn khác thuộc Phật Giáo. Hoặc bác có thể cho e 1 số những đường link về Phật Pháp ko


  9. CHỦ ĐỀ: TẤT CẢ CÁC PHÁP KHÔNG CỐ ĐỊNH

    PHÁP VÔ ĐỊNH PHÁP

    GIẢNG GIẢI CỦA CÁC TÁC GIẢ:

    THIỀN SƯ VIỆT NAM ĐƯƠNG THỜI

    LÝ HỒNG CHÍ (TÀ SƯ)

    LÝ HỒNG CHÍ VÀ KIẾN GIẢI "PHÁP VÔ ĐỊNH PHÁP"

    Sách Chuyển Pháp Luân-Bài giảng thứ nhất

    Tầng khác nhau có Pháp của tầng khác nhau

    Trước đây có nhiều khí công sư giảng rằng khí công có nào là sơ cấp, trung cấp, cao cấp. Cái đó toàn là khí, đều là những thứ tại cùng một tầng luyện khí, mà cũng phân thành sơ cấp, trung cấp, cao cấp. Về những gì thực sự tại cao tầng, hầu hết những người tu luyện khí công chúng ta không có gì trong đầu hết, [họ] hoàn toàn chẳng biết gì. Từ nay trở đi, những gì chúng tôi nói rõ đều là Pháp tại cao tầng. Hơn nữa tôi muốn khôi phục lại danh tiếng chân chính của [pháp môn] tu luyện. Tại khoá học này tôi muốn đề cập đến một số hiện tượng bất lương trong giới tu luyện. Chúng ta đối đãi, nhìn nhận những hiện tượng ấy như thế nào, tôi đều cần giảng rõ; hơn nữa truyền công giảng Pháp tại cao tầng có liên quan đến nhiều mặt, liên quan đến vấn đề rất lớn, thậm chí rất gay gắt; tôi cũng muốn giảng rõ những điều ấy; lại có những can nhiễu xuất phát từ không gian khác đến xã hội người thường chúng ta, đặc biệt can nhiễu đến giới tu luyện; tôi cũng cần giảng rõ; đồng thời [tôi] cũng giúp học viên của chúng ta giải quyết những vấn đề ấy. Nếu vấn đề ấy chẳng được giải quyết, [thì] chư vị không luyện công được. Muốn giải quyết tận gốc những vấn đề đó, chúng tôi cần phải coi mọi người [học viên] như những người tu luyện chân chính thì mới làm vậy được. Đương nhiên, không dễ mà chuyển biến ngay lập tức tư tưởng của chư vị; trong khi nghe bài giảng từ nay trở đi, chư vị sẽ chuyển biến tư tưởng của mình một cách từ từ; cũng mong muốn rằng chư vị chú ý nghe [giảng]. Tôi truyền công khác với người khác truyền công. Có người truyền công, họ chỉ đơn giản là giảng một chút về công lý của họ, sau đó kết nối [để truyền] một chút tín tức, rồi dạy một bộ thủ pháp là xong. Người ta hiện nay đã quen với [phương cách] truyền công như thế.

    Truyền công chân chính cần phải giảng về Pháp, phải thuyết về Đạo. Qua mười bài giảng trên lớp, tôi cần nói rõ những [Pháp] lý tại cao tầng, chư vị mới có thể tu luyện được; nếu không, thì không cách nào tu luyện. Người ta chỉ truyền những thứ tại tầng chữa bệnh khoẻ người thôi; [nếu] chư vị muốn tu luyện lên cao tầng, [nhưng] chư vị lại không có Pháp để chỉ đạo tại cao tầng, [thì] chư vị không thể tu luyện được. Ví như chư vị đi học, chư vị mang sách giáo khoa tiểu học mà đến đại học, [thì] chư vị vẫn chỉ là học sinh tiểu học. Có người cho rằng [họ] học rất nhiều công, học công này, học công kia, có cả chồng chứng chỉ tốt nghiệp; nhưng công của họ vẫn chưa hề [tăng] lên. Họ cho rằng những thứ đó chính là nghĩa lý chân chính và toàn bộ khí công; không phải thế, đó chỉ là phần vỏ nông cạn của khí công, [là] những thứ tại tầng thấp nhất. Khí công không chỉ là vậy; nó là tu luyện, là điều rộng lớn tinh thâm; ngoài ra tại những tầng khác nhau tồn tại những Pháp khác nhau; vậy nó khác với những thứ luyện khí chúng ta biết hiện nay; [những thứ mà] chư vị có học nhiều nữa cũng vậy thôi. Lấy một thí dụ, sách tiểu học của Anh chư vị cũng học, sách tiểu học của Mỹ chư vị cũng học, sách tiểu học của Nhật chư vị cũng học, sách tiểu học của Trung Quốc chư vị cũng học, [rốt cuộc] chư vị vẫn chỉ là học sinh tiểu học. Chư vị học càng lắm khí công tại tầng thấp, nhận càng nhiều những thứ ấy, thì trái lại lại càng có hại, [vì] thân của chư vị đã bị loạn mất rồi.

    Tôi cũng cần phải nhấn mạnh một vấn đề, tu luyện chúng ta cần phải có truyền công [và] giảng Pháp. Một số hoà thượng ở chùa, đặc biệt là [hoà thượng] Thiền tông có thể có cách nghĩ khác. Hễ nghe đến giảng Pháp, họ liền không thích nghe. Tại sao? Thiền tông [nhìn] nhận rằng: Pháp ấy không thể giảng, Pháp đã giảng ra [thành lời] thì không còn là Pháp nữa; không có Pháp có thể giảng; chỉ có thể tâm lĩnh thần hội; vậy nên đến ngày nay Thiền tông không giảng Pháp gì hết. Đạt Ma [bên] Thiền tông truyền [dạy] điều ấy; [đó] là căn cứ theo một câu của Thích Ca Mâu Ni. Thích Ca Mâu Ni giảng: ‘Pháp vô định Pháp’. Ông ấy căn cứ trên câu thoại của Thích Ca Mâu Ni mà sáng lập pháp môn Thiền tông. Chúng tôi nói cái pháp môn ấy là thứ dùi sừng bò. Sao lại gọi là dùi sừng bò? Khởi đầu khi Đạt Ma dùi vào trong thì thấy còn rộng; nhị tổ dùi vào thì thấy không còn rộng nữa; tam tổ thì thấy còn lọt được; tứ tổ thì thấy hẹp lắm rồi; ngũ tổ về cơ bản chẳng còn gì để dùi nữa; tới lục tổ Huệ Năng thì đã đến đỉnh [sừng bò] và có dùi cũng chẳng đi đến đâu được nữa. Ngày nay chư vị nếu muốn đến Thiền tông học Pháp, chư vị chớ hỏi; nếu chư vị hỏi ông [thầy] bất kể vấn đề gì, [ông ta] sẽ quay lại cho vào đầu chư vị một gậy, gọi là “bổng hát”3. Đó nghĩa là chư vị không được hỏi, phải tự mình ngộ. Chư vị nói: ‘Tôi chưa biết nên mới đến học, ngộ được gì đây? Ông lại cho tôi một gậy [là sao]?!’ Đó là cái sừng bò kia đã dùi đến đỉnh rồi, không còn gì có thể giảng nữa. Đạt Ma giảng rõ là nó chỉ có thể truyền đến lục tổ, sau đó không dùng được nữa. Mấy trăm năm qua rồi, đến nay vẫn có người ôm chết cứng cái lý của Thiền tông mà không bỏ. Hàm nghĩa chân chính của lời giảng “Pháp vô định Pháp” của Thích Ca Mâu ni là gì? Tầng của Thích Ca Mâu Ni là [tầng] Như Lai; [nhưng] các tăng nhân sau này có rất nhiều vị không hề ngộ đến tầng của Thích Ca Mâu Ni, [không ngộ được] tâm thái trong cảnh giới tư tưởng của Ông, hàm nghĩa chân chính trong Pháp mà Ông giảng, [cũng như] hàm nghĩa chân chính trong lời mà Ông nói. Vậy nên đời sau người giải thích thế này, người giải thích thế kia, giải thích đến độ hỗn loạn; cho rằng ‘Pháp vô định Pháp’ nghĩa là chư vị không được giảng, đã giảng ra thì không còn là Pháp nữa. Thật ra không phải nghĩa như vậy. Thích Ca Mâu Ni dưới cội bồ đề khai công khai ngộ rồi, chưa lập tức đạt đến tầng Như Lai. Trong suốt 49 năm truyền Pháp, Ông liên tục tự mình đề cao. Mỗi khi đề cao [lên] một tầng, Ông quay lại xét thấy Pháp mình vừa giảng xong không còn đúng nữa. Lại đề cao lên, Ông phát hiện rằng Pháp mình vừa giảng xong lại cũng không đúng nữa. Cứ đề cao lên, Ông lại phát hiện rằng Pháp vừa giảng xong lại không còn đúng. Trong toàn bộ 49 năm, Ông không ngừng thăng hoa như thế; mỗi lần đề cao [lên] một tầng, [Ông] lại phát hiện Pháp Ông giảng trước đó về nhận thức đều là rất thấp. Ông cũng phát hiện rằng Pháp của mỗi một tầng là thể hiện của Pháp tại mỗi một tầng đó; mỗi một tầng đều có Pháp, nhưng đó không phải là chân lý tuyệt đối của vũ trụ. Vả lại Pháp của tầng cao so với Pháp của tầng thấp thì [tiếp cận] gần đặc tính của vũ trụ hơn; vậy nên, Ông bèn giảng: ‘Pháp vô định Pháp’.

    Cuối cùng Thích Ca Mâu Ni lại giảng: ‘Ta đời này chưa có giảng Pháp nào hết’. Thiền tông lại lý giải rằng không Pháp có thể giảng. Vào những năm cuối, Thích Ca Mâu Ni đã đạt đến tầng Như Lai; hỏi tại sao Ông nói Ông chưa có giảng Pháp nào hết? Thực ra Ông đã nêu ra một vấn đề gì? Ông [muốn] nói: ‘Đạt đến tầng Như Lai như ta, ta chưa thể thấy được [chân] lý tối hậu của vũ trụ, Pháp tối hậu của vũ trụ là gì’. Vậy nên Ông muốn nói người đời sau không được lấy những lời Ông giảng làm chân lý tuyệt đối, chân lý bất biến; nếu không người đời sau sẽ bị hạn cuộc vào tầng Như Lai hoặc thấp hơn Như Lai, mà không thể đột phá lên tầng cao hơn. Người đời sau không lý giải được nghĩa chân chính của câu nói ấy, [nên nhìn] nhận rằng Pháp đã giảng ra thì không còn là Pháp, [họ] lý giải kiểu như thế. Kỳ thực Thích Ca Mâu Ni [muốn] giảng rằng: Các tầng khác nhau có Pháp của các tầng khác nhau, Pháp của mỗi một tầng không phải là chân lý tuyệt đối của vũ trụ; nhưng Pháp của mỗi một tầng có tác dụng [làm Pháp lý] chỉ đạo tại mỗi một tầng. Thật ra Ông đã giảng chính [Pháp] lý này.

    Trước đây có nhiều người, đặc biệt [bên] Thiền tông, cứ nhất mực bảo trì nhận thức thiên kiến và sai lầm cực đoan ấy. Không dạy chư vị, thử hỏi chỉ đạo [tu] luyện làm sao, luyện thế nào, rồi tu ra sao? Trong Phật giáo có nhiều chuyện cổ Phật giáo, có thể có người đã từng xem; kể rằng lên trên trời, sau khi đến thiên quốc, rồi phát hiện rằng kinh «Kim Cương» ở đó so với kinh «Kim Cương» ở dưới [hạ giới], từng chữ đều khác nhau, ý nghĩa cũng khác nhau. Tại sao kinh «Kim Cương» kia lại khác với kinh «Kim Cương» tại nhân gian? Lại có người nói: Kinh sách của thế giới Cực Lạc so với [kinh thư] dưới [hạ giới] quả là khác hẳn, hoàn toàn khác nhau, không chỉ các chữ khác nhau mà hàm nghĩa, ý nghĩa cũng khác nhau, chúng đã thay đổi hẳn rồi. Thật ra, chính là cùng một Pháp đồng nhất [nhưng] tại các tầng khác nhau [thì] có các biến hoá và hình thức hiển hiện khác nhau; đối với người tu luyện tại các tầng khác nhau, có thể phát huy tác dụng chỉ đạo khác nhau.

    Mọi người đều biết, trong Phật giáo có cuốn sách nhỏ tên là «Tây phương Cực Lạc thế giới du ký», kể rằng một tăng nhân kia đả toạ luyện công, nguyên thần [bay] đến thế giới Cực Lạc xem ngắm cảnh tượng [nơi ấy]; hết một ngày; rồi quay về nhân gian đã thấy sáu năm trôi qua. Vị ấy thấy được không? Đã thấy, nhưng điều vị ấy đã thấy không phải là chân tướng. Tại sao? Bởi vì tầng của vị ấy không đủ, [nên] chỉ có thể ở tầng của vị ấy mà hiển hiện cho vị ấy những thể hiện của Phật Pháp mà vị ấy nên được thấy. Bởi vì một thế giới kiểu như vậy chính là thể hiện cấu thành của Pháp; cho nên, vị ấy không thể thấy được chân tướng. Tôi giảng rằng ‘Pháp vô định Pháp’ chính là có hàm nghĩa như thế.

    THIỀN SƯ VIỆT NAM GIẢNG GIẢI "TẤT CẢ CÁC PHÁP KHÔNG CỐ ĐỊNH"

    CÀNH LÁ VÔ ƯU

    H.T THÍCH THANH TỪ

    Mọi con người chúng ta đều mắc phải bệnh cố chấp, muốn cái gì mình yêu thích phải còn như vậy mãi. Mỗi khi những cái đó đổi thay, mình sanh ra đau khổ chán chường, trách tại sao cái đó không giống ngày xưa. Bệnh cố chấp ấy khiến chúng ta sống trong hiện tại mà tâm hồn vẫn lùi về quá khứ. Quá khứ đã qua, đã mất, mà chúng ta cứ sống với cái mất, chính chúng ta đang sống mà đã chết đi rồi.

    Trên đời, muôn vật luôn thay đổi như dòng nước chảy, chúng ta muốn nắm đứng chúng lại, chỉ là việc toi công. Sự biến chuyển đã thành qui luật của thiên nhiên, không ai có quyền làm sai qui luật ấy. Nếu chúng ta muốn khác đi với qui luật này, là chúng ta tự chuốc lấy sự đau khổ vào mình. Bởi thời gian cứ chạy mãi thì muôn vật cũng theo đó đổi thay. Chúng ta mới mua chiếc xe Honda thấy mới toanh, chạy mấy tháng sau đã phai màu, có vài bộ phận mòn lỏng. Nhớ lại lúc mới mua xe đem về, chúng ta cảm thấy buồn chiếc xe cũ rồi. Một cái nhà mới cất, chúng ta rất hài lòng, nhưng ở được đôi ba năm đã thấy trên tường có mấy lằn rạn nứt, những màu nước vôi đã trắng bạc, các cánh cửa đã lung lay. Chúng ta cảm thấy buồn, cái nhà mới cất mấy năm mà đã cũ. Mọi vật chung quanh ta luôn luôn biến đổi, biến đổi theo thời gian và biến đổi do nhân duyên hội tụ đủ thiếu. Ðóa hoa sen trong hồ, xây ở trước sân, vừa nở tròn thơm nhẹ, nhìn nó chúng ta cảm thấy vui lâng lâng. Vài hôm sau từng cánh hoa rơi lả tả, chúng ta trông thấy lòng buồn rười rượi. Cây cam trước nhà sung sức cành lá sum sê, trái đeo oằn nhánh, chúng ta nhìn nó với nụ cười thích thú. Mấy năm sau, cây cam già lụi lá rụng cành khô, chúng ta nhìn nó với vẻ buồn thất vọng. Chúng ta muốn giữ mãi cái gì làm đẹp mắt chúng ta. Chúng ta cố bám chặt cái gì đem lại quyền lợi cho chúng ta và những cái gì có tính thân tình liên hệ với chúng ta, khi mất mát nó chúng ta mới thật buồn khổ. Ðây là lòng tham cố giữ cái sở hữu của mình. Nếu chiếc xe của người khác hư, cái nhà người khác cũ, chúng ta có buồn không? Quả là do cái chấp ngã sở của chúng ta, nên khi vạn vật vô thường sanh diệt, chúng ta liền bị lôi kéo theo. Cố chấp là si mê, không thể thấy được sự thật của cuộc đời.

    Con người chúng ta cũng thế, về thể xác thì tế bào sanh diệt, diệt sanh liên tục không dừng. Hết thời tăng trưởng tới thời suy tàn, như dòng nước thủy triều hết lên lại xuống. Thế mà, chúng ta nghe nói thân này già là cảm thấy buồn. Có những người thời trai trẻ khuân vác gánh gồng, làm nhiều mà không thấy mệt. Ðến khi tuổi sắp lục tuần, ra làm chút ít đã thấy thở hào hển, tự trách tại sao bây giờ yếu lắm vậy. Họ đâu biết thân họ đã đến lúc tàn cỗi rồi. Người ta cứ tưởng mình như thuở nào, chớ không biết mình đang xê dịch lần về cõi chết. Bởi vậy nghe nói cái chết đâm ra hoảng sợ. Ðó là chúng ta không biết thể xác này luôn luôn biến đổi vô thường. Sợ chết, sợ mất thân này là do si mê chấp ngã mà ra. Ðến phần tinh thần cũng vậy, trong ấy luôn luôn biến đổi diệt sanh. Tâm niệm này sanh tâm niệm kia diệt, cứ mãi đổi thay không cùng. Có ai đó nghĩ rằng tâm niệm mình trước sau như một, đây là một nhận định sai lầm. Bởi họ cho tâm niệm mình trước sau như một, nên thấy tâm ai trước trắng sau đen, họ đâm ra bực bội căm hờn. Họ quên rằng mỗi khi hoàn cảnh đổi thay, hoặc hội nhập vào xã hội xa lạ, tâm con người liền chuyển đổi theo thời theo cảnh. Chúng ta đừng ngây thơ nghĩ rằng kẻ kia trước thế nào, ngày nay dù hoàn cảnh khác đi, tâm họ vẫn như xưa. Ðó là nhận định sai lầm khiến ta ôm hận suốt đời. Nỗi đau khổ của con người là sợ già sợ chết, sợ người thân đổi dạ thay lòng. Song cái sợ ấy làm sao tránh khỏi. Chỉ cần sáng suốt nhận rõ rằng thân này là tướng vô thường hoại diệt, tâm này là một dòng biến chuyển vô chừng. Ðược vậy, thân ta có già có chết cũng không buồn, lòng người có đổi trắng thay đen cũng chẳng lạ. Thế là chúng ta sống cuộc đời an ổn vô cùng.

    Ðây tôi thuật lại chuyện "Cố nhân về thăm cố hương" cho quí vị nghe: Tôi rời khỏi quê hương năm 1947, đến năm 1980 tôi trở về thăm. Quê hương tôi là nơi tôi đã sống hơn hai mươi năm, thật là gắn bó và thân thiết biết bao. Từ chùa Phước Hậu thuê thuyền máy đưa thầy trò chúng tôi về Rạch Tra. Ðến vàm Rạch Tra rồi! Chú phụ lái ngồi trước nói. Tôi vội vàng chun ra khỏi mui, ngồi trước mũi thuyền. Ðây là dòng sông thân thuộc chứa chan biết bao kỷ niệm ngày xưa. Tôi tin rằng không thể nào quên được những ngôi nhà của bà con thân quyến nằm bên cạnh bờ sông. Nhưng than ôi! Nhìn hai bên bờ sông tôi thấy lạ hết, những cảnh ngày xưa tôi biết, ngày nay đổi khác. Nào là nhà bác Chín Chiếu, nhà ông Cả Lập..., tôi tìm không ra ở chỗ nào. Cho đến bến sông nhà tôi ngày xưa, một chiếc cầu thang bắc xuống sông, bên phải bụi tầm vông, bên trái cây mít, kế một cái xẽo đi vô trong, nơi để ghe xuồng khi chúng tôi đi đâu về. Những hình ảnh ấy tôi tìm mãi, tìm mãi mà không thấy. Thuyền đi khá xa, tôi biết đã qua khỏi nhà xưa của chúng tôi rồi. Bảo ngừng thuyền lại, tôi tìm cây cầu lên bờ hỏi thăm, mới biết đã đi quá hơn nửa cây số. Thuyền quay đầu trở lại, ghé ngay bến theo người hàng xóm chỉ. Tôi theo cây cầu dừa bắc duỗi xuống sông trơn trợt, chống cây làm gượng lên đến bờ. Những đứa bé lớn có nhỏ có ở các nhà xung quanh thấy thuyền đậu, chúng chạy ùa đến xem. Tôi nhớ nhà tôi ngày xưa ở giữa, bên cạnh xẽo là nhà chú Tám, bên trái nhìn ra đường là nhà anh Hai Nhất, kế đó là nhà chú Bảy... mà nay nhà cất loạn, không còn một chút dấu tích gì của ngày xưa. Cho đến những người thân ngày xưa đâu mất cả, tôi không thấy ai, chỉ thấy đám người trẻ xa lạ không biết tôi, cũng như tôi không biết họ. Mấy mươi phút sau, có mấy ông già, bà già đến, nhìn ra tôi mới biết đây là anh Bảy Nhung con cô Năm tôi, kia là cô Tư con chú Bảy tôi, rồi thím Sáu Cừ dâu chú Tám tôi... Nhìn ra tôi, mỗi người nghẹn ngào vừa mừng vừa khóc. Tôi cũng cảm thấy nao nao trong lòng. Các vị ấy dẫn tôi đi thăm nền nhà cũ của tôi, ở đây chỉ còn là một khoảnh đất trống, cuốc thành những luống trồng khoai, trồng bắp. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan: "Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo. Nền cũ lâu đài bóng tịch dương." Những hình ảnh xưa sống lại trong ký ức tôi. Kế đến, đi thăm những ngôi mộ của Ông Nội, Bà Nội tôi, và mộ của các vị quyến thuộc quá cố, chính tôi cũng không nhận ra đâu là mộ của Ông Nội, Bà Nội tôi, mà ngày xưa mỗi năm ông thân tôi và tôi đều tảo mộ vào dịp hai mươi tháng chạp. Sắp từ giã trở về chùa Phước Hậu, mọi người vây quanh tôi nhắc chuyện năm xưa, khi kia mọi người đều còn trẻ, mà nay hầu hết đã từ biệt cõi đời, chỉ còn sót lại một ít người gặp nhau mà không nhận ra nhau, khiến lòng tôi se lại. Từ giã mọi người, chúng tôi trở về chùa Phước Hậu. Lòng tôi cứ ôn đi ôn lại, mình là "cố nhân về thăm cố hương" hay là "người mới về thăm cảnh mới". Cảnh đã hoàn toàn mới, người cũng mới, bản thân tôi cũng mới luôn. Khi xưa ra đi, tôi là một thanh niên trên hai mươi tuổi, ngày nay trở về tôi là ông già đầu bạc hoa râm. Khi xưa, tôi là người cư sĩ, ngày nay tôi là kẻ xuất gia. Từ thể xác lẫn tinh thần đều đổi mới. Nếu tôi cứ buồn trách cảnh thay đổi, người thay đổi, sao tôi không tự trách tôi cũng đã thay đổi. Ðúng như hai câu thơ của Thiền sư Mãn Giác: "Trước mắt việc đi mãi, trên đầu già đến rồi." (Sự trục nhãn tiền quá, lão tùng đầu thượng lai.) Chúng ta mới thấm thía lẽ "tất cả đều thay đổi, không có gì là cố định". Cố bám lấy hình ảnh xưa cũ, chúng ta sẽ đau buồn vì nó không còn như mình nhớ. Mọi vật là một dòng biến thiên từng phút giây, chúng ta luôn luôn sống với cái mới. Nhận thức được như vậy, chúng ta sẽ cười khi nhìn dòng đời luân lưu biến chuyển.

    Bản thân các pháp là chuyển động là đổi dời. Thấy rõ sự chuyển động đó là thấy được sự thật. Nghĩ rằng các pháp là nguyên vẹn không đổi dời, là cái nghĩ sai lầm. Trên cái nghĩ sai lầm này, lại sanh tâm buồn phiền than trách là cố chấp. Cố chấp là nguồn gốc khổ đau. Cho nên người học Phật phải thấy các pháp đúng sự thật của nó. Chính cái thấy đúng sự thật này là khoa học. Vì khoa học nhận thấy sự vật là một dòng sanh diệt bất tận. Với con mắt khoa học hiện đại không thấy có một sự vật nào mà không sanh diệt và đứng yên một chỗ. Từ thân người cho đến cây cỏ, từng tế bào sanh diệt liên tục trong ấy. Vì vậy người vật hết thời kỳ tăng trưởng, đến thời kỳ lão hóa và bại hoại. Có cái gì bền lâu nguyên vẹn mà chúng ta cố chấp. Nếu cố chấp là si mê không giác ngộ, là sai lầm không đúng khoa học.

    Sở dĩ các pháp biến chuyển không cố định, vì bản chất nó là vô thường và vô ngã. Chúng ta định nghĩa sống là gì? Là động. Còn luân lưu biến động là còn sống. Dừng sự biến động là chết. Bản thân ta là động, muôn vật là động. Ðã là động thì biến chuyển đổi dời, đấy là vô thường. Sống trong biển biến động vô thường của vạn vật mà chúng ta muốn nó được thường, thật là một điều không bao giờ có. Hành tinh chúng ta đang ở, nó quay tròn mãi không dừng, nếu dừng lại là nổ tung. Chính thân chúng ta, tim đập mãi không dừng, một khi nó dừng là chúng ta chết. Con người và muôn vật đều bám vào quả đất mà sống, bản thân quả đất lại quay cuồng, thì con người và muôn vật làm sao an định được. Cho nên sự tồn tại của quả đất, cũng như sự tồn tại của muôn vật là động, đấy là lý vô thường Phật đã dạy. Thấu triệt lý vô thường này, chúng ta sẽ cười trước mọi biến đổi, nhất là sự biến đổi của thân ta đến lúc bại hoại.

    Con nguời và muôn vật sống trên quả đất, kể cả quả đất đều do nhiều nguyên tố họp lại thành hình. Không có vật nào đơn thuần từ một nhân tố mà thành. Ðã do nhiều nhân tố chung hợp thành sự vật, những nhân tố ấy nhà Phật gọi là nhân duyên. Nếu phân tích một con người hay sự vật, chúng ta thấy nhiều lớp nhân duyên tụ họp thành. Nơi con người thì có mấy tỷ tế bào chung hợp, mỗi loại dều có chức năng riêng. Ở mỗi vật cũng do nhiều tế bào kết hợp, hay những hạt nguyên tử đang quay cuồng xoắn chặt vào nhau. Ðã nhiều loại nhiều thứ thì loại nào thứ nào là chủ? Hoặc do nhiều thứ họp lại thành, tức không có thực thể. Không có chủ, không có thực thể, Phật gọi là vô ngã. Từ vô ngã là chỉ cho mọi vật do nhân duyên hợp không có chủ thể, nên nói "chư pháp vô ngã". Bởi vô ngã nên chúng ta không chấp mình thật, vật thật. Không chấp mình là không chấp ngã, không chấp vật là không chấp ngã sở. Không chấp ngã và ngã sở thì còn cái gì để chúng ta tham cầu. Nếu không tham cầu thì còn gì lo sợ, còn gì bực tức. Thế là do thấy được lẽ thật nơi con người và sự vật, chúng ta dứt được si mê. Do hết si mê, chúng ta dừng được tâm tham lam và nóng giận, ngang đây tam độc không còn. Ðó là kết quả tốt đẹp của người tu Phật.

    Tóm lại, do biết rõ các pháp không cố định tức là vô thường, vô ngã, nên chúng ta buông xả tất cả cố chấp si mê. Chính đây là "chánh kiến" trong Bát chánh đạo. Mọi cố chấp đều y cứ nơi con người và sự vật. Thấy rõ người vật đều tạm bợ biến thiên không thật, thì mọi cố chấp đâu còn. Không còn cố chấp thì tất cả khổ đau đều tan biến. Sở dĩ chúng ta nhiều buồn khổ là sợ thân này bệnh, chết. Biết bệnh chết là lẽ thường, con đường mà ai cũng phải đến, còn gì sợ hãi việc bệnh và chết. Chúng ta sợ cái gì bất thường chỉ đến riêng mình, nên cố gắng né tránh. Nếu là việc chung của tất cả, chúng ta có sợ cũng chỉ vô ích thôi. Cho nên Tuệ Trung Thượng Sĩ khi sắp tịch, nằm trên cái giường tại Dưỡng Chân Trang nhắm mắt tịch. Các bà thê thiếp khóc rống lên, Ngài mở mắt quở: "Sanh tử là lẽ thường, tại sao làm náo động chân tánh ta." Rồi Ngài nhắm mắt an nhiên mà tịch. Cho đến mọi vật sở hữu của ta cũng thế, nó là vật vô thường bại hoại, chúng ta muốn nó còn mãi làm sao được. Chi bằng thấy chúng là tướng giả dối tan hợp vô thường, khi chúng còn thì chúng ta dùng, lúc chúng mất thì chúng ta cười, vì lẽ thường là như thế. Kinh Kim Cang Phật dạy: "Phàm cái gì có tướng đều là hư dối" (Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng). Lối nhìn này là trọng tâm thoát khổ của chúng sanh. Chúng ta sợ khổ mà không chịu mở con mắt trí tuệ thấy được lẽ thật này thì muôn đời cũng không hết khổ.

    Đọc xong vài dòng của anh BBTL tôi cũng thấy rất bổ ích! Cám ơn anh. Tôi có 1 vài thắc mắc như sau. Vậy như trên đây thì họ nói việc tham thiền là 1 việc cần thiết dẫn tới con đường giác ngộ. Vậy đối với Tịnh Độ họ có thể kết hợp Đọc Kinh và ngồi thiền, Với Mật tông họ bắt kết ấn và trì trú trong lúc hành thiền. Vậy đối với thiền tông thì bên cạnh tham thiền là j. Vì hiểu biết về Thiền Tông nông cạn mong anh giải đáp


  10. Thật sự đọc mấy bài mọi người tranh luận thấy buồn cười cùng người tu tập cả cãi nhau mấy cái chuyện này nhiều làm j :D Nó là tà hay chánh chúng ta còn là người trần mắt thịt làm sao dựa vào lý lẽ của ta để mà suy nó ra tà hay chánh. Nếu ta đủ cái khả năng để khẳng định 1 điều j đó là chắc chắn thì đã lên thành cõi khác lâu rồi. Bản thân tôi thấy những người tập PLC cũng có phần sai là đi tuyên truyền rầm rộ cho môn của mình quá không khỏi khiến cho khi nhìn vào gây nhiều luồng ý kiến. Ko kể một số người cứ nghe thấy người ta đả kích lại vào cãi chày cãi cối mặc dù còn chưa hiểu rõ lắm về cái môn mà mình đang tập. Còn những người vào chỉ trích PLC một là do ko hài lòng với và tranh luận về những điều ko hợp lý của PLC nói chung và Lý Hồng Chí nói riêng. Nhưng cũng ko ít người thuộc Thiền Tông vào khư khư bảo vệ pháp môn của mình chứ nếu PLC ko đụng vào Thiền Tông thì chắc họ cũng chẳng nhảy vào. Lấy ví dụ về BBTL bác nói PLC là tà thì ko thể trách vì nó cũng mới nên ko tránh được các nghi ngờ. Nhưng khi nói sang Mật Tông, Phật Giáo Tây tạng bác ấy cũng bác bỏ và cho nó là tà là sao! Cuối cùng cũng chỉ để đưa ra Thiền Tông là Pháp gốc. Nói chung mỗi người đều có cái lý riêng thế nên ai nói ra cũng thấy mình đúng. Nhưng thực sự càng tranh cãi cuối cùng cũng chẳng được j. Lựa chọn là tùy vào mỗi người ko cần thiết fải quảng bá mà cũng không cần phải tranh luận nhiều. Nếu ta bảo nó là tà mà chẳng may ra nó là chánh thì ta cũng oan gia, mà nếu như nó là tà mà ta lại nâng nó thành chánh cũng ko hay.

    Vài dòng tâm sự


  11. Bạn PTH nói PLC đề cao về tu luyện tâm tính và coi thường danh lợi , tôi thấy vậy cũng không hẳn là chánh đạo .

    Tôi là người PG , xem trong Kinh thấy Phật có nói về các tà phái ngoại đạo kiến chấp của xứ Ấn ngày xưa . Ví như phái Lõa Thể Ngoại Đạo và các phái khác chẳng hạn . Có người hành xác mình , coi mình như trâu như chó , có người giơ tay , đứng một chân , ngâm mình suốt trong sông Hằng ..v..v... Những tà sư , tà đệ ấy có đề cao tu luyện hay ham thích danh lợi chi chi không ??????

    Pháp Luân Công có nhiều điểm , và theo quan điểm của riêng tôi , nó là tà đạo . Không khác Thanh Hải .

    Xin chào Au_Lac rất vui được đàm đạo với bạn. Theo như mình nghĩ cái phái Lõa Thể đó hành xác như vậy hướng đến luyện tâm tính j? Có làm j giúp ích được cho người khác và bản thân mình được bao nhiêu! Chịu nhiều thứ như vậy có làm người ta cảm thấy thư thái để mà đủ sức thoát ra khỏi luân hồi hay không. Bản thân PHật Giáo ngày xưa cũng có Nam Nữ song tu, 1 phương pháp tu khá kỳ dị. Nhưng về sau chưa ai đủ tâm đức để tu cái này. Còn cái giáo phái lõa thể kia hiểu được 1 phần nào đó vấn đề xong cái phương pháp thì lại đi sai. Thanh Hải thì sao bà ta vào kiến giải linh tinh các thứ thuộc về PHật giáo cùng với những thứ khá đi ngược với Phật giáo thế nhưng cuối cùng tự nhận pháp môn của mình là Nhĩ Căn Viên Thông một pháp môn của Bồ Tát. Tất cả mục đích của bà ta xoay quanh 1 chữ "TIỀN"


  12. Nếu tu tâm và đọc kinh Phật rồi theo tà đạo (PLC) thì...bằng gì ? Chắc không chỉ bằng "không" mà còn bằng âm.

    Nhiều người không tin có Phật, nhưng lại tin có Ma và tin có chính họ đang hiện diện.

    Khi đang hiện diện đó, mà không phụ bạc chính mình thì tức là tin có Phật, bằng trí tuệ, bằng chánh tín.

    Nếu tu tâm và đọc kinh phật nhưng lại đi chửi lung tung cái nọ tà cái kia tà chỉ vì nói ko vừa ý mình thì còn tệ hơn âm. Người ta đang nói mình là ko tin vào Phật thế mà lại kiến giải: "Nhiều người không tin có Phật blah blah..." Nghe mà ghê. Chẳng ai tin vào ma đạo nếu không tin vào Phật cả.

    Thế thời kỳ mạt pháp thì phải nói mạt kiến kiểu như Lý Hồng Chí à, thế không nói được chánh kiến như Thiền Tông à ?

    Mạt Kiến kiểu j? Thiền Tông đúng là có chánh kiến. CÒn người theo Thiền Tông chắc j ai cũng có chánh kiến hết. Nói Phật Giáo Tây Tạng là Ma Giáo, Nói những ai nói ko vừa ý mình vô căn cứ là tà đạo. Đúng là hạng theo Phật mà chỉ được cái đọc nhiều ko hiểu hết.

    Thienduyen mà dừng kiến giải ở đây tức tự phụ bạc...chính minh...thì nguy đấy.

    Người không phụ bạc chính mình thì:

    Phật đến giết Phật

    Lý Hồng Chí đến giết Lý Hồng Chí

    Ma đến giết Ma.

    Độ tất cả ý niệm vào Niết bàn để báo ơn chính mình, thì tự nhiên Thức chuyển thành Trí, Uế độ tức Tịnh độ.

    Người ta đang nói thế kia mình lại vào ba hoa thế này như kiểu chỉ cốt để show off cái hiểu biết của mình thật là sợ hết mức :lol: : :lol: :lol:

    Chúng sinh vô biên thề nguyện độ

    Phiền não vô tận thề nguyện đoạn

    Pháp môn vô lượng thề nguyện học

    Phật đạo vô thượng thề nguyện thành.

    Vậy thì có phải sách có chữ, kinh có chữ là có thể tìm được cuốn hay nhất ?

    Từ khi học được Kinh Vô Tự, thì nên, đốt sạch Kinh Thư trả Nghĩa Thầy.

    Có chữ, đốt.

    :lol: Còn là người trần mặt thịt học đòi làm chư vị Thần Phật đọc được Kinh Vô tự sao? Chình vì truyền đạo cho người thường thì mới phải viết sách có chữ. Nên người ta nói là hay nhất từng đoc đối với người ta chứ có fải chung đâu??? Nói như bác thì bác đã đốt hết sách có chữ chưa? Đọc được mấy quyển Vô tự rồi? Hay ko hả bác? :lol: :lol: :lol:

  13. Hây zà Lão phu xin góp vài lời. Trước đây chỉ là khách viếng thăm ko vào đăng ký để đọc diễn đàn. Nhưng thấy hai vị làm lão phu có hứng động bút. Lão thấy trong 2 người có cái anh BBTL thể hiện là người am tường về Phật Pháp còn 1 anh Thiên Hữu thể hiện là người có lý lẽ thuyết phục lòng người. Chỉ tiếc là lão phu ko phải là Phật Thánh j để phân xử dùm 2 người. lão chỉ biết góp 1 vài ý kiến BBTL tinh thông về Phật Giáo và Thiền Tông như vậy nên biết giữ mình không nên lộng ngôn cuồng ngôn, thứ 2 nữa BBTL đừng nên quá nhỏ nhen chuyện nào nói vào chuyện đó đừng sang topic khác mà đả động đến người ta. CÒn PTH cậu thì còn trẻ ko nên hồ đồ mà ăn nói nhiều lúc làm đụng chạm đến các đàn anh, thứ 2 cậu theo Mật Tông nên phải biết cách kiên nhẫni không nên vì nóng vội mà thế nọ thế kia.

    Lão phu chỉ muốn góp ý với hai vị như vậy. Chúc hai vị tranh luận vui vẻ ko làm ảnh hưởng đến hòa khí trên diễn đàn

    Hồng Thất Công

    Dạ Cảm ơn Hồng bá bá nhắc nhở Thiên Hữu con xin ghi nhận lời dạy! :rolleyes:


  14. Lý Hồng Chí đường đường là người thế tục, pháp thuyết có cái đếch gì, lại còn bảu là ra ngoài Ngũ hành và Tam giới, kinh, sao ai ngu mà lại so sánh với Bậc Toàn Giác.

    Đúng là một mớ so sánh với những thứ luận điểm vô minh bưng tối đầy sự phiền não.

    Độn căn quá.

    Em không ngồi im được vì tình cảm của bác BBTL. Bác sang hẳn diễn đàn khác lôi e về

    Không thể nhìn vào một kiếp mà suy ra quá trình tu luyện. Hơn nữa trước đây LHC có tu luyện Phật Pháp. sao gọi là tục gia. Mà những kiếp trước họ tu kiếp này mới thành Phật. NÓi như Bác lúc đạo Phật mới ra người ta cũng bảo sao so sánh với các bậc toàn giác của đạo khác? PHáp thuyết mà chưa nghiên cứu kĩ thì đúng là

    pháp thuyết có cái đếch gì

    Chưa nghiên cứu thì đừng phán xét j cả :rolleyes:


  15. Thế chán tuyên truyền Pháp Luân Công rồi lại định nhờ Rubi phán đề hay sao. Định làm một con đề chí tử rồi tìm cách sống nhàn à.

    Rubi ơi, cái anh chàng này không tà luyện Pháp Luân Công thì cũng có chương trình hâm mộ sự phép thuật Mật tông. Tạp căn như vầy, dính vào mệt lắm Rubi ơi, nếu Rubi làm thầy đề cho hắn thì cũng phải phán cho tớ ít nhất 10 lần đề chính xác, tớ sẽ hậu tạ Rubi thỏa đáng. Chúc Rubi thông minh trí tuệ, nhìn người thật chuẩn.

    Bác Bát Bộ Thiên Long này rất hay! Người khác đã đặt đầu đề là chào mừng thiện cảm đến diễn đàn. Thiên Hữu tôi vào làm quen tại sao bác phải chặn họng như vậy. Thứ 2 là tôi ko có tuyên truyền PHáp Luân Công. tôi thấy những điều BBTL nói có phần ko hợp lý thì vào tranh luận. Còn về Mật Tông ko fải vì hâm mộ phép thuật hay là j Ai Không Hiểu Mật Tông Cho Là Hành Giả Tu Mật Tông Lấy Mục Đích Có Thần Thông Làm Cứu Cánh Thì Là Một Sự Sai Lầm Rất Lớn. Trong Mật Tông Thì Thần Thông Chỉ Là Sự Ứng Dụng Của Tâm Mà Thôi. Trong Mật Tông Không Bao Giờ Đề Cao Thần Thông Mà Chỉ Dạy Sự Giải Thoát Sanh Tử Luân Hồi. Các Vị Đạo Sư Mật Tông Tây Tạng Không Bao Giờ Nói Là Tu Mật Pháp Để Có Thần Thông Cả. Tôi đã rút ra vì không còn muốn tranh luận mất thời gian với bác nữa thế mà bác vẫn cứ bám theo thế này e rằng tôi fải quay lại chủ đề kia để tranh luận nếu ko ảnh hưởng đến chủ đề của bác Rubi.

    Kính chào bác Rubi xin lỗi đã làm ảnh hưởng đến bác


  16. Chuyện thằng bần thì chuyện thằng bần :rolleyes:

    Chuyện 1:

    Ngày sửa ngày sưa, bọn choai đang rủ nhau ra công viên bơi, một thằng hỏi cả bọn: bọn mày hôm nay thích đánh con gì ? Tớ ngó quanh, thấy đoàn tàu hỏa cả đoàn có tám khúc liền đáp với hắn rằng: 87, 78.

    Sau khi đi bơi về hắn kia đánh thật, tối đến trúng thật con 87 được 14k. Việc đầu tiên sau khi trúng đề là hắn vào quán điện tử :lol:

    Chuyện 2:

    Ngày sửa ngày sưa, tớ nằm mơ thấy có 3 con cá vàng, bắt được 1 con, thế là đoán con 31, tối thấy 31 thật.

    Chuyện 3:

    Ngày sửa ngày sưa, tớ mang tiền tới quán đề, nhẩm tính đánh con 42, trong khi đợi chủ đề ghi cho khách, tớ nhìn cái bàn thờ chủ đề, thấy có 3 nén hương và 8 quả chuối, thế là chuyển sang đánh con 38, tối đến đề về 38 thật.

    Mà sao cái vụ đề đóm vẫn còn tồn tại đến giờ nhỉ, cực lâu rồi không chơi cái trò này.

    Thiên Hữu e kính chào bác Rubi! CHúc bác mạnh khỏe và hoạt động tốt. E ko có tài năng về môn dự đoán nào. Tham gia diễn đàn cho vui. Sau này có lẽ nhờ cậy được bác. Mà bác ơi "Ngày xửa ngày xưa" chớ đâu fải "Ngảy sửa ngày sưa"

    Vài dòng tâm sự :D


  17. Nhục mạ một người cho dù họ có xấu đến đâu thì cũng sẽ tạo nghiệp, vậy mà bạn lại cứ liên tục làm điều đó. Nếu một người tu làm vậy thì có được không ?

    Bạn cứ chê bai Pháp Luân Công nhưng bạn hãy xét lại bản thân mình xem !

    Thien duyen ơi bạn cũng ko cần nhiều lời nữa đâu. Vì đến Phật Giáo Tây Tạng còn bị vị Bát Bộ THiên Long này gọi là Ma giáo huống chi Pháp Luân Công sinh sau đẻ muộn. Nói chung là cũng khó để mà nói được vị này. Nói 1 đằng trả lời 1 nẻo rồi cứ liên tục nói là độn căn. Ừ thì có công nhận là hiểu biết cao siêu nhưng đi vào nói trả lời thì lạc đề. Đọc các bài trả lời cho mình thì biết. Nếu ko đọc phần của mình thì ai cũng thấy là ừ vị này hiểu biệt nhưng ghép lại với bài của mình thì lung bung lét bét. Như kiểu đọc nhiều nhưng hiểu thì ko được bao nhiêu. Nói chung là đúng thời mạt pháp

    E chắc xin phép rút khỏi vụ này ko fải vì ko đủ lý lẽ mà là vị quá sợ kiểu thao thao bất tuyệt một kiểu ko ăn nhập

    Vài dòng tâm sự,


  18. Không phải chánh thì tức là tà, tà rồi thì không cần buộc, nó cũng vốn là tội.

    Tại sao lại không thể nói Thiền tông là tà, đối với Lý Hồng Chí, Thiền tông là tà vì sao?

    Thiền tông là Tâm tông, Tâm tà thì Thiền tà, cho nên đối với bọn Vô minh thì Tâm tà, Tâm tà thì Thiền tông với bọn nó là tà là sai là không thể.

    Lý Hồng Chí ko nói thiền tông là tà!!! :rolleyes: :D :lol:

    Bác nghiên cứu kỹ chưa? Bao nhiêu người nói mấy lần rồi? BÁc chưa đọc hay đọc ko hiểu nổi? Lý Hồng Chí nói Thiền Tông ko còn fù hợp trong thời bây giờ. vì triết lý quá cao siêu nhưng con người trong thời mạt pháp không đủ để hiểu hết và còn rất nhiều người hiểu sai. Thế nên đến Lục tổ huệ tông là hết.

    Trước khi thuyết chánh pháp, Lục Tổ còn thề độc thì biết rằng Lý Hồng Chí phát ngôn như vậy tức là phỉ báng chính pháp.

    Chỉ ra Nhân Tâm, người nhận thì Tâm tông ngay đó, người không nhận thì lại đây kia mà hỏi đâu rồi.

    Lý Hồng CHí ko nói j phỉ báng Lục Tổ hay tổ sư nào của Thiền Tông, cũng ko nói j phỉ báng Thiền Tông. Mà chỉ đi vào nói con người bây giờ không hợp để tu Thiền Tông.

    Ngàn quân dễ có, một tướng khó tìm. Nên người dùng người, vẫn thô thiển để nhìn ra một tướng. Đối với bọn tà, không chịu được thô thiển, không phá được thô thiển cho nên và lại sợ dùng thô thiển làm mất lòng người, đó là trọng người mê hơn là trọng đạo giác, thế chẳng phải là tâm cong queo tà vạy sao, mạt ngay chỗ này còn đợi phải nói đến ba đời gì nữa.

    Làm đầy tớ thằng khôn còn hơn thầy thằng dại huống chi lại làm đầy tớ thằng dại, Đạo có đúng là đạo cho con người ta nghe hiểu thấy được chân lý Bác tự cho mình là dùng thiển ý độ người. Không sợ mất lòng người đức tin của người mới là chánh pháp sao??? Trong Phật Giáo hay trong Thiền Tông có nói đến đó ko? LÀ người theo Thiền Tông thì fải biết kiên nhẫn để làm bất cứ việc j chứ? Nói như vậy cũng thấy được cái mạt pháp dần dần trong tư tưởng.

  19. Chánh Pháp Nhãn Tạng, Niết Bàn Diệu Tâm, Thật Tướng Vô Tướng...làm sao mà bảo vệ, mà bảo vệ làm sao.

    Đúng làm sao biết tà mà buộc tội ? Bây giờ cũng ko thể nói Thiền tông là tà!

    Thấy người ta nói mình, lại gây ra cái thấy bị nhục mạ ấy gọi là Tri kiếp lập tri tức vô minh bổn. Trong vô minh mà tu luyện thì phản bổn hoàn chân thì rõ là chân giả.

    Người ta nói rằng Thiền Tông ko còn fù hợp đã vội khép tội phỉ báng chính đạo phỉ báng phật giáo. Ấy Trực chỉ nhân tông đâu rồi?

    Chánh kiến bàn tới trước, còn nho nhã hay không thì bàn sau. Nắm được cái Bản rồi thì Tiêu nho nhã hay thô tháo, quan trọng gì.

    Thuyết pháp cho người mà dùng lời thô thiển ai đi tin theo. Đạo ko tà mà do tâm tà ắt do thời mạt pháp sinh ra :rolleyes: :D :lol:


  20. Thứ nhất là Tiểu thừa Phật Giáo.

    Thứ hai là Đại thừa Phật Giáo.

    Thứ ba là Tối thượng thừa Phật Giáo.

    Thứ tư là Kim cương thừa Phật Giáo.

    Chắc cho học viên PLC làm Ma Ba tuần, thì hắn sẽ có chủ trương tiêu diệt Phật giáo Tối thượng thừa và Phật giáo Kim cương thừa. Cho nên, trong hai thừa này, ở đâu có luận lý sai lệch thì bắt ngay được hơi Ma Ba tuần ở đó. Có thế thôi.

    Chắc học viên PLC như chú mày coi ngô đơn giản là giải thoát với các món thần thông biến hóa linh đình. Cái loại như chú mày, giải ngộ mà không thật giải ngộ cho nên triết lý về ngộ của chú mày lẫn lộn sang chứng ngộ mất rồi. Giải ngộ thì không vững nên cứ lăng xăng biện luận triết lý bàn tán tào lao sang chứng ngộ, lại hiếu kì chứng ngộ mà bỏ rơi giải ngộ, không triệt được giải ngộ cho nên bị lạc đường tâm linh là lẽ đương nhiên.

    Haha Có lẽ chắc bác nhầm! e ko fải học viên PLC. Sắp là đệ tử Mật Tông rồi. Haha chẳng thấy tiêu diệt Phật giáo nào cả. LHC nhận xét về Thiền Tông ko phù hợp 1 cái mà bác lôi gán hết tội này tội kia. Đúng là bảo thủ cho pháp môn của mình là nhất. Rồi cứ thế ko thèm hiểu người ta nói j cứ 1 mực cho mình đúng rồi nhìn các bài trả lời thi biết lung bung hết cả. E cũng chẳng lẫn lộn sang cái j mà chỉ nối sang để ví dụ vào. Chứ e ko có cái kiểu câu hỏi 1 đằng trả lời một nẻo. Thật đúng là :lol: :lol: :lol: ^_^ :P


  21. Phân biệt tà chính chẳng có gì khó cả. Vì vậy mới thấy ngay cả Phật Giáo Tây Tạng cũng có phần là Ma giáo. Khi đã là Ma giáo, lại trong vùng yếu thế, trọng điểm tranh chấp của các nước xung quanh, trong thế như vậy thì vùng này sẽ là con mồi cho kẻ mạnh nhất trong đoàn đi săn. Vì thế, Trung quốc ôm lấy Tây tạng là cũng có qui luật của nó.

    Ai dám đảm bảo sự tu luyện kết hợp Âm dương là pháp tu của thế giới Phổ Hiền Vương.

    Từ đó mà thấy Phật giáo Tây tạng có phần trọng tâm liên quan đến Ma giáo.

    Cung vậy mà thấy, Lý Hồng Chí nói hớ một vài chương ấy cũng là dấu vết của Ma giáo.

    Chân lý đơn giản nên nhìn nhận và đánh giá tà chính dễ ẹc, vấn đề là đừng để mùi vị chứng đắc này kia nọ khác làm lay động chính kiến mà thôi.

    Ai dám đảm bảo trong số hàng trăm triệu người theo luyên pháp luân công, trong đó có chính kiến hơn các chân tăng hiện thời. Suy ra, một lũ mấy trăm triệu người cũng chỉ là đồng nghiệp vọng kiến mà thôi, thấy đông và kỳ đặc nên theo tập chứ có trí tuệ phân biện chân thật gì đâu.

    Haha nói cái nơi mà người ta tu luyện Phật Giáo đông nhất là ma đạo chứng tỏ được thứ nhất BBTL là người chưa hiểu hết về chính trị thứ 2 hiểu biết về các tông phái Phật Giáo khác chưa đâu vào đâu!

    "Từ đó mà thấy Phật giáo Tây tạng có phần trọng tâm liên quan đến Ma giáo." BÁc đưa ra dẫn chứng về câu này của bác đi

    "Ai dám đảm bảo trong số hàng trăm triệu người theo luyên pháp luân công, trong đó có chính kiến hơn các chân tăng hiện thời. Suy ra, một lũ mấy trăm triệu người cũng chỉ là đồng nghiệp vọng kiến mà thôi, thấy đông và kỳ đặc nên theo tập chứ có trí tuệ phân biện chân thật gì đâu." Haha vậy là bác ko có vọng kiến và bác có trí tuệ phân biệt chân thật? Bác sắp giác ngộ rồi hả? Trong mấy trăm triệu người bác đừng quên là có người nọ người kia. Bản thân những sự viêc ta nhìn thấy thì con người ta ko thể đánh giá. ĐÚng hay sai chỉ mang trừu tượng. Đánh giá rồi cứ như là nhìn thấu sự việc thì e rằng BBTL đã ko fải ngồi đây mà lý luận cùn thế này mà đi tu ở cõi nào rồi :lol: :lol: :lol:


  22. Thực tiễn thấy PLC chẳng có cái lý luận gì ra trò cả, xen vào đó là có bóng dáng đối địch với chính sách XHCN ở Trung hoa.

    Cho nên, các hạng lọt vào tu luyện pháp này toàn là tạp căn, thấy biết mấy thứ linh tinh, ngộ nhận là sự nhiệm màu rồi kể nể vớ vấn, biện tập truyền bá rồi nói năng chẳng đâu vào đâu. Có vị gì là giác ngộ giải thoát đâu, chẳng dính dáng gì đến Sinh tử tức Niết bàn mà cứ mơ tưởng đắc tầng cao mới cả tu ở tầng cao. Tuyền là một hạng không nắm vững sự thực hành nền tảng của Phật đạo, rồi lại đem hiểu biết sơ sơ về đạo Phật để mà tuyên dương PLC, rồi tự nhủ đó là chính kiến với chính pháp rồi chình niệm gì gì.

    Ấy thế nên dễ làm bạn với phản động, đó là cái nghiệp của tà pháp đến hồi kết quả chứ không phải là bắt đầu thời thế của PLC, đừng hòng cho rằng cái gì cũng có thời thế để mà ước ao rồi sẽ đến lúc PLC được vinh danh. Thực tế là PLC đã nhận lấy hậu quả từ cái nhân tà đạo, ngay lúc bị bắt bớ là ấn chứng ma đạo rõ ràng, đây là hiện tượng mà Phật Pháp đã tiên tri trước rồi.

    Đúng là đã ko biết mà còn nói bừa nhiều! :lol: Tại hạ nhiều lúc cảm thấy nản vì nhiều khi BBTL huynh cứ hay có bài viết thì có vẻ khác nhưng cũng chỉ vin vào vài lí do rồi cứ nhai nhải. Vì vậy nên đã được trả lời rồi vẫn cứ lôi lại ra bằng đc chắc có lẽ chưa thèm đọc bài người khác cũng chỉ nhảy vào rồi đôm đốp lại thôi :lol:

    "ực tế là PLC đã nhận lấy hậu quả từ cái nhân tà đạo, ngay lúc bị bắt bớ là ấn chứng ma đạo rõ ràng, đây là hiện tượng mà Phật Pháp đã tiên tri trước rồi." Cứ bắt bớ là ma đạo sao??? Đảng CS Trung Hoa là chính nghĩa sao? ĐỢt đòi giải tán Tây Tạng bắt bớ nhà tu thì do ai? Tất cả là ma gia ma đạo hết ah? Lấy chính trị để giải thik Phật giáo? Vin vào đó để rồi kết luận tà chánh?

    Bản thân Pháp Luân Công có quá đông người dân theo và kể cả có rất nhiều người trong nhà nước của CHXHCN Trung Hoa theo. Nhận thấy sự phổ biến của nó Đảng CS Trung Hoa lo sợ một ngày PLC đứng lên thành 1 tổ chức rồi sau đó chiếm ngôi của Đảng Cộng Sản. Cộng thêm việc Lý Hồng Chí hay đi sang Đài Loan giảng đạo. Đảng CS Trung Hoa mơ hồ lo sợ Lý Hồng CHí là 1 nội gián của Quốc Dân Đảng hoặc cũng chỉ là cớ để bắt bớ. Nói chung là về chính trị chứ ko phải về lí do tôn giáo!

    Bác nói như sau: "Cho nên, các hạng lọt vào tu luyện pháp này toàn là tạp căn, thấy biết mấy thứ linh tinh, ngộ nhận là sự nhiệm màu rồi kể nể vớ vấn, biện tập truyền bá rồi nói năng chẳng đâu vào đâu. Có vị gì là giác ngộ giải thoát đâu, chẳng dính dáng gì đến Sinh tử tức Niết bàn mà cứ mơ tưởng đắc tầng cao mới cả tu ở tầng cao." Vậy bác hãy click vào link sau đây

    click here Hãy xem nhận xét của VinhL sau khi đọc xong PLC! Nếu chỉ đơn thuần nói linh tinh sao phục lòng người! Càng ngày càng nhiều người theo PLC. Phải chăng bác thấy Thiền Tông ko còn hợp thời nên sinh ra ghen tức? Thấy người khác nói đúng lại đem làm ghen ghét? :lol:

    Cảm ơn bác đã cho tại hạ giây phút giải trí ^_^ :P :( :lol:


  23. Như Lai chưa từng thuyết pháp, Thiền Tông là Pháp gốc, Pháp gốc vốn không pháp, Không pháp cũng là Pháp.

    Giới luật là nền tảng của Đạo đức, PLC có cả hình thức người thế tục độ người xuất thế, đó là cái luật gì vậy?

    Chẳng những nhận ra mình có căn cơ tu luyện mà còn nhận ra tất cả chúng sinh đều có thể tu mà không phải luyện thế này thế kia.

    Rất chi là lôi thôi, cứ lấy tiếng của Phật giáo để mong thành danh, song cử chỉ hành động và lời nói thì như là phỉ báng chính pháp, tôn cao PLC. Đó là cái nhân gì và quả gì vậy?

    "Như Lai chưa từng thuyết pháp, Thiền Tông là Pháp gốc, Pháp gốc vốn không pháp, Không pháp cũng là Pháp." Nghe câu này ai cũng thấy bác BBTL nói đúng. Nhưng mọi người để ý lên câu hỏi của e xem! :lol: :lol: :lol: Đau ruột vì lời lẽ thì đanh thép mà ý nghĩa lung tung trả lời né tránh vớ vẩn ko đi vào vấn đề.

    "Giới luật là nền tảng của Đạo đức, PLC có cả hình thức người thế tục độ người xuất thế, đó là cái luật gì vậy?" Giới luật PLC có không thể nói được là PLC có hình thức người thế tục độ người xuất thế. Nói ko hiểu mình nói j sao. Kể cả nếu chưa xuất ra trong kiếp này nhưng do từ những kiếp trước tu luyện rất dày nhưng quả chưa chín thì đến thời điểm này mới thành chánh quả. Căn cơ tu thành ko thể chỉ xét trong 1 kiếp. Đã có nhiều lần ta thấy sự kiện người ko xuất ra chết đi để lại xá lợi hoặc kim thân.

    Ko hề phỉ bảng chính pháp tôn cao nào cả! PLC chỉ nói càng về sau thì Thiền tông đi về mạt pháp! Hi vọng BBTL nên hãy biết lắng nghe hơn đừng cứng cổ nói mà gây ra những thứ buôn cười như vừa rồi


  24. Tám vạn bốn ngàn pháp môn hay hơn thì cũng không ra ngoài Chỉ Quán và Thiền.

    Chỉ Quán và Thiền không vượt ra ngoài Thiền Tông.

    Nếu cho rằng Đạo nhân Vô tâm nói chẳng giống Bồ đề Đạt ma, Bồ đề Đạt ma nói không giống Phật nói thì đúng là một hạng căn cơ tăm tối. Cái hạng này lại tôn Lý Hồng Chí làm sự phụ thì đúng là hạng độn căn, lo cho mình còn chưa xong thì hãy khoan lo cho người khác.

    Làm gì có sự Phân biệt Phật Gia với lại Phật Giáo, một bọn tà kiến mới tôn pháp tu luyện ngoại đạo làm Phật Gia, coi chừng rơi vào Ma gia. Một lũ ngu si tà kiến vô học, bị vài lời nói vớ vấn của Lý Hồng Chí rồi cứ chạy quanh nói càn, truyền pháp bừa bãi, nói năng không biết thế nào là Phật thế nào là Ma, không có nền tảng đạo đức thì đừng có ngang tàng lôi Pháp Luân Công ra mà truyền bá linh tinh.

    "Tám vạn bốn ngàn pháp môn hay hơn thì cũng không ra ngoài Chỉ Quán và Thiền" Dựa vào đâu mà bác dám chắc là chỉ đến vậy.

    "Chỉ Quán và Thiền không vượt ra ngoài Thiền Tông." Thiền Tông có không có nghĩa thiền tông đã bao hàm và có hết tinh hoa!

    "không có nền tảng đạo đức thì đừng có ngang tàng lôi Pháp Luân Công ra mà truyền bá linh tinh." Có giáo lý có điều luật để đưa người ta tu tâm tính mà dám nói như thế này khác j tự khoe mình ko biết nói bừa!

    Lý Hồng Chí đã từng theo học 1 vị thầy thuộc Mật Tông là Tông Phái của Phật giáo nên cũng đã có căn cơ tu luyện. Chưa đọc về những điều người khác nói mà dám phỉ báng người khác. Tự nhận mình là thiền tông trực trỉ tự nhận mình có căn cơ tu luyện! Đã là bậc giác ngộ đâu mà khẳng định đc! Nghiên cứu kỹ nghiên cứu rõ còn có thể nhận xét sai lầm huống chi còn nghiên cứu 1 ít rồi dựa vào những thứ hiểu biết ít ỏi của mình mà có thể tự đắc hơn người e là hơi quá! Ai đúng ai sai tu vào chính đạo hay ma đạo cũng được an bài. Cái gì đến thời thế hết thì nó cũng phải hết. ĐÓ là nhân quả sao mà có thể biết trước! Đừng có cứng đầu theo ý của mình mà rồi lấy ra để chửi người khác! Ko khéo gây nên nghiệp chướng!

    Vài dòng tâm sự,